Lệch Nhịp (Tên gốc: Hoang Khang Tẩu Bản) - Chương 36: Mai Khô Nở Lại

Cập nhật lúc: 2026-09-01 22:49:34
Lượt xem: 116

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Kế thừa hoàng vị xưa nay vốn chẳng dựa việc tuyển hiền tài, mà chỉ chú trọng hai chữ chính thống. Lập đích lập trưởng, sắc phong Trữ quân, là quy củ tự ngàn xưa truyền . Dấy binh danh nghĩa là tạo phản, đăng cơ chiếu chỉ ắt là soán ngôi.

Kỳ nhân dị sĩ thế gian nhiều đếm xuể, con trai của hoàng đế chắc là bậc quân vương thích hợp nhất để trị vì thiên hạ. Thế nhưng, hiền tài nhân đức tài năng trị quốc thảy đều là mây khói thoảng qua, huyết thống hoàng thất mới là chuẩn mực duy nhất để triều thần bá quan ủng hộ.

Dấy binh tạo phản chỉ đối đầu với binh mã của cả một vương triều, mà còn chịu búa rìu công kích của văn võ bá quan. Bại thì tru di cửu tộc, liên lụy vô ; thành thì cũng để tiếng muôn đời, nét bút lưu sử sách mãi mãi mang danh phản tặc.

Lời đồn rằng năm xưa khi Tề Hựu kế vị, Tiên đế ốm nặng gượng dậy nổi, chẳng còn sức lập chiếu truyền ngôi, lúc hấp hối mới gọi các lão thần trong triều cung, khẩu dụ truyền hoàng vị cho Tề Hựu. Bởi , văn võ mãn triều cùng bá tánh thiên hạ đều công nhận ngai vàng của là danh chính ngôn thuận.

Ngay cả chính bản Tề Huyên cũng chấp nhận sự thật . Nào ngờ đến hôm nay, mặt rằng, thuở phụ hoàng còn để một bức di chiếu khác, khôi phục ngôi vị Thái t.ử của , giao phó quốc tỷ, chọn ngày đăng cơ.

Chuyện tuyệt đối việc nhỏ. Nếu là sự thật, thì cho dù Tề Huyên dẫn binh tiến thẳng hoàng cung, kề đao lên cổ đương kim hoàng đế, đó cũng mang danh nghĩa dẹp loạn phản tặc, trả sự trong sạch cho triều đình.

Hắn trợn trừng hai mắt, Chu Hạnh bằng ánh khó thể tin nổi, cơ hồ kinh ngạc đến thất thanh. Thật lâu , mới thốt lên: “Chuyện ... chuyện thể chứ?”

Chu Hạnh khẽ mỉm : “Vương gia là thông minh, những chuyện cần toạc , chắc hẳn ngài cũng tự hiểu . Bức cung, thí quân, soán vị, tùy tiện lôi một tội danh cũng đủ để c.h.é.m đầu. Thế nhưng, Tiên đế chỉ phế bỏ ngôi vị Thái t.ử của ngài, thậm chí ngay cả Đông cung Thái sư cũng chỉ biếm thứ dân, đày Tái Bắc. Bất cứ ai cách xử lý , há chẳng đều kính phục lòng nhân từ của Tiên đế ?”

Tề Huyên dẫu kẻ thông minh tuyệt đỉnh, song những chuyện ngừng vắt óc suy nghĩ suốt mười hai năm ròng rã, nghiền ngẫm lâu ngày thì cũng thấu đôi chút manh mối. Thuở nhân chứng vật chứng rành rành, cho dù ít quan viên cầu xin cho thì tội c.h.ế.t thể miễn, nhưng tội sống khó tha. Cuối cùng, Tiên đế chỉ phế ngôi Thái tử, thậm chí ngay cả ân sư của cũng g.i.ế.c. Bất luận thế nào, đây cũng là giơ cao đ.á.n.h khẽ.

Đôi lúc Tề Huyên cũng ngẫm nghĩ, chăng khi đó phụ hoàng cũng cảm thấy hãm hại oan uổng? Chỉ là về giam lỏng ở T.ử Cốc suốt năm năm, lúc thả đày tới Lĩnh Nam, cho đến tận khi phụ hoàng băng hà, vẫn thể thốt lên câu hỏi .

“Tiên đế tra rõ ngài hãm hại, chỉ là những kẻ liên can đến vụ án bức cung năm xưa sớm c.h.ế.t sạch sành sanh, chẳng còn chứng cứ để minh oan cho ngài. Thêm đó, bệnh tình của ngài khó bề thuyên giảm, Triệu Chấp cùng nhạc trượng của ông bá quan ủng hộ, quyền khuynh triều dã. Tiên đế khôi phục ngôi vị Thái t.ử của ngài nhưng vấp sự phản đối của bầy , cuối cùng đành bỏ dở. Trong cơn bất đắc dĩ, ngài đành ngoài mặt thì trách phạt, bề trong buông tha, đưa ngài đến Lĩnh Nam. Mục đích là mong ngài ở nơi xa xôi khuất nẻo, ai kềm kẹp, đợi ngày Đông sơn tái khởi.”

Ánh mắt Chu Hạnh thâm trầm: “Vương gia, nếu đoán lầm, trong tay ngài vẫn còn một toán binh mã, đúng chứ?”

Huyết sắc mặt Tề Huyên lui sạch sành sanh, ánh đèn chiếu rọi càng thêm trắng bệch, trông hệt như một kẻ đáng thương trần trụi lột sạch lớp vỏ bọc.

Hắn lặng lẽ đối thị với Chu Hạnh. Trầm ngâm hồi lâu, lẽ nhận bấy giờ dù phủ nhận cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa, mới cất lời: “Quân Thanh Ưng trấn thủ Tây Vực năm xưa vốn là thuộc hạ cũ của ngoại tổ phụ , tám năm phụ hoàng điều tới Lĩnh Nam. Hiện giờ tuy tướng quân lệnh trong tay , nhưng bọn họ đối với vẫn mực thước trung thành.”

“Tám năm ư? Đó chẳng là lúc Hứa đại nhân đến Đan Ngọc nhậm chức ? Xem ngay từ khi , Tiên đế tra rõ ngài hãm hại . Nay Tề Hựu giam cầm ngài tại kinh thành, g.i.ế.c ngài, cũng chẳng thả ngài, chỉ quàng một sợi dây xích lên cổ ngài, giữ chặt trong lòng bàn tay.” Chu Hạnh khẽ nghiêng đầu, cất giọng tựa hồ mang theo vẻ chân thành: “Ngài cam tâm ?”

“Không cam tâm thì thể gì?” Tề Huyên nhếch khóe môi, dường như nặn một biểu cảm thoải mái, song nỗi sầu bi đặc quánh chẳng thể tan trong đáy mắt thế nào trông cũng giống một nụ khổ: “Năm xưa cái gì cũng dám , kết cục các đều rõ. Ngôi vị Thái t.ử của phế bỏ, liên lụy ân sư đày Tái Bắc, những phò tá chỉ c.h.ế.t thây, mà đến tận gia quyến cũng chẳng thể may mắn thoát nạn. Ta sai một bước, Đông cung m.á.u chảy thành sông, bằng hữu thích thảy đều liên lụy. Những năm , cứ nhắm mắt thấy bọn họ cả nhuốm máu, đòi đền mạng.”

Mười hai năm , là Đông cung Thái tử, mẫu tộc chỗ dựa, quần thần ủng hộ, mà vẫn thua triệt để đến nhường . Nhóm cựu thần kẻ thì phiêu bạt, thì rơi rụng, kẻ may mắn sống sót cũng chỉ đang kéo dài tàn . Hắn giam lỏng ở kinh thành, bốn ngàn tinh nhuệ trướng xa tận Lĩnh Nam, nên đại sự quả thực khó như lên trời.

Hiện nay thê t.ử của yếu ớt mảnh mai, con trai thì còn nhỏ dại, dù một vị Vương gia hữu danh vô thực, song hằng tháng vẫn nhận bổng lộc triều đình qua ngày, sống một đời an nhàn bình lặng, ít nhất vẫn thể sống cho giống một con .

Sinh mệnh của sớm lưỡi đao thất bại bào mòn đến mỏng dính, chẳng thể chịu đựng thêm một ván cược sinh t.ử nào nữa. Thế nên, cho dù cam tâm đến nhường nào thì cũng chỉ đành cam chịu mà thôi.

“Chu Hạnh, gì. Thế nhưng cục diện trong triều đơn giản như thế. Bọn họ gốc rễ chằng chịt, cấu kết với việc xằng bậy, lưỡi d.a.o mỏng của cô và thể chặt đứt .” Tề Huyên với Chu Hạnh, mà cũng như đang tự lẩm bẩm với chính : “Đừng mộng tưởng, đừng , thắng nổi .”

Tề Huyên còn là gã thanh niên ngây thơ ngu xuẩn của nhiều năm , dễ dàng dăm ba câu của kẻ bàng quan kích động nhiệt huyết, tuỳ tiện lao xông pha chiến trận. Hắn cuộn chặt nắm đấm, móng tay hung hăng ghim sâu lòng bàn tay, mượn cơn đau sắc nhọn để duy trì sự tỉnh táo.

Đừng tin, chuyện tồn tại di chiếu, đó chỉ là lời dối gạt mà thôi.

Nét mặt Chu Hạnh vẫn điểm nụ nhạt, giống như sớm liệu định từng lời cùng từng phản ứng của Tề Huyên. Nàng lời nào, chỉ khẽ vỗ tay.

Âm thanh lanh lảnh vang vọng khắp hí lâu. Rất nhanh, Tiền Bất Đoạn ôm một chiếc hộp từ trong bóng tối chạy , bước chân uyển chuyển dừng bên cạnh Chu Hạnh, khom hai tay dâng chiếc hộp lên: “Lão đại.”

Chu Hạnh cất lời: “Lấy , cho Vương gia của chúng xem thử .”

Viên Sát tiến lên một bước mở hộp, lấy từ bên trong một cuộn giấy, cởi bỏ dải lụa đỏ son mở tung , dâng thẳng đến mặt Tề Huyên.

Chu Hạnh thong thả : “Ngài là Thái tử, ắt hẳn rõ ràng hơn đám thường dân chúng , ấn triện do quốc tỷ đóng xuống rốt cuộc mang dáng vẻ thế nào chứ?”

Thánh chỉ cáo mệnh vốn chế tác từ gấm lụa tơ tằm thượng hạng, tụ hội đủ năm màu, trục cuốn nạm ngọc, đầu cuộn dệt hình long văn, ánh đèn phản chiếu ánh sáng lung linh rực rỡ, toát lên vẻ uy nghiêm cực điểm.

Trong khoảnh khắc thấy đạo thánh chỉ , cõi lòng Tề Huyên tựa như vạn đạo sấm sét giáng xuống. Máu huyết đều sôi sục, nhịn đưa tay lên, cẩn trọng dùng đầu ngón tay mơn trớn từng tấc, ánh mắt ghim chặt những hàng chữ bên , từng câu từng chữ cẩn thận qua. Thân thể run rẩy kịch liệt, hai tai ù , ý chí huyên náo nóng bỏng đang cuộn trào mãnh liệt.

Ấn triện đóng xuống đích thị là ấn Ngự bảo. Hắn từng là Trữ quân, mặt phụ hoàng giám quốc, nên đối với biểu tượng quyền lực tối cao của thiên hạ chẳng thể nào nhầm lẫn .

Có ai ngờ rằng ở nơi thâm sơn cùng cốc nhỏ bé như Đan Ngọc, bên trong một tòa hí lâu xập xệ hoang tàn, thế mà thực sự giấu một đạo thánh chỉ hàng thật giá thật!

“Tiên đế tự đạo di chiếu cho dù lưu trong cung, e rằng cũng khó bề thuận lợi công bố với thiên hạ, bởi lúc băng hà giao cho thái giám hầu cận tín lén đưa khỏi hoàng cung. Ông gửi đến Lĩnh Nam, mà đưa tới Đan Ngọc, giao cho Hứa đại nhân.”

Chu Hạnh dậy, thong dong bước quanh Tề Huyên, khẽ thở dài một tiếng: “Đáng tiếc là khi di chiếu đưa tới nơi, Tề Hựu đăng cơ. Lúc bấy giờ trong triều phần lớn đều là vây cánh của Triệu Chấp, Hách Liên tướng quân t.ử trận, mà ngài thì vẫn đang xa tít ở Lĩnh Nam. Trưng di chiếu lúc bấy giờ chẳng khác nào đưa dê miệng cọp. Trong tình cảnh cô lập viện trợ, Hứa đại nhân đành giấu nhẹm , giấu suốt bao năm ròng rã, đến nỗi ngay cả đương kim hoàng đế cũng chẳng về sự tồn tại của đạo di chiếu .”

“Chẳng ngài vẫn luôn Hứa đại nhân rốt cuộc vì mà c.h.ế.t ư?” Chu Hạnh đưa tay lên, chẳng rõ từ vặt một nhành lạp mai cầm trong tay, những cánh hoa vàng rực rỡ phủ lên một lớp ánh sáng: “Vương gia, sắc xuân về, cành mai khô liệu đ.â.m chồi nảy lộc nữa chăng?”

Chẳng qua chỉ là một câu với ngữ điệu nhạt nhòa, khiến hình Tề Huyên chấn động dữ dội, suýt chút nữa thì lảo đảo ngã gục.

“Gần đây bình an ? Ta thảy đều như cũ, duy chỉ nhớ cành lạp mai chốn kinh kỳ. Sắc xuân về, mai khô nảy lộc chăng?”

Lạp mai của Đông cung là tự tay Hứa Phụng vác Đông cung trồng xuống năm Tề Huyên bảy tuổi. Ban đầu chỉ là một gốc cây non nớt, sang năm thứ ba vươn tráng kiện. Mỗi bận đông hàn trăm hoa tàn úa, đầu cành của gốc cây bắt đầu bung nở những đóa hoa thơm ngát rực rỡ.

Hứa Phụng bảo Tề Huyên mười tuổi gốc lạp mai, cùng nó cảm nhận gió lạnh cắt da cắt thịt, trang trọng dặn dò: “Mong điện hạ cũng giống như gốc mai , gió lạnh trui rèn xương cốt, sương tuyết mài giũa tâm can. Nếu như trong cảnh tàn khốc nhất vẫn thể nở hoa thì càng chẳng sợ muôn ngàn sóng gió khổ ải.”

Về Đông cung tịch biên, lạp mai cũng đào , mãi cho đến khi Tiên đế khôi phục ngôi vị Thái t.ử cho , hạ lệnh bày biện thứ ở Đông cung hệt như xưa, gốc cây mới trồng chỗ cũ.

Thế nhưng dời thì sống, cây dời thì c.h.ế.t. Gốc lạp mai cường tráng suốt mười mấy năm bỗng chốc héo úa, cho tới nay vẫn chẳng thể bừng lên sinh cơ thêm nào nữa.

Trong những lá thư Hứa Phụng gửi từ Đan Ngọc đến tay suốt mấy năm qua, ngoại trừ những chuyện vặt vãnh đời thường cùng vài lời thăm hỏi dặn dò, phần cuối thư lúc nào cũng sẽ nhắc đến câu . Ẩn ý trong lời Tề Huyên hiểu rõ hơn ai hết, nhưng vẫn luôn vờ như thấy, thi thoảng hồi đáp một câu: “Cây héo rễ c.h.ế.t, gió xuân khó cứu”, hòng qua mặt cho xong chuyện.

“Hứa đại nhân quả cảm e sợ, lấy m.á.u rửa đao, chặt đứt gông xiềng ngài, để ngài thể bước khỏi lồng giam, đến Đan Ngọc tận mắt trông thấy đạo di chiếu . Ông lấy m.á.u thịt hóa thành dưỡng liệu, mong mỏi một ngày, gốc mai khô sẽ nở hoa.”

Cành hoa xoay tròn nơi đầu ngón tay Chu Hạnh, nàng đưa cành lạp mai đang nở rộ đến mặt Tề Huyên, thốt chân tướng sự tình: “Không hung thủ nào cả, Hứa đại nhân là tự sát mà c.h.ế.t.”

Tề Huyên Tết rời kinh thành đến đây, bôn ba trong gió sương mưa tuyết, dẫu mạo hiểm đắc tội với Triệu Chấp cũng quyết bẩm báo vụ án mỏ vàng lên triều đường, tất thảy chỉ vì tìm kiếm câu trả lời . Giờ đây rõ ngọn ngành như ý nguyện, cõi lòng chẳng lấy chút nhẹ nhõm thảnh thơi.

Hắn đờ đẫn vươn tay, nhận lấy cành mai . Đến khi chạm cánh hoa, mới phát giác đó chẳng mai thật, mà là gỗ điêu khắc thành. Chẳng qua đao pháp điêu luyện, kỹ nghệ cao siêu, từng tấc màu sắc đều nhuộm chuẩn xác khôn cùng, bởi cành mai mới sống động như thật, khó lòng phân biệt thật giả. Ân sư của nay vẫn luôn sở hữu tài nghệ điêu khắc tinh xảo đến nhường .

Gió đêm như quỷ sói gào gầm thét lướt qua, âm vang lởn vởn quanh quẩn bên trong hí lâu, đêm dài vắng lặng chẳng chút quang mang. Hứa Phụng tuổi tác cao, là một văn nhân, bản tính vốn dĩ hiền hòa, khoan dung hướng thiện, thể dùng m.á.u thịt xương cốt của chính mài nên thanh đao sắc bén đến thế. Nhát đao chỉ đ.â.m thủng yết hầu của bản , mà còn găm thật sâu tận trái tim Tề Huyên.

Dốc hết tâm can, đến c.h.ế.t chẳng cam, dạy cho học trò mà ông luôn đau đáu nhớ thương bài học cuối cùng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lech-nhip-ten-goc-hoang-khang-tau-ban/chuong-36-mai-kho-no-lai.html.]

Tề Huyên kiềm chế nổi mà run rẩy kịch liệt. Tuy rằng sớm đoán kết cục , song khoảnh khắc tận tai thấy, tim vẫn quặn thắt như d.a.o cắt. Đau thương dữ dội cùng với nỗi niềm hối hận hóa thành bờ đê vỡ lở, ầm ầm trút xuống dìm ngập lấy .

Đôi mắt trở nên mờ mịt ướt át, chẳng màng đến lễ nghi phong thái nữa, mặc cho nước mắt tuôn rơi tĩnh lặng. Hắn nắm chặt nhành lạp mai trong tay, dùng sức dám, chỉ khẽ vuốt ve những vết đao cưa li ti đó. Nơi cổ họng bật một tiếng bi thương nhỏ bé, cật lực kìm nén, miệng lặp lặp hai chữ: “Ân sư.”

Tiếng nghẹn ngào vang vọng mãi dứt bên trong hí lâu rộng lớn trống trải, hòa nhịp cùng gió lạnh tiêu điều, khiến thấy bất giác sinh lòng xót thương.

Chu Hạnh chắp tay lặng, khẽ nghiêng đầu chiếc đèn lồng treo ngoài cửa đang lắc lư theo gió, hàng chân mày và ánh mắt khuất chìm trong vẻ u tối mờ mịt. Viên Sát nhớ tính tình hào sảng cởi mở của Hứa Phụng, nhất thời nhịn bèn lưng lén lau hai giọt lệ.

Mấy đều trầm mặc đó, chẳng ai lên tiếng an ủi. Tề Huyên nức nở lâu mới bình phục tâm trạng, lau vệt nước mắt đọng nơi khóe mi, thu dáng vẻ thất thố lúc nãy, mới nhướng mắt về phía Chu Hạnh: “Mười hai năm thua một , tại chọn ? Cô sợ thua ư?”

“Không , mà là di chiếu lựa chọn ngài. Hiện nay trong thiên hạ, kẻ tranh đoạt hoàng vị mà gánh vác nổi bốn chữ danh chính ngôn thuận, chỉ mỗi ngài mà thôi.” Chu Hạnh phẩy phẩy tay, Tiền Bất Đoạn ngầm hiểu, cuộn thánh chỉ đặt hộp gỗ, thoái lui về nơi bóng tối. Nàng : “Năm đó kẻ thua cuộc chỉ ngài. Nay khác xưa, thiên hạ rung chuyển, giang sơn chao đảo, đây là cơ hội. Huống hồ chi còn ở đây.”

Đôi mắt nàng trong trẻo sắc sảo, điềm tĩnh đến thế, kiên định đến thế: “Cho nên, chúng sẽ thắng.”

Đôi mắt ngập tràn dã tâm sẽ thể phản chiếu bóng hình của kẻ nhu nhược. Tề Huyên thấy chính trong đôi mắt màu nâu nhạt , dẫu chẳng còn mang vẻ trẻ trung, hăng hái, sợ đất trời như mười hai năm về , nhưng đường nét vẫn hiện hữu rõ ràng, quyết biến thành con ch.ó nhà tang gãy mất xương sống.

Hắn lặng thinh giây lát, đó lên tiếng: “Cô đêm nay đến đây vì cớ gì mà.”

“Đương nhiên.” Chu Hạnh nhạt nhòa nở nụ : “Nếu như ngài đến một , trái còn chần chừ đôi chút. Ngài dắt gã theo, đương nhiên hiểu rõ ý ngài.”

Vừa , ánh mắt nàng chầm chậm chuyển dời, dừng Nghiêm Thọ đang tuốt đằng : “Ta thể giúp Vương gia g.i.ế.c c.h.ế.t tên nội gián . mạng sống là minh ước giữa ngài và . Nếu ngài trái...”

Kể từ khi thấy cuộc hội thoại giữa hai họ, Nghiêm Thọ sợ tới mức toát mồ hôi lạnh ướt đẫm cả . Từ đầu tới cuối, trong lòng sớm như vạn ngựa phi nước đại, chỉ cố sức thu bóng tối, hạ thấp cảm giác tồn tại, tính toán lát nữa báo cáo lập công lớn, khi trở về Vô Thường Tư chắc chắn vinh hoa phú quý nắm chắc trong tay.

Thế nhưng ngay giây phút , ánh mắt Chu Hạnh chĩa thẳng mặt gã. Phút chốc, gã bàng hoàng nhận , tính từ lúc gã bước chân qua cánh cửa , đỉnh đầu treo lơ lửng một thanh đao đoạt mạng.

“Vương gia...” Nghiêm Thọ vẫn ôm mộng may mắn, run rẩy kêu lên.

Tề Huyên xoay lưng về phía gã, im nhúc nhích. Chốc lát mới truyền tới một âm điệu lạnh lẽo thấu xương: “Lăng trì xẻo thịt, sấm sét đ.á.n.h đầu.”

Giọng Chu Hạnh uể oải hững hờ: “Ta cần mấy lời hứa suông . Trói buộc minh ước hôm nay, nếu ngày phản bội, sẽ g.i.ế.c thê nhi của ngài , băm vằm ngài thành muôn mảnh. Ta xưa nay .”

Tề Huyên đáp ứng: “Được.”

Nghiêm Thọ thấy thế, sống lưng ớn lạnh, đầu óc nhanh chóng đảo lộn. Chỉ trong chớp mắt gã đưa quyết đoán, thình lình rút đao nhảy vọt lên, lao tới phương hướng Tiền Bất Đoạn thoái lui, định bụng cướp lấy di chiếu chạy trốn về báo cáo.

Song ngay khoảnh khắc gã động đậy, Viên Sát cũng đồng thời hành động. Y phi tung một cước ngay giữa n.g.ự.c gã, đạp gã văng xa chừng một trượng. Xương lồng n.g.ự.c truyền âm thanh vỡ vụn rõ mồn một. Sự đau đớn khiến nét mặt gã nhăn nhúm hung tợn, lúc rớt phịch xuống đất lập tức phun một búng m.á.u tươi.

Nghiêm Thọ tự thủ bản chênh lệch một trời một vực với đối phương, lập tức từ bỏ ý định cướp di chiếu, xoay đầu đoạt cửa xông ngoài trốn chạy. Đôi bên tường cao sừng sững, đoạn cuối con đường dài dằng dặc chìm khuất màn đêm đen kịt, đèn ngọc hắt hiu chao đảo, hệt như đường xuống cõi hoàng tuyền.

Chu Hạnh nâng tay lên: “Tiền Bất Đoạn.”

Tiền Bất Đoạn lướt phóng , tay là một cây cung, tay trái là một giỏ tên, dâng đến mặt Chu Hạnh. Nàng nhận lấy cây cung, thò tay giỏ rút ba mũi tên, lắp lên dây cung, trong chớp mắt kéo căng như trăng rằm. Nàng nheo một mắt, nhắm thẳng tên Nghiêm Thọ đang điên cuồng chạy trốn đường dài.

Ba còn đều lặng ngắt như tờ, đăm đăm Chu Hạnh. Chỉ thấy động tác của nàng khựng trong thoáng chốc, tiếp đó buông tay thả tên. Vài sợi tóc mai rối bời gió cuốn , nhẹ nhàng mơn trớn đôi mày thanh lãnh tĩnh lặng.

Ba mũi tên lượt lao vút , cuộn trào sát ý xé gió, chớp nhoáng tựa hồ một luồng điện xẹt qua, lao thẳng đến lưng Nghiêm Thọ.

Gã cảm nhận trận gió mạnh quét tới từ phía , vội theo bản năng xoay vung đao. Chỉ một tiếng “keng” chói tai, tay gã chấn động mạnh, phút chốc sức lực tản mất. Mũi tên thế mà đ.á.n.h gãy ngang đao của gã!

Chẳng kịp để gã đưa bất kỳ phản ứng nào, mũi tên đòi mạng thứ hai xé gió gầm thét lao đến. Đầu mũi tên sắc nhọn xuyên thấu qua yết hầu, đ.â.m xuyên qua gáy, cắm thành một lỗ thủng tàn khốc.

Mũi tên thứ ba bám sát theo , cắm phập giữa lồng ngực, nhanh như chớp b.ắ.n xuyên qua trái tim đang thoi thóp đập của gã.

Lực đạo từ hai mũi tên hất tung Nghiêm Thọ văng xa tít mù, rớt phịch xuống đất. Tay chân gã co giật vô lực hai cái, hai mắt trợn trừng, vong mạng về tây.

Tề Huyên kinh hồn táng đảm, chấn động bởi tài nghệ b.ắ.n cung của Chu Hạnh, khỏi sinh lòng hoang mang: “Chu cô nương thế nào mà gã là kẻ nội gián?”

“Biển đè nhánh trúc cong thẳng, gió tạt mỏm núi mờ tỏ.” Sắc mặt Chu Hạnh bình thản thu cung , thuận tay đưa cho Tiền Bất Đoạn, lạnh nhạt lên tiếng: “Đây là di ngôn Hứa đại nhân để cho ngài. Trước lúc tự sát, ông nhét bài thơ bình nhỏ nuốt thẳng bụng. Ngay ngày đầu tiên ngài đặt chân tới Đan Ngọc, m.ổ b.ụ.n.g lấy bình , đưa tận tay cho ngài. Có điều, về khi ngài điều tra phá án chẳng đả động tới việc , thiết nghĩ ắt hẳn tên nội gián bên cạnh ngài giấu nhẹm .”

“Hóa .” Vẻ mặt Tề Huyên ngẩn ngơ, thầm lặp lặp di ngôn trong lòng. Tâm can tựa như hứng chịu một cơn mưa xuân trút xuống, ẩm ướt từng đợt, song ngấm ngầm nhen nhóm sinh cơ.

Viên Sát nhịn bèn lên tiếng hỏi: “Vương gia bên cạnh nội gián, vì cớ gì thanh trừng?”

Tề Huyên khổ: “Ta chỉ là một gã tù binh, bọn họ đương nhiên cho phép nuôi dưỡng nanh vuốt trung thành. Cứ để một tên nội gián bên , bọn họ cũng sẽ yên tâm hơn phần nào, đỡ cho chốc chốc phái đến bên cạnh , oan uổng hại thêm tính mạng kẻ khác.”

Chu Hạnh gật đầu, tỏ vẻ tán đồng đối với cách : “Lựa chọn thông minh đấy.”

“Chu cô nương, mặc dù minh ước giữa cô và định, song vẫn hỏi cô một lời. Vì nhúng chàm vũng nước đục ?”

Chỉ cần tinh mắt quan sát một chút là nhận ngay, Chu Hạnh tuyệt đối chẳng là thần t.ử trung thành phụ thuộc bất cứ kẻ nào. Khí độ của nàng phàm nhân nào cũng sánh kịp. Tề Huyên cho rằng giữa nàng và ân sư ắt hẳn giao kèo hợp mưu, thậm chí cục diện khả năng là do một tay nàng sắp xếp bố trí, mà ân sư chỉ là một nước cờ trong đó.

Nàng mưu cầu hoàng vị, càng bàn tới chuyện trung thành với minh chủ, cớ nàng hao tâm tổn trí bày cục diện ? Phải liều mạng bất chấp sự phản đối của trong thiên hạ, rước lấy cái họa sát ?

Ân sư tin tưởng nàng, Tề Huyên tất nhiên cũng sẽ tin tưởng, nhưng vẫn hỏi cho nhẽ Chu Hạnh rốt cuộc thứ gì.

Chu Hạnh cất giọng hỏi: “Vương gia nguyên cớ gì bá tánh ở Đan Ngọc đa phần đều là những đứa trẻ mồ côi và những lão già tuổi tác cao ?”

Tề Huyên: “Trưng binh ư?”

“Không sai, trưng binh mang quá nhiều . Xa xôi tới chiến trường, một trở . Ông chủ tiệm bánh ngọt ngài lui tới mua hàng bề ngoài là trai tráng, nhưng năm xưa để trốn tránh đợt trưng binh, nhẫn tâm tự chặt đứt chân trái của chính . Cho đến ngày nay, chiến sự ngoài biên ải vẫn dai dẳng dứt, ngàn vạn bá tánh đẩy lên sa trường liên miên. Xương cốt chồng chất đài cao, thua thì vùi cát vàng, vó ngựa quân thù giày xéo. Còn nếu thắng, cờ xí cắm xuống là để ghi công cho đám vương tôn quý tộc ngày đêm sống trong cảnh ôn nhu hương tầm hoan tác lạc.”

Ngữ khí Chu Hạnh êm ả, song từng câu từng chữ nặng tựa nghìn cân: “Tuyết tai kéo dài suốt nhiều năm, hễ đông đến là t.h.i t.h.ể c.h.ế.t cóng trắng xóa rải rác khắp nơi. Bá tánh vì miếng ăn mà vứt bỏ tôn nghiêm, nhưng tại sông Đại Vân ở Linh Châu đêm đêm ca múa thăng bình, thuyền bè chất đầy ắp bạc vàng gạo thịt. Nơi là chốn nhân gian, là địa ngục.”

“Xét về công, thiên hạ hưng vong thất phu hữu trách, tất nhiên thể trơ mắt gian thần hoành hành, nhiễu loạn triều cương, đẩy giang sơn cảnh loạn lạc, dìm muôn vạn lê dân cảnh dầu sôi lửa bỏng.” Chu Hạnh đoạn, bèn dừng chốc lát, ánh mắt vẩn lên tia đục ngầu, khẽ cất lời: “Xét về tư, là báo thù rửa hận, bắt lũ ác nhân tàn bạo c.h.ế.t t.ử tế, tiếng để muôn đời.”

Tề Huyên phóng tầm mắt về phía Chu Hạnh. Hắn quan sát tỉ mỉ gương mặt nàng, ngắm nghía đôi đồng t.ử nhạt màu cùng dáng mày sâu thẳm sắc nét, đó ánh mắt rơi xuống từng họa tiết lá trúc thêu thùa nhã nhặn tinh tế bằng chỉ vàng hắt sáng lay lắt ánh đèn y phục của nàng. Hắn bỗng cất lời: “Thuở khi Hách Liên tướng quân xuất chinh Tái Bắc thành cùng một kỳ nữ, hạ sinh một mụn con gái tên là Hách Liên Quân. Xem chừng tuổi tác vẻ vặn xấp xỉ cô?”

Chu Hạnh dường như lãng quên cái tên quá lâu, ý hờ hững chất chứa vài phần chân thành: “Kẻ hèn đó… là tại hạ.”

 

 

Loading...