Lệch Nhịp (Tên gốc: Hoang Khang Tẩu Bản) - Chương 39: Dâng Đầu Danh Trạng
Cập nhật lúc: 2026-09-01 22:49:38
Lượt xem: 106
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chu Hạnh rảo bước thật khẽ đường núi. Cơn gió vờn quanh sườn non lướt qua nàng, thổi vạt áo màu mực tung bay phấp phới giữa những bóng trúc lúc ẩn lúc hiện.
Bầy chim lông đen chao liệng giữa trung, chẳng chịu bay xa. Viên Sát lùi một bước phía , một tay ôm chiếc hộp đựng thánh chỉ, tay xách đèn lồng soi sáng đường . Trên đường, hễ bắt gặp những t.h.i t.h.ể vắt ngang, đá thêm một cước như để trút giận.
Cả ngọn núi trận ồn ào hỗn loạn giờ chìm tĩnh lặng. Dưới bức màn đêm đen kịt chỉ còn leo lét một tia sáng nhạt nhòa, khiến ngay cả bóng in xuống cũng hắt hiu mấy phần xơ xác.
Dẫu cũng sống ở đây mấy năm trời. Tuy những năm đầu tiên, nơi đối với đám nữ nhân chẳng khác nào địa ngục trần gian, nhưng từ khi nhóm Chu Hạnh đến, những phụ nữ xuống núi đều mặc định xem sơn trại là nhà. Một sớm rời , trong lòng ai nấy đều vạn phần lưu luyến, nhịn mà ôm một trận. May mắn là tác phong của bọn họ nhanh nhẹn, chỉ mất mấy ngày dọn sạch sơn trại.
Trong sảnh đường, ba Tiêu Thiệp Xuyên, Ngỗi Cốc Vũ và Mạc Kinh Thu đang , mỗi tự việc của , chẳng ai buồn lên tiếng. Chợt cánh cửa sảnh khẽ động, từ bên ngoài đẩy . Ba đồng loạt dậy, đưa mắt phía cửa, đồng thanh gọi: “Thiếu chủ.”
Chu Hạnh giơ tay ép xuống, miễn lễ cho mấy cất lời hỏi: “Thế nào ?”
Viên Sát đáp: “Mọi việc đều thuận lợi. Triệu Khác lúc xuống núi mù hai mắt, dù thế nào thì gã cũng thể giữ tên họ Lục nữa.”
“Gã liệu ... lên núi tìm chúng báo thù ?” Mạc Kinh Thu chút lo âu: “Nghe Sở tỷ , lúc y còn đốt cả tiệm sách, mà chọn đúng cái tủ treo bảng chữ của để đốt. Dường như là vì ghi hận chuyện bỏ tiền mua chữ của chính .”
Ngỗi Cốc Vũ gật đầu tán thành: “Kẻ tâm tính hẹp hòi, chúng tính kế y như , e là chuyện sẽ chẳng thể kết thúc yên bình .”
Mấu chốt của kế ly gián chính là Triệu Khác. Gã là một kẻ vô cùng tự phụ, một khi nhận định Lục Chước Quang phản bội, tuyệt đối sẽ c.ắ.n răng nhẫn nhịn. Thêm đó, bản Lục Chước Quang vốn cũng chẳng trong sạch gì, lập trường của y vẫn luôn d.a.o động. Từ khi đến Đan Ngọc, y việc chẳng hề tận tâm, hơn nữa dường như y còn cực kỳ chán ghét Triệu Khác. Vì thế, y càng chịu hạ biện bạch để chứng minh sự trong sạch của bản .
Đêm nay Triệu Khác mang đôi mắt mù lòa trở về, việc đoạn tuyệt với Lục Chước Quang là điều tất yếu.
Thế nhưng Lục Chước Quang cũng chẳng hạng ngoan ngoãn chịu thiệt. Làm y thể cam tâm tình nguyện chịu sự tính kế một cách uổng phí chứ?
Chu Hạnh trầm ngâm trong chốc lát lên tiếng: “Trên núi thể ở nữa. Các ngươi mau xuống núi, đến y đường chờ sẵn, đợi Tiền Bất Đoạn mang lộ dẫn tới thì tranh thủ thời gian sắp xếp cho bọn họ lên đường. Ta lấy mạng ch.ó của Triệu Khác , đó sẽ đến hội họp với các ngươi.”
Đám đưa mắt , thấu hiểu ý tứ ẩn chứa trong ánh mắt đối phương nhưng chẳng ai dám lên tiếng. Sau mấy trao đổi ánh mắt, họ đành đùn đẩy lớn tuổi nhất là Ngỗi Cốc Vũ mặt: “Thiếu chủ một như , liệu ?”
“Vuốt của Triệu Khác nhổ sạch sành sanh, chẳng còn chút uy h.i.ế.p nào nữa. Ta đích chặt lấy đầu gã.” Khuôn mặt Chu Hạnh nghiêm nghị, giọng bình thản nhưng mang theo sự độc đoán cho phép kẻ khác xía . Nàng dứt khoát hạ lệnh: “Lấy đao của tới đây.”
Mạc Kinh Thu phạt quỳ mấy canh giờ, còn ăn đòn, nên dám thêm ý kiến gì nữa. Nàng lặng lẽ , giẫm lên chiếc ghế của đại đương gia giữa sảnh, tháo bức hoành phi tường xuống, lấy thanh đao giấu phía hai tay dâng lên cho Chu Hạnh.
Thanh đao Trúc Diệp do chính tay Hách Liên Khâm chế tạo. Bởi vì trong tên nàng chữ “Quân”, nên từ nhỏ nàng yêu thích cây trúc. Ở chốn Tái Bắc hiếm thấy trúc, phần lớn đều trồng trong phủ Tướng quân. Từ quần áo, trâm ngọc cho đến đao, cung tên yên ngựa của Chu Hạnh đều mang hoa văn hình lá trúc, cũng tràn ngập sắc xanh tươi mát.
Chu Hạnh cầm lấy thanh đao, dùng ngón tay khẽ miết qua sống đao. Mặt thép sáng bóng phản chiếu ánh lửa bập bùng, rọi rõ đôi mắt sáng màu mang dòng m.á.u dị tộc của nàng. Thời gian trong khoảnh khắc dường như trôi chậm , hệt như xuyên qua kẽ hở của tháng năm để trở về tám năm . Khi , thanh đao trong tay nàng vẫn còn quá khổ, mà ánh mắt phản chiếu lưỡi đao cũng mang theo muôn phần ngây ngô, non nớt.
Lúc quyết định ở Đan Ngọc, nàng cởi bỏ bộ cẩm phục lụa là dệt kim, dùng vải quấn chặt thanh đao từng lớp một. Nàng lấy họ đổi tên thành Chu Hạnh, từ đó sống tại nơi với phận của một thường dân thị tỉnh. Phải đến tận hôm nay, nàng mới khoác lên bộ y phục cũ, trở “Hách Liên Quân”.
Tháng năm vô thanh nhưng mang hình hài. Bộ y phục năm mười lăm tuổi, nay nàng mặc chật ít. Phải nhờ các phụ nữ núi chung tay sửa chữa suốt mấy ngày trời, mới vặn với vóc dáng của nàng hiện tại.
Chu Hạnh đây vốn chẳng kiên nhẫn, thế mà nàng thể chờ đợi ròng rã suốt tám năm trời, ngày đêm tính toán mưu sâu kế hiểm. Nàng dốc lực để nhát đao đầu tiên giáng xuống thật mỹ, nhằm tát một cái thật kêu mặt Triệu Chấp đang ở tận chốn kinh kỳ.
Gió nửa đêm về sáng càng lúc càng rít gào, như đang ấp ủ một trận cuồng phong bão táp.
Gương mặt Triệu Khác m.á.u me đầm đìa, gã Tuyết Tình dìu về chỗ ở. Suốt dọc đường, cơn đau đớn kịch liệt đẩy sự phẫn nộ của gã lên đến tột đỉnh. Trong bóng tối mù lòa ngập tràn sự thù hận sắc nhọn, ngọn lửa giận dữ thiêu đốt lục phủ ngũ tạng khiến gã hít thở thôi cũng thấy nhói buốt. Ở trong lòng, gã lăng trì Lục Chước Quang bao nhiêu .
“Lục Liễm!!” Vừa bước qua cửa, gã điên cuồng gào thét đến lạc cả giọng: “Mau cút đây cho !”
Đôi mắt của Triệu Khác hỏng , chẳng còn thấy thứ gì, nên gã Lục Chước Quang lúc đang ngay trong sân. Y bấy giờ trông chẳng khác nào một nhà thơ nho nhã đoan chính, đang thao thức lúc nửa đêm say sưa ngắm trăng. Khi y xoay , ánh mắt hờ hững liền buông rơi gương mặt của Triệu Khác.
Gương mặt của gã vốn luôn là thứ khiến Lục Chước Quang căm ghét tột độ. Giờ đây, một nửa khuôn mặt bỏng, đôi mắt phấn độc ăn mòn, ngũ quan m.á.u me be bét còn tràn ngập sự hằn học. Sự dữ tợn và vặn vẹo đó kết hợp , tạo nên một hình thù xí đến mức thê thảm.
Lục Chước Quang bình sinh chỉ một thất bại, là bại ở chỗ tài nào kỹ nổi khuôn mặt . Y chỉ liếc mắt qua một cái lập tức dời tầm nơi khác, buông lời chế giễu từ tận đáy lòng: “Ra ngoài dạo một vòng, mặt của ngươi càng thêm tồi tệ . Ngươi tuy võ công, nhưng thể dựa khuôn mặt để tấn công khác, thể coi đó là một món bản lĩnh cơ chứ?”
Lời quả thực chạm đến sự căm hận sâu kín nhất trong lòng Triệu Khác. Nếu năm xưa Lục Chước Quang đ.á.n.h gãy tay của gã, để di chứng thể phục hồi, thì gã đến mức chẳng học chút võ công nào, để lưu lạc đến ngày hôm nay văn thành võ chẳng tựu, trở thành trò cho thiên hạ.
“Nếu nhờ cha nhặt ngươi về, thì từ năm ngươi năm tuổi sớm c.h.ế.t cóng ngoài đường . Bao nhiêu năm nay, Triệu gia một lòng nuôi dưỡng ngươi, ngươi chẳng những ơn, nay còn c.ắ.n ngược một cái.”
Gương mặt tuấn tú của Lục Chước Quang thoáng qua một tia sầu não như thể hiểu lầm, y bất lực thở dài: “Triệu Khác, ngươi vẫn chịu hiểu nhỉ? Nếu thật sự là kẻ vô ơn, thì ngươi nghĩ thể sống đến tận bây giờ ?”
“Ngươi chỉ giả vờ thần phục cha , cho cùng cũng bởi sợ hãi chất độc t.h.u.ố.c giải mà thôi. Nay ngươi dám phản bội Triệu gia, thông đồng cùng Chu Hạnh, chẳng lẽ vị thần y tái thế bên cạnh ả tìm t.h.u.ố.c giải cho ngươi ?!”
Lục Chước Quang vẻ như đó từng nhớ đến chuyện , bỗng nhiên bừng tỉnh: “Đa tạ nhắc nhở. Để hôm nào rảnh rỗi thử tìm xem , thực sự giải thứ dị trùng thì .”
“Người !” Triệu Khác gầm lên phẫn nộ: “Mau tịch thu lệnh bài của tên phản đồ Lục Liễm, bẻ lệnh ngay lập tức!”
Đám tùy tùng đang canh gác trong sân lập tức hành động, nhanh chóng tỏa thành một vòng tròn, vây chặt lấy Lục Chước Quang ở giữa.
Tuyết Tình thấy vội vàng can ngăn: “Công t.ử bớt giận! Chuyện e là hiểu lầm, là cứ hồi kinh chờ đại nhân định đoạt .”
“Hiểu lầm? Đích kẻ trướng Chu Hạnh mở miệng thừa nhận, thì còn gì để nữa!” Gã hung hăng tóm chặt lấy Tuyết Tình, chỉ khuôn mặt đầy thương tích của : “Ngươi hãy kỹ mặt , con mắt của xem! Đêm nay mười sáu lên núi, chỉ ngươi là giữ mạng trở về. Nếu tên nội gián Lục Chước Quang giở trò, chúng há rơi bước đường thê t.h.ả.m ? Chu Hạnh lấy cớ gì để hành tung đêm nay của chúng ? Tất cả đều là do y báo tin!”
Tuyết Tình gã nắm đến mức cánh tay đau điếng, đành cố nén đau khuyên nhủ: “Cho dù công t.ử bẻ lệnh thì cũng lúc . Chúng ... trong tay chúng chẳng còn ai nữa .”
Trước đó mười sáu do Vô Thường Tư phái tới, ngoại trừ nàng thì đều mất mạng núi. Còn những kẻ đang canh giữ ở dinh thự , chỉ là mấy thành viên lèo tèo của bộ “Bạch”, cộng thêm một Lý Ngôn Quy đang trọng thương. Tất thảy bọn họ gộp cũng đời nào đ.á.n.h Lục Chước Quang. Bây giờ mà đòi bẻ lệnh của y thì khác nào tự đ.â.m đầu chỗ c.h.ế.t.
Lúc Triệu Khác cơn tức giận cho mờ mắt, gã điên cuồng la hét: “Lý Ngôn Quy ? Lý Ngôn Quy đang ở ? Cút đây cho !”
Lục Chước Quang , tiện tay ném một món đồ. Vật thể màu đen vẽ thành một vòng cung giữa trung rơi chuẩn xác xuống ngay mặt Tuyết Tình. Nàng cúi đầu , tức thì kinh hãi hít một ngụm khí lạnh, ruột gan bỗng chốc lạnh toát.
Triệu Khác tiếng động liền nghiêng đầu hỏi: “Thứ gì đó? Có gì mà hốt hoảng như ?!”
Tuyết Tình trợn tròn hai mắt, bàng hoàng chằm chằm Lục Chước Quang, giọng run rẩy: “Lệnh chủ, ngài... ngài g.i.ế.c Lý Tả sứ?”
“Nếu khăng khăng ép đội cái danh phản đồ, thể phụ lòng chứ?” Lục Chước Quang chậm rãi rút lệnh bài của từ trong n.g.ự.c . Tấm lệnh bài xen lẫn màu đen và trắng, bên chạm trổ hai chữ “Vô Thường” bằng vàng óng ánh. Đó là màu sắc khác biệt so với lệnh bài của bất kỳ ai, đủ để tôn lên vị thế độc tôn, cao quý vô ngần.
Y ngoắc tấm lệnh bài đầu ngón tay, nhẹ nhàng khều lên hờ hững hỏi những kẻ xung quanh: “Ai lên lấy đây?”
Triệu Khác nghiến răng ken két, thầm nghĩ nếu y tay hạ sát Lý Ngôn Quy thì chắc hẳn cũng chẳng ý định xảo biện nữa. Gã bèn lớn tiếng hô: “Bắt lấy Lục Liễm! Hồi kinh ắt trọng thưởng!”
Dưới phần thưởng hậu hĩnh ắt kẻ dũng phu. Một tên tùy tùng thấy lời hứa hẹn của Triệu Khác, lập tức vung trường đao lao thẳng tới, hòng chiếm thế thượng phong, bất ngờ vung một nhát c.h.é.m chí mạng nhắm thẳng đầu Lục Chước Quang!
Nào ngờ bóng Lục Chước Quang chỉ khẽ lướt, tựa như bốc khỏi tầm mắt của trong chớp nhoáng. Đến khi tất thảy rõ y, thì tà áo trắng như tuyết nhuộm thắm một sắc đỏ diễm lệ. Những hạt m.á.u b.ắ.n tung lên cao lã chã rơi xuống, lấm tấm tựa như một cơn mưa xuân, chạm đất liền nở bung thành những đóa hoa.
Y thẳng tắp như ngọc thụ lâm phong, tay tùy ý xoay chuyển một thanh đoản đao. Lưỡi đao sắc lẹm dường như vô cùng ngoan ngoãn, mặc cho y tùy ý trêu đùa, vẫn chẳng hề tổn hại đến y dù chỉ là một sợi tóc.
Một cái đầu còn nóng hổi lăn lông lốc vài vòng mặt đất. Đôi mắt kinh hãi trợn trừng lên trời cao, biểu cảm ngưng đọng ngay khoảnh khắc , dường như kẻ đó đến c.h.ế.t cũng chẳng hiểu nổi mất mạng như thế nào.
Nếu cứ từng tên từng tên một xông lên thì chẳng khác nào xếp hàng chờ nộp mạng. Một tên tùy tùng vội vàng hét lớn: “Cùng lên, chúng đông !”
Đôi mắt đen láy của Lục Chước Quang ánh lên ngọn đèn rực rỡ khắp sân viện. Y mỉm nhạt nhòa: “Đừng vội, các ngươi đều sẽ c.h.ế.t cả thôi. Ai xếp hàng ở phía thì sống thêm một lát.”
Năm xưa khi lên vị trí Lệnh chủ, y vẫn còn quá trẻ. Trong Vô Thường Tư đầy rẫy cao thủ, đương nhiên chẳng ai phục một thiếu niên mười bảy tuổi. Vì , suốt một thời gian dài, y dùng chính thực lực của , hết tới khác để chứng minh bản xứng đáng với cái danh Lệnh chủ.
So với lưỡi dao, y dùng đao thuận tay hơn nhiều. Y cần tính toán từng chiêu thức trong vòng phân ly, chỉ một nhát đao dứt khoát múa vung cũng đủ để lấy mạng , g.i.ế.c còn nhanh hơn gấp bội. Điều tồi tệ duy nhất là hôm nay y mặc đồ trắng, vết m.á.u đặc quánh b.ắ.n lên áo quả thực khó giặt sạch.
Giữa sân viện bắt đầu diễn một cuộc tiễu trừ, đúng hơn là một cuộc đồ sát. Tuyết Tình chôn chân tại chỗ, cứng đờ. Bàn tay nàng siết chặt lấy chuôi đao, ánh mắt dán chặt bóng dáng của Lục Chước Quang, bên tai ngừng vang lên tiếng c.h.ử.i bới ồn ào của Triệu Khác. Trái tim nàng đập loạn xạ, chỉ đành ngừng hít thở sâu, cố gắng ép bản bình tĩnh trở .
Mãi cho đến khi cuộc tàn sát kết thúc, thanh đao của nàng vẫn rút khỏi vỏ dù chỉ là nửa thốn.
Lục Chước Quang sừng sững giữa la liệt thi thể, y phục trắng tinh giờ nhuộm thành một sắc đỏ chói lòa. Ngờ màu sắc diễm lệ cực kỳ phù hợp với y, tôn lên làn da trắng nõn tựa ngọc tì vết, mang theo một vẻ mị hoặc đến chói mắt.
Lục Chước Quang ném thẳng tấm lệnh bài của cho Tuyết Tình, nàng hốt hoảng đưa tay đón lấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lech-nhip-ten-goc-hoang-khang-tau-ban/chuong-39-dang-dau-danh-trang.html.]
Y khẽ lau vệt m.á.u vô tình b.ắ.n lên vành mắt, bình thản cất giọng: “Hồi kinh phục mệnh . Hãy với Triệu đại nhân rằng sẽ về Vô Thường Tư nữa.”
Tuyết Tình bàng hoàng xen lẫn xót xa, nàng ấp úng mở miệng: “Sư phụ, ngài thực sự rời ? Thế nhưng dị trùng ngài...”
Lục Chước Quang ngắt lời: “Lý Ngôn Quy đang ở căn phòng thứ nhất phía đông sương phòng, mang cùng.”
Tuyết Tình giật thót, đôi mắt chợt bừng sáng: “Ngôn Quy ca c.h.ế.t ?”
“Ta phản bội, ý đồ ngăn cản nên đ.â.m một đao dẫn đến hôn mê.” Lục Chước Quang chọn một chỗ tương đối sạch sẽ để lau vệt m.á.u lưỡi đao, y thong thả bước tới mặt Triệu Khác lạnh lùng dặn Tuyết Tình: “Đầu của Triệu Khác giữ . Ngươi cần đợi gã, cứ tự về .”
Tuyết Tình liếc Triệu Khác một cái, vô cùng nhanh chóng đưa quyết định, cắm đầu chạy về phía đông sương phòng tìm Lý Ngôn Quy. Tuy rõ từ khi rời kinh, ở Đan Ngọc rốt cuộc xảy chuyện gì, nhưng chiếu theo tình cảnh hiện tại, thì chuồn lẹ mới là thượng sách.
Triệu Khác tiếng động trong sân ngưng bặt, hiển nhiên trận chiến lấy đông đ.á.n.h ít phân thắng bại. Thế nhưng giọng của Lục Chước Quang vang lên gần trong gang tấc. Gã sợ hãi đến mức hồn siêu phách tán, theo bản năng lùi phía , ngờ thứ gì đó ngáng chân, ngã ngửa đất trong tư thế chổng vó lên trời. Gã lắp bắp c.h.ử.i rủa: “Lục Liễm, ngươi dám đụng tới ? Ngươi tưởng g.i.ế.c xong là ngươi sẽ c.h.ế.t t.ử tế ? Cha nhất định sẽ g.i.ế.c sạch các ngươi, bắt các ngươi bồi táng cùng ! Ngươi cũng sẽ dị trùng trong cơ thể hành hạ đến ruột gan đứt từng khúc, sống bằng c.h.ế.t!”
Lục Chước Quang từ cao xuống gã, gương mặt quả thật khiến y cũng thấy gớm ghiếc, đặc biệt là khi gã cứ luôn miệng mấy từ “tiện mệnh”, “chó do Triệu gia nuôi”. Khuôn mặt gã tởm lợm đến mức khiến Lục Chước Quang chỉ buồn nôn.
Trong hai năm Lục Chước Quang ăn mày đầu đường xó chợ, y theo Lão Lục gần như ngủ vạ vật ở khắp ngóc ngách khuất gió của chốn kinh thành, đôi khi còn cuộn tròn cùng bọn ch.ó hoang. Thế nhưng, một ai dám chỉ thẳng mặt y mà y là ch.ó do ai nuôi.
Lục Chước Quang khẽ nghiêng đầu, bật hỏi: “Triệu Khác, ngươi nếm thử tư vị của việc một con ch.ó là thế nào ?”
Triệu Khác mù hai mắt, một mảnh u ám thể thấy bất cứ thứ gì khiến nỗi sợ hãi trong gã nhân lên gấp bội. Đám bên cạnh gã cứ thế từng từng một g.i.ế.c. Tuyết Tình là duy nhất còn sống sót, thế nhưng là một kẻ ngu ngốc từ nhỏ lẵng nhẵng theo Lục Chước Quang, mở miệng khép miệng đều gọi sư phụ.
Sự tình đến nước , Triệu Khác dù hoảng loạn đến nhường nào cũng chỉ đành vẻ cứng cỏi, luống cuống tuôn lời đe dọa đầu đuôi: “Nếu ngươi dám đụng đến , cha chắc chắn sẽ tha cho ngươi. Ta là đứa con trai duy nhất của ông , là đích tôn của Lữ gia! Ngươi mang dị trùng mà còn dám cả gan phản bội Triệu gia, ắt sẽ c.h.ế.t chỗ chôn. Chu Hạnh cũng chẳng thể cứu nổi ngươi ! Cha cứu ngươi, mà ngươi lấy oán báo ân, lấy oán báo ân! A a…”
Lục Chước Quang chê gã quá mức ồn ào, bèn vươn tay “rắc” một tiếng, phế luôn cái cằm của gã: “Ồn ào.”
Cằm của Triệu Khác đau điếng tới mức mất tri giác, gã chỉ thể rên lên những tiếng khò khè đứt quãng. Ngay đó, gã cảm nhận đầu thứ gì đó trùm kín. Lục Chước Quang từ tìm một sợi dây thừng quấn quanh cổ gã, hệt như đang lôi một con chó, mặc sức kéo xềnh xệch gã về một hướng nào đó.
Triệu Khác giãy giụa ngừng. Sợi dây thừng cổ siết chặt khiến mắt gã tối sầm, ngột ngạt tưởng chừng như sắp đứt . Sau một hồi giãy giụa bất lực, gã đành buông xuôi, tay chân luống cuống bò lết mặt đất theo lực kéo của sợi dây như một con chó, chỉ để tránh việc siết cổ đến c.h.ế.t tươi.
Cuối cùng gã ấn xuống một chiếc ghế. Lục Chước Quang bận bịu một hồi, trói gã thật chặt. Sau đó gian xung quanh liền chìm tĩnh mịch, mặc cho gã phát những âm thanh gào thét khó đến chói tai thế nào, cũng chẳng chút động tĩnh đáp lời.
Gió mạnh gào thét suốt nửa đêm, cuối cùng một cơn mưa cũng đổ xuống. Những giọt nước li ti hắt mặt mang theo cảm giác mát lạnh từng cơn.
Chu Hạnh đẩy cửa bước thấy xác c.h.ế.t la liệt khắp sân. Máu tươi đọng thành những vũng nhỏ, nhờ trận mưa phùn rả rích mà lan tỏa, nhuộm đỏ cả một sân rộng.
Nàng khẽ nhướng mày, chẳng hề mảy may kinh ngạc đối với cảnh tượng . Nàng cất bước thong thả , liếc qua thì thấy đám kẻ thì c.ắ.t c.ổ gọn ghẽ, kẻ thì lưu vết c.h.é.m mỏng tang ngay yết hầu. Tất cả đều c.h.ế.t chỉ một nhát đao, hề thêm bất cứ động tác thừa thãi nào.
Chu Hạnh khỏi âm thầm cảm thán: Quả đúng là thứ hung khí g.i.ế.c bẩm sinh. Tướng sĩ Tái Bắc cũng đều là những đao phủ g.i.ế.c vô , thế nhưng nàng từng thấy ai luyện thủ pháp sắc bén, dứt khoát đến thế. Kẻ rõ ràng nắm bắt hung khí và lực độ đến mức xuất thần nhập hóa .
Nàng cứ thế băng qua mảnh sân nhuốm máu, đẩy cửa sảnh chính bước . Trong nhà thắp hai ngọn đèn, chính giữa là một kẻ đang trùm kín đầu bằng vải, dây thừng trói gô ghế. Vừa thấy động tĩnh đẩy cửa, kẻ đó vội vàng kêu “A a” liên hồi.
Chu Hạnh đương nhiên đây là kiệt tác của Lục Chước Quang. Khi tiến đến gần, nàng còn phát hiện nút thắt của sợi dây thừng buộc theo một kiểu cách khá là hoa mỹ, khiến nàng khỏi bật .
Nàng lật tung mảnh vải trùm đầu Triệu Khác. Dù chuẩn tâm lý từ , nhưng vẫn khuôn mặt cho giật , buột miệng thốt lên một tiếng kinh ngạc: “Chà.”
Triệu Khác lập tức phân biệt tiếng của tới là ai, bèn ré lên the thé.
Chu Hạnh vươn tay bóp chặt cằm gã đẩy ngược lên , nắn khớp xương trật, đó ân cần hỏi thăm: “Triệu đại nhân, ngài nông nỗi thế?”
Giọng của Triệu Khác khản đặc, càng thêm chói tai: “Chu Hạnh! Ồ, đúng, gọi ngươi là Hách Liên Quân mới . Ngươi nhặt một cái mạng từ Tái Bắc, chịu ngoan ngoãn chui lủi sống cho qua ngày, còn dám ngang ngược chạy đây tự tìm đường c.h.ế.t? Ngươi g.i.ế.c thì thể đổi gì chứ? Cha ngươi vẫn còn sống sót, ngươi trốn bao lâu? Chạy bao xa?”
Chu Hạnh phá lên: “Quả là một bậc trượng phu cốt cách thép, ở thời khắc sinh t.ử mà vẫn còn giữ khí khái như , thật khiến nể phục.”
“Thế nhưng, ngài sống tiếp ?” Ngữ điệu của Chu Hạnh đầy rẫy vẻ nghi hoặc, tưởng chừng như chân thành lắm: “Dù cho đôi mắt ngài mù, nhưng tứ chi vẫn vẹn nguyên, chẳng là thể sống tiếp. Cớ ngài vẻ thấy c.h.ế.t sờn như ?”
Triệu Khác sững sờ: “Ngươi gì cơ?”
“Ta định g.i.ế.c ngài , Triệu đại nhân.” Nàng thở dài thườn thượt: “Thân phận của ngài vô cùng đặc biệt, mà g.i.ế.c ngài thì chỉ tự chuốc lấy phiền toái . Nếu thì cớ gì thả ngài xuống núi, ? Hiện tại đến đây, chẳng qua vì thấy đồng bạn mới chiêu mộ lâu quá về, nên mới thuận đường tới đón y, cớ gì ngài cứ mắng nhiếc cay độc gì ?”
“Ngươi thật sự g.i.ế.c ?” Triệu Khác suy nghĩ một chớp mắt, khi nãy ở núi, thuộc hạ của ả đúng là sẽ thả gã . Gã bán tín bán nghi thuận nước đẩy thuyền đáp lời: “Hiếm khi ngươi sáng suốt một . Cũng coi như ngươi tự lượng sức, rằng nếu g.i.ế.c thì chạy trốn đến chân trời góc biển cũng sẽ cha tóm gọn mà thôi.”
Chu Hạnh nhếch môi: “Thế nhưng lúc nãy ngài lớn tiếng c.h.ử.i rủa , khiến bỗng nhiên đổi chủ ý .”
Sắc mặt Triệu Khác biến hóa liên tục, mặc dù khuôn mặt m.á.u me be bét cũng chẳng rõ sự đổi, nhưng cuối cùng gã cũng c.ắ.n răng gượng gạo : “Rốt cuộc ngươi thế nào?”
“Ngài cầu xin .” Chu Hạnh chiều hứng thú: “Biết mà thấy lọt tai thì sẽ vui vẻ bỏ qua chuyện ngài mắng lúc nãy đấy.”
“Ngươi dám sỉ nhục ?!” Triệu Khác quyết dung túng cho lòng tự tôn của bản giẫm đạp, gã the thé hét lên: “Muốn c.h.é.m g.i.ế.c tùy ngươi, cứ việc suy nghĩ cho kỹ xem hậu quả của việc g.i.ế.c ngươi gánh nổi .”
“Thật ? Triệu đại nhân thực sự sợ c.h.ế.t ?” Chu Hạnh nâng tay lên, mũi đao áp sát cổ Triệu Khác. Xúc cảm lạnh lẽo kề sát mạch m.á.u đang đập thình thịch liên hồi: “Chỗ chỉ cần cứa một nhát, ngài sẽ chảy m.á.u cho đến cạn kiệt mà c.h.ế.t, từng chút từng chút một cảm nhận quá trình sinh mệnh của bản héo tàn.”
“Ngươi, ngươi...” Triệu Khác dần hụt , chẳng dám gào to thêm tiếng nào nữa. Gã cảm giác thanh đao vô cùng sắc bén, chỉ cần nhúc nhích một chút thôi là lập tức cảm nhận cơn đau nhói truyền đến từ cổ.
Chu Hạnh kề tai thầm thì: “Cầu xin , sẽ thả ngài .”
Triệu Khác xong câu , phòng tuyến tâm lý vững chắc tựa hồ nứt toác một mảng. Nỗi sợ hãi vốn dồn nén từ lâu tựa như đê vỡ, lũ lượt ùa ngừng. Gã vội vàng mở miệng : “Ngươi tha cho , trở về nhất định sẽ truy cứu các ngươi nữa.”
Chu Hạnh bật : “Vẫn đủ.”
“Ta, sẽ bẩm với phụ rằng ngươi c.h.ế.t, để phụ phái quân truy lùng ngươi và đồng bọn nữa. Mọi chuyện xảy ở Đan Ngọc coi như xí xóa hết, cầu xin ngươi tha cho .”
Chu Hạnh tiếp lời: “Còn gì nữa ?”
“À, nhớ , cha của ngươi, Hách Liên tướng quân. Sau khi trở về, sẽ bảo cha minh oan cho ông ? Năm xưa ông thực sự vu oan, là kẻ cố ý đẩy ông chỗ c.h.ế.t.”
Ánh mắt Chu Hạnh bỗng chốc trầm hẳn xuống, như bao phủ bởi một tầng sương giá. Nàng chậm rãi lặp : “Ông vu oan.”
Triệu Khác thấy biểu cảm của nàng, vội vàng phụ họa: “, đúng ! Ban đầu tin chiến thắng ở tiền tuyến giấu , chỉ báo những trận thua, nên đời mới nghĩ rằng Hách Liên tướng quân thống lĩnh vô dụng, thua liên tiếp mười trận. Cha ở trong triều quyền uy hô mưa gọi gió, chỉ cần ông chịu minh oan cho Hách Liên tướng quân, thì bao lâu nữa thể trả sự trong sạch cho tướng quân .”
Chu Hạnh lạnh lùng: “Hóa các ngươi đều rõ mười mươi cả ?”
“Cái gì?” Lời của Triệu Khác vuột khỏi miệng thì bỗng lồng n.g.ự.c gã truyền đến một cơn đau nhức nhối. Lưỡi đao cắm phập lồng ngực, xuyên thấu tim gã, ngập sâu đến tận chuôi. Ngay đó, nỗi đau khoét thịt xẻ xương bùng nổ, Triệu Khác run lẩy bẩy, gã theo bản năng ré lên thê thảm.
Chu Hạnh nắm chặt chuôi đao, lạnh lùng vặn cổ tay xoáy mạnh, ngoáy tim gã tạo thành một hố sâu m.á.u me đầm đìa: “Những lời ngài quả thật khiến vô cùng hoan hỉ. Thế nên để ban thưởng cho ngài, quyết định sẽ c.h.ặ.t đ.ầ.u ngài treo lên cờ hiệu, dựng đỉnh núi, để ngài ngày đêm chiêm ngưỡng quang cảnh tuyệt mỹ của núi Thiên Lộ.”
“Đồ ngu, thật dễ lừa.”
Gã còn chút sức lực nào để thốt lên lời nữa. Ý niệm cuối cùng lướt qua trong đầu gã khi c.h.ế.t vẫn là sự bàng hoàng thể tin nổi: Lũ tiện dân thực sự dám xem thường phận của gã, chẳng lẽ sợ cha gã...
Đầu Triệu Khác rũ xuống, cơ thể buông thõng, đứt mạch thở. Chu Hạnh túm lấy đầu gã, nhấc tay vung đao dứt khoát gọt đứt cổ. Nàng tiện tay xé luôn chiếc áo khoác của gã để bọc cái đầu , xách ngược khỏi sảnh chính.
Đêm dài dần qua, bầu trời mờ mờ sáng, mưa bắt đầu nặng hạt. Đây là một cơn mưa xuân, trong mưa dường như mang theo nhiều mùi vị. Chu Hạnh lặng giữa những hạt mưa giăng mắc dày đặc, ngước mặt lên, khẽ chun mũi hít thở sâu... Mùi bùn đất ẩm ướt, hương cỏ cây thoang thoảng, mùi gỗ mục, và cả mùi m.á.u tanh nồng nặc.
Có lẽ do tâm trạng đang vô cùng sảng khoái, nên mùi vị xung quanh đều khiến nàng cảm thấy tuyệt diệu và bình yên đến lạ. Nàng cứ thế lặng yên mưa hồi lâu chẳng buồn nhúc nhích.
Mãi cho đến khi cả gần như ướt sũng, lúc nàng định cất bước rời , bỗng nhiên thấy tiếng động khe khẽ truyền đến từ phía . Nàng ngoảnh đầu , giữa sắc trời rạng đông mờ ảo, nàng trông thấy Lục Chước Quang đang mái hiên.
Khuôn mặt y rửa sạch sẽ, phơi bày từng đường nét, cặp chân mày và đôi mắt đen nhánh sắc nét như tranh vẽ. Bộ y phục đẫm m.á.u đỏ rực như ánh lửa rừng phong lấn át vài phần nho nhã tĩnh lặng, điểm xuyết thêm chút khí phách ngông cuồng.
Trong ánh mắt của Lục Chước Quang hề hiện hữu sự phẫn nộ vì tính kế, cũng chẳng còn đọng vẻ m.á.u lạnh khi tay hạ sát bao . Ngược , đôi mắt tĩnh lặng đến mức gần như trong veo. Dường như y ở nơi từ lâu , chỉ để chăm chú bóng lưng của Chu Hạnh.
Sắc màu rực rỡ lộng lẫy đến thế, quả thật khó để sáng mắt lên . Chu Hạnh chẳng thể tìm thấy bất kỳ ngụ ý “tính sổ” nào mặt y, bèn kìm bật thốt lên một tiếng “Ây da”, mang theo giọng điệu cợt nhả chẳng hề đoan chính: “Tân lang quan ở đây mà tuấn tú ngời ngời thế ?”