Lệch Nhịp (Tên gốc: Hoang Khang Tẩu Bản) - Chương 4: Tú Bà Thanh Lâu

Cập nhật lúc: 2026-09-01 00:16:48
Lượt xem: 218

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lục Chước Quang hiểu vì cớ gì hỏi một câu dời chỗ mới chịu , nhưng trong lòng quả thực tò mò nên y đành theo. Sau khi bước khỏi thư phòng, y theo Chu Hạnh vài bước, dừng chân mái hiên khuất gió.

Y hy vọng Chu Hạnh bớt dông dài, trả lời vấn đề một cách nhanh gọn và súc tích. Thế nhưng xét từ điệu bộ của nàng thấy chẳng lưu loát dứt khoát. Nàng dường như mang một xương sụn, tới cửa bèn tựa khung cửa, dừng hiên lan can, khoan t.h.a.i ngắm cảnh sắc trong sân: “Lục tú tài là kinh thành ?”

Lục Chước Quang khẽ rũ mi, thu trọn dáng mấy đoan chính của nàng đáy mắt, ôn tồn đáp: “Chỉ là lớn lên ở kinh thành thôi.”

Chu Hạnh gặng hỏi: “Vậy ngài mưu sinh bằng nghề gì?”

Lục Chước Quang đáp: “Tạm thời nương nhờ Triệu gia, đảm nhận vị trí môn khách.”

“Vốn môn hạ của những bậc đạt quan quý tộc phần lớn đều nuôi dưỡng nhiều môn khách nhàn tản, chỉ là yêu cầu khắt khe, những kẻ phàm dung tầm thường khó lọt mắt xanh của quý nhân.”

Chu Hạnh xoay , tỳ cùi chỏ lên lan can, lưng tựa cả sân hoa mai đang kỳ nở rộ, ánh mắt tràn đầy mong đợi cất lời: “Nghĩ Lục tú tài hẳn sở trường đặc biệt nào đó mới thể trở thành nhân tài kiệt xuất giữa vô vàn môn khách, Triệu gia trọng dụng nhỉ.”

Ánh mắt tha thiết giống như chỉ cần Lục Chước Quang gật đầu một cái, nàng sẽ lập tức cầu xin y phô diễn tài nghệ ngay.

Khóe môi Lục Chước Quang vương nụ mỉm: “Ta giỏi sách.”

Chu Hạnh thầm nhủ trong lòng, chuyện cũng coi là sở trường ? Vậy ăn cơm giỏi, chẳng cũng thể bám gót một thế gia đại tộc môn khách ư?

Lời lăn lộn trong bụng một vòng nhưng thoát khỏi miệng, nàng chỉ hỏi: “Giỏi đến mức nào cơ?”

“Ta sách nhanh, hơn nữa ăn rõ ràng, chữ nào cũng tường tận.”

“Chẳng trách ngài thể đỗ tú tài, ở quê mười dặm tám thôn cũng bói một sách tài giỏi như ngài .” Một bồ lời nịnh nọt Chu Hạnh thuận miệng tuôn , khen ngợi chân thành đến mức chẳng nửa điểm qua loa. Lời chuyển hướng: “Ngài thích hí khúc ?”

“Lúc rảnh rỗi cũng qua đôi chút.” Lục Chước Quang khẽ gật đầu, thuận theo đó hỏi: “Đan Ngọc vì cấm diễn hí khúc?”

Đuôi mày Chu Hạnh khẽ động, gợi lên một sự trêu đùa mấy đắn: “Việc liên quan đến một đoạn phong lưu vãng sự của Hứa tri huyện. Vừa gọi Lục tú tài đây , cũng là vì buôn chuyện thị phi ở nơi c.h.ế.t xuống.”

“Nghe lúc Hứa tri huyện mới đến Đan Ngọc nhậm chức, lão thường xuyên lui tới hí lâu hát. Lâu dần, lão để mắt tới đào kép chính trong gánh hát nọ.

Có điều đào hát vốn bạc tình, Hứa tri huyện ném cô ả bao nhiêu vàng bạc, mà cô đào ngoắt bèn đoạn tuyệt qua . Đường đường là một tri huyện, lão tất nhiên thể chuyện ác bá cướp đoạt dân nữ. Cuối cùng lão đành trút giận lên hí lâu, tùy tiện tìm một cái cớ sai đập phá nơi đó. Kể từ , lão sinh lòng oán hận những xướng hí, hạ lệnh cấm diễn. Bởi bao năm qua ở Đan Ngọc còn xây thêm gánh hát nào nữa, càng thả cho bất kỳ gánh hát nào thành.”

Lục Chước Quang xong mẩu chuyện vặt thể coi là vết nhơ , tuyệt nhiên để lộ vẻ kinh ngạc. Một lúc , y mới chậm rãi đ.á.n.h giá: “Hứa đại nhân quả là nặng tình.”

mà, sống hơn nửa đời mà còn hành xử cảm tính hơn cả đám thanh niên chúng nữa.” Giọng Chu Hạnh chợt hạ thấp, ngữ khí vương chút thần bí: “Hiện tại trong thành tuy còn hí đài, nhưng một chỗ vẫn hát vài câu.”

Lục Chước Quang thẳng mắt nàng, bấy giờ mới nhận tròng mắt của nàng đen nhánh như thường mà thiên về màu nâu. Dưới ánh mặt trời chiếu rọi, trông càng giống hệt đá hổ phách: “Chỗ nào?”

“Phong Nguyệt lâu.”

Cái tên qua chẳng chốn đàng hoàng gì. Lục Chước Quang định mở miệng từ chối, phía chợt vang lên một giọng trầm thấp: “Lục tú tài.”

Cả hai đồng loạt ngoảnh , chỉ thấy một thị vệ trẻ tuổi đang sải bước vội vã tới. Thị vệ dung mạo đoan chính, làn da mang màu lúa mạch chịu nhiều sương gió. Bởi mặt vương chút biểu cảm nào nên càng thêm lạnh lùng nghiêm nghị. Hắn là Lý Ngôn Quy, thị vệ thống lĩnh bên cạnh Triệu Khác.

Hắn dừng bước mặt Lục Chước Quang, ánh mắt dò xét lướt qua Chu Hạnh một lượt, đó mới lên tiếng: “Vừa tin báo mới, từng trông thấy Hứa tri huyện từ cửa của thanh lâu khi hại. Công t.ử hiện đang định đến thanh lâu tra án, sai tới truyền gọi ngài cùng .”

Hứa phủ vốn nha môn thám xét mấy , Phùng Tông dẫn theo hận thể đào đất sâu ba thước để tìm manh mối. Bởi tình trạng ở thư phòng và những nơi khác đều giống hệt như hồ sơ ghi chép, sai biệt lấy một ly, thu thập thêm tin tức gì mới mẻ.

Dẫu trong lòng Tề Huyên cam tâm thì cũng đành từ bỏ. Vừa khéo trinh sát do Triệu Khác phái báo về manh mối mới, đoàn bèn vội vã rời khỏi Hứa phủ.

tầm hoan mua vui, nhằm đảm bảo việc điều tra thuận lợi, Tề Huyên sai đến nha môn xin lệnh khám xét, thế nhưng Chu Hạnh cản . Nghe định tới Phong Nguyệt lâu, nàng lập tức vỗ đùi một cái, tự ứng cử bản : “Chẳng quá trùng hợp , nơi rành lắm. Không cần xin lệnh khám xét , để dẫn đường, đảm bảo các ngài một mạch trở ngại!”

Đám rõ Chu Hạnh là bậc nhân tài gì mà hễ nhắc đến Phong Nguyệt lâu tựa như đang nhắc đến hậu viện nhà , bất giác lộ vẻ hoài nghi. Tuy nhiên Chu Hạnh thề thốt đinh ninh, giống như đang khoác lác. Nàng thế mà trực tiếp dẫn mấy bọn họ xồng xộc tiến thẳng tới mật đạo của thanh lâu.

Phong Nguyệt lâu là kỹ viện lớn nhất trong thành, nhưng chẳng bề thế xa hoa là bao, gom cũng chỉ cao chừng hai tầng. Trước cửa treo cặp lồng đèn lớn màu đỏ phai màu, chính giữa là một tấm biển hiệu nhòe nhoẹt vết mực, nét chữ rồng bay phượng múa đề ba chữ “Phong Nguyệt Lâu”.

Mật đạo của thanh lâu hiếm , giấu trong một con hẻm nhỏ chật hẹp chỉ đủ cho hai song song. Đầu hẻm chỉ cần đậu một cỗ xe ngựa là thể che kín bưng, cực kỳ phù hợp cho những vụ trộm gà bắt chó, lén lút mờ ám.

Mấy từ cửa . Các thị vệ chia hai hàng, định tiến lên mở đường. Chu Hạnh vội vàng chạy lẹ vài bước cản lên phía , lành: “Các vị đại nhân, trong thanh lâu là nữ t.ử yếu đuối, những thị vệ dũng mãnh phi phàm, xông thế e rằng sẽ dọa sợ các nàng. Chi bằng để họ đợi lầu ?”

Tề Huyên khoát tay, chỉ dẫn theo thị vệ lên lầu, lệnh cho đám nha dịch túc trực ở phía . Sau đó Chu Hạnh đầu dẫn đường. Nàng là khách quen ở nơi , cửa hầu tiến đến khúm núm gọi một tiếng Hạnh tỷ.

Chu Hạnh dúi tay gã mấy đồng tiền, sai gã mời tú bà tới, đó đưa đám Tề Huyên lên nhã gian lầu hai. Gian phòng tuy lớn nhưng bài trí trang nhã, vô cùng sạch sẽ gọn gàng.

“Các cô nương ở đây đều sở hữu một giọng hát , Anh nương càng kỹ nghệ gảy đàn độc nhất vô nhị, khúc nào cũng xướng. Trước khi Đan Ngọc cấm diễn, nàng thường đóng vai Thanh y, chỉ điều nay tú bà, còn bán nghệ nữa, thi thoảng nhã hứng mới cất giọng xướng vài câu.”

Chu Hạnh ân cần rót cho . Khi đến mặt Lục Chước Quang, động tác của nàng lộ rõ vẻ chậm chạp hơn hẳn. Nàng còn tự tay đặt chén mặt y, rướn tới thì thào: “Ta và nàng giao tình cũng tệ. Nếu Lục tú tài hí khúc, cầu xin nàng một câu cũng chẳng chuyện gì khó.”

Nói nàng còn bắt đầu động tay động chân, lén lút vuốt ve mu bàn tay của Lục Chước Quang một cái. Y lặng lẽ rụt tay về phía , kìm nén ý uyển chuyển từ chối: “Đa tạ ý của Chu cô nương.”

Ánh mắt của nàng chẳng hề che đậy chút nào, trong chốc lát khiến ba Tề Huyên ở cạnh thấu manh mối.

Phùng Tông thầm nghĩ Chu Hạnh ngày thường dẫu chút đắn, nhưng dẫu vẫn rạch ròi chuyện công chuyện tư. Nào ngờ lúc nàng nổi thói háo sắc tới mức trêu ghẹo cợt nhả ngay mặt đại nhân từ kinh thành tới. Thấy tình hình như , lão vội nắm tay che miệng ho khan thành tiếng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lech-nhip-ten-goc-hoang-khang-tau-ban/chuong-4-tu-ba-thanh-lau.html.]

Tề Huyên một lòng tra án, chẳng đoái hoài gì tới những chuyện vặt vãnh cỏn con .

Ngược , Triệu Khác nổi cơn hứng thú, : “Gương mặt của Chước Quang quả thực vô cùng xuất chúng. Ở kinh thành y cũng bao săn đón. Vài năm nữ tộc trưởng tới triều yết kiến liếc mắt một cái chấm trúng y, âm thầm phái gõ cửa nhà dăm bảy lượt đòi , thậm chí tiếc bỏ trọng kim mua y về diện thủ*.”

*Diện thủ: ý là trai bao ạ.

Chu Hạnh lộ vẻ kinh ngạc, lúng liếng Lục Chước Quang tới lui, tủm tỉm : “Nữ tộc trưởng ở tới mà nông cạn đến thế! Tài tình của Lục tú tài lấn át lớp vỏ ngoài hàng trăm , để y tới cái chốn man hoang nhỏ bé diện thủ thì quá sức uổng phí.”

Triệu Khác hừ : “Khó lắm, lúc đó nếu như y bằng lòng theo, gì cũng nương nhờ nữ tộc trưởng ăn sung mặc sướng thảo nguyên, vẫn còn hơn là để cho cóc ghẻ nơi rãnh nước dơ bẩn dòm ngó.”

Chu Hạnh chẳng bận tâm đến ý mỉa mai trong lời , chỉ mỉm Lục Chước Quang: “Gió thảo nguyên khắc nghiệt lắm, chỉ mong Lục tú tài ưng ý suối trong chốn thôn quê hơn.”

Lục Chước Quang tựa hồ quen với kiểu trêu ghẹo sỗ sàng như , bên vành tai thoáng nhuốm sắc đỏ ửng chẳng mấy rõ ràng. Y lắc đầu , dứt khoát lấy một cuốn sách, đắm chìm biển tri thức.

Chu Hạnh đầu nhóm lửa than, rắc một nắm hương phấn lên lò sưởi, cạnh đó xoa xoa hai bàn tay sưởi ấm.

Hơi ấm nhanh chóng lan tỏa khắp gian phòng, xua tan cái lạnh giá của mùa đông. Hương thơm dịu nhẹ tản mác trong trung, tiếng đàn lầu như gần như xa vang vọng tới, khiến bất giác buông lỏng tinh thần.

Chẳng bao lâu, cửa nhã gian đẩy . Một nữ t.ử giẫm từng gót sen nhón bước tới, yêu kiều cúi rạp bái tạ: “Nô gia Đào Anh, bái kiến Phùng đại nhân. Người trong Phong Nguyệt lâu chúng là kẻ ăn thật thà an phận, các cô nương càng nhát gan như chuột, tuyệt đối dám chuyện phạm pháp. Không nha môn tới đây là vì chuyện gì ạ?”

Trông Đào Anh ước chừng hơn ba mươi tuổi, tóc búi một kiểu tinh xảo. Trong làn tóc đen nhánh điểm xuyết bằng trâm châu ngọc, xiêm y màu hoa mai càng tôn lên dáng vẻ má đào ửng xuân. Tuy chẳng còn xuân sắc nhưng vẫn vô cùng mỹ lệ.

Chẳng từ lúc nào Chu Hạnh bốc một nắm hạt dưa, c.ắ.n tách tách lách cách. Nàng sán gần Đào Anh, : “Anh nương đừng hoảng, Phùng đại nhân hôm nay tới đây là để điều tra vụ án Hứa tri huyện hại. Tỷ cứ thành thực thuật chuyện liên quan đến Hứa tri huyện là , sẽ ai khó tỷ .”

Đào Anh nhận Tề Huyên và Triệu Khác là từ kinh thành tới, cũng đầu giao thiệp với Phùng Tông. Nàng cứ ngỡ lão cũng giống như khi đến dạo một vòng dò hỏi vài câu, bèn giữ tư thái thuộc hỏi dăm ba câu dông dài: “Hiện giờ bên ngoài đều đang đồn thổi Hứa đại nhân quỷ sai đòi mạng, chẳng là thực hư?”

Nhắc tới chuyện quỷ thần, Chu Hạnh cũng e dè lắm, vô thức hạ giọng: “Ai mà chắc cơ chứ! Chuyện ai mà , đều bảo cuối năm thường loạn khí âm u, lũ mị võng yêu ma gì cũng xổng càn. Dẫu thì ngày nào khi cửa cũng vái Bồ Tát một lạy để tránh rước thứ sạch sẽ.”

“Tượng ở nhà cô mà là Bồ Tát ? Chẳng là Thổ địa gia nặn bằng bùn đất ?”

Chu Hạnh thở dài thườn thượt: “Chẳng mấy ngày trời đổ mưa to ? Mái ngói dột nước, xối cho Thổ địa gia tan tành cả . Đống bùn đó là nạo từ chân tường chùa miếu về, tiếc chẳng nỡ vứt nên mới nặn thành tượng Bồ Tát đấy chứ.”

Quả là dăm ba thứ nhăng cuội tào lao! Chân mày Tề Huyên xoắn xuýt , lập tức bùng nổ. Phùng Tông dò xét sắc mặt của ngài, tức tốc nhảy hòa giải bằng cách quát lớn: “Mụ đàn bà vô tri đừng ăn hàm hồ! Hứa đại nhân là phụ mẫu quan của bách tính Đan Ngọc, một lòng vì dân vì nước mà cúc cung tận tụy. Cho dù thực sự quỷ sai hiện thế cũng đời nào đòi mạng Hứa đại nhân. Ông kẻ hãm hại mà c.h.ế.t, hôm nay chúng tới đây là để tra rõ bản án , bắt hung thủ quy án!”

Lão tuôn một tràng lời lẽ lẫm liệt chính khí, giống như kẻ đêm qua quỳ rạp mặt đất gào cha , luôn miệng đồn đại Hứa Phụng quỷ sai đòi mạng là lão .

Đào Anh vội vã lành: “ thế, Hứa đại nhân của chúng là vị quan bao. Dẫu Hắc Bạch Vô Thường câu hồn cũng nên câu cổ tên vô ngủ với cô nương trả tiền bỏ trốn hôm qua chứ.”

Nàng giật nhận bầu khí phần dị thường, dám nhiều lời dông dài nữa mà bàn thẳng chính sự. Số Hứa Phụng tới thanh lâu vốn hề ít, cũng chẳng bí mật gì trong Phong Nguyệt lâu. Chỉ điều mỗi tới, lão đều xe ngựa từ ngõ , thẳng lên nhã gian lầu hai nên chẳng mấy ngoài . Căn phòng mấy đang hiện tại là chốn tiêu khiển hí khúc quanh năm của Hứa Phụng.

Vào cái ngày hại , lão vẫn tới hí khúc như thường lệ, điều may cô nương lão thường thích khác gọi mất. Kẻ nọ còn là cháu họ của Tri phủ Linh Châu, chức quan đè bẹp Hứa Phụng một bậc, khiến lão cách nào tranh đoạt. Đào Anh bèn thu xếp một cô nương mới tới để hầu hạ, nào ngờ cô ả nọ hậu đậu vụng về, vô ý hắt rượu lên áo Hứa Phụng, chọc lão tức giận mắng nhiếc một trận ầm ĩ phất tay áo bỏ .

Lời Đào Anh đến đây bỗng dưng dừng , dáng vẻ ấp úng thôi. Thần sắc nhỏ đám thu trọn đáy mắt. Chu Hạnh nhón một miếng mứt quả ném miệng, môi miệng mơ hồ rõ chữ mà khuyên nhủ: “Anh nương , chuyện can hệ trọng đại, mong tỷ nấy, ngàn vạn đừng giấu giếm.”

Đào Anh e dè : “Chẳng nô gia cố ý giấu giếm, chỉ là những lời đó đều là lời Hứa đại nhân trong lúc say mèm, thể coi là thật . Nhắc tới Lý đại nhân - cháu họ của Tri phủ Linh Châu , mấy năm từng xảy xích mích với Hứa đại nhân, chuyện trong thành ai ai cũng rõ.”

“Năm đó Hứa đại nhân hạ lệnh rõ ràng cấm diễn hí khúc trong thành, kẻ rõ vì cớ gì cứ một mực đòi mua đất dựng hí đài ở ngoại ô. Tuy rằng địa thế nơi đó lắm, hí đài dựng một nửa tự đổ sụp, đó đành bỏ dở, nhưng Hứa đại nhân vẫn luôn canh cánh trong lòng.”

“Vài tháng , Hứa đại nhân đến đây mượn rượu giải sầu uống say. Trong lúc vô ý, lão từng nhắc tới những mánh khóe tham ô nhận hối lộ dọc tuyến Sông Đại Vận ở Linh Kinh vô cùng thịnh hành. Tùy tiện chấm mút một chút cũng đủ để lão cất nhà vàng ở Đan Ngọc . Đáng hận lão quan ở chốn bần cùng cằn cỗi , chẳng mót cắc bạc nào, so với Lý đại nhân thì kém xa tít tắp...”

Người vô tâm, hữu ý. Đào Anh rõ ràng ý thức thốt những lời to gan tày trời đến nhường nào. Sắc mặt của mấy mặt tại đó đồng loạt biến sắc. Tề Huyên càng nổi trận lôi đình, cất cao giọng ngắt lời nàng: “Làm càn! Dám vu khống mệnh quan triều đình, ngươi mấy cái đầu đủ để c.h.é.m đây?”

Đào Anh giật đ.á.n.h thót một cái, ngoảnh bắt gặp khuôn mặt ngập tràn kinh hãi của Phùng đại nhân. Nàng tức tốc ý thức lỡ lời, hai đầu gối mềm nhũn quỳ thụp xuống đất: “Đại nhân bớt giận, chỉ là do nô gia lỡ lời, xin đại nhân chớ trách tội!”

Tuyến Sông Đại Vận ở Linh Châu trải dài từ Nam chí Bắc, vắt ngang bộ vương triều Đại Tề, liên can tới vô vàn vùng miền. Một câu tham ô nhận hối lộ thịnh hành của Đào Anh thể là hất nước bẩn lên đầu hàng ngàn vạn quan viên.

Huống hồ nàng còn khẳng định những lời thốt từ chính miệng Hứa Phụng. Một tội danh tày đình úp sấp lên đầu ân sư, tự nhiên Tề Huyên khỏi phẫn nộ: “Thầy vốn là thanh liêm chính trực, ở kinh thành vẫn luôn giữ trong sạch, từng bước chân mấy chốn phong nguyệt nhường . Bổn vương hiện tại hoài nghi lời ngươi ông thường xuyên lui tới nơi đây chỉ là phỉ báng. Chắc hẳn bọn ngươi dùng thủ đoạn đê hèn nào đó mới dụ dỗ ông tới đây. Người ! Bắt kẻ về, thẩm vấn cho kỹ lưỡng xem hôm đó rốt cuộc Hứa đại nhân vì cớ gì mà tới, vì chuyện gì mà nổi giận đùng đùng bỏ .”

Đào Anh dẫu cũng chỉ là nữ t.ử thanh lâu từng thấy việc đời, chẳng chịu nổi sự dọa dẫm. Vừa thấy nam nhân nọ mở miệng bèn xưng bổn vương, còn đòi bắt nàng về tra hỏi, nàng vội vã quệt nước mắt lóc van xin.

Phùng Tông cũng bật dậy, c.ắ.n răng dập đầu khuyên can: “Vương gia bớt giận!”

Căn phòng chốc lát trở nên hỗn loạn, tiếng lóc t.h.ả.m thiết lẫn với lời khuyên can xen kẽ. Chu Hạnh giấu hai tay trong tay áo, co ro nép nơi góc phòng, bộ như chỉ là một cây cột vô tri.

“Khoan . Vương gia đừng vội, cách phân biệt lời ả là thật giả.” Triệu Khác khoát tay, cản hành động của thị vệ, sang Đào Anh lệnh: “Lại đây.”

Đào Anh run rẩy lê tấm mềm yếu bước qua mấy bước, quỳ rạp mặt Triệu Khác, y nâng cằm ép ngẩng lên. Đào Anh sở hữu khuôn mặt vô cùng xinh quyến rũ, mang theo vẻ đa tình kiều diễm thường thấy ở chốn phong nguyệt. Lúc đôi mắt ngấn lệ mơ màng, hàng mi rủ bóng đọng đầy những giọt nước trong vắt, quả thực khiến khỏi xót thương vạn phần.

Triệu Khác rũ mắt hứng thú đ.á.n.h giá, chợt sang hỏi bên cạnh: “Chước Quang , cảm thấy ả đang thật là dối trá?”

Lục Chước Quang vốn ôm lòng khát khao tri thức. Từ lúc lấy sách , y vẫn luôn đăm đăm nghiền ngẫm, đối với tiếng ồn ào hỗn loạn trong phòng thảy đều nhắm mắt ngơ, chỉ chuyên tâm sách. Bấy giờ thấy câu hỏi của Triệu Khác, y mới từ từ ngẩng đầu.

Y nhanh chậm gập sách . Đôi mắt đen láy dịu dàng bình hòa khóa chặt mắt Đào Anh, từ tốn cất lời: “Cô cần sợ hãi, chỉ hỏi cô một vấn đề.”

 

Loading...