Lệch Nhịp (Tên gốc: Hoang Khang Tẩu Bản) - Chương 40: Không Màng Phong Nguyệt
Cập nhật lúc: 2026-09-01 22:49:39
Lượt xem: 106
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Về việc giữ thả Lục Chước Quang, Chu Hạnh suy nghĩ lâu, nhưng mãi đến hôm nay vẫn câu trả lời.
Lục Chước Quang quả thực là một thanh bảo đao hiếm đời. Chu Hạnh từng gặp qua vô kẻ mang tuyệt kỹ đầy , thế nhưng chẳng ai giống như y, dung hợp thứ bản lĩnh tuyệt đỉnh từng tấc gân cốt, từng phần da thịt, thậm chí ngay cả sát khí cũng luyện hóa đến mức vô hình vô sắc. Nói một cách trắng , y g.i.ế.c ai thì kẻ đó c.h.ế.t, đây chính là món vũ khí sắc bén tuyệt đối để đối phó với Vô Thường Tư.
Nếu Chu Hạnh thanh bảo đao , ắt hẳn sẽ như hổ mọc thêm cánh, nhiều chuyện sẽ trở nên dễ dàng hơn. Thế nhưng, việc nạp thêm hàng ngũ vốn chẳng chuyện đơn giản, nhất định cẩn trọng vạn phần.
Đám Viên Sát, Ngỗi Cốc Vũ vốn là những thuộc hạ cũ theo phụ nàng từ mấy chục năm , lòng trung thành tận tâm tuyệt đối là điều khỏi bàn cãi. Còn Mạc Kinh Thu, Tiền Bất Đoạn lớn lên cùng nàng, họ bồi dưỡng với tư cách là thế hệ thứ hai để phò tá huyết mạch của Hách Liên gia. Chính vì , sự trung thành và quy phục họ dành cho Chu Hạnh là tuyệt đối. Sống sót bước từ biển lửa Tái Bắc năm , trôi dạt chật vật đến tận nơi , họ luôn kề vai sát cánh, ôm chặt lấy , từng một khắc lơi lỏng.
Về phần Hứa Phụng, ông là mà phụ nàng vô cùng tín nhiệm. Nhớ năm xưa, khi đối mặt với mười vạn quân địch, hai cha con lời từ biệt cuối cùng giữa cơn gió đông rét mướt cắt da cắt thịt. Phụ dặn dò nàng hãy đến Đan Ngọc, tìm một tên là Hứa Phụng, nhờ sự giúp đỡ của ông để tên đổi họ, rũ bỏ tiền trần, sống một cuộc đời bình yên.
Chu Hạnh theo lời dặn dò của phụ tìm Hứa Phụng. Thế nhưng, nàng chẳng hề buông bỏ ân oán, còn cùng Hứa Phụng vạch mưu đồ lớn, bày nên ván cờ ngày hôm nay.
Bọn họ là một khối gắn kết mật thiết thể tách rời, chỉ cần một nảy sinh lòng bất trung, ắt sẽ dẫn đến t.h.ả.m cảnh quân diệt. Do đó, trong việc chiêu mộ mới, Chu Hạnh thể chỉ dựa một ý niệm một suy xét mà dễ dàng đưa quyết định. Ngay cả Đào Anh, kẻ từng bám theo nàng về tận nhà, dầm mưa dãi nắng chầu chực canh gác gần đó suốt bao ngày, thậm chí còn dâng cả bản vẽ sông Đại Vận lên để bày tỏ lòng trung thành, nàng vẫn từng buông lời chấp thuận.
Huống hồ Lục Chước Quang lai lịch đặc thù, là một kẻ ngoài tầm kiểm soát. Phiền toái lớn nhất chính là y luôn mang theo cái mác phản bội. Mặc dù sự phản bội sự trợ giúp đắc lực từ phía nàng, khiến việc ép y rời khỏi Vô Thường Tư trở thành điều tất yếu; thế nhưng, thu nạp y hàng ngũ là một nước cờ ngập tràn nguy hiểm. Bảo đao tuy sắc bén, nhưng nếu nhận chủ thì những đả thương , mà còn đả thương chính . Chu Hạnh tuyệt đối dám mạo hiểm.
Chu Hạnh híp mắt mỉm, cất lời: “Tân lang quan ở đây một thế ?”
Con Lục Chước Quang vốn quen dùng vỏ bọc tuấn tú tuyệt luân để giả vờ ôn lương hiền hậu. Lúc trông y hệt như một kẻ lạc nơi , chẳng ai t.h.ả.m cảnh rợn đầy một sân chính là kiệt tác của y. Y Chu Hạnh, cất giọng dịu dàng nhỏ nhẹ: “Trời sáng , đường cô chuyện gì cản bước ?”
Chu Hạnh lờ mờ nhận trong lời của y pha lẫn chút xíu oán trách. Thêm đó, câu tiếp lời quá đỗi tự nhiên khiến nàng bất giác ngẩn . Nàng tỉ mỉ quan sát gương mặt Lục Chước Quang nữa, thấy y chẳng hề biểu cảm ái nào, bèn tự nhủ lẽ là do bản nghĩ nhiều . Kẻ như Lục Chước Quang vốn luôn cổ hủ, máy móc trong chuyện nam nữ, gì buông lời trêu ghẹo cợt nhả cơ chứ.
Vừa đúng lúc mưa bắt đầu nặng hạt. Chu Hạnh vốn dĩ định xách cái đầu rời , nay đành lùi mái hiên, thành thật giải thích: “Ta vòng về núi Thiên Lộ một chuyến mới tới đây. Ta khinh công chạy nhanh như Tiền Bất Đoạn, huống hồ đường đêm khó , nên mới mất nhiều thời gian hơn một chút.”
Nàng xuống bậc thềm, cái tật cũ tái phát, đằng chân lân đằng đầu trêu chọc: “Nếu sớm ở đây một tân lang quan tuấn tú dường đang đợi, chẳng vòng về núi gì mà thẳng tới đây luôn . Biết chừng còn kịp giờ lành bái đường chứ.”
Lục Chước Quang liếc nàng. Lớp áo bông bọc kín mít lúc ban ngày, giờ đây lột bỏ để lộ bộ y phục chân chính. Trên vạt cẩm y thêu bóng trúc, sợi chỉ vàng khẽ lấp lánh ánh đèn. Nước mưa thấm đẫm hình nàng, mặt, cổ đều lấm tấm những giọt nước trong vắt, đuôi tóc cũng nhỏ giọt thành chuỗi, thế nhưng trông nàng chẳng hề lấy nửa phần chật vật.
Khi Chu Hạnh khoác lên bộ y phục , ngay cả bóng lưng dường như cũng thẳng hơn ngày thường. Dáng vẻ lười nhác thường trực nay cuốn sạch còn một mảnh, đôi mắt mí sụp luôn lim dim giờ cũng mở lớn. Từ xuống toát một sự đổi khó thể dùng lời diễn tả cho rõ ràng. Chẳng do bộ y phục quá mức hoa quý, là sự cao quý đó vốn ngấm sâu trong xương tủy nàng. Tóm , nàng còn là một Chu Hạnh chỉ múa mép khua môi, a dua nịnh hót nữa.
Ánh mắt nàng ngập tràn ý , vẻ như tâm trạng đang . Lục Chước Quang bèn lên tiếng hỏi: “Đêm nay thu hoạch khá khẩm chứ?”
Chu Hạnh ừ một tiếng, mang theo hàm ý một câu hai nghĩa: “Thu hoạch thì đó, nhưng khá khẩm thì còn chắc, vẫn tới lúc đưa kết luận.”
Lục Chước Quang lơ đãng bồi thêm một câu: “Thiết nghĩ Chu cô nương cũng sẽ để bản uổng công bận rộn cả một đêm .”
“Mưa vẫn còn lớn, Lục tú tài hẳn là việc gì gấp gáp, chẳng bằng xuống đây hàn huyên một lát?” Chu Hạnh vỗ vỗ chỗ trống bên cạnh , ân cần quét dọn bụi đất giúp y, mặc dù hành động chẳng mấy tác dụng.
Lục Chước Quang cũng hề từ chối. Y khẽ vén vạt áo, chọn một cách quá xa cũng chẳng quá gần để xuống, quy củ đến mức thái quá.
Hai mái hiên, nhất thời đều chìm im lặng, chỉ còn tiếng mưa rơi tí tách xung quanh. Chiếc đầu bọc trong lớp vải ném lăn lóc đất, vết m.á.u rỉ men theo bậc thềm chảy xuống, hòa lẫn vũng nước đọng.
Trên Chu Hạnh toát một luồng khí lạnh. Khuôn mặt vốn dĩ ít huyết sắc khi dầm mưa càng thêm nhợt nhạt, ngay cả màu môi cũng nhạt mấy phần, duy chỉ đôi mắt là gột rửa đến mức trong veo sáng rực. So với nàng, màu sắc Lục Chước Quang quá đỗi diễm lệ. Đôi lông mày và ánh mắt đen đặc như mực tàu điểm xuyết làn da trắng ngần, bầu trời mưa âm u phủ lên chút mờ ảo, tạo nên một vẻ tuấn mỹ vô ngần.
Chu Hạnh ngắm mưa, ngược cứ chằm chằm Lục Chước Quang, bỗng nhiên nổi hứng hỏi: “Văn nhân các ngươi khi thấy cảnh sắc như thế , liệu tức cảnh sinh tình mà nổi hứng thơ ?”
Giữa sân t.h.i t.h.ể la liệt, m.á.u nhuộm đỏ cả một vùng, cơn mưa lớn dần xu thế trút xuống như trút nước, kiểu gì thì đây cũng chẳng thể coi là mỹ cảnh. Thế nhưng màn đêm đang dần tàn, sắc trời sắp sửa rạng đông, thêm cô nam quả nữ tuổi tác tương đương cạnh , nên dù thế nào thì cơn mưa ít nhiều cũng tăng thêm vài phần ý vị phong nguyệt.
Lục Chước Quang gì bản lĩnh cao siêu tới mức đó, y thản nhiên đáp: “Ta thơ.”
“Không ? Chẳng tương lai thi Trạng nguyên ư? Nghe đồn mấy vị Trạng nguyên, Bảng nhãn hễ tụ tập là ngâm thơ đối liễn, khoe khoang học thức dữ lắm mà.” Chu Hạnh tò mò về chuyện từ lâu, nghĩ bụng nếu câu chuyện đưa đẩy đến nước , chi bằng thuận miệng hỏi luôn: “Rốt cuộc thì cái danh Tú tài của thi đỗ bằng cách nào ?”
Lục Chước Quang nghiêng đầu nàng, cẩn thận dò xét thần sắc mặt nàng. Cho đến khi chắc chắn nàng ý giễu cợt, mà chỉ đơn thuần là tò mò, y mới chịu mở miệng kể trải nghiệm tham gia kỳ thi Viện của .
Kỳ thi Đồng sinh ở kinh thành qua ba cấp bậc cực kỳ nghiêm ngặt, trải qua thi Huyện, thi Phủ, cuối cùng mới tới thi Viện. thông qua sự sắp xếp của Triệu Chấp, y đặc cách thi Viện luôn. Kể đến đây, sắc mặt Chu Hạnh đổi, thôi.
Lục Chước Quang bèn tự thanh minh cho : “Là Triệu Chấp cảm thấy, với học vấn của thì cần tham gia thi Huyện và thi Phủ.”
Chu Hạnh gật gật đầu tỏ vẻ hiểu, nhưng trong lòng nàng thừa , chắc chắn Triệu Chấp y lãng phí thời gian mấy trò thi cử, dẫu cũng chỉ là cho lệ.
Lục Chước Quang kể , vài ngày khi kỳ thi Viện bắt đầu, y phụng mệnh truy sát mật thám do Đô Sát Viện phái , cuối cùng kết liễu kẻ đó ở phía một quán rượu vùng ngoại ô. Khổ nỗi, y xưa nay chỉ lo g.i.ế.c chứ lo chôn, ném cái xác xuống đất định lưng rời . Nào ngờ đụng ngay một gã say mèm lảo đảo chạy tới tìm chỗ tiểu. Lúc chạm mặt, gã đó còn hề hề chào hỏi y một câu. Ai ngờ trùng hợp đến thế, mảnh đất rộng là mà gã giẫm đúng ngay cái xác. Vừa cúi đầu thấy m.á.u me lênh láng khắp mặt đất, gã sợ tới mức quần kịp cởi tè luôn quần, ngất lịm tại trận.
Mấy ngày , Lục Chước Quang ôm bút mực thi, xui xẻo chạm mặt gã say rượu hôm nọ - đó là vị Học chính chủ khảo kỳ thi.
Chu Hạnh đến đây bèn lộ vẻ mặt bừng tỉnh, phá lên: “Ồ, là thế.”
Thấy nàng , Lục Chước Quang im bặt. Y mặt , thèm nàng nữa.
Chu Hạnh vội vàng đỡ: “Ta đoán vị chủ khảo đó nhất định là thiết diện vô tư, chẳng màng sống c.h.ế.t, tuyệt đối vì bắt gặp g.i.ế.c mà mở cửa cho nhỉ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lech-nhip-ten-goc-hoang-khang-tau-ban/chuong-40-khong-mang-phong-nguyet.html.]
Lục Chước Quang cũng gật đầu đồng tình, tiện thể giải thích một câu: “Quan chủ khảo khỏi Nội liêm, cũng hề đ.á.n.h dấu ký hiệu đặc biệt nào bài thi cả.”
*Nội Liêm là khu vực chấm thi.
Chu Hạnh thầm nghĩ trong lòng: Bài thi của ngươi mà còn cần đ.á.n.h dấu ký hiệu ? Đem tất cả bài thi che tên xếp chung một chỗ, trong đó ai là sĩ t.ử đắn bài, ai là sát thủ g.i.ế.c nửa đêm, chỉ cần chữ bên là liếc mắt một cái nhận ngay.
Nàng nhịn mà bật , hớn hở một lúc lâu. Nhìn thấy khóe miệng Lục Chước Quang sắp sửa xệ xuống, nàng mới thu ý , nghiêm túc hỏi: “ mắt vẻ Lục tú tài theo con đường khoa cử tiến quan e là thành nữa . Vậy nghĩ tính sẽ gì ?”
Lục Chước Quang mặt biến sắc đáp: “Sự việc xảy quá đường đột, vẫn nghĩ .”
Chu Hạnh hạ thấp giọng xuống, vô cớ mang theo vài phần dẫn dụ: “Chí lớn vẫy vùng, uổng phí nam nhi tám thước. Một bản lĩnh siêu quần như Lục tú tài đây, nếu như chẳng gì cả thì quả thực quá đáng tiếc. Trong lòng mong chuyện gì, bằng cho thử xem.”
Lục Chước Quang gần như cần suy nghĩ, điệu bộ cứ như đang mở miệng hươu vượn: “Cứu thế.”
Chu Hạnh trợn tròn hai mắt, kinh ngạc y, vô cùng kinh ngạc: “Thật Lục tú tài mang theo hoài bão chí lớn ngút trời nhường .”
Lục Chước Quang thấy phản ứng của nàng cũng ngẩn : “Các ?”
“Bọn ?” Rõ ràng Lục Chước Quang hề kể chuyện , y cũng chẳng hạng mang vẻ hài hước, thế nhưng Chu Hạnh vẫn nhịn mà bật : “Bọn chỉ là một đám tâm địa hẹp hòi, thù tất báo mà thôi. Mọi chuyện đều vì tư thù cá nhân, chẳng thể gán với hai chữ 'cứu thế' vĩ đại như . 'Cứu ' với 'cứu thế' tuy chỉ khác một chữ, nhưng cách xa muôn núi ngàn sông. Có khi dốc hết ruột gan, hao tốn mấy chục năm tuổi xuân mà cũng chẳng thấy hiệu quả, chuyện đó khó bao nhiêu chứ.”
“Huynh cứu thế, chuẩn sẵn tinh thần đ.á.n.h đổi cả một đời ?”
“Không .” Lục Chước Quang khẽ cau mày, lắc đầu : “Lâu quá, thể đợi lâu đến thế .”
Y trầm ngâm chốc lát, hỏi: “Có chuyện gì nhanh hơn, thể thành trong thời gian ngắn ?”
Chu Hạnh y chằm chằm: “G.i.ế.c Triệu Chấp, thanh trừng bè lũ phản tặc soán ngôi, một năm là đủ.”
Lục Chước Quang dứt khoát: “Vậy chọn cái .”
Chu Hạnh rõ còn cố hỏi: “Lục tú tài chọn cái gì? Đây là việc bọn , thì liên can gì tới ?”
Lục Chước Quang nghiêng đầu liếc nàng, chợt bật . Đôi mắt y chứa đựng ẩm ướt của cơn mưa, trở nên m.ô.n.g lung khó dò. Y đưa tay lên, những ngón tay ấm áp chạm vành cổ Chu Hạnh, nương theo những bọt nước trong vắt để lau vệt m.á.u đỏ tươi dính da thịt nàng, dịu dàng mà chậm rãi cất lời: “Nửa đêm nửa hôm ở đây mòn mỏi đợi chờ là vì cái gì, lẽ nào Chu cô nương rõ ? Cô lưu Vô Thường Tư, bèn rời như ý cô, còn tự tay dâng cái đầu của Triệu Khác đầu danh trạng nữa. Chu cô nương xưa nay tự xưng là kẻ đa tình, cớ lúc chịu đón nhận tâm ý của ?”
Chu Hạnh ngước y, yết hầu khẽ lăn lộn. Cảm giác ấm áp từ đầu ngón tay y vẫn còn vương lớp da lạnh ngắt. Nàng theo bản năng đưa tay lên cọ cọ, chiều như tiện tay lau bọt nước đọng cổ, mãi một lúc lâu mới cất lời: “Người vô d.ụ.c vô cầu, đến như gió thoảng. Huynh tự do tự tại như , nào dám giữ ?”
Lời chút ý vị vu khống, Lục Chước Quang lên tiếng đính chính cho bản : “Ta từng việc trướng Triệu Chấp mười mấy năm ròng.”
Chu Hạnh : “Ta thật rốt cuộc tại Lục tú tài rời khỏi Vô Thường Tư? Kế ly gián của chỉ khiến thời gian rời đến sớm hơn một chút, dù những việc đó, sớm muộn gì cũng sẽ rời , chẳng ?”
Lục Chước Quang vẻ nghiêm trang vô cùng, lặp y nguyên lời của lão Lục: “Đại Tề sắp sụp đổ, thây phơi trăm vạn, nếu cứu thế, sống uổng kiếp .”
Chu Hạnh khựng , trong tích tắc cảm thấy cái lạnh mùa xuân chẳng còn buốt xương nữa, n.g.ự.c dấy lên một trận sóng trào. Nàng thừa câu tuyệt đối thể thốt từ tận đáy lòng Lục Chước Quang, liền hỏi: “Là ai với ?”
“Lão Lục.”
“Cha ư?”
“Ừm.” Thần sắc Lục Chước Quang vô cùng bình thản: “ ông c.h.ế.t năm lên năm tuổi. Mạng của ông chỉ đáng giá một đồng tiền, khăng khăng chạy giữa đường giành giật cho bằng cái đồng xu duy nhất với khác, là để tiền mừng tuổi cho . Kết cục bỏ mạng ngay đêm Trừ tịch, rõ ràng chỉ cần qua hai canh giờ nữa thôi là bước sang năm mới .”
Chu Hạnh đầu , phóng tầm mắt bức màn mưa trắng xóa mù mịt. Lần nàng trầm mặc lâu hơn bao giờ hết. Xưa nay nàng vốn khác biệt so với bình thường, thể thấu một thứ gì đó qua ánh mắt của khác, ngụ ý sâu xa từ trong lời của họ. Chẳng hạn như lúc , nàng thể ẩn sâu sự bình thản của Lục Chước Quang là một thứ tình cảm nào đó đỗi khác biệt.
Nàng bất chợt nhớ đêm Trừ tịch của mười mấy ngày . Khi , Lục Chước Quang cứ như thể thấy điều gì mới mẻ lắm, tuyết rơi cũng đ.á.n.h tiếng gọi Chu Hạnh một câu, thấy tiếng pháo hoa nổ đì đùng cũng cố tình tới bên cửa sổ ngắm . Rõ ràng quan hệ hai chẳng mấy thiết, mà y lấy một đồng tiền nhét gối Chu Hạnh, đó là tiền mừng tuổi dành cho nàng.
Hôm , y nhất quyết lỳ trong căn nhà gỗ, đợi đến khi giờ Tý qua , bước sang năm mới mới chịu rời bước.
Nay nghĩ , hành vi cổ quái của y khi đó bắt nguồn từ việc y đang nghiêm túc đón giao thừa.
Lục Chước Quang hiển nhiên là một vô cùng hoài niệm quá khứ. Có lẽ lúc y còn nhỏ, đàn ông tên lão Lục cũng từng dẫn y ngắm tuyết, xem pháo hoa đêm Trừ tịch, dúi tay y một đồng xu để mừng tuổi.
Lão Lục hẳn còn với y nhiều điều, để Lục Chước Quang khắc ghi trong lòng mười mấy năm từng lãng quên, trong đó bao gồm cả câu châm ngôn động trời : “Không cứu thế, sống uổng kiếp ”.
Y nào kẻ lập trường d.a.o động, mà ngược , lập trường của y quá đỗi kiên định. Kiên định tới mức thể vì ngọn cờ lý tưởng cắm sâu trong lòng mà dứt khoát phản bội vị cựu chủ phụng sự suốt mười mấy năm trời.
Quả nhiên cứ xuống trò chuyện một phen, uẩn khúc đều thể tìm manh mối. Chu Hạnh thấy cơn mưa bắt đầu ngớt, sắc trời dần sáng tỏ, cũng nán nơi lâu thêm. Nàng dậy, về phía nam nhân mặc áo đỏ đẫm m.á.u , một thoạt thì giống tân lang quan, nhưng cũng giống Trạng nguyên lang, nàng mở lời: “Lục Chước Quang, sắc xuân ùa về, cảnh mỹ mãn nhường , chẳng bằng cùng vệ nhà, uống cạn một ly .”
Lục Chước Quang cảm thấy câu quen tai mười mươi, trong lòng mơ hồ dâng lên vẻ cảnh giác. Lần khi nàng câu , Chu Hạnh đè y hôn một cái chóc lên má, chiếm hết tiện nghi của y.
Thấy , Chu Hạnh phá lên: “Yên tâm , bàn chuyện phong nguyệt, chỉ bàn chính sự thôi.”