Lệch Nhịp (Tên gốc: Hoang Khang Tẩu Bản) - Chương 42: Chia Quân Làm Hai Đường

Cập nhật lúc: 2026-09-01 22:49:41
Lượt xem: 102

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đang lúc đầu xuân, cỏ mọc oanh bay.

Khi cơn gió ấm áp đầu tiên vờn qua mặt đất, nhà nhà đều hân hoan mở tung cánh cửa đón chào ngày xuân. Điều nghĩa là nhân gian vượt qua một mùa đông giá rét, những bá tánh nghèo khổ chí ít sẽ còn nơm nớp lo sợ c.h.ế.t cóng trong những ngày sắp tới.

Thiên tai giá rét kéo dài suốt mấy năm ròng, cả nước Đại Tề từ nam chí bắc nơi nào là chịu ảnh hưởng. Sông Đại Vận ở Linh Kinh vốn bao giờ đóng băng, thế mà mấy năm gần đây hễ đông là mặt băng dày hàng thước. Dù , mấy ngày nay băng giá tan chảy , thuyền bè chở hàng thể xuôi ngược bình thường.

Suốt dịp cuối năm, huyện Đan Ngọc xảy ít chuyện kinh thiên động địa. Đầu tiên là vụ án tri huyện Hứa Phụng sát hại, tiếp đến là đường dây khai thác mỏ vàng lậu phanh phui, ầm ĩ kéo theo hàng chục bá quan văn võ vướng vòng lao lý. Vốn tưởng chuyện đến đây là ngã ngũ, nào ngờ qua tết Thượng Nguyên, kẻ vội vã chạy đến nha môn báo án, bảo rằng tận mắt thấy Triệu đại nhân dẫn lên núi tiễu phỉ.

Tề Huyên đích dẫn nha dịch lên núi tìm kiếm, cuối cùng chỉ tìm thấy thủ cấp của Triệu Khác treo lơ lửng, đung đưa theo lá cờ phần phật bay trong gió đỉnh núi Thiên Lộ. Tin tức con trai độc nhất của Triệu thủ phụ lên núi tiễu phỉ nhưng sơn tặc c.h.é.m đầu nhanh chóng lan truyền, biến thành thư cấp báo truyền thẳng về kinh, khiến cả triều đình chấn động.

Phải rằng, Triệu Khác chỉ là con trai của đương kim Thủ phụ, mà tổ tiên nhà họ Lữ bên ngoại của còn là khai quốc công thần của Đại Tề, công lao rạng rỡ truyền từ đời sang đời khác. Tuy hiện tại con cháu Lữ gia đa phần là kẻ ăn chơi trác táng, quan trong triều chẳng còn bao nhiêu, quyền hành thế lực đều sa sút kém xa thuở , nhưng con rết trăm chân dẫu c.h.ế.t vẫn ngã, uy danh của nhà họ Lữ tại kinh thành vẫn vô cùng sâu rộng.

Bọn ác phỉ núi Thiên Lộ vốn khét tiếng từ lâu, đối với bá tánh vùng Đan Ngọc thì đây chẳng chuyện gì mới mẻ. Thế nên, chuyện bọn chúng gây ác nghiệp cũng tạo thành sóng gió gì lớn, dân chúng xong chỉ thấy quen thuộc. Thế nhưng, khi tin tức truyền về đến kinh thành, quan viên Đan Ngọc từng dâng cả trăm phong tấu sớ suốt mấy năm ròng xin điều binh mà chẳng hồi đáp, nay chỉ trong đầy hai ngày, đại quân rầm rập kéo đến núi Thiên Lộ. Quân triều đình đến là càn quét đến đấy, lật tung cả ngọn núi lên, cạo trọc đến mức tấc cỏ cũng chẳng còn, nhưng đáng tiếc tốn công vô ích, chẳng thu hoạch gì.

Đỉnh núi Thiên Lộ giờ đây nhà trống, lũ ác phỉ chiếm núi xưng vương khi xưa sớm bỏ trốn mất dạng. Đối với dân Đan Ngọc mà , đây quả là hỷ sự tày trời. Lại thêm mùa đông giá rét qua , mùa xuân ấp áp trăm hoa đua nở về, nhân lúc tiết trời tươi , cái c.h.ế.t của Triệu Khác trái còn khiến khắp nơi lén lút ăn mừng.

Các quan viên từ kinh thành phái đến Đan Ngọc gióng trống khua chiêng điều tra suốt nhiều ngày nhưng vẫn chẳng tra manh mối nào. lúc những năm gần đây thời cuộc rối ren, thiên tai khắc nghiệt cộng thêm sưu cao thuế nặng khiến các phong trào khởi nghĩa trong dân gian nổi lên ngớt. Cuối cùng, bọn họ bèn tiện tay tìm một đội quân khởi nghĩa đang hoạt động rầm rộ gần đó, lấy cớ rằng sơn tặc núi Thiên Lộ tháo chạy đến quy hàng thế lực . Sau đó, bọn chúng thẳng tay dẹp yên quân khởi nghĩa, xách vài cái thủ cấp đem về kinh, dối trá báo cáo rằng đó chính là hung thủ sát hại Triệu Khác, như thế mới miễn cưỡng qua mặt bề .

mà chuyện chắc chắn thể dễ dàng lắng xuống như . Người của Hình bộ và Đại Lý Tự hết lứa đến lứa khác kéo đến, luân phiên tra hỏi bộ quan nha môn chừa một ai. Bấy giờ, bầu khí ở huyện nha căng như dây đàn, cỏ cây mọc cũng e sợ, ai nấy đều lo ngay ngáy cho cái mạng của . Phùng Tông vì đang giam trong đại lao nên chẳng vụ liên luỵ, chỉ bám lấy song sắt mà liều mạng gặng hỏi ngục : “Xảy chuyện gì ? Rốt cuộc là chuyện gì?”

Triệu Khác theo Tề Huyên đến Đan Ngọc tra án, nay vong mạng vì tự ý lên núi tiễu phỉ. Tuy Tề Huyên cùng, nhưng vẫn gánh tội danh tắc trách. Có điều, Tề Huyên dù cảnh khốn cùng đến thì danh nghĩa vẫn là một Vương gia, huống hồ cũng chẳng bằng chứng nào cho thấy cái c.h.ế.t của Triệu Khác liên quan đến ngài. Do đó, tội danh tắc trách cùng lắm chỉ tiêu tan công lao phanh phui vụ án mỏ vàng mà thôi, cũng chẳng chuyện gì quá to tát.

tra xét kiểu gì thì Triệu Khác cũng là tự dẫn lên núi, chẳng chịu sự ép buộc của bất kỳ ai. Nói trắng , vị đại thiếu gia tài hèn mà chí lớn, nóng vội lập công nên cuối cùng trả giá đắt cho sự bốc đồng của . Hắn tự chuốc lấy cái c.h.ế.t, chẳng thể trách ai.

Chỉ là sự việc , những đại thần trong triều vốn luôn nhắm Triệu Chấp để bới lông tìm vết cũng đành im lặng tiếng. Thậm chí bọn họ còn rồng rắn kéo đến Triệu phủ phúng viếng, an ủi Triệu Chấp bớt đau buồn. Nghe đồn rằng ngay cả t.h.i t.h.ể của Triệu Khác cũng tìm thấy, thứ đem về kinh chỉ là một cái thủ cấp. Kẻ đầu bạc tiễn đầu xanh, hơn nữa là đứa con trai độc nhất, nỗi đau quả thực sức khó lòng gánh vác. Hoàng đế vì thế ban chiếu hậu táng, đồng thời thăng chức, điều chuyển con cháu dòng họ Lữ đang canh giữ nơi biên ải xa xôi về nhậm chức ở nội thành, coi như một sự xoa dịu ân điển.

Mùng tám tháng Hai, Tề Huyên khởi hành bãi giá hồi kinh. Những thứ ngài mang về, ngoài cuốn hồ sơ ghi chép cặn kẽ vụ án Hứa Phụng sát hại và đường dây mỏ vàng, thì còn áp giải theo một tên phạm nhân đặc biệt: Lữ Hồng.

Vài ngày , Chu Hạnh hẹn gặp ngài. Nàng trầm giọng: “Nếu thành tựu đại kế, đội quân của ngài đang đồn trú ở Lĩnh Nam nhất định tiến kinh.”

“Tổng lính Thanh Ưng lên tới hơn bốn ngàn , tuyệt đối con nhỏ. Muốn ẩn nặc tung tích để tiến kinh thành chuyện dễ dàng?” Tề Huyên sớm vắt óc suy tính vấn đề . Tuy năm xưa việc điều động quân Thanh Ưng từ Tây Bắc xuống Lĩnh Nam là mật lệnh của tiên đế, nhưng đội binh mã vốn dĩ là bộ hạ cũ của ngoại tộc Tề Huyên. Muốn che giấu tai mắt của Tề Hựu và phe cánh của gần như là chuyện bất khả thi. Mấy năm qua, Tề Hựu một viện cớ điều binh Thanh Ưng trở Tây Bắc, nhưng ngặt nỗi binh lính bình thường tài nào chống chọi với sơn lâm chướng khí ở phương Nam. Lại thêm các lão thần trong triều nhiều lên tiếng can ngăn, và bản Tề Huyên vẫn luôn tỏ thật thà, an phận thủ thường, nên Hoàng đế mới tạm thời gác ý định .

Có điều, dù hiện tại Tề Hựu đang rối sứt đầu mẻ trán vì bao nhiêu việc khác mà lơ là việc giám sát bộ Thanh Ưng, thì cũng chẳng hồ đồ đến mức ném bẵng đội quân đầu. Dẫu Tề Huyên diễn vai hèn nhát vô dụng đạt đến thế , sự đề phòng của tên hoàng thúc đó đối với ngài vẫn từng buông lỏng.

Chu Hạnh bình thản : “Lĩnh Nam gặp thiên tai nghiêm trọng, mùa đông qua c.h.ế.t rét, c.h.ế.t đói. Nay lập xuân tới, bá tánh nếu mưu sinh thì đành dứt ruột bỏ xứ tha hương, rời khỏi vùng thiên tai để tìm đến nơi thể giữ mạng. Dẫu chỉ hai bàn chân trần, vì một con đường sống, họ cũng sẵn sàng trèo đèo lội suối, vượt ngàn dặm xa.”

Tề Huyên xong mà lòng trĩu nặng, khẽ thở dài một tiếng: “Dẫu bá tánh mưu cầu sự sống chăng nữa, thì họ cũng sẽ đổ dồn về vùng sông nước Giang Nam trù phú, cớ lặn lội lên phương Bắc?”

Chu Hạnh khẽ chớp mắt, hỏi : “Vương gia, ngài kho lương lớn nhất của Đại Tề đặt ở ?”

Nghe nàng gợi mở, Tề Huyên bỗng nhiên bừng tỉnh. Hệ thống kho lương của Đại Tề chủ yếu xây dựng ở ba nơi: Kinh thành, Linh Châu và Giang Nam. Trong đó, vựa lúa ở kinh thành là quy mô và đồ sộ nhất, chuyên dự trữ gạo bổng lộc của bá quan văn võ và lương thảo nuôi sống hàng vạn đại quân.

Bá tánh Lĩnh Nam xưa nay vốn duy trì cuộc sống bằng phương thức đốt nương rẫy. Thiên tai giá rét liên miên khiến ruộng đồng nhiều nơi thất thu triền miên. Khi dồn đến bước đường cùng, dân tị nạn đành bỏ xứ mưu sinh. Những còn sức lao động thể sẽ tìm đến vùng đất khí hậu ôn hoà dễ cày cấy, nhưng đại đa những kẻ chỉ còn thoi thóp một tàn, đến mức đổi con cho mà ăn, cỏ dại, vỏ cây đều nhét càn bụng cốt để vơi cơn đói... khát cầu duy nhất của họ lúc chỉ là húp một ngụm cháo, hạt gạo để níu kéo sinh mệnh. Đương nhiên, ở lương thực, họ sẽ cắm cổ chạy đến đó.

Chu Hạnh vạch rõ, mùa xuân về, tiết trời cực kỳ thuận lợi để lên đường. Chẳng bao lâu nữa, sẽ những đợt di dân khổng lồ từ Lĩnh Nam ồ ạt kéo lên kinh thành. Chỉ cần chia nhỏ quân Thanh Ưng nhiều tốp, cải trang thành dân tị nạn rách rưới trộn dòng đông đảo là xong. Về phần binh khí, sông Đại Vận ở Linh Kinh vốn chảy xuyên suốt nam bắc Đại Tề, từ lễ vật triều cống của phiên bang, thuế khóa quốc cho đến sản vật các vùng miền đều dựa đường thuỷ để vận chuyển về kinh. Tới lúc đó, chỉ cần thuê vài chiếc thuyền buôn, giấu kín binh khí bên khoang thuyền, trộn lẫn lộn cùng hàng hoá chuyển kinh thành là chuyện êm xuôi.

Kế hoạch định, Chu Hạnh và Tề Huyên quyết định chia hành động, binh chia hai ngả. Nàng lên đường đến Linh Kinh giải quyết bài toán thuê thuyền buôn chở vũ khí, còn Tề Huyên thì kinh thành để chuẩn cho những nước cờ tiếp theo.

Bấy giờ, Tề Huyên lặng lẽ trong buồng xe ngựa. Chỉ cần xung quanh tĩnh lặng, ngài tài nào kiềm chế mà nhớ dáng vẻ bễ nghễ, tự tin của Chu Hạnh khi chuyện với .

Đôi mắt trong veo phảng phất sắc mực nhạt của nàng, ngày thường luôn toát lên vẻ tùy hòa tĩnh lặng. Thế nhưng, chỉ những khoảnh khắc bàn tính chuyện đại sự, mới thể mơ hồ thấy sự lạnh lẽo sắc bén như bão tuyết chốn cương dã Tái Bắc ẩn sâu bên trong: “Kẻ phản tặc soán ngôi ngó lơ dân sinh bá tánh, đẩy Đại Tề cảnh thù trong giặc ngoài, mong manh như trứng xếp chồng. Bá quan văn võ cả triều chịu cảnh lầm than trướng hôn quân quá lâu . Trong bóng tối, ắt hẳn đang những kẻ ôm cùng một chí hướng với Vương gia đang nhẫn nhịn chờ đợi thời cơ. Bọn họ phân tán thì như những mũi kim nhỏ mỏng manh, nhưng một khi hợp sẽ trở thành thanh đao thép sắc bén. Ta nguyện chuôi đao, dốc sức cùng ngài quét sạch dơ bẩn chốn vũ, đem ngai vàng trả cho dòng m.á.u chính thống, để Đại Tề thể nghênh đón một đấng minh quân.”

“Chỉ chờ Vương gia áp giải Lữ Hồng về kinh, giữa triều đường vạch trần chuyện năm xưa khi quan ở Tái Bắc, lệnh kẻ giấu mặt để chèn ép và khấu trừ quân lương của viện binh. Một khi Vương gia gột rửa nỗi hàm oan cho Hách Liên tướng quân, thì tự khắc những tàn dư bộ hạ tín ngày của ngài sẽ quy phục, cùng hợp lực.”

Nàng rõ ràng là cốt nhục m.á.u mủ của Hách Liên Khâm, nhưng mỗi khi nhắc tới phụ , nàng chỉ lạnh nhạt gọi bốn tiếng “Hách Liên tướng quân”, tuyệt nhiên chẳng bao giờ gọi “cha ”. Dường như là để ép bản chôn vùi phận quá khứ, che giấu một kẽ hở để sống trọn vẹn cái tên “Chu Hạnh”.

Ban đầu, Tề Huyên vẫn còn bán tín bán nghi về phán đoán chắc nịch của Chu Hạnh rằng bá tánh Lĩnh Nam sẽ ồ ạt kéo về kinh thành tị nạn. Phải đến đúng ngày ngài đặt chân kinh, nhận tin tức cấp báo từ phương Nam truyền tới: Lưu dân Lĩnh Nam đang bạo loạn! Bọn họ tụ cát thành tháp, phát động một cuộc đại di cư tiến thẳng lên kinh thành. Số lượng lưu dân khổng lồ đến mức phủ nha địa phương bất lực, đành gửi hàng chục phong tấu sớ cầu viện hỏa tốc về triều.

Bấy giờ, trong buổi thiết triều, bá quan văn võ vì chuyện mà tranh cãi nảy lửa. Một phe chủ trương mở kho cứu tế, phân phát lương thực, thực thi chính sách dời dân tìm nguồn cái ăn để vỗ về lòng . Phe còn thì cương quyết áp dụng nghiêm hình tuấn pháp, siết chặt các trạm gác bến phà, tuyệt đối phòng ngừa lưu dân tụ tập loạn, lập băng cướp bóc nhân lúc rối ren. Càng cãi càng hăng, đến cuối cùng cả đám mặt đỏ tía tai, lớn tiếng châm biếm mỉa mai lẫn , khung cảnh triều đình uy nghiêm thoắt cái trông còn bát nháo hơn cả cái chợ vỡ.

Tề Huyên im lặng lọt thỏm giữa hàng ngũ bá quan, trong tay âm thầm nắm giữ chứng cứ lật vụ án oan của Lữ Hồng mười năm , nhưng từ đầu đến cuối, ngài tuyệt nhiên chẳng hé nửa lời.

Hiện tại, quân Thanh Ưng còn ở tít tận Lĩnh Nam xa xôi, mớ tàn dư của cựu đảng Đông cung thì vẫn là một mớ cát rời. Sống giữa kinh thành, ngài kìm kẹp đủ đường. Tên nội gián Nghiêm Thọ mới ngỏm bao lâu, Tề Hựu lập tức nhét thêm kẻ mới Vương phủ, nhằm mục đích nhất cử nhất động của ngài đều trong tầm ngắm.

Bề ngoài, ngài khoác quan phục, uy phong lẫm liệt giữa triều đình với danh xưng Vương gia, nhưng cốt lõi bên trong, ngài vẫn chỉ là một tên tù binh sợi xích vô hình tròng quanh cổ. Chuyến Đan Ngọc tuy giúp ngài ưỡn thẳng sống lưng, nhưng thể thực sự phá nát gông cùm đang khóa chặt lấy . Lúc đây, ngài cô thế cô, nếu lật bài ngửa ngay lúc thì e là quá mạo hiểm. Tề Huyên suy tới tính lui nhiều , cuối cùng tự thấy chuyện thể răm rắp theo kế hoạch bạo gan của Chu Hạnh . Nghĩ , ngài quyết định nuốt vụ án Lữ Hồng bụng, lẳng lặng đợi đến lúc bãi triều mới xin yết kiến Hoàng đế chốn hậu cung.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lech-nhip-ten-goc-hoang-khang-tau-ban/chuong-42-chia-quan-lam-hai-duong.html.]

Bấy giờ, Tề Hựu đang triệu tập vài vị lão thần kề cận để bàn việc nước. Tề Huyên bước bái kiến, lựa lời tâu rằng, khi thăng đường xét hỏi tại Đan Ngọc, tên quan Lữ Hồng vì chịu nổi cực hình nên một năm một mười khai sạch tội trạng. Trong những tội danh đó, động trời nhất là việc năm xưa khi còn tại vị ở thành biên quan, lệnh cấp âm thầm bắt giữ viện binh đang tiến về Tái Bắc, trực tiếp đẩy Hách Liên Khâm t.h.ả.m cảnh đại bại, gián tiếp dâng mất một mảng non sông.

Tề Huyên chắp tay cung kính thưa: “Thưa Hoàng thượng, tội đồ Lữ Hồng thần đích áp giải về kinh chờ ngày định tội. Thần trộm nghĩ, thất bại t.h.ả.m khốc của Hách Liên tướng quân năm xưa chắc hẳn uẩn khúc giật dây từ phía , cúi xin Hoàng thượng minh xét.”

Vừa dứt lời, cả gian điện rộng lớn bỗng chìm tĩnh lặng c.h.ế.t chóc, tuyệt nhiên một ai buồn lên tiếng. Tề Huyên khéo léo đảo mắt, âm thầm quan sát biểu cảm của từng vị đại thần mặt trong điện. Sắc mặt bọn họ tuy chút biến đổi, nhưng tuyệt nhiên vẻ bàng hoàng khi đầu tiên thấy chuyện tày đình. Thứ cảm xúc mờ ám đọng khóe mắt, vương đuôi mày của lũ cáo già đó... là vẻ hốt hoảng sợ hãi của những kẻ vạch trần tội ác động trời!

Hắn sởn gai ốc kinh hãi, mồ hôi lạnh tức thì ứa đẫm áo. Hắn chợt nhận sự thật cay đắng: Lũ lão thần e là nắm rõ chuyện từ lâu, hoặc tồi tệ hơn... tất cả bọn chúng đều nhúng chàm!

Từ thuở Đại Tề mới dựng nước, gia tộc Hách Liên nối đời trấn thủ biên cương, rũ bùn lên, lập chiến công hiển hách. Mặc dù chịu nhiều chèn ép, gièm pha chỉ vì mang trong dòng m.á.u lai tạp man di, nhưng Tề Huyên luôn đinh ninh một điều: “Gia tộc Hách Liên là bức tường thành vững chãi bảo vệ bờ cõi Đại Tề”. Đây là sự thật hiển nhiên mà bất cứ ai cũng ngầm công nhận. Hắn vẫn luôn ngây thơ tin rằng, cái c.h.ế.t oan uổng của Hách Liên Khâm năm xưa chỉ là âm mưu hãm hại của bọn gian thần tàn ác, và bá quan văn võ trong triều chẳng qua cũng chỉ là nạn nhân bưng bít, lừa gạt hệt như bách tính thiên hạ mà thôi.

Đáng tiếc, hiện thực mắt rành rành vả mặt . Chân tay Tề Huyên bất giác lạnh toát. Hắn ngước mắt Tề Hựu - vị hoàng thúc xưa nay vẫn luôn ngụy trang bằng vỏ bọc nhân từ, hiền hậu.

Lúc đây, gương mặt lão chỉ toát lên vẻ thờ ơ lạnh nhạt, gieo từng chữ vô tình: “Tội danh phản quốc của Hách Liên Khâm năm xưa là do đích hoàng hạ thánh chỉ ban c.h.ế.t. Giờ ngươi đào chuyện cũ, ám chỉ oan khuất ngập trời... Khác nào ngươi đang nghi ngờ quyết định minh của cố hoàng đế? Một tên tri huyện quèn hèn nhát, thấy cái c.h.ế.t treo đỉnh đầu nên mới c.ắ.n càn hòng thoát tội, lấy gì bằng chứng để tin tưởng? Có lẽ Lĩnh vương Đan Ngọc điều tra vụ án quá vất vả, đầu óc mụ mẫm nên mới phân biệt đúng sai, tên xảo quyệt đó che mắt. Thôi, nay bình an trở về vương phủ, những chuyện còn dang dở trong tay cứ giao cả cho Đại Lý Tự lo liệu. Việc của cháu là về phủ tịnh dưỡng cho khoẻ .”

Tề Huyên lảo đảo bước khỏi điện Nghị sự, lớp mồ hôi lạnh túa vẫn kịp khô lớp áo tơ lụa. Mớ bòng bong trong đầu ngừng cuộn trào dữ dội. Lát thì nghĩ đến thái độ ám của đám lão thần ban nãy, thoắt cái nhớ đến lời dặn dò cuối cùng đầy ẩn ý của Chu Hạnh lúc hai chia tay.

“À, , còn một việc nữa.” Chiều hôm , khi bàn xong đại sự, Chu Hạnh bước tới bậu cửa bất chợt đầu, khoé môi nở nụ nhạt thênh thênh: “Nếu như Hoàng thượng ép Vương gia giao nộp bộ hồ sơ vụ án ở Đan Ngọc cùng tên quan Lữ Hồng , Vương gia cũng cần sống c.h.ế.t chống đối. Ngài cứ mỉm thuận theo là , bởi mấy thứ đó giờ chẳng còn giá trị gì nữa .”

Lúc Tề Huyên chẳng suy nghĩ sâu xa, trong bụng tự nhủ: Án oan của Hách Liên tướng quân can hệ vô cùng trọng đại, tuyệt đối chuyện đùa bỡn tầm thường! Nếu dõng dạc khơi chuyện giữa triều đình bá quan, chắc chắn sẽ tạo nên một cơn địa chấn rúng động triều dã. Hắn tiên phong đòi giải oan cho Hách Liên Khâm, thì Hoàng đế chẳng lý do gì bắt giao quyền xử lý án. Lẽ thường, ngài giao quyền cho khâm sai đại thần, đồng thời cắt cử thêm nhân thủ của Hình bộ và Đại Lý Tự đến hỗ trợ mới .

Có điều lúc , Tề Huyên vẫn tự định đoạt việc nên lén lút mật báo sự thật với Hoàng đế . Đợi đến khi giữa gió lộng mà hai bàn tay trắng trơn như hiện tại, mới vỡ lẽ thâm ý sâu xa ẩn giấu đằng câu thờ ơ của Chu Hạnh.

Chu Hạnh ? Nàng sớm tính việc hèn nhát dám vạch mặt giữa triều đường mà chạy mật báo? Hay nàng cũng tỏng từ lâu rằng cái đám lão thần ăn lộc trời , bao gồm cả gã Hoàng đế Tề Hựu đạo mạo, đều rõ mười mươi nỗi oan khuất thấu trời của Hách Liên Khâm... thậm chí... bọn họ mới chính là lũ đầu sỏ giật dây hại c.h.ế.t trung thần?!

 

“Thiếu chủ, lỡ như Lĩnh vương hồi kinh nhát cáy theo đúng kế hoạch của , chúng tính ?”

Mạc Kinh Thu vươn tay gom gọn mớ quần áo sào phơi ngoài viện, cuối cùng vẫn kìm nén sự tò mò trong lòng mà sang hỏi Chu Hạnh đang thảnh thơi bên cạnh.

Chu Hạnh lúc đang nhàn nhã đung đưa chiếc ghế mây. Đây vốn là chiếc ghế yêu quý của Lục Chước Quang, c.ắ.n răng bỏ ít tiền mới mua , thế nên hồi về chỗ ở cũ dọn đồ, nhất quyết vác theo món bảo bối cho bằng . Kể từ lúc chuyển qua y đường, chiếc ghế mây đắt tiền dường như dính chặt lấy Chu Hạnh, mọc rễ mọc cành luôn đó. Bất kể khi nào vô tình lia mắt qua, cũng đều thấy nàng đang vắt vẻo đong đưa, dáng vẻ tận hưởng đến là thích thú.

Trời ngả về chiều, ánh tà dương dát thứ ánh sáng màu vàng cam rực rỡ lên mặt đất. Chu Hạnh tham lam hít hà chút ấm rớt cuối ngày. Nàng vắt chéo chân nhịp nhịp, thong thả nhả từng chữ: “Hắn tuyệt đối sẽ ngốc nghếch theo lời bảo . Kẻ bản tính ôn lương nhu nhược, dám dùng cái cách cực đoan cứng rắn để xử lý cục diện hiện tại. Nếu tính nhầm, Lĩnh vương chắc chắn sẽ cung, đóng cửa rỉ tai kể lể riêng với Hoàng thượng.”

Gọi là bản tính ôn lương, thực chỉ là Chu Hạnh đang cố tình chọn từ cho lọt tai mà thôi. Đổi thẳng thành hai chữ nhu nhược cũng chẳng oan uổng chút nào. Tề Huyên lăn lộn giữa triều đình bao năm luôn răm rắp giữ thái độ đạo mạo của một chính nhân quân tử: “Làm chừa một lối thoát, ngày còn dễ gặp mặt”.

Huống hồ, vốn sinh cẩn trọng quá mức, cả nghĩ. Việc vạch trần án oan ngay giữa triều đường uy nghiêm, đối với Tề Huyên mà , chẳng khác nào nhắm mắt sợi dây cáp vắt vẻo bên bờ vực thẳm. Trừ khi ép đến bước đường cùng, buộc dốc cạn sức lực liều c.h.ế.t một phen, nếu , sẽ chẳng đời nào dám trở mặt với đám cáo già triều thần .

Mạc Kinh Thu lén lút dò xét thần sắc của nàng, tò mò hỏi: “Chẳng lẽ... Thiếu chủ ngay từ đầu hy vọng ngài sẽ theo kế hoạch?”

Chu Hạnh hờ hững nhắm mắt, biểu cảm tĩnh lặng đến mức tưởng chừng như nàng chìm giấc ngủ. Ánh chiều tà đỏ cam vương vấn gương mặt, hắt lên lớp da trắng như ngọc của nàng một vạt hào quang lấp lánh.

Nàng thủng thẳng đáp: “Tề Huyên gánh vác tham vọng bá chủ thiên hạ, thì tuyệt đối phép là một tên rối gỗ ngu ngốc ngoan ngoãn răm rắp lời kẻ khác. Nếu chẳng hề lấy một chút suy tính xa xôi và sự quyết đoán sắc bén của riêng , suốt ngày chỉ cắm cúi chạy theo bản kế hoạch dọn sẵn của khác, thì dẫu cho tương lai chễm chệ lên ngai vàng, cũng chỉ là một tên bù hèn nhát mặc kẻ khác giật dây điều khiển. Để giang sơn bá tánh lọt tay loại bạc nhược như , Đại Tề diệt vong chỉ là chuyện sớm muộn.”

Khắp bốn biển, những bậc hiền tài vượt muôn trùng núi non để tề tựu chốn triều đường, mục đích cuối cùng cũng là dốc hết tâm tư vạch mưu tính kế, dốc lòng phò tá bậc quân vương. Chính vì lẽ đó, đế vương cao vốn cần thiết là kỳ tài kiệt xuất, tài năng dẫu tầm thường một chút cũng chẳng hề hấn gì. nếu kẻ ngai vàng khuyết thiếu trầm trọng khả năng tự chủ phân tích tình hình, chẳng nổi một phán đoán sắc sảo nào của riêng , hễ cứ tin lời kẻ cận thần là cúi rạp đầu răm rắp, mù quáng theo... thì đó mới thực sự là t.h.ả.m hoạ diệt vong tàn khốc nhất của cả thiên hạ.

Mạc Kinh Thu bĩu môi khinh khỉnh, rõ ràng là cực kỳ chướng mắt gã Tề Huyên vô dụng : “ nhỡ ngài lết về kinh thành doạ cho xanh mắt mèo, sợ mất mật mà bỏ cuộc giữa chừng thì ? Ta thấy ngài sắm vai hèn nhát ròng rã suốt ngần năm trời, giả như trong xương tủy còn giữ một chút dũng khí để chống đối , thì e là ngài phất cờ khởi nghĩa từ tám hoảnh .”

Chu Hạnh phì : “Làm phản sớm ? Vậy thì cỏ mộ e là mọc cao mấy trượng ! Cái tài giỏi nhất của vị Lĩnh vương ngốc nghếch là bụng đầy gươm đao nhưng ngoài mặt tỏ ngu si ngốc nghếch. Hắn sẵn sàng bẻ cong cái ngạo cốt kim tiền trân quý của bản , thu móng vuốt để một con ch.ó ngoan ngoãn đeo xích. Bằng , lấy cái mạng cùi để kéo dài tàn đến tận hôm nay? Đao gác ngang cổ, đến một con ch.ó cũng hiểu thu cảnh giác mà sống mòn mỏi qua ngày, huống hồ là một con khôn ngoan mưu mô.”

Mạc Kinh Thu lẳng lặng nhai nhai từng từ từng chữ của Chu Hạnh trong bụng, từ tốn gỡ nốt mớ quần áo, chăn nệm còn sót . Nào ngờ lúc nàng , bèn phát hiện Chu Hạnh từ lúc nào âm thầm đổi tư thế. Nàng nghiêng nửa chiếc ghế mây, cả cơ thể gầy gò cuộn tròn thành một cụm. Bàn tay của nàng siết chặt lấy cổ tay trái, trong khi những đầu ngón tay ở bên trái đang kịch liệt run lên bần bật, run rẩy một cách lộ liễu.

Sắc mặt Chu Hạnh lúc trông tệ hại vô cùng, đến cả đôi vai gầy cũng đang tự chủ mà run lẩy bẩy. Mạc Kinh Thu hốt hoảng vứt vội đồ đạc lao đến chộp lấy tay nàng. Quả nhiên, bàn tay chạm lạnh buốt thấu xương, dường như chẳng còn sót chút ấm nào của con . Nàng vội vã bắt mạch cho Chu Hạnh, sầu khổ rên rỉ: “Thiếu chủ... sư phụ hì hục chế một bài t.h.u.ố.c mới, ...”

“Không cần , lập xuân . Cố nín nhịn thêm một thời gian nữa thì tiết trời sẽ dần ấm lên, chẳng đáng ngại.” Chu Hạnh dứt khoát giật tay về, lẩm bẩm nguỵ biện: “Tối hôm qua lúc say giấc để ý, chăn đắp đạp tung rớt hết cả xuống đất, thành thử nhiễm gió lạnh. Tối nay chắc lôi đồ dằn chặt góc chăn mới .”

Nói đoạn, nàng gắng gượng gượng dậy, bầu trời xa xăm, vươn vai một cái rõ to, duỗi lưng lười biếng ngáp dài: “Trời tối , ngủ sớm thôi.” Vừa , nàng xoay thong thả bước trong. khi ngang qua phòng ngủ của Lục Chước Quang, liếc mắt thấy bên trong trống , Chu Hạnh khỏi chau mày nghi hoặc: “Tên đó lủi nhỉ?”

Mạc Kinh Thu cũng liếc mắt theo, khịt mũi hừ lạnh một tiếng đầy khinh bỉ: “Ai mà ! Mấy hôm rày ngày nào tên đó cũng mò về muộn, lúc nào cũng nồng nặc cái mùi son phấn rẻ tiền buồn nôn. Chẳng chạy tới cái chốn lầu xanh kỹ viện nào để nốc rượu ôm cô nương , đúng là cái loại ngày thường chuyên giả vờ thanh cao đạo mạo!”

Nghe , bước chân Chu Hạnh chợt khựng , ngây đó nhúc nhích. Ánh mắt nàng xoáy chặt cánh cửa phòng đang mở toang hoác của Lục Chước Quang, đó... một sự ngờ vực mờ ám nảy sinh trong lòng, khiến nàng từ từ chau mày.

 

 

Loading...