Lệch Nhịp (Tên gốc: Hoang Khang Tẩu Bản) - Chương 43: Thường Tình Của Con Người

Cập nhật lúc: 2026-09-01 22:49:42
Lượt xem: 99

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mùa đông ở Đan Ngọc tuy lạnh, nhưng so với Tái Bắc thì vẫn còn kém xa. Gió bấc ở Tái Bắc lạnh buốt thấu xương, bước những ngày giá rét nhất càng sắc lẹm như dao. Nếu che chắn cẩn thận mà ngược gió ngoài, chỉ một lát sẽ lạnh cóng đến mức mất cảm giác, da thịt nứt nẻ.

Thuở thiếu thời, trong xương cốt Chu Hạnh dường như lúc nào cũng tích tụ một ngọn lửa, rực cháy bừng bừng, chẳng hề e sợ cái lạnh . Vào lúc tiết trời rét mướt nhất, nàng vẫn thể phóng ngựa lao , để bóng áo trúc xanh biếc tung bay phần phật nền tuyết trắng, lướt qua cảnh vật vùn vụt theo gió.

Ráng chiều Tái Bắc như nét mực vẩy dài ngàn dặm, những đám mây nhuốm màu rực rỡ trải dài đến tận chân trời, quả là cảnh vô song thế gian. Thế nhưng, bao trùm vòm trời tráng lệ là một mảnh đất coi mạng như cỏ rác, sinh t.ử vô tình.

Hách Liên Khâm bẩm sinh trông giống một vị tướng quân, mà giống một nho sĩ tư văn tuấn nhã hơn. khi khoác lên bộ thiết giáp, ông vẫn oai phong lẫm liệt. Ngày hôm đó, ông bầu trời ngập tràn ráng chiều, trong ánh mắt chứa đựng vô vàn cảm xúc khó thành lời, trăm ngàn tư vị, bất cứ thứ gì tách riêng cũng nặng tựa ngàn cân: “Con gái của thiên tư thông tuệ, xa trông rộng, vượt xa vạn kẻ tầm thường thế gian. Dù rơi cảnh nào, con cũng đều thể sống rực rỡ vinh quang.”

Chu Hạnh thẳng mắt phụ , lời nào. Khác với mẫu ăn thô lỗ một chữ bẻ đôi , phụ nàng lúc nào cũng năng uyển chuyển, tuyệt đối bộc lộ thẳng thừng suy nghĩ trong lòng. Câu qua chỉ là một lời khen ngợi đơn giản, nhưng Chu Hạnh đoán ông định gì.

Quả nhiên, ngay đó bèn phụ nhẹ : “Ta là tướng quân Đại Tề, vì nước quyên sinh, chiến t.ử sa trường là vinh quang tối cao cả đời của kẻ tướng. Mảnh đất là nơi chôn cất xương cốt đời của . của con thì khác, bà cả đời luôn hướng về chốn non xanh nước biếc. Có một huyện thành tên là Đan Ngọc, phong cảnh hữu tình, tri huyện nơi đó là Hứa bá, từng dạy con sách hai năm ngày . Con hãy đưa đến tìm ông , ông sẽ giúp hai con nhập tịch an cư.”

“Cái họ 'Hách Liên' , ngoại tộc dung, nay Hán tộc cũng dung. Ngày con đổi một cái họ khác, hẳn là thể sống một đời bình yên. Nay gặp thời buổi loạn lạc, kẻ mang tài năng ắt đời dòm ngó. Con tuyệt đối thu tài năng , một thường dân trộn chốn phố thị, an phận thủ thường, chỉ cần sống bình an tự tại là .”

“Quân nhi, hứa với phụ , chăm sóc cho con, sống cho thật .”

Nàng phụ điều gì. Chẳng qua là nàng nhân cơ hội mà bỏ trốn, quên thù xưa oán cũ, trốn một góc nào đó mà sống. Sống một cách nhu nhược, hèn mọn, tham sống sợ c.h.ế.t.

Chu Hạnh đồng ý. Thế nên cuộc trò chuyện ngày hôm đó cho đến tận phút cuối, nàng cũng hề mở miệng với phụ một lời nào. Cũng vì , hai cha con thể lời từ biệt t.ử tế.

Sau , một ngọn lửa dữ dội thiêu rụi mười dặm rừng xanh, cuồn cuộn khói lửa che khuất nửa bầu trời Tái Bắc. Khi Chu Hạnh gặp phụ , vị tướng quân dung mạo tuấn tú như ngọc bêu đầu treo cán cờ, vung lên cao giữa tiếng reo hò của quân địch. Hàng vạn ngọn đuốc nhấp nhô lay động, bọn chúng đang dùng thủ cấp của Hách Liên Khâm để ăn mừng chiến thắng.

Cho đến tận bây giờ, Chu Hạnh vẫn nhớ như in đêm dài năm . Rõ ràng nàng bẩm sinh xương cốt nóng rực, từng sợ lạnh là gì, mà chẳng hiểu cơn gió ngày hôm đó thổi cho lạnh toát, đến cả đáy lòng cũng đóng thành băng giá. Nghe quân địch treo thủ cấp của phụ nàng cờ mãi mãi, cho đến khi gót sắt của chúng đạp vỡ cổng kinh thành Đại Tề, giang sơn đổi chủ. Thế là, Chu Hạnh bất chấp sự can ngăn của , cải trang trộn doanh trại địch.

Năm đó Chu Hạnh mới mười lăm tuổi, nàng quen với sự tự do cánh đồng hoang vu bát ngát, từng nghĩ đến chuyện trưởng thành. thời gian vô tình tàn khốc, luôn dạy cho nàng hiểu rằng, đời những chuyện cứ dựa một bầu dũng khí cô độc là thể . Không lúc nào trắng đen cũng rõ ràng, thiện ác luật nhân quả. Cũng nào cũng báo đáp đàng hoàng.

Những bộ hạ cũ mà Hách Liên Khâm để chỉ còn hơn hai mươi . Để cứu nàng, hơn phân nửa bỏ mạng trong doanh trại địch. Chu Hạnh thương nặng đến mức thể nhúc nhích, liều mạng đưa ngoài. Khi chôn vùi trong đống xác c.h.ế.t, nàng vẫn ôm chặt thủ cấp của phụ trong lòng.

Nàng cảm nhận m.á.u ngừng tuôn trào, sinh mệnh cũng đang dần cạn kiệt, nhưng ý thức luôn tỉnh táo. Sự căm hận bừng bừng thiêu đốt khiến đôi mắt nàng đỏ ngầu. Dù c.ắ.n nát hàm răng, nàng cũng rơi một giọt nước mắt nào.

Đêm đó, nàng đóng băng giữa màn sương tuyết lạnh giá đến mức mất cảm giác. Vết thương lưng sâu đến tận xương tuyết phủ lấp, tổn thương cả xương sống. Kể từ đó trở , Chu Hạnh mắc căn bệnh sợ lạnh.

Căn bệnh tàn độc và quái ác. Mỗi khi trời sắp mưa dầm đợt khí lạnh tràn về, nàng đều thao thức khó ngủ. Dù mặc áo dày đến mấy, đắp nhiều chăn bông đến , cái lạnh buốt tỏa từ trong xương tủy vẫn khiến nàng ngừng run rẩy, gân cốt cứng đờ.

“Quân nhi, tại lời?” Phụ dường như mặt, trong mắt tràn đầy oán khí và phẫn nộ: “Ta con chăm sóc cho , sống cho thật , tại con ? Con thất vọng quá...”

Chu Hạnh cảm thấy một luồng hàn ý thấu xương bủa vây quanh . Những vụn băng lạnh lẽo rịn từ trong xương tủy khiến nàng theo bản năng cuộn tròn cơ thể , bùng phát một trận run rẩy kịch liệt. Nỗi thống khổ cắm rễ quá sâu, thể nào xóa nhòa, trực tiếp giật đ.á.n.h thức nàng khỏi cơn ác mộng m.ô.n.g lung.

Nàng khó nhọc nhấc mí mắt nặng trĩu mệt mỏi lên, thấy ngoài cửa sổ vẫn là một mảnh tối đen, đến giờ trời sáng, bèn nhắm mắt để bình tâm trạng.

Tám năm hàn tật quấn , nàng sợ lạnh, giật vì ác mộng, ngủ ít. Chỉ cần nửa đêm bừng tỉnh là khó để chìm giấc ngủ nữa. Vì , những năm qua, hiếm khi nào nàng một giấc ngủ trọn vẹn cho đến sáng. Dường như chỉ như thế mới thể khiến nàng lúc nào cũng giữ sự tỉnh táo, ghi nhớ lầm vì ngu ngốc và bốc đồng gây năm xưa, càng khắc cốt ghi tâm mối hận thù , phép lơi lỏng dẫu chỉ một khắc.

Sự dày vò ẩn giấu khắp nơi trong cơ thể , ở một mức độ nào đó, thể giảm bớt nỗi đau trong lòng nàng. Bởi , nàng bao giờ uống thuốc.

Chu Hạnh nhắm mắt xoa dịu những dây thần kinh đang căng như dây đàn, dần dần điều hòa nhịp thở dồn dập, trái tim đang đập điên cuồng cũng từ từ chậm . Vạn vật tĩnh lặng, sự cô độc vô biên nảy sinh từ trong niềm sám hối, hệt như vũng bùn lầy đặc quánh và nhơ nhuốc giam chặt lấy nàng giữa.

Mỗi khi đến lúc như thế , vết thương khoét sâu từ trong quá khứ nứt toác quấy phá một phen. Khi trái tim đầm đìa m.á.u tươi đập thình thịch, một mặt là sự áy náy và cái c.h.ế.t, một mặt là thù hận và sự sống, giằng xé khiến nàng kiệt sức. Tuy nhiên, nàng đối phó với chuyện thành thạo, nên sẽ đau đớn quá lâu.

lúc đang tập trung tĩnh tâm, Chu Hạnh đột nhiên thấy một tiếng động mỏng manh truyền đến từ bên cạnh. Không chút do dự, động tác dường như bộc phát từ bản năng, chỉ trong chớp mắt, lưỡi đao lá trúc rút từ gối, đ.â.m mạnh về phía phát âm thanh.

Lưỡi đao sắc bén vạch một tiếng xé gió khẽ khàng ánh trăng mờ ảo, tiếng gió rít lên một cái chớp nhoáng chìm tĩnh mịch.

Nhát đao trượt . Lưỡi đao cảm giác chạm vật thật, rõ ràng là đối phương tránh né ngay khoảnh khắc nàng xuất đao, nhưng bất kỳ hành động nào tiếp theo.

Chu Hạnh bóng mờ ảo bên giường, nhíu mày dậy, thành thạo sờ đến chiếc đèn đặt bàn đầu giường, lấy mồi lửa thắp sáng. Khoảnh khắc ánh lửa rực lên, khuôn mặt của Lục Chước Quang hiện ánh sáng lung linh, hắt sáng một đôi mắt đen láy tĩnh lặng.

Chu Hạnh ngẩn , nhất thời nghĩ tại Lục Chước Quang xuất hiện trong phòng nàng giờ phút . Nàng thầm nghĩ: Lẽ nào vẫn tỉnh ngủ? Hắn cũng thể chạy giấc mơ của ?

Bốn mắt , cả hai đều lên tiếng.

Ngay chỗ xương hàm của một vết xước rướm m.á.u cực kỳ nhỏ. Nhát đao c.h.é.m quá nhanh, Lục Chước Quang tránh, nhưng tránh thoát, nên lưỡi đao sượt qua. Chỉ điều vết xước quá nông, chính bản cũng nhận .

Sau một hồi tĩnh lặng, lên tiếng: “Đổi khác thì chẳng thể nào tránh nổi nhát đao . Nếu lỡ tay đả thương nhà thì ?”

“Chỉ phường đăng đồ t.ử mới ngang nhiên xông khuê phòng của cô nương nhà lúc nửa đêm nửa hôm thôi.” Sự hoảng sợ và cảnh giác lúc đều tan biến, nàng đặt đèn về bàn, bực dọc : “Thu cái trò thần thông đó của ngươi .”

Chu Hạnh bệnh cũ quấn , giấc ngủ xưa nay luôn nông. Chỉ cần một chút động tĩnh là nàng sẽ tỉnh giấc ngay, thế nên phòng nàng bao giờ ai dám tùy tiện xông . Ngay cả khi việc gấp, cũng chỉ gõ cửa hoặc gõ cửa sổ. Chẳng ai giống như Lục Chước Quang, thừa dịp đêm hôm mò mẫm tiến , lén lút đầu giường nàng. Đổi là một kẻ nhát gan, e rằng lúc sợ đến mức c.h.ế.t giường .

Cửa phòng nàng đóng chặt, lúc Lục Chước Quang tiến , nàng mà chẳng hề một chút cảm giác. Nhất thời nên cảm thán Lục Chước Quang thiên phú trộm gà bắt ch.ó tuyệt đỉnh, là nên tự kiểm điểm bản trong lúc vô tình lơ lỏng cảnh giác.

Ánh mắt Lục Chước Quang khẽ chớp, dừng ở cổ áo nàng. Chu Hạnh sợ lạnh, lúc ngủ cũng mặc kín đáo, nhưng lúc trằn trọc giường khó tránh khỏi xộc xệch y phục, cổ áo hé một mảng da thịt trắng ngần. Hắn chỉ lướt qua trong một giây ngắn ngủi, lập tức dời mắt , bày dáng vẻ quân t.ử “phi lễ chớ ”, : “Cô ồn ào quá, ngủ .”

Tâm trạng của Chu Hạnh lúc thực sự chẳng lấy gì , trạng thái tinh thần cũng cực kỳ tồi tệ. Đổi là bất kỳ kẻ nào ở đây, nàng cũng sẽ bảo kẻ đó cút ngoài. đối mặt với Lục Chước Quang, nàng chút ham nổi cáu nào, còn cái bộ dạng ăn cướp la làng của cho tức : “Ta đang ngủ ngon lành, ngươi nửa đêm xông dọa tỉnh giấc, còn đổ tại ồn ào?”

“Trước khi phát hiện , cô tỉnh . Đâu do dọa cô tỉnh .” Lục Chước Quang sửa điểm sai trong lời của nàng. Thật giường một lúc lâu, vốn định đ.á.n.h thức Chu Hạnh. Chỉ là nàng đột nhiên tỉnh , nhắm mắt bất động nhúc nhích, Lục Chước Quang tò mò nên mới gần xem thử.

Chu Hạnh : “Vậy xin hỏi vị Lục quân t.ử đây, ngài lúc nửa đêm ghé thăm phòng , còn giả thần giả quỷ sừng sững ở đầu giường , là định chuyện gì quang minh vĩ đại thế?”

Lục Chước Quang phớt lờ cái giọng điệu mỉa mai của nàng: “Cô cứ mớ suốt.”

“Thế mà ngươi cũng thấy ?” Chu Hạnh hoảng hốt, kìm mở to mắt. Phòng của nàng và Lục Chước Quang quả thực chỉ cách một vách tường gỗ mỏng manh. Bởi vì Lục Chước Quang sống c.h.ế.t cũng chịu ở nhà nàng, nên cuối cùng đành sắp xếp một phòng ngủ trong y đường. Mà thời gian Chu Hạnh cũng đa phần đều ngủ ở đây, phòng của hai bèn kề .

Chỉ là nàng ngờ thính giác của Lục Chước Quang đạt tới trình độ nhạy bén như thế . Chu Hạnh hỏi: “Ta mớ những gì?”

“Cụ thể thì rõ, tóm cứ lặp lặp câu 'Ta thề'.” Lục Chước Quang thẳng mắt nàng mà chuyện, nhưng qua khóe mắt, thấy nàng hề động tác chỉnh cổ áo, vì chỉ đành nghiêng đầu, chằm chằm cái bàn hỏi: “Vì thề?”

Chu Hạnh bỗng nhiên im lặng, dường như thêm về chuyện nữa. Hồi lâu , nàng mới cợt nhả một câu để đ.á.n.h trống lảng: “Ngươi đang hỏi cái bàn là đang hỏi đấy?”

“Cái bàn ít nhất cũng ăn mặc hớ hênh.”

Chu Hạnh ngẩn , cúi đầu , phát hiện y phục quả thật chút xộc xệch. Tốc độ vung đao của nàng thì nhanh đấy, nhưng ý thức phòng ở phương diện quá mức thiếu sót. Bởi vì lớn ngần , nàng từng gặp gã đàn ông nào giữ chừng mực, xuất quỷ nhập thần hiện giường nàng như thế.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lech-nhip-ten-goc-hoang-khang-tau-ban/chuong-43-thuong-tinh-cua-con-nguoi.html.]

Chu Hạnh đưa tay chỉnh trang y phục một chút, tiện tay cầm luôn chiếc áo khoác để chăn mặc , giả vờ tiếc nuối thở dài: “Ta còn tưởng ngươi định giở trò đồi bại cơ đấy, mừng hụt một phen.”

Lục Chước Quang đầu , thấy bàn tay đang cài cúc áo của nàng ngừng run rẩy. Nàng che giấu, điều đó chứng tỏ nàng cũng hề phát hiện . Vậy đây là một hiện tượng mà chính bản nàng coi như chuyện bình thường, thể lưu tâm, giống hệt với dáng vẻ nàng thể hiện trong giấc ngủ nãy. Hắn gì, chỉ lẳng lặng suy nghĩ.

Đã sang xuân, khác đều đổi chăn mỏng, nhưng chăn đệm của Chu Hạnh vẫn cứ dày cộp, thậm chí cả chiếc áo khoác cởi cũng đắp thêm lên . Đây đầu tiên nàng thể hiện sự sợ lạnh, chỉ là tình trạng mắt, e rằng chứng sợ lạnh của nàng hề đơn giản như vẻ bề ngoài.

Chu Hạnh mặc xong áo khoác, dọc ngó ngang vết xước rướm m.á.u mỏng manh mặt thấy thật chướng mắt. Nàng tặc lưỡi một tiếng, đó bước xuống giường, lục tìm hộp t.h.u.ố.c mỡ trong ngăn kéo, bảo Lục Chước Quang xuống.

Nàng dùng đầu ngón tay khều một chút, nhẹ nhàng bôi lên vết xước ở xương hàm của . Tuy là do tự chuốc lấy, nhưng khuôn mặt của Lục Chước Quang cũng coi như cực phẩm, nên để sẹo. Đầu ngón tay nàng chạm mặt , chất t.h.u.ố.c mỡ trơn bóng lập tức tan da.

Lục Chước Quang ngay ngắn, đôi mắt nửa khép hờ. Hàng mi dài rậm rạp rủ xuống một vệt bóng mờ, ánh nến vàng vọt phủ lên hàng chân mày tuấn mỹ của một lớp lụa sáng nhẹ nhàng, toát vẻ mờ mịt say đắm lòng .

Chu Hạnh , bỗng nhiên một tia cảm xúc từ trỗi dậy, gợi cho nàng chút rạo rực. Lục Chước Quang là một kẻ né tránh chuyện phong nguyệt như tránh rắn rết, ngày thường đùa bỡn ngoài miệng thì , chứ nếu thật e rằng sẽ đồng ý.

Chu Hạnh dời mắt , cố gắng đè nén sự xao động trong lòng, tìm một chủ đề để phân tán sự chú ý: “Ban đêm ngươi đ.á.n.h thức nhiều lắm hả? Hay là đổi cho ngươi một phòng ngủ khác nhé?”

Y đường chỉ lớn ngần , phòng ngủ ở hậu viện tổng cộng cũng chỉ vài gian. Mà con chim của Viên Sát thì lúc nào cũng hót líu lo ngừng, cách một đoạn xa vẫn thể thấy. Ngỗi Cốc Vũ thì suốt ngày nghiên cứu thảo dược, mùi vị chẳng mấy dễ ngửi. Tiêu Thiệp Xuyên sở hữu kỹ nghệ kéo đàn khiến kinh hãi, ấp ủ dã tâm dùng tiếng nhạc g.i.ế.c dao. Chỉ mỗi Chu Hạnh là mấy sở thích lộn xộn, coi là vô cùng yên tĩnh . Lục Chước Quang cho rằng, phòng ngủ của ngay từ đầu sắp xếp cực kỳ hợp lý.

Hơn nữa, tiếng mớ của Chu Hạnh ồn đến mức ngủ cũng là sự thật. Lục Chước Quang chỉ trong mơ nàng thấy gì, và ngừng lẩm bẩm điều gì, nên mới mò phòng.

Thế nên Lục Chước Quang thản nhiên đáp: “Không cần . So với bọn họ, càng thích cô hơn.” Ít nhất giọng của Chu Hạnh sẽ khiến nổi sát tâm.

Đầu ngón tay Chu Hạnh khựng , ánh mắt dừng ở hàng chân mày của . Nàng thừa lời Lục Chước Quang nghiêm túc, hề mang nửa phần ướt át, nhưng quá mức thẳng thắn. Dưới sự bao phủ của màn đêm, câu luôn nhuốm vài phần mập mờ khó tả.

Trong mắt chứa đựng ý thăm dò, ngưng tụ thành một sự tò mò khiến suy ngẫm. Sự tò mò ánh trăng, ánh trăng chiếu rọi, hiện mấy trong sáng.

Chu Hạnh về mặt đều giống hệt mẫu . Những gã đàn ông mảnh đất Tái Bắc với làn da đen nhẻm, cử chỉ thô kệch bao giờ khiến nàng động lòng. khi gặp Lục Chước Quang, dù sự cố ý tiếp cận ban đầu của nàng đến bảy tám phần là giả vờ, thì cũng khó mà trong đó liệu lẫn lộn một hai phần tư tâm . Xét cho cùng, đây nàng từng những hành động hoang đường như cùng chung đụng một ly rượu, cũng chẳng nhiều kiên nhẫn để dỗ dành ai.

Dường như khi đối diện với Lục Chước Quang, tính tình của nàng luôn vô thức hơn bình thường đôi chút. Sự khác biệt quá rõ ràng, nhưng một gợn sóng nhỏ nhoi dường nếu dùng cho chút duyên bèo bọt tình sương thì cũng đủ .

Hắn thực sự nên xuất hiện ở đây lúc , còn những lời như , là cố ý ?

Chu Hạnh là kẻ ăn chay niệm Phật, kiêng khem tửu sắc. Huống hồ thứ sắc tâm chẳng liên quan gì đến tình ái một khi động, quá mức thuần túy, ngược càng khó mà đè nén.

Nàng nhịn nhịn, cuối cùng vẫn rướn sát gần nam nhân mặt. Ngón tay trượt dọc theo sườn cổ xuống , vuốt ve phần gáy . Nhiệt độ nóng bỏng đến , tạo nên sự đối lập với những ngón tay lạnh giá, cứng đờ của Chu Hạnh. Đó là nhiệt độ lâu nàng cảm nhận, bản năng khiến nàng khao khát.

Chu Hạnh hạ giọng, môi răng kề cận mơn trớn: “Lục tú tài, đến phòng cái giờ chút chuyện gì thì e là đáng tiếc quá.”

Lục Chước Quang bèn hếch mắt lên, thẳng mắt nàng một lát, bỗng nhiên cụp xuống, chằm chằm đôi môi nàng.

Chu Hạnh cực kỳ giỏi quan sát những chi tiết nhỏ nhặt, chỉ một sự đổi ánh mắt thôi cũng đủ để nàng tự chừng mực, cơn ngứa ngáy dữ dội trào lên, dập dờn yên.

Ngón tay nàng từ bên sườn cổ chậm rãi di chuyển về phía , tựa như vô tình chạm nhẹ, giống như cố ý ma sát. Lớp da thịt mát lạnh của đầu ngón tay đối với Lục Chước Quang mà , mang đến một cảm giác tồn tại cực kỳ mãnh liệt. Hắn giơ tay, gỡ bàn tay Chu Hạnh đang đặt ở gáy xuống.

Bàn tay nàng da bọc lấy xương, thể nắm lấy một cách dễ dàng, hệt như chạm trắc từ băng ngọc. Hắn chút mất tập trung nghĩ thầm: Thảo nào run rẩy dữ thế.

Lục Chước Quang còn giả bộ một tên thư sinh văn nhược thẹn thùng e ấp nữa. Ánh mắt hề né tránh, mặt và tai cũng chẳng thấy ửng đỏ, trái còn bình tĩnh đến lạ thường: “Đáng tiếc cái gì?”

“Đáng tiếc cảnh ý vui, hoa tiền nguyệt hạ.” Chu Hạnh càng càng nhích gần, cho đến khi thở của hai hòa quyện trong gang tấc, quấn quýt vấn vương.

Lục Chước Quang luôn thể dễ dàng phân biệt khác đang dối , là nghiêm túc chỉ là đùa.

Hắn bất động, bên khóe miệng mang theo một nụ nhạt gần như thể thấy: “Chu cô nương đối với ai cũng lơi lả như ?”

Chu Hạnh chê trách, trái vẫn mỉm : “Thế thể gọi là lơi lả ?”

Lục Chước Quang chằm chằm khuôn mặt tươi của nàng, cứng nhắc đến mức gần như hủ nho: “Không nảy sinh tình ái vẫn thể cùng da thịt kề cận, lơi lả thì là gì?”

“Kẻ nay đây mai đó bèo dạt mây trôi, chạy theo ái tình chỉ là tự chuốc lấy rắc rối.” Chu Hạnh khẽ vuốt ve phần cổ của . Đầu ngón tay mềm mại lướt qua sinh lực bừng bừng lớp da thịt, giọng nhẹ nhàng, tràn ngập sự mê hoặc: “Đời ngắn ngủi, đối mặt với sinh t.ử vô thường, cớ đặt việc tận hưởng lạc thú lên hàng đầu?”

Lục Chước Quang rõ là thuyết phục vẫn đang cân nhắc, chung là tránh né. Điều rơi trong mắt Chu Hạnh chẳng khác nào một sự chấp thuận. Nàng xưa nay từng là kẻ sợ bóng sợ gió, nghĩ gì nấy. Nàng lập tức cúi đầu xuống, bao phủ lấy đôi môi .

Cho dù từng kinh nghiệm, con khi đạt đến một độ tuổi nhất định, những chuyện cần thầy dạy cũng tự hiểu. Huống hồ Chu Hạnh cũng chẳng loại thiếu nữ ngây thơ mù mờ sự đời, nàng quanh năm ăn dầm dề ở chốn phong nguyệt, mưa dầm thấm lâu cũng học ít điều.

Chu Hạnh đặt tay lên vai , nương theo bả vai vuốt ve xuống , lướt qua tấm lưng gầy gò săn chắc. Nàng ngẫm nghĩ những gì từng , từng thấy, nỗ lực theo. Mang theo một chút vụng về, nàng vươn đầu lưỡi, nhẹ nhàng l.i.ế.m láp cánh môi .

Lực tay của Lục Chước Quang siết chặt cổ tay nàng chợt mạnh hơn.

Âm dương hòa hợp vốn là môn học vấn lưu truyền từ thời viễn cổ, Chu Hạnh từng ít những tuyệt chiêu ẩn giấu bên trong, nhưng đây là đầu tiên nàng thực sự nếm trải uy lực của nó.

Nàng ngửi thấy mùi hương bồ kết thoang thoảng Lục Chước Quang, đôi môi mềm mại, thở nhẹ bẫng. Trên lúc dường như cũng đang bốc lên một ngọn lửa, ngọn lửa quen thuộc với Chu Hạnh, hừng hực cháy.

Hơi nóng xuyên qua lớp áo mỏng manh phát sức nóng hừng hực, vô hình ủi phẳng cõi lòng nàng. Vết thương khoét sâu dường như xoa dịu, sự cô đơn tịch liêu cũng dần tiêu tan, chỉ còn sự ấm nóng bốc đang chậm rãi lan tỏa.

Một trải nghiệm từng , Chu Hạnh chỉ cảm thấy thật kỳ diệu. Mỗi tỉnh dậy từ cơn ác mộng, nàng đều mất quá nửa đêm để tự vực dậy cảm xúc tồi tệ của chính . Mà khoảnh khắc , trái tim nàng dẫu đang đập mãnh liệt, vì nỗi đau. Khối dây thần kinh đè nặng như ngàn cân dường như thở của nam nhân khẽ thổi qua mà trở nên nhẹ bẫng, lâng lâng như bay lên chín tầng mây.

Lục Chước Quang hề gì cả, nụ hôn cũng chỉ là chuồn chuồn lướt nước nếm thử một chút, nhưng giống như đút cho Chu Hạnh một liều linh đan diệu dược.

Sắc d.ụ.c mãi mãi đầu trong những khát vọng của con . Một khi rơi trong đó, cảm giác thỏa mãn sẽ lấp đầy từng tấc xương cốt và kinh mạch, khiến râm ran khoái cảm chạy dọc từ đốt sống lưng lên tận chân tóc, từ đó bất giác mà run rẩy, vết thương cũng theo đó tự chữa lành.

Đôi lúc đắm chìm trong lạc thú, âu cũng là thường tình của con .

 

 

 

 

 

Loading...