Lệch Nhịp (Tên gốc: Hoang Khang Tẩu Bản) - Chương 44: Ngày Nay Ly Biệt
Cập nhật lúc: 2026-09-01 22:49:43
Lượt xem: 111
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lúc Chu Hạnh dậy, chợt cảm thấy phần xương ở thắt lưng kẹt , phát một tiếng “rắc”, động tác của nàng lập tức khựng .
Âm thanh vang lên cực kỳ rõ ràng trong đêm vắng, khiến Lục Chước Quang tò mò quan sát, đó dừng eo nàng. Chu Hạnh ngượng ngùng, giơ tay xoa xoa eo, thầm nhủ tối nay đúng là chút sắc d.ụ.c mờ lý trí .
Thường ngày khi chứng hàn phát tác, đốt xương ở lưng của nàng sẽ cứng hơn bình thường, nhất là nên xuống nghỉ ngơi, tuyệt đối động tác khó khăn gây ép buộc nó. Thế nhưng ban nãy nhất thời quên béng mất, khom quá lâu, nếm quả ngọt thì giờ nó bắt đầu cho nàng nếm mùi trừng phạt.
Nàng thầm sám hối vì chút sắc tâm của , nhưng sĩ diện, đành cố nén cơn đau âm ỉ bên bàn, phát tiếng. Trong căn phòng tồi tàn đến mức chỉ mỗi một chiếc ghế đẩu, Lục Chước Quang cực kỳ tri kỷ lên nhường chỗ cho nàng. Bản bước hai bước, góc khuất ánh sáng, dùng mu bàn tay cọ cọ đôi môi còn ướt át.
“Đa tạ.” Chu Hạnh vội vàng tiếng cảm ơn xuống. Cảm giác như trong lòng bàn tay vẫn còn lưu chút ấm của , mùi hương thoang thoảng cũng quanh quẩn nơi chóp mũi. Nàng mượn ánh sáng lờ mờ Lục Chước Quang, thấy mặt bình thản rủ mi một lời, nhất thời chút nắm chắc, cảm thấy hành động ban nãy của giống kiểu “ép lương vi xương”* mất .
(*ép kẻ lương thiện phường trăng hoa)
Lẽ nào nàng hiểu lầm ý? Thật tên tú tài nghèo chẳng ý gì, chỉ vì mưu đồ khác nên mới nhẫn nhục chịu đựng ? Chu Hạnh thầm nghĩ hỏi cho rõ ràng. Dù nàng cũng thích tình cảm đơn phương. Dù mưu cầu một chân tình hứa hẹn gì, nhưng cũng đến mức rơi cảnh dùng lợi lộc để dụ dỗ trong chuyện , chẳng để đời chê ?
“Ngươi...” Nàng lên tiếng, Lục Chước Quang nghiêng đầu nàng. Dưới ánh lửa, đôi môi đỏ rực như c.ắ.n mút, càng tôn lên khuôn mặt tuấn mỹ như ngọc. Lời Chu Hạnh chợt nghẹn , nàng nghĩ: Cũng chắc, là duyên bèo bọt thì so đo mấy chuyện gì?
Thế là lời định hỏi cửa miệng bèn vòng vèo đổi hướng: “Lúc ngươi chẳng coi trọng thiên phú của Tiền Bất Đoạn ? Trong chừng mực hại đến thể , thể giao cho ngươi huấn luyện.”
Lời hứa hẹn đột ngột của nàng khiến Lục Chước Quang ngạc nhiên, nhưng nhanh trong đáy mắt nhuốm ý , vui vẻ chấp nhận: “Ta sẽ tổn thương . Chậm nhất nửa năm, bảo đảm hai cưỡi cửa còn tiện hơn là cưỡi lừa.”
“Cũng cần thiết , bọn nghèo đến mức đó.” Chu Hạnh thấy , bèn vội vàng xua chút chột về Tiền Bất Đoạn trong lòng, tìm lời tán gẫu: “Mấy ngày nay ngươi đêm về ngủ là đang bận chuyện gì? Nghe Kinh Thu thỉnh thoảng ngươi về còn mùi son phấn, Xuân Phong lâu ?”
Lục Chước Quang gật đầu, đáp: “Mỗi ngày đều đến nhà bếp của Xuân Phong lâu lấy chút cơm thừa canh cặn.”
Nàng âm thầm kinh ngạc: “Ngươi hết tiền ăn cơm ? Chuyện từ bao giờ ? Trước đó ngươi mua ít giấy mực thôi, ngươi cần dùng nhiều đến thế, chẳng là lãng phí bút mực, lãng phí tiền bạc ?”
“Không ăn.” Lục Chước Quang giả vờ như thấy lời nàng chê bai nét chữ của , giải thích: “Là lấy về cho ch.ó ăn.”
“Hóa là .” Nàng nhớ chuyện đỡ đẻ cho ch.ó , tuy khó hiểu về sự nhiệt tình bắt nguồn từ : “Ngươi đúng là lương thiện thật.”
Lục Chước Quang : “Ta dẫn nó về .”
“Ai cơ?” Nàng mờ mịt Lục Chước Quang, hỏi: “Chó á? Tại dắt ch.ó về?”
Chuyện thì dài. Từ hôm Chu Hạnh dắt về mắt , Lục Chước Quang ở y đường hơn nửa tháng, nhưng vẫn đám Viên Sát chấp nhận. Nếu mặt Chu Hạnh, sắc mặt mấy bọn họ còn đỡ, nhưng hễ Chu Hạnh vắng, lúc họ đối mặt với Lục Chước Quang thì mắt chẳng mắt, mũi chẳng mũi, hiếm khi sắc mặt hòa nhã.
Bọn họ tin Lục Chước Quang thực lòng quy thuận. Ai cũng cho rằng tính kế đến bước đường cùng, hết cách mới tìm đến họ nương nhờ. Hơn nữa, đây Lục Chước Quang việc trướng Triệu Chấp, cũng chẳng loại gì.
Ban đầu Lục Chước Quang hề bận tâm đến sự bài xích . Hắn từng chủ động gây chuyện, thoạt ngoan ngoãn đến mức quá đáng. Thường ngày chỉ thích chép chữ, rảnh rỗi thì hiên tắm nắng sách, ung dung tự tại như ở nhà .
Trong mấy , Tiền Bất Đoạn thái độ nhất với . Có lẽ do từng theo dõi Lục Chước Quang một thời gian, đích nếm trải bản lĩnh của , nên Tiền Bất Đoạn ngoài việc tuân lệnh Chu Hạnh thu nạp , thì trong lòng cũng thực sự nể phục. Xét cho cùng, sống chừng tuổi, chỉ Lục Chước Quang mới thể chặn đường ngay lúc đang dùng tốc độ chạy trối c.h.ế.t. Mấy ngày nay, đổi cách gọi từ “Lục ca” thành “Chước Quang ca” .
Tiếp đến là Mạc Kinh Thu. Nàng vốn là ít khi lộ diện, phần lớn thời gian đều khám bệnh ở y đường, dù nghỉ ngơi cũng vùi đầu đống thảo d.ư.ợ.c nghiên cứu. Suốt chục ngày qua, câu nàng với Lục Chước Quang tính quá năm câu.
Tiêu Thiệp Xuyên thì say mê kéo cây đàn nhị của , Lục Chước Quang cực kỳ ghét thứ âm thanh chói tai đó, nên lúc nào cũng lánh xa, hai từng đụng mặt .
Viên Sát và Ngỗi Cốc Vũ đấu khẩu hơn nửa đời , lúc tạm thời thống nhất trận tuyến, cùng chung kẻ thù. Bọn họ dứt khoát Lục Chước Quang mắt. Dù nể mặt Chu Hạnh mà công khai xung đột với , nhưng mỗi đụng mặt, mấy câu móc mỉa bao giờ vắng bóng.
Con quạ đen của Viên Sát rõ ràng nhại tiếng , nhưng mỗi bay ngang qua Lục Chước Quang, đều cố tình dạy nó . Quanh quẩn cũng chỉ là mấy từ “Kẻ nịnh hót”, “Nô tài hai họ”, “Lấy sắc thờ ”... ý ở ngoài lời vô cùng rõ ràng.
Ngỗi Cốc Vũ thì nhiều lời như thế, chỉ chăm chăm rải độc. Trước đó Chu Hạnh kể về thể chất kỳ lạ của Lục Chước Quang, mấy kỵ độc. Giờ thử qua mới chứng thực đúng là . Độc d.ư.ợ.c chế dùng động vật và hiệu quả khác . Ngày ở Tái Bắc còn thể bắt lính địch chuột bạch thử thuốc, về Đan Ngọc, mấy năm nghiên cứu loại độc nào công hiệu xuất sắc. Lục Chước Quang đến quả là đúng lúc.
Ngỗi Cốc Vũ rắc độc lên mấy , Lục Chước Quang thực đều rõ. những thứ đó chẳng độc c.h.ế.t , hơn nữa dùng lên hiệu quả kém, tiêu tan cực nhanh. Đến nỗi nửa tháng qua, thỉnh thoảng mới chảy một hai giọt m.á.u cam, đột nhiên ngủ gục, hoặc mất vị giác trong vài canh giờ, nên cũng chẳng thèm tính toán.
Mãi đến mấy hôm , khi tỉnh dậy bỗng dưng thấy một mảng tóc đen rụng đầy gối, mới thực sự nổi giận.
Đang đúng độ tháng Hai, tháng Ba, mùa động vật sinh sản. Đêm đêm Lục Chước Quang lẻn lồng chim, nghiền nát t.h.u.ố.c k.í.c.h d.ụ.c lén cho bầy chim của Viên Sát ăn. Hậu quả là đám quạ đen vốn huấn luyện bài bản bỗng nhiên thi sa lưới tình, chỉ nhăm nhăm đẻ trứng, kiên quyết nhận chủ. Bị hành hạ mấy ngày liền, Viên Sát nhét Tĩnh Dục Đan cho chúng cũng vô ích. Vì chuyện mà trằn trọc khó ngủ, sầu não đầy mặt, tinh thần cũng theo đó mà uể oải.
Mỗi ngày Lục Chước Quang còn chạy đến nhà bếp Xuân Phong lâu, lấy danh nghĩa Chu Hạnh gom cơm thừa canh cặn đem cho ch.ó ăn. Chỉ là về về mất thời gian, nên lúc nào cũng nửa đêm mới về đến nơi.
Tuy nhiên, sự bận rộn mấy ngày nay cũng đem kết quả. Tối nay Lục Chước Quang dắt con ch.ó cho ăn mấy bữa nay về.
Gió đầu xuân còn lạnh buốt thấu xương như mùa đông, nhưng vẫn còn vương chút lạnh. Chu Hạnh ánh trăng, con ch.ó to lớn hung dữ xích cửa phòng Ngỗi Cốc Vũ, trầm ngâm hồi lâu: “...”
Con ch.ó chẳng hề xa lạ, là con từng chia cắt tình duyên, giật đứt xích đuổi c.ắ.n Ngỗi Cốc Vũ chạy trối c.h.ế.t nửa dặm đường. Hồi đó Chu Hạnh đến kịp thời cứu thoát nạn. Kể từ đó, Ngỗi Cốc Vũ bao giờ dám qua con đường nữa, trong lòng vẫn còn nơm nớp lo sợ. Cơ mà rõ ràng duyên phận giữa một một ch.ó vẫn đứt. Nếu đêm nay Chu Hạnh nhiều lời hỏi một câu, thì sáng sớm mai Ngỗi Cốc Vũ ngủ dậy mở cửa , chắc chắn sẽ chào đón kiếp nạn lớn nhất đời mốc bảy mươi tuổi.
Vừa thấy Lục Chước Quang, con ch.ó dữ bèn dậy thè lưỡi ngoáy đuôi tít thò lò, điệu bộ vô cùng nịnh nọt. Rõ ràng mấy ngày nay Lục Chước Quang bồi đắp tình cảm sâu đậm với nó. Con ch.ó lúc c.ắ.n cực kỳ hung dữ, chẳng sủa một tiếng nào, đỗi im lìm. Ở một khía cạnh, nó quả thực sự giống Lục Chước Quang đến kỳ diệu.
“Dắt ch.ó .” Chu Hạnh xoa xoa huyệt thái dương chút đau đầu: “Ngươi dọa thì thôi , Ngỗi lão năm nay ngoài bảy mươi . Bị ngươi hù cho một vố thế , chắc chắn ông sẽ lăn đùng , lên đường luôn đấy.”
Lục Chước Quang bệt xuống đất, cúi đầu vuốt ve tai và lưng con chó, nhỏ nhẹ : “Ta rụng nhiều tóc, đây từng như thế.”
Dạo Chu Hạnh quả thực bận rộn. Vì sắp sửa khởi hành nên nhiều việc cần thu xếp, nàng đành ném Lục Chước Quang ở y đường để và mấy tự quen. Nàng nghĩ bụng, dù thiết đến mức thành nhà, thì chí ít cũng đến nỗi như nước với lửa thế .
Sự chống đối lẫn trong dự liệu của nàng. Trước đó đám Viên Sát còn đặc biệt tìm nàng, thần sắc nặng nề nhắc nhở: “Kẻ dùng thủ cấp chủ cũ lễ vật mắt, bất cứ lúc nào cũng thể phản bội, tuyệt đối tin tưởng.”
Chu Hạnh đương nhiên hiểu rõ đạo lý . Nếu đổi là khác, nàng nhất định sẽ vắt kiệt giá trị lợi dụng của kẻ đó, dùng xong là vứt bỏ, tuyệt đối dính líu thêm. Lục Chước Quang xét cho cùng vẫn khác biệt.
Hắn là kẻ thể dùng trung tâm trung tâm để cân đo đong đếm, càng là loại mù quáng nhận chủ, bảo như một con ch.ó săn. Trong lòng cán cân của riêng . Trước bên cạnh Triệu Chấp và nay bên cạnh Chu Hạnh, mục đích của đều như : vì chung đường mà hợp tác. Chu Hạnh tự giữ là một nước cờ mạo hiểm. nếu giữ , để rơi tay kẻ khác, hoặc vùi lấp chốn phòng tối thì quả là đáng tiếc.
Chu Hạnh sẽ trao cho Lục Chước Quang sự tin tưởng tuyệt đối, nên nàng ép những khác chấp nhận sự gia nhập của , cũng kể cho Lục Chước Quang chuyện. Thế nhưng, nàng dứt bỏ một chút tư tâm khó gọi tên trong lòng.
Nàng Lục Chước Quang đang nhẹ nhàng vuốt ve con ch.ó dữ ánh trăng bạc. Bỏ qua diện mạo xuất chúng, sự thuần túy của Lục Chước Quang cũng thú vị, chỉ là ít phát hiện . Sự lạnh lùng vô tình, g.i.ế.c như ngóe, rành phong nguyệt của là giả, nhưng chuyện thích ch.ó nhỏ, mê mẩn chữ, khao khát thi đỗ Trạng nguyên cũng là thật lòng.
Một kỳ lạ đến thế, lẽ nào chỉ mỗi thấy thú vị ? Chu Hạnh kìm tự hỏi lòng .
Nàng bước tới cạnh , khom , nắm lấy một lọn tóc dài đen nhánh, mượt mà. Trước đây, mỗi khi những hành động như , Lục Chước Quang thường né tránh từ sớm vì thích đụng chạm. lẽ ánh trăng đêm nay đặc biệt hơn khi, hề biểu lộ sự từ chối. Ban nãy là , bây giờ cũng thế.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lech-nhip-ten-goc-hoang-khang-tau-ban/chuong-44-ngay-nay-ly-biet.html.]
Ngón tay Chu Hạnh nhẹ nhàng lùa từ da đầu xuống dọc theo mái tóc. Sau khi kiểm tra kỹ lưỡng và chắc chắn chỗ nào hói, nàng mới lên tiếng: “Ta hiểu . Ngày mai sẽ chuyện t.ử tế với bọn họ. Ngươi đem con ch.ó về . Nửa đêm nửa hôm tự dưng bắt cóc ch.ó nhà , còn thể thống gì nữa.”
Lần Lục Chước Quang phản đối, ngoan ngoãn dắt theo con ch.ó đang vẫy đuôi rối rít rời . Sáng hôm , Chu Hạnh tập hợp tất cả , đóng cửa kín bưng, bàn bạc ở bên trong suốt nửa canh giờ.
Lục Chước Quang sưởi nắng chiếc ghế mây bên ngoài. Hắn thể thấy chuyện, nhưng , nên dùng bông nhét kín hai tai. Sau khi buổi họp mặt kết thúc, Chu Hạnh bước đầu tiên. Đứng mái hiên, ngập tràn trong ánh nắng rực rỡ, nàng mỉm với . Kể từ đó, thái độ của đối với quả nhiên sự đổi. Tuy đến mức xưng gọi , nhưng cũng còn thù địch như , đa phần thời gian đều nhắm mắt ngơ, coi như thấy .
Lục Chước Quang thích như thế. Hắn bắt đầu bắt tay huấn luyện Tiền Bất Đoạn. Bị ép bán theo khế ước, Tiền Bất Đoạn chẳng dám oán thán Lục Chước Quang nửa lời. Hễ thấy mặt Chu Hạnh, dùng ánh mắt u oán thôi mà chằm chằm. Chu Hạnh chột , mấy ngày liền đều đặc cách tăng thêm phần đùi gà trong bữa ăn cho .
Về phần cái đêm môi răng kề cận , thứ ba nào , cũng chẳng đổi điều gì. Nó giống như một phút nổi hứng bất chợt, chẳng đáng để bận tâm của Chu Hạnh, sáng nàng ném đầu.
Thỉnh thoảng nàng về y đường nghỉ ngơi, gặp Lục Chước Quang kìm mà trêu ghẹo vài câu. Lục Chước Quang đôi khi giả vờ thấy, đôi khi sa sầm mặt mũi, nghiêm nghị : “Chu cô nương xin tự trọng.”
Vào những lúc rảnh rỗi, Lục Chước Quang cũng ngâm cứu mấy cuốn sách mà Lý Ngôn Quy từng đưa. Hắn luôn tìm thấy hình bóng Chu Hạnh thấp thoáng trong những nhân vật bên trong đó. Sách rằng, khách làng chơi thường là những kẻ qua bụi hoa vạn đóa, chẳng vương một chiếc lá , đa tình hóa bạc tình, dịu dàng ân cần đa phần chỉ là màn kịch gió trăng. Lục Chước Quang gật gù cho là , thấy học hỏi ít.
Đến cuối tháng Hai, chiếu chỉ từ kinh thành truyền tới: Phóng thích Phùng Tông, kẻ ăn cơm tù suốt một thời gian dài, đồng thời bổ nhiệm tri huyện Đan Ngọc. Chu Hạnh đích mặt, bảo Tiền Bất Đoạn bưng theo chậu than, đến đón Phùng Tông xuất ngục.
Trải qua một cái Tết trong đại lao, Phùng Tông gầy trông thấy. Thân hình vốn tròn trịa của nay đường nét, góc cạnh đàng hoàng. Cạo sạch mớ râu ria lòa xòa mặt, trông toát vài phần phong độ của thời trai trẻ.
Cùng lúc đó, Yến Quyết cũng gửi thư báo tin. Thuyền buôn nhổ neo, chẳng mấy chốc sẽ cập bến Linh Kinh, neo đậu tại bờ sông. Nhận bức thư , nghĩa là họ cũng đến lúc lên đường. Trước lúc , Chu Hạnh xách theo ít thịt và gạo đến gõ cửa nhà Tần Thiền, đặc biệt tới để từ biệt.
Tần Thiền liếc đồ đạc nàng xách theo, cũng hàm ý từ biệt trong lời của nàng, hỏi nhiều. Bà chỉ lên, sài phòng cõng chiếc gùi tre, bảo: “Lúc Tết cháu bận rộn, vẫn mộ viếng cha . Hôm nay trời , đưa cháu .”
Mỗi năm Tần Thiền đều đưa Chu Hạnh đến phần mộ cha nàng để tế bái. Trong gùi là vàng mã, tiền giấy bà cất công chuẩn từ sáng sớm.
Lần đầu tiên bà gặp Chu Hạnh, là đường đốt giấy tiền cho phu quân quá cố. Chồng bà bắt lính trận, nhiều năm thấy bóng dáng. Cuối cùng, thứ duy nhất trở về là chút tiền tuất t.ử sĩ mà nha môn phát cho, ngay cả xác cũng chẳng tìm thấy. Tần Thiền gắn cho cái danh ác khắc phu, nhà chồng ruồng bỏ thèm nhận. Bà đành lủi thủi lên núi lập một nấm mồ gió cho chồng.
Hôm đó, bà dắt đứa con gái Tôn Phán Ninh bé xíu lên núi, tình cờ gặp một thiếu nữ đường. Khu đất núi chôn cất nhiều , những nấm đất nối tiếp , đa đều chỉ dựng bia gỗ. Vậy mà cô gái lặng một tấm bia đá. Những nét chữ bia chạm khắc vô cùng tinh xảo, từng nét từng chữ chi chít lấp đầy mặt đá. Tần Thiền tiến gần xem kỹ, thì bia kể câu chuyện về một đôi phu thê tình sâu nghĩa nặng, sống c.h.ế.t . Đây là một ngôi mộ hợp táng.
Thế nhưng, bia tuyệt nhiên khắc tên chủ nhân của ngôi mộ. Tần Thiền thấy cô bé dáng vẻ còn nhỏ tuổi, lủi thủi lên núi một , khỏi động lòng trắc ẩn bèn lên tiếng hỏi: “Đang dịp lễ Tết, cháu đốt cho họ chút tiền giấy?”
Thiếu nữ tiếng bèn đầu . Đôi mắt màu nâu nhạt của nàng u ám, ướt rượt như bầu trời mây mưa vần vũ. Nỗi u buồn và bi thương triền miên cuộn trào trong ánh mắt , nhưng tuyệt nhiên hóa thành giọt lệ nào rơi xuống. Đó là Chu Hạnh. Khuôn mặt nàng vẫn còn nét ngây ngô, nhưng toát sự trầm tĩnh, rắn rỏi và phẳng lặng của một nếm trải đủ gió sương. Nàng chỉ nhạt nhẽo Tần Thiền một cái, trả lời: “Không cần.”
“Sao cần?” Tần Thiền hỏi nàng: “Người chôn mộ là gì của cháu?”
Hàng mi Chu Hạnh rũ xuống, đáp: “Là cha .”
Tần Thiền lấy mớ tiền giấy từ chiếc giỏ trúc đeo khuỷu tay, chỉ bia mộ, bảo: “Cháu quỳ xuống, đốt cho cha cháu ít tiền. Cháu còn nhỏ, hiểu mấy chuyện . Không tiền, thì dù là là quỷ cũng đều chịu khổ cả.”
Chu Hạnh lặng một lúc, cuối cùng vẫn theo lời Tần Thiền, quỳ xuống bia mộ. Tần Thiền đặt chiếc chậu đất nung xuống, châm lửa đốt giấy tiền bỏ , miệng lẩm bẩm: “Đại ca, đại tẩu, hai ở suối vàng cứ yên tâm. Con bé hiểu chuyện, dễ nuôi lắm. Trên trần thế chăm nom, tuyệt đối để kẻ nào ăn h.i.ế.p con bé. Đợi khi nó đến tuổi cập kê, sẽ tìm cho nó một mối nhân duyên , nở mày nở mặt gả . Hai cứ an lòng mà , đừng ngoảnh , đừng vướng bận gì nữa...”
Bản bà cũng một cô con gái, đương nhiên thấu hiểu nỗi lòng cha lo lắng cho con cái nhường nào. Với giọng điệu của một bậc trưởng bối, bà dặn dò nhiều, từng câu từng chữ đều là lời hứa sẽ chăm sóc thật cho cô bé vẫn đang tuổi xuân thì . Cuối cùng, bà nhẹ giọng bảo Chu Hạnh: “Dập đầu với cha cháu .”
Chu Hạnh theo, nhưng dập một lạy xuống cúi gập lâu ngẩng lên. Tần Thiền thêm gì nữa, chỉ lẳng lặng bỏ từng tờ tiền giấy chậu đất nung, cho đến khi cháy rụi mới vỗ vỗ lên vai nàng: “Đừng lâu quá. Nếu nước mắt rơi xuống đường đến suối vàng, họ nỡ rời xa cháu, sẽ chẳng bước tiếp . Về nếu nhớ họ thì năng tới thăm. Nếu phiền, cháu cứ đến tìm , sẽ đưa cháu . Có lớn cùng, cha cháu sẽ yên lòng hơn.”
Kể từ đó, mỗi năm lên núi tế bái phu quân quá cố, Tần Thiền đều đưa Chu Hạnh cùng. Trước mộ, nàng ít khi lên tiếng, phần lớn thời gian đều là Tần Thiền . Giống như đầu tiên gặp mặt, bà kể rằng Chu Hạnh dần lớn lên, trở thành một thông minh, tháo vát. Bà còn kể rằng con bé chẳng lo cái ăn cái mặc, tương lai rộng mở, ít thanh niên tài tuấn đến cầu , ngày ắt hẳn sẽ một mối nhân duyên viên mãn.
Bà lượt kể cho đôi phu thê nấm mồ về những năm tháng bình dị nhưng ngập tràn những điều . Dù là thật giả, c.h.ế.t chẳng thể nữa. Người thực sự cần xoa dịu là nắm xương tàn lớp đất sâu, mà là cô gái mồ côi sớm mất sự chở che của cha .
Hôm nay lên núi, Chu Hạnh quỳ tấm bia đá dập đầu, nhỏ giọng từ biệt. Nàng bao giờ nhiều với cha, khuất, tựa như để họ về cuộc sống hiện tại của . Lần từ biệt , nàng cũng chỉ báo rằng sắp xa một chuyến, tuyệt nhiên nhắc đến ngày trở về.
Tần Thiền đăm đăm ngọn lửa thiêu rụi đống tiền vàng mộ, bỗng nhiên cất tiếng hỏi: “Đợi đến lúc cháu trở , tấm bia chắc là thể khắc tên họ nhỉ?”
“Vâng.” Khóe môi Chu Hạnh cong lên một nụ chạm tới đáy mắt, đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve tấm bia đá. Bảy năm , chỗ vốn dĩ khắc tên đến nay vẫn để trống. Nàng khẽ thì thầm: “Con lời như , hy vọng cha sẽ tức giận.”
Tần Thiền hề Chu Hạnh một quá khứ như thế nào, nhưng rõ ràng con bé thuộc về Đan Ngọc, ai cũng thể nhận điều đó. Sẽ một ngày Chu Hạnh rời , giống hệt như cái cách con bé đột ngột xuất hiện ở mảnh đất . Con bé là hạt giống phiêu bạt, rơi xuống là bám rễ ở đó. Con bé nơi chôn cắt rốn, cũng rõ về . Dẫu xa đến mấy, cuối cùng cũng sẽ ngày về.
Tần Thiền vốn là phụ nữ sớm thấu hiểu đạo lý duyên phận tại trời. Dẫu trong lòng bao nhiêu luyến tiếc, bà cũng sẽ mở lời níu kéo. Bà chứng kiến Chu Hạnh từ một thiếu nữ mười sáu tuổi lớn lên thành dáng vẻ như hiện tại. Chu Hạnh của bây giờ thể sống , cũng thể những điều phi thường nhất. Chẳng còn chuyện gì cần một phụ nữ nông thôn quê mùa như bà dạy dỗ nữa.
Bà chỉ mỉm với Chu Hạnh: “Bất kỳ bậc cha nào đời cũng đều sẽ tự hào vì một đứa con như cháu. Đừng lo lắng, cháu gì, cứ mạnh dạn mà , nhưng nhất định tự chăm sóc cho bản .”
Chu Hạnh khẽ một tiếng, bảo Tần Thiền cứ xuống núi . Nàng ở với cha một lát khi lên đường, mặc dù trong ngôi mộ chỉ là một cỗ quan tài trống rỗng.
Lại đến Phùng Tông - vị huyện thừa xui xẻo đón Tết trong đại lao, ngục phát hiện cả bầu trời Đan Ngọc biến đổi . Dạo đúng là bĩ cực thái lai, phong quang vô hạn.
Lúc giam trong ngục, cứ ngây ngốc chằm chằm cánh cửa sắt lớn suy nghĩ lâu. Bỗng nhiên chợt ngộ , việc Hứa Phụng c.h.ế.t, trong lúc đang rối như tơ vò thì lời xúi giục của nha dịch tìm Chu Hạnh giúp đỡ, khả năng ngay từ đầu là mưu kế do chính Chu Hạnh sắp đặt, để mới kéo theo một chuỗi sự kiện phía .
Hóa Chu Hạnh coi như một quân cờ để lấp chỗ trống, còn dùng trơn tru, thuận tay vô cùng.
Tuy nhiên, Phùng Tông hiện tại chẳng thèm tính toán chi li mấy chuyện vặt vãnh đó nữa. Mới dạo qua quỷ môn quan một vòng, lúc chỉ thoát tội mà còn thăng quan tiến chức. Hiện giờ, bái phục Chu Hạnh đến mức ngũ thể đầu địa. Để ăn mừng, đốt pháo nổ vang trời. lúc đang cầm phong pháo nổ đì đùng vung vẩy thì Chu Hạnh xách theo hai bầu rượu lững thững xuyên qua tràng pháo, dừng ngay mặt . Nàng trợn tròn mắt, quát: “Ta Phùng đại nhân, ngài cần cái mạng già nữa ? Con trai Thủ phụ mới c.h.ế.t bao lâu, ngài dám đốt pháo ăn mừng?”
Phùng Tông lúc mới nhớ chuyện đó, vội vã sai dọn dẹp sạch sẽ đống pháo nổ. Hắn còn dặn dò gia đinh trong phủ, nếu ai hỏi vì Phùng gia đốt pháo, thì cứ bảo là con rùa đực ngài nuôi suốt hai mươi năm nay cuối cùng cũng chịu đẻ trứng, nên mới ăn mừng.
Mời Chu Hạnh nhà chính, mới hôm nay nàng đến để từ biệt. Chu Hạnh mối quan hệ rộng ở Đan Ngọc, đường đừng là , đến gặp một con ch.ó nàng cũng thể dừng chuyện hai câu. Thế nhưng, khi thực sự rời , mà nàng cần đích đến chào từ biệt chỉ đếm đầu ngón tay.
Nghe xong, Phùng Tông hề ngạc nhiên. Hắn dậy, trịnh trọng chắp tay cúi đầu cảm tạ Chu Hạnh, hỏi: “Sau chúng còn cơ hội gặp ?”
Chu Hạnh đáp: “Đương nhiên . Phùng đại nhân, nhập tịch định cư ở đây , về đây thì còn ? Hơn nữa, đây ngài từng hứa sẽ chọn cho một thanh niên tài tuấn xuất chúng nhất Đan Ngọc , vẫn đang chờ đấy nhé!”
Phùng Tông bật sảng khoái, gật đầu cái rụp, từ hôm nay sẽ bắt đầu tìm kiếm, hễ thiếu niên nào xuất chúng sẽ ghi chép hết sổ sách, giữ cho nàng.
Chu Hạnh nán lâu, khi từ biệt bèn dứt khoát rời . Phùng Tông tiễn nàng tận cửa, lặng theo bóng lưng nàng dần hòa dòng tấp nập phố. Hắn khẽ thở dài, trong lòng dâng lên một nỗi bùi ngùi khó tả.
Đường chân trời xa xăm, ngày nay ly biệt, Đan Ngọc vắng một kỳ nhân, trở về là chốn thâm sơn cùng cốc bình dị, mờ nhạt. Ngày liệu còn duyên gặp chẳng ai . Lúc đây, đành trao một lời hứa hẹn m.ô.n.g lung rõ ràng.
Hôm , nhóm Chu Hạnh mang theo lộ dẫn cùng chút hành lý gọn nhẹ, chính thức lên đường tiến về huyện Vân Minh.