Lệch Nhịp (Tên gốc: Hoang Khang Tẩu Bản) - Chương 45: Sóng Ngầm Cuộn Trào
Cập nhật lúc: 2026-09-01 22:49:44
Lượt xem: 101
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đội ngũ lưu dân di cư về phương nam ngày một đông đảo, các trạm gác bến phà dẫu giới nghiêm cũng chẳng cản nổi dòng chạy nạn. Đám đông nối đuôi ngoằn ngoèo kéo dài chẳng kém gì quân đội, đang dần áp sát kho lương ở Linh Châu và kinh thành. Việc vỗ về lưu dân, mở kho cứu tế là chuyện cấp bách lửa cháy đến nơi.
Kho lương ở kinh thành tuy dự trữ hàng triệu thạch gạo, nhưng bổng lộc của bá quan văn võ và lương thảo của Cấm quân đều trông cậy đây. Đó là nền tảng cốt lõi để triều đình Đại Tề vận hành, tuyệt đối thể động tới. Hàng chục quan viên do Đô Sát Viện đầu liên danh dâng tấu, thỉnh cầu mở kho lương ở Linh Châu và Giang Nam, chí ít cũng giải quyết tình thế dầu sôi lửa bỏng mắt.
Tuy nhiên, Linh Châu xưa nay vẫn mệnh danh là Linh Kinh. Giao thương và vận chuyển hàng hóa sông Đại Vận nối liền nam bắc, thương nhân trong ngoài nước đều đổ về đây, quanh năm sầm uất phồn vinh, là huyết mạch phô trương phong thái nước lớn của Đại Tề. Một khi mở kho lương, lưu dân sẽ ồ ạt tràn . Điều chỉ tổn hại thể diện Đại Tề, mà còn tạo cơ hội cho sơn tặc, hải tặc thừa cơ gây loạn, dẫn đến cảnh đại loạn ở Linh Châu. Do đó, Triệu Chấp kịch liệt phản đối, lời thốt bá quan răm rắp phụ họa.
Quốc khố trống rỗng, thiên tai kéo dài, mở kho cứu tế cũng chỉ như muối bỏ bể, tuyệt đối kế lâu dài. Vinh Quốc công Phàn Trọng Trác dâng tấu đề nghị: Cần dùng vũ lực trấn áp, bắt giữ những lưu dân chạy loạn khép trọng tội cưỡng chế đưa về quê cũ, tới vài ngày là thể dẹp yên triệt để. Cách tuy dễ khiến bá tánh oán thán, nhưng giải quyết vấn đề mà lung lay quốc bản.
Suy cho cùng cũng chỉ là một võ hầu tay ngang chỉ vung đao múa kiếm. Ngày thường c.h.é.m g.i.ế.c thì thạo, đến lúc bàn chính sự quốc gia thì chẳng thèm dùng não, cứ mở miệng là bừa, coi bá tánh như cỏ rác.
Số lượng lưu dân đông đảo như , trấn áp bằng bạo lực chỉ càng khoét sâu mâu thuẫn, chẳng khác nào quan bức dân phản. Lời của Vinh Quốc công thốt Ngự sử đài hạch tội mắng mỏ đến mức thủng lỗ chỗ như tổ ong.
Phàn gia ở kinh thành thế lực hiển hách, Phàn Trọng Trác thống lĩnh Cấm quân bảo vệ kinh sư, nên bá quan cũng chẳng dám đắc tội quá sâu. Nếu đổi là một võ tướng khác, e rằng khó mà lành lặn bước khỏi đại điện thiết triều.
Ngoài chuyện đó , tiến độ tu sửa hoàng lăng cũng đình trệ, gần như giậm chân tại chỗ. Hộ Bộ kiên quyết xuất tiền gạo, vì chuyện mà cãi nảy lửa với Công Bộ, đến mức quan viên hai bên suýt lao đ.á.n.h sống c.h.ế.t. Hoàng đế lên tiếng trách tội, Hộ Bộ Thượng thư lóc nước mắt nước mũi tèm lem, than vãn rằng nào là tiễu trừ sơn tặc, biên cương báo nguy, nào là cứu tế nạn dân, chỗ nào cũng cần tiêu tiền như nước. Quốc khố thu đủ chi, khó lòng cấp một lượng lớn ngân lượng và lương thảo cho thợ thuyền, càng đừng đến những chỗ đốt tiền khác.
Xây dựng hoàng lăng là việc trọng đại của quốc gia, cho dù trong quốc khố chỉ còn một lạng bạc, một hạt gạo, cũng phép lơ là công trình . Thế nhưng từ khi Tề Hựu đăng cơ tới nay, hoàng lăng luôn lấy đủ lý do để câu giờ, đến giờ vẫn xây xong một nửa.
Tề Hựu thừa hiểu Hộ Bộ Thượng thư hồi trẻ tư giao sâu đậm với Triệu Chấp. Nay Triệu Chấp đầu bá quan, lão càng nhất nhất tuân lệnh. Quốc khố trống rỗng là thật, nhưng tuyệt đối đến mức hoãn tu sửa hoàng lăng. Thắt chặt chi tiêu thế , chẳng qua là dồn bộ quốc khố cho chiến sự biên cương.
Triệu Chấp một lòng thu hồi biên ải, thành chấp niệm đến mức bưng tai bịt mắt, khăng khăng theo ý . Bờ cõi Đại Tề mất chuyện của mấy năm gần đây, từ mấy chục năm lãnh thổ xâm chiếm. Lúc Tề Hựu tiếp nhận ngai vàng, Đại Tề mang cái vỏ ngoài mạnh mẽ nhưng bên trong mục rỗng, để một đống tàn cuộc rắc rối, thu hồi giang sơn dễ dàng gì?
năm xưa lúc lên ngôi, thánh chỉ truyền ngôi, chỉ dựa khẩu dụ của Tiên đế thì khó lòng khiến thiên hạ khuất phục. Phiên vương trấn thủ các nơi đều xin chiếu hồi kinh, ngai vàng chằm chằm như hổ rình mồi. Tất cả đều nhờ cậy nhạc phụ của Triệu Chấp là Trấn Ninh Hầu nắm trong tay Thân Binh Vệ trấn áp, cộng thêm Triệu Chấp châm ngòi luồn cúi, g.i.ế.c Thái giám Giám quân để thâu tóm Cấm quân, mới dẹp yên bạo loạn, giữ cho vững ngai vàng. Mấy năm nay, tuy từng bước cắt xén vây cánh của Lữ gia, chèn ép quyền lực khuynh đảo triều dã của Triệu Chấp, nhưng suy cho cùng, năm xưa nhượng quyền quá nhiều, cuối cùng thành nuôi ong tay áo.
Vừa bãi triều, Tề Hựu bèn nổi trận lôi đình trong cung, sai truyền hoán Chưởng ấn thái giám tới.
Chưởng ấn thái giám tên là Ngô Cát An, cũng coi như một nhân vật truyền kỳ. Nghe đồn tên thật là Văn Hỷ, từ nhỏ tiến cung. Những năm đầu hầu hạ trong cung, sống bằng lợn chó, mặc ức hiếp, cuối cùng bám víu Thái giám Giám quân đời , nhận nghĩa phụ, ngày tháng mới dần khá lên. Sau khi Tiên đế băng hà, Thái giám Giám quân mượn danh nghĩa “tiễu trừ loạn đảng” điều binh cung, chính Ngô Cát An ám sát cận chiến, xách đầu tới đầu quân cho tân quân lập công lớn. Từ đó về , hưởng trọn vinh hoa phú quý, một bước lên mây, đến nay còn mang theo quốc tỷ bên , quyền uy vô hạn.
Thái giám Giám quân đời vốn là một . Phàm là thái giám tuổi trong cung đều như . Thế nên, cung nhân bề ngoài thì cung kính nịnh bợ Ngô Cát An, nhưng lưng thì chẳng thiếu những lời c.h.ử.i rủa là đồ sói mắt trắng tâm can đen tối, vong ân bội nghĩa.
Ngô Cát An leo lên vị trí cao như cũng hẳn chỉ nhờ công lao g.i.ế.c Thái giám Giám quân năm xưa, còn giỏi giải quyết phiền muộn cho chủ tử. Thấy Hoàng đế nổi trận lôi đình vì chuyện xây lăng, bèn tiến lên can gián: Cắt giảm một nửa lượng quân thợ xây lăng, đó chiêu mộ thợ thuyền từ dân gian. Việc vận chuyển đá, gỗ tốn kém nhiều chi phí nhất. Hễ hưng binh động thổ là lợi ích rơi tay bọn tiểu nhân, tạo cơ hội cho quan ở giữa ăn hối lộ, ăn chặn tiền lương, dẫn đến việc tiền bạc thực chất chi cho công trình chẳng còn là bao. Nếu cắt giảm vài khâu trung gian, chắc chắn sẽ tiết kiệm một khoản chi phí khổng lồ.
Lời trúng phóc tâm ý của Tề Hựu. Hắn ý từ lâu, bèn lệnh cho thái giám lấy bút soạn chỉ. Sau đó, Ngô Cát An dâng lên phiếu nghĩ, bẩm báo rằng kỳ thi mùa xuân sắp tới, Triệu Thủ phụ soạn xong danh sách qua Nội các bàn bạc, tuyển định quyển thi và giám khảo cho kỳ thi Đình, nay trình lên để Hoàng đế ngự lãm.
Tề Hựu nhận lấy danh sách lướt qua một lượt, chợt chỉ một cái tên trong đó hỏi: “Trẫm nhớ Thôi Tuệ vốn là của Đô Sát Viện, chuyển sang Hàn Lâm Viện ?”
Ngô Cát An nhẹ giọng đáp: “Hoàng thượng bận trăm công nghìn việc. Thôi đại nhân đến Đan Ngọc tra án công, mấy ngày Lại Bộ đề xuất điều Thôi đại nhân Hàn Lâm Viện, Nội các thông qua phiếu nghĩ và Hoàng thượng phê ạ.”
Hắn nhắc, Tề Hựu bèn nhớ , đó quả thực là sự vụ do chính tay phê duyệt. Chắc lẽ dạo nhiều chuyện bực , đêm đêm khó ngủ, khiến tinh thần hoảng hốt, ném luôn chuyện đầu. Tề Hựu bất giác thở dài một , chỉ cảm thấy mỗi lên triều đều như đang vắt kiệt sinh mệnh. Hắn cầm bút chu sa phê duyệt qua loa, tiện tay ném sang một bên hỏi: “Điều động thuyền bè từ Giang Nam, Giang Bắc đến kinh thành mất bao nhiêu ngày?”
“Khởi bẩm Hoàng thượng, tháng ba ở Linh Kinh lễ hội Khánh Tiết, đến lúc đó thương thuyền sông đông, e là sẽ chậm trễ vài ngày. Nhanh nhất cũng đến hạ tuần tháng ba mới cập bến kinh thành .” Ngô Cát An tiếp: “ qua kỳ Khánh Tiết, mặt sông thông thoáng, thuyền chở lương thực một ngày ngàn dặm, dù thế nào cũng nhanh hơn đôi chân của lưu dân. Kịp thời phát lương cứu tế khi đám lưu dân đó kéo lên kinh thành ắt là chuyện nắm chắc mười phần.”
Lễ hội Khánh Tiết tháng ba ở Linh Kinh truyền cả ngàn năm, mang đậm dấu ấn lịch sử lâu đời, là dịp lễ quan trọng để bá tánh địa phương ăn mừng. Đặc biệt là mấy ngày giữa tháng, thương thuyền sông Đại Vận san sát nối liền tít tắp, bóng buồm rợp che khuất cả mặt trời.
Lúc nhóm Chu Hạnh tiến Linh Kinh, bắt kịp thời gian nhộn nhịp . Để tiện che giấu tung tích, mấy chia thành hai nhóm . Chu Hạnh dẫn đầu nhóm một, Lục Chước Quang - kẻ chào đón - tự nhiên theo nàng, cùng với Tiền Bất Đoạn và Đào Anh. Tổ hợp hai nam hai nữ cực kỳ tiện lợi, dọc đường gặp bắt chuyện qua trạm gác tra hỏi, cứ há miệng giả vợ chồng là xong.
Hơn nữa, Chu Hạnh là kẻ gặp tiếng , gặp quỷ tiếng quỷ. Suốt dọc đường, Lục Chước Quang kề bên nàng liên tục nàng chỉ nhận là phu quân đang lên Linh Kinh ứng thí kỳ thi mùa xuân. Lục Chước Quang phối hợp, bao giờ phá đám. Chỉ khi nào Chu Hạnh nổi hứng trêu chọc, rêu rao thi rớt mấy bận, mới chịu mở miệng đính chính rằng từng thi rớt, đó chỉ là thật mà thôi.
Nhóm thứ hai gồm bốn Viên Sát, Tiêu Thiệp Xuyên, Ngỗi Cốc Vũ và Mạc Kinh Thu cố ý tụt phía , trễ hơn họ vài ngày đường. Để che mắt đời, mấy đều dùng tên giả, tốn mười ngày đường lượt tiến Linh Kinh.
Khác hẳn với Đan Ngọc nghèo nàn, Linh Kinh mang một vẻ phồn hoa tựa như tách biệt với thế đạo bên ngoài. Lầu cao san sát, vạn ngọn đèn rực sáng như . Dọc đường qua khu chợ sầm uất, đập mắt là gấm vóc lụa là, ngọc ngà châu báu chất đầy hàng quán. Trong thành hội tụ thương nhân, du khách từ khắp ngũ hồ tứ hải, khiến phố tràn ngập đủ loại giọng kỳ lạ và những diện mạo với phong cách khác biệt. Phóng mắt quanh, cũng là sự xa hoa và tráng lệ tột bậc.
Từ ngàn xưa câu “thủy sinh tài”. Linh Kinh ngay cửa ngõ giao thương Nam Bắc của sông Đại Vận, quả nhiên giống như vàng bạc nâng đỡ. Sự phồn thịnh và náo nhiệt nhường đúng là độc nhất vô nhị khắp Đại Tề. Dù cho hiện tại thiên tai liên miên, thời cuộc rối ren, cũng chẳng mảy may ảnh hưởng đến nơi đây.
Những chiếc thương thuyền chở đầy hàng hóa sớm cập bờ, chỉ là bắt đầu bày bán. Thuyền buôn từ nơi khác đến phép bán trực tiếp tại địa phương. Vài gia tộc lớn ở đây gần như lũng đoạn bộ hoạt động kinh doanh bến bãi. Do đó, thương nhân ngoại tỉnh nhân cơ hội kiếm chác, chỉ thể bán sỉ bộ hàng hóa thuyền cho thương nhân bản địa, đó cho thuê thuyền. Đợi đến khi lễ Khánh Tiết kết thúc, họ sẽ mang theo bạc, lái những chiếc thuyền trống rỗng trở về, đợi giai tiết năm đến.
Cứ mỗi dịp Khánh Tiết, mấy gia tộc sẽ tìm một ngày bàn bạc chi tiết, phân chia các khu vực béo bở bến bờ và trong thành để cùng trục lợi. Trong đó, Ngân trang Thiên Nguyên dẫn dắt, các gia tộc khác phụ trợ, thậm chí còn ít quan viên chống lưng tham gia. Bất cứ kẻ nào dính líu đều vơ vét đầy bồn đầy bát.
Chu Hạnh chen chân cuộc thương nghị . Nàng liên lạc từ , để những khác tự do hoạt động trong thành, chỉ dẫn theo mỗi Lục Chước Quang đến chỗ hẹn. Trước khi gặp mặt, nàng còn mua sắm một bộ y phục đàng hoàng chỉnh tề. Xét cho cùng, nơi giống Đan Ngọc. Nếu còn ăn mặc rách rưới như ăn mày, thì nhiều chỗ ngay cả bước chân cũng khó.
Trên đường , Chu Hạnh hỏi : “Hồi ở kinh thành, ngươi Phàn Úy ?”
Lục Chước Quang ít theo chân Triệu Khác tham gia các buổi yến tiệc của đám con cháu thế gia, lâu dần cũng nhận mặt khá nhiều . Chẳng qua Phàn gia và Lữ gia xưa nay như nước với lửa, nên Triệu Khác cũng hiếm khi qua với con cháu Phàn gia. Lục Chước Quang chỉ phong thanh về : “Chỉ đó là đích tôn của Vinh Quốc công. Hắn thích tham gia tiệc tùng, từng gặp .”
“Phàn Úy quả thật là một hành sự chính trực. Chướng mắt cái đám công t.ử bột rửng mỡ chỉ chọi gà trêu ch.ó cũng là chuyện bình thường.” Chu Hạnh .
Lục Chước Quang từng là một thành viên trong đám trêu gà chọi ch.ó đó, bèn im lặng tiếp lời. Hai chen qua con phố xe tấp nập, đến một tòa tửu lâu. Tên tiểu nhị đón khách con mắt cực kỳ tinh đời, ánh mắt như cái cạo gió soi xét hai từ xuống một lượt. Thấy họ chẳng đeo ngọc ngà châu báu, cũng mặc gấm vóc lụa là, thái độ lập tức trở nên lạnh nhạt, vẻ tiếp đón: “Đêm nay kín bàn .”
Chu Hạnh mỉm : “Ta bạn đặt sẵn thượng phòng trong lâu .”
Sắc mặt tên tiểu nhị thoáng đổi, vội hỏi: “Cô nương quý tính là gì?”
“Họ Chu.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lech-nhip-ten-goc-hoang-khang-tau-ban/chuong-45-song-ngam-cuon-trao.html.]
Tên tiểu nhị lập tức tươi rạng rỡ, thái độ đổi một trời một vực. Hắn khom lưng uốn gối mời nàng trong, tựa như sự xấc xược ban nãy từng xảy . Chu Hạnh trong, nhưng Lục Chước Quang nhúc nhích. Hắn chợt đầu, ném ánh mắt về phía dòng qua tấp nập ánh đèn rực rỡ, đang gì.
Nàng bước hai bước mới phát hiện Lục Chước Quang theo, bèn gọi: “Nhìn gì thế? Đi theo chứ.”
Lục Chước Quang thu hồi ánh mắt, sải bước theo, dáng vẻ thôi. Chu Hạnh liếc thần sắc của : “Có lời ?”
Lục Chước Quang nhớ bóng dáng lướt qua trong đám đông ban nãy. Vì dòng quá đông, vả cái liếc mắt quá nhanh, chỉ kịp mang máng, dám chắc chắn nên đành : “Ban nãy hình như thấy Lý Ngôn Quy.”
Trên mặt Chu Hạnh hề lộ vẻ bất ngờ, chỉ mỉm : “Không cần bận tâm.”
Thị lực của nàng cực kỳ xuất chúng. Nhờ quanh năm luyện cung, nàng thói quen thu lấy thứ khóe mắt, thế nên sớm phát hiện Lý Ngôn Quy canh gác bên ngoài tửu lâu. chạm mặt ắt hẳn chỉ là tình cờ, thể nào nắm tung tích của họ từ . Hắn canh ở tửu lâu chắc là vì nhiệm vụ khác. Dĩ nhiên, nàng cũng chẳng sợ họ . Câu hỏi cố ý ban nãy chỉ là xem thử Lục Chước Quang chuyện mà thôi.
“Ngôn Quy ca, sư phụ tới Linh Kinh ? Nhỡ chúng đụng mặt ngài , liệu nên tay bắt giữ ?” Tuyết Tình căng thẳng bám lấy góc tường thò đầu về phía cửa tửu lâu. Cái liếc mắt ban nãy của vẫn khiến nàng lạnh toát sống lưng, tim đập thình thịch.
Nàng và Lý Ngôn Quy phục ở đây từ lâu, mục đích là theo dõi hành tung của Phàn Úy, ngờ Lục Chước Quang đột nhiên xuất hiện. Cả hai giật thót , vội vàng tìm chỗ nấp. dẫu , vẫn Lục Chước Quang nhận , chỉ một cái liếc mắt thấu nơi ẩn náu của họ.
Vết thương bụng Lý Ngôn Quy vẫn lành hẳn, đến giờ vẫn còn đau âm ỉ. Kể từ ngày Lục Chước Quang phản, và Tuyết Tình đội mưa đội gió về kinh thành bẩm báo. Trong cái rủi cái may, Triệu Chấp thừa hiểu với thủ của Lục Chước Quang, vụ phản mà chừa một hai sống sót là nương tay lắm , tuyệt đối do họ việc bất lực. Thế nên ông hề ban án phạt.
Đoạn thời gian Lý Ngôn Quy đều ở kinh thành dưỡng thương, gần khỏi hẳn mới phân công nhiệm vụ mới. Ai ngờ tới nơi đụng ngay cái tên ôn thần Lục Chước Quang. Lúc chẳng suy nghĩ gì khác, chỉ cảm thấy với vận xui hiện tại của , tối nay đường về chắc cẩn thận chân, khéo giẫm bãi phân chó.
“Ngươi tìm c.h.ế.t thì thà tìm sợi dây thừng tự treo cổ cây cho đỡ rách việc.” Lý Ngôn Quy dùng giọng điệu hết sức bình tĩnh mỉa mai: “Nếu mà bản lĩnh bắt Lục Chước Quang, thì chẳng trơ mắt Trịnh Dĩnh lên cái ghế Lệnh chủ.”
Tuyết Tình cẩn trọng Lý Ngôn Quy một cái. Nàng thừa hiểu tuy ngoài mặt bình tĩnh, nhưng thực chất trong lòng đang hận đến thấu trời. Nghe đồn thua nhẵn nửa đời tích cóp tại sòng bạc ở Đan Ngọc, còn thất bại trong cuộc tranh đoạt vị trí Lệnh chủ qua. Lần nhiệm vụ mà còn xảy sai sót, sẽ đày góc kẹt xó xỉnh nhất của Vô Thường Tư, một tên tạp dịch quét tước thấp hèn nhất. Vì , đụng mặt Lục Chước Quang lúc đúng là xui xẻo tận mạng.
“Vậy còn Nguyệt Minh thì ?” Tuyết Tình cũng an ủi Lý Ngôn Quy, nhưng tâm trạng nàng lúc cũng đang cháy ruột cháy gan.
Nguyệt Minh là của nàng , nhớ rõ ruột thịt . Tóm từ nhỏ hai tỷ nương tựa , cùng lớn lên ở Vô Thường Tư, năm xưa cũng cùng bái Lục Chước Quang sư phụ, học lỏm chút võ công từ tay . Nguyệt Minh cài cắm bên cạnh Phàn Úy từ hai năm . Đến nay lấy lòng tin của y, hộ vệ theo sát mỗi khi y ngoài, giờ phút cũng đang ở bên trong tửu lâu.
Lục Chước Quang phản bội, chắc chắn ngay cái đầu tiên thấy Nguyệt Minh sẽ vạch trần phận vùng của , chừng sẽ thẳng tay hạ sát ngay tại chỗ.
“Ngươi cứ yên tâm .” Nghe Lý Ngôn Quy cất lời, Tuyết Tình còn tưởng diệu kế gì. Chẳng ngờ chêm ngay nửa câu : “Nếu Lục Chước Quang tâm g.i.ế.c , thì mười cái mạng ngươi cộng cũng chẳng cứu nổi , lo lắng cũng bằng thừa.”
Tuyết Tình: “Thế yên tâm ?”
Lúc , Phàn Úy đang đợi trong tửu lâu. Y còn trẻ, mới hăm sáu tuổi, hiện đang nhậm chức trong Thân Binh Vệ, là một tên Cẩm y vệ. Y bắt đầu âm thầm tra xét những vụ tham ô sông Đại Vận từ vài năm . Tình cờ đụng độ với Chu Hạnh cũng đang dò la chuyện , từ đó hai vẫn luôn giữ liên lạc, đây cũng từng gặp mặt vài .
Y xuất từ phủ Vinh Quốc công, từ nhỏ tập võ nên vóc dáng cao lớn cường tráng, gương mặt khá trắng trẻo tuấn tú. Khóe mắt đuôi mày khi luôn rạng rỡ, phong thái hiên ngang rộng rãi, chẳng giống loại mãng phu chỉ múa đao chơi giáo. Vừa thấy Chu Hạnh, y mừng rỡ dậy tiến tới đón, câu đầu tiên cất lời là: “Chu cô nương, hai năm gặp, cô nương càng lúc càng kiều diễm rực rỡ, khiến thể rời mắt.”
Lục Chước Quang vốn chẳng bận tâm việc đến đây để gặp tên Phàn Úy Vương Úy gì cả. câu , bèn nhướng mắt y. Những lời chót lưỡi đầu môi đa phần đều mang theo mục đích. Lời mang đậm ý vị tâng bốc nịnh nọt, rõ ràng y và Chu Hạnh chỉ đơn thuần là quen xã giao.
Chu Hạnh mỉm hàn huyên với y, tiện thể giới thiệu bên cạnh: “Đây là Lục Chước Quang. Thường Tùng ở kinh thành chắc hẳn từng qua danh tiếng.”
Thường Tùng? Hình như là tên tự của Phàn Úy. Lục Chước Quang nghĩ, khẽ gật đầu chào Phàn Úy. Đối phương cũng đang đ.á.n.h giá , trong ánh mắt thoáng sự cảnh giác và dò xét: “Trước là môn khách việc ở Triệu gia ?”
“ .” Chu Hạnh đáp: “ dạo việc bất lực nên Triệu gia đuổi cổ .”
Ồ, bây giờ thì còn là chồng thi rớt mấy bận lên Linh Châu tham gia kỳ thi mùa xuân nữa . Cái miệng Chu Hạnh lúc nào cũng dối trá khôn lường. Lục Chước Quang mặt cảm xúc thầm nghĩ, miệng thì : “Đã danh Phàn công t.ử từ lâu.”
Hai nam nhân gần như đối diện , vóc dáng chung kẻ tám lạng nửa cân. Mặt mũi Lục Chước Quang ôn hòa tuấn mỹ, cho dù biểu cảm, đôi mắt vẫn mang theo ba phần ý , bẩm sinh tỏa một sự gần gũi khiến mê .
Còn khuôn mặt Phàn Úy cũng gánh vác nổi hai chữ nho nhã, chỉ là hàng mi khóe mắt nét sắc sảo, tuấn. Khi y thì rõ rệt lắm, nhưng một khi sầm mặt xuống thì cực kỳ nghiêm nghị, mơ hồ tỏa phong thái của con nhà tướng.
Lục Chước Quang mở miệng nữa. Sau khi xuống, âm thầm quan sát và phân tích trong lòng: Lần Chu Hạnh tìm Tề Huyên cũng đặc biệt đổi trang phục, hôm nay cũng , chứng tỏ nàng coi trọng buổi gặp mặt . Nàng và Phàn Úy tuy đều xuất con nhà tướng, nhưng tính cách và địa vị trái ngược. Có thể quen và thiết với , tức là hai bọn họ đang cùng chung mưu đồ.
Nhìn cái dáng vẻ trò chuyện quen thuộc tự nhiên giữa Chu Hạnh và Phàn Úy, dường như bọn họ quen từ lâu. Ít nhất là sớm hơn lúc quen Chu Hạnh nhiều, và mấy năm qua chắc hẳn vẫn luôn giữ mối quan hệ qua .
Tổ phụ của Phàn Úy là đương kim Vinh Quốc công, đang nắm giữ Cấm quân trấn thủ kinh thành. Chu Hạnh lật đổ ngai vàng, tuyệt đối thể bỏ qua bức tường thành vững chãi . Chẳng lẽ nàng định thông qua việc kết giao với Phàn Úy để giải quyết mấy chục vạn Cấm quân ? Việc gần như là tưởng. Vậy thì lẽ Chu Hạnh và Phàn Úy trở thành kẻ thù đội trời chung mới đúng, chí ít cũng nên vui vẻ, mật tự nhiên như bây giờ.
Lục Chước Quang chìm im lặng quá lâu, đắm chìm trong dòng suy nghĩ của bản quá mức, đến nỗi Chu Hạnh gọi mấy câu cũng chẳng thấy. Chu Hạnh huých cùi chỏ cánh tay , xáp gần hỏi: “Có ?”
“Có gì cơ?” Lục Chước Quang nghiêng đầu nàng. Đôi mắt nàng ngập tràn ý , hệt như những vì rải rác bầu trời đêm lấp lánh sáng ngời, trông vẻ vui sướng.
Chu Hạnh vui vẻ : “Thường Tùng bảo danh tiếng của ngươi vang dội ở kinh thành lắm. Bảng vàng kỳ thi Đình ba năm yết lên, ngươi cạnh vị Thám hoa lang mới đỗ, bên ngoài lầm tưởng ngươi mới là Thám hoa lang, còn tặng cho ngươi ít quà cáp. Việc đó là thật ?”
Lục Chước Quang nhắc đến chuyện . Năm đó, Thám hoa lang leo cao bám lấy con em Phàn gia, ý bẽ mặt Triệu Khác, bèn lôi môn khách Lục Chước Quang để khai đao. Tên Thám hoa lang vờ uống say khướt, khắp nơi níu áo khác hỏi: Ta và môn khách Lục công, ai hơn? Rồi đó gạ gẫm thi ngâm thơ câu đối để phân cao thấp.
Từ đó về , Lục Chước Quang trở nên nổi danh với cái danh tiếng “mặt mũi còn xuất chúng hơn cả học thức”.
Hắn cho rằng việc Phàn Úy chủ động khơi mào chuyện là mang dụng tâm hiểm ác, bèn lạnh lùng đáp: “Đều là những lời đồn đại thổi phồng lên thôi, dám lấy dung mạo so sánh với Thám hoa lang.”
Chu Hạnh đang vui, kịp mở lời thì Phàn Úy cắt ngang.
“Chu cô nương, chuyện phiếm chúng để hãy kể. Đã đến giờ , đưa cô nương đến nơi hẹn .” Phàn Úy vỗ tay một cái. Tên tùy tùng hầu ở góc phòng lập tức bước , hai tay dâng lên một chiếc hộp gỗ lim. Y đặt chiếc hộp mặt Chu Hạnh mở , bên trong là một cây trâm trúc ngọc trắng muốt như tuyết. Phàn Úy khẽ mỉm , mơ hồ hiện lên vẻ ngượng ngùng: “Lần ước hẹn gặp , lòng luôn mong ngóng. Ta đặc biệt mang theo món quà mọn tặng cô, mong cô nương đừng chê .”
Lục Chước Quang hờ hững cây trâm ngọc , thầm nghĩ trong lòng: Chu Hạnh còn bảo hành sự chính trực. Cái bộ dáng mở miệng là tâng bốc, đón ý hùa, nịnh bợ hiến dâng lễ vật như thế thì chính trực ở cái chỗ nào cơ chứ?