Lệch Nhịp (Tên gốc: Hoang Khang Tẩu Bản) - Chương 46: Nghe Gió Nương Còi
Cập nhật lúc: 2026-09-01 22:49:45
Lượt xem: 111
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vầng trăng khuyết sáng vằng vặc, ráng chiều dần buông lơi, hàng vạn ngọn đèn rực rỡ soi bóng trong đêm.
Khắp thành Linh Châu, đèn đuốc sáng rực như ban ngày, tiếng chốn phố thị ồn ào náo nhiệt, gió xuân mơn man nhè nhẹ.
Đám trẻ con tay cầm đèn lồng đùa nghịch ríu rít, đường ai nấy đều áo gấm đai ngọc, xe ngựa nối đuôi tấp nập. Chỗ múa lửa đập đá, chỗ vang lên tiếng đàn, tiếng la tùng cheng. Dọc bờ sông, hàng trăm chiếc thuyền buôn neo đậu, dòng từ ngũ hồ tứ hải đổ về chật kín trong thành. Ở cả khu chợ Đông và chợ Tây, chốn thanh lâu kỹ viện, tiếng đàn hát nhảy múa rộn rã thâu đêm suốt sáng. Nơi đây nghiễm nhiên trở thành một tòa Bạch Ngọc Kinh ngủ chốn nhân gian.
Sở dĩ Linh Kinh phồn hoa hưng thịnh đến , đại khái là vì ngược về một hai trăm năm , nơi từng là hoàng đô của Đại Tề. Sau dẫu dời đô về kinh thành, Linh Kinh vẫn giữ nguyên chế độ cũ. Vốn dĩ, thực quyền nơi đây do Minh Hoa Hầu lĩnh binh trấn thủ, quan Thái giám Thủ Diêu Thừa Nghĩa cùng Binh bộ Thượng thư Linh Kinh là Lữ Khang cùng nắm giữ, tạo thành thế chân vạc cai quản cả Linh Kinh. Trở xuống mới là Tri phủ và “Tiểu Lục bộ” - đa phần chỉ là những chức quan nhàn tản, thùng rỗng kêu to.
Thế nhưng, trong vụ án mỏ vàng dạo , Tri phủ Lý Tu Đức tù, kéo theo hàng loạt quan viên giao thiệp mật thiết với cũng liên lụy, trong đó cả Lữ Khang. Dù Lý Tu Đức nhận tội tự sát trong ngục, nhưng cái c.h.ế.t của chỉ đủ rửa sạch hiềm nghi cho Triệu Chấp chứ tài nào gột rửa cho Lữ Khang. Lại thêm mấy năm nay, Hoàng đế luôn cố ý chèn ép thế lực của gia tộc họ Lữ, nên nhân cơ hội giáng đòn trừng phạt nặng nề lên Lữ Khang, giáng chức hết đến khác, tước đoạt thực quyền. Giờ đây, Linh Kinh chẳng còn chỗ cho dung .
Lễ hội Khánh Tiết tháng ba là cơ hội trời cho để lật ngược thế cờ. sông Đại Vận chảy qua ngàn non muôn nước, thứ chuyên chở đó chỉ thuế bạc quốc, đồ triều cống của phiên bang, mà còn vô kỳ trân dị bảo tiền cũng mua , cùng với cả bổng lộc, bạc cứu tế bọn quan tham ô. Sống thời loạn lạc, đừng đến bá tánh nay sống mai c.h.ế.t, thây phơi đầy đồng, mà ngay cả đám quan viên sống dựa bổng lộc cũng sầu não chuyện mưu sinh. Lẽ dĩ nhiên, tham ô mục nát biến thành đạo sinh tồn.
Trong những chiếc thuyền buôn neo đậu ven bờ , bốn chiếc buồm gấm màn thêu, sơn son thếp vàng nổi bật hơn cả, từ xa toát lên vẻ phú quý xa hoa. Ba chiếc trong đó giăng đèn kết hoa rực rỡ, duy chỉ chiếc đỗ ở ngoài cùng là chìm trong bóng tối, hề thắp một ngọn đèn nào. Khoang thuyền vải bạt che kín mít, boong và bờ đều hộ vệ canh gác nghiêm ngặt, cấm tiệt qua đến gần.
Nghe đồn, mấy chiếc thuyền đó thuộc về một thế gia thương nhân khét tiếng ở vùng Giang Nam. Mấy chiếc đến đây vì lễ hội Khánh Tiết, còn chiếc cuối cùng thì chở đầy gạo ngon, chuẩn vận chuyển đến kho lương kinh thành. Lần thiên tai nghiêm trọng, triều đình dán cáo thị chiêu thương, phàm ai quyên góp ngàn cân gạo đều sẽ miễn thuế, ban thưởng muối dẫn.
Vân thị ở Giang Nam thể bỏ lỡ cơ hội béo bở ? Trên thuyền chở mấy ngàn cân gạo, xuất phát cùng lúc với đội thuyền buôn. Gặp đúng dịp Khánh Tiết, quan binh Vận Hà kiểm tra gắt gao, tiến độ thông hành chậm chạp, nên họ đành neo đậu đây, phái hộ vệ canh chừng.
mà, Lữ Khang rành rẽ hơn ai hết. Thuyền buôn của Vân thị ngoài mặt mang danh quyên gạo kinh, nhưng thực chất bên trong ẩn chứa càn khôn, chở những thứ đồ chuẩn đưa đến phủ Binh bộ Thượng thư. Vài ngày , Binh bộ Thượng thư bí mật truyền lời cho , yêu cầu tiếp ứng Vân thị tại đây, tránh để xảy sai sót giữa đường. Chỉ cần chuyện , cái chân vốn đang đẩy rìa Linh Kinh của sẽ cơ hội bước thẳng nội thành.
Nào ngờ, chiếc thuyền sớm vô đôi mắt trong tối nhắm tới.
“Không cần theo nữa, Lục Chước Quang ở đó, chúng cứ cố bám theo chỉ tổ tự chuốc lấy phiền phức.” Lý Ngôn Quy ngẩng đầu sắc trời, phân phó: “Ngươi dò la xem chiếc thuyền trùm vải bạt rốt cuộc chứa thứ gì. Ta sẽ theo gia chủ Vân thị, điều tra xem ông qua với những kẻ nào.”
Tuyết Tình lập tức rời , thôi hồi lâu, mới âu sầu hỏi: “Vậy còn Nguyệt Minh thì ? Ngôn Quy ca, Nguyệt Minh thể c.h.ế.t .”
“Yên tâm, đêm nay sẽ c.h.ế.t .”
“Sư phụ sẽ tha cho ?”
“Là Chu Hạnh sẽ g.i.ế.c .” Lý Ngôn Quy đăm đăm biển nhấp nhô phố, nhạt giọng đáp: “Chu Hạnh sẽ g.i.ế.c bừa bãi. Việc hai thể sống sót bước khỏi Đan Ngọc là minh chứng rõ ràng nhất.”
“Chẳng chúng là do sư phụ thả ?”
“Tuyết Tình, đừng ngốc nghếch như .” Lý Ngôn Quy dùng ánh mắt bất lực nàng : “Ngươi tưởng những vết thương từ mà ? Lục Chước Quang chỉ đ.â.m một nhát, cố tình tránh chỗ hiểm. Những vết thương còn đều do thủ hạ của Chu Hạnh đ.á.n.h cả. Người của ả hạng tầm thường, g.i.ế.c chúng là chuyện dư sức. Huống hồ lúc đó trọng thương, một khi đuổi kịp thì ắt c.h.ế.t thể nghi ngờ. Lục Chước Quang thả chúng , ả cũng chẳng phái truy sát, chuyện đồng nghĩa với việc ả tha mạng cho hai .”
“Được , đừng hỏi lằng nhằng nữa, mau việc chính . Nhớ kỹ, lúc hành động cẩn thận một chút, e là bên trong chiếc thuyền đó nguy hiểm.”
Khi phố lên đèn, mấy đại gia tộc bản địa ở Linh Kinh đang chung mâm chia chác lợi lộc, cãi vã dứt. Có một thuyền buôn từ ngoại quan chở đến những món đồ quý hiếm mà Đại Tề . Đương nhiên, những thứ trở thành lựa chọn hàng đầu của các thế gia. Để bao trọn những chiếc thuyền đó, bọn họ ngần ngại tung mức giá trời, cạnh tranh vô cùng khốc liệt.
Đám thương nhân thuyền chỉ nhận vàng bạc thật, nhận ngân phiếu. Thế nhưng, trong những giao dịch với tiền khổng lồ như thế , hiếm động đến tiền mặt tích trữ trong nhà. Chính vì , dẫn dắt là Ngân trang Thiên Nguyên trở nên quan trọng.
Ngân trang Thiên Nguyên thể phát triển đến mức cành lá sum suê, xưng bá một phương như ngày hôm nay, thể thiếu sự chống lưng của những thế lực chằng chịt đan xen phía . Phàn gia là một trong những khách quý gửi tiền sớm nhất của họ. Ngân trang cung cấp lượng lớn tiền mặt để cho vay thì cũng cần các nhà xoay vòng vốn. Lần , Phàn Úy rót một khoản tiền nhỏ, đồng thời ngỏ ý tham gia thương hội để cùng chia chác miếng mồi béo bở . Đương nhiên, Ngân trang Thiên Nguyên dùng nghi lễ quý khách mà đón tiếp y như một khách lớn.
Y lấy hoa danh là Tùng công tử. Đám thương nhân địa phương vốn khó lòng nhúng tay quan trường kinh thành nên chẳng ai nhận phận của y. Còn Lữ Khang vì che giấu hành tung nên phái một tên chưởng sự mang danh bà con xa b.ắ.n đại bác cũng tới, dĩ nhiên kẻ cũng từng gặp mặt Phàn Úy. Thân phận thật sự của y ai . Y cứ như một thiếu gia ngốc nghếch lắm tiền nhiều của giữa buổi tiệc, chẳng ai buồn để ý. Còn Chu Hạnh thì tham gia danh nghĩa nghĩa của y, thông qua việc dự thính để thu thập tin tức.
Trên bàn tiệc cãi nảy lửa, giá cả các nhà đưa càng lúc càng cao. Chu Hạnh sờ túi áo, chẳng tìm cơ hội mở miệng. Trong túi là xấp ngân phiếu mà nàng dốc cạn bộ tiền tích cóp cả đời của mới gom góp . Lúc nhận lấy từ tay Tiền Bất Đoạn, nàng còn lóc ỉ ôi một trận. Cơ mà tình hình hiện tại, đừng là bao thuyền, khi bao một chiếc mái chèo cũng còn khó.
Lục Chước Quang bên cạnh cũng im lặng quá lâu. Kể từ lúc buông câu “ dám lấy dung mạo so sánh với Thám hoa lang”, vẫn luôn thêm lời nào. Chu Hạnh xưa nay bao giờ là thô lỗ bất cẩn, nàng dễ dàng thấu qua ánh mắt của rằng ưa Phàn Úy. Đổi là khác thì thôi, Lục Chước Quang thích, nàng sẽ bớt qua , giảm thiểu cơ hội để hai chạm mặt. Thế nhưng việc ở Linh Kinh, Phàn Úy là một nhân vật thể thiếu.
Nàng khoanh hai tay ngực, ánh mắt mang theo vài phần lười nhác đảo quanh, dừng gã hộ vệ đang ở góc phòng. Tên hộ vệ đó là một thiếu niên môi hồng răng trắng, thoạt chỉ chừng mười lăm mười sáu tuổi, ngũ quan vẫn còn nét bầu bĩnh non nớt. Ngay từ lúc mới gặp, Chu Hạnh chú ý đến . Hai năm khi gặp Phàn Úy, hộ vệ theo sát y là .
Khí tức của thiếu niên nhẹ, bước chân nhanh chậm, đạp đất một tiếng động, rõ ràng mang trong võ công tuyệt kỹ. Ở độ tuổi mà rèn luyện thủ cỡ đó, hiếm khi là xuất từ tổ chức giang hồ vô danh. Hơn nữa, khí tức của giấu cực kỳ kỹ, cảm quan nhạy bén vô cùng. Chu Hạnh , lập tức phát giác ngay, sống lưng bất giác căng cứng. Lại thêm việc ít dùng khóe mắt lén lút Lục Chước Quang, Chu Hạnh đoán phận của quả thực dễ như trở bàn tay.
Nàng lẳng lặng nhích gần Lục Chước Quang một chút. Vừa nghiêng đầu chuẩn mở miệng thì bàn bùng nổ một trận cãi vã. Giọng the thé cắt ngang lời nàng, khiến nàng khỏi nhíu mày. Đám đúng là ồn ào hơn cả khỉ điên. Đã xuống bàn bạc với , thể giữ thể diện một chút ?
Phàn Úy nhận động tác của nàng. Chẳng vô tình cố ý, y đẩy đĩa trái cây sấy khô bên tay đến mặt nàng, mỉm : “Ta nhớ cô thích ăn những món chua ngọt .”
Chu Hạnh nhón một miếng cho miệng, lời cảm tạ, nhân tiện kiếm chuyện để bắt chuyện: “Thị vệ bên cạnh Tùng công t.ử trông tuổi đời còn nhỏ nhỉ.”
“Năm nay chẵn mười lăm.” Phàn Úy đáp.
Chu Hạnh vờ ngạc nhiên: “Thứ cho thẳng, còn nhỏ tuổi như , việc e là đủ vững vàng, ngoài ngươi chỉ dẫn theo mỗi một thế?”
“Cô đừng thấy nhỏ tuổi mà coi thường, bản lĩnh cao cường lắm đấy. Trong thị vệ trướng , ai thể vượt qua .” Trên bàn tiệc vẫn đang cãi vã ỏm tỏi, đúng là thời điểm thích hợp để bọn họ chuyện riêng. Phàn Úy hờ hững xua tay, vẫy gọi thiếu niên tới: “Nguyệt Minh, qua đây biểu diễn tuyệt kỹ của ngươi cho cô nương đây xem thử.”
Nguyệt Minh mất tự nhiên ngước mắt lên, ai cụ thể, nhưng Chu Hạnh thừa đang dùng khóe mắt lén Lục Chước Quang. Dưới cái chằm chằm của Phàn Úy, Nguyệt Minh dám chậm trễ. Hắn lộ vẻ như c.ắ.n răng chịu đựng, vươn bàn tay chằng chịt những vết sẹo cũ mờ nhạt . Ngón tay khẽ cử động, một lưỡi d.a.o mỏng tang như cánh ve sầu, dài chừng một tấc thầm lặng kẹp giữa các ngón tay. Động tác nhanh đến mức thể lấy con d.a.o đó từ .
Chu Hạnh lưỡi d.a.o tay , từ từ nhướng mày: “Chiêu trông quen thật.”
Phàn Úy : “Quả thật chỉ là trò ảo thuật vặt vãnh trong dân gian. thì đơn giản, bằng lưỡi d.a.o sắc lẹm thế , sơ sảy một chút là rạch tay như chơi. Kẻ luyện đến trình độ mấy ai. Cô đến Linh Kinh việc, nhân thủ đủ ? Ta cho cô mượn thị vệ sai vặt vài ngày, thấy thế nào?”
Chu Hạnh đầu, Lục Chước Quang đang điềm nhiên uống . Khóe môi nàng khẽ nở một nụ nhạt, cất tiếng từ chối: “Đa tạ ý , tạm thời cần. Nếu thật sự thiếu , chắc chắn sẽ khách sáo với ngươi .”
Ánh mắt nàng liếc qua tựa như chứa đựng sự ỷ . Phàn Úy tinh ý nhận điều đó, ngước mắt lướt qua Lục Chước Quang, thêm gì nữa.
Lục Chước Quang tự nhận là trầm tĩnh, chững chạc. Dù đôi tai thể thu trọn từng tiếng la hét chói tai những lời thì thầm to nhỏ, cũng thể phát hiện ánh mắt lén lút trong góc phòng thỉnh thoảng ném về phía , nhưng đều bỏ ngoài tai, xem như .
Hắn đang chăm chú suy nghĩ, rốt cuộc Chu Hạnh qua thiết với kẻ là vì mục đích gì. Tên Phàn Úy tính toán chi li, thủ đoạn lợi hại đến mức thể phong thần gia tiên phù hộ , chắc chắn sẽ những chuyện vô ích. Thế nhưng những hành động của y, hai giống như đang cùng mưu tính giao dịch đơn thuần, mà giống kiểu chút tư giao mờ ám rõ ràng thì đúng hơn.
Chu Hạnh tư giao với ai cũng dễ hiểu, nhưng với đích tôn của Vinh Quốc công thì Lục Chước Quang thực sự hiểu nguyên do. Phàn Úy là kẻ định sẵn sẽ kế thừa tước vị, tuyệt đối sẽ bao giờ phản bội gia tộc của . Lùi một bước mà , nếu một ngày nào đó Tề Huyên phất cờ khởi nghĩa, mấy chục vạn Cấm quân trướng Vinh Quốc công tuyệt đối thể vì dăm ba mối tư giao cỏn con mà giáo đầu hàng.
Nghĩ đến đây, bất giác liếc Chu Hạnh một cái, vặn chạm đôi mắt màu nâu nhạt , khiến chợt khựng .
Chu Hạnh ngắm một lúc lâu . Đêm nay, dường như Lục Chước Quang vẫn luôn chìm đắm trong suy tư. Đôi mắt sâu thẳm như mực phảng phất nét thất thần, trống rỗng đậu ở một điểm chút lay động. Ánh đèn sáng rực khắc họa rõ đường nét sườn mặt , như một bức tượng sứ nung hàng vạn mới một tác phẩm tuyệt mĩ. Ánh mắt giao , nàng nghiêng ghé tới. Trước mặt những khác đều bày rượu, chỉ riêng là uống , thế nên gần ngửi thấy thoang thoảng mùi hương thanh mát. Nàng hỏi: “Nghĩ gì mà xuất thần thế?”
Những nghi vấn trong lòng tiện hỏi lúc , thế nên đành lắc đầu đáp.
Chu Hạnh hỏi: “Ngươi quen thị vệ nhỏ tuổi ?”
Lục Chước Quang ngay cả ánh mắt cũng thèm chuyển động, chỉ hờ hững đáp: “Không .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lech-nhip-ten-goc-hoang-khang-tau-ban/chuong-46-nghe-gio-nuong-coi.html.]
Chu Hạnh suy nghĩ một lúc, đổi cách hỏi khác: “Trước đây ở Vô Thường Tư, hai quan hệ gì?”
Thân là Lệnh chủ, của cả Hắc bộ và Bạch bộ đều là thuộc hạ của , mặc tùy ý sai phái. Lục Chước Quang chẳng vị Lệnh chủ gần gũi gì cho cam. Hắn xa cách với tất cả thuộc hạ, từng thiết lập bất cứ mối quan hệ thiết nào, chẳng giống Chu Hạnh đến cũng thể kết giao “chỉ hận gặp gỡ quá muộn”, “nhất kiến như cố”. Lục Chước Quang đáp: “Hắn là của Bạch bộ.”
Dường như đang cố ý phủi sạch quan hệ với Vô Thường Tư, nhưng Chu Hạnh cứ một mực hỏi cho nhẽ. Không để thẩm vấn, mà chỉ đơn thuần là tò mò: “Còn gì nữa?”
Lục Chước Quang lúc mới buông thêm một câu: “Thỉnh thoảng gọi là sư phụ.”
Đêm đen mịt mù trong căn phòng , tay Lục Chước Quang vươn đến sườn cổ nàng toát luồng hàn khí ớn lạnh dọc sống lưng, đến tận bây giờ nàng vẫn còn nhớ rõ. Lúc nãy thấy lưỡi d.a.o mỏng tang đầu ngón tay Lục Chước Quang, nàng võ công bực cho kinh diễm, nàng nghĩ trong Vô Thường Tư ai cũng thể . Thiếu niên dẫu cho động tác nhanh nhẹn, rèn luyện đến mức thành thạo hàng vạn thực hành, để tầng tầng lớp lớp sẹo cũ tay, thì cũng còn lâu mới đạt đến sự tự nhiên và tùy ý như Lục Chước Quang.
“Hóa là sư đồ .” Chu Hạnh híp mắt , thong thả thủ thỉ: “ của Vô Thường Tư e là sẽ ngáng đường, thể g.i.ế.c ?”
Lục Chước Quang lạnh lùng đáp: “Tùy cô.”
Chu Hạnh thêm nữa. Những ngón tay cắt tỉa sạch sẽ gõ nhịp nhẹ nhàng xuống mặt bàn, phát âm thanh lạch cạch khe khẽ. Ánh mắt Lục Chước Quang dừng những ngón tay thon dài thanh mảnh , trong lòng chợt nảy sinh vài dòng suy nghĩ kỳ lạ.
Hắn thấy Phàn Úy vốn chẳng khiếu lấy lòng phụ nữ. Cây trâm mà y tặng lẽ sẽ vô dụng. Dù thì con Chu Hạnh thường ngày chỉ quen dùng dây buộc tóc gọn gàng. Có bù xù nàng cũng chẳng màng bận tâm, chỉ cần tiện lợi là . Dẫu dùng trâm, thì cũng chỉ xài trâm gỗ, trâm tre, mấy thứ tiện tay vứt cũng chẳng tiếc. Chỉ cần tinh ý quan sát một chút là sẽ nhận ngay, nàng tuyệt đối bao giờ đeo những đồ trang sức đắt tiền. Sợi dây chuyền mặt ngọc loại cực phẩm duy nhất thì nàng luôn cất kỹ trong vạt áo, chẳng bao giờ để lộ ngoài.
Nếu tặng, chi bằng tặng một chiếc nhẫn. Tốt nhất là loại màu xanh đậm như lá tre, hoặc loại xuân mang sắc màu. Đeo tay, cần rời khỏi , cũng sợ đ.á.n.h mất.
Đầu ngón tay Chu Hạnh chợt dừng , nàng quyết định: “Nếu là đồ của ngươi, cho một con đường sống cũng chẳng . Giao cho ngươi sắp xếp, đến lúc đó nếu dám ngáng đường, ngươi chịu trách nhiệm dọn dẹp.”
Nàng thừa Lục Chước Quang là thả Lý Ngôn Quy . Lần khi nghiệm thu xác c.h.ế.t của tất cả , hề t.h.i t.h.ể của Lý Ngôn Quy trong đó. Lục Chước Quang hề m.á.u lạnh vô tình như vẻ bề ngoài. Ít thì mười mấy năm sớm tối chung đụng, ở chỗ cũng đủ để đổi lấy một câu “Nương tay một ”. Chu Hạnh kẻ phá hỏng chuyện , huống hồ chỉ là một tên tùy tùng bé nhỏ, sống c.h.ế.t chẳng mảy may ảnh hưởng đến kế hoạch đại cục.
Lục Chước Quang đầu , đây là đầu tiên trong đêm nay nghiêm túc thẳng thiếu niên . Nguyệt Minh nhỏ hơn Tuyết Tình một tuổi, từ bé chuyên tâm luyện công khổ cực, nhưng lúc nào cũng kém Tuyết Tình nửa bước. Do đó, đưa Bạch bộ, một ám t.ử cài cắm khắp nơi. Hắn là một kẻ câm, thường xuyên dùng thủ ngữ để biểu đạt ý tứ. Cũng vì thế mà đôi tay rèn luyện vô cùng linh hoạt, thành công học lỏm tuyệt chiêu giấu lưỡi d.a.o của sư phụ.
Những kẻ khác bàn tiệc vẫn đang đấu võ mồm gay gắt, Chu Hạnh cũng nhanh chóng hùa góp vui. Ngặt nỗi, tiền vốn của nàng quá mỏng, cửa tranh giành thuyền lớn với đám . Thành thử , mỗi nàng mở miệng thì y như rằng là đổ thêm dầu lửa: “Cậy già lên mặt thì ý nghĩa gì? Các vị đang đây, ai mà xuất từ những đại gia tộc cắm rễ hàng chục năm ở Linh Kinh? Theo thấy, cứ giá cao mà bán mới là lẽ công bằng.”
Thế là một vòng cãi vã mới nổ . Nếu nể mặt mũi đại gia tộc, e là bọn họ nhảy phắt lên bàn mà choảng sứt đầu mẻ trán từ đời nào . Lục Chước Quang ghét cay ghét đắng cảnh ồn ào , dứt khoát dậy bước ngoài. Khi lướt qua Nguyệt Minh, khẽ dừng bước, khẽ: “Ta sẽ g.i.ế.c ngươi, nhưng nếu ngươi chán sống tự tìm đường c.h.ế.t, cũng thể toại nguyện cho ngươi.”
Nguyệt Minh: “...”
Hắn cúi gằm mặt, rụt rè Lục Chước Quang một cái, trong lòng thật khó rõ mùi vị gì. Mấy ngày Tuyết Tình về nhà, lóc kể rằng sư phụ điên , vì ưa khuôn mặt hủy dung xí của công t.ử nên phản ngay tại trận. Hắn tin lời lẽ của Tuyết Tình. Xét cho cùng, vị tỷ tỷ từ nhỏ chẳng bao giờ nắm bắt trọng tâm sự việc, cứ tường thuật câu chuyện là y như rằng đứt đầu cụt đuôi. Do đó, chạy đến tìm Lý Ngôn Quy. Ngôn Quy thúc sư phụ vì một phụ nữ mà phản.
Lục Chước Quang là một kẻ quái gở. Đàn ông, đàn bà, bất nam bất nữ, nửa nam nửa nữ, đều thể nào thiết lập mối quan hệ thiết với . nhận thức chính thức kết thúc ngay đêm nay.
“Ngoài , chuyển lời cho Lý Ngôn Quy, chuyện cần tìm .” Lục Chước Quang phân phó xong bèn cất bước rời khỏi cái chốn chói tai giảm thọ , tìm một nơi thanh tĩnh ngắm cảnh.
Cuộc tranh cãi ở thương hội mãi đến phút cuối cùng cũng chia chác gọn gàng bến bãi và các con phố thương mại. Đám lập tức đổi sắc mặt hung thần ác sát ban nãy, trở nên hòa nhã vui vẻ, chào hỏi về.
Nơi là một gác xép trong ngõ hẻm, Phàn Úy là chủ nhân căn nhà. Sau khi tiễn khách khứa về hết, y bèn tìm Chu Hạnh đang mái hiên, trả xấp ngân phiếu cho nàng: “Chiếc thuyền buôn nhỏ mà cô cần, tiện tay bao trọn luôn , cần cô tốn kém .”
Chu Hạnh nhận lấy: “Huynh ruột thịt còn tính toán sòng phẳng, Thường Tùng, ngươi là ý gì?”
“Giữa hai cần gì vạch ranh giới rõ ràng như thế, đ.â.m thành xa lạ.” Phàn Úy mỉm , dúi thẳng xấp ngân phiếu tay nàng: “Cô chịu nhận cây trâm, đêm nay coi như uổng công đến đây.”
Lục Chước Quang lầu hai, tựa lan can xuống , thu trọn vẹn nụ mang ý đồ gì của Phàn Úy tầm mắt. Hai năm trời gặp mặt , chẳng lẽ như còn tính là xa lạ ?
Cuối cùng Chu Hạnh vẫn thu ngân phiếu. Ngoài việc ỷ da mặt dày của , thì khuôn mặt như đưa đám của Tiền Bất Đoạn lúc giao tiền cũng đang điên cuồng quất roi lương tâm nàng. Dạo tên gầy nhom đó đúng là vất vả, chẳng Lục Chước Quang dùng phương pháp huấn luyện ma quỷ gì mà trông càng ốm nhom ốm nhách hơn . Dưới bọng mắt là hai quầng thâm xì, lúc nào cũng rũ mày ủ rũ rười rượi, sống dở c.h.ế.t dở hệt như yêu tinh hút cạn tinh khí.
Chu Hạnh lên tiếng hỏi: “Mấy chiếc thuyền buôn của Vân thị cuối cùng lọt tay ai ? Sao chẳng thấy ai mặt tranh đoạt ?”
“Cô nhớ gã ở hướng Bắc đối diện ngay cửa ?” Phàn Úy đáp: “Mặt tròn vo, đầu hói phân nửa, lúc nào cũng treo nụ hòa ái môi. Mấy chiếc thuyền đó đều bao trọn, tuyệt nhiên ai dám hó hé tranh đoạt. Thế lực chống lưng cho chắc chắn hề tầm thường.”
“Ngươi manh mối gì ?”
“Ta chút suy đoán. Vài ngày nhận mật báo, thuyền buôn Vân thị do đích gia chủ áp tải. Mọi năm Vân thị đều phái nhiều thuyền buôn neo đậu tại Linh Kinh, nhưng chỉ riêng năm nay gia chủ đích xuất mã. Điều chứng tỏ thứ đồ giấu thuyền chắc chắn hàng hóa tầm thường. Mấy ngày Lữ Khang vụ án Lý Tu Đức liên lụy mà rớt đài, giờ đang chật vật tìm cách tồn tại trong thành. Hắn tuyệt đối sẽ bỏ qua cơ hội lật ngược thế cờ .”
“Hắn định vạch trần để tranh công, là cá mè một lứa với bọn chúng?”
“Tất nhiên là đồng đảng . Nạn tham ô Vận Hà Linh Châu sớm thành phong trào, chẳng dựa thói quan quan tương hộ thì thể vận hành trơn tru đến tận bây giờ?”
Chu Hạnh lấy bấy nhiêu thông tin là đủ, bèn thêm lời nào, chắp tay cáo từ Phàn Úy. Đợi khỏi, nàng nhét ngân phiếu , cất bước rời khỏi mái hiên. Đảo mắt tìm kiếm một hồi mà thấy bóng dáng Lục Chước Quang . Nàng định bước chân tìm, bỗng thấy từ đỉnh đầu vọng xuống một tiếng huýt sáo trầm thấp.
Nàng ngẩng đầu lên, thấy đầu Lục Chước Quang là vầng trăng khuyết sắp tròn. Mái tóc đen như mực tung bay nhè nhẹ trong gió. Hắn chống cằm xuống, đôi mắt màu mực khép hờ. Làn da trắng trẻo tuấn tú ánh đèn nhuộm lên một sắc hồng của ráng chiều, đến vô biên.
Chu Hạnh bỗng nhiên nhớ vầng trăng sáng tỏ mấy tháng . Trên vạt áo nở rộ một đóa mai m.á.u đỏ thẫm, m.á.u tươi b.ắ.n lấm tấm khuôn mặt. Hoa tựa bóng , cũng kiều diễm tựa hoa. Lục Chước Quang ánh trăng chung quy vẫn toát một vẻ gì đó khác biệt: vô tình mà tựa đa tình, sát ý mà giống như ái ý.
Nàng vẫy tay hiệu bảo xuống, đầu sang chỗ khác, vờ như đang nghiêm túc thưởng thức cảnh đêm, chắp tay lưng yên tại chỗ đợi . Chẳng bao lâu , Lục Chước Quang bước , kề sát bên nàng.
Chu Hạnh hỏi: “Ngươi còn huýt sáo nữa cơ ?”
Lục Chước Quang đáp: “Vô Thường Tư thường dùng tiếng huýt sáo để truyền tin.”
“Sau bớt thổi , hợp với ngươi .”
Huýt sáo mà còn xét xem hợp ư? Lục Chước Quang cảm thấy đề nghị của nàng thật kỳ quặc, trong lòng tán đồng, nhưng cũng chẳng mở miệng phản bác.
Chu Hạnh cùng , chẳng mấy chốc trở con phố sầm uất. Nơi cách bờ sông xa. Đi hết nửa con phố, ngay ở ngã tư đường là thể thấy rõ những chiếc thuyền buôn neo đậu san sát, cao thấp nhấp nhô dọc bờ sông. Hàng ngàn ngọn đèn hắt sáng lấp lánh như , thắp sáng rực rỡ cả một khúc sông.
Giữa vô vàn những chiếc thuyền chen chúc , nổi bật nhất vẫn là mấy chiếc của Vân thị Giang Nam. Chu Hạnh phóng tầm mắt xa, dừng ở chiếc thuyền ngoài cùng, tối om om thắp lấy một ngọn đèn, gần như chìm nghỉm màn đêm. Nàng khẽ thì thầm: “Thuyền do đích gia chủ Vân thị áp tải, rốt cuộc thì giấu thứ gì bên trong nhỉ?”
“Tóm thì là gạo.”
Chu Hạnh nhướng mày: “Sao ?”
Lục Chước Quang phân tích: “Dùng thuyền để chở gạo, bài toán khó nhất là chống ẩm. Gạo dễ nấm mốc, đường vận chuyển thỉnh thoảng dừng để phơi nắng. Nếu thuyền thực sự chở gạo, hễ cập bến là khuân trải mặt đất để phơi nắng. Đằng , chiếc thuyền đó giăng kín bạt che khuất, lẽ nào sợ gạo mốc ?”
Suy nghĩ của Chu Hạnh cũng hệt như . Rõ ràng thứ giấu thuyền tuyệt đối là gạo. Còn về phần nó là thứ gì, thì tận mắt thăm dò mới tường tận.
“Ta sẽ về muộn một chút, ngươi cứ cầm những thứ về .” Chu Hạnh giao ngân phiếu và chiếc hộp chứa cây trâm ngọc cho Lục Chước Quang, dặn dò: “Nếu bọn họ hỏi, thì cứ bảo thám thính chiếc thuyền buôn cuối cùng . Nếu ngươi việc bận thì cứ cất kỹ đồ đạc, đừng để mất là , thì tùy.”