Lệch Nhịp (Tên gốc: Hoang Khang Tẩu Bản) - Chương 48: Thất Khiếu Linh Lung

Cập nhật lúc: 2026-09-01 22:49:47
Lượt xem: 107

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khi Chu Hạnh trở về, Đào Anh mở cửa giật cả .

Nàng ướt đẫm từ đầu đến chân, sắc mặt trắng bệch như tuyết, mái tóc rối ướt nhẹp dán chặt má, dáng vẻ trông vô cùng nhếch nhác, lưng còn cõng một . Đào Anh thấy vội giơ tay định giúp đỡ, nhưng nàng nghiêng né tránh: “Không cần cô , mau mở cửa phòng .”

Tuyết Tình vẫn đang trong trạng thái hôn mê, vết thương khi ngâm nước thì ngừng rỉ máu, hòa lẫn với nước quần áo Chu Hạnh chảy xuống đất, để những vệt đỏ nhạt.

Tiền Bất Đoạn vốn đang trung bình tấn ở giữa sân, trông thấy vạt áo Chu Hạnh rỉ từng giọt m.á.u thì vội vã chạy tới, hoảng hốt hớt hải kêu lên: “Lão đại! Người thương ?!”

Tiếng hô vang dội của khiến vài cánh cửa phòng cùng lúc đẩy . Mạc Kinh Thu đầu tiên, sải bước thật nhanh tới mặt Chu Hạnh, vô cùng thuần thục đảo mắt quét một lượt quanh nàng, thấy vết thương nào rõ rệt mới khẽ thở phào nhẹ nhõm. Chu Hạnh sải bước trong: “Không . Kinh Thu, tới phụ một tay.”

Mạc Kinh Thu đỡ lấy , lộ khuôn mặt của Tuyết Tình ánh đèn. Tiêu Thiệp Xuyên lập tức nhận phận của nàng , khẽ nhíu mày: “Sao cứu cô về? Người thuộc Vô Thường Tư, còn cùng Triệu Khác dẫn lên núi.”

“Ừ.” Chu Hạnh cất tiếng đáp, còn sức để nhiều. Tuy khi khoang thuyền nàng uống sẵn t.h.u.ố.c do Ngỗi Cốc Vũ đưa, nhưng vẫn chịu ảnh hưởng của hương độc, thêm việc né tránh vệ sĩ mà vác theo một sống bơi từ sông lên bờ, hao tốn quá nhiều thể lực, khi về tới đây kiệt sức.

Mạc Kinh Thu cùng Tiền Bất Đoạn hợp sức khiêng trong phòng. Đào Anh vội vã cầm khăn vải , đưa cho Chu Hạnh: “Ta nấu nước, cô mau ngâm nước nóng , cái lạnh đầu xuân vẫn còn, đừng để đổ bệnh.”

Chu Hạnh xuống giữa sân mới khẽ thở một . Nước sông ban đêm lạnh thấu xương, suốt chặng đường về thể nàng hầu như chẳng còn cảm giác, bệnh cũ tái phát là điều tất yếu. Ngỗi Cốc Vũ khoác tạm một chiếc áo ngoài, miệng ngậm tẩu t.h.u.ố.c để tỉnh táo, khom đưa tay bắt lấy cổ tay nàng: “Phải châm cứu , bằng đêm nay cô sẽ chịu khổ đấy.”

Chu Hạnh thích uống thuốc, cũng chẳng thích châm kim lên , nhưng ngày mai còn việc, thể để bệnh hàn lỡ dở. Nàng gật đầu, lấy khăn lau khô vệt nước mặt và cổ : “Đêm nay thăm dò con thuyền đó, đúng như chúng dự đoán đây, trong khoang chứa đầy đồ tang vật.”

Vân thị ở Giang Nam gia nghiệp lớn, tin tức vơ vét tài sản của họ chẳng gì khó. Chỉ những bách tính ăn đủ no mới ngơ ngác ơn sâu nghĩa nặng khi thấy những lán phát cháo cứu tế của Vân thị, chứ thực chất Vân gia lợi thì dậy sớm, vơ vét tiền tài cầu công danh, việc thiện đều chỉ là mua danh chuộc tiếng.

Tháng tám năm ngoái, khi Hứa Phụng vẫn còn sống, vô tình nhận một bức thư thăm hỏi của bạn cũ ở Giang Nam. Trong thư nhắc tới Thương hội Giang Nam sắp diễn , thương nhân khắp năm hồ bốn biển tụ hội về Giang Nam để giao thương buôn bán, trong đó một tác phẩm của danh gia mà Hứa Phụng cả đời yêu thích, mua để tặng ông.

Thế nhưng Chu Hạnh sớm điều tra , Thương hội Giang Nam chẳng qua chỉ là tấm bình phong che đậy cho việc tham nhũng hối lộ. Buổi thương hội thực chất do các quan trong triều âm thầm vận hành, nhân cơ hội vơ vét tài vật, đó dùng thuyền chở theo sông Đại Vận chuyển khắp nơi. Chỉ là trận rét đậm năm ngoái quá khắc nghiệt, sông Đại Vận đóng băng sớm hơn hai tháng khiến thuyền bè thể qua , bởi con thuyền đầy hàng tang vật mới trì hoãn đến nay, đợi xuân về mới bắt đầu nhổ neo.

Tin tức mà Chu Hạnh chờ đợi ở Đan Ngọc mấy ngày là chờ con thuyền thương hồ qua Linh Châu. Cướp thuyền buôn mới là mục đích thật sự của họ khi đến Linh Kinh. Trong kế hoạch mà nàng từng hứa với Tề Huyên, cần một con thuyền để vận chuyển binh khí kinh thành.

Tiêu Thiệp Xuyên hỏi: “Nghe đích Gia chủ Vân thị áp tải, là vì ?”

Chu Hạnh trầm giọng đáp: “Số tang vật chuyện đùa, chỉ đồ sứ Quan Diêu mà còn cả ngân lượng cứu tế. Bất kỳ thứ nào trong đó nếu phanh phui cũng đủ để khép quan tham nhũng tội chặt đầu. Vân Tông Minh chắc hẳn hiểu rõ điều nên mới cẩn trọng đến thế. Hơn nữa bản tính thương nhân, nắm càng nhiều quân bài thì càng tranh lợi.”

Ngỗi Cốc Vũ hừ một tiếng: “ là đám súc sinh tham lam.”

Hai mắt Chu Hạnh khẽ nheo , sát khí đọng chân mày, vẻ hung hiểm lộ rõ nhưng giọng điệu vô cùng ôn hòa, thong thả: “Tham lam là chuyện mà. Chúng càng tham, cơ hội của chúng càng lớn.”

Tiền Bất Đoạn từ trong phòng , nén nổi tò mò hỏi: “Lão đại, cứu kẻ của Vô Thường Tư về là ý gì?”

Ngỗi Cốc Vũ đầu liếc về phía cửa phòng Lục Chước Quang, trong lòng tự hỏi còn thể vì cái gì nữa?

Chu Hạnh nhận suy nghĩ của ông, lên tiếng giải thích: “Không liên quan tới , là ý của riêng .”

“Dù cũng là tay Triệu Chấp, cô cứu cô , là cứu một kẻ thù.”

“Cô thể c.h.ế.t trong nhiệm vụ , thể c.h.ế.t trong gặp mặt tiếp theo của chúng , c.h.ế.t vì sự cố, c.h.ế.t vì thất bại...” Chu Hạnh lau mái tóc dài ướt đẫm thản nhiên : “ nên c.h.ế.t con đường truy tìm của cải tham nhũng.”

Một mà đến cả trăn trối lúc lâm chung cũng bận lòng vì dân sinh, Chu Hạnh thể giương mắt nàng bỏ mạng ở một nơi dơ bẩn ngập tràn tham vọng . Hành động dĩ nhiên cũng tư tâm, nhưng so với những điều khác, một chút tư tâm “cứu đồ của Lục Chước Quang” trở nên quá đỗi nhỏ nhặt.

Mấy thêm gì nữa, nhưng tất cả đều hiểu, đây là một tín hiệu .

Trên con đường gánh vác mối thù m.á.u mủ tiến về phía , Chu Hạnh khó lòng tránh khỏi việc biến chuyển từ một thiếu nữ năm xưa tung ngựa đón gió ở Tái Bắc, khoác sắc xuân và sức sống thanh xuân, thành một đao phủ c.h.é.m chớp mắt, sự thờ ơ đối với sinh mạng qua từng năm cứ thế tích tụ dần.

Nếu như Chu Hạnh một trái tim thất khiếu linh lung, sáu khiếu thù sâu nợ m.á.u cùng những mưu toan tính toán lấp đầy chật nát, thì một khiếu còn bắt buộc giữ một chút từ bi. Trong xương m.á.u c.h.é.m g.i.ế.c, nàng là vị chiến sĩ bách chiến bách thắng, mưu sự lớn và thành sự lớn. chỉ khi tựa một chút từ bi , đôi chân nàng mới thể chạm mặt đất, để mai khi việc khép , nàng vẫn thể tiếp tục một con bình thường.

Gió đêm thổi qua, Chu Hạnh rùng một cái hỏi: “Phía Sở Chiếu và Yến Quyết thuận lợi ?”

“Thuận lợi. Thanh Ưng bộ xé lẻ xáo trộn đám đông, theo dòng lưu dân di tản ở phía nam tiến về gần kinh thành, Sở Chiếu cùng Diệp Vinh sát theo . Con thuyền áp tải binh khí của Yến Quyết cũng tới gần, nếu trạm thu thuế khó dễ, đến ngày rằm chắc thể cập bờ sông Linh Kinh.” Ngỗi Cốc Vũ đưa bức thư nhận hôm nay cho Chu Hạnh xem.

Nàng nhanh chóng xong, gấp thư đưa cho Tiền Bất Đoạn bảo đem đốt, đó dứt khoát quyết định: “Chờ Yến Quyết tới nơi, chúng sẽ lập tức tay.”

Mạc Kinh Thu nhanh chóng xử lý băng bó vết thương cho Tuyết Tình, đợi sắp xếp cho nàng xong xuôi mới rảo bước . Thấy sắc mặt Chu Hạnh còn tệ hơn lúc nãy, nàng vội : “Thiếu chủ, mau châm cứu .”

Chu Hạnh dặn dò xong chính sự, lúc dậy thì ánh mắt lướt qua một vòng xung quanh. Thấy cánh cửa phòng Lục Chước Quang mở toang mà chẳng thấy bóng dáng , nàng bèn hỏi: “Hắn ? Chưa về ?”

Nàng gọi đích danh, nhưng Ngỗi Cốc Vũ nàng đang hỏi Lục Chước Quang nên tiện miệng đáp: “Chắc bỏ chạy .” Dù cũng là tay sai cho kẻ gian nịnh, còn là loại tớ hai chủ.

Lần Chu Hạnh triệu tập họp mặt một , mấy tuy từ bỏ định kiến với Lục Chước Quang nhưng cũng tiện bày sự thù địch mặt nổi nữa, thế là chuyển từ mắng mỏ tiếng sang c.h.ử.i thầm trong lòng. Ngỗi Cốc Vũ cho rằng Lục Chước Quang thể bỏ chạy bất cứ lúc nào, còn Viên Sát thì nghĩ Lục Chước Quang bất cứ lúc nào cũng thể phản bội. Phản chủ dù vẫn là đại kỵ, huống chi tay Lục Chước Quang sạch sẽ, quá nhiều việc cho Triệu Chấp, định kiến của họ thể nào xóa bỏ chỉ nhờ vài ba câu .

Ánh mắt Chu Hạnh dời sang Tiền Bất Đoạn, mang theo ý hỏi han. Tiền Bất Đoạn lắc đầu: “Chưa về ạ, khi ngoài cùng lão đại thì chẳng thấy tăm nữa.”

Chu Hạnh bẻ bẻ ngón tay đang cứng đờ, vẻ mặt đầy bất cần: “Không về càng , phòng để cho dùng.” Tự dưng nhặt về một con đồ chiếm mất phòng nàng, Lục Chước Quang sư phụ thì lý nhường phòng cho nàng mới đúng.

Đào Anh nấu xong nước nóng, bèn gọi Chu Hạnh tắm rửa để xua lạnh. Nàng lưng , Tiền Bất Đoạn mò tới cạnh Mạc Kinh Thu, hạ thấp giọng hỏi: “Kinh Thu tỷ, tỷ cảm thấy lão đại với cái gã họ Lục gì đó đúng lắm ?”

Mạc Kinh Thu nhướn mày: “Không đúng chỗ nào?”

“Ban ngày hình với bóng đành, đằng buổi tối về tới nơi vội hỏi tăm , chẳng là để tâm quá mức ?”

Mạc Kinh Thu gạt : “Đừng quá lên, mặt ở đây, Thiếu chủ tiện miệng hỏi một câu cũng là bình thường.”

Tiền Bất Đoạn bèn đưa bằng chứng đanh thép để chứng minh: “ Viên cũng ở đây, lão đại chẳng buồn hỏi tới?”

“Cái tên họ Lục so với Viên ? Thiếu chủ tin tưởng nên mới hỏi đấy.”

Tiền Bất Đoạn vẫn kiên trì với suy nghĩ của , ngập ngừng bảo: “Chắc tin tưởng nhỉ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lech-nhip-ten-goc-hoang-khang-tau-ban/chuong-48-that-khieu-linh-lung.html.]

Mạc Kinh Thu tặc lưỡi một tiếng, nhỏ giọng mắng: “Bớt nhiều chuyện , ngươi nhất quyết thừa nhận Thiếu chủ nhan sắc cho mê mẩn đúng ? Một gã tú tài nghèo rớt mồng tơi, tiền tiền, gia thế gia thế, xứng với Thiếu chủ nhà chúng ! Chỉ riêng cái nét chữ của thôi chẳng , chữ nghĩa đau đớn, còn chẳng bằng gà bới...” Nàng bước ngừng lẩm bẩm trong miệng.

Sự coi thường của mấy bọn họ dành cho Lục Chước Quang đều lý do riêng, hơn nữa vô cùng lý, nhưng Tiền Bất Đoạn vẫn cảm thấy ý kiến của mới là chính xác.

Nếu như lão đại thật sự tin tưởng Lục Chước Quang thì tuyệt đối sẽ để tự do hành động một , kiểu gì cũng cắt theo. Giống như hồi ở Đan Ngọc, luôn phái theo dõi Lục Chước Quang, mặc dù tên xuất quỷ nhập thần, thường xuyên cắt đuôi vài con phố, tung tích thoắt ẩn thoắt hiện. đó mới là biểu hiện của sự nghi ngờ. Dù cho những khác tiếp nhận Lục Chước Quang, nhưng lão đại tuyệt đối dành sự tin tưởng cho , ít nhất là qua hành động. Cho nên câu hỏi khi nãy tuyệt đối vì hoài nghi tung tích của .

Tiền Bất Đoạn cả một bụng lời giãi bày, nhưng Mạc Kinh Thu trừng mắt lườm một cái đành ngậm ngùi nuốt ngược trong, nhất thời cảm thấy cô độc khôn nguôi: thiên hạ rộng lớn tìm tri âm đây!

“Ta thấy ngươi đúng đấy.”

Sau lưng đột nhiên vang lên giọng , Tiền Bất Đoạn vui mừng khôn xiết, ngoảnh đầu gọi: “Anh tỷ!”

Đào Anh rảo bước tới gần, mặt hạ thấp giọng: “Ta thấy những gì ngươi , cũng cảm giác y hệt, mà cảm thấy thế từ mấy hôm cơ. Chu Hạnh vốn thích tiếp xúc mật với khác, nhưng hôm ở Xuân Phong Lâu, cô mớm rượu cho Lục Chước Quang.”

Tiền Bất Đoạn giật bịt chặt miệng: “Dùng miệng ?!”

“Không , nhưng là cùng uống chung một ly rượu.” Đào Anh đan hai tay , tư thế uống rượu giao bôi: “Kề sát luôn.”

Chu Hạnh bao giờ là kẻ bất chấp thủ đoạn để đạt mục đích. Nàng thành sự sẽ cân nhắc vô phương cách. Thêm đó, tình thế lúc cũng chẳng tới mức bắt buộc, hành động đưa rượu là nàng tự nguyện, điều đó chứng tỏ nàng cố ý . Hai chữ “cố ý” , hễ áp giữa nam và nữ thì cực kỳ mờ ám.

“Hơn nữa đêm nay lão đại còn ngủ giường của Lục Chước Quang nữa! Lão đại từ tới nay từng ngủ giường khác bao giờ!” Tiền Bất Đoạn càng càng phấn khích, dâng trào ánh mắt rạng rỡ Đào Anh.

Trong bụng mỗi đều cả một thúng chi tiết vụn vặt để chứng minh, nhưng chẳng cần phơi bày hết , chỉ qua ánh mắt thôi cũng đủ hiểu thấu . Cùng tha hồ suy đoán “quân tâm” - đây là tri âm!

Tiền Bất Đoạn đang định hô lên một câu “Đời khó tri âm, may gặp Chung T.ử Kỳ.” thì thấy Chu Hạnh lững thững bước qua cạnh hai . Nàng phòng lấy bộ y phục sạch , tới khi lướt qua hai thêm nữa mới dừng chân, hiếu kỳ hỏi một câu: “Bây giờ hai cần tránh mặt nữa ?”

Tiền Bất Đoạn sợ tới mức dựng tóc gáy, vội vàng chống chế: “Lão đại, đêm nay cứ yên tâm nghỉ ngơi, để gác đêm cho!”

Đào Anh khẽ mỉm : “Nói đùa chút thôi mà. Để giúp cô gội đầu, đừng hóng gió nữa, mau trong .”

Chu Hạnh cũng chẳng để bận tâm lời bọn họ, chui bồn nước nóng ngâm một trận, cái lạnh mới giảm bớt nhiều. Sau khi gội rửa sạch sẽ, nàng khoác chiếc áo đơn trong phòng. Mạc Kinh Thu châm cứu cho nàng, còn Đào Anh thì lau khô mái tóc. Hai tất bật xong xuôi thì trời cũng hửng sáng.

Bệnh hàn tái phát dữ dội, châm cứu cũng chỉ xoa dịu phần nào triệu chứng. Chu Hạnh nhanh chóng cảm thấy xương tủy trong như băng giá đóng băng , các ngón tay ngừng run rẩy. Cơn đau buốt do cái lạnh xông lên cứ men theo vết thương cũ sống lưng, từng chút một lan khắp từ chi bách hài.

Mạc Kinh Thu thu châm về, đang định bắt mạch cho nàng thì nàng né tránh. Chu Hạnh vén chăn chui trong, ngáp một cái thật dài, giọng đượm vẻ mệt mỏi: “Vất vả cho hai , mau nghỉ ngơi . Cô nương phòng bên cạnh thương nhẹ, Kinh Thu để mắt nhiều chút, chuyện gì cứ gõ cửa cửa sổ gọi .”

Căn bệnh ăn sâu xương tủy, dù nàng gồng chịu đựng đến cũng khó lòng ngăn bờ vai khẽ run lên. Ánh mắt xót xa của Mạc Kinh Thu dừng bờ vai , nhưng như thể sợ động tới Chu Hạnh nên vội vã dời , tay ôm hòm t.h.u.ố.c cùng Đào Anh rời khỏi phòng, khép nhẹ cửa .

Trong sân chỉ còn thắp một ngọn đèn, Tiền Bất Đoạn gác đêm, trung bình tấn híp mắt ngủ gật. Mạc Kinh Thu ở bên trị thương cho Tuyết Tình, thủ pháp của nàng vốn dĩ mạnh tay, đến mức Tuyết Tình dù đang hôn mê sâu vẫn cảm nhận cơn đau, gương mặt nhỏ nhắn nhăn nhó . Đào Anh phập phồng lo sợ suốt một đêm, giờ thấy Chu Hạnh bình an trở về mới yên tâm ngủ. Các phòng khác vẫn ngọn đèn hắt sáng, nhưng cả gian viện trở vẻ tĩnh lặng.

Lục Chước Quang trở về đúng lúc ánh sáng nhập mờ tảng sáng hắt xuống. Hắn bước qua cửa thấy Tiền Bất Đoạn đang ngoẹo đầu ngủ gật, bèn nhẹ nhàng tiến gần. Tiền Bất Đoạn chẳng hề mảy may phát giác, Lục Chước Quang trong lòng khỏi bất mãn, ở Vô Thường Tư, đây là hành vi gác đêm vô cùng thất trách, chắc chắn sẽ trừng phạt nặng nề.

, tình nghĩa là hạ thủ tay Chu Hạnh, Lục Chước Quang cũng khắt khe quá mức, chỉ âm thầm tính toán sẽ tăng thêm khối lượng huấn luyện cho .

Gian sân vắng lặng, cũng vô cùng tinh tế nhẹ nhàng di chuyển, rảo bước qua Tiền Bất Đoạn. Cho tới khi trở về phòng , mới phát hiện giường đang một đó.

Chu Hạnh vẫn hề ngủ, chỉ cần nhịp thở Lục Chước Quang thể nhận . Khác với thường ngày, nhịp thở lúc của nàng ngắn ngủn và dồn dập, rõ ràng là đang gồng chịu đựng cơn đau.

Lục Chước Quang rảo bước , thấy giường đang nghiêng mặt tường, mái tóc dài vẫn còn đượm ẩm phủ lên bờ lưng mảnh dẻ, rủ xuống bên mép giường. Chăn của mỏng, cho Chu Hạnh đang lạnh buốt cả quấn chặt lấy quanh . Nằm ép sát thể đang run rẩy, thể thấy rõ ràng hình dáng nàng đang co chân cong thành một khối.

Lục Chước Quang lặng lẽ bên mép giường như một cái bóng hòa tan bóng tối, chẳng để ai phát giác. Hắn ngắm Chu Hạnh, khỏi nhớ tới đêm muộn mấy ngày , cũng đúng vị trí quan sát Chu Hạnh ác mộng quấy rầy. Nàng níu chặt lấy chiếc chăn bông , gương mặt vốn thiếu sức sống nay càng thêm trắng bệch, chân mày nhíu chặt, lẩm bẩm thì thào trong miệng, lặp lặp duy nhất một câu: “Ta thề.”

Trên Chu Hạnh luôn phảng phất một luồng khí chất cứng cỏi, phô bề ngoài mà khắc sâu tận xương tủy, như thể ẩn chứa sức mạnh vô tận giúp nàng vững bao giờ gục ngã. Chính vì , những kẻ lầm đường lạc lối mới vô thức nàng thu hút, tin tưởng hoặc dõi theo nàng. Thế nên một Chu Hạnh cầm ngọn đèn dẫn đường tuyệt đối sẽ bao giờ phô bày vẻ yếu đuối của bản mặt khác.

Cũng chính vì thế, khoảnh khắc hiếm hoi và đắt giá mới thể lay động lòng đến mức , khiến Lục Chước Quang sự che chở của màn đêm mà thẫn thờ buông lỏng bản , kiềm giương mắt thật lâu. Nhìn cần cổ mảnh dẻ cong lên, mái tóc xõa tung, hàng chân mày thoáng vẻ trốn tránh, nàng mơ hồ, giằng xé, tựa như chỉ cần chạm nhẹ là tan vỡ.

Hơi thở của Lục Chước Quang trong thoáng chốc mất nhịp điệu. Đáng tiếc là Chu Hạnh cảnh giác hơn Tiền Bất Đoạn nhiều, chỉ cần một tiếng động nhỏ xíu vang lên, nàng lập tức nhận bên giường .

Chu Hạnh thấy nhịp thở của thứ hai trong phòng, da đầu lập tức tê dại, trái tim chực nhảy khỏi lồng ngực. Nàng theo bản năng thò tay rúc xuống gối mò tìm, nhưng mò thấy chiếc d.a.o lá trúc của , mà nắm một đồng tiền xu, lúc mới sực nhớ đây phòng ngủ của nàng.

Vừa ngẩng đầu lên, nàng thấy Lục Chước Quang. Trong khoảnh khắc đó, phòng trong nàng tan biến, nhưng lồng n.g.ự.c vẫn đập cuồng nhiệt liên hồi, bàn tay đầm đìa mồ hôi lạnh vì giật . Đã lâu lắm nàng mới trải qua một cơn giật thót tim đơn thuần đến , thế mà Lục Chước Quang chỉ trong vòng một tháng ngắn ngủi tới hai . Chu Hạnh lập tức giận dỗi, ném luôn vật trong tay về phía : “Sao cứ thích ở đầu giường hù dọa thế hả, cái tật ?”

Lục Chước Quang giơ tay đón lấy đồng tiền xu lòng bàn tay, cất lời giải thích cho câu vu vạ : “Đây là đầu giường của , hơn nữa hề cô ở trong phòng, là cô tự ý .”

Thân thể Chu Hạnh vốn khó chịu, trong lòng xáo động tột cùng, lúc chẳng thể gồng gánh nổi nữa, bèn ôm n.g.ự.c ngã gục xuống giường. Nàng hít hà mấy sâu mới lấy sức, ngẫm nghĩ thấy đúng là như thế thật. Lỗi thể đổ lên đầu Lục Chước Quang, nàng bèn giận lây sang kẻ khác: “Tiền Bất Đoạn ? Chẳng nên gác đêm ở ngoài sân ?”

“Hắn ngủ gật .” Lục Chước Quang vốn ý tố cáo, nhưng Chu Hạnh dọa tới mức thì kẻ chịu trách nhiệm chứ. Nếu báo cho Chu Hạnh đang ngủ trong phòng, gõ cửa khi .

Chu Hạnh tới đây thì cơn giận cũng tiêu tan sạch bách. Nhớ hai quầng thâm mắt Tiền Bất Đoạn, tim gan đen tối tới cũng vắt một tẹo lương tâm: “Trâu cày ruộng cũng lúc nghỉ ngơi, ngươi huấn luyện đừng ép uổng quá mức, cho nghỉ ngơi hai ngày .”

Tuy nhiên, tim gan của kẻ còn đen đúa hơn. Lục Chước Quang thản nhiên đáp: “Rèn xương luyện thể từ đến nay mười phần chẳng giữ nổi một. Gác đêm mà để xảy sai sót thế chứng tỏ luyện tập vẫn tới , sẽ tăng thêm cường độ huấn luyện cho , chẳng mấy ngày nữa cô sẽ thấy hiệu quả ngay thôi.”

Chu Hạnh tặc lưỡi, trong lòng cảm thấy với gã cọc rào , đành khuyên: “Thực thể từ từ từng bước.”

Lục Chước Quang đáp lời, chậm rãi bước tới bên giường xuống. Hắn nhấc bàn tay nàng đang tùy ý đặt chăn lên, đầu ngón tay ấn mạch đập, gian bèn chìm im lặng.

Chu Hạnh cơn giật , m.á.u mủ trong như sôi sục lên trong thoáng chốc, ép xuống chút ít làn sóng lạnh buốt , dễ chịu hơn lúc nãy đôi phần.

Lục Chước Quang bắt mạch cho nàng trông nghề. Nhìn từ phía bên hông, gương mặt trầm tĩnh, đôi mắt thường ngày vẫn thoáng ba phần ý nay sự tác quái của bóng đêm lộ nét nhạt nhẽo, lạnh lùng.

Chu Hạnh chẳng buồn giấu giếm ánh mắt của , chăm chú phác họa theo đường nét mày ngài mắt phượng của . Đột nhiên cất giọng: “Trì mạch hoãn đãi, hàn tà xâm thể, khí khuyết dương hư, trong căn bệnh mãn tính đeo bám.”

Chu Hạnh nhướn mày nhẹ, thu tay về, dùng bộ văn cớ cũ rích để chống chế: “Lục tú tài giỏi thật đấy, thế mà cũng bắt . Trên đúng là căn bệnh cũ, cũng chẳng phương pháp nào trị dứt điểm, nhưng gì đáng ngại , thường ngủ một giấc là...”

Lục Chước Quang nghiêng đầu, bóng đêm bao la như chìm ngập đôi mắt đen thẫm, rọi thêm một chút ánh sáng trong ngần, chăm chú thẳng Chu Hạnh, cắt ngang lời nàng mà hỏi: “Vậy hôn ?”

 

Loading...