Lệch Nhịp (Tên gốc: Hoang Khang Tẩu Bản) - Chương 49: Tráo trở thất thường

Cập nhật lúc: 2026-09-01 22:49:48
Lượt xem: 107

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chu Hạnh suýt nữa thì tưởng tai vấn đề, khẽ mở to hai mắt. Nàng cẩn thận thần sắc của Lục Chước Quang, nhận hề đùa, ngược vì quá nghiêm túc mà khuôn mặt vẻ trầm mặc.

Kẻ nào cái chuyện trưng cái điệu bộ nghiêm túc đến mức chứ? Có tra tấn . Chu Hạnh cảm thấy vô cùng thú vị, bèn hỏi: “Lý do?”

Lục Chước Quang rủ mắt xuống, tầm rơi xuống những đầu ngón tay đang khẽ run rẩy của nàng, đáp: “Lúc bệnh cũ của cô tái phát, cũng dùng cách để hòa hoãn. Đã chịu dùng t.h.u.ố.c thì đành tìm cách khác mà giải quyết thôi.”

Chu Hạnh thích thú bật thành tiếng: “Ngươi tưởng môi ngươi linh đan diệu d.ư.ợ.c ? Hôn cái là khỏi bệnh ngay ?”

Ánh sáng tờ mờ của buổi bình minh xuyên qua khung cửa sổ chiếu , mờ ảo hắt lên khuôn mặt Chu Hạnh. Nụ của nàng chạm đến tận đáy mắt, khiến ánh cũng toát lên thứ ánh sáng bàng bạc, nơi khóe mày vương vất một niềm vui sướng nhẹ nhàng. Nhờ đó, Lục Chước Quang nhận nàng hề ý giễu cợt , bèn tiếp lời: “Nếu cô uống t.h.u.ố.c cũng , sẽ gọi bọn họ dậy sắc t.h.u.ố.c cho cô.”

Hắn toan dậy, Chu Hạnh một tay nắm chặt lấy vạt áo, kéo giật : “Sao Lục tú tài tự dưng quan tâm đến thế?”

Lục Chước Quang cảm nhận bàn tay lạnh lẽo của nàng, đầu ngón tay chạm da thịt tuy vết chai sần nhưng vẫn mềm mại. Lúc chuyện, ngón trỏ của nàng vô tình cố ý ma sát lên cổ tay , bầu khí kiều diễm cứ thế lan tỏa trong gian tĩnh lặng. Chu Hạnh vốn sành sỏi mấy trò , thu phóng tự nhiên. Giống như cái đêm cách đây vài hôm, nàng thể khuấy đục đôi mắt, khiến đắm chìm trong d.ụ.c vọng, nhưng cũng thể tỉnh táo vứt bỏ dịu dàng mật ngọt đầu, hễ trời sáng là coi như từng chuyện gì xảy .

Lục Chước Quang nắm ngược tay nàng. Lòng bàn tay nóng bỏng áp lên mu bàn tay nàng, lực đạo siết dần khóa chặt lấy những ngón tay đang ngừng trêu chọc. Hắn thấp giọng : “Ta đặt nhiều kỳ vọng cô, nên hy vọng cô c.h.ế.t quá sớm.”

Bị nắm lấy như , Chu Hạnh mới nhận rõ ràng đây quả thực là bàn tay thường xuyên cầm binh khí. Không chỉ bàn tay to rộng, các khớp ngón tay thon dài, mà còn ngập tràn sức mạnh. Nhiệt độ cơ thể của bình thường cao đến mức . Giữa những cơn đau nhức thấu xương do hàn chứng mang , nguồn nhiệt lượng khiến Chu Hạnh bản năng sinh lòng khát khao. Nàng híp mắt , đùa : “Ngươi đừng mà trù ẻo , đến mức ốm c.h.ế.t .”

Hắn bình thản hỏi: “Cô bệnh cũ, tại dùng thuốc?”

Chu Hạnh trả lời, vô thức né tránh ánh mắt của . Nàng toan rút tay về nhưng rút nổi vì Lục Chước Quang đột ngột siết mạnh lực tay trong tích tắc. Nàng khựng , ngước mắt thẳng đôi đồng t.ử đen láy sâu thẳm của .

Đôi mắt vốn dĩ đen, ẩn chứa sự sâu thẳm khó lường. Chẳng qua, ngày thường khi , ánh mắt luôn long lanh sóng gợn, toát lên vẻ thư sinh nho nhã. Thế nên thỉnh thoảng Chu Hạnh quên mất một điều: Hắn từng là một con cừu non ngoan ngoãn.

Nàng rướn về phía , nhấc cánh tay còn lên. Đầu ngón tay lạnh ngắt nhẹ nhàng điểm lên n.g.ự.c , chậm rãi : “So với việc nuốt trôi một bát t.h.u.ố.c đắng ngắt, đương nhiên càng thích ôm ấp dịu dàng hơn. Nếu ngươi chịu dùng miệng đút t.h.u.ố.c cho , sẽ bằng lòng uống.”

Trước , hễ Chu Hạnh táy máy chân tay, Lục Chước Quang ắt sẽ lảng tránh. Đây vốn là tuyệt chiêu đối phó vô cùng hiệu quả với . Nào ngờ , những nhúc nhích, mà giọng còn trầm tĩnh bình lạ thường: “Nếu cô dùng thuốc, vẫn còn một cách khác.”

Đuôi mày Chu Hạnh khẽ nhướng lên: “Cách gì? Mời Lục lang trung cứ việc .”

Bèn đáp: “Lúc chép y thư, chú giải của xưa: Nữ nhân mắc chứng hàn nếu chăm chỉ chuyện phòng the, lâu ngày điều hòa âm dương, thể sẽ chữa tận gốc hàn chứng. Nếu Chu cô nương thích cách hơn, cũng bằng lòng lấy thử nghiệm.”

Sống lưng Chu Hạnh bất giác cứng đờ, ngón tay đang điểm n.g.ự.c giống như lưỡi lửa l.i.ế.m qua, hốt hoảng rụt về. Trong lòng hoảng hốt kêu lên: Tên đêm qua ? Có chui cái xó xỉnh dơ bẩn nào đoạt xá ?

Lục Chước Quang như nàng, đưa tay nhéo nhẹ một cái khớp xương ngón tay của nàng, hỏi: “Chỉ e cái thể mỏng manh của Chu cô nương chịu nổi màn lăn lộn thôi.”

Nụ của mang theo vài phần cợt nhả, vương vấn một phong tình mị hoặc. Chu Hạnh nhất thời váng đầu hoa mắt, giống hệt như đang sưởi lửa bên lò sưởi thì vô ý hất đổ lư hương, để tàn lửa b.ắ.n tung tóe khắp . Nàng vội vàng dùng sức rút nốt bàn tay đang nắm chặt . Lần Lục Chước Quang buông tay , mặc cho nàng rút , ngờ vực hỏi : “Lẽ nào cô ứng cử viên sáng giá hơn ?”

Khớp ngón tay nắn bóp vô cớ nóng rực lên, mu bàn tay vẫn còn lưu nhiệt độ từ lòng bàn tay của Lục Chước Quang, tất cả đều khiến Chu Hạnh phần thích ứng kịp. Tuy nàng đúng là để sắc mờ lý trí, nhưng cũng chẳng ý tưởng gì sâu xa, chỉ là thỉnh thoảng “ăn vụng” một chút cho vui. Không ngờ chiêu của Lục Chước Quang đ.á.n.h cho trở tay kịp.

Nàng âm thầm xoa xoa ngón tay, liếc Lục Chước Quang một cái. Thấy vẫn giữ vẻ mặt tĩnh như nước, ung dung tự tại, nàng thầm rủa trong bụng: Tên tú tài mà vô liêm sỉ lên thì còn qua mặt đến mấy phần, cái chuyện dâm loạn cỡ mà cũng thốt như thế.

Nàng cất lời: “Ngươi định cái trò gì đây? Học đòi theo ai mà tính lấy báo đáp thế hả?”

Ánh mắt Lục Chước Quang khẽ lay động, đáp: “Không là báo ân.”

Chu Hạnh từng nghĩ đến việc phát triển một mối quan hệ quá mức mật với bất kỳ ai. Đại kế thành, thêm một mối quan hệ là thêm một sự trói buộc. Làm thoải mái, tự do tự tại như một đoạn tình sương mai chợt nở chợt tàn? Nàng một cơn lốc tanh rưởi đầy mùi m.á.u và nước mắt cuốn tới nơi . Dẫu bỏ mạng vùi xương ở chốn thì tương lai nàng cũng sẽ nương theo gió mà thẳng, chứ tuyệt đối định bám rễ sinh sống. Lục Chước Quang dốc lòng dốc sức bước chốn quan trường, chắc rời khỏi kinh thành.

Nàng đảo mắt suy tính một chút, lập tức tìm lý do thoái thác, bèn : “Ta mắc chứng bệnh cũ bao nhiêu năm, thành thói quen từ lâu , dùng t.h.u.ố.c cũng chẳng nhằm nhò gì. Còn cái cách mà ngươi , chắc cũng chỉ là ở mấy cuốn tạp thư xằng bậy nào đó thôi, lấy mà tin . Ta buồn ngủ , ngươi mau ngoài .”

Vừa dứt lời, nàng bèn toan xuống, co cuộn chui tọt trong chăn, nhưng Lục Chước Quang túm chặt lấy cánh tay. Hắn dễ dàng lôi cái thể nhẹ bẫng chỉ rặt những xương của Chu Hạnh dậy, ép sát tới gần nàng, nhẹ nhàng hỏi: “Chưa thử, là chuyện xằng bậy?”

Chu Hạnh đưa tay chống cự ở bả vai , ngăn cho tiến gần hơn, ánh mắt trầm xuống: “Ta rảnh đùa với ngươi .”

Lục Chước Quang đăm đăm nàng, trong đôi mắt đen như mực thậm chí còn phản chiếu rõ ràng gương mặt của nàng. Hắn : “Chu Hạnh, phương t.h.u.ố.c của cô xem qua . Mấy vị t.h.u.ố.c đó đúng là tác dụng dịu chứng hàn, nhưng khi uống sẽ khiến cô rơi trạng thái thèm ngủ, quên, hao tổn thần khí, mài mòn sự cảnh giác. Những d.ư.ợ.c hiệu quả thực sẽ cản trở việc cô hành sự, cho nên cô mới chịu uống thuốc, để bản luôn giữ sự tỉnh táo. ngoan cố thì khó trị, cơ thể của cô nay gần như ngọn đèn cạn dầu , chịu dùng thuốc, bất cứ lúc nào cũng thể c.h.ế.t gục trong phát bệnh tiếp theo.”

“Ta , cô phép c.h.ế.t, hy vọng của đều đặt cả lên cô.” Lục Chước Quang siết chặt lấy cánh tay nàng, kéo nàng nhào về phía , gằn giọng từng chữ: “Ta phản bội Vô Thường Tư, còn đường nào để . Xem như đây là khoản thù lao mà đòi hỏi để đổi lấy việc từ bỏ chủ cũ: Ta yêu cầu cô đặt tính mạng của bản lên ưu tiên một.”

Chu Hạnh bất giác ngẩn . Nàng hiếm khi nào thấy chút gợn sóng cảm xúc d.a.o động trong đôi mắt của Lục Chước Quang. Kẻ bình thường rành diễn cái trò giả điên giả dại, khiến khác chẳng thể nào nắm bắt nổi. Tuy cũng , nhưng sâu thẳm trong đáy mắt luôn bao trùm sự dửng dưng lạnh lẽo, tựa như sẽ chẳng bao giờ nảy sinh bất cứ mối liên hệ nào với bất kỳ ai, cũng chẳng buồn bận tâm đến sự sống c.h.ế.t của kẻ nào. Thế nhưng, khoảnh khắc , sự cố chấp khó hiểu lộ yếu điểm của , khiến Chu Hạnh chợt nhận , việc Lục Chước Quang quyết định quy phục nàng là một phút bốc đồng, cũng chẳng là rảnh rỗi sinh nông nổi, mà mang đậm hàm ý dồn đến đường cùng, đành liều mạng đ.á.n.h cược một ván.

Có điều với bản lĩnh của Lục Chước Quang, cho dù gặp khó khăn đến mấy, cũng tuyệt đối đến mức cùng đường mạt lộ. Chu Hạnh sinh lòng an ủi, dịu dàng : “Căn bệnh lấy mạng .”

Lục Chước Quang sầm mặt : “Sau khi tận mắt chứng kiến cô phát bệnh hai , cách nào tin lời cô nữa.”

Chu Hạnh chăm chú ngắm nghía hàng chân mày của , bỗng nhiên nhận vài nét u oán lẩn khuất đó. Nương theo đường nét , khuôn mặt tuấn tú dường như ánh lên một thứ sức hút riêng. Không đúng lúc chút nào, cơn ngứa ngáy bắt đầu râm ran dấy lên trong cõi lòng nàng, một vài cảm xúc mơ hồ, mập mờ nào đó len lỏi lan tỏa.

Giằng co với chốc lát, nàng bỗng thở dài một tiếng, buông bàn tay đang chống n.g.ự.c xuống. Bàn tay luồn dọc theo bả vai vòng gáy, khẽ khàng ôm lấy, rướn sát gần hơn một chút, khẽ bảo: “Sao trông ngươi cứ như kiểu dụ dỗ lừa gạt , thấy c.ắ.n rứt lương tâm quá mất.”

Hai sát sạt , thở đan cài vấn vít bên tai. Thân nhiệt Chu Hạnh quá thấp, đến mức ngay cả thở phả cũng mang theo chút lạnh lẽo, tạo nên một sự tương phản rõ rệt với cơ thể lúc nào cũng rừng rực như lửa của Lục Chước Quang.

Giọng Lục Chước Quang cũng trầm xuống, gần như kề sát chóp mũi nàng: “Chu cô nương c.ắ.n rứt lương tâm, thì đừng giấu bệnh sợ thầy nữa.”

Sắc xuân hòa quyện trong gian tĩnh mịch lặng lẽ lan tỏa xung quanh, căn phòng vốn dĩ mấy rộng rãi chẳng mấy chốc ngập tràn bầu khí quyến luyến kiều diễm. Hơi thở nóng rực phả lên sườn mặt Chu Hạnh, nàng đợi một lát vẫn thấy động tĩnh gì, bèn lên tiếng: “Lục lang trung nãy cách gì nhỉ?”

Ánh mắt Lục Chước Quang lướt xuống, đậu đôi môi nàng giống như nín lặng. Giây tiếp theo, cúi thấp đầu, phủ lấy đôi môi lạnh lẽo .

Lục Chước Quang khả năng phân biệt một đang dối thông qua thở của họ, nhưng chiêu gần như vô dụng với Chu Hạnh. Vì , buộc dùng một cách khác để thăm dò nội tâm của nàng.

Một tay ôm lấy vòng eo nàng, tay quấn lấy cổ tay nàng. Những đầu ngón tay chạm nhẹ lên các đường gân mạch đang đập thình thịch lớp da mỏng, cảm nhận nhịp đập từ từ chậm chạp chuyển sang dồn dập. Tựa như một chiếc dùi trống nhỏ xíu, xuyên qua lớp huyết nhục sống động, gõ nhịp liên hồi lên đầu ngón tay , đó là sức sống mãnh liệt của Chu Hạnh.

Thời gian của còn nhiều. Không giống với những kẻ luôn trói buộc bởi những giới hạn đạo đức như Chu Hạnh, để đạt mục đích, thể từ bất cứ thủ đoạn nào.

Lục Chước Quang vươn đè bẹp nàng xuống giường. Mái tóc dài hãy còn vương chút ẩm xõa tung , thoang thoảng phả một hương thơm dịu nhẹ. Hắn học theo điệu bộ của những kẻ đang chìm đắm trong lưới tình vuốt ve tình, ngậm lấy cánh môi Chu Hạnh mà nhẹ nhàng l.i.ế.m mút, bẩm sinh là kẻ học hỏi cực nhanh, còn lóng ngóng vụng về, nhuần nhuyễn điêu luyện.

Mái tóc xõa tung của rủ xuống, mơn trớn qua chiếc cổ trắng ngần của Chu Hạnh, gợi lên một cơn ngứa ngáy cồn cào đến thấu xương, khiến nàng vô thức khẽ rùng . Cảm giác tê dại lan truyền từ da đầu chạy dọc xuống, những cơ bắp tứ chi vốn đang căng cứng bỗng chốc thả lỏng , bày một dáng vẻ lười biếng phó mặc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lech-nhip-ten-goc-hoang-khang-tau-ban/chuong-49-trao-tro-that-thuong.html.]

Hơi nóng từ làn da Lục Chước Quang truyền sang. Những nơi chạm hệt như lửa thiêu, từng tấc từng tấc đốt nóng dọc theo bộ xương lạnh lẽo, xua tan lớp băng giá bao trùm. Mặc dù chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, Chu Hạnh cảm thấy như trở về với cái thuở xương cốt rực lửa bừng bừng, từng hàn tật hành hạ. May mà Lục tú tài chu đáo, cố tình kéo dài nụ hôn , nhờ đó mà nàng thể nhiều nhặt khoảnh khắc ngắn ngủi .

Những ngón tay của Lục Chước Quang định thò trong cổ áo nàng thì lập tức tóm chặt lấy. Nàng khẽ l.i.ế.m bờ môi còn hằn rõ dấu răng, bảo: “Đến đây là , là đồng ý dùng phương pháp của ngươi để trị bệnh .”

Lục Chước Quang lộ vẻ khó hiểu, đưa tay sờ thử lên gáy nàng, cảm nhận ẩm dính ướt đầu ngón tay, bèn hỏi : “Cô đổ mồ hôi , chứng tỏ cách hiệu nghiệm ?”

“Thế cũng .” Chu Hạnh vật ngửa giường, nhịp thở vẫn định , gò má ửng đỏ như hoa đào nở rộ. Làn da tái nhợt của nàng dường như điểm thêm một vạt ráng chiều rực rỡ. Đôi môi sưng mọng một hồi cuồng nhiệt mút mát, đỏ rực như bôi lớp son thẫm màu, kiều diễm đến nao lòng. Nàng bật sảng khoái, kiêng dè : “Nhỡ con thì ai nuôi?”

Lục Chước Quang quả nhiên lời của nàng dọa cho hết hồn, lập tức bật dậy lùi về sát mép giường. Ánh mắt vô thức liếc chằm chằm xuống bụng nàng.

Chu Hạnh vốn chỉ buột miệng đùa, ngờ phản ứng của kịch liệt đến , cái cho ngượng ngập thôi. Nàng đành vội vã khép chặt cổ áo dậy, tiện tay kéo tấm chăn mỏng đắp lên . Đầu ngón tay run lẩy bẩy nãy giờ cuối cùng cũng chịu ngoan ngoãn im. Cảm giác lạnh lẽo phát từ sống lưng lan tỏa khắp cơ thể cũng còn đau buốt tận xương tủy nữa. Lúc nhịp tim bắt đầu gióng lên từng hồi trống dồn dập, m.á.u nóng cuồn cuộn chảy đ.á.n.h lùi luồng hàn khí bên trong. Dẫu cho hiệu quả chỉ kéo dài trong phút chốc, nhưng cũng thừa nhận rằng chiêu thực sự vô cùng công hiệu.

Nói thật thì mỗi khi hàn chứng phát tác, việc vận động mạnh mẽ cũng thể giúp thuyên giảm cơn đau, nhưng thông thường thì nàng chẳng tài nào kham nổi. Bởi lẽ mỗi phát bệnh là lúc nàng đau đớn tột cùng, sức mà hoạt động chân tay. Còn nhớ gượng qua , nàng ngất lịm , bất tỉnh nhân sự suốt nửa ngày trời.

Cái chủ đề con thích hợp để đào sâu thêm, chờ khi nhịp thở bình , nàng bèn đổi giọng: “Ngươi đến chỗ thuyền về ?”

Lục Chước Quang kinh ngạc nhướng mày, ném cho nàng một ánh mắt khó hiểu. Chu Hạnh bèn giải thích: “Ta ngửi thấy mùi hương độc đốt thuyền vương ngươi đấy.” Loại hương độc khi ngấm vải vóc sẽ lưu giữ lâu, nhưng gió thổi tan ít nhiều, nàng cũng tiến đến thật sát sạt mới lờ mờ ngửi thấy.

Dù cho kẻ lúc nào cũng phô bày vẻ mặt bàng quan như chẳng chuyện gì lọt mắt, khiến khác khó lòng nắm bắt. Chu Hạnh đoán mục đích tới đó quả thật dễ như trở bàn tay. Nàng hỏi: “Ngươi đến để nhặt xác cho đồ của ngươi ?”

Lục Chước Quang trầm mặc một lát, khẽ xoay , né tránh ánh chạm với nàng, giấu nửa khuôn mặt chìm bóng tối: “Phải.”

Chu Hạnh chằm chằm bờ môi còn đỏ bầm ướt át của , nghĩ thầm “ thèm chùi mép nữa kìa”, tiếp: “Ngươi chắc mẩm sẽ tay g.i.ế.c nàng ?”

“Gặp kẻ địch thì hạ thủ vi cường để đoạt lấy quyền chủ động. Để con đường sống cho kẻ địch là đang tự chặt đứt đường sống của . Đó là câu châm ngôn cầu sinh mà truyền cho nàng .” Lục Chước Quang : “Cô tuy đam mê g.i.ế.c chóc, nhưng đối mặt với kẻ địch cũng tuyệt đối nương tay. Nếu hai bên oan gia ngõ hẹp đụng mặt , nàng tay thì chắc chắn sẽ c.h.ế.t đao của cô.”

Chu Hạnh lập tức kêu oan ầm ĩ: “Ngươi thế mà thấy lương tâm c.ắ.n rứt ? Lúc hai ở hai đầu chiến tuyến, cũng tính là kẻ thù đội trời chung đấy, thế mà chẳng vẫn chiêu an ngươi đó ? Ngươi hỏi quanh quẩn xem, mấy kẻ ngay đầu giường của mà trò chuyện như thế ?”

Lục Chước Quang chẳng thấy ăn chỗ nào: “Cô cũng từng đòi lấy mạng đấy thôi, chỉ là thành công mà thôi.”

Việc thì nàng hết đường chối cãi. Hồi đó nàng ngờ Lục Chước Quang mang thể chất kháng kịch độc, nếu thì đêm đó thể tiễn về chầu diêm vương . Nghĩ đến đây, Chu Hạnh bỗng nhiên bật , bảo: “Cũng may là thành công đấy.”

Lục Chước Quang liếc nàng một cái đầy ẩn ý.

Nàng nhớ dáng vẻ Tuyết Tình mở miệng là gọi một tiếng “Sư phụ”, hệt như vô hình trung chạm những tháng năm rêu phong quá khứ của Lục Chước Quang, giọng vô tình trở nên mềm mỏng hơn: “Sơn nam sơn bắc Tuyết Tình, thiên lý vạn lý Nguyệt Minh. Hai cái tên cũng kêu phết đấy, họ ?”*

*Núi nam núi bắc tuyết tan trời quang, ngàn dặm vạn dặm trăng sáng.

“Là đặt cho.” Lục Chước Quang đáp: “Không họ, bọn họ quăng doanh trại khi mới lên ba tuổi.”

Chu Hạnh tựa lưng tường, dáng vẻ trở nên biếng nhác, chiều nhàn nhã buôn chuyện: “Một kẻ thông minh như ngươi, thu nhận hai tên ngốc nghếch đồ ?”

Lục Chước Quang luôn cho rằng trí tuệ của Chu Hạnh vượt xa đám phàm phu tục tử, lúc nào cũng những suy nghĩ đồng điệu với - bản cũng thường xuyên cảm thấy Tuyết Tình và Nguyệt Minh đúng là củi mục khó đẽo, ngu ngốc đến mức khó tin. Hắn kể: “Hồi đó bọn họ ăn h.i.ế.p đ.á.n.h đập dã man quá, hoảng loạn chạy thục mạng chui tọt phòng ngủ của để trốn. Sau khi phát hiện đám dám bén mảng xông phòng , bọn họ bèn thành khách quen, cứ hễ đuổi đ.á.n.h là lủi đó trốn.”

Chu Hạnh hỏi: “Thế ngươi mềm lòng, bèn nhận đồ luôn hả?”

Lục Chước Quang khẽ lắc đầu, tiếp lời: “Sau đó, Triệu Khác ép Nguyệt Minh uống t.h.u.ố.c độc, Tuyết Tình lóc cầu xin cứu nó. Mạng thì giữ , nhưng cổ họng thì cháy rụi, từ đó thằng bé thành kẻ câm. Tuyết Tình quỳ gối bái sư, van xin dạy võ công cho con bé, nên đồng ý.”

Hắn quá ngắn gọn và chung chung, hiển nhiên tóm lược nhiều tình tiết quan trọng ở giữa. Chu Hạnh vẫn thể nguyên do thật sự: “Triệu Khác là vì hận thù ngươi, cho rằng hai tỷ đó quan hệ thiết với ngươi, nên mới hạ độc câm Nguyệt Minh đúng ? Ngươi cảm thấy trách nhiệm trong chuyện , nên mới thu nhận chúng đồ , dạy dỗ võ công.”

“Chỉ vì con bé đó lóc ồn ào quá thôi.” Lục Chước Quang lạnh nhạt đáp: “Hồi đó con bé mới bảy tuổi, tiếng gào chói tai nhức óc, lỗ tai chịu nổi cái loại âm thanh đó.”

Chu Hạnh lười biếng mỉm , chẳng buồn vạch trần lời bao biện vụng về của . Khi hàn khí dần tan biến, cơn buồn ngủ bắt đầu kéo đến nặng trĩu hàng mi. Nàng ngáp một cái thật dài, : “Nàng thương nhẹ , đang ở phòng đấy. Nếu ngươi bận lòng thì cứ xem thử . Ta cứu nàng một mạng, nghĩa là đồng ý thu nhận nàng nhé. Lần đụng mặt, nếu hai đầu chiến tuyến, vẫn sẽ xuống tay g.i.ế.c nàng . Thế nên khi chúng cướp thuyền, nàng phép rời khỏi đây. Ngươi trông coi cho kỹ, nếu nàng tự ý bỏ trốn, tuyệt đối sẽ nương tay .”

Chu Hạnh ngừng một lát, thầm tính toán trong đầu. Bệnh cũ triền miên nhiều năm, triệu chứng năm nay quả thực tồi tệ hơn năm ngoái. Nửa năm trở đây, tái phát ngày một dày đặc, mà nào cũng đày đọa nàng sống bằng c.h.ế.t. Ngỗi Cốc Vũ và Mạc Kinh Thu thấu tất cả, thức khuya dậy sớm hì hục chế phương t.h.u.ố.c mới. Chu Hạnh cũng khó họ thêm nữa. Ngay từ Tết, nàng bắt đầu cân nhắc xem nên sử dụng t.h.u.ố.c thang một cách hợp lý .

Lại thêm chuyện Lục Chước Quang hôm nay loạn một trận, khi đắn đo suy nghĩ, nàng đưa quyết định: “Bắt đầu từ ngày mai sẽ dùng thuốc, như khiến ngươi an tâm ?”

Lục Chước Quang thoáng sững : “Nếu cô quyết định dùng thuốc, tại ...”

“Ồ.” Chu Hạnh vẻ mặt đương nhiên thế: “Đó chỉ là khoản thù lao mà đòi hỏi từ ngươi thôi. Ta thể cứu mạng đồ của ngươi một cách vô ích , đúng ? Huống hồ là chính ngươi tự dâng mỡ đến miệng mèo, hời mà hưởng, chẳng là quá ngu ngốc ?”

Khuôn mặt Lục Chước Quang ngay tức khắc toát lên thứ biểu cảm uất ức tột độ “ sàm sỡ nhưng kêu oan cùng ai”. Hắn trừng trừng mắt Chu Hạnh, thôi, cuối cùng chỉ bật một câu hờ hững: “Thuốc thang đắng chát, Chu cô nương uống t.h.u.ố.c nhớ cẩn thận một chút, kẻo sặc.”

“Đa tạ Lục tú tài quan tâm, nhất định sẽ cẩn thận khi uống.” Chu Hạnh tít mắt chui tọt trong chăn, bảo: “Cái chăn mỏng quá. Phiền Lục tú tài lấy thêm một cái chăn dày đắp cho bệnh với.”

Lục Chước Quang bê một chiếc chăn bông từ trong tủ ném lên nàng, đó gót rời khỏi phòng. Lúc đóng cửa khống chế lực tay, phát một tiếng va đập khô khốc, đ.á.n.h thức Tiền Bất Đoạn đang ngủ gật. Hắn hốt hoảng đầu , thấy Lục Chước Quang bèn tỉnh táo ngay lập tức, hai chân bắt đầu run bần bật: “Chước Quang ca, ... chắc là ngủ dậy chuẩn ngoài đúng ?”

Tên đôi mắt tuy to, nhưng chẳng mặt đoán ý chút nào. Mọi trong Vô Thường Tư, hễ thấy Lệnh chủ trưng bộ mặt sầm sì là đường cắp đuôi chạy trốn thật xa. Vậy mà Tiền Bất Đoạn cứ thích tự đ.â.m đầu chỗ c.h.ế.t. Để khích lệ tập luyện chăm chỉ hơn, Lục Chước Quang sa sầm nét mặt lệnh: “Ngươi lười biếng luyện công, tính cảnh giác kém cỏi. Kể từ ngày mai, mỗi ngày tăng thêm một canh giờ tập luyện.”

Tiền Bất Đoạn tối sầm mắt , cảm giác như bầu trời sụp đổ, chắt mót chút dũng khí ít ỏi từ trong sự uất ức mà gân cổ lên cãi: “Huynh thể đối xử tàn nhẫn với như ! Lão đại sẽ đồng ý !”

Lục Chước Quang chẳng thèm bận tâm. Hắn cho rằng chính vì Chu Hạnh quá mức nuông chiều bọn họ, nên mới khiến chúng trở nên lười nhác, vô kỷ luật đến thế.

Nàng mang theo những kẻ chẳng liên quan gì đến đại cục bên , còn dây dưa rõ với những kẻ nên qua , đồng thời tình thương trỗi dậy cứu cái mạng của kẻ thù đáng lý g.i.ế.c.

Hơn nữa, rõ ràng là để bụng việc d.ư.ợ.c hiệu của t.h.u.ố.c sẽ ảnh hưởng đến bản , nhưng vẫn quyết định nhắm mắt uống chén t.h.u.ố.c đắng nghét để trị bệnh.

Chu Hạnh lúc nào cũng tùy hứng xằng, tráo trở thất thường như thế đấy.

---

Hong hôn ảnh nữa nên ảnh giãy nãy đấy kkkkk

 

 

Loading...