Lệch Nhịp (Tên gốc: Hoang Khang Tẩu Bản) - Chương 5: Luận Bàn Thi Thư
Cập nhật lúc: 2026-09-01 00:16:49
Lượt xem: 229
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chu Hạnh vốn dĩ chỉ một lòng giả cái cột nhà vô hình. Lúc Lục Chước Quang lên tiếng, nàng mới ló đầu . Nàng cũng vô cùng tò mò, vị tú tài sẽ hỏi vấn đề gì.
Chỉ cất lời: “Hứa đại nhân ngày thường thích ăn loại bánh ngọt nào nhất?”
Câu hỏi quả thực khiến thất vọng tràn trề. Lời chẳng hề chút tư duy kín kẽ nào, hệt như một câu tán gẫu bâng quơ. Chu Hạnh chán nản rụt đầu về.
Đào Anh hiểu vì hỏi một chuyện chẳng hề liên quan như thế. Nàng cũng kịp suy nghĩ sâu xa mà theo bản năng đáp ngay: “Bánh tuyết hoa.”
Lục Chước Quang nghiêng đầu trầm mặc. Cũng rõ đang suy tính điều gì. Phải một lúc , mới sang với Triệu Khác: “Lời Đào cô nương là sự thật, Hứa đại nhân quả thực thường xuyên lui tới Phong Nguyệt lâu.”
Tề Huyên bèn mang ánh mắt đầy nghi hoặc để đ.á.n.h giá . Nhìn thấy bộ dáng giống đang đùa, ngài bèn hỏi: “Ngươi dựa mà kết luận như ?”
Lục Chước Quang chỉ mỉm đáp. Triệu Khác ở bên cạnh vội tiếp lời: “Vương gia điều , của một tuyệt kỹ độc môn, là thể phân biệt thật giả trong lời của khác.”
Hàng chân mày của Tề Huyên cau chặt đến mức thể kẹp c.h.ế.t một con ruồi. Trong chốc lát, ngài đáp lời .
Dường như kể từ khi đặt chân đến Đan Ngọc, bên tai ngài nhồi nhét vô lời đường mật hoang đường. Đêm qua thì âm sai đoạt mạng, hôm nay mọc tuyệt kỹ phân biệt thật giả. Tên tú tài lướt qua vài cuốn sách bèn tự coi là lão thần tiên. Lần khéo khi xuất hiện một vị tiên nhân chỉ cần bấm đốt ngón tay là phá án treo.
Tên công t.ử bột Triệu Khác vốn dĩ chẳng đáng tin cậy. Hơn nữa tên tú tài bên cạnh càng thích tỏ vẻ thần bí. Kẻ vô cùng quái dị, chằm chằm một trang sách nửa ngày cũng chẳng lật, hệt như chữ tác đ.á.n.h chữ tộ . Tề Huyên trầm mặc , trong lòng đang toan tính việc áp giải mụ tú bà về nha môn để đích thẩm vấn tường tận.
Mối nghi ngờ trong lòng Tề Huyên vẫn tan biến nên ngài vẫn kiên quyết hạ lệnh bắt . Chu Hạnh giả cột nhà trong góc cả buổi cuối cùng cũng chịu rục rịch bước . Nàng tiến lên vài bước chắp tay thỉnh tội: “Vương gia, tiểu nhân và Anh nương giao tình nhiều năm. Tiểu nhân hiểu rõ nàng tuyệt đối loại quen thói ngậm m.á.u phun . Nàng cũng chỉ vì mong sớm ngày tra rõ nguyên nhân Hứa đại nhân sát hại nên mới to gan bẩm báo chuyện . Giả sử nàng rũ sạch quan hệ thì đành ngậm miệng , mang theo bí mật xuống mồ cũng chẳng ai . Hơn nữa đó cũng chỉ là những lời lúc say của Hứa đại nhân, vương gia qua bỏ, xin đừng vội coi là thật. Bọn họ chắc chắn cũng tuyệt đối dám ngoài bàn tán lung tung. Về phần Hứa đại nhân thường xuyên lui tới Phong Nguyệt lâu , đám hạ nhân trong Hứa phủ, phu đ.á.n.h xe ngựa hầu tú bà trong lâu đều là nhân chứng. Ngài chỉ cần gọi vài đến hỏi thăm là sẽ rõ thật giả.”
Tề Huyên lạnh lùng : “Vậy thì bắt bộ về nha môn, sẽ đích thẩm vấn từng một.”
Sắc mặt Chu Hạnh khi nãy vốn dĩ vô cùng nhợt nhạt. Sau khi phòng sưởi ấm bên lò than một hồi lâu, lúc mặt nàng mới vương chút huyết sắc, trông giống sống hơn một chút. Nàng cụp mi mắt để che đồng t.ử màu nâu nhạt, tỏ vô cùng nơm nớp lo sợ: “Vạn thể thưa vương gia. Nếu quả thực bắt tất cả , ngoài rõ nội tình thì e rằng cái chốn thanh lâu chẳng còn ai dám lui tới nữa. Lục tú tài cũng khẳng định Anh nương hề dối. Dẫu vương gia tin Lục tú tài thì cũng nên tin tưởng phán đoán của Triệu đại nhân mới . Anh nương dẫu cũng chỉ là một nữ lưu yếu đuối. Nếu bước chân chốn ngục tù nha môn thì nhẹ cũng sợ đến mất nửa cái mạng. Cúi xin vương gia khoan hồng độ lượng mà tha thứ cho phút lỡ lời của nàng .”
Triệu Khác lúc cũng vấn đề. Vị Lĩnh vương điện hạ vốn dĩ là nóng giận vô cớ. Ngày thường cảm xúc của ngài khá định. Thế nhưng chỉ cần thấy kẻ nào nhắc tới những hành vi bỉ ổi của Hứa Phụng, ngài bèn tức giận đến mức tóc gáy dựng ngược và lôi hạch tội. Đêm qua ngài đe dọa đòi c.h.é.m đầu Huyện quan, hôm nay tống giam bộ trong thanh lâu. Chẳng ngày mai ngài còn định bắt ai nữa. Nha môn huyện Đan Ngọc bé bằng cái lỗ mũi thì nhốt bao nhiêu cơ chứ?
Thế là cũng hùa theo khuyên can: “Nói đúng lắm, Chước Quang là môn khách mà ngay cả gia phụ cũng vô cùng trọng dụng. Huynh tuyệt đối sẽ ăn hồ đồ trong chuyện lớn. Ta hiểu rõ vương gia và Hứa tri huyện tình sâu nghĩa nặng. Ngài vì nóng lòng phá án mà sinh nôn nóng. điều chúng cần truy bắt là hung thủ thực sự. Nếu như bắt nhầm vô tội về quy án thì chẳng sẽ tổn hại đến uy danh lẫy lừng của vương gia ?”
Triệu Khác ngừng một chút sang Đào Anh với nụ mờ ám: “Lại vị tiểu nương t.ử xinh như hoa. Nếu để nàng bước chốn lao tù thì thể nguyên vẹn cũng là một điều khó .”
Tề Huyên đen mặt, nhịn mà lớn tiếng quát: “Ngươi coi nha môn là cái chốn nào hả?”
“Là ăn hàm hồ, xin vương gia chớ để trong lòng.” Triệu Khác hì hì tạ tội.
Ngay đó Phùng Tông và Triệu Khác thi khuyên nhủ. Cộng thêm việc Đào Anh hết sức nhận và năm bảy lượt thề thốt rằng những lời tuyệt đối từng tiết lộ với ngoài, ngày cũng vĩnh viễn nhắc . Cuối cùng Tề Huyên cũng chịu thôi cái ý định bóp cổ áp giải nàng về nha môn.
Triệu Khác phất tay cho Đào Anh lui xuống. Cánh cửa khép , bèn lên tiếng: “Vương gia nghĩ về chuyện ?”
Đào Anh suy cho cùng cũng chỉ là một nữ t.ử thanh lâu nhỏ bé. Có lẽ cả đời nàng cũng từng bước chân khỏi cổng thành. Tràng giang đại hải ban nãy tuyệt đối là lời mà một nữ nhân như nàng thể thốt . Khả năng mười phần thì đến tám chín phần là xuất phát từ chính miệng Hứa Phụng.
Tệ nạn tham ô hủ bại trong triều đình từ xưa đến nay vốn dĩ hiếm. Việc kiểm duyệt sông Đại Vận lỏng lẻo hơn đường bộ nhiều. Bọn chúng càng dễ dàng tìm kẽ hở. Do đó việc thói hối lộ đang thịnh hành cũng hẳn là vô căn cứ. Nếu Hứa Phụng từng ngóng điều gì, là đang nắm giữ chứng cứ cốt lõi thì tuyệt đối sẽ thốt lời khẳng định chắc nịch như . Cái c.h.ế.t của cực kỳ khả năng liên quan mật thiết đến những sự việc .
Đây là chuyện mà hai đều ngầm hiểu trong lòng.
nếu cứ bám theo manh mối mà điều tra tới cùng thì liên lụy đầu tiên là biểu điệt của tri phủ Linh Châu. Càng tra sâu hơn thì chừng lòi những hành vi cậy quyền bẻ cong pháp luật của một Trương đại nhân Lý đại nhân nào đó. Rõ ràng đây là một ngõ cụt chẳng thể nào lách qua.
Phùng Tông nhận thấy sắc mặt Tề Huyên lộ rõ vẻ lo âu sầu não. Hắn đoán chừng ngài đang rơi thế tiến thoái lưỡng nan nên bèn chu đáo hiến kế: “Vương gia, chuyện cũng vội kết luận ngay. Trước đó hạ quan trong lúc điều tra gã gian phu nha của tiểu chỉ điểm, từng đưa tới sòng bạc để tra hỏi. cái chốn thực sự quá mức hỗn tạp nên thu hoạch gì. Hết cách đành nhờ Chu Hạnh giúp đỡ. Nàng và đông gia của sòng bạc vốn là kết nghĩa. Nhờ thế thể mời đông gia tay tương trợ, giúp kiểm tra rõ ràng hành tung của gã gian phu tại sòng bạc ngày hôm đó. Hay là chúng cứ đến sòng bạc xem ?”
Chu Hạnh vô cùng thức thời tiến lên chắp tay bẩm báo, bày tỏ chuyện sớm sắp xếp thỏa. Nàng chỉ đợi các vị đại nhân đích giá lâm sòng bạc.
Rời khỏi nhã gian, Đào Anh vẫn lặng lẽ hầu ở ngoài cửa. Nàng cúi gằm mặt vô cùng cung kính tiễn vài thẳng lối cầu thang dẫn cửa . Chu Hạnh rời xa lò sưởi ấm áp bèn cái lạnh lẽo bủa vây khiến cả co rúm . Trông nàng lúc hệt như một bức tượng đất sét ỉu xìu.
Mọi phía lục tục bước xuống cầu thang. Chu Hạnh thấy hai mắt Đào Anh đỏ hoe, tâm trạng sa sút nên cố ý dừng . Nàng rụt tay áo dựa lưng cầu thang thì thầm to nhỏ với đối phương: “Anh nương, cái tên qua đêm với cô nương của Phong Nguyệt lâu chúng quỵt tiền bỏ trốn rốt cuộc họ tên là gì? Tỷ cứ cho . Ta sẽ gọi đến bắt gã , để cho tỷ quất cho một trận xả giận.”
Đào Anh sụt sịt mũi: “Đâu cần đến lượt tay. Ta sớm sai hộ viện trong lâu tóm cổ . Đừng hòng thiếu dù chỉ là một đồng một cắc.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lech-nhip-ten-goc-hoang-khang-tau-ban/chuong-5-luan-ban-thi-thu.html.]
Chu Hạnh kề sát nàng, chắp tay thành quyền: “Anh nương quả thực vô cùng đáng tin cậy. Dám khác yên lòng, Chu mỗ vô cùng bái phục.”
Lời đùa cợt khiến Đào Anh bật trong nước mắt. Những ngón tay thon thả như hành bóc đẩy nhẹ vai nàng, thấp giọng : “Ta , việc của .”
Chu Hạnh khẽ , lúc mới sải bước xuống lầu. Vừa bước khỏi đầu ngõ, nàng thấy nhóm Tề Huyên vẫn kịp bước lên xe ngựa. Bọn họ đang một gã đàn ông trung niên béo phệ, khoác chiếc áo choàng độn bông cẩm thạch lấp đường cản lối.
Kẻ đó đang khom hành lễ, miệng ngừng lải nhải: “Hạ quan Lữ Hồng, là tri huyện tân nhiệm của Đan Ngọc. Đáng lý hạ quan đến từ hôm , ngặt nỗi đường tuyết trơn trượt khó , dọc đường đành chậm trễ mất mấy hôm. Hạ quan thành danh vương gia và Triệu đại nhân đang tra án ở đây nên vội vàng chạy tới bái kiến. May mắn tới đúng lúc, bỏ lỡ cơ hội gặp mặt hai vị đại nhân.”
Chu Hạnh nheo mắt đ.á.n.h giá Lữ Hồng từ đầu đến chân. Nàng thầm nghi ngờ e là leo lên giường lò cũng phí sức. Cơ thể phì nộn của lão hệt như một con lợn tế chuẩn lên thớt. Khi lão ngẩng mặt lên, ngũ quan càng thêm xứng đôi lứa với vóc dáng. Hai má thịt núng nính ép đôi mắt híp thành một đường chỉ dài. Hai bên cánh mũi kẹp lấy khe rãnh sâu hoắm. Lão toét miệng phơi hàm răng tràn ngập mùi siểm nịnh: “Vương gia và Triệu đại nhân quả thực là tuấn tiêu sái, thiên tư bất phàm. Hạ quan thể dốc sức phò tá hai vị tra án, quả thực là phúc ba đời, mả tổ bốc khói xanh!”
Tâm trạng Tề Huyên vốn dĩ tồi tệ, ngài cũng sớm chán tai những lời tâng bốc nịnh bợ . Ngài chẳng còn bụng nào mà chào hỏi khách sáo nên chỉ khẽ gật đầu đáp lễ bước thẳng lên xe ngựa.
Lữ Hồng cũng chẳng hề mảy may để bụng. Lão tiếp tục lân la: “Các đại nhân bận rộn tra án suốt cả buổi sáng. Trời thì đông giá rét căm căm, tuyệt đối thể để bụng rỗng mà chạy ngược chạy xuôi. Ngay lúc đúng giờ dùng bữa trưa, là để hạ quan chủ nhà, mời hai vị dùng bữa , húp bát canh nóng cho ấm .”
Triệu Khác cũng cảm thấy bụng réo ầm ĩ. Hắn vì câu khen ngợi của lão mà đ.â.m lòng, bèn : “Lữ đại nhân quả thực lòng. Vậy thì chúng uống chút rượu nóng để sưởi ấm thể.”
Lữ Hồng vốn dĩ Lục Chước Quang là vị môn khách nhà họ Triệu vô cùng xem trọng. Lão chỉ xem như một kẻ phụ họa của nhà quyền quý, đang vội vàng lấy lòng mượn gió bẻ măng. Thế nên lão bèn cố ý chen lên phía , lạch bạch theo sát gót Triệu Khác để trèo lên xe ngựa.
Lục Chước Quang tỏ vô cùng kiêng dè đối với hình phì nộn của lão. Hắn lập tức lùi hai bước, khéo nhường chỗ cho lão.
Chiếc xe ngựa vốn dĩ nhỏ hẹp. Lữ Hồng chui thì e rằng chẳng còn chỗ trống nào. Lục Chước Quang chen lấn nhưng giữa trán vẫn giãn êm ái, bày bộ dạng cực kỳ ôn hòa nhã nhặn. Hắn bèn chuyển hướng bước lên chiếc xe ngựa thứ hai ở phía .
Phùng Tông yên vị trong xe ngựa từ bao giờ. Lục Chước Quang lên xe gật đầu vái chào y. Hắn mới an tọa, Chu Hạnh vén rèm cửa chui tọt . Nàng xoa xoa hai tay thổi khí lạnh phì phì, chẳng hề kiêng dè mà sấn tới sát ngay bên cạnh Lục Chước Quang.
Gió lạnh thổi rối tung mái tóc của nàng. Chút m.á.u mặt vất vả nặn trong phòng giờ cũng lặn mất tăm. Gương mặt nàng trắng bệch thấy chút dị sắc, trông hệt như mảnh sứ trắng thuần khiết chút tạp chất. Hàng ghế hai dư dả, thế nhưng Chu Hạnh cứ khăng khăng kề vai sát cánh với Lục Chước Quang. Lục Chước Quang nhích một chút, nàng trườn tới một chút. Da mặt nàng dày lạ thường, chớp mắt ép dính sát vách xe, đành bất lực bỏ cuộc.
Phùng Tông thấy nam nữ đều còn trẻ tuổi, dung mạo cực kỳ tương xứng. Nếu bàn chuyện phong nguyệt thì cũng thật là môn đăng hộ đối. Huống hồ y còn đang mang ơn Chu Hạnh nên tiện mặt phá uyên ương. Thế là y bèn nhắm nghiền hai mắt , dự định mặc kệ tai thấy điều gì cũng mở mắt, giả vờ như bản hề tồn tại.
Xe ngựa còn kịp lăn bánh, Chu Hạnh quả nhiên kìm mà vội vàng lên tiếng: “Lục tú tài thực sự tuyệt kỹ phán đoán khác dối ?”
Chu Hạnh mặc áo bông thật dày, chất vải mềm mại. Có lẽ đó trong thanh lâu nàng lỡ tay dính chút hương phấn nên Lục Chước Quang ngửi thấy thoang thoảng mùi thơm nhàn nhạt. Hắn ôn tồn đáp: “Lừa là một công phu hao tổn tâm trí. Nếu là một lời dối trá dày công sắp đặt từ sớm thì quả thực khó để manh mối. những biểu hiện ẩn giấu trong những tình tiết nhỏ nhặt thể nào giả. Trước đó thấy điểm tâm bàn trong thư phòng của Hứa tri huyện, chỉ đĩa bánh tuyết hoa là ăn, còn những món khác hề động tới. Trước lúc lâm chung mà vẫn cố ăn hai miếng, đủ thấy Hứa tri huyện yêu thích bánh tuyết hoa. Vừa Đào cô nương trả lời vô cùng dứt khoát, sắc mặt hề biến đổi, rõ ràng là hề dối. Nàng nếu nắm rõ thói quen ăn uống của Hứa tri huyện thì đủ chứng minh Hứa tri huyện quả thực là khách quen của Phong Nguyệt lâu.”
Chu Hạnh khẽ trố đôi mắt to tròn, kinh ngạc hỏi: “Hứa đại nhân bản sắp c.h.ế.t ?”
Lục Chước Quang vặn : “Nếu thì cớ chốt chặt cửa nẻo từ bên trong?”
“Quả thực khả năng ... Có lẽ truy sát nên mới trốn thư phòng, chốt chặt cửa sổ.” Chu Hạnh chìm trầm tư, tự lẩm bẩm một : “Vậy rốt cuộc tên hung thủ bằng cách nào mà lọt ?”
Lục Chước Quang tiếp lời. Nhìn thấy xe ngựa chuẩn chìm tĩnh lặng, Chu Hạnh liến thoắng: “Lục tú tài học vấn uyên thâm tỉ mỉ nhạy bén như , cớ cam tâm uốn môn khách? Huynh từng nghĩ tới chuyện thi lấy công danh, bước lên con đường sĩ đồ thênh thang ?”
Tuy bước qua cánh cửa của nhà quan viên quyền quý, nhưng môn khách suy cho cùng cũng chỉ là phận ăn bám. Sống mặt chủ mà việc. Kêu dễ thì là mưu sĩ, khó thì coi là ch.ó săn cũng chẳng ngoa.
“Con sinh ham . Muốn mà thì chẳng thể cầu. Cầu mà giới hạn ranh giới thì thể tranh. Tranh ắt sinh loạn, loạn ắt sẽ rơi đường cùng. Ham là bản tính bẩm sinh, một khi thỏa mãn bèn vung tay theo đuổi. Giả sử theo đuổi mà màng giới hạn thì ắt sinh tranh đoạt. Con một khi giam hãm bởi những khao khát vô tận thì chắc chắn sẽ rơi hố sâu khó lòng thoát . Cho nên d.ụ.c vọng càng lớn, tuyệt cảnh càng sâu.” Lục Chước Quang một áo trắng, mi mắt ẩn chứa nụ , lời tựa như gió xuân mưa phùn: “Lục mỗ tài hèn sức mọn. Thân chẳng vật tùy , bụng chẳng chí hướng lớn lao. Kiếp chỉ vài mặt chữ, vài cuốn sách, lấy cái danh tú tài là mãn nguyện .”
Lục Chước Quang xong mới chợt nhận lắm lời. Trước đây những bài diễn văn trường thiên đại luận như thế thường khiến sinh lòng chán ghét, lôi trò cho là kẻ rớt chữ, mở miệng là bốc mùi toan tính. Hắn tỏ vẻ áy náy toan lên tiếng xin thì ngờ đầu bắt gặp ánh mắt trong veo màu nâu nhạt. Chu Hạnh đang lắng vô cùng say sưa.
Nàng chắp tay bày tỏ sự khâm phục: “Nghe quân một lời, hơn mười năm sách. Lục tú tài chân tài thực học, coi nhẹ danh lợi như , quả thực khiến vô cùng ngưỡng mộ.”
Tâm trạng Lục Chước Quang bỗng chốc trở nên vui vẻ, hiếm khi hứng thú chủ động tán gẫu với khác: “Chu cô nương ngày thường thích sách gì?”
Chu Hạnh mỉm đầy ngại ngùng, : “Nói thật giấu gì , từ nhỏ hễ thấy giấy mực là đau đầu chóng mặt. Cứ hễ mở sách là cảm thấy như ác quỷ bóp cổ thể nhúc nhích, hai mắt tối sầm, toát mồ hôi lạnh. Đọc thêm hai dòng chữ là lập tức lấy mạng. Cho nên thích sách. Ở nhà ngoại trừ giấy lau m.ô.n.g thì chẳng tờ giấy nào khác.”
Phùng Tông cuối cùng nhịn mà mở bừng mắt. Y xem thử da mặt của Chu Hạnh căng bằng da trâu . Vừa dày dai nên mới thể thốt những lời thô bỉ đến mức chẳng thể tưởng tượng nổi như .
Gương mặt Lục Chước Quang vẫn duy trì nụ chừng mực. Phải một lúc thật lâu , mới thốt lên một câu: “Ồ... Thì là .”