Lệch Nhịp (Tên gốc: Hoang Khang Tẩu Bản) - Chương 51: Lễ hội đèn hoa
Cập nhật lúc: 2026-09-01 22:49:50
Lượt xem: 96
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mí mắt của Lý Ngôn Quy giật liên hồi.
Theo kinh nghiệm , đây là một điềm báo cực kỳ xui xẻo. Hắn liếc ngoài cửa sổ, trầm ngâm suy nghĩ xem nên xuống ngủ tiếp ngoài trốn nạn, cuối cùng quyết định móc ba đồng xu , định dùng thuật lục hào để bói xem cát hung .
Đồng xu gieo xuống mặt bàn vang lên những tiếng lanh lảnh, tổng cộng sáu . Lý Ngôn Quy bấm quẻ tính toán, kết quả: Đại hung. Ngay khắc tiếp theo, tiếng gõ cửa vang lên tựa như ác quỷ tới đòi mạng.
Mí mắt của lập tức giật thót. Thậm chí chẳng cần mở cửa, cũng kẻ bên ngoài là ai. Suy cho cùng, khả năng quan sát của ở Vô Thường Tư cũng thuộc hàng nhất nhì. Kẻ thể áp sát cửa đến mức mà hề , ngoài vị cựu Lệnh chủ từng cắm d.a.o bụng , nghĩ ai khác thần thông quảng đại đến thế.
Giờ giả vờ ở nhà cũng muộn. Lý Ngôn Quy hối hận đến xanh lè ruột gan, thế lúc mí mắt giật giật thì nên phi thẳng ngoài cho , gieo quẻ lục hào đúng là lãng phí thời gian. Tiếng gõ cửa vang lên, bên ngoài vẫn đang giả vờ lễ độ nho nhã. Hắn đành c.ắ.n răng, vờ như mà hỏi lớn: "Ai đó?"
Lục Chước Quang đáp: "Ta."
Lý Ngôn Quy hạ thấp giọng: "Người sống ở đây , chỗ ngươi cần tìm ."
Lục Chước Quang chẳng nhiều, đẩy cửa đường hoàng bước . Lý Ngôn Quy vuốt mặt một cái, vội bật dậy, bày vẻ mặt vô cùng nghiêm túc: "Huynh , đêm hôm khuya khoắt đến thăm là chuyện gì ? Có khó khăn gì cứ việc mở lời, vì , dẫu lên núi đao xuống biển lửa cũng tuyệt chối từ."
"Cho mượn vài lạng bạc."
Lý Ngôn Quy: "..."
Lời lọt tai chẳng khác nào câu "Lấy mạng ch.ó của ngươi". Hắn bèn mò xuống gầm giường lôi một cuộn dây thừng, giẫm lên ghế vắt qua xà nhà, thắt một cái nút c.h.ế.t ở tròng thẳng cổ .
Lục Chước Quang lẳng lặng , mãi đến khi Lý Ngôn Quy chuẩn đạp ghế chơi xích đu, y mới rủ lòng từ bi cất lời: "Đến vài lạng bạc cũng ?"
Lý Ngôn Quy rầu rĩ đáp: "Nếu lúc ngươi nhắc sớm hơn một chút là sòng bạc kẻ gian lận thì giờ họa may vẫn còn dư đôi chút."
Lục Chước Quang tự nhận là thấu tình đạt lý, nghĩ bụng Lý Ngôn Quy cho mượn thì cũng ép, thế nên y dây dưa chủ đề nữa mà chuyển lời: "Tuyết Tình c.h.ế.t."
Lý Ngôn Quy chấn động dữ dội, vội vã nhảy tót từ ghế xuống, liên thanh gặng hỏi: "Ngươi cứu cô ? Cô đang ở ? Chưa c.h.ế.t trở về? Có thương quá nặng ?"
Lục Chước Quang lắc đầu. Mang theo tự giác của một kẻ thuộc phe đối lập, y nhiều, chỉ hỏi: "Người trong kinh thành đến ?"
Lý Ngôn Quy trầm ngâm chốc lát, đó bước nhanh tới, thò đầu ngó nghiêng hai bên ngoài cửa, đóng chặt cửa gật đầu với Lục Chước Quang, bắt đầu ám hiệu tay.
Cách vách tai, để phòng họa từ miệng mà , Vô Thường Tư thiết lập các loại ám hiệu tay và tiếng sáo mang ý nghĩa khác , tiện cho việc bảo mật nội dung nghị sự.
Lý Ngôn Quy ba ám hiệu, lượt tượng trưng cho "Rồng": “G.i.ế.c": “Phụ nữ", ghép nghĩa là: "Hoàng đế nắm tung tích của Chu Hạnh, phái đến Linh Kinh để truy sát nàng."
Đã là do Hoàng đế bí mật phái , tuyệt đối là binh thị vệ, mà là t.ử sĩ chỉ trung thành với duy nhất một ngài. Hoàng gia xưa nay vốn truyền thống bồi dưỡng t.ử sĩ, những kẻ đó mang lòng trung thành tuyệt đối và nguyên tắc hành sự duy nhất, bao giờ xuất hiện mặt đời.
Khác với Vô Thường Tư, t.ử sĩ ngay từ khi bắt đầu nhận thức trải qua những đợt huấn luyện tinh thần vô cùng khắc nghiệt. Khái niệm và nhận thức của chúng là tuyệt đối thống nhất, tuân thủ nguyên tắc lệnh của Hoàng đế là hết. Để thành nhiệm vụ, chúng sẵn sàng dâng hiến tính mạng mà chút do dự. Chúng là những thanh "đao" theo đúng nghĩa đen, một khi xuất kích thì chắc chắn là để tru diệt mục tiêu.
Hoàng đế cũng từ nắm sự tồn tại của Chu Hạnh, phái theo dấu vết, xuất động cả Long Ảnh Vệ đến để giải quyết. Thể khiến Hoàng đế bận tâm đến mức , một là do Triệu Chấp bẩm báo phận của Chu Hạnh cho ngài, hai là ngài cho rằng Chu Hạnh thuộc thế lực của một vị quan nào đó trong triều đình, cần thanh trừng.
Lục Chước Quang chỉ một lát, đến vội vàng mà cũng mau lẹ. Y chẳng những nẫng mất một thanh đao của Lý Ngôn Quy, mà còn "mượn" luôn hai lạng bạc ít ỏi còn sót của - y suy đoán chỗ giấu bạc thông qua ánh mắt liên tục liếc về phía gối của Lý Ngôn Quy.
Lý Ngôn Quy thấp thỏm yên cả một ngày, mãi đến khi tin Tuyết Tình vẫn còn sống, dây thần kinh căng cứng của mới nới lỏng. Hắn bên mép giường, lòng đau xót cho bạc của , nhưng cũng tự hiểu rằng đêm nay cần ngoài nữa.
Chu Hạnh thăm dò con thuyền, Phàn Úy đến Linh Kinh cũng là để truy tìm tang vật, con thuyền đó chắc chắn sẽ bọn họ chặn . Do đó, cần tốn công vô ích theo dõi nhà họ Vân nữa. Còn chuyện Hoàng đế phái t.ử sĩ truy sát Chu Hạnh thì càng liên quan đến . Trước khi đến Linh Kinh, hề nhận mệnh lệnh , chẳng việc gì dính líu . Biết Tuyết Tình còn sống, đêm nay thể kê cao gối mà ngủ một giấc thật ngon.
Lý Ngôn Quy múc nước rửa mặt, thổi tắt nến. Thế nhưng chui trong chăn, bên ngoài truyền đến tiếng động, những bước chân đang nhanh chóng tiến gần. Hắn lập tức lật nhảy xuống giường, tiện tay vớ lấy thanh đao ở đầu giường, thoắt cái áp sát cửa, áp tai lên màng cửa, nín thở ngưng thần.
"Hình như là ở đây..."
"Gõ cửa xem ."
Tiếng tiến gần, tiếng gõ cửa ngay đó vang lên. Lý Ngôn Quy giờ cứ thấy âm thanh là da đầu tê rần. Có kinh nghiệm từ , im bặt lên tiếng. Lát , một thanh đao mảnh từ khe cửa đ.â.m , Lý Ngôn Quy ngoắc đầu né tránh, chỉ "xoạch" một tiếng giòn giã, then cửa c.h.é.m đứt ngọt lịm.
Hắn vung đao trong chớp mắt, đ.â.m sầm về phía bóng bên cửa. Vậy mà "keng" một tiếng chói tai, lưỡi đao một thanh kiếm đưa ngang cản chắc nịch. Cùng lúc đó, Lý Ngôn Quy cũng rõ tới, động tác khựng .
Dưới ánh trăng, một phụ nữ mặc cẩm y đang đó, nở nụ hiền từ Lý Ngôn Quy: "Tiểu Quy, trốn ở cái nơi xó xỉnh thế, tìm mãi."
Lý Ngôn Quy thu đao, cúi đầu lùi hai bước: "Trịnh lão."
Người tới tên là Trịnh Kỳ, năm nay ngoài bốn mươi hai, là nhân vật tầm cỡ nguyên lão của Vô Thường Tư. Từ thời niên thiếu, bà theo bên cạnh Triệu Chấp, từng đảm nhận chức Lệnh chủ trong vài năm. Sau , vì một trọng thương nên bà thoái vị rút lui, còn tham gia các nhiệm vụ của Vô Thường Tư nữa. Bà chỉ là nghĩa mẫu của tân Lệnh chủ Trịnh Dĩnh, mà còn từng là sư phụ của Lục Chước Quang.
Cặp sinh đôi đang bên cạnh bà lúc , nếu xét về võ công mà tách riêng thì chẳng ai địch nổi Lục Chước Quang, nhưng nếu liên thủ thì thể liều một trận. Trịnh Kỳ đột ngột đến Linh Kinh, còn dẫn theo hai kẻ , mục đích là gì quá rõ ràng.
Bà chắp tay bước dạo phòng, từ tốn thắp sáng ngọn nến bàn. Ánh lửa tỏa , chiếu sáng căn phòng tồi tàn.
"Ngươi Đan Ngọc một chuyến mà lưu lạc đến bước đường , đến cả một nơi ở t.ử tế cũng thuê nổi ?" Bà giơ tay, giật sợi dây thừng vắt xà nhà xuống, thở dài: “Ngươi từ nhỏ lớn lên bên cạnh , tình nghĩa sâu nặng. Có khó khăn gì thì cứ , cớ thế ? Cù Thủy, lấy cho Tiểu Quy ít bạc để cứu nguy ."
Một gã đàn ông tiến lên vài bước, lấy mấy thỏi bạc đặt lên bàn. Ánh mắt Lý Ngôn Quy lướt qua, thấy bạc phán chiếu ánh sáng đầy cám dỗ ngọn nến, bèn cất tiếng hỏi: "Tại Trịnh lão tới Linh Kinh?"
"Lục Liễm phản bội chạy trốn. Ta là sư phụ cũ của , dạy một bản lĩnh nhưng quản giáo t.ử tế, dĩ nhiên cũng . Lần đến đây là để thanh lý môn hộ." Trịnh Kỳ xuống, chậm rãi : "Ta đang ở đây. Ngươi xưa nay vốn thiết với , chắc hẳn cũng gặp mặt , thể cho đang trốn ở ?"
Lý Ngôn Quy nghĩ thầm trong bụng: Chuyện là do các may mắn thôi, đến sớm nửa khắc là đụng .
Trịnh Kỳ thấy đáp, bèn ôn tồn khuyên nhủ: "Lần ngươi việc tới nơi tới chốn, Đại nhân thất vọng về ngươi. Hiện giờ là cơ hội để ngươi lấy công chuộc tội đấy. Nói cho Lục Liễm ở , lúc về nhận thưởng sẽ tính luôn cả phần công lao của ngươi, đồng thời đỡ cho ngươi vài câu mặt Đại nhân."
Lý Ngôn Quy liếc cặp sinh đôi nọ, : "Thân thủ của Lục Liễm thế nào chúng đều hiểu rõ. Chỉ dựa mấy , cho dù tìm thì cũng là nạp mạng thôi."
"Không cần lo, nhân thủ mang theo đủ dùng. Có điều quá giỏi lẩn trốn, tìm kiếm phiền phức một chút." Trịnh Kỳ tuy ngoài bốn mươi, nhưng dung nhan vẻ gì là già cỗi, khi rộ lên còn mang chút vẻ linh động của tuổi trẻ: “Hắn hại ngươi nông nỗi mà ngươi vẫn còn giấu giếm ư? Chúng tìm hành tung của Chu Hạnh, đêm nay sẽ lấy mạng ả, tới lúc đó lấy đầu Lục Liễm mang về báo thù cho công tử, dứt điểm chuyện . Hiện giờ quốc cục đang rung chuyển, Đại nhân đang nén nỗi đau mất con, ngày đêm lo liệu cho dân. Chúng cũng nên dốc hết sức để san sẻ nỗi âu lo cùng ngài, đúng ?"
"Ta thực sự đang ở , dù mang vạn lượng vàng hỏi thì cũng vô dụng thôi. Tuy nhiên..." Lý Ngôn Quy bịch xuống giường, cụp mí mắt : “Nếu bà tìm Chu Hạnh, thì tất nhiên sẽ thấy Lục Liễm."
Đèn hoa rực rỡ khắp nơi, cầu cũng mở rộng đón qua .
Linh Kinh lệnh cấm đêm. Những ngọn đèn hoa kiểu dáng tinh xảo giăng đầy các ngã phố chính đan xen dọc ngang. Xe hương rải cánh hoa chầm chậm lăn bánh xuyên qua dòng . Các sạp hàng hóa san sát muôn màu muôn vẻ, tiếng rao bán dạo vang vọng khắp các ngõ hẻm. Vạn ngọn đèn rực rỡ như , thắp sáng thâu đêm.
Lễ hội ở nơi một phong tục, trẻ em sẽ mặc áo sặc sỡ, còn lớn bất kể nam nữ đều cài hoa lên đầu để cầu nguyện quốc vận hưng thịnh, hoa nở rực rỡ khắp nhân gian.
Loại và kiểu dáng hoa cài của nam và nữ cũng chút khác biệt. Hoa cài của nam giới màu sắc sặc sỡ, thường là hai loại hoa lan và hoa cúc, còn hoa của nữ giới thì gò bó loại hình, từ màu sắc rực rỡ đến thanh nhã, kiểu dáng phong phú đủ đường.
Những con phố giăng đèn hoa thì tiểu thương chiếm dụng, cứ hai bước thấy một sạp bán hoa cài tóc. Chu Hạnh ngắm, cuối cùng dừng một sạp hàng. Nàng cầm tay hai cành hoa cài, tỉ mỉ so sánh với . Phàn Úy bên cạnh kiên nhẫn chờ đợi.
Y quen với phong tục địa phương, càng cho rằng nam nhân nên đội mấy thứ như hoa lên đầu. Xuất từ tướng môn, từ nhỏ lớn lên đòn roi, tổ phụ răn dạy quá nhiều nên y cũng chẳng mắt những kẻ bôi son trát phấn. Đấng nam nhi thì dáng nam nhi, trát phấn bôi son, cài hoa đeo khuyên thì còn thể thống gì?
hai cành hoa tay Chu Hạnh rõ ràng là dành cho nam giới, khiến y khỏi liếc thêm vài .
Hôm nay nàng khác lạ. Có lẽ là để hòa chung khí lễ hội, hiếm khi Chu Hạnh diện lên những màu sắc tươi sáng. Bên trong là một lớp áo dài cổ trắng muốt, khoác ngoài là chiếc áo tì giáp màu xanh lục thêu uyên ương, bên là chiếc váy nguyệt hoa màu hồng hạnh. Dù loại vải vóc đắt tiền gì, nhưng ánh đèn lấp lánh rọi xuống, trông nàng vẫn toát lên một vẻ lung linh mềm mại. Nàng buộc gọn ống tay áo rộng, mái tóc dài chải búi một nửa, phần tóc xanh còn xõa tung vai. Trên búi tóc cài chiếc trâm ngọc trúc mà y tặng đó. Rõ ràng trang điểm, cũng chẳng tô điểm châu báu ngọc ngà, mà vẫn tỏa sáng rạng rỡ, khiến trầm trồ chói mắt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lech-nhip-ten-goc-hoang-khang-tau-ban/chuong-51-le-hoi-den-hoa.html.]
Hai cành hoa cài tay nàng, một cành là hải đường đỏ thẫm, cành là hoa sen trắng muốt. Phàn Úy đoán chừng Chu Hạnh nhận quà của y thì hẳn cũng định đáp lễ, bèn : "Mắt của Chu cô nương , hai cành hoa cài tuy phong cách khác biệt, nhưng việc tinh xảo, hơn hẳn mấy món phàm tục sặc sỡ . Không cô nương mua cho , là định tặng ai?"
Chu Hạnh y mở lời bèn ngước mắt lên, sang hỏi: "Thường Tùng thích loại nào?"
Lòng Phàn Úy nóng lên, mặt nở nụ mang theo chút thẹn thùng: "Theo thiển ý của tại hạ, hoa sen trắng thanh khiết tao nhã sẽ hơn, màu sắc quá mức sặc sỡ mà cài lên đầu thì e là khách lấn át chủ."
Nàng xong quả nhiên cầm cành sen trắng lên ngắm nghía, đó trở tay tặng cho Phàn Úy, : "Đêm nay là lễ hội, Thường Tùng cũng nên nhập gia tùy tục, cài hoa lên để cùng bách tính nơi đây cầu nguyện hoa nở khắp nhân gian ."
Phàn Úy vui mừng khôn xiết, vội vàng nhận lấy bông hoa, : "Tuyệt đối phụ mỹ ý của cô nương." Vừa vặn tiểu thương đưa tới một mặt gương, y soi gương cài hoa lên tóc, ngoảnh đầu sang khoe với Chu Hạnh: “Thế nào?"
Chu Hạnh gật đầu, vẻ đoan trang khen ngợi: "Thường Tùng vốn sinh tuấn tú, đây chẳng qua chỉ là thêu hoa gấm mà thôi."
Trên Chu Hạnh luôn một sức hút kỳ lạ, ngay từ cái đầu tiên khiến thể rời mắt. Rõ ràng chỉ là một câu nịnh nọt khen ngợi thể bình thường hơn, y thấy ngọt ngào tận tâm can. Lại chiếc trâm ngọc trúc tóc nàng, y cảm giác hai dường như đạt đến mức độ hai tình cùng duyên, tâm ý tương thông.
lúc đêm nay hoa trăng tròn, ngỏ lời yêu thương trong một ngày cát tường như thế quả là còn gì thích hợp hơn. Phàn Úy : "Phía là ngã phố đèn hoa chính, Chu cô nương theo dạo một lát nhé?"
Chu Hạnh gật đầu, móc đồng xu trả tiền mua hoa. Phàn Úy xoay về phía , nhưng nàng cất bước ngay, mà ngoảnh đầu lướt qua phía . Trên con phố nhộn nhịp đông đúc, những bóng lay động đan xen ánh đèn. Ánh mắt Chu Hạnh đặt dòng chen chúc, nán thật nhanh ở vài vị trí.
Hai đến ngã phố chính, khung cảnh biển đèn hoa lộng lẫy lóa mắt , tiếng ồn ào náo nhiệt ầm ĩ đến mức gần như chẳng nổi bên cạnh đang gì. Đừng là tìm cơ hội thích hợp để bộc bạch tâm ý, ngay cả việc trò chuyện bình thường cũng khó khăn. Đã bao Phàn Úy nắm lấy tay Chu Hạnh, nhưng cứ dòng xô đẩy cản trở, đành nương theo dòng về một hướng, mãi cho đến tận cuối phố mới rộng rãi.
Y ý tìm một nơi hẻo lánh vắng vẻ, bèn sang hỏi Chu Hạnh: "Ta tính tình Chu cô nương xưa nay phóng khoáng tự do, chịu gò bó. Thế nhưng năm nay cô nương hai mươi bốn tuổi , từng nghĩ đến việc tìm một đấng lang quân như ý để định bề gia thất ?"
"Nếu thể định, ai trôi dạt mãi ?" Chu Hạnh bờ sông, những cơn gió thổi vờn mái tóc dài của nàng. Nàng ngửa đầu, chẳng rõ là đang ngắm vầng trăng tròn ngắm những chiếc đèn trời bay phấp phới, ung dung đáp: “Chỉ là như xuất thấp kém, tính tình cổ quái. Lúc ở Đan Ngọc, đến bà mối cũng chẳng buồn bước qua cửa nhà , càng phụ mẫu chủ, thế nên cứ bỏ xó mãi."
"Thế nhân đa đều thiển cận, thể thực sự thấu vẻ của Chu cô nương mà thôi." Phàn Úy ngắm sườn mặt của Chu Hạnh. Dưới thứ ánh sáng rực rỡ , đôi mắt nàng ánh lên vẻ mong manh thanh khiết, còn chói lọi hơn cả đường phố ngợp ánh đèn. Lồng n.g.ự.c y dâng lên một dòng nước ấm nóng, những lời âu yếm hứa hẹn sắp bật khỏi miệng thì bỗng Chu Hạnh lên tiếng.
"Ngày mai Thường Tùng về kinh ?"
Phàn Úy cắt đứt mạch suy nghĩ, khựng một nhịp mới đáp: " . Dù tra rõ những thứ thuyền, nhưng những phái đều một trở . Nếu mờ ám thì chắc chắn sẽ hung hiểm đến mức . Thế nhưng hành động của đ.á.n.h rắn động cỏ. Người nhà họ Vân phát hiện kẻ đang điều tra, sáng nay vốn định nhổ neo cho thuyền chạy mất, nhưng nhờ âm thầm giam lỏng con thuyền . Không lệnh khám xét, thể tự tiện dẫn soát thuyền, thế nên quyết định ngày mai sẽ phi ngựa về kinh thành, chờ xin lệnh phê chuẩn mới bắt ."
Chu Hạnh : "Lệnh khám xét cần qua phê chuẩn, một một về ít nhất cũng mất hai ngày, chỉ e sự tình sẽ sinh biến."
"Chu cô nương nghĩ nên thế nào?"
Chu Hạnh trầm ngâm trong chốc lát, đó lên tiếng: "Bắt giam kẻ của Vân thị . Thương thuyền của khác bao trọn, nghĩ thì ắt hẳn ở Linh Kinh cũng tiếp ứng. Cách một mặt thể dụ rắn khỏi hang, kẻ nào đến cứu thì đó là đồng mưu, mặt khác cũng thể ngăn cản Vân thị giở trò khác, con thuyền vạn thể để chúng lái . Thói tham ô dòng sông Đại Vận thịnh hành từ lâu, thứ con thuyền chắc chắn là bằng chứng thép, chúng tuyệt đối thể bỏ lỡ cơ hội ."
Vẻ lo âu hiện rõ khuôn mặt Phàn Úy: "Bắt là một nước cờ hiểm, việc rơi đầu thế , đối phương tuyệt đối sẽ khoanh tay chờ c.h.ế.t."
Chu Hạnh khẽ mỉm : "Ta thể coi chừng hai ngày, việc cũng khó, chỉ mong Thường Tùng sớm về nhanh."
Phàn Úy nụ mỉm của nàng cho hoa mắt, tiếng tim đập thình thịch trong lồng n.g.ự.c ngày càng lớn, rộn ràng đến mức yên .
Chu Hạnh ngưng mắt y, tiếp: "Ta còn một việc nhờ vả."
Phàn Úy vội đáp: "Cần gì khách sáo với , Chu cô nương chuyện gì cần giúp đỡ cứ thoải mái ."
"Là chuyện cũ mà từng nhắc tới trong thư gửi cho Thường Tùng. Huynh cũng nghĩa của ăn chay niệm Phật, tính tình thiện lương, năm ngoái tin miền Nam dân tị nạn tràn lan, bá tánh lầm than, bèn đem quá nửa tiền buôn bán kiếm quyên góp cứu tế. dịp đầu năm triều đình kêu gọi quyên góp gạo, bèn mua năm trăm cân gạo để hưởng ứng. cuối năm ngoái Đan Ngọc liên tiếp xảy chuyện lớn, quan phủ rối tinh rối mù, công việc đình trệ, nghĩa đành chuyển gạo lên kinh thành. Đáng tiếc là tìm vị quan nào để chỗ dựa, lúc qua cửa quan giữ lâu, ít gạo khoang thuyền lên mốc. Mấy ngày nay sầu đến sứt đầu mẻ trán, cũng lo sốt vó theo, Thường Tùng thể châm chước tạo điều kiện giúp ?"
Quyên gạo tuy là việc thiện, nhưng bên trong cũng nhiều đường nét, lắm điều để ý. Nếu như thể mượn danh nghĩa của một vị quan lớn để vận chuyển thì phần thưởng nhận đương nhiên sẽ hơn nhiều so với bình thường. Hơn nữa, cửa quan tra xét nghiêm ngặt, nhiều quy luật ngầm bất thành văn. Qua cửa quan mà "tiền nước", chắc chắn sẽ kiếm cớ giữ , trễ nải thời gian là chuyện nhỏ, bộ năm trăm cân gạo đều mốc meo, đó mới là chuyện lớn.
Phàn Úy dư Chu Hạnh nhờ vả chuyện gì. Nếu như con thuyền Phàn gia ô dù thì chẳng cần lo lót nhiều, qua cửa quan chắc chắn sẽ thuận buồm xuôi gió.
Việc Chu Hạnh rõ trong lá thư hẹn gặp mặt đó, Phàn Úy cũng sớm tính toán trong lòng, : "Chẳng chuyện khó khăn gì, nhưng cần phái soát thuyền , hơn nữa các trạm quan thuế phía đều điều tra theo thủ tục bình thường. Song nhờ treo cờ của Phàn gia, thuyền sẽ ưu tiên kiểm tra và thông hành , mất nhiều thời gian, chỉ mong Chu cô nương đừng để bụng."
Chu Hạnh nở nụ duyên dáng, đôi mắt như chứa đầy gợn sóng nước, thẳng Phàn Úy: "Điều là tất nhiên, chuyện cứ theo luật, tuyệt đối dị nghị gì. Quyên gạo cứu tai ương, hỗ trợ dân tị nạn là việc cấp bách chẳng thể chậm trễ, nếu vì thế cũng mặt dày mở miệng nhờ vả, đa tạ Thường Tùng."
"Chu cô nương mang trong lòng đại nghĩa, đừng Linh Kinh, dẫu khắp thiên hạ cũng chẳng tìm cô nương thứ hai thể sánh vai. Ta thực tâm khâm phục, thể đóng góp chút công sức mọn , quả là vinh hạnh vô cùng."
Chu Hạnh khẽ cụp hàng mi, khuôn mặt ánh đèn hắt dát đầy ánh vàng: "Trên đời những giống như , những tài giỏi hơn còn nhiều vô kể. Ta chẳng qua cũng chỉ là một mảnh đời trôi nổi giữa chúng sinh, chẳng gì đặc biệt."
Phàn Úy vội vã đáp lời: " ở trong lòng , Chu cô nương là một hai."
"Đoàng..."
Một đóa pháo hoa nổ vang giữa trung, những sắc màu rực rỡ b.ắ.n tung tóe lên bầu trời, dấy lên một tràng tiếng hò reo kinh ngạc.
Chu Hạnh hề đắm chìm trong ánh mắt chứa chan tình ý nồng nàn của Phàn Úy. Nàng ngẩng đầu nương theo âm thanh, ánh mắt ngắm chuẩn xác một con chim Hắc Vũ lẩn khuất giữa những đóa pháo hoa bung nở và lồng đèn trời chi chít, dõi theo đường bay vụt qua của nó giữa những tia sáng muôn màu muôn vẻ.
Đại hội pháo hoa mặt sông bắt đầu, tiếng pháo nổ đoàng đoàng dứt. Đám đông dần dồn về phía bờ sông, chẳng mấy chốc chật như nêm cối, nước chảy lọt. Phàn Úy vội vàng định nắm lấy tay Chu Hạnh, định kéo nàng vòng tay để bảo vệ khỏi chen lấn, nhưng chẳng hiểu chộp trượt.
Sau đó dòng ào tới, y xô đẩy chao đảo lùi hai bước. Tới khi đầu , Chu Hạnh biến mất . Lòng y bỗng chốc hoảng hốt, ánh mắt quét điên cuồng trong đám đông, thế nhưng chẳng tìm thấy hình bóng Chu Hạnh nữa. Y cất cao giọng gọi tên nàng, nhưng thanh âm cũng nhấn chìm giữa muôn vàn tiếng ồn ào inh tai nhức óc, một lời trả lời.
Pháo hoa rực rỡ lóa mắt tạo nên một cảnh tượng hoành tráng từng . Dòng ùn ùn đổ về bờ sông, nhưng Chu Hạnh ngược dòng. Bóng hình nàng len lỏi lao vun vút nhưng linh hoạt vô cùng, hề va chạm bất kỳ ai.
Đêm nay kẻ đang bám theo nàng. Từ nửa canh giờ nàng phát giác. Chỉ là nơi đông , những kẻ bám đuôi dám manh động, vì Chu Hạnh vẫn ung dung thong thả trao đổi xong công sự với Phàn Úy, đó mới lợi dụng sự ồn ào náo nhiệt lúc nãy để chuồn .
Hành tung chuyến đến Linh Kinh của bọn họ tuy bí mật, nhưng chung quy vẫn dựa lộ dẫn để qua cửa thành. Hơn nữa hôm qua nàng còn gặp thương hộ địa phương, hành tung của Phàn Úy còn sự giám sát của Vô Thường Tư thì hành tung của nàng tất nhiên cũng chẳng thể giấu nổi.
Kế hoạch ban đầu của nàng là nương theo dòng đông đúc, về hướng con phố gần nơi ở hơn. Kể cả gặp mai phục thì vẫn thể thuận lợi về. chim Hắc Vũ của Viên Sát bỗng nhiên xuất hiện đỉnh đầu.
Trước lúc khỏi cửa tối nay, nàng dặn dò Viên Sát kỹ lưỡng, nàng sẽ lấy vài con phố lộ trình cố định. Tới lúc đó nếu sự cố bất ngờ phát sinh, chim Hắc Vũ chỉ cần bay lượn vòng quanh mấy con phố , khi nàng thấy ắt sẽ đuổi theo.
Vài con đường là khu vực đông đúc nhất, tụ tập tại những phố lớn để ngắm đèn hoa trong lễ hội, còn các khu vực khác khá vắng vẻ, nhất là đoạn gần ngoại ô. Chu Hạnh mới một đoạn ngắn, bóng dáng thấp thoáng bắt đầu rục rịch.
Chim Hắc Vũ đổi hướng bay vòng tròn, bay lên phía để dẫn đường, điều chứng tỏ đang dùng tiếng sáo dẫn dụ nó. Nàng tăng tốc độ lên, mất thời gian một khắc là tới ngoài thành. Trên đường chỉ còn sót lác đác vài qua , âm thanh huyên náo dường như vẳng từ một bầu trời khác, càng tăng thêm vẻ vắng lặng tiêu điều cho nơi .
Ở đây một ngôi miếu bỏ hoang, đó dỡ mất một nửa hiểu vì lý do gì mà ngừng thi công, trở thành nơi trú ngụ của những kẻ ăn mày. Tuy nhiên, hôm nay náo nhiệt như thế, ăn mày đều bận khất thực phố cả , trong ngôi miếu hoang vắng tanh chẳng một bóng . Chim Hắc Vũ cụp cánh, đậu bức tường rách nát gồ ghề, nghiêng đầu rỉa lông.
Chu Hạnh dừng bước, đưa mắt lướt qua một lượt, khỏi nhíu mày, chẳng hiểu tại Viên Sát dẫn đến cái nơi .
Sau lưng bỗng vang lên tiếng bước chân, nàng vén tà váy, đến khi xoay , lưỡi đao trúc diệp gọn trong tay, lóe lên tia sáng lạnh lẽo âm u ánh trăng rằm vằng vặc.
Những kẻ bám theo nàng hồi lâu nay đồng loạt hiện từ khắp nơi, tất cả đều vận hắc y, giống như những cái bóng đen kịt từ bóng tối chui lên mặt đất, tạo thành một vòng vây nửa hình tròn, chặn con đường sống mặt Chu Hạnh.
Chu Hạnh nhanh chóng lia mắt quét một vòng. Nàng ước chừng sơ sơ đối phương bảy tên, thắt lưng giắt lệnh bài màu đen, rõ ràng là của Vô Thường Tư. Chu Hạnh từng giao đấu với của Vô Thường Tư, nhưng đám mặt khác hẳn. Có lẽ trong cùng một môn phái, cho dù phận ngang , vẫn sự chênh lệch cao thấp.
Chu Hạnh liệu tính rằng đây sẽ là một trận ác chiến, nàng cất tiếng gọi: "Viên Sát, đây ."
"Viên Sát á?" Có một âm thanh ngậm miệng rõ chữ truyền từ đằng , kề sát bức tường phía nàng. Chu Hạnh nghiêng đầu sang, thấy Lục Chước Quang thong thả bước từ đằng bức tường gãy. Trong miệng y còn đang ngậm chiếc còi dùng để dẫn dụ chim Hắc Vũ, ánh trăng, khuôn mặt tuấn mỹ của y nở một nụ nhạt: “Vậy thì cô thất vọng , ở đây chỉ một thôi."