Lệch Nhịp (Tên gốc: Hoang Khang Tẩu Bản) - Chương 52: Lòng có thiên vị

Cập nhật lúc: 2026-09-01 22:49:51
Lượt xem: 100

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vị cựu Lệnh chủ ở Vô Thường Tư thể là "tai tiếng lẫy lừng". Y là nghĩa t.ử chủ nhân mà Vô Thường Tư tận trung coi trọng và yêu thương, là đồ Trịnh lão dốc hết tâm huyết bồi dưỡng. Về mặt võ công, y trời phú, thiên phú bẩm sinh cộng thêm dị trùng trong cơ thể gia trì, ở Vô Thường Tư gần như đạt đến mức bất khả chiến bại, những kẻ vì tranh đoạt vị trí Lệnh chủ mà c.h.ế.t trong tay y thể dùng chính đầu của để chứng minh.

Trong quá trình trưởng thành, y càng lập chiến tích lớn nhỏ khiến kính sợ - chỉ riêng việc phế tay của Triệu công tử, những kẻ khác trong Vô Thường Tư đ.á.n.h c.h.ế.t cũng lá gan .

Bởi , khoảnh khắc thấy Lục Chước Quang bước từ phía bức tường đổ, bước chân đang ép sát Chu Hạnh của bọn chúng lập tức khựng .

Kể từ khi Lục Chước Quang phản bội rời khỏi Vô Thường Tư, lẽ những khác tới cũng chỉ nộp mạng, Triệu Chấp vẫn phái tìm y. Lần hội ngộ hẹn mà gặp , đối với mấy kẻ quả là một việc xui xẻo chí mạng.

Vầng trăng sáng vằng vặc treo cao, tiếng pháo hoa nổ vang từ xa vẫn liên tục vọng , đêm dài dường như sáng hơn ngày thường. Lục Chước Quang bận một áo trắng vướng bụi trần, mái tóc dài buộc cao, vài lọn tóc xõa tung rơi bên trán và mang tai, tôn lên đường nét khuôn mặt phần ôn hòa. Chân mày y mang theo chút tản mạn, là tâm trạng , là khi đối mặt với đám thuộc chủ cũ gồng nổi vẻ đắn.

Chu Hạnh nhẩm tính trong lòng, gần tám canh giờ gặp y. Nàng ngắm sườn mặt của Lục Chước Quang, mỉm hỏi: "Sao ngươi thấy ngươi thì sẽ thất vọng chứ?"

Lục Chước Quang vốn định tán gẫu, nhưng lên tiếng là y đáp lời. Thế là y lấy chiếc còi trong miệng , ánh mắt dừng nàng trong thoáng chốc. Cái liếc mắt nhanh, gần như chỉ lướt nhẹ qua, nhưng cũng đủ để y rõ nàng: "Vừa nãy cô cũng gọi ."

Khóe mắt Chu Hạnh vẫn lưu tâm đến những kẻ xung quanh, thấy bọn chúng đều đơ tại chỗ, dường như ngờ chạm trán cựu Lệnh chủ lúc , rối loạn phương hướng. Lúc rõ ràng là cơ hội cực kỳ thích hợp để tấn công, thể đ.á.n.h úp khi đối phương đang d.a.o động tâm trí, nhưng Chu Hạnh chọn động thủ, mà hứng thú bừng bừng chuyện với Lục Chước Quang: "Ta dẫn đường là ngươi? Ngươi cách nào mượn chim Hắc Vũ từ tay Viên Sát ?"

Lục Chước Quang trả lời, mà hỏi ngược : "Tâm trạng của Chu cô nương khá nhỉ?"

Chu Hạnh buột miệng đáp như một thói quen: "Thấy ngươi thì tâm trạng thể kém ?"

Lục Chước Quang cảnh giác liếc xéo nàng một cái, y chẳng buồn ừ hử đối với câu phân biệt là thật lòng giả ý , trong ánh mắt còn loáng thoáng vẻ lên án thái độ cợt nhả của nàng.

Chu Hạnh ha hả, trêu ghẹo y nữa mà hỏi: "Cơ mà ngươi đưa đến cái nơi gì?"

"Vô Thường Tư quy củ hiến dâng tính mạng vì nhiệm vụ, bọn chúng nếu thấy , nhất định sẽ chạy trối c.h.ế.t tứ phía." Tay của y xuyệt nhẹ từ , một thanh đao mỏng, thon dài lập tức xuất hiện trong tay: “Nơi rộng rãi, tiện cho việc bắt ."

Y dứt lời, mấy kẻ đối diện cũng lập tức hành động, quả nhiên hẹn mà cùng xoay bỏ chạy. Cùng lúc đó, Lục Chước Quang ngậm còi thổi, ba tiếng ngắn ngủi, hạ lệnh tác chiến phối hợp cho chim Hắc Vũ. Chim Hắc Vũ kêu vang một tiếng, dũng mãnh giang đôi cánh vút lên trung, lao như mũi tên rời cung!

Lục Chước Quang và chim Hắc Vũ đồng thời xuất kích, tốc độ của y thế mà hề chậm hơn nửa phân. Thân hình y tựa như một bóng ma bay lượn trong đêm tối, lao thẳng đến chặn đầu kẻ đang cách xa nhất. Là duy nhất từ đến nay thể liên tục cắt đuôi Tiền Bất Đoạn, mãi đến hôm nay Chu Hạnh mới thực sự chứng kiến tốc độ của Lục Chước Quang.

Khoảnh khắc y lao , chỉ thể bắt vị trí của y nhờ bóng đao phản chiếu ánh trăng. Chỉ trong cái búng tay, y áp sát lưng đối phương như quỷ mị. Có lẽ cảm nhận luồng gió lạnh gáy, tên đột ngột xoay đ.â.m trả. Đòn tấn công áp sát thế khó để né tránh, nhưng Lục Chước Quang chỉ khẽ nghiêng , lưỡi đao đ.â.m hụt, sượt qua vạt áo y.

Khắc tiếp theo, cổ kẻ nọ liền hằn một sợi chỉ đỏ. Hắn vội vàng vứt đao, hai tay ôm chặt lấy cổ, ngay đó m.á.u tươi ồ ạt tuôn qua kẽ tay, ngã gục xuống đất mà kịp phát lấy một tiếng động.

Toàn bộ bản lĩnh Lục Chước Quang đều thể hiện ở một chữ - "Tĩnh". Y chuyển động tựa như con rắn lẩn khuất trong màn đêm, nhẹ nhàng tiếng động. Lúc tay đều chỉ trong chớp mắt, kín đáo chuẩn xác, do đó khiến cảm nhận sát ý mãnh liệt cuồn cuộn, ngược còn toát một sự bình thản vô hình.

Chu Hạnh yên tại chỗ, ánh mắt bám riết lấy bóng dáng y. Ngôi miếu hoang nơi ăn mày tụ tập tự nhiên thể thắp đèn, tất cả đều nhờ ánh trăng vằng vặc chiếu rọi. Cũng may bộ áo trắng như tuyết của y màn đêm vô cùng chói mắt, mới giúp tầm của Chu Hạnh thể khóa chặt y.

Võ công của Vô Thường Tư đa phần lấy ám sát chủ đạo, vạn biến rời gốc, coi trọng sự nhanh, chuẩn, hiểm. Thế nhưng so sánh, Chu Hạnh nhận ngay đám kém xa Lục Chước Quang. Từng động tác, lực đạo của Lục Chước Quang đều cực kỳ mau lẹ và chuẩn xác. Khi đối mặt với đòn tấn công, giả sử lùi ba tấc là vặn né , y tuyệt đối sẽ lùi đến bốn tấc, vì thế nên trông y cực kỳ dư dả, ung dung.

" là thói quen ." Chu Hạnh thầm đ.á.n.h giá với vẻ tán thành: “Nếu phán đoán sai một chiêu, sẽ lập tức nguy hiểm đến tính mạng, nên sửa đổi ."

Chim Hắc Vũ vỗ cánh bay thấp, đuổi theo những cái bóng đang bỏ chạy, cất tiếng kêu báo vị trí cho Lục Chước Quang. Vô Thường Tư kể cũng nể mặt Chu Hạnh phết, những kẻ phái tới vây bắt nàng đều là những cán tướng thủ thượng thừa trong tư. Nhìn thấy Lục Chước Quang triển khai phản truy sát, bọn chúng liền quyết đoán từ bỏ việc bỏ trốn, chia hai hướng: một hướng g.i.ế.c Chu Hạnh, một hướng thì hợp lực vây công Lục Chước Quang.

Đôi mắt Chu Hạnh chuyển động theo bóng uyển chuyển nhẹ tựa hồng mao , nhưng khóe mắt thấy cả hai bên trái đều kẻ lao tới. Nàng thở dài, phần lưu luyến thu hồi tầm mắt, nhấc thanh đao trong tay lên.

Đao Trúc Ảnh dày hơn thanh đao trong tay Lục Chước Quang vài ly, sống đao khắc hình lá trúc dày đến nửa tấc, lưỡi đao mài vô cùng sắc bén, đủ để đối đầu trực diện với bất kỳ món sắc khí nào. Nàng xoay cán đao, vung tay đỡ lấy nhát đao đ.â.m tới từ bên hông, đồng thời mượn lực đẩy hất lên, c.h.é.m thẳng thanh đao của đối phương. Hai lưỡi d.a.o va chạm phát âm thanh chói tai - Đao Trúc Ảnh nặng tựa bàn thạch, còn thanh đao của đối thủ thì chấn động ong ong.

Chu Hạnh tung một cú đá tàn nhẫn, trúng ngay tim đối phương, đạp kẻ đó lùi vài bước, nàng xoay bổ đao xuống nối tiếp ngay đó. Võ công nàng trái ngược với Lục Chước Quang. Những chiêu thức học từ tay Hách Liên Khâm thích hợp dùng chiến trường hơn; sự hiểm hóc, chuẩn xác, chiêu là đoạt mạng, mà là những đường nét đại khai đại hợp. Mỗi cú đ.á.n.h đều mượn sức bật cơ thể để tích tụ sức mạnh, nhằm giáng đòn chí mạng thể, khiến đối phương nhanh chóng mất khả năng phản kích.

Nàng nắm chặt đao trong tay, sát khí giữa hàng mày lập tức tuôn trào như đê vỡ. Lưỡi đao c.h.é.m dọc theo cổ tay đối phương, lập tức chặt đứt cổ tay ! Ngay đó, mượn cơ hội đối phương lùi bước né tránh, nàng chắn đao đỡ đòn xoay vung chân tung một cú đá tạt.

Bẻ tay, lên gối, khom , quét trụ; pháp của nàng trôi chảy như mây trôi nước chảy, đòn uy phong lẫm liệt, khá là huyên náo. Cộng thêm bảo đao tương trợ, chém, bổ, đập, quét, từng chiêu từng thức đều hung hãn, vững vàng. Liên tiếp mấy nhát đao bổ xuống, kẻ nọ thương khắp , liên tục thối lui. Chu Hạnh thừa thắng xông lên, vung đao nện mạnh. Cuối cùng, nương theo một tiếng vang chói tai xé ruột, thanh đao c.h.é.m gãy đôi. Đợi đến khi xoay trốn thì kịp nữa, một thanh đao dài ba tấc đ.â.m xuyên qua tim.

Lớp mây mỏng che khuất mặt trăng, cảnh vật xung quanh dần chìm bóng tối. Bóng dáng tất cả đồng thời hòa màn đêm, chỉ tiếng binh khí va chạm liên tục vang lên. Gió đêm gào rít thổi qua, cuốn mùi m.á.u tanh nồng nặc. Đến khi ánh trăng rọi xuống nữa, giữa bãi xác la liệt mặt đất chỉ còn hai đó.

Chim Hắc Vũ nữa sà xuống, đậu vai Lục Chước Quang. Thế nhưng trận chiến kết thúc, y phất tay, tuyệt tình xua đuổi con chim, dùng khăn lụa lau sạch thanh đao dính m.á.u giắt thắt lưng, đầu Chu Hạnh.

Trong trận chiến , y g.i.ế.c năm , bên phía Chu Hạnh chỉ hai . Thế nhưng cả nàng tắm trong máu; chiếc áo trong bằng vải bông trắng và áo tì giáp bên ngoài đều nhuộm thành màu đỏ tươi chói mắt. Từng giọt m.á.u lăn dọc theo cánh tay nàng, nhỏ tõm xuống t.h.i t.h.ể chân.

Vị trí hai cách một trượng. Dưới chân Chu Hạnh là chân tay đứt lìa, vài bộ phận c.h.é.m rụng lăn lóc xung quanh, ruột rà đổ đầy mặt đất, Lục Chước Quang chỉ một cái dời mắt. Ngược , sang phía y, t.h.i t.h.ể đều còn nguyên vẹn, vết thương chí mạng chủ yếu tập trung ở yết hầu và tim, tất cả đều mất mạng chỉ một đao, hiếm khi thấy vết thương thứ hai. Vì hôm nay mặc áo trắng, Lục Chước Quang chú ý khống chế lực tay, đảm bảo m.á.u b.ắ.n tung tóe, chỉ dính một chút xíu mặt và vai.

Lục Chước Quang khẽ lắc đầu, tỏ vẻ mấy đồng tình với thủ pháp tàn nhẫn của Chu Hạnh - mệt bản , bẩn hết y phục. Có điều y suy nghĩ của , chỉ xổm xuống lục lọi các thi thể, mò túi tiền bèn nhét trong tay áo.

Phía tiếng bước chân tới gần, Chu Hạnh xổm xuống bên cạnh y. Hơi thở vẫn bình phục hẳn, nàng : "Trong tay túng quẫn đến mức ? Lấy cả tiền của c.h.ế.t ."

"Người c.h.ế.t cả , cầm tiền còn tác dụng gì?" Lục Chước Quang vẫn chuyên tâm cúi đầu lượm.

Chu Hạnh càng thấy y thiếu hứng thú thì càng chuyện: "Sao ngươi theo đuôi?"

"Nghe ngóng tin tức thôi." Lục Chước Quang hết. Y vốn tưởng kẻ truy sát Chu Hạnh đêm nay sẽ là Long Ảnh Vệ, nhưng ngờ Vô Thường Tư nhanh chân hơn một bước. Có điều cũng chẳng ảnh hưởng gì, dù là Long Ảnh Vệ Vô Thường Tư thì đều nhằm tới lấy mạng bọn họ cả, cứ chia tốp g.i.ế.c như thế càng bớt việc.

"Được, bây giờ ngươi thể cho , rốt cuộc cách nào ngươi mượn chim Hắc Vũ ?" Chu Hạnh nghiêng đầu : “Không sáng nay ngươi mới cãi một trận với Viên Sát, chia tay trong bực dọc ?"

Động tác lột đồ t.h.i t.h.ể của Lục Chước Quang khựng , y nghiêng đầu nàng: "Cô thấy hết ?"

"Không ." Chu Hạnh đáp: “ ngươi bỏ cả ngày về, cộng thêm lúc Viên Sát trở về sắc mặt cho lắm, nên tự đoán thôi."

Lục Chước Quang cụp mắt, giọng nhỏ hẳn : "Vậy cô đoán ông bảo mặt dày mày dạn bám đuôi cô, đòi treo cổ tự vẫn, đền mạng chuộc tội mấy lời đó ?"

Chu Hạnh "ừm" một tiếng, chậm rãi : "Viên Sát xưa nay cái miệng luôn kiêng nể ai bao giờ. Vì cái tính tình và cái miệng đó mà ông từng cha phạt trăm , thỉnh thoảng còn Ngỗi lão rắc độc, nhưng nay vẫn chẳng hề hối cải. Chắc hẳn những lời ông c.h.ử.i ngươi chỉ bấy nhiêu, những câu khó hơn nữa chắc cũng ít nhỉ?"

Lục Chước Quang ngầm quan sát nét mặt nàng, phát hiện y hệt như những gì y dự liệu lúc ban ngày, quả nhiên chẳng chút ý định đòi công bằng cho y. Thế là y bèn im bặt, thậm chí còn cách xa Chu Hạnh một chút, dậy sang chỗ khác lùng sục. Chu Hạnh như kẻ mắt , y một bước nàng theo một bước, bám dính lấy buông.

Lục Chước Quang đẩy nhanh tốc độ, định bụng lột xong t.h.i t.h.ể cuối cùng sẽ ngay.

Chu Hạnh lẳng lặng một hồi lâu, thu hết thần thái của Lục Chước Quang đáy mắt. Y giống hệt ngày diễn yến tiệc đêm giao thừa, hễ tâm trạng vui là trở nên im lìm khép kín. Sự tĩnh lặng tựa như chút cảm xúc nào, nhưng thực chất là khóe môi khẽ trĩu xuống, mắt thẳng chớp, hệt như quyết tâm thèm đoái hoài đến bất kỳ ai, tỏa luồng khí " sống chớ gần".

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lech-nhip-ten-goc-hoang-khang-tau-ban/chuong-52-long-co-thien-vi.html.]

Lục Chước Quang chịu ấm ức. Cũng chính vì thế, bộ dáng của y mới càng khiến rung động. Vết m.á.u đỏ chói lòa dính sườn mặt y, trải qua sự soi rọi của ánh trăng, nét cau mày khó chịu càng hiện lên vô cùng tuấn mỹ.

Ánh trăng tuyệt , cũng tuyệt . Trong lòng Chu Hạnh thoáng xao động, bỗng nhiên chồm tới, định hôn lên má y.

Lục Chước Quang mới móc mấy đồng tiền lẻ còn sót tên thì chợt nhận bên cạnh đột ngột "tấn công". Y nghiêng đầu bèn dễ dàng né , khiến nụ hôn của Chu Hạnh rơi . Lần giống như tìm cớ để phát tác, Lục Chước Quang phắt đầu lườm nàng một cái, sa sầm mặt : "Người xưa một bài t.h.u.ố.c dân gian, lấy cành đào mọc hướng Đông Nam đem phơi khô ngâm nước, dùng để tắm rửa hoặc châm lửa xông phòng, thể xua đuổi tà khí dâm đãng ô uế. Chu cô nương ngại thì thể thử một phen."

Chu Hạnh lời nào, chỉ bật . Ban nãy nàng dùng mu bàn tay quệt vết m.á.u khóe miệng, tạo một vệt đỏ thẫm như son phấn. Sắc màu khiến khuôn mặt vốn dĩ nhợt nhạt và thanh đạm của nàng đột nhiên trở nên rực rỡ đậm đà, ngay cả trong ý cũng ngập tràn sự kiều diễm.

Chu Hạnh của đêm nay, từ xuống chẳng chỗ nào khiến Lục Chước Quang thấy mắt. Từ ngày đầu gặp gỡ, Chu Hạnh luôn xuất hiện với dáng vẻ lôi thôi, ăn mặc tùy tiện. Khi búi tóc, nàng chỉ dùng một cây trâm cài cẩu thả, tóc mai vương vãi, y phục càng chẳng chú trọng, dường như mặc . Nàng thực sự nên những bộ váy áo sáng màu, nên chải tóc búi, càng nên cài chiếc trâm ngọc trúc hợp với nàng .

Nàng nên đổi, Lục Chước Quang cảm thấy quen. Trong lòng y sinh chút chán ghét sự thích ứng .

Thế nhưng nụ của Chu Hạnh khiến y thêm hai . Nàng lớn, đôi mắt khẽ cong cong, khóe môi như nhuộm thứ son phấn đỏ tươi nhếch lên, đôi mắt màu nhạt tựa như phản chiếu một vầng trăng sáng, trong veo rạng rỡ, hiển nhiên là đang vui vẻ.

Lục Chước Quang hỏi nàng vui vẻ đến thế là vì chuyện gì, chỉ bình thản thẳng mắt nàng. Chốc lát , nàng lấy một cành hoa cài đỏ thẫm từ trong n.g.ự.c áo, xoay nhẹ đầu ngón tay : "Ta thấy ven đường bán, cảm thấy hợp với ngươi nên mua , ngươi thử xem."

Nàng giơ tay, cài cành hoa lên tóc Lục Chước Quang. Nếu Lục Chước Quang né thì chẳng ai khả năng chạm y , nhưng lúc y yên bất động.

Đó là một đóa hoa hải đường đang nở rộ, chế tác tinh xảo. Từng cánh hoa nặn sống động như thật, nhưng phô trương yêu mị, trái còn mang theo một cỗ ý khí lồng trong đó. Nó cài mái tóc của Lục Chước Quang, tô điểm màu mực đen nhánh, tựa như một đóa hoa thật đầy sức sống. nhanh, đóa hoa mất vẻ rực rỡ, bởi vì dung nhan như ngọc và đôi môi đỏ tươi của Lục Chước Quang càng chói mắt hơn. Nhất là đôi mắt sáng trong như làn thu thủy , mang một vẻ tuấn tú diễm lệ khiến bất cứ ai cũng thể dời mắt.

Chu Hạnh ngắm y, lẩm bẩm một câu: "Cũng thấy khách lấn át chủ."

Khi hạ tay xuống, Chu Hạnh rụt về, mà phủ ngón tay lên sườn mặt y, quệt vết m.á.u thành một vệt dài. Ngón út chạm mắt y, y cũng né tránh, hàng mi dài khẽ chớp vài cái, mờ ảo che đôi mắt đen láy như đá vỏ chai, chỉ chừa một đường ánh sáng trong trẻo. Dáng vẻ ngoan ngoãn chẳng giống một cỗ máy c.h.é.m g.i.ế.c như c.h.é.m dưa thái rau lúc nãy chút nào.

Hôm nay khi nàng ngoài trời vẫn tối, nàng thử tìm kiếm Lục Chước Quang ở một vài nơi nhưng đều kết quả. Nàng đoán Lục Chước Quang đột ngột rời và cả ngày về là do xảy mâu thuẫn với Viên Sát. Suốt cả một ngày nàng phân tâm vì chuyện .

Lục Chước Quang tuyệt đối độ lượng dễ bao dung, quen thói tự do tự tại, lúc nào cũng thể một trở . Nếu y nhắc tới chuyện hoặc thừa nhận, mới chứng tỏ trong lòng mang hận. hiện tại y chỉ thừa nhận mà còn ý mách lẻo, trong ánh mắt cất giấu chút hờn dỗi Chu Hạnh phân định đúng sai. Điều giúp nàng nhạy bén nhận : Lục Chước Quang bận tâm đến ác ý của Viên Sát, y chỉ bận tâm đến thái độ của nàng - cảm giác thuộc về thì mới để tâm đến thái độ.

"Bọn họ chấp nhận ngươi, đây?" Chu Hạnh khẽ hỏi: “Ngươi thế nào? Trừng phạt bọn họ nặng nề lệnh ép buộc họ chấp nhận ngươi, là tách các , chạy chạy hai bên để cho các tránh mặt?"

"Ta bao giờ chủ động gây sự với ai." Lục Chước Quang thừa hiểu dù nàng chạy chạy hai đầu thì cùng lắm cũng chỉ là khi nào cần y gì đó mới ngó ngàng đến một , bèn buột miệng: "Các sinh tử, ở bên bao nhiêu năm như , tâm của cô chắc chắn là sẽ thiên vị ."

"Viên Sát phạm , tất nhiên sẽ trừng phạt. hiềm khích tồn tại trong lòng chỉ dăm ba câu hình phạt da thịt là thể xóa bỏ ." Chu Hạnh : “Đường đường là Lệnh chủ của Vô Thường Tư, đến một chút chuyện nhỏ cũng xử lý êm ?"

Lục Chước Quang nàng lời châm chọc như thì đáp lời.

Chu Hạnh hỏi: "Có cần giúp một tay ?"

Lục Chước Quang nghi hoặc: "Cô giúp thế nào?"

Chu Hạnh khẽ nhướng mày, kéo dài giọng điệu lười biếng: "Lục tú tài , đời bữa trưa nào miễn phí, ngươi thì chìa mặt đây ."

Lục Chước Quang trừng mắt nàng với vẻ tán thành. Nếu giờ trong tay mà cành đào mọc hướng Đông Nam, y nhất định sẽ lập tức châm lửa xông khói nàng từ xuống một lượt, để trấn áp cái thứ tà phong dâm đãng nàng. Thế nhưng lúc y chẳng mấy thứ đó, cho nên đành nghiêng mặt sang.

Chu Hạnh bật , một nữa chồm tới, đưa tay nâng cằm y lên hôn chụt một cái thật mạnh lên má Lục Chước Quang. Có điều đó cũng chỉ là một nụ hôn đơn thuần, chạm khẽ rời ngay. Nàng chống tay lên đầu gối dậy, chép chép miệng, dùng động tác nào mà thuận tay thó luôn cái còi từ trong vạt áo y , ngậm miệng thổi một tiếng. Chim Hắc Vũ vỗ cánh bay tới đậu lên vai nàng.

Nàng : "Đi thôi, về nào."

Lục Chước Quang vội vàng nhắc nhở: "Cô vẫn sẽ giúp thế nào."

"Đến lúc đó ngươi sẽ ." Giọng Chu Hạnh ậm ờ, đầy vẻ qua loa lấy lệ. Dáng vẻ rơi trong mắt Lục Chước Quang là bộ mặt của một kẻ vô tráo trở, lừa già dối trẻ. Thế là đường về y thèm đếm xỉa đến nàng nữa, nàng gì cũng chẳng ừ hử.

Về đến nơi liền thấy hai Viên Sát và Tiêu Thiệp Xuyên đang trong sân, các phòng khác cũng thắp sáng đèn, hiển nhiên là đều nghỉ ngơi. Nhìn thấy Chu Hạnh đầy m.á.u me trở về, hai giật nhảy cẫng lên, vội vã tiến tới: "Thiếu chủ! Xảy chuyện gì , thương ?"

Chu Hạnh xua xua tay: "Người của Vô Thường Tư truy hành tung của , Chước Quang đến kịp thời nên ."

Tiêu Thiệp Xuyên sang Lục Chước Quang, cất tiếng hỏi: "Sao Lục đêm nay Thiếu chủ truy sát?"

Lục Chước Quang đáp: "Cũng tính là , chỉ là đề phòng vạn nhất thôi."

Chu Hạnh đuổi con Hắc Vũ vai , quan sát thần sắc của Viên Sát. Thấy ông hề tức giận, nàng con chim là do ông chủ động cho mượn, bèn tò mò hỏi: "Sao ông nỡ cho mượn chim Hắc Vũ ngoài ?"

"Tối nay đột nhiên chạy về cô gặp nguy hiểm, dùng Hắc Vũ để tìm ." Viên Sát ôm chim Hắc Vũ lòng, vuốt ve bộ lông của nó, sắc mặt cho lắm: “Thằng ranh học lén khẩu lệnh còi huấn luyện chim của ."

Chuyện kể cũng kỳ lạ, chẳng Lục Chước Quang học khẩu lệnh còi từ lúc nào, thậm chí chẳng kiếm một chiếc còi, trong sân thổi một tiếng triệu lệnh, lũ chim trong nhà kho bèn nháo nhác vỗ cánh, đ.â.m sầm cửa sổ đòi bay . Có điều trong đám Hắc Vũ đó, chỉ hai con huấn luyện để lượn lờ ở phố chính. Viên Sát tuy tin tưởng Lục Chước Quang, nhưng ông hiểu rõ chuyện liên quan đến Thiếu chủ thì tuyệt đối thể đùa giỡn. Chu Hạnh đơn thương độc mã ở bên ngoài vốn lắm rủi ro, Lục Chước Quang hiếm khi hành xử vội vã như , nên Viên Sát chống đối y nữa, giao cho y con chim thể tiếp ứng với Chu Hạnh.

Trong sân viện bắt buộc trông coi. Nếu chỉ chừa Tiêu Thiệp Xuyên thì khó lòng đối phó với những tình huống đột xuất, thế nên Viên Sát đành đặt niềm tin Lục Chước Quang trong chuyện . Nhìn y dắt chim Hắc Vũ rời , ông nơm nớp lo sợ túc trực trong sân đợi Chu Hạnh trở về - ngay cả chuyện y học trộm khẩu lệnh còi và lấy cái còi từ , ông cũng chẳng còn tâm trí mà truy cứu nữa.

Cả đời Viên Sát hai tuyệt kỹ. Một là tài sử dụng thanh đại đao sức mạnh ngàn cân, hai là đàn Hắc Vũ huấn luyện bài bản . Đó đều là thành quả nghiên cứu nửa đời của ông, thuộc về tâm huyết cả đời.

Lục Chước Quang mới tới bao lâu, âm thầm học lỏm mất tuyệt kỹ của ông. Viên Sát dù mắt đứa con nuôi nuôi dưỡng gối Triệu Chấp suốt hai mươi năm thế nào chăng nữa thì trong lòng cũng đành chấn động thở dài một tiếng: Quá tà môn.

Chiếc còi thì đơn giản, nhưng thực chất bên trong ẩn chứa càn khôn. Cấu tạo vô cùng tinh xảo phức tạp, chứa đựng một tuyệt học Lỗ Ban gần như thất truyền. Chu Hạnh ngạc nhiên về phía Lục Chước Quang: "Còi là do ngươi khắc ?"

Lục Chước Quang vô cùng thành thật: "Của cô đấy, lấy chơi thôi."

Chu Hạnh cũng quên khuấy mất để còi ở , chẳng chú ý y lấy lúc nào. Nàng thấy đôi mắt Lục Chước Quang sáng ngời, dường như mang theo cả một niềm mong mỏi nặng trĩu, bèn trong sân trầm ngâm một lát cất lời: "Viên Sát, tội đấu đá nội bộ xử phạt thế nào?"

Viên Sát thừa đoán thằng ranh sẽ mách lẻo, chuẩn tâm lý từ sớm, lập tức quỳ một gối xuống đất, cúi đầu : "Theo luật đáng chịu hai mươi roi, phạt cắt lương thực một ngày."

Chu Hạnh gật đầu, điềm nhiên : "Sau khi cướp thuyền xong tự lĩnh phạt."

Lục Chước Quang hỏi: "Ai cầm roi chấp hình?"

Chu Hạnh đưa mắt y, định lên tiếng thì chợt thấy Tiền Bất Đoạn vội vã chạy ùa cửa. Còn kịp cất lời, gã bộ dáng của Chu Hạnh dọa cho hồn bay phách lạc, hai chân mềm nhũn: "Thiếu chủ! Người thương ?"

"Ta , đều là m.á.u của kẻ khác." Nàng hỏi: “Chuyện gì ?"

Tiền Bất Đoạn hú vía một phen, lau mồ hôi lạnh mới hạ giọng thưa: "Thiếu chủ, thuyền của Yến Quyết cập bến !"

Loading...