Lệch Nhịp (Tên gốc: Hoang Khang Tẩu Bản) - Chương 53: Linh Kinh sinh biến
Cập nhật lúc: 2026-09-01 23:29:32
Lượt xem: 87
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tham tướng của Thanh Ưng bộ mang họ Vạn, nay ngoài ngũ tuần. Vì sinh và lớn lên ở vùng đất khô hạn, ông vốn thạo bơi lội nên đầu thuyền chẳng khác nào chịu cực hình. Ông nôn mửa đến trời đất cuồng, bám chặt lấy lan can, treo lơ lửng, sống dở c.h.ế.t dở, sự oai phong của một vị Tham tướng bay biến.
Mười hai năm xảy biến sự Đông cung, Thái t.ử Tề Huyên phế truất, liên lụy đến mẫu tộc họ Liễu. Hoàng hậu dùng dải lụa trắng dài ba thước để chứng minh sự trong sạch cho mẫu tộc. Phụ của bà là Liễu Dung Sinh giao nộp binh quyền, tự nguyện ngục chịu thẩm vấn, bao lâu thì c.h.ế.t trong lao tù. Gia tộc họ Liễu tan tác như chim muông, kẻ c.h.é.m đầu, lưu đày, cuối cùng đ.á.n.h đổi cả mạng sống của gia tộc mới đổi mười năm Thái t.ử giam lỏng.
Vạn Bân từ năm mười bốn, mười lăm tuổi theo phục vụ trướng Liễu Dung Sinh, cùng ông trấn thủ Tây Vực, chinh chiến nửa đời . Khi tin Liễu Dung Sinh định giao nộp binh quyền, ông quỳ gối trướng chịu lên. Vì buông lời bất kính, ông Liễu Dung Sinh phạt một trăm roi quân pháp, đ.á.n.h đến mức ngất xỉu. Khi tỉnh , Liễu Dung Sinh khởi hành về kinh.
Câu cuối cùng của Liễu đại soái lúc lâm chung, đến nay ông vẫn còn khắc cốt ghi tâm: "Tướng sĩ Thanh Ưng trấn thủ biên cương, liều mạng chống Tây Hồ, lấy việc bảo vệ quốc gia sứ mệnh cả đời, hổ thẹn với quốc quân và bá tánh. Nếu một ngày quốc gia còn quốc gia, quân vương hôn quân, dân chúng lầm than, các ngươi tìm minh chủ khác mà phò tá."
Thanh Ưng khi đó tuy vẫn còn hơn hai vạn , nhưng khởi binh tạo phản là đủ, bởi Liễu Dung Sinh bảo bọn họ chờ đợi. Chỉ khi Thái t.ử Tề Huyên đông sơn tái khởi, lấy danh nghĩa chính thống để tranh đoạt hoàng vị, Thanh Ưng bộ theo Tề Huyên lên ngôi, mới thể danh chính ngôn thuận chấn hưng gia tộc họ Liễu. Vài năm khi Liễu Dung Sinh qua đời, Hách Liên Khâm t.ử trận, biên phòng sụp đổ , Đại Tề bắt đầu những năm tháng hỗn loạn liên miên.
Tiên đế khi băng hà dường như hiểu điều gì đó, cuối cùng cũng phóng thích Tề Huyên, lưu đày đến Lĩnh Nam để bọn họ tiếp ứng. Thế nhưng lúc đó Thanh Ưng bộ Hoàng đế chia năm xẻ bảy, chỉ còn vỏn vẹn bốn nghìn lay lắt ở Lĩnh Nam, gì cũng lực bất tòng tâm, đành cúi đầu lệnh, chờ đợi ròng rã suốt mấy năm trời.
Hai tháng , Tề Huyên đột nhiên gửi thư đến. Trong thư báo rằng quý nhân tương trợ, quyết định thanh trừng loạn đảng, chấn chỉnh kỷ cương, lệnh cho Thanh Ưng bộ tiến về phía Bắc kinh thành để giúp thành đại nghiệp. Đây là tín hiệu mà Thanh Ưng bộ mỏi mòn mong đợi nhiều năm qua, nhưng đương kim Hoàng đế vô cùng kiêng dè Thanh Ưng, cho dù chỉ vỏn vẹn bốn nghìn cũng cắt cử chuyên trách ở Lĩnh Nam để giám sát. Con bốn nghìn , đặt chiến trường thì chẳng đáng là bao, nhưng nếu trộn địa phương thì trở nên vô cùng khổng lồ. Bất cứ động tĩnh nào cũng sẽ thu hút sự chú ý, khỏi cửa ải Lĩnh Nam là việc khó khăn chứ đừng đến việc vượt qua ngàn dặm tiến kinh thành một cách thần quỷ .
Đang lúc Vạn Bân còn đang vò đầu bứt tai vì chuyện thì đột nhiên nhận lệnh điều động: Công trình Lăng tẩm Hoàng đế đang gấp rút, triệu tập quân đồn trú ở Lĩnh Nam lên kinh thành phục dịch. Lệnh điều động đầy đủ giấy tờ, lộ dẫn của Binh bộ. Cùng lúc đó, hai chiếc thuyền buôn cập bến Lĩnh Nam, một phụ nữ tên là Sở Chiếu tìm đến ông, tay cầm ngọc bội của Tề Huyên, kể rõ ngọn nguồn câu chuyện và kế hoạch tiến kinh.
Trùng hợp , chỉ vài ngày một đám tặc khấu lấy đầu một tên quan để tuyên bố khởi nghĩa - tên quan đó vốn là do Hoàng đế sắp xếp ở Lĩnh Nam để theo dõi Thanh Ưng bộ. Sau đó, Thanh Ưng bộ cải trang thành phu phen, thợ thuyền trộn đám lưu dân, còn ông thì dẫn vài cùng tên thanh niên tên Yến Quyết lên chung một chiếc thuyền. Hai chiếc thuyền, chiếc chở đầy một khoang gạo, chiếc mới chở vũ khí, cách vài dặm xuất phát từ sông Đại Vận tiến về kinh thành.
lúc gặp bạo loạn của lưu dân ở phía nam, quân đồn trú ở nhiều nơi đến đàn áp bọn giặc cướp gây họa. Dưới tình thế hỗn loạn khắp nơi, sự quản lý của quan phủ trở nên lỏng lẻo, cộng thêm việc họ đầy đủ giấy tờ trong tay nên việc rời khỏi Lĩnh Nam diễn vô cùng suôn sẻ. Dọc đường xóc nảy, kẻ chịu đựng khổ sở nhất là tên vịt cạn thuyền như ông, bao phen hối hận vì đường bộ cùng đại bộ phận.
May mắn , cuối cùng thuyền cũng cập bến sông Linh Kinh. Yến Quyết là một thiếu niên ít , đường Vạn Bân nhiều bắt chuyện dò la chút thông tin nhưng cứ trơ trơ đó, hiếm khi đáp . Vạn Bân chỉ từ những lời Sở Chiếu ban đầu rằng họ là một vị thủ lĩnh gọi là "Thiếu chủ", và đó là con gái của Hách Liên Khâm, còn nhiều thông tin hơn nữa thì ông cách nào moi móc .
Gia tộc Hách Liên ở Đại Tề hiển hách, mặc dù Hách Liên Khâm mang tiếng mà c.h.ế.t, nhưng đối với những võ tướng như họ, gia tộc Hách Liên quyết t.ử bảo vệ Bắc cảnh từng là ngọn núi cao thể vượt qua. Vạn Bân trăn trở suốt dọc đường cũng hiểu nổi, con gái của Hách Liên Khâm rốt cuộc thế nào sống sót trong cảnh tuyệt vọng ở Bắc cảnh năm xưa, thế nào hóa giải lồng giam vây hãm quân Thanh Ưng suốt nhiều năm qua. Thậm chí khi gặp mặt , ông vô cùng khâm phục những sắp xếp đường của nàng , trong lòng khỏi chút gò bó.
Đêm khuya canh Tý, ông thu dọn dáng vẻ nhếch nhác của , gặp vị "Thiếu chủ" trong lời của những . Vừa đẩy cửa bước , ông liền thấy một con gái khuôn mặt trẻ trung đang bên cửa sổ mở toang, ánh trăng vằng vặc bao phủ lấy nàng, mái tóc dài tùy ý buộc hờ buông xõa , nàng chống cằm bằng một tay, dáng vẻ toát lên sự thư thái, lười biếng.
Giây phút thấy nàng, Vạn Bân khó mà tin tất cả những chuyện do nàng sắp đặt. Nàng quá trẻ, quá đỗi bình thường, giống kẻ đầy bụng mưu mô xảo quyệt, mà giống một dân bình thường lẫn giữa phố xá, lơ là một chút là tìm thấy bóng dáng .
khi thấy tiếng động, nàng mặt , Vạn Bân rõ đường nét khuôn mặt nàng thì những suy nghĩ lập tức tan biến. Nàng sở hữu một đôi mắt nhạt màu, khung xương hiện rõ sự sâu sắc hơn khác, khóe miệng điểm nụ nhạt. Dù là thấy ông, phong thái ung dung vẫn hề đổi, còn ẩn chứa khí chất của bề .
"Chu cô nương." Sống lưng Vạn Bân bất giác căng cứng, trang trọng chắp tay : “Tại hạ Vạn Bân, Tham tướng Thanh Ưng bộ."
Chu Hạnh khẽ giơ tay lên, : "Vạn Tham tướng cần đa lễ, mời ."
Vạn Bân xuống, buông hai ba câu khách sáo thẳng vấn đề: "Chu cô nương, hẳn cô và đều hiểu rõ trong lòng, bốn nghìn tinh nhuệ kinh chẳng khác nào lấy trứng chọi đá. Cô thể sắp xếp Thanh Ưng rời khỏi Lĩnh Nam một cách thần quỷ thì tuyệt đối sẽ thiển cận như , còn kế hoạch nào khác chăng?"
Ánh mắt ông nghiêm nghị, ẩn ý chất vấn, nhưng Chu Hạnh hề ảnh hưởng, chậm rãi : "Bốn nghìn trướng ông tuy lượng nhiều, nhưng vô cùng quan trọng, bắt buộc xuất hiện ở kinh thành. Nếu những khác theo Vương gia diệt trừ gian thần thì để họ thấy Vương gia cược cả tính mạng đó, bằng cái chuyện rớt đầu, tru di cửu tộc ai dám tùy tiện đặt cược?"
Vạn Bân rời xa triều đình nhiều năm, nắm rõ tình hình hiện tại, nhân cơ hội liền hỏi: "Không trong triều còn ai sẵn lòng đặt cược Vương gia."
"Ba quân trong kinh, Lữ gia và Triệu Chấp cùng hội cùng thuyền, Ngự Mã Giám do Hoàng đế chưởng quản, trung thành tận tâm, chỉ Cấm quân Phàn gia tương trợ thì việc mới thành."
Vạn Bân lập tức lắc đầu, quả quyết: "Gia tộc họ Phàn là nhà trâm thế phiệt, đời đời trung lương, từng can dự chuyện bè phái đấu đá. Năm xưa Liễu soái và Vinh Quốc công giao tình vô cùng sâu đậm, thế mà khi giao nộp binh quyền ngục cũng thấy Vinh Quốc công mặt cầu tình, đến nay chỉ sợ càng mạo hiểm nhúng tay , để Phàn gia gánh tiếng khởi binh mưu phản."
"Không." Chu Hạnh mỉm : “Cổ thụ trăm năm nếu sắp mục nát, tất trải qua năm tháng dài đằng đẵng mọt đục khoét thành họa. Triều đình mắt gian thần thì nhiều, trung thần thì ít, đảng phái tranh đấu ngừng, xác c.h.ế.t đói đầy đồng, thứ thiếu là những vị tướng tài như Vạn Tham tướng đây, chính vì Phàn gia chính trực nên mới khoanh tay ."
Vạn Bân Chu Hạnh, nhất thời nên lời. Trong lòng ông hiểu rõ, những lời của Chu Hạnh vẻ khảng khái chính nghĩa, nhưng thực chất chỉ là những lời tâng bốc sáo rỗng. Đừng là Phàn gia, ngay cả ông cũng tin.
Đáng lẽ với cái chuyện một khi lỡ bước là lôi cả mả tổ tiên lên quật xác , ông cứng rắn yêu cầu Chu Hạnh đối đãi chân thành, rõ kế hoạch và hành động, như mới thể khiến ông yên tâm tin tưởng. đồng thời ông cũng hiểu, triều đình ban văn thư điều động Thanh Ưng phục dịch, sắp xếp thuyền bè vận chuyển vũ khí, qua cửa ải, trạm thu thuế dọc đường đều thông suốt trở ngại, còn nhân lúc lưu dân loạn mà c.h.é.m đầu tên quan coi giữ Thanh Ưng, những chuyện đều là do một tay Chu Hạnh sắp đặt.
Nàng thậm chí cần đích đến, dù ở Linh Kinh cách xa ngàn dặm mà vẫn sắp đặt việc kín kẽ, hảo. Có năng lực bực , nàng tuyệt đối sẽ cho phép một Tham tướng nắm giữ bốn nghìn binh lính chuyện "chân thành" với .
Mấy năm ông từng gặp Hách Liên Khâm. Dù chỉ là vài gặp gỡ nhưng ông cũng thể quên khuôn mặt của ông , mà nay thấy con gái của ông , ông nhận hai cha con giống . Trên nàng gần như tìm thấy bóng dáng của Hách Liên Khâm. Cơ trí, giỏi bày mưu tính kế, nếu năm xưa Hách Liên Khâm tâm cơ thì đến nỗi sớm chèn ép khỏi triều đình, xa đến vùng biên cương hẻo lánh.
Vạn Bân và bốn nghìn quân Thanh Ưng là những trung thành một lòng theo Liễu Dung Sinh. Năm xưa một câu dặn dò khi Liễu Dung Sinh qua đời, ông khắc sâu trong xương tủy, ở bên Tề Huyên nhiều năm chờ đợi một cơ hội trong vô vọng. Giờ đây trời cao thương xót, trong những tháng ngày chờ đợi mù mịt một tia sáng chiếu rọi. Vạn Bân rõ, đây là lựa chọn duy nhất.
Dẫu cho con đường tranh quyền đoạt vị c.h.ế.t thây, cũng vẫn hơn bẻ kiếm cầu vinh, chịu c.h.ế.t mòn nơi chướng khí mù mịt. Ít nhất con đường cũng để cho bọn họ đổ máu, phụ sự phó thác của Liễu soái.
Vạn Bân thu dáng vẻ sắc bén, cúi đầu khom lưng, : "Mạt tướng chỉ là một kẻ võ phu, am hiểu mưu lược, bất chấp tính mạng đến đây chỉ vì theo Vương gia. Vương gia tin tưởng Chu cô nương, mạt tướng tuyệt đối hai lời, chúng ôm lòng quyết c.h.ế.t mà đến, chỉ mong củng cố rường cột quốc gia, trừ sạch gian thần, để thành tâm nguyện của chủ cũ, chấn hưng gia tộc họ Liễu."
Hoàn ngoài dự đoán của Chu Hạnh, so với một Tề Huyên đầy những e dè, việc gì cũng thận trọng từng bước một thì đối phó với hạng lúc nào cũng phơi mạng lưỡi đao như Vạn Bân dễ dàng hơn nhiều. Nàng : "Vạn Tham tướng yên tâm, chúng cùng chung một chiếc thuyền, vinh nhục . Không cần ngoài nhiều, nhất định sẽ dốc hết lực."
Vạn Bân: "Mạt tướng còn một chuyện hiểu."
Chu Hạnh: "Mời ."
Vạn Bân hỏi: "Văn thư điều động từ mà ? Lẽ nào trong triều Chu cô nương cũng nội ứng?"
Chu Hạnh liền mỉm , đáy mắt vẫn phẳng lặng như nước, nhưng lời khiến kinh ngạc: "Nếu trướng một cao thủ nắm trong tay năng lực tạo hóa, thể giả văn thư của quan phủ, ông tin ?"
Văn thư trải qua từng bước phê duyệt, đều ghi chép sổ sách, nếu quả thật là giả thì bọn họ khỏi Lĩnh Nam tóm cổ , tuyệt đối thể nào qua lọt cửa ải đường . Hơn nữa, ấn quan của Binh bộ, Ty Lễ Giám ngay cả trọng thần trong triều cũng thể chạm tới, càng đừng đến một Chu Hạnh đang ẩn náu trong dân gian. Vạn Bân : "Vậy tất nhiên là tin ."
"Đã là thật, Vạn Tham tướng cứ dùng , cần hỏi từ mà ." Chu Hạnh lên, vuốt ve vạt áo nhàu: “Bây giờ tình hình căng thẳng, tiện ở lâu. Lúc nào cần tương trợ sẽ cử đến tìm, những lúc khác xin ông đừng tùy ý , tránh để khác dòm ngó."
Dặn dò xong, nàng liền chắp tay chào Vạn Bân, đẩy cửa bước ngoài.
Thuyền khẽ lắc lư, sóng nước lấp lánh, Lục Chước Quang mặt cửa sổ hồi lâu. Cảnh ngoài thật say đắm lòng , dòng vận hà rộng lớn mênh mông, với bờ bến tấp nập ồn ào. Pháo hoa trong đêm giao thừa rơi trong mắt Lục Chước Quang chẳng lấy một ý nghĩa thưởng thức nào, nhưng y vẫn giữ nguyên tư thế mãi, chỉ vì buồn bận tâm đến hai phía .
Bên bàn trong phòng là Sở Chiếu và Yến Quyết phong trần mệt mỏi. Mặc dù hai đường thủy và bộ khác , nhưng Sở Chiếu nhận lệnh triệu hồi khẩn cấp của Chu Hạnh, đẩy nhanh lịch trình, nên cũng đến Linh Kinh cùng lúc với con thuyền trong đêm nay.
Trong lúc Chu Hạnh gặp gỡ Vạn Bân, bọn họ đang âm thầm chờ đợi ở một khoang khác. Lục Chước Quang Linh Kinh hiện tại an , rõ Long Ảnh Vệ đang trốn ở xó xỉnh nào rình rập hành tung của Chu Hạnh, nên khi Chu Hạnh đến gặp bọn họ y cũng theo sát gót, nên cùng sắp xếp đợi trong khoang thuyền.
Y với Yến Quyết giáp mặt nhiều, nhưng Sở Chiếu thì hề lạ lẫm. Khi Lục Chước Quang gặp đầu tiên, nàng vẫn còn là chủ thư tứ ở Đan Ngọc. Ban đầu y tướng mạo của nàng lừa gạt, còn tưởng đó là con mắt tinh đời, mới nàng vô cùng đáng ghét, lợi dụng khuôn mặt hòa nhã, hiền lành để lừa y đề chữ, dùng lý do đó mà bán sách dâm ô. Điều đáng hận hơn là, đó y đến đòi chữ của , còn tốn mười đồng tiền mới lấy .
Làm gì cái lý nào như , quả thực còn tồi tệ hơn cả cường đạo. Mặc dù đó Lục Chước Quang đốt cháy thư tứ, nhưng nghĩa là ân oán thể xí xóa.
Sở Chiếu hơn bốn mươi tuổi, nhưng vẫn là tính cách phóng khoáng, thích trêu ghẹo. Thấy Lục Chước Quang khi bước cứ lưng về phía bọn họ, hận thể hai chữ "thù dai" lên đầu, nàng bèn nhịn mà : "Lục tú tài, sương đêm lạnh lẽo, ngươi đừng cứ nơi đầu ngọn gió, lỡ như ốm thì ?"
Lục Chước Quang pháo hoa từng đóa nổ tung bầu trời đêm ở phương xa, vờ như thấy.
Sở Chiếu "ái chà" một tiếng, thở dài: "Nếu mà rét buốt chỗ khác thì còn đỡ, chứ để tay cóng thì . Lục tú tài chữ như , ngay cả Thiếu chủ cũng khen ngợi hết lời cơ mà."
Lục Chước Quang động đậy, từ từ ngoảnh , ánh mắt dò xét dừng khuôn mặt Sở Chiếu, lướt qua lướt mới dùng giọng nghi ngờ hỏi: "Thật ?"
"Hàng thật giá thật! Thiếu chủ từng chữ của ngươi là đồ cổ từ thời xưa, vô cùng hiếm đời." Sở Chiếu trả lời đúng sự thật - Chu Hạnh quả thực như , nhưng đó là lời khen ngợi thì khó mà .
Lục Chước Quang cũng là dễ lừa. Y nhớ chữ của Chu Hạnh, bút mực như tạo từ tự nhiên, từng nét bút đều ẩn chứa sự ngang tàng, phóng túng, đó là tác phẩm tuyệt đỉnh mà bất cứ ai thấy cũng kinh ngạc cảm thán. Một như dẫu khen ngợi chữ của y cũng chắc là từ tận đáy lòng, đa phần là ý mỉa mai, điều chỉ chứng tỏ bọn họ chế nhạo chữ của y lưng.
Lục Chước Quang gì, sự oán giận tích tụ . Do đó Chu Hạnh bước phòng, y dành cho nàng một ánh mắt mấy thiện, khiến nàng vô tội nghĩ thầm: "Lại nữa đây?"
Sở Chiếu dậy đón tiếp, kịp mở lời hỏi chuyện chính thì Thiếu chủ khẽ hỏi: "Các ngươi gì ?"
Sở Chiếu tươi : "Ta Thiếu chủ từng ngớt lời khen ngợi chữ của Lục tú tài, dường như tin. Thiếu chủ ngươi xem, lúc bán chữ với giá mười đồng, ngươi tán thành ?"
Chu Hạnh lập tức nhớ ngày hôm đó. Khi Sở Chiếu bẩm báo việc Lục Chước Quang mua chữ của nàng, nàng thuận miệng : "Mười đồng tiền cũng ít quá, nhân cơ hội đó mà c.h.é.m một mẻ, ít nhất cũng một lượng bạc chứ."
Lục Chước Quang vẫn đang chăm chú , nàng chút chột xoa xoa mũi, ậm ừ: "Tất nhiên , tất nhiên ." Nàng đổi đề tài, nhanh chóng gạt chuyện sang một bên: “Yến Quyết, ngươi và Lục Chước Quang về , Sở Chiếu ở ."
Lục Chước Quang dậy: "Trong thành an ."
"Yên tâm, dễ tóm như ? Cho dù nhắm đến thì chạy thoát cũng khó. Đêm nay ngươi đến cũng thoát ." Chu Hạnh hiệu cho Sở Chiếu và Yến Quyết, bọn họ hiểu ý, khỏi phòng.
Sau khi hai rời , nàng tiến tới mặt Lục Chước Quang, nhẹ giọng : "Tối qua ngươi thức trắng, ban ngày , chắc chắn là nghỉ ngơi đàng hoàng. Ngươi mau về ngủ một giấc, lấy tinh thần, ngày mai việc lớn . Phòng của còn trống, ngươi cứ ngủ , ai dám ."
Ban ngày Lục Chước Quang ngủ cây một canh giờ, chỉ tạm lấy chút tinh thần, lúc nàng nhỏ nhẹ khuyên nhủ cũng khỏi cảm thấy buồn ngủ. Có điều đầu óc y vẫn khá tỉnh táo, bèn chính xác chỉnh sửa trong lời của nàng: "Phòng ngủ của cô nhường cho Tuyết Tình, cô chiếm phòng của ."
"Phải ." Chu Hạnh nương theo lời của y, dỗ dành : “Chuyện Linh Kinh vô cùng quan trọng, tuyệt đối nửa điểm sơ suất. Lần ngươi chuyện , dùng chiến tích thực sự để chứng minh, bọn họ còn lý do gì để phản đối ngươi ở nữa. Nếu còn kẻ nào loạn, sẽ nghiêm trị tha."
Lục Chước Quang bán tín bán nghi nàng, suy tính trong đầu một lúc, cuối cùng đồng ý với Chu Hạnh, tiếp tục theo nàng nữa. Mặc kệ kế hoạch của Chu Hạnh là gì, trong thành Long Ảnh Vệ và Vô Thường Tư rình rập, dẫu chỉ là để đối phó với hai phe cũng nên giữ sức khỏe thật . Hơn nữa Chu Hạnh là lúc nào cũng cần theo dõi bảo vệ, nàng ban lệnh như thì cũng tự nắm rõ an nguy của bản .
Chu Hạnh khuyên Lục Chước Quang về xong, mở cửa gặp Sở Chiếu, vẫy tay hiệu nàng theo. Hai xuống thuyền, nàng mới : "Làm thêm một chiếc còi Hắc Vũ nữa."
Sở Chiếu tặc lưỡi một tiếng, tỏ vẻ bất mãn: "Viên Sát đ.á.n.h mất còi ?"
Viên Sát tuy dùng tiếng còi để huấn luyện chim, nhưng còi, cho nên mỗi ông lỡ thổi hỏng còi hoặc đ.á.n.h rơi, đành cầu xin Sở Chiếu sở hữu "bàn tay ma thuật" , vì thế ông bao giờ dám lớn tiếng với Sở Chiếu.
Chu Hạnh : "Không . Còi mới cho Lục Chước Quang."
Sở Chiếu khỏi ngạc nhiên: "Hắn cũng dùng ? Viên Sát dạy ? Lão hận của Triệu Chấp thấu xương, tình nguyện truyền thụ tuyệt kỹ cả đời cho tên nhóc đó?"
"Là học lỏm đó." Chu Hạnh nhớ tới chuyện gì, khuôn mặt đột nhiên xuất hiện một nụ như như : “Hắn khôn ngoan lắm."
Mấy ngày biếng nhác lâu, công việc chính bận rộn thì chẳng ai nhàn hạ, đêm nay định là một đêm thức trắng.
Giờ Mão, Phàn Úy tiếng gõ cửa đ.á.n.h thức, vội vàng dậy rửa mặt, dẫn vài khỏi nhà, theo chân báo tin đến bờ sông. Chu Hạnh dường như đợi từ lâu, chắp tay lưng về phía dòng sông.
Trời tảng sáng, gió sông thổi mạnh, ánh sáng mờ ảo từ bầu trời chiếu xuống mặt sông, màn sương mỏng manh phủ lên Chu Hạnh. Mái tóc tung bay và tiếng sóng vỗ ồn ào càng tôn lên sự tĩnh lặng của bóng lưng nàng.
"Chu cô nương!" Phàn Úy rảo bước đến gần, thấy Chu Hạnh ngoảnh thì nở nụ , bước đến gần mới : “Đêm qua đông đúc xô đẩy, với cô thất lạc nên tìm mãi chẳng thấy . Nửa đêm về sáng ngôi miếu hoang ở ngoại ô thành bọn cướp táo tợn xông quấy phá, g.i.ế.c hại mấy mạng . Ta sợ c.h.ế.t khiếp liền vội cưỡi ngựa chạy tới xem , may mà trong đó cô. Đêm qua cô ?"
"Ta dòng chen chúc một hồi lâu, mãi mới thoát để tìm công t.ử thì thấy công t.ử còn ở chỗ cũ nữa. Trên đường đông, nghĩ chắc cũng khó tìm nên đành về nhà sớm." Chu Hạnh nhẹ nhàng đáp lời: “ thuyền của nghĩa nửa đêm cập bến, vì trì hoãn việc Thường Tùng về kinh, đành sai phiền từ sáng sớm, mong Thường Tùng đừng trách."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lech-nhip-ten-goc-hoang-khang-tau-ban/chuong-53-linh-kinh-sinh-bien.html.]
"Không , cô là !" Phàn Úy xua tay, nháy mắt hiệu, mấy phía lập tức di chuyển, trong khoang thuyền khám xét.
Chu Hạnh những đó, vẻ mặt đầy ngờ vực lên tiếng hỏi: "Linh Kinh lúc dầu sôi lửa bỏng thế còn cho giặc ? Nghe lưu dân vùng Nam bộ đang tụ tập kéo đến, lẽ nào Linh Kinh cũng sắp loạn?"
Phàn Úy đáp: "Quan phủ vẫn đang trong quá trình điều tra. Có điều loạn cũng là chuyện , thuyền của Vân Tông Minh vận chuyển đến đây là do Lữ Khang tiếp ứng, mà lúc khi Tri phủ Lăng Châu ngã ngựa liên lụy đến y nên hiện nay y đang phụ trách phòng thủ thành. Nay bọn tặc khấu loạn, là tội lơ là trách nhiệm canh gác cửa thành, quan phủ chắc chắn sẽ quy trách nhiệm cho y . Y lo cho còn xong, thời gian cứu Vân Tông Minh. Như bề mặt của chúng sẽ thuận lợi hơn nhiều."
Chu Hạnh mỉm , giọng điệu đầy ẩn ý: "Tuyệt quá, đúng là trời giúp chúng ."
Phàn Úy gật đầu. Làm việc lớn nhất định chú ý "thiên thời, địa lợi, nhân hòa", mắt thiên thời địa lợi đều đủ, chỉ còn thiếu dẫn dắt Hoàng mệnh đến bắt . Đến lúc đó chỉ thể triệt để điều tra việc tham ô sông Đại Vận để lập công, mà còn thể mượn cơ hội để bày tỏ tâm ý với Chu Hạnh. Nghĩ , ánh mắt Chu Hạnh mềm , giọng cũng bất giác nhẹ nhàng hơn. Hắn lấy một món đồ từ trong n.g.ự.c , mở lòng bàn tay cho nàng xem: "Chu cô nương, đợi vụ án kết thúc, vài lời với cô."
Chu Hạnh cúi xuống , thấy đó là cây trâm cài tóc hình hoa sen trắng mà đêm qua nàng bỏ vài đồng tiền để mua, trong mắt cũng hiện lên ý : "Trùng hợp ? Ta cũng ."
Trong lòng Phàn Úy dâng lên niềm ngọt ngào, tim đập thình thịch, những lời tưởng chừng như trượt khỏi miệng nhưng vẫn nuốt xuống. Dù mắt cũng chính sự, chỉ khi cố gắng chuyện , công thành danh toại mới đủ tự tin để Chu Hạnh giao phó cả đời.
Đang tán gẫu, bỗng liếc thấy tay Chu Hạnh đen, kìm bèn bước tới định nắm lấy xem kỹ, nhưng hành động gãi đầu của Chu Hạnh hụt hẫng. Hắn hỏi: "Tay Chu cô nương ?"
Chu Hạnh liếc ngón tay đen sì của , hờ hững xoa xoa: "Không , là do lúc cẩn thận quẹt tro bụi, rửa sạch thôi."
Sắc mặt Chu Hạnh điềm nhiên nhưng nếu kỹ cũng khó để nhận vẻ mệt mỏi trong đó, rõ ràng việc thức dậy bôn ba từ giờ cũng khiến nàng kiệt sức. Phàn Úy ân cần thêm gì nữa. Có lẽ lúc sắp chia tay, trong lòng cũng đủ thứ cảm xúc lẫn lộn, quyến luyến nỡ, lặng lẽ cảm nhận sự bình yên khi sánh vai trong giờ phút .
Một lúc , Chu Hạnh mới là lên tiếng : "Thường Tùng, hỏi công tử, nếu nắm quyền cao trọng vọng sinh trong thời loạn lạc chỉ lo bảo tính mạng, bàng quan lạnh nhạt những việc ác độc của kẻ gian, coi là ?"
Sóng vỗ ầm ĩ bờ, bọt nước văng tung tóe trong suốt như pha lê, giọng của Chu Hạnh gần như nhấn chìm trong tiếng sóng dạt dào.
Phàn Úy lạc lối trong biểu cảm của nàng, vô thức đáp: "Tất nhiên là tính ."
"Tại tính?"
Phàn Úy hồn, ngẫm nghĩ một lúc : "Kẻ năng lực mà thoái thác trách nhiệm, là kẻ hèn nhát; kẻ trách nhiệm mà năng lực, là kẻ tầm thường; gánh vác cả hai mà gì, là ác."
Chu Hạnh tủm tỉm : "Thường Tùng chí lý, xin ghi nhớ lời dạy."
Vừa lúc mấy từ thuyền xuống, lượt trở mặt Phàn Úy bẩm báo: "Bẩm công tử, chúng thuộc hạ soát xét kỹ lưỡng, khoang thuyền ngoài gạo trắng vật gì khác."
Phàn Úy gật đầu, sang với Chu Hạnh: "Khi trở về sẽ cho mang văn thư qua trạm thu thuế đến cho cô, chậm nhất là tối nay cũng sẽ tới, chắc hẳn mất bao lâu. Ta sẽ để Quý Hàm và Nguyệt Minh ở . Một việc chu đáo, một võ công cao cường, để cô sai bảo."
Hắn gỡ chiếc lệnh bài thắt lưng đưa cho bên cạnh, dặn dò: "Ngươi ở theo thuyền, đến lúc đó gặp trạm thu thuế ai khó dễ thì cứ đưa lệnh bài của ."
Hai Quý Hàm, Nguyệt Minh gật đầu đáp ứng, bước đến phía Chu Hạnh, chia bên trái và bên .
Chu Hạnh hai bằng vẻ mặt bình thản : "Đa tạ Thường Tùng, chúc công t.ử lên đường bình an, sớm sớm về."
Trong lòng Phàn Úy dâng lên một luồng nhiệt, cũng đáp : "Tuyệt đối phụ lòng mong đợi của Chu cô nương!"
Chu Hạnh gì nữa, chỉ bằng ánh mắt sâu thẳm.
Lúc Phàn Úy gót bỏ , lòng vẫn vấn vương bởi ánh mắt . Đi xa một đoạn, chẳng kìm ngoái đầu , thấy Chu Hạnh vẫn bên bờ sông.
Gương mặt nàng còn thấy rõ, mái tóc dài tung bay lộn xộn trong tiếng gió rít gào, vạt áo phần phật, mà làn gió mạnh nàng vẫn thẳng tắp, như thể sinh mang cốt cách kiên cường chống đỡ đất trời. Chính phong thái thi thoảng mới lộ diện của nàng khiến Phàn Úy say mê ngớt.
Phàn Úy cho rằng ánh lướt qua lúc chia tay là sự bịn rịn của Chu Hạnh đối với . Cặp tình nhân khi chia xa luôn dùng ánh mắt để gửi gắm những lời hết. Vậy mà khi cưỡi ngựa khỏi thành, con đường hối hả tới kinh thành, trong tâm trí cứ hiện về ánh mắt đó, càng nghĩ càng cảm thấy dường như là nỗi luyến lưu, mà tựa hồ còn cất giấu điều gì khác. Như trong sương mù, khiến rõ, chẳng đoán .
Trời sáng hẳn, chuyện g.i.ế.c ở miếu hoang ngoại ô thành nhanh chóng lan truyền khắp nơi, từ con bảy cái xác ban đầu, thoắt cái biến thành mười mấy cái, tất cả đều trong tình trạng xác c.h.ế.t thây vô cùng thê thảm. Kế đó ai nấy đều thêu dệt nên câu chuyện đám cướp táo tợn nuôi mối hận thù sâu nặng với Linh Kinh, kéo thành để t.h.i t.h.ể trong miếu hoang là một lời cảnh cáo, là điềm báo cho một cuộc bạo loạn.
Thêm đó là nạn cướp bóc hoành hành khắp nơi, một lượng lớn lưu dân Nam bộ đang rùng rùng kéo về kho gạo Linh Kinh. Linh Kinh mới qua dịp lễ mừng nay chìm trong sóng to gió lớn, lòng hoang mang sợ hãi, khách vãng lai vội vã rời , nhà trọ lập tức trống trơn, đường phố cũng thưa thớt qua , các thuyền buôn ven bờ sông chạy quá nửa chỉ trong nửa ngày.
Chu Hạnh giữ Quý Hàm, Nguyệt Minh ở thuyền. Phàn Úy mặc dù tin tưởng nàng nhưng hề mù quáng, rốt cuộc vẫn đề phòng để ở giữ thuyền. Hai họ đều rõ mục đích ở của nên hề dị nghị.
Khi nàng về đến nhà mặt trời lên cao. Việc uống t.h.u.ố.c hôm qua khiến cơ thể nàng bắt đầu ảnh hưởng, chỉ một đêm ngủ mà tinh thần nàng sa sút đến nỗi một đoạn đường ngáp ngắn ngáp dài mấy bận. Tầm mờ ảo, tai ù , tuy ảnh hưởng đến việc , nhưng cũng khiến nàng cực kỳ khó chịu, cần ngả lưng chợp mắt một lát.
Nào ngờ bước chân cổng, một con d.a.o găm vọt tới sượt qua nàng cắm phập khung cửa, nàng giật thót , tỉnh táo hẳn lên: "Kẻ nào bất mãn với , định thủ lĩnh ?"
Sở Chiếu cũng hoảng hồn: "Nguy hiểm quá, đ.á.n.h ngoài mà đánh? Lỡ thương thì ?"
"Yến Quyết!" Mạc Kinh Thu cao giọng mắng: “Ngươi c.h.ế.t ?! Đã bảo đừng loạn trong sân viện! Nếu ngươi Thiếu chủ thương lột da ngươi đấy!"
Mạc Kinh Thu vội vàng chạy đến chỗ Chu Hạnh, lo lắng quan sát nàng. Chu Hạnh xua tay, trong mắt chứa đầy ý hiệu . Nàng liếc mắt trong sân, thấy Yến Quyết và Lục Chước Quang đối diện , tư thế dường như lúc nàng bước cửa hai đang động thủ, chỉ là thấy rõ khí thế đối đầu.
Lục Chước Quang cầm một cây bút trong tay, đang nàng chằm chằm, ánh mắt quét một vòng nhanh chóng thu , với Yến Quyết: "Ngươi thua , tính cả lúc nãy nữa là sáu đồng."
Yến Quyết lẳng lặng móc sáu đồng tiền từ trong n.g.ự.c đưa cho Lục Chước Quang, đó tới mặt Chu Hạnh rút con d.a.o găm cắm khung cửa xuống, quỳ gối xin chặt ngón tay tạ tội, Chu Hạnh vội vã ngăn cản: "Ấy! Không cần thế, tay ngươi còn nhiều việc cần dùng lắm."
Nàng ấn nhẹ tay lên má Yến Quyết để lộ vùng cổ, đếm sơ qua, quả nhiên sáu vệt mực đen. Dài chừng một tấc, vô cùng đều đặn, tất cả đều ở những huyệt đạo c.h.ế.t . Nàng bèn hỏi: "Các ngươi đ.á.n.h mấy chiêu ?"
Yến Quyết đáp: "Sáu chiêu."
Chu Hạnh gật đầu, vỗ nhẹ vai Yến Quyết, an ủi: "Tuổi ngươi vẫn còn trẻ, tư chất luyện công khác hẳn thường, cần vội vàng gì. Ngày chịu khó tập luyện nhất định sẽ đạt đến đỉnh cao, phục hận rửa nhục."
Lục Chước Quang ở phía tiếp lời: "Vậy cũng đ.á.n.h ."
Chu Hạnh gì, bước lên vài bước mới tủm tỉm hỏi: "Ngươi bắt nạt trẻ con, vui lắm ?"
Lục Chước Quang đ.á.n.h giá Yến Quyết một nữa, hiểu tại Chu Hạnh gọi Yến Quyết là "trẻ con". Y thế nào cũng thấy đó là một đàn ông, chân tay cường tráng, cao to lực lưỡng.
Chu Hạnh thấy vẻ mặt y điều kỳ lạ, giải thích: "Hắn mới mười bảy."
"Ở kinh thành mười bảy tuổi cưới vợ sinh con nhiều nhan nhản." Lục Chước Quang với vẻ mặt lạnh tanh, trình bày sự thật: “Năm mười bảy tuổi, là Lệnh chủ của Vô Thường Tư ."
"Lợi hại, lợi hại, Lục tú tài văn võ song , thật khiến Chu mỗ khâm phục."
Chu Hạnh bước đến gần, chắp tay đùa với y, nhưng bỗng nhiên y nắm lấy tay, dán mắt vết đen đầu ngón tay nàng hỏi: "Đây là cái gì?"
"Thì bùn chứ còn là cái gì?" Nàng mỉm trả lời, vờ như bôi lên mặt Lục Chước Quang nhưng y nhanh chóng tránh né. Chu Hạnh vui đùa với y một lát, bỗng cảm thấy bên cạnh ánh mắt đang theo dõi. Nàng ngoảnh thì thấy đằng cửa sổ phòng một đôi mắt đang lén lút , chạm mắt với nàng bèn rụt ngay . Nàng khựng , hỏi: "Úi chà, dậy từ khi nào ?"
Mạc Kinh Thu tiến lên đáp: "Chắc là mới dậy, một khắc xem nàng vẫn còn ngủ."
"Đâu thương đến mức hôn mê hai ngày . Cố tình giả vờ ngủ nửa ngày, thu trong phòng dám ngoài." Lục Chước Quang vạch trần chút nể nang, với nấp cửa sổ: “Từ bao giờ trở nên vô phép vô tắc như hả? Ân nhân cứu mạng trở mà còn mau cảm tạ."
Chu Hạnh ngạc nhiên liếc Lục Chước Quang một cái, ngờ vị Lục phu t.ử chiều chuộng đám nhóc thành "tiểu Hung Nô" ở thư viện Đan Ngọc khi đối mặt với đồ ruột của một mặt nghiêm khắc đến thế.
Lát cánh cửa khẽ mở, Tuyết Tình vẻ mặt mệt mỏi ủ rũ bước , do vết thương lành nên khuôn mặt nàng nhợt nhạt chút máu, như một kẻ phạm lớn tới mặt Lục Chước Quang, cúi đầu gọi khẽ: "Sư phụ."
Rồi nàng ngoảnh đầu , lén lút liếc Chu Hạnh một cái, : "Sư nương."
Tiếng gọi của nàng tuy lớn, nhưng như một tiếng sấm rền, Mạc Kinh Thu trố mắt, ngay cả Yến Quyết cũng bất giác nàng.
Chu Hạnh suýt nữa thì sặc nước bọt, chỉ là kịp mở miệng gì thì Lục Chước Quang phản đối, nghiêm giọng : "Ăn chừng mực gì cả, gọi xằng bậy gì đó?"
Chu Hạnh thầm nghĩ tự nhiên cái dáng vẻ của y cứ như ăn quả lừa to đùng nhỉ? Nàng bèn lên tiếng: "Vậy thì tủi cho ngươi quá."
Tuyết Tình mắng mỏ, bờ vai co rúm, vô thức bấm ngón tay, ánh mắt hoài nghi hướng về phía Lục Chước Quang: "Không là sư nương ạ?"
Lục Chước Quang : "Là Lý Ngôn Quy bảo ngươi thế hả? Ta chỉ lấy của hai lạng bạc mà dám thêu dệt lưng như thế."
Thêu dệt thế nào cơ? Chu Hạnh nhịn : "Thế thì đúng là tủi cho ngươi ."
Lục Chước Quang lườm nàng một cái, đáp.
"Không , là tự con đoán thôi." Tuyết Tình chỉ là Lý Ngôn Quy kể sư phụ nữ nhân lừa chứ gì nhiều, nhưng ban nãy nàng nấp cửa sổ lén, qua loa xác định mối quan hệ của hai . Có điều thấy phản ứng của cả hai, chắc là do nàng hiểu lầm, nàng vội chuyển chủ đề, cúi chào Chu Hạnh: "Đa tạ Chu cô nương cứu mạng, nguyện xông pha khói lửa để báo đáp ân đức ."
"Không cần , cô cứ ngoan ngoãn ở đây , khi nào chúng thì cô mới rời khỏi." Vốn dĩ Chu Hạnh hàn huyên với Tuyết Tình vài câu, nhưng tiếng "sư nương" cho lúng túng, nhất thời đầu óc trống rỗng, quên sạch định gì, nặn mãi mới thốt : "Trên chỗ nào khỏe thì bảo Mạc tỷ xem cho."
Mạc Kinh Thu ho sặc sụa, miễn cưỡng : "Thiếu chủ, hạ vai vế của xuống thế?" Thế chẳng là vô cớ thấp hơn Lục Chước Quang một bậc ?
Chu Hạnh quên bẵng chuyện , cảm thấy cơn buồn ngủ kéo đến nặng nề, ý thức bắt đầu lơ mơ, bèn nhảm nữa. Nàng rửa mặt bằng nước lạnh, cố xốc tinh thần, dặn dò Mạc Kinh Thu: "Gọi về, chuyện cần căn dặn."
Viên Sát tuần tra quanh đó, Tiền Bất Đoạn thì chăm chỉ thành nhiệm vụ luyện tập Lục Chước Quang giao phó, Tiêu Thiệp Xuyên nghỉ ngơi trong phòng, Ngỗi Cốc Vũ nghiên cứu bài t.h.u.ố.c mới trong bếp. Mạc Kinh Thu gọi từng đến tập hợp quanh bàn.
Chu Hạnh chính giữa, hàng mi rũ xuống, tựa như buồn ngủ đến độ thể ngã gục ngay lập tức, nhưng khi mở mắt , vẻ mệt mỏi vụt qua biến mất, nhường chỗ cho vẻ tĩnh lặng sáng ngời. Giọng nàng đều đều, nhanh: "Viên Sát, Lục Chước Quang, hai dẫn theo Vạn Bân và mấy lính Thanh Ưng, canh tý đêm nay cướp thuyền. Tiêu Thiệp Xuyên, Tiền Bất Đoạn theo đến tìm Vân Tông Minh, lời cần hỏi lão . Yến Quyết ở đây bảo vệ Kinh Thu và những khác, ứng phó với tình huống bất trắc."
Viên Sát chần chừ một chốc, đề nghị: "Hay là để gã họ Lục theo Thiếu chủ lo việc, Thiệp Xuyên cướp thuyền cùng chúng ?"
Chu Hạnh thế, ngẩng lên đối diện. Lục Chước Quang khoanh tay dựa cửa sổ, lẳng lặng bàn bạc, khuôn mặt khuất trong bóng tối rõ.
Chu Hạnh lập tức từ chối thẳng thừng: "Không . Lục Chước Quang bắt buộc cùng trong vụ cướp thuyền, nếu ông thì đổi Tiêu Thiệp Xuyên."
Viên Sát ngẫm nghĩ Tiêu Thiệp Xuyên vốn am hiểu mấy việc , đành gì nữa. Sau đó Chu Hạnh : "Hành động đêm nay sơ suất, bất kể trong lòng các còn thành kiến gì, đêm nay tin tưởng . Nếu vì ai mà hỏng đại sự, quyết tha."
Viên Sát ngẩng đầu lên, tình cờ bắt gặp ánh mắt của Chu Hạnh. Chỉ thấy ánh mắt vị Thiếu chủ trẻ tuổi sâu thẳm, ông chằm chằm, rành rọt từng chữ: "Đây là mệnh lệnh, Viên Sát, rõ ?"
Chu Hạnh ít khi dùng đến hai chữ "mệnh lệnh", một khi thốt , tuyệt đối cho phép bất tuân.
Viên Sát lập tức cúi đầu, đáp : "Thuộc hạ tuân lệnh."