Lệch Nhịp (Tên gốc: Hoang Khang Tẩu Bản) - Chương 54: Đêm cướp thuyền
Cập nhật lúc: 2026-09-02 00:05:59
Lượt xem: 82
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vân Tông Minh hai ngày chợp mắt, hai mắt hằn đầy tia máu, búi tóc rối bù, ngay cả chút phong thái chỉn chu gượng ép cũng chẳng thể duy trì. Sáng hôm qua, khi phát hiện cơ quan thuyền động chạm, lão lập tức thư gửi về kinh thành, thế nhưng đến giờ vẫn bặt vô âm tín.
Lần lão đích áp tải thuyền hàng, tựu trung cũng bởi những thứ đó quá mức quan trọng, tuyệt đối thể để lộ. Chuyến thành công thì phú quý ngập trời, phúc đức truyền đời muôn đời; nhỡ bề thất bại, cả nhà họ Vân đều rơi đầu. Để che mắt thế gian, lão dám bố trí quá nhiều lính canh quanh thuyền kẻo sinh nghi. Chẳng ngờ, cơ quan thuyền chẳng thể giam đến c.h.ế.t đám trộm đột nhập đêm qua.
Đợi mãi thấy hồi âm từ kinh thành, linh tính mách bảo Vân Tông Minh nơi thể lưu lâu thêm, lão vội phái đến quan phủ xin lệnh xuất bến. Nào ngờ lệnh xuất bến chẳng thấy, mà ngay cả của lão cũng giữ rịt . Đợi trái đợi mà chẳng lấy một lý do, Vân Tông Minh lập tức hiểu kẻ đang cố tình dùng quyền lực chèn ép, giữ lệnh xuất bến để con thuyền thể rời bến.
Nếu là ở Giang Nam, Vân Tông Minh còn thể cậy nhờ các mối quan hệ để thoát khỏi tình cảnh , thế nhưng ở Linh Kinh, lão rơi thế cô lập, tiến thoái lưỡng nan. Kế sách duy nhất hiện giờ là cầu cứu vị đại nhân ở kinh thành. Ngay khi lão đang thu xếp hành lý định một lên kinh cầu viện thì phát hiện nơi ở của kẻ lạ kiểm soát. Vừa bước khỏi cửa, một lưỡi đao sắc lạnh lập tức chắn ngang đường, mượn cớ trong thành giặc cỏ loạn ép lão về phòng.
Hành động của đối phương quá đỗi chớp nhoáng, đợi đến khi lão nhận giam lỏng ở Linh Kinh thì sự quá muộn. Hai ngày nay lão ăn ngủ yên, ngừng cầu trời khấn phật kinh thành sẽ phái đến giúp. Một khi những thứ thuyền điều tra, mấy vị quan lớn trọng thần cũng khó mà thoát tội, môi hở răng lạnh, dù thế nào chăng nữa, từ bỏ lão tuyệt đối là sự lựa chọn khôn ngoan.
Lão cố dùng cách để tự an ủi bản , nhưng nỗi bồn chồn vẫn thuyên giảm. Thỉnh thoảng kiệt sức quá mới chợp mắt đôi chút, hễ bất kỳ tiếng động nào dù là nhỏ nhất truyền đến tai cũng hóa thành tiếng sấm vang rền, khiến lão kinh hồn bạt vía. Đang lúc thần kinh căng như dây đàn kịp dịu xuống, ngoài sân bỗng vang lên tiếng huyên náo.
Lão cả kinh, vội vàng áp mắt qua khe cửa ngoài, chỉ thấy hai kẻ lạ mặt từ chui đang giao đấu với hộ vệ. Thân thủ bọn chúng vô cùng linh hoạt, những cú tung tay chuẩn xác giáng mạnh gáy hộ vệ, chỉ trong chớp mắt hạ gục họ bất tỉnh nhân sự.
Vân Tông Minh cứ ngỡ đến diệt khẩu, sợ đến mức vỡ mật, vội vàng cuồng tìm chỗ trốn trong phòng. Vừa mới xoay chạy hai bước, lão thấy tiếng cửa gỗ đá tung ở phía . Hoảng hốt đầu , lão thấy một nam t.ử trẻ tuổi, đầu đội ngọc quan, khoác áo bào đen, dáng vẻ tuấn dật phong lưu.
Hắn khép chiếc quạt giấy , cất giọng hỏi: "Vân Tông Minh ?"
Hai chân Vân Tông Minh mềm nhũn, mồ hôi lạnh toát đầy , bất giác lớn giọng hòng thị uy: "Ngươi, ngươi là kẻ nào?!"
Lại một kẻ gầy gò như cây sậy lên tiếng: "Đừng hoảng, là thiếu chủ của chúng gặp ông."
Hai đồng thời nghiêng , nhường lối ở cánh cửa hẹp. Vân Tông Minh thấy một ung dung bước qua sân, tiến đến ánh đèn.
Khuôn mặt nàng trắng trẻo tựa ngọc tì vết, dáng vẻ tựa nhành trúc xanh mướt trong mưa. Ánh đèn lồng chiếu rọi khuôn mặt sắc nét của nàng, điểm xuyết một đôi mắt tĩnh lặng, sâu thẳm.
"Vân lão gia." Nàng mở miệng, giọng lanh lảnh tựa tiếng ngọc bội chạm : "Đường đột ghé thăm, mong ông thứ ."
Vân Tông Minh nhận thấy đối phương dường như ác ý bèn cố lấy bình tĩnh. Lão lui hai bước, tìm một chiếc ghế gần đó xuống, cố vẻ điềm tĩnh: "Ngươi là ai?"
"Tại hạ Chu Hạnh, chỉ là một tiểu vô danh, chẳng đáng nhắc tới." Chu Hạnh bước qua ngưỡng cửa, Tiền Bất Đoạn theo sát phía , thuận tay đóng chặt cửa phòng.
Nàng tự nhiên xuống, nụ ẩn chứa sự hòa ái dễ khiến buông lỏng cảnh giác: "Ta cũng vòng vo với ông nữa. Chiếc thuyền ông định nhổ neo ở bờ sông chở những gì, đều nắm rõ như lòng bàn tay. Hôm nay đến đây là để cướp công trạng từ tay Vân lão gia đấy."
Trong phút chốc, Vân Tông Minh cảm thấy lạnh toát sống lưng, lão nàng chằm chằm, dám tùy tiện mở lời. Chu Hạnh cũng chẳng trông mong lão nhiều lời, tiếp tục : "Đừng đến bạc cứu trợ thiên tai, chỉ cần một món đồ sứ Quan Diêu cũng đủ để cả nhà họ Vân ông c.h.é.m đầu . Nói thẳng cho ông , con thuyền nhắm tới từ tháng Chín năm ngoái. Đã giữ thì việc lục soát là điều chắc chắn, mấy kẻ ở kinh thành hiện tại lo cho còn xong, bảo vệ nổi ông."
Vân Tông Minh im lặng đối đầu với nàng, nhưng lão mau chóng nhận khí thế của lép vế. Người mặt tuy tuổi đời còn trẻ, nhưng cốt cách vững chãi như bàn thạch, khó lòng xoay chuyển. Hồi lâu , lão mới lên tiếng: "Chu cô nương gì xin cứ thẳng."
"Nhà họ Vân bề ngoài tu sửa sạn đạo, âm thầm mượn đường Trần Thương, vơ vét của cải suốt bao năm nay, tang vật đưa kinh thành đếm xuể. Trọng thần dính líu chắc hẳn cũng chẳng chỉ một hai . Trong tay ông hẳn cũng giữ chút bằng chứng. Vụ tham ô dòng Đại Vận thành đích ngắm của bao , ai điều tra , công trạng thuộc về kẻ đó. Vị đại nhân nhà canh cánh nỗi lo cho nước cho dân, một lòng lập công, nên xin những thứ đó từ tay Vân lão gia. Đổi , đại nhân nhà sẽ giúp ông dọn dẹp sạch sẽ những thứ thuyền."
"Nói bằng chứng, dựa mà tin ngươi?"
Chu Hạnh nhấc tay hiệu. Tiêu Thiệp Xuyên bước nhanh tới, lôi từ trong n.g.ự.c vài món đồ lượt bày biện bàn. Vân Tông Minh căng mắt , đó là lệnh xuất bến, biên lai nộp thuế, những thứ thiết yếu để con thuyền nhổ neo. Dáng điệu Chu Hạnh thư thả, khóe môi điểm nụ , lời như khuyên nhủ, tựa hồ đe dọa: "Chỉ cần Vân lão gia chịu giao đồ cho , đêm nay con thuyền đó sẽ dọn sạch bong. Sáng mai, ông cứ cầm những thứ , chở đầy một thuyền gạo trắng lên kinh thành, quyên gạo đổi lấy giấy phép buôn muối ung dung trở về. Vừa cứu tế bá tánh, bảo mạng sống cho cả gia tộc, vẹn cả đôi đường, hà cớ gì ?"
Vân Tông Minh run lẩy bẩy, dán mắt mớ đồ bàn, hai tai ù , bất giác giọng cũng run rẩy theo: "Cho dù hôm nay thoát , ngày nhà họ Vân cũng ắt tìm đến tận cửa, dù thế nào cũng trốn thoát..."
"Ông cứ yên tâm. Quốc khố đang trống rỗng, Hoàng thượng quyết tâm dẹp sạch nạn tham nhũng. Nếu ông lo sợ ngày trả thù thì cứ giao nộp bộ danh sách, Hoàng thượng nhất định sẽ tóm gọn đám quan nhúng chàm, nhổ cỏ tận gốc. Nói cũng , ông giữ cái mạng trở về, tệ nhất thì cũng cuỗm theo lộ phí đưa vợ con chạy trốn trong thời buổi loạn lạc, chẳng hơn là đem mạng cả gia tộc chôn vùi con thuyền ?"
Chu Hạnh phân tích rõ lợi hại, chẳng cần dài dòng thêm. Thái độ nàng thong dong, dường như chẳng hề lo sợ Vân Tông Minh ngoan cố chống cự.
Vân Tông Minh vốn đang lâm cảnh cá thớt, yếu thế . Lão lo lắng dậy, quanh quẩn trong phòng, tựa như đang đấu tranh tư tưởng dữ dội. Chợt lão vén vạt áo quỳ sụp xuống mặt Chu Hạnh: "Mạng sống của vợ con già trẻ nhà họ Vân, cả gia tộc xin nương cậy sự giơ cao đ.á.n.h khẽ của Chu cô nương."
"Vân lão gia mau lên." Chu Hạnh đưa tay đỡ hờ, lời chẳng chút khách sáo như vẻ bề ngoài: "Đồ đang giấu ở ?"
"Trên thuyền một khoang khóa bằng cơ quan, bên trong cất giữ danh sách quà tặng của thứ thuyền, sổ sách ghi chép tên nhận, còn kẹp thêm thư lệnh nhận đồ hối lộ và bạc cứu trợ, ấn quan chứng." Vân Tông Minh nhỏ giọng : “Khóa cơ quan đó chế tạo vô cùng tinh vi xảo diệu, thường chẳng thể nào mở nổi, chỉ thợ khóa theo mới giải . Cô dẫn lên thuyền, mở khóa là lấy đồ ."
Chu Hạnh bảo Vân Tông Minh sân chỉ điểm, sai tạt một chậu nước lạnh đ.á.n.h thức kẻ đang bất tỉnh, gọi Tiền Bất Đoạn đến, lệnh cho y đưa tên đó tới bờ sông. Hai khuất dạng, Chu Hạnh sang Vân Tông Minh, giơ tay tư thế mời: "Vân lão gia mời nhà . Thủ hạ của tay chân nhanh nhẹn lắm, đợi y lấy đồ về phục mệnh, chúng sẽ rời ngay."
Vân Tông Minh theo bóng lưng hai khuất dần màn đêm, khẽ thở phào nhẹ nhõm, vội vàng đáp lời: "Được, . Làm phiền Chu cô nương."
Ba trở trong phòng, Chu Hạnh rút từ trong một bọc trái cây sấy, thong thả nhai. Vân Tông Minh thì thần kinh căng thẳng, cũng thấy lính canh, lòng chẳng còn tâm trí mà trò chuyện. Chu Hạnh nhận thấy vẻ mặt căng thẳng của lão bèn tế nhị giữ im lặng.
Chừng hai khắc trôi qua, Vân Tông Minh nhẩm tính thời gian cũng hòm hòm, sắc mặt dần giãn , lão chủ động hỏi: "Chẳng vị đại nhân mà Chu cô nương nhắc tới là ai?"
Chu Hạnh đáp, ngược trêu chọc: "Sắc mặt Vân lão gia xem chừng khá hơn ban nãy nhiều, vẻ giống sống hơn đấy."
Sắc mặt lão chợt đổi khác, cơn giận bốc lên, thái độ đổi . Lão nhạt: "Còn đa tạ Chu cô nương."
"Ồ? Lời của ông ý gì?"
"Vốn dĩ Vân mỗ ngõ cụt, Chu cô nương đêm nay ghé thăm, vô tình chỉ cho một con đường sống." Vân Tông Minh bật dậy, thở hắt một dài, tựa như trút bỏ tảng đá ngàn cân đè nặng lưng, sắc mặt trở nên thư thái: "Tuyệt đối thể bẩm báo với triều đình về những món đồ thuyền, thế nhưng nếu vị đại nhân lưng Chu cô nương mượn đó lập công, cũng sẵn lòng giúp đỡ. Có điều yêu cầu các hộ tống an về Giang Nam , đó sẽ lượt dâng nộp những món đồ . Triều đình các đấu đá quản, chỉ mong nhà họ Vân bình an vô sự."
Chu Hạnh nhướng mày, tỏ vẻ khó hiểu: "Sao giờ giở giọng điều kiện với ?"
"Chu cô nương điều . Trong khoang thuyền khóa bằng cơ quan chứa lượng t.h.u.ố.c nổ đủ sức đ.á.n.h chìm cả con thuyền, là để đối phó với những tình huống bất trắc như thế . Một khi phát nổ, xương sống thuyền sẽ lập tức đứt gãy, thứ thuyền cũng tan tành thành tro bụi, đầy nửa khắc sẽ chìm xuống đáy sông." Vân Tông Minh tiếc rẻ thở dài: “Tiếc thuyền chở quá nhiều kỳ trân dị bảo, vốn còn định đợi tin báo từ kinh thành, bất đắc dĩ lắm mới dám cho nổ thuyền, thế nhưng nay cơ sự đến nước , cũng hết cách ."
"Hy vọng Chu cô nương cân nhắc yêu cầu của nãy, bằng khi thuyền nổ chìm, cô ôm bụng đói trở về e rằng cũng khó ăn ."
Gần nửa thuyền buôn rời bến, bến sông vốn chật chội nay trống trải hơn hẳn, chỉ còn lác đác vài chiếc thuyền nhỏ neo đậu. Mấy chiếc thuyền lớn của nhà họ Vân vẫn sừng sững uy nghi trôi nổi mặt nước, nổi bật như hạc giữa bầy gà. Bởi sự thất trách nghiêm trọng trong việc phòng thủ thành, màn đêm buông xuống bến sông phong tỏa. Quân tuần tra chủ yếu tập trung tại các tuyến phố chính trong thành, nên bến sông mới tối qua còn vang rền tiếng pháo hoa, rực rỡ đèn hoa, giờ phút trở nên quạnh hiu, chìm trong bóng tối dày đặc.
Lần Vạn Bân dẫn theo tổng cộng mười thủ hạ. Sau khi nhận lệnh cướp thuyền đêm nay, ông vội vã gặp gỡ Viên Sát, chia cho lão năm . Thế nhưng, trong hàng ngũ của ông nhét thêm một gã thư sinh mặt trắng.
Vạn Bân quan sát dáng vẻ nhẹ nhàng, lịch thiệp của , trong lòng khỏi lầm bầm. Dù quyết định tin tưởng Chu Hạnh, nhưng cướp thuyền chuyện đùa. Viên Sát hình vạm vỡ, cơ bắp cuồn cuộn, trông hung hãn dũng mãnh, còn gã họ Lục từ đầu đến chân chẳng chút nào giống võ công. Dẫu phát hiện ánh mắt dò xét đầy nghi ngờ của Vạn Bân, cũng chỉ đáp bằng một nụ mỉm, phong thái hệt như những thư sinh tính tình hiền lành.
Trước khi lên thuyền, Vạn Bân thấp giọng dặn dò: "Lục công tử, hiện giờ vẫn rõ tình hình thuyền . Rủi như gặp nguy hiểm, nhớ tự tìm đường thoát , đến lúc nguy cấp e là rảnh bận tâm tới ."
Nghe xong, nhẹ nhàng đáp: "Đa tạ ông nhắc nhở, tự khắc lưu tâm."
Vạn Bân vẫn bán tín bán nghi, nhưng nghĩ cách sắp xếp của Chu Hạnh ắt ẩn ý riêng bèn thôi thêm nữa. Ông và Viên Sát chia hành động.
Chiếc thuyền đáng lẽ tập hợp đủ để nhổ neo từ hôm qua, nhưng chẳng rõ cớ sự gì trì hoãn. Trên thuyền, tính cả phu trạm và tạp dịch, ước chừng hai lăm . Cướp thuyền nghĩa là tiêu diệt bộ , lặng lẽ thế vị trí của bọn chúng.
Theo kế hoạch của Chu Hạnh, chiếc thuyền giữ một vai trò mấu chốt, vì buộc cướp cho bằng . Kế hoạch tráo đổi danh tính, vứt xác xuống sông đều nhắm đến một đích đến duy nhất: kinh thành.
Sắp tới giờ Tý, ngọn đèn thuyền đều vụt tắt, thảy đều chìm sâu giấc ngủ. Vạn Bân mò khoang thuyền, gã thư sinh trói gà chặt mất tăm bóng dáng. Trong bóng tối, tầm cản trở, ông chẳng thể tìm kiếm, đành lệnh cho mấy phía tản hành động.
Ông thận trọng áp sát vách thuyền bước , dò dẫm cấu trúc của thuyền. Khi đến khoang thuyền, ông khe khẽ đẩy cửa, phi lao tới tung một nhát c.h.é.m chí mạng. Lưỡi đao đ.â.m xuyên qua chiếc giường nhỏ hẹp, tạo nên một tiếng vang chát chúa của gỗ gãy.
Thế nhưng tim Vạn Bân bỗng giật thót - giường !
Ông nhanh như cắt lao tới một chiếc giường khác, phát hiện nó cũng trống . Trong khoang vắng ngắt, chỉ tiếng sóng vỗ ì oạp mạn thuyền, vô cớ khiến ông toát mồ hôi hột. Giờ mà ai giường chứng tỏ chúng kẻ định cướp thuyền. Nếu thông tin lộ, họ sẽ đối mặt với hai khả năng: một là đối phương chuồn từ khiến bọn họ vồ hụt; hai là chúng giăng sẵn bẫy đợi họ tự chui đầu lưới.
Vạn Bân thò tay n.g.ự.c tìm còi lùi ngoài, định thổi còi báo động cho . Đột nhiên chân ông vấp vật gì đó lảo đảo lùi mấy bước. Ông vội vàng móc mồi lửa , thổi bùng ngọn lửa soi sáng. Dưới ánh sáng le lói, đập mắt ông là hai t.h.i t.h.ể cứa cổ đè lên . Máu vẫn còn tươi, mới nhuộm đỏ vạt áo ngực, t.h.i t.h.ể co giật, tỏa ấm.
Nhìn thấy cảnh tượng , chuông cảnh báo trong đầu Vạn Bân lập tức reo vang. Hóa thuyền phòng từ , mà là chúng mới sát hại. Ông đến quá đúng lúc, tình cờ bắt gặp ngay hiện trường vụ án, và kẻ thủ ác vẫn đang lẩn trốn trong phòng !
Ý nghĩ lóe lên, ông liền cảm nhận một chuyển động nhẹ đỉnh đầu, một luồng gió sắc lẹm xé gió lao xuống! Vạn Bân vội giơ đao lên đỡ, hất văng mồi lửa trong tay, giao đấu với đối phương trong bóng tối mù mịt. Tiếng huýt gió rít liên hồi trong trung, Vạn Bân chỉ cảm thấy tốc độ của đối phương nhanh đến kinh hồn. Các động tác né tránh và chống đỡ của ông dần trở nên lép vế. Vài lưỡi đao sượt qua mặt suýt cứa đứt cổ họng ông, nếu sơ sẩy dính đòn chắc chắn sẽ đời nhà ma.
Loại năng lực tung những đòn tấn công chí mạng tuyệt nhiên của loại hộ vệ tầm thường. Vạn Bân đối phó vô cùng vất vả, mặc dù chặn đòn tấn công của đối phương nhiều , lưỡi kiếm vẫn xẹt qua cánh tay, bả vai ông, buộc ông lùi bước để tránh né. Chỉ vài chiêu thức khiến ông đổ mồ hôi đầm đìa, nhe răng nhếch mép.
Ngay khi ông đang dần lùi , định đập cửa sổ nhảy xuống sông tẩu thoát thì bỗng một tia sáng rọi qua khe cửa. Diễn biến tiếp theo xảy vô cùng chớp nhoáng, một bóng đen lẻn , bàn tay thon dài trắng ngần vươn từ phía , mũi đao lóe sáng ánh đèn. Giữa thứ ánh sáng mờ ảo, Vạn Bân chỉ kịp thấy một đôi mắt lạnh lùng, tĩnh lặng.
Khoảnh khắc tiếp theo, m.á.u phụt b.ắ.n tung tóe mặt ông, dính cả mắt. Ông thét lên một tiếng, lùi vung đao quệt m.á.u mắt. Mở mắt , ông phát hiện kẻ suýt ép nhảy cửa sổ nay bỏ mạng, thẳng cẳng mặt đất, m.á.u từ cổ họng trào xối xả.
Còn cái mà ông tưởng là thư sinh yếu đuối nay xách một chiếc đèn nhỏ mặt ông, chậm rãi : "Bọn chúng rành nhất là nấp trong bóng tối, tung đòn chí mạng. Vạn Tham tướng cẩn thận đấy."
Trong đêm tối đen như mực chỉ một chiếc đèn leo lét chiếu sáng. Người diện một bộ đồ đen bó sát, hàng chân mày và đôi mắt chìm trong ánh lửa lập lòe, khác xa với vẻ nho nhã, thanh tú thuyền lúc .
Vạn Bân nụ cho kinh hồn bạt vía. Thấy nọ định , ông vội vã bám gót, hỏi: "Lục công tử, vẻ quen những ? Rốt cuộc chúng là ai? Hẳn là đám phu bếp thuyền chứ? Loại võ công cao cường nhường , sống gần hết đời cũng từng thấy, quả thật đáng nể!"
"Coi như là quen ." Lục Chước Quang bình thản bước ngoài, giọng điệu dửng dưng: "Trước từng là thủ lĩnh của bọn chúng."
Vạn Bân sững sờ liếc , im bặt thêm lời nào. Vừa khỏi khoang thuyền, ông căng cứng dây thần kinh, đề cao cảnh giác ngó quanh, trong khi Lục Chước Quang phía vẻ nhàn nhã như dạo chơi trong hoa viên nhà . Thậm chí còn lòng đề nghị: "Chỗ tối quá, e rằng bất tiện, Vạn Tham tướng cần mượn đèn ? Chiếc đèn thể tặng cho ông, lấy cái khác."
"Không cần, cần ." Vạn Bân vội đáp: “Thân thủ tầm thường, xách theo đèn sợ khó mà đối phó kẻ địch."
Lục Chước Quang thấu tình đạt lý gật đầu, hề ép buộc, tiếp tục dẫn đường. Đi một đoạn, gian xung quanh vẫn tĩnh mịch, chẳng thấy bóng , trông Lục Chước Quang thì điềm nhiên thong thả nhưng thực sự kiên nhẫn trong vài chuyện của cũng hạn, dứt khoát : "Ta nhớ ông mang theo còi, chi bằng thổi để gọi những khác tập hợp đây ."
Vạn Bân e dè: "Vậy chẳng sẽ lộ vị trí của chúng ?"
"Không ." Lục Chước Quang : “Tìm họ sớm thì chuyện đêm nay cũng sẽ kết thúc sớm hơn."
Tiếng còi lanh lảnh x.é to.ạc màn đêm tĩnh mịch, vang vọng khắp các khoang thuyền, réo rắt liên hồi.
Viên Sát hứng chịu nhiều vết thương, đang náu những kiện hàng. Đêm nay, may mắn mỉm với lão khi lão chọn sai vị trí lên thuyền. Vừa đặt chân khoang thuyền, lão phục kích từ trong bóng tối và rơi vòng vây của nhiều tên địch. Năm binh sĩ Thanh Ưng theo lão gần như vong mạng trong chớp mắt. Viên Sát, tuy phản xạ nhanh nhạy, cũng tránh khỏi việc trúng một đao.
Không gian trong khoang thuyền chật hẹp cản trở lão thi triển thế đại đao, việc đối phó với nhiều kẻ địch cùng lúc khiến lão gặp ít khó khăn. Cuối cùng, mang đầy thương tích, lão thừa cơ loạn lạc lẩn trốn, giấu khoang chứa gạo. Tiếng còi báo hiệu "tập hợp" vang lên dồn dập chứng tỏ bên Vạn Bân cũng nhận sự bất thường của những kẻ thuyền đêm nay và định gom tất cả để ứng phó. âm thanh vọng từ xa, Viên Sát dám liều lĩnh mặt hưởng ứng.
Vết thương ở bụng là nghiêm trọng nhất, những vết c.h.é.m khác ở vai, lưng, eo và chân tuy trúng huyệt hiểm, nhưng cũng là những đòn chí mạng né tránh , hầu như vết thương nhẹ, m.á.u chảy liên tục. Lão tự giễu bản , thầm nhủ già yếu, chỉ vài tên trộm giấu mặt cũng ép lão đến bước đường .
Lão ngậm một viên t.h.u.ố.c miệng, xé rách mảnh áo băng bó vết thương ở bụng để cầm máu, quệt bàn tay dính m.á.u áo, tay nắm chặt chuôi đao.
"Rầm" một tiếng chấn động, kẻ đột ngột húc tung cửa xông , nhắm thẳng vị trí Viên Sát đang ẩn nấp mà ùa tới. Từ lồng ngực, Viên Sát rống lên một tiếng dữ dội, vung đại đao lao trận chiến.
Bọn chúng thủ nhẹ nhàng, tĩnh lặng, vô cùng phù hợp với bóng tối bao trùm, cực giỏi bao vây, tiến lùi linh hoạt, phối hợp ăn ý, truy tìm điểm yếu trong phòng ngự của Viên Sát để khoét sâu thêm vết thương cho lão.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lech-nhip-ten-goc-hoang-khang-tau-ban/chuong-54-dem-cuop-thuyen.html.]
Nhận mưu đồ của đối thủ, Viên Sát hiểu rằng nếu tiếp tục giằng co, sớm muộn gì cũng một lưỡi đao kề cổ. Lão từ bỏ lối đ.á.n.h phòng thủ, dốc lực tấn công, chấp nhận những đòn tấn công của đối thủ.
Lưỡi đao vun vút xé gió, những cú c.h.é.m liên mang sức mạnh kinh hồn, gì cản nổi, c.h.é.m nát cả những thùng gạo, gạo trắng văng tung tóe nhuốm màu m.á.u đỏ. Lối đ.á.n.h liều mạng của lão nhanh chóng giành thế thượng phong, c.h.é.m đứt lìa chân tay kẻ thù, mùi m.á.u tanh nồng nặc phủ kín khoang thuyền ngột ngạt, đến khi tất cả gục c.h.ế.t lưỡi đao của lão, trận ác chiến mới kết thúc.
Lúc , Viên Sát thương tích đầy , kiệt sức, chống đao xuống sàn để trụ vững. Lượng m.á.u mất quá nhiều cùng những cú đ.á.n.h dữ dội khiến lão hoa mắt chóng mặt, suýt ngã quỵ, lảo đảo vài nhịp mới gắng gượng vững.
Thế nhưng, khi lão ngỡ rằng thể nghỉ ngơi một lát thì tiếng bước chân khẽ khàng từ hành lang ngoài cửa bỗng truyền đến, giống như đang dò xét, chầm chậm tiến gần.
Viên Sát nghiến răng, cố lấy tinh thần, cơ bắp căng cứng trong chớp mắt, lão lặng lẽ áp sát cửa, nín thở tập trung. Một chốc , cánh cửa hé mở, một thò . Viên Sát bộc phát sức mạnh , vung đao giáng một đòn sấm sét xuống kẻ ngoài cửa! Lưỡi đao mang thế chẻ tre, với sức mạnh thể chẻ đôi bất kỳ cơ thể phàm trần nào.
Vậy mà đòn đ.á.n.h đó trượt mục tiêu.
Người mới đến vô cùng nhanh nhẹn né đòn chí mạng của lão, giơ đèn soi thẳng, suýt chạm mặt lão. Ngay đó, giọng quen thuộc vang lên: "Ngươi quả nhiên lòng mang ý đồ , định nhân cơ hội khử . Chu Hạnh , thuyền chúng tin tưởng lẫn , ngươi trái lệnh, về sẽ bẩm báo với cô ."
Viên Sát lau vệt m.á.u dính mí mắt, lúc mới rõ, nọ là Lục Chước Quang. Đầu lão đau như búa bổ: "Bớt vu cáo ! Ta loại tiểu nhân hèn hạ đó!"
Lão trải qua một trận chiến khốc liệt, cú đ.á.n.h dốc lực ban nãy gần như vắt kiệt sức lực của lão. Khi cơ bắp giãn , những cơn đau nhức khắp cơ thể hành hạ lão, vùng bụng đau quặn như hàng ngàn mũi d.a.o cứa ruột gan. Không thể trụ vững, lão lảo đảo lùi mấy bước, tựa vách thuyền trượt ngã.
Lục Chước Quang từ cao xuống lão chằm chằm: "Ta đến để cứu ngươi. Dù ngươi cũng từ chối cùng , c.h.ế.t thì cũng chẳng liên quan gì đến ."
Viên Sát cũng hiểu ý đồ của Chu Hạnh khi cử lão và Lục Chước Quang cướp thuyền. Đám thuyền còn là của nhà họ Vân nữa, mà là của Vô Thường Tư. Lục Chước Quang, với tư cách là thủ lĩnh cũ của bọn chúng, gác võ công sang một bên, ít nhất cũng rành rẽ chiêu thức của bọn chúng. Nếu ban đầu Viên Sát cùng thuyền thì đến nỗi thương nặng nề thế .
Thế nhưng đến nước , lão vẫn cố tỏ cứng cỏi: "Ta cần ngươi cứu."
Lục Chước Quang gót bỏ : "Vậy chỗ khác xem xem."
"Chờ ." Viên Sát thở dốc gọi giật , lão mò mẫm trong n.g.ự.c lấy một thứ bọc trong mảnh lụa, hạ giọng xuống một chút: “Thứ nhờ ngươi mang ngoài, giao cho thiếu chủ."
Lục Chước Quang , nhưng giọng điệu lạnh tanh: "Tại giúp ngươi? Ta là kẻ gian nịnh, là gia nô mang hai họ, là kẻ hầu hạ chủ nhân bằng nhan sắc, hạng tiểu nhân như lấy lòng để nhận di nguyện của ngươi."
Viên Sát cơn đau hành hạ vô cùng thê thảm, c.ắ.n răng chịu đựng một cơn đau dữ dội, đưa tay quệt vệt m.á.u và mồ hôi đang chảy mắt, mới chậm rãi : "Ta nghi ngờ, bài xích ngươi là thật, cho nên mong ngươi cứu . Nếu hôm nay bỏ mạng tại đây, cũng là do tài nghệ bằng , oán trách ai cả. Tuy nhiên nếu ngươi giúp việc , thể đổi bằng một bí mật liên quan đến thiếu chủ."
Lục Chước Quang tỏ khá hứng thú với câu , bèn hỏi: "Chuyện gì? Ngươi thử xem."
Lão : "Lúc ở Đan Ngọc, thiếu chủ từng tay g.i.ế.c ngươi nhưng thất bại. Đêm đó trở về, sắc mặt cô tệ, ban đầu còn tưởng cô bực bội vì sẩy tay, đó mới phát hiện, sợi dây chuyền ngọc trúc của cô biến mất."
Lục Chước Quang gật đầu: "Lúc đó quả thực là vô tình đ.á.n.h rơi tay , nhưng đó Triệu Khác mang chỗ khác . Thứ đó quan trọng với cô đến ? Ta thể một cái y hệt tặng cô ."
"Ngươi thì đáng cái thá gì." Viên Sát hít sâu một , : “Thiếu chủ sinh ở Tái Bắc, nhưng giống hệt cô , say đắm cảnh núi xanh nước biếc của vùng Trung Nguyên. Năm đó, khi Đại soái dẫn quân cứu giá, hứa sẽ mang về cho cô một nhành trúc từ Trung Nguyên, đó là khối ngọc trúc . Đại soái giấu nó trong n.g.ự.c áo, vượt ngàn dặm mang về cho cô . Từ đó trở cô ngày đêm đeo , lúc nào tháo . Sau đó, ngọn lửa chiến tranh ở Tái Bắc thiêu rụi tất cả, cô đục rỗng lõi của viên ngọc trúc, trộn tro cốt của Đại soái và phu nhân , lấy một ít cho trong đó."
"Trong khối ngọc trúc đó đựng cha của cô ." Viên Sát một đoạn ngừng, cứ thế ngắt quãng kể xong câu chuyện dài, mới : “Tên nhóc nhà ngươi nếu còn chút lương tâm thì lấy ngọc trúc về, trả cho cô ."
Lục Chước Quang trầm ngâm, dường như chút phân tâm. Viên Sát trừng mắt : "Ngươi thấy ?"
Hắn chẳng buồn đếm xỉa, đó xổm xuống, nhặt gói lụa tay Viên Sát, mở xem, bên trong là một cây trâm bạc. Hắn buông lời: "Ngươi định tặng cái cho Chu Hạnh ? Thế thì sẽ chuyển giúp , cây trâm bạc vốn dĩ chẳng hợp với cô chút nào."
Cơn tức giận khiến huyệt thái dương của Viên Sát giật giật, nếu vì kiệt sức, lão ắt hẳn sẽ chồm dậy sống c.h.ế.t một phen với Lục Chước Quang. trong tình thế hiện tại, lão đến cả chuyện còn thấy khó khăn: "Là cho ."
Lục Chước Quang quan sát biểu cảm của lão, đăm chiêu hỏi: "Còn lời trăng trối nào nữa ?"
Có lẽ do chuẩn sẵn tinh thần cho cái c.h.ế.t nên cảm xúc của Viên Sát khá lẫn lộn. Tuy mặt là Lục Chước Quang, kẻ mà đó lão chẳng ưa gì, nhưng đến nước lão cũng chẳng còn sức mà nổi nóng, thế nên cũng buột miệng thêm vài lời:
"Cha con , từ khi bắt đầu ký ức, ngày nào ông cũng chìm trong rượu chè, cờ b.ạ.c đ.á.n.h đập . Sau đó là đ.á.n.h , khi đời cũng chẳng thể tránh khỏi. Ông một sợi dây mây chi chít gai nhọn, chỉ cần vụt một nhát là để hàng chục lỗ thủng nhỏ , chỉ chướng mắt là ông tay. Ta hận ông đến tận xương tủy, lớn lên một chút cũng đôi khi phản kháng, đó một vì lỡ ăn thêm một miếng cơm, ông đ.á.n.h điếc một bên tai của con bé, bèn g.i.ế.c ông ."
Lục Chước Quang nửa chồm hổm, chống cằm lắng say sưa.
"Ta mang tội g.i.ế.c cha, phạm trọng tội nên bỏ trốn, khi còn tưởng chợ, đòi mua cho con bé một cây trâm gỗ. Mẹ nhận tội , huyện nha phán xử t.ử hình. Khi hồ sơ vụ án trình lên kinh thành, Đại soái tình cờ vụ án , khi hiểu rõ ngọn nguồn ông đích một bản trần tình, nhờ Hứa lão chuyển cho Hoàng thượng, nhờ mà mới thoát án tử, giảm xuống còn ba năm tù."
G.i.ế.c cha và g.i.ế.c chồng đều là tội tày trời, nhưng phận của Viên Sát khác. Đại Tề vốn trọng chữ hiếu, dẫu cha là ác quỷ chui từ đất lên, cũng phép tay hạ sát, nên tội danh giáng xuống đầu thì còn cơ may ân giảm, chứ rơi thì kiểu gì cũng phán án t.ử hình. Vạn bất đắc dĩ, đành chịu cảnh tù đày suốt ba năm.
"Ta rời nhà năm mười mấy tuổi, khi ân tình là nhờ Đại soái, bèn vượt ngàn dặm đến phương Bắc, đầu quân trướng ông . Ông tận tâm tận lực canh giữ biên cương, tấm lòng son sắt, xứng đáng là vị Đại tướng quân lẫy lừng! Bọn phe cánh của Triệu Chấp dùng trò quyền mưu hòng tranh đoạt quyền lực trong triều mà hại c.h.ế.t Đại soái, là tội đồ đáng lăng trì tùng xẻo!"
Viên Sát đến đây, tức giận đến uất ức, nôn một búng máu, nước mắt nóng hổi tuôn rơi, lão mới chậm rãi nốt phần còn : "Đại soái ông đáng c.h.ế.t, đáng..."
Lục Chước Quang chút d.a.o động lão, dường như dửng dưng những cảm xúc bi thương của lão, chợt hỏi: "Sao ông tặng thứ cho cô ?"
Viên Sát ngẩn : "Cái gì?"
Lục Chước Quang đăm đăm cây trâm, nhớ đến đồng tiền mà Lão Lục tặng lúc lâm chung. Suốt hai mươi năm ròng, luôn mang nó bên , ánh mắt của Lão Lục lúc nhắm mắt xuôi tay vẫn in đậm trong tâm trí , nhưng vẫn chẳng thể đoán thấu suy nghĩ của ông lúc .
Ông những lời , nhưng cái c.h.ế.t ập đến quá đỗi bất ngờ, chẳng để cơ hội nào để giãi bày.
Có lúc, chợt nhận khuôn mặt của Viên Sát vẻ biểu cảm quen thuộc, là thứ kỳ vọng gửi gắm đồ vật mà thể hiểu nổi. Vậy là hỏi Viên Sát, mà cũng giống như đang xuyên qua thời gian dò hỏi Lão Lục: "Ta tại lúc c.h.ế.t ông tặng thứ cho ."
Viên Sát mấp máy môi, thôi, hồi lâu mới buồn bã : "Lúc đó lừa , bảo rằng sẽ mang về một cây trâm bạc, nhưng nuốt lời. Vốn dĩ định khi chuyện kết thúc sẽ về tìm con bé, nay xem sợ rằng khó toại nguyện, nên đành để cây trâm chuộc , cũng bảo vệ con bé suốt quãng đời còn , bầu bạn bên con bé."
Lục Chước Quang đờ , cúi đầu xuống, xem xét kỹ lưỡng cây trâm bạc trông vẻ hết sức bình thường . Hắn chìm một sự tĩnh lặng kỳ quái, sự cợt nhả, lạnh lùng toát từ biến mất, đó là một vẻ cô đơn, trống trải.
Thế nhưng nhanh chóng kìm nén cảm xúc, nét mặt trở vẻ tĩnh lặng như . Trước tiên, gói gọn mảnh lụa nhét n.g.ự.c Viên Sát, đó kéo tay lão choàng qua vai , nhẹ nhàng nhấc bổng hình lực lưỡng nặng gần hai trăm cân của lão lên.
Viên Sát vô cùng ngạc nhiên: "Ngươi gì ?"
"Cứu ông ngoài." Lục Chước Quang thở dài, giọng buồn bã : “Ta giống các . Các tình sâu nghĩa nặng, mắc thì Chu Hạnh cũng chỉ phạt thôi, còn nếu sai chỉ sợ tống cổ , bởi nên khép nép, cẩn thận hành sự."
Viên Sát: "..." Tên đang vờ vịt đáng thương cái nỗi gì ?
Ra khỏi khoang thuyền, Viên Sát rốt cuộc nhịn hỏi: "Tại ngươi cứu , rõ ràng lúc ... đối xử với ngươi như , ngươi ôm hận ?"
"Ta , để tâm." Lục Chước Quang bình thản đáp: “Ông c.h.ế.t ở đây chỉ hỏng kế hoạch, mà còn ảnh hưởng đến tâm trạng của Chu Hạnh, chẳng lợi lộc gì cho đại sự cả."
Phong cảnh ven sông, sóng vỗ bờ, Tiền Bất Đoạn dẫn thợ phá khóa lên thuyền.
Trên đường , tên thợ nọ trình bày sơ qua với Tiền Bất Đoạn, căn phòng khóa bằng cơ quan đó cải tạo đặc biệt, cả hai vách tường đều đổ gang sắt, một khi cửa va đập phá hoại, cơ quan sẽ khóa c.h.ế.t , còn vị trí ngay phòng là phần giữa của xương sống thuyền, trừ phi dỡ tung cả chiếc thuyền, bằng chẳng ai lọt căn phòng đó.
Bên trong khoang thuyền tĩnh lặng như tờ, dọc đường thi thoảng bắt gặp vài cái xác la liệt, m.á.u me lênh láng. Tên thợ sợ đến mức run rẩy, nhưng Tiền Bất Đoạn vẫn tỏ vẻ thản nhiên, bảo cần hoảng sợ. Hai đến cánh cửa khóa bằng cơ quan. Tiền Bất Đoạn xách đèn soi sáng, chiếc khóa cơ quan cầu kỳ, tinh xảo tỏa ánh sáng bóng nhẫy ánh đèn, chỉ một cái khiến hoa mắt, huống hồ là hóa giải nó.
Lại thấy tên thợ đó hít một sâu, nín thở tập trung tinh thần, những ngón tay thoăn thoắt di chuyển, thao tác liên tục ổ khóa, chỉ thấy vài tiếng "cạch cạch", ngay đó là tiếng máy móc vận hành vang lên trầm đục qua lớp cửa gỗ, vô cùng rõ ràng trong màn đêm tĩnh mịch.
Chưa đầy một nén nhang, chiếc khóa cơ quan mở toang, cánh cửa bật mở. Tiền Bất Đoạn nét mặt rạng rỡ, đang định lên tiếng thì thấy tên thợ đó bỗng giật tung cửa , nửa chui tọt trong, rõ gõ thứ gì ở gần cửa, chỉ "cạch" một tiếng động của cơ quan, ngay đó trong tường bỗng truyền tiếng ầm ầm trầm đục.
Tiền Bất Đoạn giật mạnh , mũi đao kề cổ , lớn tiếng hỏi: "Ngươi gì ?!"
Tên thợ bỏ hẳn vẻ khúm núm ban nãy, toét miệng , : "Các thật sự nghĩ nhà họ Vân dễ bắt nạt đến thế ? Trong khoang thuyền chứa lượng t.h.u.ố.c nổ đủ sức thổi bay cả con thuyền, gắn liền với cơ quan trong tường, chỉ cần khởi động cơ quan là thể kích nổ t.h.u.ố.c nổ, phá hủy cả con thuyền!"
Sống lưng Tiền Bất Đoạn phút chốc lạnh toát, hồn xiêu phách lạc. Hắn hít sâu một , và quả thật, mùi t.h.u.ố.c s.ú.n.g nồng nặc lan tỏa trong khí. Không chút chần chừ, đ.â.m thẳng lưỡi đao họng kẻ , kết liễu mạng sống của , gân cổ hét lớn: "Viên đại ca! Chước Quang ca! Mau xuống thuyền! Trên thuyền t.h.u.ố.c nổ!!"
Hắn lao vun vút trong khoang thuyền, gào thét khản cả cổ. Mọi mặt thuyền đều thấy tiếng hô hoán, nháo nhào chạy ngoài tìm đường tẩu thoát. Tiền Bất Đoạn chạy qua chạy một vòng trong khoang thuyền chỉ mất một chốc, khi hướng lên boong thuyền thì tình cờ đụng độ Lục Chước Quang đang dìu Viên Sát.
Hắn điềm tĩnh chắn đường Tiền Bất Đoạn: "Khoang chứa t.h.u.ố.c nổ ở ?"
"Khoang chính giữa tầng hai, cần bận tâm đến những thứ đó, lượng t.h.u.ố.c nổ quá lớn, dư sức thổi bay cả con thuyền, mau!" Tiền Bất Đoạn gấp gáp .
"Thuyền thể chìm." Lục Chước Quang giao Viên Sát cho Tiền Bất Đoạn, : “Chu Hạnh từng , chiếc thuyền đóng vai trò vô cùng quan trọng. Các rút lui, xem cơ hội cứu vãn ."
Viên Sát do mất m.á.u quá nhiều, đang mấp mé bờ vực hôn mê, nhưng với một chút ý thức lờ mờ còn sót lão vẫn ngăn cản, song chẳng thể cất lời. Tiền Bất Đoạn gào thét tên Lục Chước Quang khản cả cổ, đồng thời hiểu rõ con thuyền thể nổ tung bất cứ lúc nào, nhất quyết dám chậm trễ, đành kéo lôi, gọi phụ giúp khiêng Viên Sát xuống thuyền.
Vạn Bân và mấy binh sĩ Thanh Ưng sống sót đều thương với mức độ khác . Nghe tin thuyền sắp nổ tung, họ bèn lánh đến một nơi an để băng bó vết thương. Thấy Tiền Bất Đoạn cõng Viên Sát về, Vạn Bân đưa mắt tìm kiếm xung quanh, vội hỏi: "Tiểu , Lục công t.ử ?"
Hai chân Tiền Bất Đoạn mềm nhũn, vẫn run bần bật. Hắn mở miệng toan nhưng thở gấp vài bật nức nở. Hắn thoăn thoắt xử lý qua loa vết thương cho Viên Sát để cầm máu, nhưng nước mắt cứ thế tuôn rơi lã chã, chẳng rõ là vì xót thương Lục Chước Quang sắp bỏ mạng vì tuyệt vọng viễn cảnh kế hoạch sắp sửa tan thành mây khói.
Gió lạnh từ bờ sông bỗng ùa đến, xua tan những đám mây lốm đốm quanh vầng trăng rằm, ánh sáng bàng bạc phủ xuống mặt sông, những gợn sóng lấp lánh chen lấn xô bờ. Mọi nín lặng, đồng loạt dõi mắt về phía con thuyền, thời gian dường như ngưng đọng trong khoảnh khắc .
Tuy nhiên cho dù dài lê thê đến mấy thì thời gian tĩnh lặng cũng quá lâu, con thuyền nổi lềnh bềnh ven sông khẽ đung đưa, tĩnh lặng hệt như đang say giấc nồng, tuyệt nhiên thấy dấu hiệu gì của một vụ nổ. Vạn Bân kiềm đành lên tiếng hỏi: "Tiểu , chiếc thuyền thực sự sẽ nổ tung ?"
Nét mặt Tiền Bất Đoạn cũng ngơ ngẩn, đờ đẫn chiếc thuyền, Vạn Bân, chỉ đáp: "Ta quả thực ngửi thấy mùi t.h.u.ố.c nổ."
Bên trong khoang thuyền, tiếng cơ quan hoạt động ngừng nghỉ. Lục Chước Quang chiếc rương chất đầy bột đen, bốc một nắm lên vò xát nhẹ. Đám bột trôi tuột qua kẽ tay , cuối cùng chỉ để một lớp đen kịt bàn tay - đó là than củi nghiền nát thành bột.
Hắn rũ mắt lớp bột đen ngón tay, một nụ nhạt nở môi, mặt hề biểu hiện gì ngạc nhiên.
"Chuyện cần ông bận tâm." Trong căn phòng sáng rực ánh đèn, Chu Hạnh tì bàn, thư thả ngắm nghía chút bụi đen còn sót trong kẽ móng tay, hỏi: “Vân lão gia cảm thấy những lệnh xuất bến, biên lai thuế của là thật, là giả?"
Vân Tông Minh hiểu tại nàng phản ứng như , chỉ chạm ánh mắt nàng thôi khiến lão toát mồ hôi hột. Lão liếc đống văn thư bàn, bởi vì trải phẳng phiu nên ấn quan, án độc bên hiện lên mồn một: "Đương nhiên là thật ."
Chu Hạnh đáp: " , là giả đấy."
Vân Tông Minh thất kinh, vội vã vớ lấy đống văn thư soi xét tỉ mỉ, giọng sửng sốt: "Không thể nào, đây là đồ thật mà!"
Chu Hạnh cũng buông tiếng thở dài thườn thượt: "Tiếc thuộc hạ của một cao thủ thể giả như thật. Cái khóa cơ quan của ông trong mắt cô chẳng đáng kể gì, chỗ t.h.u.ố.c nổ bên trong đổ sạch xuống sông, bộ bằng bột than, nên thuyền nổ ."
Nàng sắc mặt như sét đ.á.n.h của Vân Tông Minh, kìm bật . Sau một tràng sảng khoái, nàng mới độ lượng : "Vân Tông Minh, ông lật bài ngửa đấy, bây giờ thể yên tâm xuống bàn bạc sự lựa chọn của với ?"