Lệch Nhịp (Tên gốc: Hoang Khang Tẩu Bản) - Chương 60: Ác quả bất hưu
Cập nhật lúc: 2026-09-02 17:51:47
Lượt xem: 94
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Ruồi nhặng luồn lách điều nhơ nhuốc, Trời cao mắt, ác quả khó tránh. Trống điểm canh năm, trời hửng sáng, Gà trống báo thức, mở cửa xuất hành..."
"Đến giờ Dần !" Tiếng trống báo giờ từ xa vọng , phu canh gõ la tuần đêm, cất tiếng hát kéo dài. Ánh đèn lồng dần sáng lên, Linh Kinh chìm trong giấc ngủ cũng dần bừng tỉnh.
Trịnh Kỳ nấp trong bóng tối, thoăn thoắt băng qua các dãy thùng hàng bờ kênh, chốc chốc đầu ngoái . Trời giờ Dần vẫn hửng sáng, bờ kênh quan phủ phong tỏa vẫn chìm trong màn đêm. Ngoài tiếng sóng nước cuộn trào, gian tĩnh lặng chỉ còn tiếng gió phụ họa.
Đã tuổi , hiếm khi bà rơi tình cảnh nhếch nhác như . Chạy trốn thục mạng trong đêm tối thế , dù chẳng ai thấy, bà vẫn cảm thấy vô cùng nhục nhã. Trịnh Kỳ học võ từ nhỏ, khi bước xông pha giang hồ thì gặp Triệu Chấp khi đó hãy còn trẻ, ông thu nhận trướng. Bà cận vệ suốt nhiều năm, Triệu Chấp tin tưởng và trọng dụng. Trong những ngày đầu thành lập Vô Thường Tư, một tay Trịnh Kỳ quản lý và tuyển chọn nhân sự, cho dù từ chức Lệnh chủ, bà vẫn trong Tư kính sợ.
Đã lâu lắm bà tự tay, Lục Liễm phản bội, còn mang đầu Triệu Khác quà mắt, thật sự là phạm trọng tội. Với tư cách là sư phụ, bà khó lòng trốn tránh trách nhiệm. Hơn nữa, Triệu Chấp chỉ một mụn con trai, tuổi xế bóng chịu nỗi đau mất con, chiếc mũ quan che giấu bao sợi tóc bạc, Trịnh Kỳ cũng đau xót ông , nên mới quyết tâm đích đến Linh Kinh để tự tay trừng trị tên phản đồ, mang đầu về để chuộc tội.
Những theo đều do bà đích tuyển chọn cẩn thận. Nếu đ.á.n.h đơn lẻ, đương nhiên họ thể đọ Lục Liễm, nhưng nếu phối hợp với để lấy mạng thì nắm chắc mười phần, tuyệt đối thể sai sót. Dù kết quả tệ đến thì Lục Liễm cũng ép đến mức cá c.h.ế.t lưới rách, bất kể hy sinh bao nhiêu , cuối cùng vẫn thể mang mạng về.
Chỉ là bà thể ngờ mũi tên từ trời rơi xuống b.ắ.n rách tấm lưới mà bà dày công đan dệt, thêm sự phản bội của Lý Ngôn Quy trở thành trợ thủ đắc lực cho Lục Liễm, đập tan cơ hội chiến thắng của bà .
Kế sách hiện tại chỉ thể về kinh thành , bẩm báo những chuyện xảy đêm nay. Chuyến đến Linh Kinh của Vô Thường Tư vốn mang trọng trách quan trọng hơn việc g.i.ế.c Lục Liễm nhiều. Trước mắt thuyền buôn của nhà họ Vân cướp, của Thanh Ưng bộ ở tận Lĩnh Nam xuất hiện ở đây, còn thêm sự biến động của Long Ảnh Vệ, sự phản bội của Lý Ngôn Quy cùng những biến cố khác, nếu Triệu Chấp , e rằng hậu họa sẽ khôn lường.
Linh Kinh vẫn giữ nguyên chế độ hoàng đô cũ, nội thành mười ba cửa thành, ban đêm khóa chặt nhiều lớp cho phép . Vì , Trịnh Kỳ khỏi thành lúc thì chỉ thể qua cửa hông dành cho quân đội, nhưng vị trí của cửa hông giấu kín, băng qua một khu rừng rậm. Mùa hè cây cối trong rừng um tùm xanh , che khuất cả bầu trời và ánh trăng, thấy một chút ánh sáng nào. Bà thắp chiếc đèn lồng trong tay áo, dùng tốc độ nhanh nhất của chạy thục mạng, một đường thông suốt.
lúc bà chuẩn bước khỏi khu rừng, một tiếng chim hót trong trẻo vút lên tận trời xanh, tựa như một con d.a.o sắc nhọn xẻ đôi bầu trời. Một nửa mang theo tia sáng nhạt của bình minh, nửa vương vấn bóng tối của đêm dài. Trịnh Kỳ ngẩng đầu lên, bèn thấy một con chim bộ lông tuyệt đang tung cánh lượn vòng.
Bà lập tức khựng , trong lòng hiểu rõ cần bước tiếp nữa. Quả nhiên, ánh mắt thu về, phía trống trải bỗng dưng xuất hiện một bóng .
Bóng lưng của thanh thoát, ngược chiều gió. Mái tóc dài mặc sức bay lượn trong màn đêm u ám. Vạt áo thắt chặt lộ vòng eo thon gọn và tấm lưng thẳng tắp, tựa như trúc cứng cỏi, giống như mũi kiếm sắc bén xuyên qua mặt trời. Một lát , nàng , ánh sáng của chiếc đèn lồng trong tay áo, khuôn mặt nàng dần hiện rõ.
Hàng chân mày thanh tú, đường nét sắc sảo, đôi mắt nâu ánh lên tia sáng yếu ớt, rực rỡ như những vì đêm. Con Hắc Vũ thu cánh đậu xuống vai nàng, cất tiếng hót nhẹ hai cái, như tiếng gọi đòi mạng.
Nàng nở nụ nhạt môi, giọng điệu như đang chào hỏi quen: "Trịnh lão, ngưỡng mộ đại danh lâu."
Trịnh Kỳ dán mắt khuôn mặt nàng, chăm chú quan sát, tìm kiếm một chút hình dáng của quen xưa qua hàng chân mày và khóe mắt của nàng. Năm ngoái, một bức thư mật kèm theo một đoạn trúc bằng ngọc dài một tấc gửi đến kinh thành, Triệu Chấp đích mang đến cho Trịnh Kỳ xem, hỏi bà thấy quen mắt .
Mặc dù qua nhiều năm, nhưng Trịnh Kỳ vẫn nhận ngay đoạn ngọc trúc chạm khắc tinh xảo đó. Ngày , khi Hách Liên Khâm dẫn binh cứu giá, ông cần bệ hạ ban thưởng gì, chỉ xin một miếng ngọc để tạc thành hình cây trúc, tặng cho cô con gái cưng "Quân nhi". Sau khi hoàng đế hạ chỉ, Triệu Chấp tìm một miếng ngọc quý trong suốt như băng, xanh thẳm rực rỡ, lấy phần ngọc nhất để chạm khắc đoạn ngọc trúc . Vì sắc nước tuyệt mỹ mà ai thấy cũng khó lòng quên .
Dù Trịnh Kỳ từng gặp "Quân nhi" mà Hách Liên Khâm nhắc đến, nhưng lúc chạm mặt, bà lập tức nhận phận của mặt. Trên nàng hề bóng dáng của Hách Liên Khâm, chỉ thấy cốt cách của con nhà tướng môn, y như cái tên của nàng, khí phách thẳng thắn, sắc bén bức .
Bà ngắm nghía khuôn mặt nàng một lúc lâu mới lên tiếng: "Phụ ngươi tuấn tú, hồi trẻ đ.á.n.h cắp trái tim của bao cô nương trong kinh thành, tiếc là ngươi , giống phụ ngươi chút nào."
Nghe xong, Chu Hạnh cong mắt , như thể một lời khen: "Trịnh lão , giống phụ mới là điều may mắn trong đời ."
"Cũng đúng, nếu thế, ngươi gì bản lĩnh mà sống dai đến hôm nay. Đã vất vả mới giữ cái mạng, đáng lẽ trốn cho kỹ, cớ chuyện động trời thế để chuốc lấy cái c.h.ế.t?" Trịnh Kỳ chắp hai tay lưng, thở dài một tiếng, : "Bọn hậu bối các ngươi, vô ơn bạc nghĩa, lòng tham đáy, chẳng đứa nào khiến yên lòng."
Chu Hạnh đà lấn tới, vẻ đắc ý : "Nếu quả thật nên chuyện lớn, c.h.ế.t cũng hối tiếc. Bọn cũng giống như Triệu đại nhân , dù thể lưu danh muôn thuở thì chí ít khi hậu nhân nhắc đến tên bọn , cũng thể khen một câu tuổi trẻ tài cao, ?"
"Đám chuột nhắt ngu , cũng dám vọng tưởng sánh vai với đại nhân." Trịnh Kỳ khẩy, quanh quất, thấy xung quanh động tĩnh gì khác: "Chỉ dựa một ngươi mà cản , khỏi quá kiêu ngạo ."
Chu Hạnh khiêm tốn khẽ gật đầu: "Hậu bối bất tài, cũng chỉ tài b.ắ.n cung là lấy khoe thôi, dĩ nhiên thể sánh với hộ vệ một của Triệu đại nhân. Chỉ là năm tháng buông tha ai, nay Trịnh lão tuổi, khoan đến võ công còn như xưa, ngay cả tốc độ cũng chậm nhiều. Ban nãy chờ tiền bối ở đây, bỗng cảm thấy lẽ thể so tài với tiền bối xem ."
"Thì những mũi tên ban nãy là do ngươi bắn." Trịnh Kỳ nhớ lúc nãy những mũi tên b.ắ.n lén ép đến mức t.h.ả.m hại, sắc mặt đổi, nhịn mà mỉa mai: "Phụ ngươi sống cũng coi như đường hoàng, để dòng giống nham hiểm quỷ quyệt thế ."
Dù lời của bà mang tính công kích, Chu Hạnh vẫn biến sắc, khẽ nhếch khóe môi : "Thế đạo suy đồi, đường hoàng gì kết cục . Bài học chính các dạy , bao nhiêu năm qua luôn ghi lòng tạc , một khắc cũng dám quên."
Trịnh Kỳ thấy da mặt vẻ dày quá mức, c.h.ử.i mà cứ như khen, mang cái dáng vẻ vô lưu manh ngoài chợ, bà khá bất ngờ. Theo lý mà , con gái của Hách Liên Khâm nên phong thái như , dù ngốc nghếch như phụ thì ít nhất cũng chút đoan trang, khéo ăn khéo thế , quả thực khác xa với nhà họ Hách Liên. Trịnh Kỳ nghi ngờ trong lòng: "Ngươi còn tâm trạng nhảm với , lẽ nào đang câu giờ để đợi hai tên phản đồ đuổi tới?"
Chu Hạnh : "Trịnh lão lo xa , ở đây chỉ thôi. Nói thêm vài câu, là vì vãn bối còn một việc cầu xin."
Trịnh Kỳ nheo mắt, đ.á.n.h giá Chu Hạnh từ xuống : "Nói ."
Chu Hạnh : "Ta lúc bất cẩn đ.á.n.h mất ngọc trúc, từ nay e rằng cũng khó tìm . Không tiền bối thể cho sư phụ chạm ngọc năm xưa là ai ? Sau khi kinh thành, sẽ tìm một miếng ngọc để nhờ . Trên cổ đeo đồ quen , giờ trống thế , quen cho lắm."
"Ông vốn là một thái giám, từ nhỏ say mê kỹ nghệ mài ngọc, Ngự Dụng Giám việc, là bậc đại sư xuất sắc nhất trong cung. ông c.h.ế.t mười năm ." Trịnh Kỳ hất tay áo, thanh đoản đao trượt dọc cánh tay rơi xuống, bà nắm chặt trong tay, lưỡi đao còn dính m.á.u tươi đỏ thẫm: "Ngươi tìm ông , sẽ toại nguyện cho ngươi. Hôm nay g.i.ế.c Lục Liễm, nếu lấy đầu ngươi đem về, cũng coi như lập công lớn."
Chu Hạnh khẽ thở dài một tiếng, tuy chút tiếc nuối, nhưng cũng dự đoán , dù thì sinh t.ử cũng là chuyện vô thường. Nàng đôi hoa tai bằng ngọc bích lấp lánh tai Trịnh Kỳ, híp mắt : "Nếu ngọc trúc thì lấy hoa tai cũng . Món đồ tiền bối đeo thoạt chất ngọc cũng đấy, thể tặng ?"
Sắc mặt Trịnh Kỳ lạnh : "Nếu ngươi bản lĩnh lấy thì tự nhiên sẽ tặng cho ngươi."
Nàng Trịnh Kỳ đang lao tới mặt, xoay cổ tay, thanh đoản đao xoay tít trong lòng bàn tay. Khoảnh khắc nàng hành động, con chim đen vai cất tiếng kêu dài bay lên, để vài chiếc lông vũ mềm mại gió cuốn .
Động tác của Trịnh Kỳ cực kỳ nhanh nhẹn, khoảnh khắc bắt bóng dáng Chu Hạnh trong bóng tối liền tung vài nhát đao, nhanh như chớp giật, tốc độ là phi phàm, ngờ mấy nhát đao đều c.h.é.m khí! Sự né tránh của Chu Hạnh quá linh hoạt, rõ ràng thấy lưỡi đao sắp đ.â.m trúng, nhưng nàng thể tránh thoát ở cự ly cực hạn, khiến Trịnh Kỳ giật kinh hãi.
Sau đợt tấn công chớp nhoáng, Chu Hạnh bỗng nhiên bỏ né tránh, giương đao đối đầu. Khi hai lưỡi đao va chạm phát tiếng vang chói tai, bóng hình lướt trong bóng tối áp sát đến mặt, chiếc đèn lồng trong tay áo chiếu sáng.
Trịnh Kỳ chỉ thấy sức mạnh của cú va chạm thật khủng khiếp, bà chấn động đến mức suýt tuột cả dao, cả cánh tay cũng run lên bần bật. Trong lúc hốt hoảng, bà ngẩng mắt lên thì thấy ánh mắt của Chu Hạnh đang áp sát ngay mặt, mái tóc đen bay lất phất chạm nhẹ chân mày, mang theo sát ý hiện rõ. Ánh mắt tĩnh lặng chợt trào dâng dữ dội.
Bên tai luồng gió mạnh quét qua, đó là cú đá vòng cầu chớp nhoáng của Chu Hạnh! Trịnh Kỳ vội né sang một bên, nhưng nào ngờ từ bên trái, lưỡi d.a.o mỏng manh vô tình lướt tới. Bà giơ cánh tay đang tê dại lên đỡ dao, nhưng lãnh trọn cú đá xương sườn. Ngay lập tức, tiếng xương gãy "rắc" vang lên, ngũ tạng lục phủ cũng chịu ảnh hưởng chấn động mà đau thấu trời, bà đành vội vã lộn nhào về kéo giãn cách.
Tim bà đập thình thịch, cả nóng ran, theo bản năng lùi , rùng một cái, mồ hôi lạnh toát . Trong tầm còn thấy bóng dáng Chu Hạnh nữa, ý thức tình thế nguy ngập, bà hoảng loạn ngó xung quanh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lech-nhip-ten-goc-hoang-khang-tau-ban/chuong-60-ac-qua-bat-huu.html.]
"Ban nãy thấy bà đòn nhanh mạnh, nhưng thiếu sức bề bỉ, tấn công nhanh thành liền dần rơi thế hạ phong. Chân trái bà từng gãy, cứng đờ nhiều năm, dẫn đến việc dùng sức quá mạnh sẽ xuất hiện tình trạng ngưng trệ, nên hạ bàn yếu ớt, bước chân lảo đảo. Vai trái từng thương nặng, nên hai vai cân bằng, việc phòng thủ bên trái luôn chậm hơn một nhịp."
Trịnh Kỳ vội về hướng phát tiếng , tư thế phòng ngự, hai mắt dán chặt.
"Nghĩ thì mấy năm nay bà cũng quen với cuộc sống sung sướng , con d.a.o của bà cất cao quá nhiều năm, sớm còn sắc bén như xưa nữa." Chu Hạnh chầm chậm bước vài bước, từ trong góc khuất bước , vạch rõ từng vết thương cũ bà . Vừa nãy khi b.ắ.n tên, đôi mắt của nàng chỉ dùng để ngắm bắn, mà sớm thấu sơ hở Trịnh Kỳ, nếu nắm chắc phần thắng, nàng sẽ đơn thương độc mã đuổi theo.
Chiếc đèn lồng trong tay áo rơi xuống đất, ánh sáng hắt lên hai . Khi Trịnh Kỳ kỹ thì Chu Hạnh lúc còn vẻ lấc cấc như ban nãy, căng tràn sát khí hừng hực, như một cây cung giương hết cỡ, hung tàn mà tĩnh mịch, lạnh lùng đan xen.
Khoảnh khắc bốn mắt chạm , nàng lạnh lùng tuyên án: "Trịnh Kỳ, hôm nay là ngày c.h.ế.t của bà."
Không là giống. Lúc Trịnh Kỳ mới nhận , trong khoảnh khắc nàng tung chiêu thức hạ sát, nàng cũng giống y như Hách Liên Khâm năm xưa - vị tướng trẻ ngày thường ôn hòa khiêm tốn, nhưng khi cầm đao kiếm thì sắc bén thể cản phá, khiến vô cùng kiêng dè.
Tổ tiên Hách Liên là dân ngoại bang khai hóa, dù trải qua bao nhiêu đời, trong m.á.u vẫn còn giữ chút hoang dã của vùng đại mạc, huống chi Chu Hạnh sinh ở biên ải.
Vùng đất biên ải phương Bắc bao la hùng vĩ, gió tuyết vùi dập, tuyệt đối nuôi dưỡng những đóa hoa yếu ớt. Nếu Chu Hạnh chỉ dựa mưu mô xảo quyệt, cũng chẳng thể thoát khỏi trận hỏa hoạn thiêu rụi mười dặm đó. Nhất định rèn gân cốt bằng thép, mới thể bước đến ngày hôm nay. Lời "chỉ tài b.ắ.n cung là lấy khoe " chỉ là lời khiêm tốn của nàng mà thôi.
Chỉ là giờ phút Trịnh Kỳ mới nhận điều , quá muộn .
Đã đến lúc ngày dài đêm ngắn, cái đêm chìm trong biển m.á.u của Linh Kinh cũng trôi qua nhanh chóng. Mặt trời nhô lên từ hướng Đông, ráng mây đỏ nhuộm kín cả một góc trời. Tiền Bất Đoạn ném cái xác cuối cùng xuống sông, dòng nước cuồn cuộn trong nháy mắt cuốn màu máu, gã mới thở phào nhẹ nhõm, lau mồ hôi nhễ nhại đầu. Quay đầu , thấy Lục Chước Quang đang bên bờ kênh rửa tay.
"Chước Quang ca, thương nhẹ , là xuống nghỉ ngơi ." Trải qua một đêm nay, trong lòng Tiền Bất Đoạn khâm phục sát đất, ân cần đưa cho một tấm lụa: "Lau ."
Lục Chước Quang xua tay từ chối, gì, giữa hai chân mày hiện rõ vẻ mệt mỏi. Hắn chỉ tỉ mỉ rửa sạch những vết m.á.u dính mặt và tay, làn da tái nhợt, vết m.á.u gò má càng lộ rõ vẻ diễm lệ.
"Đưa ." Lý Ngôn Quy giật lấy, quấn miếng vải lụa vết thương cánh tay để băng bó tạm thời. Hai chiến đấu màng sống c.h.ế.t ở phút cuối, Lý Ngôn Quy vì lo lắng Trịnh Kỳ trốn thoát mà phân tâm, bất cẩn dính một nhát đao, vết thương mới chồng vết thương cũ t.h.ả.m hại lắm , nghĩ đến việc bận bịu cả đêm mà đến hai lạng bạc cũng chẳng đòi , sắc mặt càng trở nên khó coi. Gã chằm chằm Lục Chước Quang vài , bất an : "Ngươi tạm thời c.h.ế.t nhỉ?"
Những giọt nước trượt dọc theo hàng lông mày Lục Chước Quang, khi rửa mặt xong hiện vẻ tuấn tú thanh tao, điềm nhiên đáp: "Tạm thời còn sống ."
Lý Ngôn Quy nhẩm tính, ước chừng nhất thời c.h.ế.t , bèn ngẩng đầu trời, : "Nơi cũng tiện ở lâu, nể tình một hồi, nhắc nhở ngươi vài câu."
Nghe thấy từ "nhắc nhở", mặc dù Lục Chước Quang chẳng còn chút sức lực nào, vẫn nhếch mép, ngoài trong đáp: "Xin Lý đại nhân cứ ."
"Chu Hạnh lẽ Trịnh lão đến đây, ngươi giấu nhẹm chuyện báo, e là phạm điều tối kỵ của cô . Ban nãy lúc cô đến, sắc mặt trông chẳng vui vẻ gì, chắc chắn sẽ tìm ngươi tính sổ thôi." Lý Ngôn Quy đòi bạc, quyết định tìm niềm vui trong nỗi buồn, mấy câu châm chọc, to gan trêu ghẹo : "Ngươi từ nhỏ tính tình hẹp hòi, nay trọng thương đến mức , cẩn thận đừng tức giận mà mất mạng đấy."
"Đa tạ Lý đại nhân bận tâm." Lục Chước Quang liếc gã một cái: “Ngày vết thương lành, trở về kinh thành, sẽ đích đến tạ ơn."
"Vậy thì cần, giữa hai cần gì khách sáo." Lý Ngôn Quy phớt lờ lời đe dọa trong lời , hỏi nỗi lo lắng canh cánh trong lòng: "Ngươi xem, Chu Hạnh và Trịnh lão giao đấu, ai sẽ thắng?"
Tiền Bất Đoạn vớt một vốc nước, ùng ục rửa mặt, dùng hai ống tay áo chùi qua loa, bộ dạng tả tơi nhưng ánh mắt sáng rỡ, quả quyết khẳng định: "Lão đại của bọn sẽ thắng."
Gã sang với Lục Chước Quang: "Chước Quang ca, Lý đại nhân đúng đó, lão đại ghét nhất là hành động đơn độc, tự ý hành động. Lần và Kinh Thu tỷ đến nhà dò la tin tức, lúc về phạt quỳ trong tuyết hai canh giờ, còn ăn cả roi, thê t.h.ả.m c.h.ế.t."
Lục Chước Quang lúc chẳng chuyện, thế là cúi đầu xuống giả vờ như mặt vẫn còn vết m.á.u rửa sạch.
Không lâu , Tiền Bất Đoạn chợt reo lên báo tin mừng: "Lão đại về !"
Lục Chước Quang ngước mắt lên, bèn thấy bóng dáng Chu Hạnh đang xuất hiện trong ánh ráng chiều, đạp lên tia sáng mong manh của đường chân trời từ từ bước tới. Hắn lặng lẽ ngắm, những đường nét của nàng trong ánh sáng tựa như mạ một lớp viền vàng. Chẳng là do mất m.á.u quá nhiều khiến kiệt sức đến nỗi mắt mờ , là do ngược sáng che lấp khuôn mặt nàng, rõ sắc mặt của Chu Hạnh, cũng khó lòng phán đoán xem nàng ý định tính sổ .
Khi bước đến mặt, nàng giơ tay lên, ném một cái tai nhuốm đầy m.á.u xuống đất: "Lý đại nhân, nghiệm thu ."
Lý Ngôn Quy nhặt nó lên, thấy dái tai đeo hoa tai ngọc bích, xác nhận đó là của Trịnh Kỳ sai. Đây là quy tắc chiến trường, mỗi binh lính sẽ phát một con d.a.o nhận thưởng, dùng để cắt tai mang về khi g.i.ế.c , dựa lượng mà tính công. Chu Hạnh cắt lấy tai của bà , nghĩa là Trịnh Kỳ c.h.ế.t. Lý Ngôn Quy thu ánh mắt , chắp hai tay bình tĩnh : "Mong Chu cô nương giữ lời hứa, đêm nay từ biệt, hai coi như từng gặp mặt."
Chu Hạnh đáp lễ: "Đa tạ Lý đại nhân tương trợ."
Mặc dù đây là một lựa chọn trong tình thế tiến thoái lưỡng nan, nhưng sự việc đến nước , nhiều cũng vô ích. Lý Ngôn Quy dự định gặp Chu Hạnh thì sẽ đường vòng. Không trêu chọc thì né , để Lục Chước Quang tự chuốc lấy phiền phức. Gã xua xua tay, đáp : "Đôi bên cùng lợi thôi."
Nói xong, gã sang Lục Chước Quang, khẽ gật đầu, xoay rời . Đợi bóng lưng gã khuất, Lục Chước Quang vẫn đợi Chu Hạnh lên tiếng, bèn đành : "Cô chỉ đem một cái tai về thôi ? Trên tay bà đeo một chiếc vòng, thực cũng giá trị lắm đấy."
"Ây da, đây là Lục tú tài ? Vừa nãy Chu mỗ thấy, mong thứ ." Chu Hạnh ngay mặt, biểu cảm mặt cũng rõ hơn, khóe miệng tuy nở nụ , nhưng trong ánh mắt lạnh lùng, lời càng khó : "Lục tú tài đúng là tài năng xuất chúng, hèn chi bình thường tự nhận là 'gia nô hai họ', hóa là định bắt chước Lã Bố, cái trò tự mãn một đ.á.n.h ba cơ đấy."
Lục Chước Quang chớp chớp mắt chậm rãi, ánh mắt rũ xuống, thấy tay của nàng những giọt m.á.u chảy , bèn lên tiếng hỏi: "Cô thương ?"
Chu Hạnh: "Kẻ phàm phu tục t.ử như dĩ nhiên oai dũng bằng Lục tú tài , thương cũng là chuyện khó tránh."
Lục Chước Quang thấy , tóm là phớt lờ những lời móc mỉa bóng gió , tự lẩm bẩm một : "Ta am hiểu y thuật, để xem cho cô."
Chu Hạnh qua loa chắp tay: "Giỏi lắm giỏi lắm, Lục tú tài bản lĩnh ngút trời, Chu mỗ bái phục."
Lục Chước Quang thì tình trạng sức khỏe thấy rõ, còn khóe mắt chân mày Chu Hạnh mang vẻ tức giận, Tiền Bất Đoạn kẹp ở giữa qua ngó , sợ hai xích mích với lúc , đành c.ắ.n răng : "Lão đại, trời sắp sáng , là chúng về , chuyện gì về nhà hẵng ."
"Cũng , đến lúc về ." Chu Hạnh tiện tay rút thanh đao Trúc Ảnh giắt bên hông Lục Chước Quang , nghiêng đầu mặt sông cuồn cuộn sóng, bình tĩnh : "Lục tú tài, đôi bèo nước gặp một chặng đường, nay còn nợ nần gì nữa, chi bằng cứ thế chia tay ."
Phản ứng của Lục Chước Quang lúc vô cùng chậm chạp, khắp lộ rõ vẻ kiệt sức, chẳng phản ứng gì với câu đó, chỉ cúi đầu, chầm chậm nắm lấy bàn tay của nàng đưa lên, thấy ở ngón cái là vết thương rỉ m.á.u do kéo dây cung liên tục, : "Lúc nãy thấy tay cô thiếu một chiếc nhẫn."
chợt cảm thấy buồn ngủ vô cùng, mí mắt nặng trĩu ngàn cân, ý thức cũng bắt đầu mơ hồ, những lời định khóe môi cũng chẳng còn sức mà bật , chỉ gắng gượng thêm một chút hai mắt tối sầm , ngã bờ vai mềm mại khi mất ý thức.