Lệch Nhịp (Tên gốc: Hoang Khang Tẩu Bản) - Chương 61: Huynh đệ tương tàn

Cập nhật lúc: 2026-09-02 17:51:48
Lượt xem: 79

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tục ngữ câu "Ráng sáng cửa", sáng sớm ráng hồng rực rỡ muôn trượng, đợi đến khi sương tan, một cơn mưa tầm tã trút xuống Linh Kinh.

Dạo gần đây trong thành yên , tết Đoan ngọ qua cũng kém xa cảnh náo nhiệt thuở . Phố xá mưa nom thật tiêu điều, hai bên bờ kênh phong tỏa càng một bóng . Máu vương vãi đầy đất chẳng mấy chốc cơn mưa tầm tã gột rửa sạch sẽ, lưu chút dấu vết nào. Trong lúc chẳng ai để ý, giữa những chiếc thuyền buôn của nhà họ Vân đậu bên bờ kênh mấy ngày qua, chợt một chiếc rục rịch nhổ neo. Con thuyền đội mưa đạp gió khởi hành, theo đúng kế hoạch nhắm thẳng tiến hướng kinh thành.

Mưa dần ngớt, bầu trời quang đãng trở . Vạn Bân sải bước vội vã qua cửa, cởi chiếc áo tơi sũng nước xuống, bèn thấy Chu Hạnh đang hiên, cánh tay đậu một con Hắc Vũ ngoan ngoãn. Nàng khẽ huýt sáo, đút thức ăn cho nó.

Vạn Bân bước qua sân, xuống đối diện Chu Hạnh: "Thuyền khởi hành , bên chuẩn thỏa ?"

Chu Hạnh đáp bằng giọng uể oải: "Mật thư sẽ đưa đến tay Lĩnh Vương một bước, ngài ắt sẽ tự cách tiếp ứng."

Vạn Bân quan sát sắc mặt nàng, thấy nàng vẻ thảnh thơi nhàn nhã, tựa như đang tán gẫu chuyện thời tiết hôm nay, bất giác buông lời bộc bạch nỗi lo âu trong lòng: "Chu cô nương, lão phu quả thực thấp thỏm. Mạo hỏi một câu, liệu những văn thư thể bảo đảm cho con thuyền thuận lợi đến kinh thành ?"

Trận chiến đêm hôm , thủ hạ của Chu Hạnh thương vong t.h.ả.m trọng, hiện vẫn còn hai hôn mê tỉnh, nhưng may cuối cùng cũng giành chiến thắng. Toàn bộ thủy thủ thuyền buôn của nhà họ Vân đều bằng của Vạn Bân. Dưới sự chỉ huy của Chu Hạnh, họ trắng đêm chuyển binh khí lên thuyền. Vạn Bân mệt mỏi chợp mắt mấy canh giờ, lúc tỉnh dậy trời còn sáng vội bờ kênh, đích canh chừng chiếc thuyền buôn chuẩn đầy đủ văn thư xuất phát.

Tội tàng trữ áo giáp, một khi tra , chắc chắn là tội mưu phản. Không ông tin tưởng Chu Hạnh, chỉ là con thuyền chỉ gánh vác vài mạng , mà còn liên lụy đến cửu tộc của bao nhiêu . Vạn Bân dù thế nào cũng khó lòng yên tâm.

"Vạn tham tướng, ông là thông minh, cũng vòng vo với ông nữa." Chu Hạnh dùng đầu ngón tay nghiền vụn thức ăn cho chim, đưa đến bên mỏ nó, khẽ: "Những văn thư đó rốt cuộc là thật giả thực quan trọng. Quan trọng là, tài cán ngập trời chăng nữa, cũng thể chỉ dựa tưởng tượng mà đồ giả y như thật , đúng ?"

Câu đ.á.n.h trúng tâm tư của Vạn Bân, vẻ mặt ông trở nên nghiêm túc: "Nói , Chu cô nương quả thực từng thấy đồ thật."

Từ lúc thấy những văn thư đó, ông mơ hồ suy đoán, Chu Hạnh cho dù bản lĩnh tày trời giả văn thư, nhưng những con dấu của Tư Lễ Giám đóng đó tuyệt đối thể xuất hiện ở quan phủ địa phương trong nhân gian, mà chỉ ở trong hoàng cung.

Nếu tay của Chu Hạnh thực sự thể vươn tận hoàng cung thì tình thế khác. Chắc hẳn vị Lĩnh Vương ẩn nhiều năm cũng vì lý do mà quyết định phất cờ khởi nghĩa, kết đồng minh với nàng.

Chu Hạnh nhạt dậy, giơ tay thả chú chim đen bay . Hắc Vũ dang cánh vút lên trung, lao thẳng lên vòm trời bao la, mang theo khí thế một trở . Ánh mắt Chu Hạnh dõi theo bóng chim, khẽ khép hờ mí mắt ngắm , ung dung : "Mưa xuân gọi vạn vật sinh sôi, trận mưa móc liệu thể rơi xuống kinh thành ."

Vạn Bân ngẫm nghĩ cẩn thận hồi lâu, phát hiện chẳng hiểu gì cả, bèn dậy chắp tay: "Chu cô nương, là kẻ thô lỗ, khó mà hiểu những lời văn thơ bay bổng , cô thể rõ ràng hơn một chút ?"

Chu Hạnh tự ngẫm giây lát, cảm thấy bản dường như cũng nhiễm cái thói chua lè của đám văn nhân, đành bất đắc dĩ: "Kinh thành xảy chuyện lớn , cả triều đình rúng động, ai nấy đều lo sợ bất an, bọn họ còn ầm ĩ một phen nữa."

 

Người ngàn bước chẳng bằng chim xòe một cánh. Thế nên những kẻ phàm trần đôi chân giam cầm mặt đất vì chướng mắt bầy chim tự do bay lượn trời cao, bèn những chiếc lồng để nhốt chúng , coi như thú vui tiêu khiển. Tiên đế cực kỳ yêu thích Hải Đông Thanh, từng dựng Bách Điểu Phòng trong hoàng cung, chuyên nuôi dưỡng các loài chim quý hiếm do phiên bang các nơi tiến cống, từng một thời tạo nên phong trào chơi chim trong kinh thành.

Chỉ là hoàng đế đương triều thích ngắm chim, những con chim từng chăm chút tỉ mỉ ai chăm sóc liền lượt c.h.ế.t . Bách Điểu Phòng trong cung dần trở thành nơi bù , hiện giờ chỉ Chưởng ấn Thái giám Ngô Cát An là năng chạy tới đó.

"Cái Bách Điểu Phòng vốn dĩ sắp bỏ hoang , thế mà Ngô công công nuôi bao nhiêu là chim ở đây, suốt ngày kêu lích nha lích nhích, ồn ào đến phát bực."

"Lại còn phóng uế bừa bãi khắp nơi, đang dọn dẹp, ị luôn mấy bãi lên đầu, chỉ hận thể bóp c.h.ế.t chúng."

"Nghe ngài còn mua cả dinh thự ngoài cung chỉ để nuôi chim, cũng là mắc cái tật gì nữa..."

Hai ngày nay trong cung ồn ào náo động, Ngô Cát An dậy từ sớm tinh mơ để chạy việc, lúc khó khăn lắm mới chút thời gian thở phào, định đến Bách Điểu Phòng nghỉ ngơi một lát. Nào ngờ bước qua cửa thấy mấy cung nữ nhỏ hầu hạ trong phòng đang ríu rít bàn tán, chê bai những con chim yêu quý của ông.

Một tiểu cung nữ liền : "Các tỷ hiểu, chim thì nuôi thêm vài con chim ?"

Ngô Cát An thầm nghĩ: "Câu cũng chút lý lẽ."

"Ngô công công nhiều chim như thế, bảo là chim?"

"Không , , chim chim ..."

Câu chuyện mà cứ tiếp tục nữa thì khó . Ngô Cát An sải bước bước qua ngạch cửa, cố sức ho khù khụ hai tiếng, dọa cho mấy tiểu cung nữ dựng cả tóc gáy, run rẩy cúi đầu hành lễ: "Ngô công công."

Ngô Cát An liếc mắt quanh, đều là mấy đứa trẻ ranh nửa lớn nửa bé, gương mặt hãy còn non nớt. Ông xua xua tay đuổi : "Đi , đều chê việc của đủ nhiều đúng ? Chỗ rửa thùng phân còn đang thiếu đấy, cẩn thận tống cổ các ngươi qua đó hết, cho thối đến ngất xỉu luôn."

Mấy tiểu cung nữ vốn tưởng tai họa ập xuống đầu, nào ngờ Chưởng ấn công công thèm so đo, vội vàng tạ ơn tản sạch như ong vỡ tổ.

"Mấy ranh con thì hiểu cái thá gì? So với một , đám súc sinh còn đáng yêu chán." Ngô Cát An chẳng bận tâm đến mấy lời bông đùa của trẻ con, bước tới nhặt cây chổi dọa rơi xuống, chậm rãi quét dọn. Tiếng chim hót líu lo vang lên trong phòng, gió khẽ lay động, cành lá lao xao. Dẫu cho tiền triều hậu cung đều đang rối tinh rối mù như một nồi cám lợn, nhưng Bách Điểu Phòng lúc vô cùng yên bình.

Ngô Cát An quét xong sân, chống tay lên cán chổi ngẩng đầu trời. Kinh thành đang là một ngày nắng ráo quang đãng, mặt trời rực rỡ cao, mây trắng bồng bềnh trôi giữa bức màn xanh thẳm, khiến ngắm cũng thấy thư thái trong lòng. Chỉ là ông mới lưu luyến chút bình yên ngắn ngủi thì thấy một con Hắc Vũ từ xa bay tới, lượn lờ mấy vòng trung Bách Điểu Phòng, cuối cùng hạ xuống, đậu vững vàng lên bàn tay Ngô Cát An giơ lên.

"Bộ lông xem chừng , nuôi khéo thật đấy." Ngô Cát An vuốt ve lớp lông của nó, lảo đảo bước trong phòng: “Vất vả , hôm nay sẽ cho mày ăn thêm nhiều đồ ngon."

Ngô Cát An phòng, đút thức ăn cho bầy chim đang ồn ào náo động. Vừa định chợp mắt một lát giường sập thì thấy tiếng gọi vọng từ bên ngoài Bách Điểu Phòng: "Ngô công công, Ngô công công..."

Ông vội vàng lồm cồm bò dậy, chỉnh đốn y phục đẩy cửa rảo bước ngoài, bèn thấy một nam nhân trẻ tuổi mặc quan phục đang chờ phía ngoài. Vừa chạm mặt, nam nhân tiến lên đón vài bước, mỉm : "Nghe ngóng Ngô công công đang ở đây, bản quan cất công tìm đến, nếu phiền mong công công lượng thứ."

"Thôi đại nhân nhục nô tài ." Ngô Cát An là Chưởng ấn, là đầu bọn hoạn quan, vốn chẳng cần hạ quan viên triều đình, nhưng ông vẫn khom thi lễ đầy cung kính: "Ai mà chẳng Thôi đại nhân cuối năm ngoái lập công lớn ở Đan Ngọc, nay đang Thánh thượng trọng dụng, nếu thể đại nhân sai bảo, đó là phúc phần của nô tài."

Người đến là Thôi Tuệ. Cách đây ít lâu, y thuyên chuyển từ Đô Sát Viện sang Hàn Lâm Viện. Chẳng cần bàn sâu xem đây là thăng giáng, bởi ai mà Tả Đô ngự sử và Triệu thủ phụ trong triều vốn luôn như nước với lửa, Đô Sát Viện và Hàn Lâm Viện do hai bấy lâu nay đầu đương nhiên cũng bằng mặt bằng lòng. Lần thuyên chuyển của Thôi Tuệ, quả thật khiến suy ngẫm về lập trường hiện tại của y.

Huống hồ, kỳ thi Đình hai ngày xảy chuyện lớn.

Thôi Tuệ vội đỡ ông dậy: "Ngô công công quá lời , ngài là Chưởng ấn của Tư Lễ Giám, bản quan tuyệt đối dám càn, chỉ là tới tìm công công hàn huyên vài câu chuyện phiếm mà thôi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lech-nhip-ten-goc-hoang-khang-tau-ban/chuong-61-huynh-de-tuong-tan.html.]

Ngô Cát An tất nhiên y vì mà đến, bèn : "Nơi tiếng chim chóc ồn ào, chỗ để chuyện phiếm, Thôi đại nhân xin theo nô tài."

Ông dẫn Thôi Tuệ tới hậu viện của Bách Điểu Phòng, tiếng chim hót xa dần, xung quanh cũng thanh tĩnh hơn nhiều. Ngô Cát An định dâng thì Thôi Tuệ đưa tay cản : "Không cần , tiện ở lâu. Hôm nay tiến cung là Hoàng thượng triệu kiến, mới từ Nghị Sự Các ."

Ngô Cát An hỏi: "Thôi đại nhân gọi cung vì chuyện gian lận thi Đình đúng ?"

Thôi Tuệ gật đầu: "Chỉ là quá mức ngu , khó đoán thánh ý, vài lời hiểu, mong Ngô công công giải đáp giúp đôi chút."

Đây là nguyên nhân khiến tiền triều chấn động hai ngày nay. Ngày hôm kỳ thi Đình, đáng lẽ các quan chấm thi chấm bài chọn mười đầu, đó Hoàng đế sẽ ngự định Tam giáp. Thế nhưng, khi các quan chấm thi dâng bài thi của mười đó lên mặt Hoàng đế, một tờ danh sách từ trời rơi xuống Hoàng đế đập mạnh lên bàn, những cái tên đó gần như trùng khớp với mười mà quan chấm thi chọn .

Khoa cử là gốc rễ của quốc gia, lựa chọn rường cột nước nhà triều quan, đất nước mới thể hưng thịnh dài lâu. Chính vì , việc tuyển chọn khoa cử tất yếu phòng vô cùng nghiêm ngặt, cốt là để bài trừ những trò gian lận, tránh việc các thế gia lũng đoạn quan trường, loạn triều cương. chẳng ai ngờ, phòng nghiêm ngặt đến thế, mà vẫn nộp lên một danh sách trùng khớp với Thập giáp bảng vàng.

Điều chứng tỏ sự hủ bại chốn quan trường, quyền thế bao che cho , bè phái tư lợi ăn sâu bén rễ, liên lụy vô cùng rộng. Tả Đô ngự sử Cung Trạch là Chủ khảo Độc quyển, đương nhiên đầu tiên tống giam điều tra. Cả Đô Sát Viện cho đến Lễ bộ đều thể thoát khỏi liên can. Hoàng đế bừng bừng nổi giận, vung tay lệnh cho Hình bộ và Đại Lý Tự phối hợp xét xử, tra xét bộ quan viên liên quan tới tận gốc rễ.

Tra xét một phen, ngờ lật một vụ án cũ từ hơn ba mươi năm . Lục Trì, Tô Châu, từng thi đỗ đầu kỳ thi Hội tiến kinh dự thi Đình, nhưng kỳ thi đột ngột tố cáo thi Đình hiện tượng gian lận, tự xưng nắm trong tay danh sách mười đầu bảng vàng. Vụ án đó cuối cùng khép với tội danh Lục Trì phát ngôn bừa bãi, phạm thượng chịu tội, cũng kinh động đến quá nhiều .

Ngày nay chuyện cũ lặp , chỉ điều đưa danh sách ngày hôm nay còn là thanh niên xuất bần hàn năm xưa nữa, mà là vị Hoàng đế đang ngai vàng. Một chiếc bàn ngài đập nứt toác, chấn động cả triều đình, trong chốc lát bao vị đại thần vạ lây, khiến nơm nớp lo sợ.

Ngô Cát An khách sáo đáp: "Không dám nhận là giải đáp, nhưng nếu Thôi đại nhân điều phiền muộn tỏ cùng ai, nô tài nguyện lắng ."

Thôi Tuệ điệu bộ của ông , trong lòng dâng trào cảm khái. Từ ngày thuyên chuyển, tình cảnh của y vô cùng khó khăn. Đồng liêu cũ ở Đô Sát Viện cho rằng y phản chủ, ở Hàn Lâm Viện nghi ngờ y hai lòng, thế là trong ngoài đều , chịu bao nhiêu ánh mắt ghẻ lạnh và lời châm chọc mỉa mai. Những dùng lễ đối đãi như Ngô Cát An thành của hiếm. Y thở dài một tiếng, : "Hôm nay Thánh thượng triệu , hỏi Cung đại nhân ngày thường hành sự , qua với những ai, mà hỏi nên xử trí ông như thế nào."

Ngô Cát An: "Vậy Thôi đại nhân trả lời ?"

Thôi Tuệ: "Ta chỉ mong vụ án tra xét tường tận, trả sự trong sạch cho hàm oan, đòi công bằng cho hại. Còn về những kẻ phạm pháp, Đại Tề tự luật pháp định đoạt, đến lượt lên tiếng phán xét. Nếu mang tư tâm, ngày còn thể ngẩng cao đầu ?"

Ngô Cát An híp mắt : "Ấy, Thôi đại nhân sai . Ngài bây giờ lấy xương sống mà ngẩng cao đầu nữa? Không sớm chọc cho nát bét ?"

Thôi Tuệ suýt chút nữa nghẹn c.h.ế.t bởi câu . Nghĩ nghĩ cũng chẳng cãi , đành bực dọc vờ như thấy mà lảng sang chuyện khác: "Chuyện gian lận thi cử bại lộ, Đô Sát Viện khó chối bỏ trách nhiệm. Hiện giờ Cung đại nhân cách chức điều tra, các ngự sử khác cũng khó mà thoát khỏi liên can, sợ những viên quan vô tội kéo chuyện , oan uổng gánh tội ."

"Thôi đại nhân, chốn quan trường như chiến trường, chẳng ai là vô tội cả." Tuổi tác của Ngô Cát An tính là già, vốn là một hoạn quan khá trẻ trong Tư Lễ Giám, nhưng là cố vẻ già dặn, là khi còn trẻ từng trải qua sóng to gió lớn, mà từng cử chỉ hành động luôn toát lên khí độ của kẻ dạn dày sương gió: "Khoa cử gian lận là tội tày trời, chỉ dựa sức lực của vài thì thể nào che giấu . Giống như Cung đại nhân Đan Ngọc giấu mỏ vàng khai báo, Triệu đại nhân đương nhiên cũng tờ danh sách từ , đây , chỉ là do đến lúc mà thôi."

Thôi Tuệ sững sờ, chằm chằm Ngô Cát An: "Quả thực là ?"

Ngô Cát An chỉ nhạt đáp, nhưng Thôi Tuệ cảm thấy trong lòng chấn động kịch liệt, cổ họng nghẹn đắng, mãi lâu vẫn thốt nên lời.

Trước đó y từng trằn trọc thao thức, đêm đêm khó ngủ, ngẫm nghĩ về bao nhiêu chuyện. Y nghĩ, Cung Trạch lẽ ngay từ đầu Đan Ngọc càn khôn ẩn giấu, nên mới thấu cái c.h.ế.t của Hứa Phụng dấy lên sóng gió thực chất từ đầu đến cuối chỉ là một ván cờ. Thế nên ông tương kế tựu kế phái y đến Đan Ngọc, mượn danh nghĩa Đô Sát Viện giúp bọn họ vạch trần mỏ vàng cất giấu bao năm, giáng một đòn chí mạng phe cánh của Triệu Chấp.

Mà giờ đây qua , Triệu Chấp cũng mượn tay y dâng lên một tờ danh sách, đẩy Đô Sát Viện t.h.ả.m họa diệt vong.

Thôi Tuệ luôn tự coi là rường cột quốc gia, mười năm đèn sách khổ luyện một sớm quan, một lòng đem tài học báo hiệu non sông, dẫu đầu rơi m.á.u chảy, xem cái c.h.ế.t nhẹ tựa lông hồng. Nào ngờ đến cuối cùng, y cũng chỉ là một thanh đao trong tay khác đùa bỡn. Cung Trạch và Triệu Chấp cầm y đ.â.m c.h.é.m lẫn , đ.â.m cục diện lưỡng bại câu thương như ngày hôm nay.

Ngô Cát An thấy sắc mặt y nhợt nhạt, hồi lâu thấy nhúc nhích, bèn hỏi: "Thôi đại nhân đang hối hận ?"

Thôi Tuệ giật tỉnh , che giấu nét trào phúng nơi đáy mắt, Ngô Cát An một cái. Mặc dù ngày hôm nay danh tiếng của y triều đình thối nát, trong mắt ngoài, y Tả Đô ngự sử cất nhắc nâng đỡ, xoay lưng nương nhờ phe cánh Triệu Thủ phụ, thuyên chuyển chức vụ thì Đô Sát Viện xảy chuyện lớn thế . Những kẻ rõ ngọn ngành còn tưởng Thôi Tuệ sớm ngửi thấy mùi nguy hiểm nên tìm đường rút lui, nhưng họ hề , tờ danh sách đó là do chính tay y dâng lên Hoàng đế.

Ngô Cát An thể hỏi câu , đương nhiên là thấu những uẩn khúc lắt léo bên trong. Đích vạch tội ân sư nâng đỡ , đúng là bất nhân bất nghĩa. trong mắt Thôi Tuệ chỉ xẹt qua một tia vẩn đục trong tích tắc, khi ngước mắt lên vẻ mặt vô cùng bình thản: "Ngô công công, suy cho cùng cũng chỉ là một kẻ sách hủ nho, sách dạy cái gì thì cái đó. Cho dù đời chỉ trích thóa mạ thì cũng đành nhận lấy, tuyệt đối bao giờ chuyện hối hận."

Ngô Cát An chắp tay vái chào: "Thôi đại nhân quả là khí phách hơn ."

Thôi Tuệ chắp tay đáp lễ, khi cáo biệt kìm hỏi thêm một câu: "Theo Ngô công công, Cung đại nhân rốt cuộc sẽ nhận kết cục gì?"

Ngô Cát An đáp: "Tả Đô ngự sử tại triều mấy chục năm, cành lá sum suê gốc rễ cắm sâu, con phù du nhỏ bé thể lay chuyển ? Thánh thượng vốn giỏi thống ngự bá quan, tất nhiên hiểu rõ một khi cán cân nghiêng lệch, quả cân đúc bằng sắt sẽ rớt trúng chân , huống hồ..."

Thôi Tuệ chờ hồi lâu, thấy Ngô Cát An vẫn vẻ cao thâm, định hết câu, đành gặng hỏi: "Huống hồ cái gì?"

Ngô Cát An nhét hai tay trong tay áo, chậm rãi đáp: "Thời cuộc đang loạn lạc mà."

Cơn chấn động dường như kéo dài quá lâu, từ mấy chục năm , chữ "loạn lạc" luôn túc trực miệng các lão thần trong triều. Thế nhưng cho đến tận hôm nay, ánh mặt trời chói chang , tiền triều vẫn nảy sinh những loài sâu mọt, hậu cung vẫn ngừng các cuộc đấu đá tranh sủng, chiến sự ngoài biên cương dứt, và chốn dân gian vẫn rõ mồn một ranh giới sang hèn.

Dường như chẳng đổi.

Thôi Tuệ mang theo một bụng đầy tâm sự bước khỏi cung, đúng lúc bắt gặp Binh bộ Thượng thư vội vã, vẻ mặt hoảng hốt lo âu, đến nỗi chiếc mũ quan đầu cũng đong đưa chực rơi theo từng bước chân. Thôi Tuệ dừng bước, giơ tay định hành lễ, thấy ông mắt thẳng tắp, sượt qua vai lướt mất.

Thôi Tuệ coi như khí, đành bỏ tay xuống, xoay bóng Binh bộ Thượng thư vội vã rời . Trong lòng y tò mò ông gấp gáp chuyện gì, tự an ủi cái sự xui xẻo của mà nghĩ: "Dẫu bây giờ cả triều văn võ đều chọc xương sống , thêm một kẻ xem thường cũng chẳng . Đi vội vã như thế, nhỡ té dập đầu gối rớt cái mũ quan, để ngoài thấy cái đầu hói của ông thì mới càng là chuyện nực ."

Binh bộ Thượng thư tên gọi Trịnh Dật, bình thường cũng coi là hiền hòa đôn hậu. Chỉ là hôm nay quả thực chuyện gấp, cho nên mới để ý đến Thôi Tuệ đường.

Lần tiến cung của ông là do thám t.ử của ông chặn một bức mật thư gửi kinh thành. Bức thư là ai truyền cho Lĩnh Vương Tề Huyên, theo như nội dung trong thư, Tề Huyên dùng mưu kế trộm long tráo phụng gì mà thể điều chuyển Thanh Ưng bộ rời khỏi Lĩnh Nam, đang gấp rút tiến về kinh thành. Hơn nữa, binh khí và giáp trụ của bốn nghìn tinh binh cất giấu thuyền, tiến kinh thành theo đường thủy, chẳng mấy chốc nữa sẽ cập bến, yêu cầu Lĩnh Vương mau chóng chuẩn tiếp ứng.

Sau khi nhận tin , Trịnh Dật sợ toát mồ hôi lạnh, dám chậm trễ một khắc nào liền chạy thẳng tới Triệu phủ báo cho Triệu Chấp. Nào ngờ giờ Triệu Chấp vẫn còn đang xử lý công vụ ở Nội Các, ông bèn lật đật chạy cung tìm kiếm.

Nếu bức thư là thật thì nguy to , kinh thành sắp sửa đổi ngôi mất.

 

 

Loading...