Lệch Nhịp (Tên gốc: Hoang Khang Tẩu Bản) - Chương 63: Âm thầm để tâm
Cập nhật lúc: 2026-09-02 17:51:50
Lượt xem: 91
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cơ thể Lục Chước Quang khác biệt với thường, đây là chuyện Chu Hạnh từ sớm. Suy cho cùng, ai giữa mùa đông tháng chạp giá rét chỉ mặc mỗi áo đơn cơ chứ. con sinh mỗi một vẻ, kẻ khỏe mạnh, yếu ớt là chuyện bình thường. Ngỗi Cốc Vũ cả đời sờ xương xem bệnh, từng gặp đủ hạng , đáng lý sự khác thường Lục Chước Quang đủ để khiến ông mang vẻ mặt nặng nề như .
Chu Hạnh quan sát sắc mặt ông, trong lòng hiểu rõ. Nếu Lục Chước Quang thực sự hết t.h.u.ố.c chữa, ông trái sẽ tỏ thái độ như thế, mà chỉ bình thản bàn bạc với nàng xem nên chôn ở . Thái độ nặng nề thế , chứng tỏ tình huống ngược .
Quả nhiên, chỉ Ngỗi Cốc Vũ : "So với , vết thương của Viên Sát nhẹ hơn nhiều, tỉnh sớm hơn hai ngày. hiện tại mạch tượng của đập bình và mạnh mẽ, dấu hiệu kinh mạch tàn độc tắc nghẽn biến mất, trạng thái hồi phục hơn Viên Sát gấp nhiều . Ngoài việc ban nãy giận quá đứt ngất thì cơ thể còn đáng ngại, cần châm cứu nữa."
Chu Hạnh thầm kinh ngạc, khẽ nhíu mày: "Sao hồi phục nhanh như ?"
Ngỗi Cốc Vũ gõ gõ tẩu thuốc, lời nào. Trên ông đang mang thương tích, vì thế châm lửa mà chỉ nhai khan cái miệng tẩu để giải tỏa cơn nghiện. Suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng ông vẫn đưa đáp án: "Đây là điểm lý giải nổi."
Hành nghề y cả đời, tình huống hiểm hóc kỳ quái nào ông cũng từng gặp qua. Không ngờ đến cái tuổi gần đất xa trời , xuất hiện một chuyện ông từng thấy và cũng khó lòng hiểu nổi, quả thực kỳ lạ.
Chu Hạnh hỏi: "Việc ảnh hưởng gì tới ?"
"Vật cực tất phản, đời chuyện gì tuyệt đối cả. Cơ thể chắc chắn điều bất thường, chỉ là với những gì hiện giờ, khó để kết luận là ." Ngỗi Cốc Vũ dậy, tiện tay kéo chiếc chăn mỏng đắp lên Lục Chước Quang, ánh mắt dừng sườn mặt , chằm chằm vệt t.h.u.ố.c mỡ màu xanh thẫm đặc quánh.
Trong cái tiểu viện , chẳng ai bận tâm việc mặt Lục Chước Quang thêm bớt một vết sẹo, ngoại trừ Chu Hạnh.
Ông đầu thiếu chủ đang bên cạnh. Nàng đang bên mép giường, khẽ rũ mắt Lục Chước Quang đang hôn mê. Đó là một ánh gần như tĩnh lặng, chút biểu lộ cảm xúc. Thế nhưng vì dừng quá lâu, nên đôi phần tâm tư khó giấu giếm vẫn len lỏi toát : "Hắn bao giờ nhắc đến."
"Nếu bản lĩnh trời sinh hơn , cớ giấu giếm che đậy?" Ngỗi Cốc Vũ chỉ bằng cách vọng, văn, vấn, thiết thì thể Lục Chước Quang vấn đề gì. Muốn tìm hiểu tận gốc rễ trừ phi m.ổ x.ẻ cơ thể , bới gân xem cốt, nhưng cách hiển nhiên thể thực hiện. Ông : "Ta chỉ thể cố gắng thăm dò những điểm khác thường trong cơ thể , tra thì khó mà ."
"Trong cơ thể độc tích tụ ?"
"Không ." Ngỗi Cốc Vũ đáp: “Ngoại trừ những vết thương mới, trong cơ thể hề bất kỳ căn bệnh cũ nào, cực kỳ khỏe mạnh."
Tâm trí Chu Hạnh rối bời, hàng loạt những suy đoán thi nảy nở như nấm mọc mưa. Thảo nào loại phấn nhuyễn cốt tay Ngỗi Cốc Vũ lúc chẳng tác dụng mấy đối với . Lý Ngôn Quy đó còn bảo là do Triệu Chấp dày công bồi dưỡng, liệu ý chỉ ám chỉ đến võ công, mà còn mang ý nghĩa nào khác? Cho nên Triệu Chấp mới hết sức yên tâm về Lục Chước Quang, phái theo Triệu Khác đến Đan Ngọc cũng lo sẽ phản bội, chăng mục đích khác?
Vô ý nghĩ xẹt qua trong đầu nàng, nhưng rốt cuộc vẫn khó đưa kết luận. Dù ngay cả Ngỗi Cốc Vũ cũng trong cơ thể bệnh cũ gì thì một kẻ ngoại đạo y thuật như nàng càng thể khẳng định sự kỳ lạ trong cơ thể Lục Chước Quang là bẩm sinh, còn uẩn khúc nào khác.
Chu Hạnh vốn thích suy ngẫm, m.ổ x.ẻ vấn đề, trong quá trình tái cấu trúc sẽ tìm cách giải quyết. con Lục Chước Quang , quả thực "đổ nước đầu vịt", vô cùng cổ quái, và khả năng "diễn" ngoài mặt thì gọi là xuất quỷ nhập thần. Đã từng nhắc đến sự khác thường của cơ thể, chứng tỏ cho khác , thì dẫu trực tiếp hỏi cũng chẳng cạy miệng . Quả là một rắc rối khó nhằn.
Nể tình đang thương nặng tính khí thất thường, Chu Hạnh vì lo cho sức khỏe của nên quyết định nhượng bộ một bước. Hai ngày đó, nàng sớm về khuya, chạm mặt nữa.
Thương thuyền nhổ neo, lênh đênh sông hướng về kinh thành. Còn Phàn Úy – mấy hôm nhân lúc trời sáng về kinh để xin Tinh Vi phê*, tới nay vẫn bặt vô âm tín. Trước lúc , từng để Quý Hàm và Nguyệt Minh ở , ngoài miệng là giúp đỡ Chu Hạnh vận chuyển thuyền, kỳ thực là để theo dõi, đề phòng giữa chừng xảy sự cố, đồng thời vẫn giữ ba phần cảnh giác với Chu Hạnh. Thuyền khởi hành, công việc của hai xong, rảnh rỗi hai hôm, hôm nay mới đến từ biệt nàng.
* Tinh vi phê văn là Giấy thông hành của quan sai thu thuế ải quan thời Minh - Thanh mang theo khi nhậm chức.
Chu Hạnh tỏ vẻ lo âu, như chẳng chuyện gì, túm lấy Quý Hàm gặng hỏi: "Thường Tùng vì mãi về? Tinh Vi phê còn thể mang đến ?"
Nguyệt Minh thu phía , cụp mắt xuống, dám chạm ánh của nàng, chẳng dám hó hé gì, khi rời , Lý Ngôn Quy dặn dò hễ thấy Chu Hạnh thì cứ đường vòng, đối phó với kẻ ngốc, nàng thừa mưu mẹo.
Quý Hàm rút một phong thư từ trong n.g.ự.c đưa cho nàng, : "Chu cô nương, công t.ử công gia giữ kinh thành, e là dạo thể đến Linh Kinh nữa. Đây là thư ngài sai gửi cho cô nương. Bọn thuộc hạ lập tức lên đường về kinh, còn dịp gặp ."
Chu Hạnh nhận thư, gật đầu chào từ biệt. Đợi họ khuất, vẻ lo âu mặt nàng liền thu sạch sẽ, nàng tiện tay ném lá thư lên bàn, chẳng buồn liếc thêm một cái.
Nàng cần bóc thư cũng rõ bên trong gì. Hiện giờ kinh thành đang đầy rẫy sóng gió, Vinh Quốc công thuộc phái gió chiều nào che chiều , dính líu đến tranh đoạt. Biết Phàn Úy xin Tinh Vi phê, dù là vì nguyên do gì, ông cũng sẽ giam chân Phàn Úy , tránh để gây thêm rắc rối trong thời điểm then chốt . Cho nên Phàn Úy chuyến lên kinh, chắc chắn là một trở , Chu Hạnh sớm đoán , chẳng lấy lạ với tình cảnh hôm nay.
Tất nhiên, ngoài mấy chuyện đó , e là còn vài câu sến sẩm tình ý miên man. Trước nàng còn thể diễn kịch xã giao, nhưng giờ thì chẳng còn tâm trạng, thêm hai câu khéo tổn thọ.
Nàng kéo chiếc ghế mây hiên, ườn sưởi nắng, nhắm mắt dưỡng thần. Chẳng bao lâu , Tiền Bất Đoạn bưng bát t.h.u.ố.c xuất hiện, cất giọng não nề gọi: "Lão đại...”
Chu Hạnh cần mở mắt cũng Tiền Bất Đoạn đang trưng cái vẻ mặt khổ hơn hoàng liên, đáp: "Giọng điệu gì đấy, c.h.ế.t chắc?"
"Chước Quang ca biến mất ." Bát t.h.u.ố.c trong tay Tiền Bất Đoạn vẫn còn bốc khói nghi ngút: “Ban nãy phòng mang t.h.u.ố.c cho , phòng trống trơn, thực sự ?"
Lại Lục Chước Quang hôm đó chọc tức đến ngất , sáng sớm hôm tỉnh. Nhớ lúc cãi cọ với Chu Hạnh, bản chẳng những chiếm chút ưu thế nào, thậm chí một câu phản bác đàng hoàng cũng , cứ thế mà tức ngất , cục tức trong lòng khó mà tiêu tan. Ngay lúc đó, bèn xuống giường tìm . Chỉ là Chu Hạnh hai ngày nay sớm về khuya, cố tình tránh mặt, đương nhiên tìm thấy, đành rúc lỳ trong phòng suốt hai ngày.
Ngỗi Cốc Vũ bắt mạch cho một nữa, chẩn đoán mạch tượng hồi phục như bình thường nên cho dừng uống thuốc. Lúc hôn mê nguy kịch như mành treo chuông, tựa như thể tắt thở bất cứ lúc nào, thế mà khi mở mắt hồi phục cực nhanh. Tiền Bất Đoạn càng yên tâm, dặn Đào Anh sắc thêm t.h.u.ố.c hai ngày nữa, ngày ngày bưng t.h.u.ố.c đến đều đặn. Hôm nay tới, phòng trống . Hắn hỏi thăm một vòng, ai tung tích của Lục Chước Quang, cũng chẳng thấy bước khỏi cổng viện. Hết cách, đành đến tìm Chu Hạnh.
Chu Hạnh cũng mới về lâu, lúc bất động, phản ứng gì với lời . Tiền Bất Đoạn lo lắng bồn chồn : "Vết thương còn lành hẳn, cứ thế mà , ngộ nhỡ để mầm bệnh thì ? Hôm cướp thuyền, thuyền t.h.u.ố.c nổ, Chước Quang ca bèn bảo và Viên đại ca xuống thuyền , một gỡ t.h.u.ố.c nổ. Huynh kế hoạch của lão đại nhất định thể sai sót, còn tưởng thật sự nổ tan xác. Lão đại, cho dù Chước Quang ca phạm cấm lệnh, nhưng cũng dốc hết sức để thi hành kế hoạch, thậm chí tiếc , ngẫm cũng hai lòng. Cho dù bắt , cũng để vết thương lành lặn chứ."
Tiền Bất Đoạn cứ thao thao bất tuyệt, như thể Chu Hạnh lên tiếng đáp lời thì thể đây lải nhải đến tận kiếp .
Nàng tên gầy nhom niệm chú đến mức đau cả đầu, bèn mở mắt lên bầu trời và góc mái hiên. Tiền Bất Đoạn rõ nguyên do, cũng ngẩng đầu theo thì nàng : "Hắn , chắc vẫn đang lượn lờ trong thành. Ngươi tìm thì thành mà tìm, đừng đến phiền ."
Hắn nhanh chóng phản ứng , định nhưng dám tỏ quá vui mừng, tiếp tục khích lệ: "Linh Kinh lớn như thế, tìm ? Chỉ lão đại liệu sự như thần mới tìm thôi."
Chu Hạnh chẳng buồn để tâm đến lời tâng bốc của , chỉ cuộn y phục , uể oải trở : "Ta . Kẻ vốn chịu sự trói buộc, sớm muộn gì cũng rời , ngươi nên sớm bỏ cái tật bám đuôi dai dẳng ."
Tiền Bất Đoạn nào dám xin xỏ cho Lục Chước Quang, đành dò la từ từ: " lão đại, Chước Quang ca ngay từ đầu khác biệt mà, ? Tỷ định đuổi thật ?"
Tiền Bất Đoạn đợi một lát, thấy Chu Hạnh trả lời, đành bưng bát t.h.u.ố.c khom lui .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lech-nhip-ten-goc-hoang-khang-tau-ban/chuong-63-am-tham-de-tam.html.]
Bách tính Linh Kinh cách hưởng thụ. Mặc dù mấy hôm thành trì mới xảy chuyện lớn thất thủ, lưu manh loạn, nhưng mấy ngày nay sóng yên biển lặng, chợ búa bắt đầu nhộn nhịp. Trên đường phố Linh Kinh khá nhiều sân khấu cố định, dựng ở nơi đông qua như chợ thức ăn, khu mua bán các ngã tư rộng rãi. Sân khấu chỉ để hát hí khúc mà còn diễn kịch da, múa rối, đủ các nghề kiếm sống.
Lục Chước Quang lẫn trong đám đông ồn ào, chăm chú xem kịch. Ở những sân khấu kiểu , diễn thường bán mạng hơn trong kỹ viện, diễn xong sẽ vòng quanh xin thưởng, đa phần đuổi ăn mày vòng ngoài. Vì hồi nhỏ Lục Chước Quang thường lão Lục dắt ngoài rìa xem náo nhiệt.
Lão Lục dáng cao lớn, dù thọt một chân cũng cao hơn thường một khúc. Nhờ thế Lục Chước Quang vai ông, dù tít tận cùng đám đông vẫn thu trọn sân khấu tầm mắt.
Hồi nhỏ chẳng hiểu kịch gì, nhưng vẫn thể yên vai lão Lục xem từ đầu đến cuối mà một tiếng càu nhàu. Có lẽ vì rèn luyện lòng kiên nhẫn từ lúc đó, nên nhiều năm , Lục Chước Quang luôn tìm thấy sự bình yên qua những câu hát bổng trầm, luyến láy.
Một khúc hát cất lên, vài đồng xu lác đác quăng lên sân khấu, Lục Chước Quang sờ sờ vạt áo, ném nốt hai đồng xu duy nhất còn lên đài bỏ .
Dọc đường vặn chạm trán mấy con ch.ó tụ tập thành bầy tuần tra, Lục Chước Quang dừng bước, chọn chỗ vắng qua xuống, vẫy tay gọi đám ch.ó . Hắn mang khí chất ôn hòa, lũ ch.ó ngửi ngửi ngó ngó, thấy vẻ gì nguy hiểm bèn sẵn sàng gần, chẳng mấy chốc vây kín . Cũng may là ch.ó nhà nuôi, bụng no tròn, lông mượt sạch sẽ, mùi hôi. Chúng ngoan ngoãn đến mức dù tay đồ ăn, vẫn chịu dành thời gian chơi cùng.
Giữa một đàn chim sẻ mũm mĩm đậu mái nhà bỗng xen một con quạ đen, đang thảnh thơi rỉa lông. Cách mười mấy bước chân, Chu Hạnh khoanh tay bên đường, ánh mắt dõi theo thanh niên áo trắng, dung mạo tao nhã đang bầy ch.ó vây quanh giữa dòng ngược xuôi.
Con quạ đen theo sát Lục Chước Quang huấn luyện, một khi bay khỏi chuồng quá mười dặm sẽ tự động về. Vì thế Chu Hạnh chắc vẫn lẩn quẩn trong thành chứ xa. Đồng thời, Chu Hạnh tìm trong thành cũng chẳng khó khăn gì, dẫu bầu trời quang đãng, một con chim đen bay lượn cao trong thời gian dài cũng dễ phát hiện.
Vết thương lành vội ngoài, Chu Hạnh cứ ngỡ việc gì gấp gáp lắm, kết cục xem hát xướng, giờ thì chơi với ch.ó bên vệ đường.
Tiền Bất Đoạn quả là lo bò trắng răng.
So với việc giao tiếp với , Lục Chước Quang rõ ràng thành tâm hơn khi ở bên chó. Một luôn giữ cách với khác như thể bao dung để cún con sát bên cạnh, thậm chí con còn chễm chệ lên chân . Hắn lúc đang từ tốn vuốt ve đầu chó, tâm hồn treo ngược cành cây, chẳng đang nghĩ ngợi gì. Dung nhan nổi bật, cộng thêm hành động kỳ quặc khiến qua đường cứ ngoái vài cái, còn dừng bắt chuyện với .
Chu Hạnh đằng xa, thu hết cử chỉ của tầm mắt. Mấy hôm hôn mê ăn uống gì nhiều, gầy trông thấy, xương quai hàm lộ rõ nét, bớt vài phần ôn hòa, dễ mủi lòng.
Lục Chước Quang đáng nhẽ là con của tự do, phiêu dạt tựa gió ngàn, thế nên Chu Hạnh bao giờ nghĩ sẽ mối liên hệ sâu sắc nào với . dù nàng tính toán tài tình cỡ nào thì đến hôm nay vài việc vượt khỏi tầm kiểm soát của nàng. Giống như việc nàng cho rằng chẳng nên tò mò về một chiếc vòng bạc tầm thường, càng nên để tâm trí rối bời mỗi khi nghĩ đến Lục Chước Quang, từ đó ảnh hưởng đến sự quyết đoán của bản .
"Tỷ định đuổi thật ?" Hôm nay khi Tiền Bất Đoạn hiên hỏi nàng câu , Chu Hạnh thực trả lời.
Đáng lý nàng suy nghĩ một cách khách quan về câu , giống như cách nàng lên kế hoạch cho bất kỳ chuyện gì, dựa lợi hại để đưa lựa chọn chính xác. Thế nhưng nàng chỉ cảm thấy bứt rứt yên. Thế nên khi Tiền Bất Đoạn rời , nàng cũng trằn trọc ngủ , đành dậy ngoài.
Vốn định dạo, chẳng hiểu thấy bóng con chim đen bầu trời, đến khi nhận thì nàng thấy Lục Chước Quang lặng lẽ giữa đám đông.
Trong đầu như hai luồng suy nghĩ hỗn độn đang va chạm, mờ phán đoán của nàng, mà kẻ cho chúng rõ ràng, là nàng.
Chu Hạnh ngổn ngang trăm mối tơ lòng, thở dài một , rời khỏi ngã tư đường.
Lục Chước Quang về đến nhà thì trời sập tối. Trong viện thắp một ngọn đèn, chỉ Tiền Bất Đoạn đang luyện công và gác đêm. Trên vai đậu một con chim đen, lững thững bước viện. Tiền Bất Đoạn thấy bèn vội vã chạy đón, ân cần : "Chước Quang ca, bếp chừa cơm, để hâm cho nhé?"
"Không cần ." Lục Chước Quang bắt lấy con chim vai đưa cho Tiền Bất Đoạn, hỏi: "Huấn luyện bằng cách nào ? Nó cứ theo suốt dọc đường."
Tiền Bất Đoạn ôm nó lòng bàn tay, đáp: "Giống chim mũi còn thính hơn cả chó, thể phân biệt các mùi hương khác trong gió, những nhớ đường ngàn dặm mà còn dò theo dấu vết tìm nữa cơ."
Lục Chước Quang hỏi: "Là ai thả ?"
Tiền Bất Đoạn mà đáp. Hôm nay hỏi hết nhưng ai Lục Chước Quang . Con chim đen cứ bám theo , ngoại trừ Chu Hạnh thì chẳng ai thả nó cả. Chuyện rõ ràng là mà còn cố tình hỏi.
Lục Chước Quang rũ mắt con chim đen, thầm nghĩ quả nhiên bên cạnh Chu Hạnh chẳng ai vô dụng. Lúc chỉ thấy võ công của Viên Sát tính là thượng thừa, còn nuôi một bầy chim ríu rít, ngoài việc dẫn đường thì chẳng tích sự gì. hôm nay con chim bám riết suốt dọc đường, đuổi kiểu gì cũng , mới cái loài súc sinh lông ghê gớm cỡ nào.
Lục Chước Quang hỏi: "Chu Hạnh về ?"
Tiền Bất Đoạn gật đầu, thò một ngón tay chỉ về phía phòng ngủ, hạ thấp giọng : "Thiếu chủ uống thuốc, giờ chắc là ngủ ."
Chu Hạnh vốn dĩ khó ngủ, bóng đè nên khi nàng ngủ, trừ trường hợp đặc biệt thì ai phép đến gần phiền. Tiền Bất Đoạn như cũng là nhắc nhở Lục Chước Quang, nhưng như thấy, thẳng phòng.
Hắn Chu Hạnh ngủ, đôi tai sẽ báo cho nhiều câu trả lời giấu kín. Hôm nay ngoài một chuyến, chút tiến bộ, ít nhất cũng sẽ tức giận đến ngất xỉu nữa. Hắn tự cho rằng thể bình tĩnh xuống chuyện vài câu với Chu Hạnh.
Trong phòng tối om, ánh trăng xuyên qua cửa sổ rắc xuống những tia sáng bạc. Động tác của Lục Chước Quang im lìm, phá vỡ sự yên bình trong căn phòng. Mùi t.h.u.ố.c nồng nặc bao trùm cả căn phòng. Chu Hạnh mang bệnh nan y nhiều năm, ắt hẳn dùng t.h.u.ố.c mạnh mới tác dụng. Chẳng Ngỗi Cốc Vũ bốc t.h.u.ố.c kiểu gì mà uống chua chát khó tả, ngửi thôi thấy xộc lên tận óc.
Chu Hạnh giường, chỉ đắp một chiếc chăn mỏng. Nhìn nghiêng cơ thể gầy, hai cánh tay thò khỏi ống tay áo rộng lùng thùng cũng vẻ mỏng manh, sức mạnh thể kéo căng dây cung trong nháy mắt.
Đây là đầu Lục Chước Quang ngắm Chu Hạnh ban đêm. Con ban ngày luôn ngụy trang quá kỹ lưỡng, tỉ mỉ đến từng biểu cảm nhỏ nhoi nhất nên thấu hiểu tâm can chuyện dễ dàng. Chỉ khi nàng chìm giấc ngủ ban đêm, mới cơ hội thấu dáng vẻ chút phòng của nàng.
Hắn dọc theo mép giường, nắm lấy bàn tay của nàng. Vết thương do dây cung cứa đóng vảy, sắp bong . Nhìn từ mặt trong ngón cái, những lớp vảy là vô vết sẹo mờ nhạt ẩn hiện. Chu Hạnh thuật b.ắ.n cung giỏi đến thế, chắc chắn là bỏ nhiều công sức rèn luyện, nên những vết thương cũ là điều dễ hiểu.
Lục Chước Quang chằm chằm hồi lâu, bỗng nhấc tay lên, đầu ngón tay kẹp một chiếc nhẫn ngọc bích bóng loáng, nhẹ nhàng đeo ngón cái của nàng.
Chu Hạnh ngủ. Lúc đẩy cửa bước nàng tiến . Có điều, nghĩ thì kẻ dám tự tiện xông lúc nàng tắt đèn ngủ chắc cũng chỉ Lục Chước Quang. Nàng vốn định màng tới, để tự khắc rời . Nào ngờ nàng đủ rộng lượng bỏ qua cho hành vi mạo phạm lén lút xâm nhập khuê phòng của Lục Chước Quang, thế mà còn nước tới, nắm lấy tay nàng.
Cảm giác từ đầu ngón tay chạm nhẹ truyền đến lòng bàn tay. Bàn tay sát thủ thể rút lưỡi d.a.o g.i.ế.c bất cứ lúc nào, ở bất kỳ mềm mại đến kỳ lạ. Chu Hạnh cố nhịn cơn ngứa ngáy nơi lòng bàn tay, phản ứng . khi miếng ngọc bích ấm áp áp ngón cái, nàng vẫn bất giác mở mắt.
Ánh trăng trong vắt lọt mắt, thắp lên một tia sáng mờ nhạt trong đôi đồng t.ử đen láy của , hệt như ngọc quý đang tỏa sáng. Đôi lông mày và đôi mắt của màn đêm tô điểm trở nên thâm trầm lạ thường. Ánh thẳng thắn đầy sức mạnh, như xuyên thấu qua vô vàn khe nứt trong trái tim, chạm đến tận cùng nơi sâu kín nhất chẳng thể che đậy.
Diện mạo Lục Chước Quang lúc nào cũng rạng rỡ, mới hai ngày gặp, đêm nay trông tuấn tú lạ thường. Chu Hạnh chỉ liếc một cái, tiếng chuông cảnh báo lập tức vang lên trong đầu, ý thức rằng nâng cao cảnh giác: "Ngươi định dùng thứ để hối lộ chuyện gì?"
Lục Chước Quang đáp, im lặng một lát bỗng nhiên lên tiếng: "Lý Ngôn Quy thường lén lưng , bảo là con rắn độc xảo quyệt."
Chu Hạnh: "?"