Lệch Nhịp (Tên gốc: Hoang Khang Tẩu Bản) - Chương 64: Thu hoạch dồi dào

Cập nhật lúc: 2026-09-02 17:51:51
Lượt xem: 91

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sáng sớm hôm nay, đến Thiên Nguyên ngân trang.

Trước , khi còn việc ở Vô Thường tư, từng gặp ông chủ của ngân trang vài . Khi đó, để lấy lòng , đối phương tặng mấy khối ngọc quý gửi tại ngân trang, để thể lấy dùng bất cứ lúc nào. Hôm nay, với phận môn khách của Triệu gia tới cửa, Thiên Nguyên ngân trang cũng nhận điều gì bất thường, vẫn cung kính tiếp đón như bậc thượng khách.

Tiền trong tài khoản của Lục Chước Quang rỗng tuếch, nhưng mấy khối ngọc vẫn còn. Hắn sai lấy , chọn chọn , cuối cùng từ trong mấy khối ngọc thượng phẩm chọn một khối phỉ thúy vân tím điểm xanh với chất ngọc mịn màng. Hắn báo kích thước, sai chế tác thành một chiếc nhẫn ban chỉ. Chỗ ngọc xanh điêu khắc thành cành trúc, chỗ ngọc tím tạc thành mây vờn, còn phần ngọc trắng thì chạm trổ thành một con rắn dài vảy mịn.

Thợ điêu khắc của Thiên Nguyên ngân trang đều là bậc kỳ tài, thời gian chế tác một chiếc ban chỉ ước chừng mất nửa ngày. Hắn nhàn nhã dạo quanh thành cả ngày, còn tìm một d.ụ.c đường để ngâm , mãi đến chạng vạng tối mới lấy. Hắn vốn thể tặng một chiếc ban chỉ ngọc với độ tinh xảo và chất nước tuyệt hảo hơn, nhưng thời gian gấp gáp, đành thể đòi hỏi quá cao.

Nếu dùng quan niệm truyền thống để định nghĩa thế nào là thì Lục Chước Quang tuyệt đối coi là . Bởi , Lý Ngôn Quy thường xuyên với hai tên đồ của rằng là một con rắn độc hiểm ác, còn Lục Chước Quang cũng từng lên tiếng phản bác. Hắn cảm thấy lời nhận xét vô cùng chuẩn xác. Rắn độc là loài hung vật g.i.ế.c vô hình, thù tất báo, Lục Chước Quang đương nhiên cũng là hạng như .

Hắn luôn tính toán từng món nợ một cách rành mạch, nợ nần bất kỳ ai, cũng để kẻ nào lợi dụng. Hắn từng giải thích với Chu Hạnh: "Kẻ như , tóm chịu thiệt thòi. Đã bỏ thì nhận hồi báo, bằng sẽ giống như con rắn độc, chẳng những lật mặt quen , mà còn âm hiểm hẹp hòi, dùng đủ thủ đoạn hèn hạ để trả thù."

Chu Hạnh cảm thấy buồn . Lời qua thì giống như đang uy hiếp, nhưng thực chất quá phiến diện. Rõ ràng đây là lời tự kiểm điểm của Lục Chước Quang, mà hiển nhiên là đang bê nguyên xi những lời mắng c.h.ử.i của kẻ khác đắp lên để tự tô vẽ.

Lục Chước Quang lẽ hiếm khi cùng khác những lời dốc bầu tâm sự kiểu , thế nên mới bắt chước kẻ khác một cách cứng nhắc. cũng bởi bình thường quá thiếu tính tự soi xét bản , nên mới lôi luôn những lời nh.ụ.c m.ạ lọt tai để gán cho chính .

Chu Hạnh phiền lòng mất mấy ngày, nhất là đêm nay uống t.h.u.ố.c xong, trạng thái tinh thần càng kém hơn ngày thường. Thế nhưng giờ phút gặp Lục Chước Quang, tâm trạng nàng bình tĩnh đến lạ thường, loáng thoáng cảm giác sáng sủa như rẽ mây thấy mặt trời. Nàng vòng vo nữa mà thẳng vấn đề: "Ta , đêm đó rõ ràng ngươi thể bỏ , tại chọn nghênh chiến chứ tránh né?"

Lục Chước Quang khẽ ngoảnh đầu, ánh mắt dừng ô cửa sổ ngập tràn ánh trăng. Hắn trầm ngâm lâu, mới chậm rãi cất lời: "Bàn tay trái của bà thiếu mất một ngón út, hồi trẻ chủ nợ của cha chặt đứt. Vì thế, bình thường bà luôn cố ý vô tình giấu nhẹm tay trái , lúc dùng đến thì giấu tiệt trong tay áo."

Khi kể về nỗi bất hạnh của khác, hề tỏ bi thương, giọng điệu nhẹ tênh, sắc mặt thản nhiên, chẳng vương chút xót thương nào. hiểu , Chu Hạnh khó lòng rời mắt khỏi gương mặt .

"Thế nên ngươi mới tặng bà một chiếc vòng tay."

Không chỉ một Chu Hạnh tỉ mỉ quan sát chiếc vòng . Mặt vòng đ.á.n.h bóng loáng, ánh sáng càng trở nên chói mắt. Nếu đeo nó lên, mỗi khi tay trái của bà , ánh mắt sẽ chiếc vòng cổ tay thu hút, từ đó bỏ qua ngón tay út khiếm khuyết. Đối với một luôn tự ti về sự tàn tật của bản , đây quả thực là một phần tâm ý hiếm .

"Bà từng đó là món quà quý giá nhất trong đời, c.h.ế.t cũng sẽ mang theo xuống mồ." Lục Chước Quang : “Trước khi Lão Lục c.h.ế.t, từng nợ tiền mua hai cái bánh bao nóng chỗ bà , vì thế mà mắc một khoản nợ cũ to lớn, những năm qua vẫn luôn trả. Nay bà c.h.ế.t, t.h.i t.h.ể e rằng cũng hóa thành tro bụi, lập mộ gió cũng sẽ chôn chiếc vòng bạc xuống, trả cho sòng phẳng món nợ ."

Qua đôi lời ngắn ngủi của , Chu Hạnh phần nào chắp vá một mảnh quá khứ nhạt nhòa. Hai cái bánh bao thì tính là khoản nợ to lớn gì cơ chứ? Thứ khó trả là vài đồng bạc lẻ, mà là lòng bắt nguồn từ sự xót thương của phụ nữ . Vậy nên trong mắt Lục Chước Quang, đó là món nợ thể đong đếm bằng những con cụ thể.

Chu Hạnh bèn cố tình hỏi: "Lục Chước Quang, chẳng qua chỉ là mấy đồng bạc lẻ mua bánh bao, cớ ngươi coi đó là món nợ khổng lồ?"

"Lúc mua, cầm tờ ngân phiếu do chính tay vẽ đến, bên điền 'Vàng ròng vạn lượng'."

"Chẳng ai coi trò đùa của trẻ con là thật cả."

Lục Chước Quang lộ vẻ vui: "Bốn tuổi chữ, thể tự gánh vác việc, thể coi là trẻ con nữa."

Chu Hạnh thầm oán thán trong bụng. Trẻ con nhà bình thường ba tuổi bắt đầu nhận mặt chữ, những đứa mang khoe khoang đều thuộc dạng " ngàn chữ, ngâm vạn thơ". Hắn bốn tuổi mới chữ, còn với vẻ tự hào đến thế?

Chu Hạnh nhịn bật . Đôi mày khóe mắt mang dòng m.á.u dị tộc của nàng mỗi khi luôn toát lên vẻ hào sảng, nhưng trong khoảnh khắc kém phần dịu dàng, lấp lánh. Nàng lúc mới cụp mắt xuống, quan sát tỉ mỉ chiếc nhẫn ban chỉ . Đường nét chạm trổ tinh xảo, những chiếc lá trúc tiêu sái tự do bay lượn dọc theo sắc xanh lục tươi tắn, ẩn hiện giữa tầng mây khói màu tím. Xoay nhẹ một vòng, nơi vệt đuôi cành trúc quấn quanh một con bạch xà đang uốn lượn, lờ mờ thấy những chiếc vảy mịn màng phía . Quả thực là một tuyệt phẩm.

"Ngươi tặng vòng là để trả nợ, tặng nhẫn ban chỉ cho là vì cớ gì?"

"Dịp lễ hội cô tặng một nhành hải đường, đây là quà đáp lễ." Lục Chước Quang đáp: “Lần tới, là để tính toán rõ ràng nợ nần với cô."

Chu Hạnh thấy vẻ mặt trang nghiêm chỉnh tề, bất giác cũng thấy hứng thú, khẽ nhướng mày: "Ồ? Nợ nần gì? Ta cũng xem ."

"Trước đây ở Đan Ngọc, cô lệnh cho thủ hạ giả trang thành bà chủ tiệm sách để trêu cợt , hại chỉ chê mà còn tốn oan mười văn tiền để mua chính chữ đề, đây là món nợ thứ nhất. Khi g.i.ế.c Mạnh Trường Lạc, cô cố tình mô phỏng thủ pháp của , khiến Triệu Khác nghi ngờ và chất vấn, đây là món nợ thứ hai. Sau đó, cô mua loại cá ướp muối tanh hôi tột độ để che đậy việc hạ độc phấn thơm của , đây là món thứ ba. Ngoài , bên bàn rượu cô giả vờ say xỉn ngã để giở trò sàm sỡ, lấy cớ sách để lừa về nơi ở thực hiện hành vi mạo phạm, trong hí lâu mặt bao ép uống chung rượu mớm từ miệng cô... Dùng đủ loại lý do để năm bảy lượt xâm phạm ." Ánh mắt Lục Chước Quang lướt nhẹ nàng, giọng êm ái khôn tả, hệt như những lời thì thầm to nhỏ giữa tình nhân, triền miên khẽ gọi một tiếng: “Chu cô nương, nợ nần thì luôn trả cho sạch."

Chu Hạnh từng món nợ liệt kê cho sững sờ: " phản bội Vô Thường tư, chẳng cũng là lựa chọn của chính ngươi ?"

Lục Chước Quang khẽ : "Cô nợ quá nhiều, đến, thể đòi từng món một?"

Kẻ ngày thường thoạt như sống hồ đồ qua loa, nhưng thực chất trong lòng sáng như gương. Từng chuyện cũ , chỉ là từng nhắc tới mà thôi. Chu Hạnh thầm tán thưởng trong lòng, quả thực xứng với lời khen "tính khí lớn nhưng bụng hẹp hòi": "Ngươi thế nào?"

Lục Chước Quang rũ mắt, liếc bàn tay nàng, chợt đưa tay nắm lấy. Dù là cuối xuân sang hạ, tay Chu Hạnh vẫn lạnh ngắt, chỉ chỗ lòng bàn tay là vương chút ấm. Nàng hề cự tuyệt bất kỳ cử chỉ nào từ Lục Chước Quang, ánh mắt ghim chặt lên mặt : " đây? Ngươi phạm cấm lệnh của , theo luật là thể giữ ngươi ."

Chiếc nhẫn ban chỉ đang xoay nhẹ, là do ngón trỏ của Lục Chước Quang đang khẽ gẩy: "Ta sinh hẹp hòi, là kẻ tính toán chi li từng cắc từng đồng, một khi c.ắ.n chặt mà đòi hồi báo thì tuyệt đối nhả . Cô qua cầu rút ván, dễ thế ."

Chu Hạnh mỉm trêu chọc : "Cắn mãi buông là con ba ba đấy."

Lục Chước Quang nàng với vẻ vui lắm, đang chuyện vô cùng nghiêm túc, còn Chu Hạnh đùa cợt nhả, chọc ngang ngửa, rõ ràng là coi gì.

Lục Chước Quang siết chặt lực tay, vặn nhẹ cánh tay của nàng trong lòng bàn tay như một cách trừng phạt nhỏ. Tuy nhiên, đều là võ công phòng , chút lực đạo đối với Chu Hạnh chẳng thấm tháp .

Nàng tiếp tục : "Thật kỳ lạ, ngươi ở Vô Thường tư chừng hai mươi năm mà vẫn thể , chẳng chút lưu luyến. Còn ngươi và mới quen quá mấy tháng, hợp thì đường ai nấy là lẽ thường tình. Hơn nữa, chẳng ngươi luôn bất mãn vì mấy tên thủ hạ của lúc nào cũng bài xích, phòng và gây khó dễ cho ngươi ? Ngươi bản lĩnh như , mà chẳng trọng dụng, cớ gì cứ cố chấp ở đây?"

Lục Chước Quang khẽ hừ một tiếng, nàng quả nhiên đều chuyện, chỉ là ngày thường quen thói nhắm mắt ngơ mà thôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lech-nhip-ten-goc-hoang-khang-tau-ban/chuong-64-thu-hoach-doi-dao.html.]

Hắn tự nhận là một văn nhân khiêm nhường ôn hòa, nếu thì chẳng cống hiến bao năm vì Triệu Chấp trong khi vô cùng chán ghét Triệu Khác. Trước ở Vô Thường tư quen đơn đả độc đấu, dẫu việc cùng kẻ khác cũng là tự hành động. Giờ đây đột nhiên ép "ôm đồm" một nhóm , quen với cách việc tập thể nên mới nảy sinh xung đột, đây vốn của Chu Hạnh.

Sau màn tự soi xét hiếm hoi, Lục Chước Quang cảm thấy thể bao dung cho phương thức việc nhóm, thế nên lùi một bước cũng chẳng : "Đây là lựa chọn của khi cân nhắc hơn thiệt."

Chu Hạnh : "Là do nguyên nhân thể của ngươi ?"

"Thân thể ?" Lục Chước Quang nghi hoặc hỏi ngược .

Chu Hạnh dò xét sắc mặt , ánh mắt lướt qua từng tấc dọc theo khóe mắt chân mày, tìm kẽ hở khuôn mặt , nhưng cuối cùng vẫn vô ích. Hắn trông như thể thể điểm dị thường. Che giấu kín kẽ đến mức giọt nước lọt như , chứng tỏ hề ý định .

Về bản lĩnh của Lục Chước Quang, Chu Hạnh thực sự khâm phục. Cho dù nàng luyện đôi mắt thấu tâm can thì vẫn khó lòng phân biệt thực giả trong thần thái của . đáng giận ở chỗ, đúng như lời Tiền Bất Đoạn từng , Lục Chước Quang là một khác biệt ngay từ lúc bắt đầu. Chu Hạnh mà phá lệ quá nhiều, nhiều đến mức những bên cạnh đều hiểu rõ mồn một.

Ánh trăng sáng tỏ thêm vài phần, cảnh sắc giường trở nên thanh minh hơn. Chu Hạnh đó, mượn ánh trăng cứ xoay mãi chiếc nhẫn ban chỉ tay hết vòng đến vòng khác.

Lần nàng nhận nhẫn ban chỉ là dịp sinh thần năm mười lăm tuổi. Ở Trung Nguyên, độ tuổi của thiếu nữ là một ngày trọng đại, gọi là lễ cập kê. Vào ngày hôm đó, Chu Hạnh nhận chiếc nhẫn do chính tay mẫu tặng - thuật b.ắ.n cung của nàng cũng là do mẫu truyền thụ.

Chỉ là , chiếc nhẫn vỡ nát tan tành, ngay cả chắp vá cũng . Từ đó về , ngón tay cái bàn tay của Chu Hạnh bao giờ đeo thêm thứ gì khác nữa.

"Trước ngươi bảo quá độc đoán." Chu Hạnh vân vê cành lá trúc chiếc nhẫn, với Lục Chước Quang: “Năm mười sáu tuổi, vì cướp thủ cấp của cha , bàn bạc với bất kỳ ai, một xông thẳng doanh trại địch. Đêm đó, cựu bộ của cha dốc lực xuất quân để cứu , hai mươi chỉ còn bảy sống sót trở về. Lục Chước Quang, cái giá của sự lỗ mãng bốc đồng, sống c.h.ế.t, hiện tại vẫn còn in hằn lưng , ngươi xem ?"

Vừa , nàng giơ tay định cởi nút áo. Lục Chước Quang lập tức ngoắt đầu sang một bên, chỗ khác. Trầm mặc giây lát, lên tiếng: "Nên bệnh cũ của cô cũng từ đó mà ?"

" ." Nhát đao năm c.h.é.m sư phụ dạy võ của nàng đứt đôi, uy lực còn sót giáng thẳng giữa lưng Chu Hạnh, m.á.u nóng tạt ướt đẫm cả . Lúc đó nàng cứ ngỡ cũng sẽ bỏ mạng tại đó, may mắn là đó nàng vùi lấp trong tuyết lạnh, cái lạnh phong bế vết thương, chậm dòng m.á.u tuôn chảy, nhờ thế mà giữ một mạng. Chỉ là nàng cũng vì thế mà nhiễm hàn tật, quanh năm suốt tháng chịu đựng nỗi đau đớn kỳ hàn xâm nhập tận xương tủy.

Lục Chước Quang ngoảnh đầu , chỉ thấy ánh trăng phủ lên đôi mày khóe mắt Chu Hạnh một tầng bi thương thê thiết.

Có lẽ để thể bình thản nhắc đến đoạn quá khứ biến sắc, nàng tốn ít công sức luyện tập cách che giấu cảm xúc. cái giá quá lớn, lớn đến mức Chu Hạnh của hiện tại vẫn cách nào gánh vác nổi sức nặng của những sinh mạng . Bài học khắc cốt ghi tâm, mỗi nét bút hạ xuống đều đau đớn thấu trời. Vậy nên mỗi nhắc tới, đằng vẻ bình tĩnh cố tình ngụy trang của nàng vẫn luôn vô tình để lộ sự đau đớn.

Lục Chước Quang đến ngẩn ngơ. Bởi vì chút đau đớn mong manh tô điểm thêm cho Chu Hạnh, kéo nàng rơi xuống chốn nhân gian. Lục Chước Quang thích thấy thất tình lục d.ụ.c của nàng.

"Những kế hoạch lập đều trải qua vô lật lật , tính toán và suy diễn, để đảm bảo một khi triển khai, dù thất bại đến mức tồi tệ nhất thì cũng trong phạm vi thể đối phó." Đôi mắt Chu Hạnh trong veo, ánh lên sự kiên định cho phép ai xen lời: “Chúng đang cưỡi ngựa vách núi, chỉ cần sẩy chân một chút là vạn kiếp bất phục. Ta sống sót qua biển lửa Tái Bắc để bước tới ngày hôm nay, tuyệt đối cho phép kế hoạch xảy bất kỳ sai sót nào. Ta thông cảm cho thói quen hành động độc lập của ngươi, thể lùi một bước, cưỡng ép ngươi chuyện gì cũng theo , nhưng cũng cần cùng ngươi giao ước ba điều."

"Ta sẽ cho ngươi mức độ tự do lớn nhất, nhưng hai chúng thành thật với . Chuyện tư thể hỏi tới, nhưng trong chuyện công, nắm bắt thông tin gì đều sẽ cho ngươi , và ngược , ngươi cũng giấu giếm bất cứ điều gì nữa."

"Thứ hai, ngươi xem trọng tính mạng của , trong bất kỳ cảnh nào, giữ mạng là hết. Cái c.h.ế.t của ngươi sẽ mang đến cho rắc rối lớn. Nếu còn xảy tình trạng liều mạng giành giật như , tuyệt đối thể giữ ngươi ."

"Cuối cùng." Chu Hạnh thò tay xuống gối, lấy chiếc vòng bạc giơ lên mặt : “Điều ngươi mong cầu, nhất định dốc lực giúp ngươi toại nguyện, hy vọng ngươi cũng thể như ."

Lục Chước Quang ngẩn , động tác chậm chạp nhận lấy món đồ . Nó rửa ráy sạch sẽ vô ngần, từng kẽ hở hoa văn chạm trổ còn vương chút vết m.á.u nào. Khi Đậu Tam Nương nhận lấy nó, bà từng sẽ trân quý nó như bảo vật, nay xem , bà quả nhiên giữ lời hứa. Mười năm dãi dầu sương gió trôi qua, nó vẫn giữ nguyên dáng vẻ như khi Lục Chước Quang trao tặng năm nào.

Nửa đời , g.i.ế.c, vì mà c.h.ế.t thật sự quá nhiều, Lục Chước Quang bao giờ ngoảnh thứ hai. hương vị của cái bánh bao nhớ quá lâu, đến mức mỗi ăn đều như về đêm giao thừa tuyết rơi đầy trời năm bốn tuổi, gặp Lão Lục với bàn tay hãy còn ấm.

"Cái thằng ranh ." Ông từng : “Cầm của thì nể tay, ăn của thì kẹt miệng, ăn bánh bao của , nhớ mà báo ân."

Đậu Tam Nương c.h.ế.t, món nợ cuối cùng cũng trả sạch, sợi dây liên kết cuối cùng cõi đời với Lão Lục cũng theo đó mà đứt đoạn. Lục Chước Quang khép hờ đôi mắt, cất chiếc vòng trong vạt áo, xếp cạnh đồng một văn tiền cũ sờn , thầm nghĩ: "Lại giải quyết xong một chuyện phiền phức do Lão Lục để ."

Lẽ thấy trút gánh nặng, nhưng Lục Chước Quang chẳng cảm nhận sự thanh thản, chỉ im lặng chằm chằm bóng tối mờ mịt, xuất thần hồi lâu.

Chu Hạnh khẽ gọi: "Lục Chước Quang."

Hắn ngước mắt lên, ném về phía nàng một ánh . Trong luồng sáng tối chập chờn, chỉ thấy nàng chợt rướn tới, thở mang theo nhiệt độ phả xuống, vương sườn mặt và cổ , dấy lên một cơn ngứa ngáy nhè nhẹ. Nàng cất giọng thương lượng: "Nể tình lấy chiếc vòng cho ngươi, thể đừng tính là một món nợ nữa ?"

Chu Hạnh luôn như , để nhục d.ụ.c ngấm ngập tận tâm can. Lục Chước Quang thầm nghĩ, nhưng thế cũng thể thông cảm . So với sự lả lơi cợt nhả , nàng hiện tại đủ kiềm chế .

Lục Chước Quang vươn tay ôm lấy vòng eo nàng, đè chặt sống lưng ghì nàng về phía , đồng thời cúi đầu ngậm lấy đôi môi . Về khoản học hỏi, sở hữu một thiên phú cực kỳ vượt trội, so với sự vụng về ngây ngô trong nụ hôn đầu tiên, giờ đây thể thành thạo cạy mở khớp hàm của nàng để đôi bên môi răng quấn quýt.

Trong chớp mắt, thở vốn xem nhẹ nay đồng loạt ùa tới. Chắc hẳn Chu Hạnh uống t.h.u.ố.c xong kịp chờ đợi mà nhét vội quả mơ miệng. Vị ngọt tản mác khắp ngóc ngách trong khoang miệng nàng, thế nhưng vị chua xót đắng ngắt của t.h.u.ố.c nước vẫn còn lưu . Mùi vị kỳ quái nửa ngọt nửa đắng nọ nhanh qua sự quấn quýt mà truyền sang đầu lưỡi của Lục Chước Quang.

Hắn thích mùi vị , bèn c.ắ.n một cái lên lưỡi Chu Hạnh để trả đũa.

Trong tóc nàng phảng phất mùi hương tắm gội. Khi luồn ngón tay qua từng lọn tóc mây, còn cảm nhận chút ẩm ướt, rõ ràng là mới gội lâu. Vạt áo hé mở, làn da cũng tỏa mùi hương khi tắm, nàng chỉ mặc một lớp áo vô cùng mỏng manh. Khi lòng bàn tay Lục Chước Quang chạm lưng nàng khẽ động đậy, Chu Hạnh lập tức run lên một cái.

Vết thương cũ thực chất lành lặn từ lâu, ngay cả sẹo để cũng cực kỳ mờ nhạt, sẽ còn đau đớn nữa. khoảnh khắc ngón tay Lục Chước Quang ấn lên, nàng vẫn thể kiềm chế mà khẽ run rẩy.

Xuyên qua lớp áo mỏng, độ ấm từ lòng bàn tay áp lên vết thương cũ, ủi phẳng cái lạnh giá đang xâm lấn tận trong xương cốt. Hắn áp sát tựa như một ngọn lửa lò, dần dần quấn lấy bao bọc Chu Hạnh. Dường như là d.ư.ợ.c hiệu bắt đầu phát tác, trong mạch m.á.u Chu Hạnh tuôn trào cảm giác khô nóng, trán và chóp mũi rịn lớp mồ hôi mỏng, cảm giác thỏa mãn khiến nàng trở nên buồn ngủ rã rời.

Đêm nay cũng coi như là thu hoạch dồi dào, hẳn là thể đón một giấc mộng .

 

Loading...