Lệch Nhịp (Tên gốc: Hoang Khang Tẩu Bản) - Chương 67: Công Bại Thùy Thành

Cập nhật lúc: 2026-09-03 03:33:36
Lượt xem: 61

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bầu trời lúc chạng vạng hệt như tiên linh vẩy một nét mực đâm, ánh sáng đỏ quạch xuyên qua những đám mây tàn, nhuộm cả mặt đất thành một màu cam gắt. Bá tánh nông thấy , vội vàng vác cuốc chạy về nhà, ngang qua hàng xóm láng giềng quên hảo tâm nhắc nhở: "Yêu phong sắp nổi , cẩn thận kẻo tốc mái nhà đấy."

Người thường bảo, chiều tà rợp trời mây đỏ là điềm báo yêu phong sắp ập tới. như kinh nghiệm truyền đời, khi tia sáng cuối cùng buông lơi vòm trời, cuồng phong cuốn theo đêm đen kéo đến. Dưới bến Kinh Độ, sóng cuộn trào, đám phu bốc vác hò đẩy nhanh tay chân, hối hả chằng buộc những con thuyền đang neo đậu cho chắc chắn.

Gió rít gào, quạ kêu ai oán, mây đen áp thành, điềm dữ liên tiếp xuất hiện, lẽ đêm nay tuyệt đối nên khỏi cửa. Thế nhưng trong thư truyền tin của Chu Hạnh ghi rõ thuyền sẽ cập bến giờ Dần mùng một. Chuyến thuyền chở những thứ trí mạng, Tề Huyên thể cậy nhờ ai, đành đích đón.

Hắn gọi sẵn một toán xe ngựa dỡ hàng chờ sẵn ở bến đò, tính toán thuyền cập bến lập tức chuyển đồ lên xe, đường lớn mà đường núi, giấu hết đồ chốn giam lỏng ngày . Năm xưa ngôi vị Thái t.ử phế truất, tiên đế giam T.ử Cốc, nơi đó vốn là một hành cung bỏ hoang, vốn ít qua , từ lúc khỏi đó quanh năm suốt tháng càng chẳng ai buồn bén mảng. Vài năm Tề Huyên sai tu sửa thành Phật đường, cất giữ vô sách vở, mùa hè thì đến đó tránh nóng.

Mặc dù năm nào Hoàng đế cũng phái đến thám thính, nhưng Tề Huyên vẫn dùng diệu kế giấu trời qua biển mà đào một gian thạch thất, lâu nay vẫn để trống, giờ dùng chỗ giấu chỗ áo giáp binh khí thì quá hợp lý. Chỉ điều việc hết sức cẩn thận, thừa bao năm nay luôn ít những con mắt vô hình ngày đêm chăm chú dòm ngó . Nếu là ngày thường trộm long tráo phụng, lọt qua những ánh mắt để khỏi thành là chuyện tuyệt đối thể nào, nhưng may bây giờ kinh thành đang đại loạn, Hoàng đế bận trăm công nghìn việc, lơ là việc đề phòng , thế là chui kẽ hở. Hôm , mượn cớ "cầu phúc cho bá tánh vùng thiên tai miền Nam", lên chùa ăn chay niệm Phật ba ngày, thực chất là nhân lúc ai phòng lén lút xuống núi, đến quán trọ ở ngoại ô đợi sẵn một ngày.

Mười năm nếm mật gai, m.á.u nóng khôn nguôi, đợi quá lâu, lâu đến mức cả đời ngỡ rằng hoa lạp mai sẽ mãi khô héo, chẳng bao giờ vinh quang của ngày hôm nay, lâu đến mức suýt nữa bỏ cuộc, quên mất bầu nhiệt huyết chiến đấu thuở nào, may mà ông trời gọi ngừng - sự xuất hiện của Chu Hạnh là ngoài ý , là thiên mệnh.

Tề Huyên một một , che chắn khuôn mặt, đội ngược cuồng phong chạy đến bến Kinh Độ, tìm một góc khuất gió trong đám đông hỗn loạn xuống, lẳng lặng chờ đợi đến giờ Dần. Hắn quen với việc chờ đợi, hơn nữa cũng hiểu chờ đợi sẽ quá lâu, và cuối cùng thì cũng chẳng còn là vô vọng nữa.

Đã qua quá nửa giờ Tý, bến tàu gần như vắng , chỉ còn lác đác những phu khuân vác đang chờ thuyền đêm kiếm thêm chút tiền. Đêm nay gió lớn, bến tàu vốn dĩ chật kín phu vác giờ chỉ còn lưa thưa vài mống, mấy chiếc đèn lồng đung đưa trong gió, ánh sáng chập chờn như sắp màn đêm dài nuốt chửng. Tề Huyên nấp trong góc quan sát tứ phía, bỗng nhiên bắt gặp một bóng hình quen thuộc giữa đám phu khuân vác đang thảnh thơi, trong lòng khỏi hoảng hốt.

Ánh mắt phát huy tối đa trong đêm tối mờ ảo, khóa chặt lấy mà cẩn thận đ.á.n.h giá, cuối cùng trong ánh đèn leo lét rõ khuôn mặt , chẳng ai khác mà là tên cận vệ theo sát Triệu Khác - Lý Ngôn Quy!

Một tiếng sét giáng xuống đầu, khiến Tề Huyên choáng váng, kinh hãi tột độ. Lý Ngôn Quy rõ ràng là kẻ Triệu Chấp trọng dụng, nếu cũng chẳng phái hộ vệ kề cận Triệu Khác, mà giờ đây cải trang thành thường dân trộn đám phu vác, ai trá chứ? Hắn ăn vận thế , ắt hẳn nhận lệnh mai phục ở đây. Trong khoảnh khắc , Tề Huyên nhận tin tức đến bến tàu đón thuyền rò rỉ!

Toàn lạnh toát, bản năng run rẩy, hai chân vững, cơ thể mềm nhũn. Triệu Chấp quả thật nuôi dưỡng một đám cao thủ, lẽ đủ thần thông quảng đại để đ.á.n.h hành động của , nên mới phái tới đây rình rập, chỉ chờ thuyền cập bến bắt quả tang, đến lúc đó hết đường chối cãi, ắt hẳn sẽ rơi vực sâu vạn kiếp bất phục!

Càng Lý Ngôn Quy, Tề Huyên càng thấy lạnh gáy. Hắn vội vàng quấn áo choàng, dùng ống tay áo che nửa khuôn mặt mang mặt nạ, lom khom vội vã dậy, định chuồn qua một lối khác rời khỏi bến đò. Nào ngờ mới nhấc chân, một tràng tiếng huyên náo vang lên, tiếp đó là những tiếng bước chân dồn dập, xen lẫn vài tiếng quát khẽ. Tề Huyên vội đầu , thấy một toán binh lính mặc nhuyễn giáp, hông đeo trường đao đang lao tới thoăn thoắt. Đội ngũ nhanh chóng phân tán, giăng dây thừng, lập tức biến bến đò thành một rào chắn tạm thời.

Mặt Tề Huyên trắng bệch như t.h.i t.h.ể vùi trong tuyết mấy trăm ngày, chẳng còn chút huyết sắc, đôi chân như rút hết xương, mềm nhũn đỡ nổi , ngã phịch xuống đất. Chợt cảm thấy mắt tối sầm, tay chân tê dại, tiếng quát tháo của đám binh lính như biến thành những tiếng gầm xé tai, đ.â.m xuyên màng nhĩ, ghim chặt bốn chữ "đại nạn lâm đầu" não bộ.

Rốt cuộc là sai ở chỗ nào?

Thư truyền tin của Chu Hạnh thể sai sót, thủ đoạn của nàng vô cùng cẩn mật. Không nàng nhờ ai mua vài cuốn sách ở Sao Báo Hành mà thường lui tới, dùng dây thừng buộc chặt nhờ tiểu nhị của tiệm đưa cho mang tên Lạp Mai, đồng thời còn để một câu ám hiệu. Đám tiểu nhị cứ tưởng vị Lạp Mai là cô nương chốn phong nguyệt nào đó nên chủ động tìm kiếm, mà xếp sách lên giá để ai tiệm cũng thể thấy.

Lúc Tề Huyên bước tiệm báo để mắt ngay từ cái đầu tiên, hỏi han xong nguồn gốc của món đồ , lập tức ngờ vực đó là ám hiệu của Chu Hạnh. Thế là bèn thử dò la bằng câu "khô mai tái vinh", tiểu nhị quả nhiên trao thứ cho , mang về lật xem, y như rằng tìm thấy bức thư trong một cuốn sách.

Thư truyền tin của Chu Hạnh thời gian, đối tượng, thậm chí trong thư cũng hề xuất hiện thông tin của bất kỳ nào, thận trọng đến thế, dẫu cho bất cẩn rơi tay kẻ khác, cũng căn bản thể nào hiểu kế hoạch . Tề Huyên còn cho rằng nước cờ của nàng vì quá cẩn thận nên đ.â.m mạo hiểm - ngộ nhỡ mười bữa nửa tháng đến Sao Báo Hành thì lá thư chẳng tới tay , đến lúc đó còn đón thuyền kiểu gì?

dù thế nào, vẫn thuận lợi nhận thư, đưa tin thể là thiên y vô phùng, ngay cả bản suýt chút nữa cũng bỏ lỡ, ngoài thể ? Vậy thì rốt cuộc tại cái giờ phút đột nhiên xuất hiện nhiều binh lính phong tỏa bến tàu đến thế?

Phía vẫn còn tiếng quát lớn: "Phủ binh đang truy nã trọng phạm lẩn trốn ở đây, đêm nay bến tàu giữ , mau chóng rời !"

Quân binh kéo đến ít, các lối khác đều giăng dây phong tỏa, chỉ chừa một lối thoát duy nhất để kiểm tra từng rời . Trận thế vô cùng hoành tráng, những phu bốc vác vốn định nán kiếm chút đỉnh cũng chẳng dám hé răng kêu ca, đành ngoan ngoãn xếp hàng rời .

Thấy , Lý Ngôn Quy thiếu kiên nhẫn "chậc" một tiếng, đó kéo cổ áo che nửa khuôn mặt , rụt cổ xếp hàng hòa dòng . lúc , đột nhiên một cắm cổ chạy thục mạng lao thẳng về phía rào chắn bằng dây thừng. Nhờ động tác nhanh nhẹn và lấy đà quá mạnh, quả thực lộn qua rào chắn, bèn co cẳng bỏ chạy.

Đám phủ binh canh chừng bên cạnh lập tức đuổi theo, hàng rào dây thừng khuyết một góc, xung quanh phút chốc trở nên hỗn loạn. Tề Huyên cho rằng đây là cơ hội, chút do dự liền vội vàng lao theo, cũng định bắt chước tên lao ngoài. Thế nhưng mới xô đẩy đám đang xếp hàng định xông thì ngay phía thêm một đội phủ binh xông tới, dàn trận hai bên bịt kín bưng đường thoát.

Đội hình tách , chính giữa một cưỡi ngựa uy nghiêm cao, tiếng vó ngựa vang lên dồn dập, ngày càng tiến gần.

Tề Huyên định vượt rào xông qua nhưng thất bại, hai tên phủ binh ép chặt hai bên, chiếc mặt nạ lột xuống. Hắn vẫn gục đầu, dùng mũ trùm của áo choàng che nửa khuôn mặt. Trong tầm của chỉ thể thấy một bước xuống ngựa, tà áo quan nhấp nhô, lớp gấm vân mây, đôi giày vải thêu hình hạc dừng ngay phía .

"Vương gia." Kẻ nọ mở miệng, giọng quen thuộc vang lên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lech-nhip-ten-goc-hoang-khang-tau-ban/chuong-67-cong-bai-thuy-thanh.html.]

Tề Huyên ngẩng phắt đầu, ánh mắt chạm , kinh hãi thốt lên: "Thôi Tuệ?"

Người đến là Thôi Tuệ. Lần gặp , Thôi Tuệ vì phiền muộn việc nên trình danh sách gian lận kỳ thi Đình mà gầy guộc trông thấy. Chẳng ai để trút bầu tâm sự, y đành hẹn cùng uống rượu. Lúc , dẫu hẳn là bằng hữu, nhưng cả hai đều mang chung một nỗi niềm đồng bệnh tương lân, bởi thế họ mượn rượu để chuyện trò về trời đất, về hoài bão, chỉ riêng tương lai là chẳng đả động đến.

Lần hội ngộ , y khoác bộ quan bào tinh tươm, phẳng phiu, cánh chuồn mũ khẽ rung rinh theo nhịp bước. Mặc cho cuồng phong gào thét bến đò thổi tà áo phần phật, y vẫn vững chãi như núi Thái Sơn, từng bước tiến gần. Chạm mặt Tề Huyên, nét mặt y chẳng mảy may ngạc nhiên, rõ ràng là đến vì .

Thôi Tuệ vẫy tay, lệnh ngưng kiểm tra bá tánh còn , cho qua hết. Khi giải tán, y khẽ ngoảnh đầu, trầm giọng : "Làm phiền Vương gia chờ thêm chút nữa, giờ Dần sắp tới ."

Tề Huyên thấu tình cảnh mắt, đến bước là đường cùng. Cuối cùng cũng chấp nhận sự thật kế hoạch đêm nay bại lộ, muôn vàn hy vọng tan thành mây khói: "Ngươi ?"

So với ngày đến Đan Ngọc hồi năm ngoái, diện mạo Thôi Tuệ đổi đến chóng mặt. Bao thăng trầm gọt giũa y gầy nhiều, khuôn mặt góc cạnh rõ rệt, nét hiền hòa nay nhường chỗ cho vẻ lạnh lùng. Tên Ngự sử quèn ngày xưa chỉ dám lén lút ghi chép những chuyện chướng tai gai mắt cuốn sổ tay, len lén lườm nguýt cái thói hống hách của Triệu Khác nay biến mất. Giờ phút , cuồng phong gào thét, nước đen cuồn cuộn, y đó với đôi tay áo rộng lồng lộng gió, vạt áo bay phần phật, nhưng dáng dấp uy nghiêm, trầm tĩnh như một ngọn núi sừng sững.

Thôi Tuệ đáp: "Hạ quan nhận lệnh của Binh bộ Thượng thư, dẫn theo phủ binh đến bến đò để chặn chiếc thuyền cập bến lúc giờ Dần. Vương gia hẳn thuyền đó chở thứ gì chứ."

Ánh sáng chập chờn lướt qua mày mắt y, gợi khung cảnh thẩm vấn chốn công đường năm xưa, ánh mắt sắc như d.a.o dường như xuyên thủng tâm can Tề Huyên. Đến lúc mới ngỡ ngàng nhận , chỉ khi ở vị trí đối nghịch, mới cảm nhận trọn vẹn sự sắc bén ẩn chứa trong cốt cách của Thôi Tuệ.

Tề Huyên thẫn thờ y, miệng há mấy bận mà chẳng nên lời, cuối cùng đành buông tiếng thở dài: "Ta từng ngỡ, và ngươi sẽ cơ hội chung bước một con đường."

Thôi Tuệ rũ mắt, giọng nhạt nhẽo: "Vương gia, hạ quan xuất là kẻ sỹ, thi đỗ Ngự sử, đồng thời cũng là bầy của triều đình Đại Tề, lời hành động đều là để cống hiến cho gia quốc, dốc lòng tận trung với Thánh thượng. Nếu Vương gia an phận thủ thường, và ngài tất nhiên thể bạn đồng hành, nhưng nếu Vương gia một mực ngược sự định của Đại Tề, hạ quan đành theo phép tắc."

Tề Huyên đau đớn khôn xiết, nỗi thất bại và tuyệt vọng to lớn bủa vây lấy , lòng oán hận ngút trời bùng lên, gào lớn: "Ngươi phân biệt nổi trắng đen ? Ta đang cứu lấy Đại Tề đấy!"

"Dẹp loạn trong nước, xoa dịu thiên tai, củng cố giang sơn, tận diệt bè lũ phản." Thôi Tuệ bình tĩnh đáp trả ánh mắt của . Trong cơn cuồng phong, dáng vẻ y kiên định như thể đang bước con đường đập nồi dìm thuyền, quyết sống mái một phen: "Ta cũng đang cứu Đại Tề."

Ngọn lửa giận dữ vô biên cuộn trào trong lòng Tề Huyên, thiêu đốt lồng n.g.ự.c đau đớn: "Triều đình mục nát đến tận gốc rễ, cá ươn đất lở, cách của ngươi vô dụng thôi! Chỉ rút củi đáy nồi, mới mong thấy ánh sáng!"

Thôi Tuệ đáp: "Hạ quan màng những thứ , chỉ gia tộc họ Thôi đời đời trung lương, thề kẻ phản nghịch, đó là lời dạy của tổ tiên."

Tề Huyên vẻ mặt kiên định của y, chợt thấy nực . Hắn từng hoài bão tuổi trẻ, nhưng bẻ gãy sống lưng, cong gập cả chục năm trời, chẳng dám ngẩng đầu. Sau cái c.h.ế.t rải m.á.u của Hứa Phụng ở Đan Ngọc, như một lưỡi đao sắc lẹm, tựa cơn mưa xuân, c.h.é.m đứt sự nhu nhược của , hồi sinh đóa lạp mai tàn lụi. Vậy nên, khi đối diện với Chu Hạnh, Tề Huyên gật đầu, quyết tâm khơi ý chí chiến đấu, thử sức một nữa.

kết cục vẫn thế, vẫn cứ như !

Thất bại và tầm thường cứ bám riết lấy suốt nửa cuộc đời, Tề Huyên bỗng thấy hận chính bản , hận ông trời. Triều đình rành rành mục nát thối rữa, mầm mống tai họa chất đống. Hắn lo lắng cho vạn dân, ôm một bụng trung thực nhiệt thành, nhưng liên tiếp chuốc lấy thất bại đám nịnh thần tiểu nhân, lũ sâu mọt ác bá, khiến cho trắng đen lẫn lộn, thiện ác khó phân. Cái xã hội , cái đạo trời , mà bất công đến thế!

Tiếng chiêng đồng vang lên, tiếng trống ở bến đò gióng giả, giờ Dần điểm, con thuyền cập bến đúng hẹn. Thôi Tuệ hiên ngang gió, ánh mắt về màn đêm vô tận, bật một tiếng thở dài từ tận đáy lòng: "Vương gia, thuyền tới ."

Gió lộng quất mặt Tề Huyên đến tê dại, nở nụ lạnh lẽo tự giễu cợt, lòng ngập tràn tuyệt vọng. Nhắm nghiền đôi mắt, một dòng nước nóng hổi lăn dài má.

Chu Hạnh, chẳng cô từng chúng sẽ thắng ?

Chú thích:

Công Bại Thùy Thành nghĩa là việc sắp thành công thì thất bại, công sức gần như đạt kết quả nhưng cuối cùng hỏng.

 

 

Loading...