Lệch Nhịp (Tên gốc: Hoang Khang Tẩu Bản) - Chương 69: Chuyện trò yêu đương
Cập nhật lúc: 2026-09-03 03:33:38
Lượt xem: 97
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Lúc nãy, lời cô đúng.”
Lục Chước Quang uống rượu, gương mặt trắng trẻo như ngọc ửng lên một tầng mây đỏ nhạt. Ánh mắt sóng sánh nước, con ngươi đen láy trong veo ánh nến chiếu rọi càng thêm phần sáng rực. Sau khi uống xong chén rượu mừng công, đám đông giải tán, ai nấy đều ngoài mua sắm đồ đạc chuẩn cho chuyến ngày mai, trong phòng chỉ còn mỗi Chu Hạnh và Lục Chước Quang.
Lục Chước Quang miệng thì bảo “kẻ sách nên tham rượu”, nhưng vẫn Chu Hạnh mời phòng, vô lời rủ rê cũng cạn mất mấy chén.
Chu Hạnh dẫu cũng từng chứng kiến tửu lượng của Lục Chước Quang ở hí lâu Đan Ngọc, thừa tuyệt đối dễ say như . Thế nhưng bộ dạng ngà ngà say của lúc , nàng vẫn nhịn mà buông lỏng cảnh giác, ghé sát mặt mặt , trêu chọc: “Không đúng ở chỗ nào cơ?”
“Các vốn dĩ từ Tái Bắc tới đây, chờ đến khi chuyện êm xuôi thì đương nhiên thể trở về. Tái Bắc, cớ ?” Lục Chước Quang vẫn canh cánh trong lòng câu lúc cụng ly, cho rằng trong mắt Chu Hạnh vẫn chỉ những kẻ cùng nàng đến từ Tái Bắc, gạt phăng rìa. Người khác uống rượu thì sảng khoái, chỉ là chút gượng ép. Chẳng qua lúc nãy đông tiện phát tác, giờ phút chỉ còn hai , mới bắt đầu đòi công bằng.
“Vậy ngươi gì?” Chu Hạnh cầm lấy chén rượu của rót cho đầy, sực nhớ một chuyện buồn , bèn hỏi: “Định ở kinh thành thi Trạng nguyên thật đấy ?”
Lục Chước Quang bảo vệ học thức của một cách gần như cố chấp. Thấy nàng nhạo , bèn sầm mặt, một nữa nhấn mạnh: “Sao ? Cái danh Tú tài của cũng là đường đường chính chính thi đỗ mà đấy nhé.”
Chu Hạnh giơ tay lên, bẻ ngón tay đếm ngay mặt : “Trên Tú tài còn Cử nhân, Cử nhân Cống sĩ, Cống sĩ mới là Trạng nguyên. Cứ ba năm mới một khoa thi, ngươi tính thi bao nhiêu năm đây? Ngộ nhỡ thi đến lúc râu tóc bạc phơ mà vẫn rớt thì thế nào?”
Lục Chước Quang tất nhiên ngần thời gian để tiêu tốn cho chốn khoa cử, đời định sẵn vô duyên với ngôi vị Trạng nguyên. đó cũng là do vấn đề thể trạng, chẳng liên quan gì đến năng lực của : “Ta sinh thiên phú dị bẩm, học cái gì cũng nhanh.”
“Thế thì cũng chẳng thi .” Chu Hạnh lắc đầu: “Chữ của ngươi quan chấm thi còn hiểu thì xếp hạng kiểu gì? Người khéo tưởng trường thi lọt một con trâu già thành tinh, dùng móng guốc kẹp bút bát cổ văn. Ngươi mới bước khỏi trường thi, bên cầm bài thi của ngươi báo quan bắt yêu quái chứ.”
Lục Chước Quang mỉm gật gật đầu, lập tức phắt dậy, toan bước bỏ .
Chu Hạnh nhanh tay lẹ mắt tóm chặt lấy cổ tay , đến mức khép miệng: “Sao mới hai câu giận , cái bụng văn nhân của ngươi chỉ nhỏ bằng chừng thôi ?”
Xúc cảm truyền tới từ cổ tay mang theo lạnh, bàn tay Chu Hạnh dường như mãi mãi thể ấm lên . Nàng dùng quá nhiều sức, chỉ cần khẽ hất nhẹ là thể thoát , nhưng chính cái nắm tay hờ hững, nửa như giữ nửa như buông khiến Lục Chước Quang im bất động. Hắn chỉ nhạt giọng: “Ta với cô chuyện hợp .”
“Ta sinh ở Tái Bắc thì phép tắc quy củ gì . Đành trông cậy Lục tú tài đại nhân đại lượng, đừng tính toán với .” Chu Hạnh kéo tay , ngón tay dùng ngón đòn trơn tuột nào mà thoắt cái móc ngoéo ngón út của , kéo dắt trở ghế.
Lục Chước Quang chỉ cảm thấy lòng bàn tay ngón tay nàng miết nhẹ qua, gợi lên một trận ngứa ngáy khó nhịn. Hắn bất giác nắm c.h.ặ.t t.a.y , bao bọc luôn cả những ngón tay nàng trong lòng bàn tay . Bản lĩnh trêu hoa ghẹo nguyệt của Chu Hạnh cực kỳ cao siêu, vô cùng thuần thục, giống như từng dùng chiêu với ít , quấy nhiễu khiến tâm thần yên. Hắn nhịn bèn hỏi: “Xưa nay cô vẫn luôn như ?”
“Như là như nào?” Chu Hạnh ngẫm nghĩ một lát thản nhiên đáp: “Không ăn học hả? Trước cũng từng chút ít sách vở, nhưng quên sạch . Dù ở Đan Ngọc kiếm miếng cơm ăn cũng chẳng cần ngày ngày khổ học gì. Lục tú tài sẽ chê thô bỉ chứ?”
Lục Chước Quang đầu, con ngươi đen thẳm ghim chặt mặt nàng: “Ta xuýt nữa quên mất, bản lĩnh giả điên giả dại của Chu cô nương cũng chẳng kém cạnh ai.”
Ánh mắt âm u sâu thẳm chẳng thấy đáy, loáng thoáng bộc lộ sự bất mãn lối hành xử giả ngốc của nàng. Chu Hạnh thở dài một , kéo ghế xích gần hơn. Cằm nàng gần như tì hẳn lên vai , thở nóng rực phả sườn mặt và vành tai : “Ngày thường Chước Quang soi gương ? Cái nhan sắc của ngươi hiếm khó tìm nhường nào, đừng là Đan Ngọc, dẫu khắp cả Đại Tề cũng chẳng bói thứ hai sánh ngang với ngươi. Kẻ khác xứng để dùng nhan sắc dụ dỗ cơ chứ.”
“Chỉ tiếc là cái bụng nhỏ một chút.” Nàng dùng tay chọc chọc n.g.ự.c Lục Chước Quang: “Vừa hờn dỗi, thích ghen tuông, nụ giấu dao, bằng mặt bằng lòng, thật đúng là hai mặt đen trắng.”
Toàn buông những lời khó , chẳng nhặt nửa từ t.ử tế. Lục Chước Quang gạt phắt tay nàng , ngoài nhưng trong mà đáp: “Xem Lục mỗ cũng còn may mắn vớt vát mỗi cái mặt tiền, nếu e rằng khó lọt mắt xanh của Chu cô nương .”
Thuở còn ở Tái Bắc, Chu Hạnh quả thực là cái tên săn đón cuồng nhiệt. Đám nam nhân trạc tuổi hễ mở miệng chuyện với nàng là mặt mày đỏ bừng đúng lúc. Dân phong vùng tái ngoại vốn bưu hãn, cứ hở là kẻ vác lợn rừng, hươu nai săn tới tận cửa nhà để bày tỏ tình cảm. Chỉ tính riêng Hách Liên Khâm đích đuổi cũng hàng trăm. Việc khiến Chu Hạnh phiền nhiễu thôi. Bản tính Chu Hạnh bẩm sinh thất khiếu linh lung, nàng sớm bước qua cái tuổi thiếu nữ mộng mơ ngốc nghếch, dư sức phân biệt chuyện tình cảm nam nữ. Chính vì , nàng từng động lòng bất kỳ nam nhân nào, cho đến khi tên vô thích đóng giả thư sinh xuất hiện.
Chu Hạnh vẫn nhớ mãi buổi sáng hôm đó. Vì hôm tuyết rơi nên tiết trời lạnh cắt da cắt thịt. Nàng vén tấm rèm vải nỉ nặng trịch bước quán ồn ào náo nhiệt. Giữa khung cảnh hỗn tạp, đám đang nô đùa, xung quanh bỗng chốc trở nên xám xịt, lu mờ tăm tối. Chỉ duy nhất bóng dáng áo trắng như tuyết, tay cầm cuộn sách tận tít bên trong của Lục Chước Quang là tỏa sáng lấp lánh. Ngay khoảnh khắc bước chân cửa, quỷ thần xui khiến thế nào mà ánh mắt nàng thẳng tắp .
Chu Hạnh vì ván cờ mà trù tính nhiều năm, tính toán hàng ngàn hàng vạn . Nàng khắc cốt ghi tâm từng mắt xích, thuộc lòng bước , thế nhưng, Lục Chước Quang là một sự cố ngoài kế hoạch.
Chỉ là, nàng vẫn ghim trong lòng cái chuyện từng bảo rằng thích những cô nương bụng đầy thi thư. Vì thế, nàng cố ý châm chọc: “Đương nhiên , ngoài khuôn mặt , ngươi lẽ nào còn chỗ nào khác khiến mến mộ ? Ở cơ? Để xem thử nào...”
Nàng , bàn tay bắt đầu an phận mà sờ soạng về phía bụng Lục Chước Quang. Hồi lúc trọng thương thể mặc áo ngoài, tấm lụa trắng băng bó quấn quanh lồng n.g.ự.c và bắp tay để lộ những đường nét cơ bắp săn chắc, xương cốt đẽ, vòng eo thon gọn, cân đối dẻo dai. Lúc đó vì mải giận dỗi nên nàng thèm để ý, mãi về mới âm thầm hối hận. Kể cả sờ tận tay thì lúc cũng nên lén thêm vài mới .
Lục Chước Quang chộp lấy tay nàng, khóe miệng từ lúc nào điểm thêm một nụ ấm áp: “Cô uống nhiều .”
Chu Hạnh cãi bướng: “Đâu , mới nửa bình thôi mà. Hồi ở Tái Bắc uống cạn cả một vò cũng chẳng say là gì.”
“Cô say thật .” Giọng nặng hơn đôi chút, tốc độ thật chậm rãi lặp câu . Ngón tay siết chặt , bao trọn bàn tay Chu Hạnh trong lòng bàn tay thì thầm: “Bắt đầu nhảm đấy. Ngày mai còn lên đường, nghỉ ngơi sớm .”
Chu Hạnh thu hết thảy nét mặt của trong tầm mắt, thuận nước đẩy thuyền đáp: “Được, say , ngủ. cái chén rượu rót sẵn cho ngươi , ngươi cũng thể gạt thể diện của chứ?”
Lục Chước Quang liếc mắt thoáng qua mặt bàn, chén rượu quả nhiên rót đầy ăm ắp. Đôi tay nàng thực sự lợi hại, tốc độ rót rượu cũng nhanh nhẹn và thoăn thoắt hệt như cái tốc độ nàng sàm sỡ . Lục Chước Quang rút tay trái , bưng chén rượu lên uống cạn một . Vì thích mùi vị của rượu, cho nên dù uống bao nhiêu chén chăng nữa thì hàng lông mày của vẫn bất giác cau . Chất lỏng cay nồng trào khoang miệng, còn kịp nuốt xuống họng, Chu Hạnh chớp nhoáng nhào tới, phủ lấp đôi môi , đoạt lấy một ngụm rượu thơm nồng từ môi răng đối diện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lech-nhip-ten-goc-hoang-khang-tau-ban/chuong-69-chuyen-tro-yeu-duong.html.]
Bàn tay vốn chỉ móc hờ ngón út lúc nãy nay nhân cơ hội len lỏi luồn lách những kẽ tay của Lục Chước Quang, mười ngón đan cài áp sát lòng bàn tay . Nếu Lục Chước Quang thực tâm né tránh, tuyệt đối ai thể xông tới gần . Chu Hạnh thừa điều , cho nên nàng càng thêm phần càn rỡ. Xen lẫn những cái l.i.ế.m láp c.ắ.n mút là sự dỗ dành âu yếm triền miên, cốt là để tên tú tài hẹp hòi tức đến mức cả đêm nhắm nổi mắt.
Ánh nến chập chờn, bóng hai hắt lên vách tường, phác họa nên một bức tranh quấn quýt mật. Ngày mai lên đường, trận chiến sống c.h.ế.t rõ, thế nên đêm nay cứ vui cho trọn, chớ để hoài phí khoảnh khắc xuân tiêu.
Lục Chước Quang hôn mút đến mức bờ môi ướt át bóng loáng. Cuối cùng, giữa những thở giao hòa, cũng nếm chút dư vị ngọt ngào từ men rượu. Hương thơm quấn quít đầu lưỡi, lan tỏa đến từng kẽ răng. Cái tuy rằng mở miệng là buông lời cay nghiệt khó , nhưng môi lưỡi quá đỗi mềm mại. Vì , nhanh tha thứ cho sự càn rỡ của Chu Hạnh.
Lần uống rượu uống đến tận cuối cùng cũng xem là tận hứng. Đêm đó, Chu Hạnh mơ thấy Lục Chước Quang nổi giận với nàng. Hắn bóp c.h.ặ.t t.a.y nàng, oán hận chất vấn: “Ngoài khuôn mặt , thực sự còn điểm nào khác khiến cô vui vẻ lòng ?”
Trong mộng, vô cùng khó dỗ. Làm cách nào cũng , nhất quyết chịu trưng sắc mặt t.ử tế. Thế nhưng khi Chu Hạnh tỉnh giấc, nàng cảm thấy bản một đêm say giấc nồng.
Trời sáng, cửa thành Linh Kinh mở. Đào Anh từ bên trong cửa thành đưa tiễn, Chu Hạnh cùng đám cưỡi lừa xa dần, tiến về phía kinh thành.
Gió tanh mưa m.á.u chốn kinh thành vẫn yên tĩnh. Chỉ trong vòng vỏn vẹn mấy tháng ngắn ngủi, chuyện lớn liên tiếp xảy . Trong triều, quần thần cãi vã om sòm vì chuyện các đại thần tống giam ngục. Gian lận trong kỳ thi Đình liên lụy đến Cung Trạch và Đô Sát Viện. Chuyến thuyền chở tang vật phát giác đó dính líu tới Binh bộ Thượng thư và phủ Vinh Quốc Công. Những kẻ đều là trọng thần của các bộ trong triều. Nếu quyết tâm nhổ cỏ tận gốc, xử trảm tru di cửu tộc bộ theo quốc pháp thì chẳng những dẹp yên bạo loạn, mà còn khiến kỷ cương triều đình tới bước đường chia năm xẻ bảy.
Cùng lúc đó, Tư Thiên Giám cũng dâng tấu chương bẩm báo “Huỳnh hoặc nghịch hành, thiên thùy hung tượng”*. Bởi , mới bãi triều, Hoàng đế một cơn cuồng nộ công tâm, suýt chút nữa ngất xỉu. Trong cung phút chốc nháo nhào như gà bay ch.ó sủa, các thái y hớt hải chạy tới bắt mạch khám bệnh. Đám hậu phi thì vây kín bên ngoài điện, tranh giành cơ hội hầu hạ chăm sóc thánh giá, ầm ĩ thành một mớ bòng bong.
* Sao Hỏa ngược, trời giáng điềm hung.
Ngô Cát An rảnh rỗi. Gã xách một giỏ bánh trái và mứt quả đến An Lạc Đường. Nơi chuyên nuôi dưỡng những thái giám già cả ốm yếu, còn sức lực để hầu hạ sai sử.
Lão thái giám tên là Trần Thủ Thiện, tuổi qua hoa giáp, miễn cưỡng vẫn thể tự lo liệu sinh hoạt hàng ngày, chỉ mỗi tội đầu óc còn tỉnh táo. Mấy năm lão từng chịu đả kích nặng nề, giờ đây lúc điên lúc tỉnh. Lão quên nhiều chuyện, bóng lưng cũng còng rạp xuống mang dấu vết của tuổi tác. Lúc phơi quần áo, lão kiễng gót chân, sức vươn thẳng cánh tay, động tác chậm chạp, vụng về và tốn sức. Nhìn thấy Ngô Cát An, lão lập tức cất giọng gọi: “Văn Hỷ, hôm nay tới đây?”
Ngô Cát An đặt chiếc giỏ tay xuống, phụ giúp lão treo nốt mớ quần áo còn lên cây sào tre, điềm đạm : “Trần công công, hiện giờ tên là Ngô Cát An, là cái tên do Hoàng thượng ban tặng. Ngài ngàn vạn đừng gọi sai nữa.”
Trần Thủ Thiện gật đầu đồng ý, nhưng chắc chắn lão vẫn sẽ gọi sai. Dù thì đầu óc cũng hỏng , ai cũng nhận , chỉ nhớ mỗi Ngô Cát An. Vì thế đương nhiên cũng chẳng ai buồn chấp nhặt sự lầm lẫn của lão.
Trong lúc trò chuyện, một tiểu thái giám nhỏ tuổi ôm chậu gỗ từ trong nhà chạy : “Ngô công công.”
Đây là tiểu thái giám Ngô Cát An sắp xếp ở để chăm sóc cho Trần Thủ Thiện. Thằng bé sinh với khuôn mặt tròn trịa, khi hai bên má hiện lên hai cái đồng tiền lúm sâu, vì thế đặt tên là Tiểu Yếp.
Ngô Cát An bảo Tiểu Yếp đỡ Trần Thủ Thiện. Gã bước nhà chừng nửa khắc đồng hồ . Vì còn công chuyện quan trọng , gã tiện ở lâu. Trần Thủ Thiện luyến tiếc theo tận cửa để tiễn khách, miệng vẫn quên với theo dặn dò: “Văn Hỷ, nhớ năng tới nhé.”
Phía đầu của sân mấy thái giám đang phơi nắng. Trong đó một còn khá trẻ tới đây dưỡng bệnh. Nghe thấy xưng hô kỳ lạ , y tò mò hỏi bên cạnh: “Vì vị Trần công công gọi Chưởng ấn công công là 'Văn Hỷ' thế?”
Một lão thái giám liếc thấy bóng khuất xa mới hạ giọng thì thầm: “Văn Hỷ là tên cũ lúc của ngài , do vị ân sư dẫn ngài nhập cung đặt cho. Trần Thủ Thiện với vị ân sư đó tình như thủ túc , từ nhỏ cùng lớn lên trong hoàng cung. Đến nay dẫu trở thành kẻ ngốc nhưng lão vẫn hưởng cái phúc của bạn cũ, để Ngô Cát An hầu hạ hiếu thuận đến nhường .”
“Chưởng ấn công công là một trọng tình nghĩa, tâm địa lương thiện đến thế cơ .”
Lão thái giám sống lâu năm nên nhiều chuyện. Cậy thế Trần Thủ Thiện trở thành một lão già lú lẫn, lão mảy may kiêng dè: “Ngài hạng hiền lành dễ chọc. Thuở ngài bái Giám quân thái giám nghĩa phụ, suốt ngày cun cút chạy theo hầu hạ bưng bê như một con ch.ó săn đắc lực. Ai mà ngờ lúc Tiên hoàng băng hà, trong cung đại loạn, Giám quân thái giám tạo phản, ngài lập tức đại nghĩa diệt , tự tay c.ắ.t c.ổ cha nuôi, xách đầu tranh công lãnh thưởng. Nhờ thế mới chễm chệ lên cái ghế Chưởng ấn của ngày hôm nay đấy.”
Trong lúc bọn họ mải buôn chuyện, Tiểu Yếp xách chiếc giỏ mà Ngô Cát An mang tới, bước chân sáo chạy lon ton khỏi cửa. Sau lưng cất tiếng hỏi: “Tiểu Yếp, đấy?”
Thằng bé dừng chân, chỉ đầu gào to đáp : “Đi sang Bách Điểu Phòng đưa thức ăn cho chim ạ!”
Nó rời khỏi An Lạc Đường, men theo con đường mòn trong hoàng cung chạy chậm một mạch. Khi tới hành lang phía Đông, vì phòng nên tông sầm một đang chuyện nơi góc rẽ. Chiếc giỏ rơi xuống đất, bánh trái mứt quả văng tung tóe. Tiểu Yếp vội vã quỳ rạp xuống đất xin tạ tội. Nếu đ.â.m những đại thần khác, chắc chắn nó sẽ tha mạng dễ dàng. may mắn , hôm nay nó đụng trúng là Tề Huyên.
Tề Huyên tan buổi tảo triều, đang chuẩn men theo hành lang phía Đông để xuất cung thì Ngô Cát An gọi giật , dông dài dăm ba câu chuyện phiếm. Ngô Cát An là một vị hoạn quan Hoàng đế cực kỳ trọng dụng, bách quan bá liêu trong triều chẳng ai dám đắc tội, buông lỏng cảnh giác. Tề Huyên e ngại gã đột nhiên ngáng đường chặn lối là do Hoàng đế ý mượn cớ thử thăm dò, vì thế đành kiên nhẫn bồi gã đó trò chuyện. Nào ngờ giữa chừng mọc một tiểu thái giám lỗ mãng cắm đầu cắm cổ chạy tới đụng thẳng .
Hắn xổm xuống, hề vẻ quan cách mà nhặt vài miếng bánh ném giỏ, chỉ nhắc nhở một câu “Đi cẩn thận” thả tiểu thái giám rời . Ngô Cát An thu trọn bộ hành động tầm mắt, khỏi mỉm : “Vương gia quả là tấm lòng từ bi.”
Tề Huyên khách sáo đẩy đưa vài câu. Nhận thấy gã chẳng chuyện hệ trọng nào , bèn lấy cớ xuất cung việc để kết thúc cuộc đàm đạo.
Cáo biệt Ngô Cát An, Tề Huyên thong dong rảo bước qua góc rẽ của hành lang. Bàn tay giấu kín trong tay áo lẳng lặng siết chặt , cảm nhận rõ ràng một vật thể lạ đang gọn trong lòng bàn tay. Đó là thứ mà lúc nhặt bánh, tiểu thái giám lén lút nhét tay .
Hành động vô cùng quen thuộc. Lần tay nhét đồ là đêm Giao thừa ở Đan Ngọc, và chuyện đó là Chu Hạnh.