Lệch Nhịp (Tên gốc: Hoang Khang Tẩu Bản) - Chương 7: Quỷ Y Ngỗ Tác

Cập nhật lúc: 2026-09-01 00:16:51
Lượt xem: 180

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Rời khỏi sòng bạc, đoàn chia hai ngả. Nhóm của Tề Huyên và Triệu Khác đến nghĩa trang đợi , còn một chiếc xe ngựa cử ngoại ô đón . Triệu Khác tỏ khá coi trọng Lục Chước Quang, bèn điều thị vệ của là Lý Ngôn Quy theo hộ giá hai bên.

Lục Chước Quang lên xe ngựa cúi đầu sách. Thấy quá đỗi say sưa, Chu Hạnh cũng tiện phiền nhiều. Trong khi đó, Phùng Tông tuổi tác cao, chạy vạy cả ngày mệt mỏi nên đang nhắm mắt dưỡng thần.

Chu Hạnh rảnh rỗi đến sinh chán, chốc chốc cào cào rèm xe, lát sờ sờ chiếc đèn treo. Cuối cùng, vì thể yên thêm nữa, nàng dứt khoát mở tung cửa sổ, thò nửa ngoài tán gẫu với mấy tên nha dịch theo.

Nàng ở Đan Ngọc vốn nổi danh uy chấn bốn phương, đám nha dịch phần lớn đều từng qua danh hào, trong đó kính phục chiếm đa . Thế nên, họ lập tức bắt chuyện, rôm rả với nàng.

Người trong thành ai nấy đều vị lão đạo y sống ở vùng ngoại ô nay chừng bảy tám chục tuổi. Y thuật của lão vô cùng cao minh, chứng bệnh nan y nào lão cũng trị . Một khi lão tay thì dù giành giật mạng với Diêm Vương cũng nắm chắc phần thắng. Tuy nhiên, lão màng danh lợi, chẳng coi việc chữa bệnh là nghề mưu sinh, nên phần lớn thời gian đều chịu xuất chẩn.

Dưới gối lão chỉ một đứa cháu gái. Xưa nay lão quen thói độc lai độc vãng, chẳng ai thể mời , duy chỉ Chu Hạnh là ngoại lệ. Hễ nàng đích tới mời thì lão ắt sẽ . Cũng bởi , ngoài khỏi tò mò, chẳng hiểu một kẻ trẻ tuổi mới ngoài hai mươi như Chu Hạnh thế nào mà quen vị ông lão tính khí sáng nắng chiều mưa .

Chu Hạnh chống một tay lên bậu cửa sổ, khuôn mặt gió lạnh thổi đến tái nhợt, chỉ chóp mũi vì day xoa nên ửng đỏ. Đôi mắt nàng híp , nụ mang theo vài phần ranh mãnh: “Chuyện thì dài lắm. Chẳng là ở vùng ngoại ô phía đông một hộ gia đình nuôi một con ch.ó lớn, hung mãnh vô cùng. Nó lên cao gần bằng , cả ngày xích . Ngoài chủ nhân thì nó gặp ai cũng cắn, mà một khi c.ắ.n thì quyết nhả nếu miếng thịt nào.”

“Có điều con ch.ó hung dữ quá, chỉ lạ tránh xa mà ngay cả đồng loại cũng chẳng dám gần. Nó suốt ngày phục ở cửa, dầm mưa dãi nắng, đến một ả 'hồng nhan tri kỷ' để bầu bạn cũng . Thế nhưng, thể ế cả đời, chứ súc vật thì . Cuối cùng, con ch.ó nọ cũng đợi đến ngày hoa đào nở, chẳng từ lòi một cô ả ch.ó cái mắt nó, hai đứa âu yếm quấn quýt, tình ý , còn định sinh một ổ ch.ó con để nối dõi tông đường.”

Phùng Tông nhịn mà thầm oán hận trong lòng: Nghe xem giống tiếng cơ chứ.

Lúc , cất tiếng hỏi: “Thế chuyện thì liên quan gì tới Ngỗi lão? Đừng bảo con ch.ó cái là do Ngỗi lão nuôi đấy nhé?”

.” Chu Hạnh chép miệng: “Cứ từ từ kể nốt .”

Chuyện về con ch.ó chỉ là bước đệm Chu Hạnh bịa để dọn đường, phần tiếp theo mới thực sự là chuyện về vị đạo y Ngỗi Cốc Vũ .

Ngỗi Cốc Vũ sống cảnh độc cả đời, bình sinh chướng mắt nhất là cảnh khác đôi cặp, chuyên dùng gậy đ.á.n.h uyên ương. Hơn nữa, chỗ ở của lão gần nhà nuôi chó, mỗi về nhà đến y đường đều ngang qua đó.

Chiều tối hôm lão về nhà, tình cờ bắt gặp hai con ch.ó đang hì hục duy trì nòi giống. Lão lập tức ngứa mắt, tiện tay vơ lấy cây gậy dài, chẳng chẳng rằng mà phang luôn con ch.ó cái chạy mất dép.

Thử nghĩ xem, con ch.ó đực đang độ hăng say thực hiện đại sự đời bỗng chốc phát điên. Nó điên cuồng c.ắ.n đứt cả dây xích lao đầu đuổi theo Ngỗi Cốc Vũ. Nếu nhờ Chu Hạnh tình cờ ngang qua cứu giúp, vị lão e rằng chẳng những giữ nổi danh tiếng cuối đời, mà cặp giò cũng thành bữa phụ cho ch.ó xơi.

Tài kể chuyện của nàng khá tài tình, cứ như thể từng bái sư học nghệ từ mấy thầy thuyết thư . Ngữ điệu trầm bổng nhịp nhàng, dạt dào cảm xúc hấp dẫn vô cùng, khiến cho Lục Chước Quang vốn đang cắm cúi sách cũng ngẩng đầu lên .

liền hỏi: “Vậy cô cứu thế nào? Chẳng lẽ lao sống c.h.ế.t đ.á.n.h lộn với con ch.ó dữ ?”

Chu Hạnh khẽ mở to hai mắt, bộ kinh ngạc đáp: “Ta gì mà dũng đến thế? Lúc thấy con ch.ó to xác , cũng sợ đến mức run lẩy bẩy! Chẳng qua lúc đó trong tay đang cầm cái bánh bao nhân thịt lò, mới c.ắ.n một miếng, đành nhét hết mõm chó. Nhờ 'cẩu đại gia' mới nương tay tha cho Ngỗi lão. Mà Ngỗi lão trọng ân tình, nên từ đó đối xử với vô cùng thiết.”

Đang chuyện thì xe đến ngoại ô. Hai chiếc lồng đèn lớn màu đỏ treo cửa y đường sáng rực như lửa, cách một quãng thật xa vẫn thể rõ. Chu Hạnh vội lớn tiếng gọi xe ngựa dừng , động tác thoăn thoắt nhảy xuống: “Y đường giống những nơi bình thường, bệnh nhân đến khám là phụ nữ và trẻ em. Vì thế, các vị cứ ở đây đợi là , một lát ngay.”

Lục Chước Quang lâu cũng thấy ê ẩm bèn theo gót bước xuống xe ngựa, duỗi giãn gân cốt.

Gió ở ngoại ô thổi mạnh, mang theo thở buốt giá đặc trưng của mùa đông tạt , cuốn cho tà áo trắng khẽ bay. Phóng tầm mắt xa, quả nhiên thấy vài phụ nữ đang bước về phía y đường đèn đuốc sáng trưng. Bọn họ đều dùng vải tối màu quấn chặt lấy đầu, rụt cổ còng lưng, thấy rõ mặt mũi. Dưới ranh giới giữa chạng vạng và màn đêm, họ chỉ để những cái bóng xám xịt, ngay cả dấu chân cũng chẳng vương .

Tầm mắt Lục Chước Quang khẽ dời , một nữa dừng Chu Hạnh. Con thật chẳng giống ai. Nàng hắng giọng gọi tiểu d.ư.ợ.c đồng một tiếng, đó bèn như kẻ xương mà ườn dựa cây. Hai tay nàng đút tay áo, đôi mắt nhắm hờ, buông một cái ngáp dài ngập tràn buồn ngủ.

Dưới bóng chiều tà, vệt nắng cam vàng vắt ngang đường chân trời, phác họa nên bóng dáng với mái tóc xõa bay lòa xòa của nàng, đồng thời nhuộm lên gương mặt tái nhợt chút ánh sáng ấm áp của đất trời.

Rõ ràng nàng , chẳng , hận thể lúc nào cũng chỗ để dựa. Thế nhưng lúc , nàng toát một vẻ phóng khoáng tự tại. Trông bộ y phục màu xanh thẫm chợt bừng lên sức sống mãnh liệt đến lạ, tựa như chiếc lá xanh cuối cùng còn sót cành cây khô cằn vì tiếc nuối chút sinh cơ mùa đông tàn khốc.

Phùng Tông ngay cạnh , Chu Hạnh một lát chợt cảm khái: “Nam nữ ở cái chốn tuy vẻ ngoài khác biệt, nhưng thực chất bên trong phần lớn đều nhang nhác như . Duy chỉ Chu Hạnh là một cành độc tú. Đã khác biệt với đám đông, ắt sẽ chuốc lấy gièm pha. Có kẻ khen nàng tài giỏi, chê nàng hoang đường. Chẳng Lục tú tài đ.á.n.h giá gì về một như ?”

Lục Chước Quang thu hồi ánh mắt, mỉm nhẹ nhàng: “Chu cô nương là một đáng để khâm phục.”

Lý Ngôn Quy gác bên xe ngựa dĩ nhiên rõ mồn một cuộc đối thoại của hai . Hắn nụ mặt Lục Chước Quang, đó móc một cuốn sổ nhỏ mang theo bên từ trong ngực. Lát , giọng điệu tò mò của tên nha dịch vang lên: “Lý , chữ 'Giả tạo' lên đó ?”

Lục Chước Quang nhấc mí mắt, hờ hững liếc một cái.

Lý Ngôn Quy đáp , chỉ luống cuống gập nhanh cuốn sổ .

Mọi đợi quá lâu, Chu Hạnh nhanh dẫn Ngỗi Cốc Vũ bước tới.

Lão nay ngoài bảy mươi, khoác áo bông màu đen, mái tóc hoa râm búi lên bằng một cây trâm gỗ, trong miệng ngậm tẩu thuốc. Nếp nhăn mặt lão xếp thành từng tầng, thêm đôi mắt nghiêm nghị, vóc dáng tuy gầy gò nhưng già dặn. Xét từ ngoại hình, đây tuyệt nhiên là một hiền từ, vô cùng phù hợp với bộ dạng “kẻ ác chuyên cầm gậy đ.á.n.h uyên ương” trong lời kể của Chu Hạnh.

Khi đến gần, Chu Hạnh giới thiệu qua loa về phận của Lục Chước Quang và Phùng Tông. Thế nhưng, Ngỗi Cốc Vũ chỉ dùng ánh mắt lạnh nhạt quét qua hai nhả một ngụm khói mỏng, chẳng ý định chào hỏi. Sau khi lên xe, lão càng im lìm hé nửa lời, chẳng mảy may nhúc nhích, bộ dạng quái gở hệt như một lão quỷ.

Lão còn đeo lưng một chiếc rương gỗ, bên trong chẳng chứa thứ gì mà mỗi khi xe ngựa xóc nảy phát những tiếng lanh canh loảng xoảng.

Tới nghĩa trang, Lữ Hồng tỏ còn nhiệt tình hơn cả đám thị vệ canh giữ ngoài cửa. Y lạch bạch chạy tới, chằm chằm cửa xe ngựa. Vừa thấy bóng Ngỗi Cốc Vũ, gương mặt ục ịch của y lập tức nở nụ xu nịnh. Đôi mắt híp thành một đường chỉ, y bắt đầu buông lời vuốt ve: “Vị hẳn là Quỷ y thánh thủ Ngỗi lão lừng danh đây mà? Nghe ngài qua tuổi thất thập cổ lai hy, nhưng trông chẳng già chút nào!”

Tròng mắt của Ngỗi Cốc Vũ tuy còn vẻ trong trẻo sáng ngời của trẻ, nhưng trong sự vẩn đục cất giấu sự sắc bén. Lão phóng thẳng ánh mắt sắc lẹm về phía Lữ Hồng, báo mà gắt gỏng: “Sao ngươi ế đến già? Chui từ xó nào lỏm thế hả?”

Lữ Hồng sững , kịp hiểu cái tình huống ông gà bà vịt từ , bèn cuống cuồng giải thích: “Hiểu lầm, hiểu lầm ! Ý là trông lão trẻ trung, tráng kiện hơn cả thanh niên trai tráng kìa!”

“Ta chẳng qua chỉ là cưới vợ, đẻ con, thế mà qua miệng ngươi biến thành cô khổ đinh ninh ?” Ngỗi Cốc Vũ hừ lạnh một tiếng, giọng điệu âm u: “Ta thấy ngươi hỏa khí ở thận vượng quá đấy. Có cần châm cho vài kim để hạ hỏa ? Chỉ một châm thôi, đảm bảo từ nay về ngươi còn d.ụ.c vọng hành hạ nữa.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lech-nhip-ten-goc-hoang-khang-tau-ban/chuong-7-quy-y-ngo-tac.html.]

Khi còn ở sòng bạc, Lữ Hồng Tiêu Thiệp Xuyên tiết lộ rằng chữa khỏi chứng ngoan tật cho gã năm xưa chính là vị Ngỗi lão . Bởi thế, y chuẩn sẵn một bụng lời ngon tiếng ngọt, chỉ chờ thời cơ để nhờ vả lão chữa bệnh cho . Ngờ mới tâng bốc hai câu, cái lão già gàn dở tung luôn tuyệt chiêu sát thủ để đối phó với y.

Vỗ m.ô.n.g ngựa vỗ trúng đùi ngựa mà còn chẳng vấn đề . Lữ Hồng theo bản năng ôm vội lấy thận, lùi hai bước. Y c.h.ử.i ầm lên nhưng nhớ tới chuyện đại sự của đời vẫn đang cầu cạnh , đành chẳng dám đắc tội, c.ắ.n răng nín nhịn đến đỏ bừng cả mặt.

Chờ xem đủ trò , Chu Hạnh mới khoái trá lên tiếng giải vây: “Ngỗi lão khi còn trẻ từng thương ở tai, chỉ còn tai trái là miễn cưỡng . Càng tuổi lão càng lãng tai, thường xuyên câu câu chăng. Lữ tri huyện đừng trách, chúng cứ trong , kẻo để Vương gia và Triệu đại nhân đợi lâu.”

Lữ Hồng một phen bẽ mặt đến mức đỏ lựng cả mang tai, đành tạm thời bỏ qua, nối gót theo những khác tiến nghĩa trang.

 

Nghĩa trang vốn dĩ lớn. Hồi đầu năm, nhờ tiền trang lớn nhất Đan Ngọc xuất vốn tu sửa nên giờ đây chốn khoác lên diện mạo mới mẻ ở khắp nơi. Sau khi bước qua cổng, sương phòng ở phía tây chính là nơi quàn t.ử thi, chuyên dùng để đặt tạm t.h.i t.h.ể của những kẻ vô danh hoặc c.h.ế.t bất đắc kỳ tử. Dẫu , hiện tại trong căn phòng chỉ đặt duy nhất t.h.i t.h.ể của Hứa Phụng, nha dịch luân phiên ngày đêm canh gác. Giữa tiết trời cắt da cắt thịt, xác Hứa Phụng đông cứng , dấu hiệu thối rữa, trông như thể mới tắt thở lâu.

Từng đợt gió lạnh buốt xương ùa qua, Chu Hạnh run rẩy lập cập. Vừa bước , nàng thấy Tề Huyên lặng lẽ giữa viện, vẻ như ngài mặt thầy của . Màn đêm dày đặc, ngọn đèn trắng treo hiên hắt ánh sáng mờ ảo, phủ lên ngài một lớp sầu t.h.ả.m vụn vỡ.

Ngỗi Cốc Vũ sai khiêng tới một chiếc bàn , đó mở chiếc rương nhỏ mang theo bên , bắt đầu tuyên bố quy củ:

Thứ nhất, lão lập đàn bái tế Linh Quan . Khám nghiệm t.ử thi là việc cực kỳ tổn hao âm đức, nên cần nương nhờ sự che chở của Linh Quan để giải ách xá tội.

Thứ hai, quá trình nghiệm thi phép nhiều vây xem, chỉ cần duy nhất một ở bên cạnh kết quả là đủ.

Thứ ba, khi nghiệm thi xong, đường về nhà tuyệt đối đầu , hé miệng chuyện. Do đó, một khi bước khỏi nhà quàn, lão sẽ trực tiếp rời , màng đến bất kỳ ai.

Đám quy củ rườm rà mang đậm màu sắc giả thần giả quỷ khiến Tề Huyên mà nhức cả đầu. Ngài xua tay để mặc cho lão gì thì , lười tính toán chi li.

Ngược , Triệu Khác tỏ vô cùng hứng thú, lệnh cho bọn thị vệ bận rộn chạy đôn chạy đáo phụ giúp Ngỗi Cốc Vũ lập đàn. Sau đó, Ngỗi Cốc Vũ lôi từ trong rương một mớ chuông đồng, tiền giấy, kiếm tiền xu... Lão lắc chuông nhảy nhót loăng quăng bàn, miệng lẩm bẩm thần chú, thi thoảng vốc một nắm vàng mã tung lên trời, điệu bộ giống hệt mấy tên thần côn lừa gạt dân chúng ngoài đầu đường xó chợ.

Cảnh tượng hoang đường khiến khóe mắt Tề Huyên giật liên hồi, ngài dứt khoát nhắm tịt mắt , mắt thấy tim phiền.

Trong khi đó, Triệu Khác cực kỳ phấn khích, cứ như thể giây tiếp theo sẽ móc tiền từ trong tay áo để ban thưởng. Phùng Tông dẫu đang trân trân Ngỗi Cốc Vũ, nhưng khóe mắt vẫn luôn để ý đến Tề Huyên, đề phòng vị Vương gia đột ngột phát tác, rút đao c.h.é.m c.h.ế.t cái gã quỷ y dáng thần côn .

Ánh sáng le lói từ chiếc lồng đèn trắng hắt mang theo vẻ thê lương, âm u. Tiếng chuông reo lanh lảnh chói tai, xen lẫn chất giọng trầm khàn lúc bổng lúc trầm của Ngỗi Cốc Vũ khiến bất giác sởn gai ốc. Đám đông bàng quan xung quanh đều im lặng quan sát, chẳng ai dám hé răng nửa lời.

Chẳng rõ Chu Hạnh lân la gần từ lúc nào. Nàng nép sát Lục Chước Quang, trầm giọng hỏi : “Ngươi xem, cõi đời liệu tồn tại thứ gọi là 'Quỷ thần' 'Âm hồn' ?”

Gió cuốn theo những tờ tiền giấy bay rào rào trong trung. Lục Chước Quang đưa tay nhón lấy một tờ, cụp mắt chăm chú : “Con c.h.ế.t là trở về cát bụi, ý thức chẳng còn. Đã c.h.ế.t tức là hết, chuyện âm hồn vất vưởng?”

Chu Hạnh khẽ thở dài một tiếng: “Giá mà Ngỗi lão thực sự thể trò chuyện với c.h.ế.t thì mấy. Như thể điều tra rõ ràng rốt cuộc Hứa đại nhân vì cớ gì mà bỏ mạng.”

Lục Chước Quang nghiêng đầu, đôi mắt đen láy màn đêm chợt nhạt vài phần ôn hòa. Hình bóng những tờ vàng mã bay lả tả cùng ánh trăng lạnh lẽo in bóng trong đôi mắt , nhẹ giọng thì thầm: “Chu cô nương thực sự hy vọng chuyện sẽ kết thúc ngay tại đây ?”

Ánh mắt Chu Hạnh lướt qua hàng mi của , khóe môi điểm nụ mập mờ, sán gần: “Dĩ nhiên là . Ta đương nhiên ở bên Lục tú tài thêm một chút nữa chứ.”

Trong lúc hai trò chuyện, Ngỗi Cốc Vũ tất nghi thức. Lão trùm một tấm lụa đen lên đầu, ôm chặt thứ đồ bọc trong mảnh vải gai tiến thẳng nhà quàn.

Triệu Khác lệnh cho Lý Ngôn Quy bám theo. Tề Huyên cũng vẫy tay, sai tùy tùng của cùng trong. Ba , cánh cửa phòng lập tức đóng kín mít. Tiếp đó là một lặng dài đằng đẵng, bên trong còn phát bất kỳ động tĩnh nào nữa.

Triệu Khác và Lục Chước Quang rảo bước chính đường đốt sẵn lò sưởi. Lữ Hồng khom mời Tề Huyên cùng nhưng ngài cự tuyệt. Ngài chiếc ghế gỗ ngoài sân, chìm đắm trong nỗi bi thương giữa cơn gió lạnh thấu xương. Còn Chu Hạnh thì thu hai tay kẹp chặt nách cho ấm, rúc hẳn góc xó để tránh gió. Phùng Tông thấy tiện để Vương gia ở ngoài sân một , đành c.ắ.n răng chịu trận trong gió bồi tiếp. Vầng trăng cao lúc tỏ lúc mờ khiến khung cảnh trong sân cũng trở nên chập chờn tối sáng, sự tịch liêu bỗng chốc bủa vây.

Thời gian tàn một nén nhang trôi qua, Ngỗi Cốc Vũ mở cửa bước . Dáng vẻ của lão chẳng khác lúc là bao. Quả nhiên lão trả lời bất kỳ ai, tự tay châm tẩu t.h.u.ố.c ngậm miệng, chắp tay chào qua quýt mấy dứt khoát dọn dẹp đồ đạc bàn, cõng rương gỗ thoăn thoắt rời khỏi nghĩa trang.

Hai gã thị vệ bám theo bèn tức tốc báo cáo cho chủ t.ử những gì tai mắt thấy trong phòng ban nãy.

Chuyện là khi bước , Ngỗi Cốc Vũ lập tức múa đao mổ phanh xác Hứa Phụng, kiểm tra yết hầu và nội tạng các nơi. Lão khẳng định nguyên nhân cái c.h.ế.t do trúng độc, mà là nhát đao đ.â.m chí mạng ở cổ. Cánh tay trái và chân của t.h.i t.h.ể dấu vết gãy nứt, nhưng đều là vết thương cũ lành. Những bộ phận khác còn nguyên vẹn, tìm thấy thêm bất cứ miệng vết thương nào nên loại trừ khả năng giằng co ẩu đả. Duy chỉ trong hốc mũi đọng chút bột phấn màu trắng.

Theo lời Ngỗi Cốc Vũ, thứ bột phấn hễ gặp nước sẽ chuyển sang màu xanh lam. Nó vốn là bào t.ử của một loại nấm, nào vô tình hít , trong thời gian ngắn sẽ rơi trạng thái lú lẫn, đầu óc mê man, mất cảm giác đau đớn. Nạn nhân sẽ biến thành kẻ ngốc mặc thao túng, bảo gì nấy, vì mới tên gọi là “Thần Tiên Tán”.

Đến đây, nguyên nhân cái c.h.ế.t của Hứa Phụng vô cùng sáng tỏ. Rõ ràng kẻ bày mưu tính kế, cho Hứa Phụng hít Thần Tiên Tán từ , đó dùng lời điều khiển, ép ông tự đ.â.m đoản đao cổ để quyên sinh.

“Cửa nẻo khóa chặt ngăn , nhưng chẳng cản âm thanh.” Triệu Khác trầm ngâm: “Chắc mẩm Hứa tri huyện sát hại bằng cách thức đó. Kẻ gây án nhất định trong Hứa phủ. Hiện tại chúng chỉ cần bám theo manh mối 'Thần Tiên Tán' truy xét, ắt sẽ tìm hung thủ thực sự. Vừa Ngỗi Cốc Vũ xem loại kịch độc bày bán ở ?”

Lý Ngôn Quy bẩm báo: “Lão loại nấm cực kì hiếm gặp, hiếm đến. Hơn nữa, điều kiện sinh trưởng của nó cũng khắc nghiệt nên thể trồng nhiều mang bán . Trước đây, khi hái thuốc, lão từng khắp các ngọn núi lớn nhỏ quanh vùng Đan Ngọc, chỉ duy nhất núi Thiên Lộ là từng mọc loại nấm . ngọn núi đó, phàm mắt thịt mà leo lên nổi.”

Phùng Tông hạ giọng thầm thì với Tề Huyên: “Vương gia, núi Thiên Lộ ở vùng ngoại ô phía Bắc của Đan Ngọc, quanh năm một đám sơn tặc chiếm giữ. Đám giặc cướp lòng lang thú, cả chục năm nay chuyện g.i.ế.c phóng hỏa nào cũng , tội ác tày trời, vì thế bá tánh bình thường tuyệt đối dám bén mảng tới gần. Cái gã lưu manh Hứa đại nhân c.h.é.m đầu lúc , cha kết nghĩa với sơn tặc, từng tuyên bố sẽ khiến Hứa đại nhân trả giá đắt. Ngài xem...”

Triệu Khác xong liền phất tay lệnh: “Vậy thì lôi cổ lão địa chủ họ Vương tới đây, dụng hình tra khảo. Đánh cho lão khai sạch sành sanh dẫn quân lên núi tóm gọn ổ lũ cướp!”

“Vạn thể! Tuyệt đối thể thế!” Phùng Tông liên tục xua tay. Y đang định lên tiếng khuyên can thì chợt thấy một cắm cúi chạy tới, dừng mặt Chu Hạnh thầm thì to nhỏ.

Chu Hạnh nơi ánh đèn hắt tới, nửa khuất lấp trong bóng tối. Khi nàng im lặng, sự tĩnh lặng bủa vây khiến dường như chẳng hề cảm nhận sự tồn tại của nàng. Ban ngày, nàng luôn mang vẻ lả lơi cợt nhả, dáng điệu nịnh nọt, đôi mắt lúc nào cũng lim dim ngái ngủ. Chính cái thói lười biếng, cẩu thả, thái độ thiếu đắn vô tình mờ nhan sắc thực sự của nàng, khiến chẳng ai để tâm đến.

Giờ đây, màn đêm đen đặc che khuất sự lôi thôi lếch thếch của nàng, tôn lên làn da trắng bệch như tuyết càng thêm nổi bật so với mái tóc đen rối tung. Mãi đến lúc , mới ngỡ ngàng nhận , hóa nàng sở hữu một gương mặt với ngũ quan tinh xảo đến nhường nào.

Chu Hạnh đầu , hờ hững nở nụ : “Chư vị, Phùng đại nhân việc cẩn trọng, lo tính chu , từ sớm sai tiểu nhân mời Đại đương gia của núi Thiên Lộ. Vị Đại đương gia đó cũng nể mặt mấy phần, hiện tại bày sẵn tiệc rượu trong thành đợi. Khéo manh mối chúng đang tra cứu chỉ thẳng lên núi Thiên Lộ, chi bằng kính mời chư vị dời gót ngọc, tự đến chất vấn cho nhẽ?”

 

Loading...