Lệch Nhịp (Tên gốc: Hoang Khang Tẩu Bản) - Chương 70: Danh chính ngôn thuận
Cập nhật lúc: 2026-09-03 03:33:39
Lượt xem: 62
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trận phong ba nửa tháng khiến Tề Huyên ủ rũ bồn chồn mất mấy ngày, lúc mới muộn màng nhận Chu Hạnh tính kế cả trong. Nhớ lúc chia tay ở Đan Ngọc, Chu Hạnh bày hết kế hoạch mặt , ánh mắt chân thành, dường như mảy may giấu giếm. Nay ngẫm , lẽ từ lúc đó nàng bàn tính xong xuôi xem thế nào để khuấy đảo cho kinh thành đại loạn.
Về Thôi Tuệ cho , đó lấy cớ cầu phúc cho dân miếu lén lút xuống núi, một đợi ở khách điếm ngoại ô, đó đến bến đò kinh thành. Toàn bộ chuỗi hành tung bại lộ, cho nên Thôi Tuệ mới thể bám sát gót , dẫn theo phủ binh đến tận bến đò tóm gọn.
Nói cách khác, sự cẩn mật mà tự đắc thực chất chẳng thể che giấu nổi những đôi mắt đang chằm chằm theo dõi. cũng chính hành động cuối cùng của mới cho bộ kế hoạch trọn vẹn.
Những lão thần xảo quyệt chốn quan trường thể nghĩ tới ván cờ thể là một cái bẫy. việc Tề Huyên căng thẳng đến mức lén lút mạo hiểm rủi ro tày trời để hành động một , vô tình chứng thực sự quan trọng của việc đón thuyền ở bến đò đối với .
Bởi , trong kế hoạch , việc Tề Huyên lừa là một mắt xích cực kỳ quan trọng. Phải lừa Tề Huyên thì mới thể lừa những kẻ khác.
Dẫu Tề Huyên xoay như chong chóng, mất mặt một phen, nhưng nể tình kế thành công rực rỡ cũng đủ đ.á.n.h tan sự buồn bực trong lòng . Hắn càng thêm thán phục những thủ đoạn đan cài liên của Chu Hạnh. Hiện giờ trong triều loạn cào cào như một nồi cháo, cũng nhẹ nhõm hơn ít.
Thói tham tang uổng pháp ở các triều đại vốn là chuyện thể tránh khỏi, gắn bó chặt chẽ với bá quan. Các vị đế vương bồi dưỡng chính thống qua nhiều đời đều hiểu rõ đạo lý “quá tay sẽ hỏng việc, vật cực tất phản”, tuyệt đối thể dùng kế rút củi đáy nồi, một thanh trừng triều cương sạch sành sanh. Tề Hựu vốn dĩ chẳng là Thái tử, cũng từng học qua thuật ngự thần chính thống. Từng tội danh liên tiếp phơi bày ánh sáng, sự việc sớm vượt quá khả năng xử lý của y. Buổi thiết triều sáng nay bá quan văn võ cãi lật trời, Hoàng đế đầu óc rối bời. Đừng là dòm ngó Tề Huyên, hiện tại ngay cả tai mắt bên y cũng rảnh bận tâm tới, nhờ thế mới để một tiểu thái giám thần quỷ nhét tay Tề Huyên một tờ giấy.
Tờ giấy đó chỉ ghi vỏn vẹn mấy chữ cực kỳ đơn giản: Bái phỏng phủ Quốc công.
Một tháng , Tề Huyên từng vì gặp Vinh Quốc công một mà đợi suốt đêm trong biệt viện ở miếu, trơ mắt vầng trăng khuất dạng, ánh dương lên cao, thế nhưng nhận tin Vinh Quốc công sớm xuống núi, hết tới khác từ chối . Nay khác xưa, hiện giờ đích tôn của Vinh Quốc công đang gánh tội ngục. Mặc dù Hoàng đế lập tức xử trí, nhưng qua với Thiên Nguyên ngân trang là y, tự tay đưa văn thư kiểm quan cũng là y. Chiếc thuyền chở đầy tang vật đó quả thực mang danh phủ Vinh Quốc công để tiến kinh. Dù là lừa gạt hãm hại, cái tội cũng rửa sạch.
Cho dù Hoàng đế lòng mở lượng khoan hồng thì vô vàn tội danh chồng chất, kết cục nhất cũng là phạt tám mươi trượng, tước bỏ tư cách tập tước, liên lụy gia tộc chịu phạt. Còn nếu Hoàng đế ý thu tóm binh mã, tước đoạt quyền hành của huân quý thì hình phạt giáng xuống cho những tội danh sẽ là một câu chuyện khác.
Tề Huyên từng gặp qua đích tôn của Vinh Quốc công, một nam t.ử tướng mạo đường hoàng, ngập tràn khí thế, toát một luồng xung lực mạnh mẽ như chẻ tre. Y mặc Phi Ngư phục, đeo Tú Xuân đao, từng dõng dạc tuyên bố trong một bữa tiệc rượu: “Thường Tùng ngày nào đao còn bén, tất sẽ bôn ba con đường thanh trừng sự bất công.”
Tề Huyên thầm nghĩ, con như Phàn Úy tuyệt đối sẽ đồng loã tham ô hối lộ, hẳn là hãm hại tới bước đường . Chu Hạnh kéo y ván cờ, chắc chắn nguyên do.
Đang lúc cân nhắc xem thế nào đến bái phỏng Vinh Quốc công, bèn nhận tin Quốc công phu nhân chùa ăn chay ở ba ngày, cầu phúc tiêu tai cho con cháu. Tề Huyên đây là cơ hội, bèn dậy từ sớm tinh mơ, đội sương sớm khỏi thư phòng.
Từ khi nhạc phụ ngục, thê t.ử ngày đêm lóc t.h.ả.m thiết, cầu xin tay cứu giúp. Tội chứng của Binh bộ Thượng thư rành rành, kết cục chắc chắn là cách chức xét nhà, nam đinh c.h.é.m đầu, nữ quyến lưu đày, chỉ con gái xuất giá mới may mắn thoát nạn. Nếu Tề Huyên đoạt quyền, việc c.h.é.m đứt cánh tay đắc lực của Triệu Chấp đương nhiên là cửa ải đầu tiên, thể tay cứu giúp. Hơn nữa, Chu Hạnh cất công bày ván cờ lớn như để kéo ông ngã ngựa, tất nhiên là một đòn chí mạng, đ.á.n.h cho thể trở . Đến Triệu Chấp còn hết cách, lấy bản lĩnh mà dám chữ “cứu”.
Vương phi những uẩn khúc mưu tính bên trong, chỉ nóng lòng cứu nhà đẻ, chấp mê bất ngộ. Thấy Tề Huyên khoanh tay , chịu tay tương trợ, nàng bèn sinh lòng xa cách với . Nửa tháng nay hai hề gặp mặt, Tề Huyên cũng qua đêm ở luôn trong thư phòng.
Dù thế nào chăng nữa, nàng cũng là vợ kết tóc cùng chung hoạn nạn với từ Lĩnh Nam tới tận ngày hôm nay. Tình cảm Tề Huyên đối với nàng sâu nặng, nhưng thời cuộc mắt ép buộc, đối mặt với đôi mắt đẫm lệ của nàng, cũng chỉ hổ thẹn thở dài, bất lực vô ngần.
Hắn mang theo tùy tùng khỏi thành lên núi. Vì quanh năm chạy đến chùa, dăm bữa nửa tháng miếu tìm chốn thanh tịnh, nên chuyến thu hút sự chú ý. Sau khi chùa, Tề Huyên biệt viện giống như thường lệ, gọi tăng nhân tới, giao hương liệu mang lên núi cho nọ, dặn dò: “Nghe Quốc công phu nhân đang ở chùa ăn chay, đây là hương An thần bổn vương quen dùng, hiệu quả . Phiền sư phụ chuyển giao giúp, cứ là chút lòng thành của vãn bối.”
Tăng nhân nhận hương liệu rời , mải miết thấy , Tề Huyên bắt đầu chuỗi chờ đợi đằng đẵng. Biệt viện của vốn tĩnh lặng. Hồi mới về kinh thành việc đều thuận tâm, những kẻ âm thầm theo dõi thực sự quá nhiều, Vương phủ chọc thủng lỗ chỗ như cái rây, là tai mắt của Hoàng đế. Đôi khi phiền chán, chạy lên ngôi chùa núi, ở biệt viện dăm ba ngày. Lâu dần, mỗi trở nơi đây, mùi nhang đèn hòa quyện cùng hương cây thông luôn xoa dịu tâm trí , khiến thứ trở nên bình yên.
Tề Huyên đợi từ sáng đến tối, mãi đến giờ Tý cửa viện mới vang lên tiếng gõ nhè nhẹ.
Trong lòng giật thót, dám chậm trễ, lập tức dậy mở cửa. Bèn thấy tới tăng nhân trong chùa, mà là một trung niên mặc thường phục. Tề Huyên liếc mắt một cái, lập tức nhận là tùy tùng cận của Vinh Quốc công. Chỉ nọ cất giọng trầm thấp: “Vương gia, Quốc công cho mời.”
Tên tùy tùng hề xách đèn, trong bóng đêm giơ tay thấy ngón bước vẫn cực kỳ vững vàng. Tề Huyên bản lĩnh đó, đành theo sát từng bước chân của y. Khi qua con đường mòn trong rừng, bèn thấy một gian phòng lọt thỏm ở góc khuất. Bóng lá in lên cửa sổ, ánh nến trong phòng mạ một lớp viền vàng rực, gió nhẹ thổi xào xạc, sự tĩnh lặng mang đến một cảm giác thanh sạch và vô cùng bình yên.
Tề Huyên đẩy cửa bước , trong phòng là Vinh Quốc công Phàn Trọng Trác đang . Ông ngoài bảy mươi, mái tóc bạc trắng, đôi mày điểm sương, nhưng tư thế thẳng tắp. Cử chỉ giơ tay nhấc chân đều toát lên vẻ già dặn cẩn trọng, giận mà uy. Phàn gia đức cao vọng trọng, tước vị thế tập nhiều đời, mỗi một đời Quốc công đều là nhân trung long phượng, tấm gương sáng của võ tướng. Vì nắm giữ mấy chục vạn cấm quân trong tay, văn thần võ tướng khắp triều một ai kính nể Phàn gia ba phần.
Ngày nay, trong kinh thành ba đội quân trấn giữ, kiềm chế lẫn . Trấn Ninh hầu chỉ huy năm đội binh, ông là nhạc trượng của Triệu Chấp, đương nhiên là châu chấu buộc chung một dây với . Bốn doanh của Ngự Mã Giám và Cẩm y vệ thì trực tiếp trung thành với Hoàng đế, chịu bất kỳ ai sai khiến. Cuối cùng là cấm quân do Phàn Trọng Trác chỉ huy. Hiện nay chiến tranh liên miên, Đại Tề kém xa thời kỳ cường thịnh thuở , mặc dù quân ghi sổ sách là mấy chục vạn, nhưng thực chất binh lính khả năng chiến đấu tới một nửa, thế nhưng trong đó, cấm quân vẫn chiếm ưu thế lớn nhất.
Tề Huyên chỉ nắm trong tay bốn ngàn quân tinh nhuệ, dù cho mỗi mọc thêm tám cái tay thì cũng thể đọ nổi với cấm quân. Chỉ lôi kéo Phàn Trọng Trác về phe , mới cơ hội giành phần thắng trong cuộc chiến đoạt quyền . Phàn gia tuy từng hành động kết bè phái trục lợi, xưa nay cũng tham gia vòng phân tranh phe phái trong triều, nhưng Phàn Trọng Trác tuyệt đối là một kẻ ngu trung.
Việc hôm nay ông thể ở chỗ , đủ chứng minh lúc đó Tề Huyên đúng đường.
“Vương gia, mời .” Vinh Quốc công chậm rãi rót một chén nóng hổi, đẩy về phía giữa bàn.
Tề Huyên tiến lên xuống, nước bốc khói nghi ngút, trong lòng khỏi bồn chồn lo âu. Tuy tính kế Phàn Úy là Chu Hạnh, nhưng dù thế nào nữa, hai bọn họ bây giờ buộc chặt với cùng một chiếc thuyền. Nàng ở Linh Kinh thành xong nước cờ của , phần còn cần ở kinh thành để thiện nốt.
Lúc tuyệt đối thể rụt rè chùn bước, Tề Huyên định thần , : “Sắc mặt Quốc công , dạo nghỉ ngơi ?”
“Thường Tùng hãm hại ngục, lão phu đương nhiên ăn ngủ yên.” 'Thường Tùng' trong lời Phàn Trọng Trác là biểu tự của đích tôn Phàn Úy. Huyết mạch Phàn gia vốn dĩ neo đơn, bọn họ cực kỳ thương yêu coi trọng con cháu. Phàn Úy là con một, hiện nay thể kế thừa tước vị chỉ y. Hòn ngọc quý tay, khúc ruột trong bụng gánh tội danh tày trời ngục, Phàn gia e là một ai thể an giấc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lech-nhip-ten-goc-hoang-khang-tau-ban/chuong-70-danh-chinh-ngon-thuan.html.]
Tề Huyên cũng vòng vo, thẳng: “Người ngoài liếc mắt là thể Thường Tùng hãm hại, Hoàng thúc dùng dằng khó đưa quyết định. Món nợ hồ đồ rốt cuộc là ông tính rõ, là tính cho rõ?”
Phàn Trọng Trác khẽ nhấp ngụm , hỏi: “Vương gia cho rằng nguyên do vì ?”
“Nguyên do ư?” Tề Huyên nhếch khóe môi, khẩy một tiếng: “Không gì khác ngoài việc thâu tóm binh quyền, cắt giảm binh và cấm quân để bành trướng thế lực cho Ngự Mã Giám mà thôi. Trấn Ninh hầu những năm qua ngoài sáng trong tối tước đoạt bao nhiêu quyền hành, chắc hẳn Quốc công cũng đều tỏ tường.”
Hoàng đế bảo rằng Phàn Úy hãm hại, nhưng chịu thả , ngoài miệng sẽ nhanh chóng điều tra rõ ràng, thực tế chần chừ chịu kết án. Dã tâm bài trừ dị kỷ, độc chiếm binh quyền của ông phơi bày rõ như ban ngày. Nếu cứ kéo dài như , Phàn gia tất sẽ chẳng kết cục . Chuyện cũng là điều dễ hiểu, dẫu y cũng chỉ là vị Hoàng đế lên ngôi nửa chừng, thể yên tâm để binh quyền lọt tay kẻ khác.
Phàn Trọng Trác nặng nề thở dài một , đau đớn xót xa : “Phàn gia huyết mạch hiếm hoi, cha của Thường Tùng sớm qua đời. Đứa trẻ do một tay nâng niu đầu gối mà nuôi lớn, vì bồi dưỡng nó dốc cạn tâm huyết, vốn nghĩ đợi ngày nó vững trong triều, thể yên tâm nhắm mắt xuôi tay. Không ngờ Phàn gia lòng tránh đời, tranh đua với thiên hạ, cẩn thận đến nhường cũng chống đỡ nổi dã tâm ác độc của phường nghịch tặc.”
Tề Huyên ẩn ý : “Ai kẻ hãm hại Thường Tùng là nào, bản lĩnh lớn đến thế, chiếm lợi lộc gì từ chuyện .”
Phàn Trọng Trác liếc một cái, Tề Huyên hết sức thản nhiên thẳng ông. Chuyện mảy may chột , bởi vì một vương gia nhu nhược vô dụng, trong tay nắm giữ chút thực quyền nào như quả thực bản lĩnh để hãm hại Phàn Úy. Chỉ cần vài kẻ tín trong tay thì cũng đến nỗi mấy ngày một một lén lút đón thuyền.
Phàn Trọng Trác hẳn là cũng hiểu rõ điểm , cho nên hề nghi ngờ lên đầu , mà khẽ cất cao giọng: “Dẫn đây.”
Ngay đó cửa phòng đẩy , một khoác áo choàng đen chậm rãi bước qua ngưỡng cửa, tới mặt hai cúi rạp quỳ xuống. Người nọ cởi mũ trùm đầu, để lộ một khuôn mặt già nua với mái râu tóc bạc hoa râm: “Nô tài bái kiến Lĩnh vương, Vinh Quốc công.”
Tề Huyên định thần , gương mặt tràn đầy sự kinh ngạc: “Thủ Thiện công công?”
Người đến là lão thái giám Trần Thủ Thiện. Lão chậm rãi lên ngẩng cao đầu, đôi mắt già nua đục ngầu ánh nến chiếu đến vàng vọt, mỗi nếp nhăn hằn sâu mặt đều minh chứng cho sự tàn phá của mười năm ròng rã. Lần cuối cùng Tề Huyên thấy Trần Thủ Thiện, vẫn còn là vị Thái t.ử điện hạ đương độ đôi mươi, oai phong đương thịnh.
“Ta cung nhân , đầu ngươi thương nặng, trải qua kinh hãi, nên còn nhớ rõ chuyện xưa, biến thành một...” Hắn ngập ngừng, tìm một từ ngữ tế nhị.
“Kẻ ngốc. Phải ạ?” Trần Thủ Thiện đỡ lời, mỉm chua xót : “Kẻ ngốc thì sống lâu. Nô tài vì giữ lấy mạng sống, chỉ thể giả điên giả dại mà thôi.”
Trước , Trần Thủ Thiện là Tùy đường thái giám của Tư Lễ Giám, một tiểu hoạn quan chẳng mấy nổi bật. Lúc Tề Huyên còn giám quốc từng thấy tấu chương do lão chép, vì nét chữ đẽ nên mới nhớ kỹ lão. Lão một nội quan kết giao thiết tên là Võ Phúc, nhậm chức ở Ngự Bảo Giám, tài điêu khắc cực kỳ tinh xảo. Lúc Hứa Phụng còn là Thái t.ử Thái phó, ông thường xuyên qua với Võ Phúc, nhờ y điêu khắc vài vật nhỏ tinh xảo để nâng niu thưởng ngoạn.
Chính vì những mối quan hệ dây mơ rễ má , Trần Thủ Thiện đối với Tề Huyên mà tuy quen nhưng cũng xa lạ. Hắn tại một lão thái giám giả điên giả dại suốt ngần năm bất ngờ xuất hiện ở chỗ , chợt Phàn Trọng Trác lên tiếng: “Hôm qua Trần công công tới cửa, tiết lộ cho lão phu một bí mật động trời ai , Vương gia hứng thú thử?”
Tề Huyên Trần Thủ Thiện, Phàn Trọng Trác, trầm ngâm giây lát mới thốt lên: “Là chuyện di chiếu?”
Phàn Trọng Trác lộ vẻ mặt thấu tỏ: “Xem Vương gia sớm chuyện di chiếu.”
“Lúc đầu , mãi chuyến Đan Ngọc mới vỡ lẽ.” Tề Huyên đoán trúng phần mở đầu, nên những lời tiếp theo của Phàn Trọng Trác cũng thấu suốt. Đến lúc mới hiểu , việc đây năm bảy lượt cầu kiến từ chối, là vì thời cơ tới: “Thầy đ.á.n.h cược cả tính mạng để đổi lấy cho một chuyến Đan Ngọc, là vì báo cho bí mật về di chiếu.”
“Quả thật di chiếu ? Ngài từng tận mắt chứng kiến?”
Tề Huyên trầm giọng bình khí, chắc nịch đáp: “Quả thật .”
“Năm đó di chiếu đưa khỏi cung, đúng là đưa tới tay Hứa đại nhân.” Trần Thủ Thiện lên tiếng: “Đêm Tiên đế băng hà, trong ngoài hoàng cung đều là của Hựu vương, nội quan ngự tiền thảy đều sát hại dã man. Hựu vương lật tung Bảo Điện, chỉ sợ Tiên đế để dù chỉ một vài câu chữ. bọn chúng rằng, ngay từ đêm hôm di chiếu đóng dấu ngự bảo, đưa khỏi Bảo Điện. Vì Tư Lễ Giám từ xuống đều Triệu đại nhân cài cắm thâu tóm, nên bức di chiếu đó vô tình rơi tay nô tài. Nô tài khâu nó áo lót, liều lẩn trốn khỏi nội cung.”
Phàn Trọng Trác kinh ngạc hỏi: “Là ngươi đưa di chiếu khỏi cung?”
Trần Thủ Thiện lắc đầu: “Lúc đó nô tài sợ mất mật, thấy binh mã của Hựu vương chân cẳng mềm nhũn bước nổi, nên giao di chiếu cho Võ Phúc, để y lén đưa ngoài. Y liều c.h.ế.t đưa cho thị vệ canh gác bên ngoài cung tường, đường trở về may bắt giữ. Vì để bảo bí mật về di chiếu, y tự vẫn qua đời. Di chiếu khi đưa ngoài bèn bặt vô âm tín, Hứa đại nhân rốt cuộc nhận vẫn còn là ẩn . Cái mạng quèn của nô tài chẳng đáng một xu, nhưng nô tài chỉ sợ nếu c.h.ế.t , thế gian sẽ còn ai đến sự tồn tại của bức di chiếu nữa. Thế nên đành tự đập vỡ đầu để giả kẻ ngốc, lay lắt sống sót đến tận hôm nay, là vì để chuyển tin tức cho Lĩnh vương.”
Chỉ tiếc là khi Tề Huyên từ Lĩnh Nam trở về, luôn an phận thủ thường, giả kẻ nhu nhược hèn mọn, dám tiếp xúc với bất kỳ xưa nào. Mỗi ngày lên triều cũng đúng một đường thẳng tắp, từng la cà rảo bước thảnh thơi. Hơn nữa nhiều kẻ luân phiên giám sát ngày đêm, nên mười năm ròng rã từng cơ duyên gặp mặt Trần Thủ Thiện một .
“May mà ...” Trần Thủ Thiện trút một thở dài dằng dặc, lẩm bẩm : “May mà vẫn còn Hứa đại nhân, nếu lẽ bức di chiếu thực sự bao giờ còn cơ hội thấy ánh mặt trời.”
Thế là quá đủ . Tề Huyên hiểu rõ hơn ai hết, di chiếu suy cho cùng chỉ là một cái cớ. Việc tin tin sự tồn tại của nó thực vốn hề quan trọng. Quan trọng là một khi cái cớ di chiếu , nhiều việc bèn thể mạnh dạn tiến hành.
Thật giả màng, bọn họ chỉ cần “danh chính ngôn thuận”, giống như ngai vàng hoàng vị, chỉ nhận “chính thống”.
Tề Huyên bật dậy, hất vạt áo, quỳ một gối xuống đất ôm quyền dõng dạc : “Trọng Trác thúc, Phụ hoàng vốn dĩ để di chiếu truyền ngôi cho , bè lũ phản tặc gian nịnh liên thủ cướp đoạt, khiến cho thiên hạ đại loạn, bách tính lầm than, dung túng đám tham quan hoành hành, hãm hại bậc trung lương. Trước mắt chỉ Trọng Trác thúc mới thể giúp đoạt ngai vàng, diệt trừ gian nghịch, chấn hưng quốc độ!”
Nửa khuôn mặt của Phàn Trọng Trác che khuất trong tối mà ánh nến thể soi rọi tới, đôi mày rậm thoáng qua một tia sát phạt sắc lạnh. Ông khom , đỡ Tề Huyên dậy, trầm giọng : “Phàn gia bao đời nay tận trung báo quốc, từng nảy sinh hai lòng, hiện tại kẻ gian hãm hại, dồn đích tôn của chỗ c.h.ế.t, khiến cả gia tộc như treo mạng mành chỉ, rắp tâm dồn Phàn gia bước đường cùng. Đã oan mà chẳng nơi giãi bày, dẫu đập nồi dìm thuyền cũng quyết nuốt trôi cục tức . Trách nhiệm cả đời của Phàn Trọng Trác là giữ nước giữ nhà, nay kẻ long kỷ là nghịch tặc soán ngôi, thể khoanh tay chúng loạn triều cương. Ta tự thấy bản trách nhiệm dẹp loạn phục chính, đưa ngai vàng Đại Tề trở về đúng với dòng dõi chính thống.”