Lệch Nhịp (Tên gốc: Hoang Khang Tẩu Bản) - Chương 71: Thời cuộc biến động
Cập nhật lúc: 2026-09-03 03:33:40
Lượt xem: 68
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Cái tiệm của ngươi mở ở chỗ thì kiếm tiền kiểu gì?” Chu Hạnh hai tay khoanh ngực, quanh mảnh đất cháy đen thui mặt, : “Lửa lớn thiêu rụi tất cả, thứ ngươi tìm e là chẳng còn gì nữa.”
“Ừ.” Lục Chước Quang hờ hững đáp một tiếng, chẳng tỏ vẻ gì là tiếc nuối, chỉ nhạt giọng: “Vậy lập một cái mộ gió, chôn chiếc vòng tay xuống, những thứ khác khỏi cần bỏ .”
Chỉ còn vài ngày nữa là tới tết Đoan Ngọ, Chu Hạnh bảo tìm một chốn dừng chân để yên qua ngày lễ, thế nên bọn họ đội trăng bám , mải miết đường suốt ngày đêm để kịp kinh thành tháng Năm. Thực quãng đường từ Linh Kinh tới kinh thành vốn chẳng mất nhiều thời gian đến . vì chuyện nạn dân Lĩnh Nam bỏ xứ trốn đói, con đường kinh phòng ngự nghiêm ngặt, rào chắn khắp nơi, kiểm tra gắt gao. Trên đường Chu Hạnh tiện tay dọn dẹp một sào huyệt thổ phỉ, nên lỡ dở ít thời gian. Thêm đó, mới nửa đường thì tiền bạc mang theo của cả đám đều cạn sạch. Đừng là kinh thành thuê nhà trọ, ngay cả việc ăn uống cũng trở thành vấn đề nan giải. Vậy là Tiêu Thiệp Xuyên đành cả ngày xổm phố giả mù kéo đàn ăn xin; hoặc bảo Ngỗi Cốc Vũ giả c.h.ế.t, còn Mạc Kinh Thu thì quỳ mọp đất, lóc t.h.ả.m thiết giơ tấm biển “Bán táng gia gia”, cốt để lừa gạt tiền bạc của bọn háo sắc. Nhận xét về việc , Lục Chước Quang cho rằng: Kẻ rắp tâm lấy sở thích của gieo rắc sự ghê tởm cho khác, còn kẻ thì tìm cách kiếm tiền cực kỳ nhanh nhẹn.
Tóm , chặng đường quả thực trải qua vô vàn gian nan vất vả. Thế nhưng, vị cựu Lệnh chủ đại nhân của Vô Thường Tư nhờ kinh nghiệm hai năm lưu lạc giang hồ, nên cũng xem như thích ứng khá .
Cách biệt nửa năm, Lục Chước Quang nữa trở kinh thành, tự thấy bản xảy những biến hóa long trời lở đất.
Hắn từ một ông chủ cửa tiệm ăn đàng hoàng nay biến thành một tên cùng đinh một xu dính túi, ngay cả một con ngựa t.ử tế cũng chẳng thuê nổi, dọc đường lên kinh chỉ thể cưỡi lừa. Chu Hạnh cũng xem như là lòng, giữa một bầy lừa chọn cho một con tính tình ngoan ngoãn nhất, đến nỗi đang giữa chừng thì trở chứng hất văng xuống đất.
Có thể thấy, Đan Ngọc quả thực là một vùng đất chẳng mấy lành. Triệu Khác tới đó bèn mất mạng. Lý Ngôn Quy tới đó thì nướng sạch tiền để dành. Còn tới đó, chỗ kiếm cơm duy nhất bèn thiêu rụi còn một mảnh ngói.
Lục Chước Quang đống đổ nát tiêu điều, ánh mắt lướt qua mảnh đất cháy rụi đen ngòm, xác nhận đúng như lời vị sư phụ khuất của dặn dò: cửa tiệm cháy sạch sành sanh, chẳng còn vương chút gì. Việc đầu tiên khi về kinh thành là đến đây một chuyến. Vốn dĩ định thu nhặt di cốt cho Đậu Nhị nương, nhưng chứng kiến mức độ thiêu rụi mắt, e là xương cốt của bà cũng hòa lẫn cùng đống tro tàn đổ nát , chẳng còn gì để mà nhặt nhạnh.
Lúc hai tới, những hộ dân sống quanh đây kể , vụ hỏa hoạn chỉ thiêu c.h.ế.t một . Đêm đó đúng lúc con trai và con dâu của Đậu Nhị nương đến cửa tiệm phụ giúp, còn dắt theo đứa con lớn nhất ở bên cạnh. Trận hỏa hoạn cướp sinh mạng của cả bốn . Đợi đến khi hàng xóm xung quanh hợp sức dập tắt ngọn lửa, vài bọn họ ngay cả thi cốt cũng còn. quan phủ tới điều tra vụ án, tìm một cánh tay đứt lìa duy nhất còn sót trong đống đổ nát, xương cốt cắt đứt gọn gàng, giống như d.a.o băm đứt, nên thể đây là một vụ án g.i.ế.c phóng hỏa.
tới cuối cùng cũng chẳng điều tra manh mối gì, ngay cả đứa con trai út mà đôi vợ chồng trẻ để ở nhà cũng bặt vô âm tín. Tiệm bánh bao Cát Tường rốt cuộc chẳng cát tường như cái tên của nó. Bởi vì khế đất vẫn trong tay Lục Chước Quang, nên cửa tiệm cháy rụi cũng chẳng ai dọn dẹp. Hàng xóm láng giềng trận hỏa hoạn cho liên lụy cũng lượt chuyển , khu góc hẻm vốn dĩ thưa thớt qua nay càng thêm phần vắng vẻ đìu hiu.
Sau một chốc trầm mặc, Chu Hạnh động đậy bước chân: “Đi thôi, kẻo hàng xóm láng giềng nhận ngươi, gào mồm lên bắt ngươi đền tiền.”
Lục Chước Quang cũng chung suy nghĩ, bèn cùng nàng rời khỏi. Dọc đường chút lơ đãng, nhẩm tính trong lòng việc cấp bách mắt vẫn là giải quyết vấn đề tiền bạc đang cạn kiệt.
Hắn tuy ngày thường tằn tiện, nhưng tuyệt đối bao giờ ngược đãi bản . Giờ đây túi tiền sạch nhẵn, lăn lộn cùng Chu Hạnh ba ngày chịu đói chín bữa, tình cảnh quả thực hung hiểm vô cùng. Nếu ở nơi khác lẽ chẳng đào đường kiếm tiền, nhưng nơi là kinh thành. Hầm ngầm thư phòng của vị quan viên nào chôn giấu bao nhiêu vàng bạc châu báu, đều rõ như lòng bàn tay. Việc dạo phòng ngủ nhà đối với còn dễ dàng hơn việc trong nhà , cứ lấy là lấy, tiêu là tiêu.
Hắn sang bảo Chu Hạnh: “Cô về , việc.”
Chu Hạnh liếc một cái, lập tức truy hỏi: “Việc gì?”
Mưu sự giữ kín thì mới thành, Lục Chước Quang thấy tiện tiết lộ kế hoạch của , trầm ngâm giây lát : “Lúc kinh, chẳng cô mắt hai chậu Hải Đường ?”
Chu Hạnh thoáng chần chừ: “Ngươi định ăn trộm ?”
“Ta là sách, thể mấy trò trộm cắp vặt vãnh .” Lục Chước Quang lộ vẻ bất mãn: “Đương nhiên là mua về .”
Chu Hạnh hoài nghi con quá mức, nhưng khi cửa, nàng còn thấy Lục Chước Quang chạy vạy khắp nơi mượn tiền để mua bút mực, vì thế bèn hỏi: “Ngươi lấy tiền mà mua?”
Lục Chước Quang vẻ mặt nghiêm túc: “Mượn, ở kinh thành nhiều quen.”
Chu Hạnh chẳng mảy may tin việc Lục Chước Quang bạn nào thể cho mượn tiền. Đến cả Lý Ngôn Quy cùng lớn lên từ nhỏ mà còn mãi canh cánh trong lòng hai lượng bạc cuỗm mất, thế thì khả năng giao hảo với khác càng thấp hơn. thấy vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc, Chu Hạnh cũng hỏi vặn nữa, chỉ dặn một câu “ sớm về sớm” chia tay .
Lại đến chuyện Hoàng đế khi suýt ngã ngất xỉu giữa triều ngày hôm đó gây một trận đại loạn trong cung. Y khiêng về tẩm cung, hết ngự y luân phiên chẩn trị đến đủ loại t.h.u.ố.c bổ quý hiếm thi rót miệng, nửa tháng trôi qua thể mới dần hồi phục.
Hoàng đế dùng mu bàn tay khẽ chạm chén , chỉ cảm nhận lạnh của đồ sứ, bèn sang hỏi tên cung nhân hầu hạ bên cạnh: “Thôi Tuệ tới ?”
Cung nhân thưa: “Bẩm Hoàng thượng, đang chờ bên ngoài điện.”
Hoàng đế phẩy tay, truyền lệnh cho gọi Thôi Tuệ . Từ lúc chén nóng hổi rót đầy, bốc khói nghi ngút cho đến khi nguội lạnh mất bao nhiêu thời gian thì Thôi Tuệ cũng ngoài điện bấy nhiêu lâu. Thời tiết đầu tháng Năm dẫu đến mức nóng bức đổ lửa, nhưng phơi ánh nắng gay gắt suốt thời gian dài vẫn khiến chút đuối sức.
Thôi Tuệ lau những giọt mồ hôi rịn trán, chẳng dám hé răng oán thán nửa lời, vội vã quỳ xuống hành lễ.
“Ban .” Hoàng đế giãn mày, khóe mắt vương ý , nét mặt hiền từ nhân hậu: “Mấy ngày trong triều quá mức rối ren, thể trẫm chút khỏe, nên mới trì hoãn nhiều việc. Hôm nay gọi khanh tới đây là hỏi cho rõ ngọn ngành sự việc ngày hôm đó. Theo lời khai mà Đại Lý Tự trình lên, đêm Lĩnh vương cũng mặt ở bến đò, Thôi đại nhân y đến đó vì lý do gì ?”
“Cuối năm ngoái thần theo Lĩnh vương đến Đan Ngọc tra án, từng một kỹ nữ trong thanh lâu kể rằng, Hứa đại nhân một say rượu từng lỡ lời thốt lên chuyện con kênh đào tham nhũng hối lộ thịnh hành, ít quan ngấm ngầm cấu kết với kiếm đầy bồn đầy bát, khiến ông vô cùng thèm . Từ dạo đó Lĩnh vương bèn lưu tâm tới, bắt đầu để mắt điều tra tang vật cất giấu tuyến kênh đào. Vào cái đêm thần dẫn phủ binh tới bến đò chặn thuyền, là lúc Lĩnh vương tra manh mối. Ngài sợ bứt dây động rừng nên cải trang thành phu bốc vác để trộn trong.”
“Nói như , y đến đó cũng là để truy tra con thuyền tang vật .” Hoàng đế tỏ ý nghi hoặc: “ trẫm lúc Lĩnh vương phát hiện thì bộ dạng kinh hãi tột độ, bất an thấp thỏm, thậm chí còn rơi lệ, chẳng giống bộ dáng của đang điều tra chút nào.”
Thôi Tuệ buông tiếng thở dài, tâu: “Hoàng thượng, thần cả gan một lời. Binh bộ Thượng thư vốn là nhạc trượng của Lĩnh vương, Lĩnh vương là Hình bộ Thượng thư, đương nhiên quang minh chính đại xử lý, hành động đại nghĩa diệt như chắc hẳn trong lòng cũng vô cùng đau xót, nỡ tay.”
Hoàng đế vẻ mặt đổi, tiếp tục dò xét: “Vậy khanh tin tức về chiếc thuyền tang vật sắp cập bến?”
“Có bí mật gửi thư cho thần, báo rằng giờ Dần mùng một đầu tháng sẽ một chiếc thuyền chở tang vật cập bến ở kinh thành, việc đủ để chấn động cả triều đình, là cơ hội lập công lớn. Người gửi thư yêu cầu thần điều động phủ binh, dẫn tới bến đò để chặn thuyền, thư còn đóng con dấu của Binh bộ, bức thư đó thần nộp lên . Từ khi ở Đan Ngọc trở về, thần luôn canh cánh trong lòng vấn đề nhận hối lộ tràn lan kênh đào, nên dám chậm trễ dẫu chỉ một khắc, vội vã dẫn theo tới bến đò.”
Trên án kỷ mặt Hoàng đế lúc đang đặt lời khai do Đại Lý Tự dâng lên, bên tay trái là bức thư mà Thôi Tuệ nhắc tới. Nội dung bức thư quả thực khác gì những lời Thôi Tuệ trình bày, đó cũng đóng con dấu của Binh bộ rành rành. Thế nhưng, bên tay Hoàng đế là một bản cung khai của Binh bộ Thượng thư Trịnh Dật.
Trịnh Dật khai trong lúc thẩm vấn, rằng mấy ngày lão từng chặn một phong mật thư. Trong thư rõ Lĩnh vương định điều động quân cũ của Thanh Ưng bộ từ Lĩnh Nam , áo giáp và binh khí giấu giếm theo đường thủy kênh đào chở tới kinh thành. Lão thực hư , dám hành động thiếu suy nghĩ, nên mới truyền tin cho Thôi Tuệ, bảo Thôi Tuệ lo liệu việc .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lech-nhip-ten-goc-hoang-khang-tau-ban/chuong-71-thoi-cuoc-bien-dong.html.]
Sau khi xem xong bản cung khai, Hoàng đế lập tức phái tới Lĩnh Nam để điều tra thực hư. Nào ngờ bạo loạn ở Lĩnh Nam càng lúc càng dữ dội, thổ phỉ chiếm giữ một nửa thành trì, chia cắt quân đồn trú địa phương thành hai nửa Nam Bắc, mất tung tích của Thanh Ưng bộ. Còn bức tấu chương xin viện binh của quan viên địa phương dâng lên từ tận hai tháng , vì trong triều liên tiếp xảy chuyện lớn, thể Hoàng đế khỏe, nên vùi lấp cả núi tấu chương, tới tận bây giờ vẫn kịp phê duyệt.
Hoàng đế ngước mắt lên, vẻ hiền hòa nãy bay biến sạch, đôi mắt sắc lạnh như chim ưng chứa đầy sự soi mói âm u: “Tại trẫm đồn Lĩnh vương đêm đó đến bến đò để tiếp ứng áo giáp giấu giếm, việc ?”
Thôi Tuệ vẫn giữ nguyên điệu bộ khúm núm cúi đầu, sống lưng thẳng tắp, hai tay khoanh trong ống tay áo, nét mặt một gợn sóng, bình thản đáp: “Chỉ là lời đồn vô căn cứ.”
Hoàng đế bình luận gì về câu trả lời của Thôi Tuệ, chợt vẻ đùa bỡn hỏi: “Theo ái khanh thấy, Thanh Ưng bộ kéo về kinh thành là chuyện chuyện ?”
Thôi Tuệ đáp: “Thần dám lộng ngôn, nhưng võ tướng thánh chỉ gọi về mà tự ý kéo quân kinh, tất nhiên là chuyện lành gì.”
“Vậy ?” Hoàng đế mỉm , giọng điệu chậm rãi: “Trẫm hy vọng Thanh Ưng bộ thể trở về kinh thành, để cho đứa cháu trai của trẫm bầu bạn.”
Thanh Ưng bộ bây giờ tổng cộng chỉ còn bốn ngàn , cho dù kéo quân kinh thành thì bóp c.h.ế.t chúng cũng dễ như trở bàn tay, còn tạo cái cớ danh chính ngôn thuận để Hoàng đế xử lý Tề Huyên.
Những năm gần đây, y ít động thủ với tên Thái t.ử phế truất , nhưng hết đến khác đều Vinh Quốc công cùng đám cựu thần trong Đô Sát Viện mặt bảo vệ. Hơn nữa, Tề Huyên luôn tỏ an phận đến mức hèn mọn, từng chuyện gì vượt quá khuôn khổ. Để giữ gìn thánh danh nhân từ trọng tình cốt nhục , Hoàng đế cũng đành c.ắ.n răng ngậm bồ hòn ngọt, sắm tròn vai một vị minh quân.
Tề Huyên phạm , y bèn cơ hội nhổ bỏ cái gai trong mắt . Nay Trịnh Dật ngục c.ắ.n càn, tố cáo Tề Huyên tội giấu giếm áo giáp, nhưng chẳng đưa nổi một chứng cứ nào hồn, y mượn cớ gì để giáng tội đây? Ngược còn khiến Trịnh Dật tội thêm một bậc, gánh thêm cái tội danh “Vu oan Thân vương”.
Nghĩ tới đây, Hoàng đế liếc Thôi Tuệ một cái: “Những lời Thôi đại nhân đều là sự thật?”
Thôi Tuệ dẫu ngẩng đầu lên, nhưng vẫn thể cảm nhận ánh mắt tràn đầy sự nghi kỵ , bèn lập tức vén vạt áo quỳ xuống: “Thần vạn vạn dám khi quân.”
“Trẫm ý trách tội khanh.” Hoàng đế mỉm , giơ tay hiệu cho đại thái giám đỡ lên, tiếp: “Vụ án gian lận thi Đình điều tra rõ ràng, Cung Trạch hề tham dự việc , chỉ là đám thuộc hạ bên lừa gạt che mắt. Trước mắt thời cuộc khẩn cấp, trẫm niệm tình Cung khanh bao nhiêu năm nay tận tâm tận lực vì triều đình, nên sẽ xử phạt nhẹ nhàng, luận tội ông quản giáo nghiêm, trễ nải công vụ, phạt đ.á.n.h hai mươi trượng, trừ bổng lộc nửa năm. Khoảng thời gian danh tiếng của khanh tổn hại ít, rảnh rỗi thì tới thăm ông , chớ để phụ ân sư.”
Thôi Tuệ vội vã thưa: “Đa tạ Hoàng thượng cảm thông, cúi xin Hoàng thượng bảo trọng long thể.”
Hoàng đế phẩy tay, thêm gì nữa, hạ lệnh cho lui. Thôi Tuệ bái lễ lui khỏi đại điện. Vừa bước ngoài cửa, ánh nắng chói chang đ.â.m mắt đau nhói, lòng bàn tay và lưng đều đẫm mồ hôi. Hắn lẳng lặng rời , một đoạn thì tình cờ chạm mặt Ngô Cát An bên đường.
Triều đình rối ren đến nông nỗi , vị Chưởng ấn thái giám vẫn giữ nguyên bộ dạng ung dung thư thái trêu chim chọc thú. Lúc tay gã đang nâng một con Hắc Vũ, nhẩn nha nhặt những quả rụng gốc cây để đút cho nó. Nhìn thấy Thôi Tuệ, gã bèn trêu ghẹo: “Thôi đại nhân, mới chớm đầu tháng Năm, còn đến lúc oi bức, ngài vã mồ hôi ướt đẫm cả mặt thế ?”
Thôi Tuệ lấy chiếc khăn tay trong lồng n.g.ự.c , vội vã lau sạch mồ hôi, liếc con Hắc Vũ tay gã vài : “Tuổi tác lớn dần, thể yếu ớt, mới vài bước túa mồ hôi .”
Ngô Cát An vẫn là bụng nhiệt tình: “Nô tài trong kinh thành mới một vị đại phu y thuật cực kỳ cao minh, hiện đang tá túc ở phường Kim Ngọc khu Nam thành. Nếu đại nhân rảnh rỗi, thể tới đó một chuyến nhờ đại phu bắt mạch kê đơn xem .”
“Đa tạ Ngô công công.” Thôi Tuệ cảm tạ, dài dòng thêm nữa, thẳng một mạch khỏi cung.
Hắn về phủ quan phục, sai hạ nhân chuẩn nước nóng tắm rửa sạch sẽ mồ hôi , đó khoác lên bộ trường bào giản dị, dẫn theo hai tên hầu cận rời phủ bằng cửa phụ. Phường Kim Ngọc ở Nam thành là nơi ngư long hỗn tạp, đường sá chật chội nhỏ hẹp, chủ yếu cho những từ nơi xa tới kinh thành kiếm sống hoặc những kẻ lang bạt tạm trú thuê mướn.
Thôi Tuệ đặt chân đến phường Kim Ngọc, trong bụng hãy còn nơm nớp lo khó lòng tìm , nào ngờ trông thấy một bóng dáng quen thuộc ngay trong đám đông đang chổng m.ô.n.g lên xem đá dế ở đầu ngõ. Hắn bước tới, vỗ vai nọ: “Tiểu , còn nhớ ?”
Gã thanh niên gầy gò ốm nhom, toát lên vẻ chua xót của kẻ quanh năm thiếu ăn, gió thổi mạnh một chút là bay. Thế nhưng đôi mắt sáng rực sự tinh lanh lợi. Y đầu Thôi Tuệ một cái, bèn lồm cồm bò dậy, phủi sạch lớp bụi bám , khom lưng giơ tay hiệu: “Đi theo .”
Thôi Tuệ bảo đám tùy tùng ở bên ngoài con hẻm, lẽo đẽo theo gã thanh niên gầy tong teo trong. Quanh co rẽ lối bao lâu, hai mới dừng một cánh cổng lớn của một sân rộng. Cổng lớn mở toang, đang giữa sân kéo đàn nhị, tiếng đàn réo rắt nỉ non, khó đến mức Thôi Tuệ bỗng chốc đắn đo nên bước . Hắn xưa nay vốn dĩ đối xử bao dung với , thế nhưng đối mặt với thứ âm thanh thế , e là cũng buông vài câu khó .
Gã gầy tong teo bước sân, gào to: “Đại ca, khách tới.”
Người trong sân ngừng tay, cực kỳ hiểu ý ôm cây đàn cùng chiếc ghế đẩu lủi trong nhà. Gã gầy báo tin xong cũng đầu rời , đại khái là đầu ngõ canh chừng. Thôi Tuệ bước sân, mới mấy bước, một mở cửa bước đối mặt với .
“Cách biệt mấy tháng, Thôi đại nhân vẻ tiều tụy ít.”
Nàng tựa lưng khung cửa nhỏ hẹp, vẻ ngoài trông gọn gàng, sạch sẽ hơn nhiều so với hồi ở Đan Ngọc. Một bộ trường y màu thanh trúc, mái tóc dài lúc nào cũng rối bời bù xù nay búi gọn gàng đàng hoàng. Trên tay hờ hững gác lên khung cửa là một chiếc nhẫn ngọc bích màu nước tuyệt , rực rỡ nổi bật giữa sắc áo nhã nhặn, tựa như một nét chấm phá hảo.
Thôi Tuệ chắp tay lễ: “Chu cô nương, lâu ngày gặp, cô vẫn khỏe chứ?”
Chu Hạnh tựa hờ khung cửa, vẫn giữ nguyên cái điệu bộ lười nhác uể oải như khi, khóe môi điểm một nụ nhạt: “Thôi đại nhân chịu nhận thua ?”
Thôi Tuệ trút một tiếng thở dài thườn thượt, chẳng thể nào che giấu nổi sự buồn bã và chán nản vương khóe mắt, chua chát đáp: “Sự tình đến nước , còn lý do gì để nhận thua nữa chứ?”
Từ chia tay hồi tháng Giêng, hai đều trải qua những đổi khác biệt. Thôi Tuệ ngày càng tiều tụy suy sụp, phong thái cốt cách ngự sử lấy bút gươm ngày xưa nay mài mòn quá nửa, vẻ mặt chất chứa sự mệt mỏi rã rời. Chu Hạnh trông vẻ tràn trề sức sống hơn hẳn, sắc mặt nhợt nhạt điểm thêm chút hồng hào, toát sức sống mãnh liệt.
Thôi Tuệ vốn chẳng thiết gì với Chu Hạnh. Chỉ là dạo khi còn ở Đan Ngọc, hai từng một cuộc gặp gỡ riêng tư, lập một ván cược.
Trước khi chia tay, Chu Hạnh từng : “Bất kể kinh thành xảy loạn lạc thế nào chăng nữa, mong Thôi đại nhân hãy về phía Lĩnh vương.”
Thôi Tuệ đáp: “Ta chỉ về phía lẽ công bằng.”
Chu Hạnh mỉm , lơ đễnh buông một câu: “Đây là thỉnh cầu, mà là lời cảnh cáo. Ngươi bảo tính mạng, nhất là nên tin .”