Lệch Nhịp (Tên gốc: Hoang Khang Tẩu Bản) - Chương 72: Bì lý dương thu

Cập nhật lúc: 2026-09-03 03:33:41
Lượt xem: 76

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thôi Tuệ từ nhỏ thật thà an phận, lúc học bắt nạt cũng dám lên tiếng. Vào quan trường, gặp mấy kẻ nịnh nọt cấp đè nén kẻ , cũng chỉ dám vụng trộm trợn mắt lườm nguýt lưng. Ngày thường chỉ ôm bút mực bạn với hồ sơ án kiện, từng mấy việc nặng nhọc dầm mưa dãi nắng. Vì , bao giờ nghĩ tới sẽ một ngày, bản vì một tệp hồ sơ mà mạng sống như ngàn cân treo sợi tóc.

Đêm ám sát ở Đan Ngọc là đêm khó quên nhất trong đời . Sau khi thoát c.h.ế.t, cưỡi lừa chạy về Đan Ngọc, dọc đường chỉ ánh trăng sáng soi. Trong tiếng gió rít gào, nghĩ thông suốt sức nặng sinh mệnh của chính .

“Thôi đại nhân sẵn sàng vì một tiếng công bằng mà xả , Chu mỗ vô cùng khâm phục.”

Ngày hôm đó, khi xét xử công đường, Chu Hạnh tìm đến , dắt con lừa của về. Khi nàng gốc mai vàng nở rộ trong sương giá câu , Thôi Tuệ mới chợt nhận , dùng ám tiễn cứu trong đêm ám sát là Chu Hạnh.

Thôi Tuệ khó hiểu: “Vì cứu ?”

Chu Hạnh đáp: “Hứa đại nhân trồng đầy lạp mai trong huyện nha, là lưu một chút sinh cơ cho những ngày đông vạn vật khô héo. Ta chịu sự dạy dỗ của ngài , nay Đại Tề đang độ giữa đông rét buốt, đương nhiên cũng nỡ mấy bông hoa sinh cơ nhỏ nhoi tàn lụi.”

Lần đầu gặp Chu Hạnh, cả nàng toát lên vẻ phàm tục như hòa lẫn chốn phố chợ. Từng cử chỉ hành động đều mang theo khí tức tầm thường, thế nên dễ khiến bỏ qua dung mạo của nàng. Nàng quá hiểu sơ hở của , nên lúc nào cũng rủ nửa rèm mi, hiếm khi thẳng khác.

Thôi Tuệ kiến thức nông cạn, nhiều, cách nào đoán lai lịch của Chu Hạnh. cái ngày chạm ánh mắt nàng, vô cớ sự sắc bén từng trong đôi mắt cho chấn động. Hứa Phụng nhậm chức ở Đan Ngọc mới tám năm, thể nào mài một thanh đao sắc bén nhường . Cho nên, Chu Hạnh tuyệt đối của Hứa Phụng.

Sau đó Chu Hạnh mời uống . Ơn cứu mạng lớn bằng trời, Thôi Tuệ lý do gì để từ chối, thế nên mới cùng nàng xuống trong nhã gian của một quán .

Bọn họ mở một cuộc trò chuyện mang tính đại bất kính chính tại nhã gian đó. Chu Hạnh , triều đình Đại Tề nay mang trọng bệnh, tệ nạn chất chồng như núi, đến bước đường cùng t.h.u.ố.c nào chữa khỏi. Mảnh đất mục nát thể ươm mầm non. Vì , bá tánh an cư, bốn biển thái bình thì buộc nhổ cỏ tận gốc.

Thế nhưng Thôi Tuệ cho rằng, triều đình dẫu thủng trăm ngàn lỗ hổng nhưng vẫn thể vãn hồi. Những giữ gìn công đạo vẫn chiếm đa . Hoàng đế Đại Tề thánh minh, là một bậc minh quân tất sửa, tội tất phạt. Chỉ cần nhổ bỏ từng tên quan tham nhũng, là thể dẹp yên bạo loạn, định kỷ cương triều đình.

Thế là hai lập ván cược. Chu Hạnh cược thế đạo bất công, tư lợi, chính tà khó phân. Thôi Tuệ khăng khăng sương mù dẫu bao phủ, nhưng công lý mờ, mây mù cũng ngày tan để trăng sáng tỏ.

Mà ván cược tính chỉ mới duy trì năm tháng, Thôi Tuệ thua cược tới ba .

Lần thứ nhất, là tháng Giêng. Chân mang hồ sơ vụ án tiến kinh thành, chân vụ án bưng bít mỏ vàng kết quả. Xử lý sấm rền gió cuốn, Triệu Chấp vốn dĩ dù thế nào cũng thể rũ sạch trách nhiệm, chẳng hề liên lụy. Ngay cả Triệu Khác ở tận Đan Ngọc xa xôi cũng thả với tấm án vô tội. Thôi Tuệ ôm cuộn hồ sơ lặn lội ngàn dặm mang về, trong lòng chỉ thấy hoang mang bàng hoàng.

Lần thứ hai, là việc màng vác lưng bêu danh lấy oán báo ân, tự tay dâng lên danh sách gian lận kỳ thi Đình để vạch trần Cung Trạch. Chuyện từng huyên náo khắp thành, rung trời lở đất. Ấy mà ngay ngày hôm nay, Hoàng đế hạ lệnh thả Cung Trạch. Một đám quan viên tép riu thì xử hết đợt đến đợt khác, còn kẻ chủ mưu bộ vụ gian lận là Cung Trạch chỉ phạt đ.á.n.h hai mươi gậy, trừ bổng lộc nửa năm. Dọc đường xuất cung, Thôi Tuệ thất hồn lạc phách, mãi chẳng thể nào buông bỏ .

Lần thứ ba, dù kết quả cuối cùng, nhưng trong lòng sớm tường tận. Chiếc thuyền chở tang vật sông Đại Vận dính líu đến mấy vị trọng thần, ngay cả đích tôn của Vinh Quốc công cũng nhúng chàm trong đó. Tròn một tháng kể từ khi thu giữ thuyền tang vật, Thôi Tuệ ngày ngày chạy đôn chạy đáo đến Hình bộ. Bằng chứng điều tra trình lên hết cuốn tới cuốn khác, thế nhưng Hoàng đế mãi vẫn chần chừ chịu hạ lệnh xử trí. Nghĩ , hẳn là y đang tìm cơ hội gỡ tội cho nhà họ Phàn, đến cuối cùng vẫn sẽ mắt nhắm mắt mở mà bỏ qua cho Phàn gia.

Thôi Tuệ vì hai chữ công đạo mà phản bội ân sư, bỏ mặc tính mạng, rốt cuộc rơi bước đường đời c.h.ử.i rủa mắng mỏ. Còn đám bề thì chỉ dĩ hòa vi quý, giơ cao đ.á.n.h khẽ, khuấy cho vũng nước càng thêm đục ngầu, dơ bẩn. Hắn bận rộn một phen, kết quả dã tràng xe cát, cuối cùng còn Hoàng đế sinh lòng nghi kỵ. Một bầu nhiệt huyết trung thành trôi tuột theo dòng nước, giờ phút đối mặt với Chu Hạnh, chỉ đành cúi đầu nhận thua.

Thôi Tuệ nay thấu thị phi, đau đớn xót xa, vẻ mặt khổ sở thở dài: “Làm vua mà bất nhân, mặc kệ bá tánh lầm than, chỉ chăm chăm đấu đá cùng triều thần, cân đo đong đếm lợi hại, tự ý đổi luật pháp. Xem vạn dân như rơm rác, coi quốc pháp như giày rách. Có vị quân vương thế quả là nỗi bất hạnh của Đại Tề .”

Chu Hạnh vỗ vỗ vai như ngầm an ủi, đó đặt một chén rượu xuống mặt : “Thôi đại nhân, chơi chịu, xin mời.”

Chén rượu nhập bọn vốn đặt mặt Thôi Tuệ từ mấy tháng . lúc đó, còn tràn đầy nhiệt huyết, một lòng tin rằng giang sơn rộng lớn, thiên lý rành rành, thế gian vẫn còn sự công bằng. Nay mới bản lúc đó nực đến mức nào. Hắn trung với nước chứ trung với vua, phản bội ân sư nhưng phản bội đạo lý. Đến nay cũng chẳng còn gì để , im lặng giây lát, thầm lời tạ tội với liệt tổ liệt tông trong lòng, cuối cùng bưng chén rượu lên uống cạn một , : “Bây giờ các bao nhiêu phần thắng, Thanh Ưng bộ thật sự kinh thành ?”

“Vẫn , nhưng cũng sắp .” Chu Hạnh đáp: “Phần thắng là từng chút từng chút mà giành lấy. Tiếp theo đây, đành trông cậy sự giúp đỡ của Thôi đại nhân .”

Hơi rượu cay nồng bốc lên khiến hốc mắt Thôi Tuệ đỏ ngầu: “Cô cứ . Dù bây giờ cũng đời c.h.ử.i rủa đến rát cả lưng , chẳng việc gì là nữa.”

Chu Hạnh tủm tỉm hỏi: “Không ngày thường Thôi đại nhân lui tới chốn thanh lâu kỹ viện ?”

Thôi Tuệ giỏi uống rượu, ngày thường qua với đồng liêu cũng ít, càng thích những nơi ô uế mịt mù : “Không thường xuyên.”

Chu Hạnh mỉm đầy ẩn ý: “Bắt đầu từ bây giờ, đành phiền Thôi đại nhân yêu thích những chốn đó .”

Lục Chước Quang giữa thanh thiên bạch nhật dạo quanh thư phòng nhà , cuỗm ít bạc trắng cất giấu trong ngăn kéo bí mật. Sau đó, một tay ôm hộp tiền đầy ắp, một tay ôm chậu hải đường về phường Kim Ngọc.

Trong sân một bóng , cửa các phòng đều đóng chặt. Khoảnh khắc bước qua cổng viện, Lục Chước Quang thấy tiếng lạ vọng . Hắn lập tức khựng bước, vểnh tai ngóng tìm nơi phát âm thanh. Đứng sững tại chỗ ngẫm nghĩ một lát, lục lọi trong ký ức tìm kiếm chủ nhân của giọng , lờ mờ nhớ đây là Thôi Tuệ, kẻ mà năm xưa Lý Ngôn Quy ám sát thất bại.

Trong ấn tượng của , là một thanh niên trắng trẻo, toát lên sự khuôn thước đoan chính của quan văn, lâu thấy nét hèn mọn nhu nhược. Đô Sát Viện quá nhiều văn quan kiểu , Lục Chước Quang thuở là chiếu theo bộ dáng của bọn họ để học cách một văn nhân.

Chút chức ngự sử quèn thể sống đến ngày hôm nay, bộ đều nhờ việc Chu Hạnh lúc nổi lòng từ bi cứu mạng. Hai xa cách mấy tháng, nay ngày đầu tiên kinh nhiệt tình liên lạc, tên họ Thôi tìm đến cũng siêng năng thật. Vậy thì một thích rải lòng thương khắp nơi, và một kẻ mang ơn cứu mạng, đóng chặt cửa nẻo trong phòng thì thể bàn luận chuyện gì đây?

Lục Chước Quang tới ngoài cửa, theo bản năng khom sát , qua khe cửa trong, bèn thấy hai đang trò chuyện rôm rả. Sau đó, Lục Chước Quang cảm thấy hành động dòm ngó quang minh chính đại, hợp với tư cách quân tử, mất thể diện của một văn nhân nho nhã như . ngặt nỗi chẳng trong phòng mời mọc, cũng khó mà trực tiếp đẩy cửa xông . Vì , nhất thời đực ngoài cửa, tiến thoái lưỡng nan.

May mà tai Chu Hạnh cũng tính là thính nhạy, để Lục Chước Quang đợi quá lâu. Nàng mở cửa trêu đùa: “Tú tài đại lão gia nhà chúng về đây.”

Cánh cửa mở toang, ánh tà dương vương vãi khắp mặt đất, chiếu rọi cho cả gian phòng rực rỡ sắc mây. Lục Chước Quang mặc trường sam trắng như tuyết, trong n.g.ự.c ôm một chậu hải đường đỏ rực, mái tóc đen nhánh xõa vai vài sợi vương cánh hoa, tựa một bức họa dào dạt sắc xuân, cây cỏ tươi , rực rỡ ánh sáng.

Ánh mắt Chu Hạnh chỉ dừng chậu hải đường một chốc, nhanh chuyển đến cố định mặt Lục Chước Quang. Nàng tiện tay nhận lấy chậu hoa: “Bản lĩnh lớn gớm nhỉ, ăn trộm là ăn cướp đây?”

“Mua đấy.” Lục Chước Quang nhấc chân bước trong, hộp tiền kêu loảng xoảng, những thỏi bạc va phát âm thanh giòn tan.

Thôi Tuệ vốn đang xoay lưng về phía cửa, thấy động tĩnh tới bèn dậy nghênh đón. Nào ngờ đầu , phát hiện tới thế mà là vị môn khách lừng danh của nhà họ Triệu dạo . Cho dù ánh mắt lúng liếng gợn sóng, dung mạo tuấn mỹ phi phàm, nhưng rơi trong mắt Thôi Tuệ chẳng khác nào quỷ đòi mạng. Đôi tay đang định vái chào cứng đờ giữa trung, sắc mặt cũng trở nên khó coi: “Người ...”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lech-nhip-ten-goc-hoang-khang-tau-ban/chuong-72-bi-ly-duong-thu.html.]

Lục Chước Quang ngửi thấy trong khí lẩn khuất chút rượu, cúi đầu thấy bàn chỉ một chén rượu cạn, lập tức đoán tám chín phần lý do Thôi Tuệ xuất hiện ở đây. Hắn nở nụ ôn hòa: “Thôi đại nhân quý nhân quên việc, nhớ là ai ?”

Thôi Tuệ nụ cho kinh hãi, vội lùi mấy bước, giữ cách với . Lần kẻ ám sát là một tên tùy tùng mặt lạnh như tiền, so với kẻ đó, Thôi Tuệ cảm thấy cái tên thư sinh giả danh lừa bịp mắt lúc nào cũng ôm khư khư quyển sách tỏ vẻ vô cùng chăm chỉ, nhưng thực chất nửa ngày trời chẳng chịu lật lấy một trang mới thực sự nguy hiểm hơn vạn phần. Hèn chi đây trong kinh thành cứ bảo gương mặt của còn nổi bật hơn cả học thức, nhà họ Triệu e rằng cũng chẳng để môn khách.

Chu Hạnh thấy bộ dạng của thì cảm thấy buồn , bèn lên tiếng giải thích: “Nhược Ngu , vị nay còn là môn khách nhà họ Triệu nữa. Hắn sớm nhận con đường khoa cử chốn quan trường khó lòng đền nợ nước, nên bây giờ lên núi thổ phỉ .”

“Ồ, hóa chén rượu bàn là rượu kết nghĩa .” Đôi mắt đen láy của Lục Chước Quang đảo quanh, liếc Chu Hạnh. Trong lòng thầm nghĩ, cái gặp ai cũng đòi xưng gọi thế nhỉ? Thôi đại nhân là Thôi đại nhân, cái gì mà Nhược Ngu ? Tên tự thể gọi bừa bãi như , chẳng hợp lễ giáo chút nào.

Chu Hạnh giả vờ như thấy ánh mắt mang theo trách móc của , ôm chậu hoa cửa, định bụng chọn một vị trí thích hợp bảo Tiền Bất Đoạn mang trồng.

Trong nhà chỉ còn hai , Lục Chước Quang điềm nhiên tự tại tìm một chỗ xuống. Vừa đầu thì thấy Thôi Tuệ thế mà càng càng xa, xém chút nữa là dán chặt chân tường. Hắn khó hiểu hỏi: “Tại ngươi kiêng dè đến ? Theo lý mà , ngươi với mới nhiều chuyện để với chứ.”

Sắc mặt Thôi Tuệ cứng đờ: “Sao ngươi ?”

“Sau khi về kinh, đồn ngươi vì lập công mà phản bội ân sư, nay trở thành tấm gương sáng cho phường vong ân phụ nghĩa .” Lỗ tai của Lục Chước Quang thính nhạy muôn phương, ngang qua phố chợ nhộn nhịp thể nắm bắt ít thông tin. Hắn tỏ tường danh tiếng hiện tại của Thôi Tuệ như lòng bàn tay, bèn nghiêm túc : “Ta cũng .”

Lời đ.â.m trúng nỗi đau của Thôi Tuệ. Sắc mặt trắng bệch, xoa xoa hai bàn tay , gượng gạo : “Thôi đừng chuyện nữa.”

Lục Chước Quang vẫn tiếp tục: “Ta tuy danh lợi mờ mắt, cá quên nơm như ngươi, nhưng kẻ phản bội thì cũng kinh nghiệm . Nếu trong lòng ngươi vẫn còn nặng nề vì chuyện , thể khai sáng cho ngươi đôi chút.”

“Không cần , đa tạ.” Thôi Tuệ miễn cưỡng nhếch mép, nặn một nụ cứng đờ. Ngoài mặt thì vẫn khách khí, nhưng trong lòng thầm mắng: Cái tên thư sinh rởm đang hươu vượn cái quái gì ? Rõ ràng là vẻ hiền lành t.ử tế, cớ trong lời kẹp d.a.o giấu kiếm, lén lút c.h.ử.i xéo ?

Lục Chước Quang chán nản thu hồi tầm mắt, sự hèn mọn nhu nhược của kẻ chút thất vọng.

Thôi Tuệ cảm thấy cả bứt rứt khó chịu, tài nào thở nổi khi ở chung một mái nhà với tên . Nghĩ tới lúc ở kinh thành thường xuyên kề cận bên Triệu Khác, chắc hẳn cũng là một tên đồng lõa hành hung ác, trong lòng Thôi Tuệ càng thêm bất an. Không thấu sự e dè của , Lục Chước Quang chợt mở miệng bắt chuyện: “Thực đêm đó, nhiệm vụ ám sát ngươi đáng lẽ do tay. lúc đó trúng độc mù mắt nên thể hành động, mới đổi thành Lý Ngôn Quy. Nếu đêm đó , ngươi chẳng sống nổi đến bây giờ .”

Lục Chước Quang vô cùng ôn hòa: “Thật ngờ hôm nay chúng thể chung phòng trò chuyện phiếm, đúng là duyên phận, Nhược Ngu .”

Rõ ràng tiết trời chẳng hề oi bức, mà Thôi Tuệ cảm giác mồ hôi đang túa . Ai rảnh mà thèm trò chuyện phiếm với chứ, Chu Hạnh mãi vẫn chịu thế?!

Vừa mới dứt dòng suy nghĩ, Chu Hạnh cầm một tờ giấy bước cửa. Tờ giấy chi chít chữ , nàng lướt qua một lượt nhanh, sang với Thôi Tuệ: “Nhược Ngu , nơi mà với đó tên là Quỳnh Cư Các. Những ngày tới hãy lui tới đó vài chuyến, nào cũng gọi Thanh Ngô cô nương tiếp. Gần đây, con trai nhỏ của Đại Lý Tự Khanh vô cùng si mê Thanh Ngô, tiếc vung ngàn vàng chỉ để đổi lấy một nụ của nàng , xem nàng như bảo bối nâng niu trong lòng bàn tay. Huynh mà tìm Thanh Ngô nhiều , nhất định sẽ chọc giận . Đợi đến khi tới tận cửa tìm cớ sinh sự, cứ hạ thấp tư thế, bày tiệc bồi tội, mời uống rượu mua vui.”

Nói đoạn, nàng đầu sang Lục Chước Quang: “Lúc dự tiệc, ngươi cùng Nhược Ngu . Lỡ như nguy hiểm, còn hỗ trợ.”

Lục Chước Quang : “Nhược Ngu vẻ thích lắm. Vừa nãy chuyện với , chẳng thèm để ý gì tới cả.”

Thôi Tuệ vạn ngờ tên còn dám trắng trợn cáo trạng láo như , vội vàng xua tay lia lịa: “Không hề chuyện đó, tuyệt đối chuyện đó!”

Chu Hạnh thừa tính tình ngang ngạnh bướng bỉnh của trỗi dậy, cố ý trêu chọc Thôi Tuệ, bèn gấp tờ giấy , : “Lục Chước Quang, đời ai dám lơ ngươi. Đừng tưởng lúc nãy ở đây thì ngươi vu oan giáng họa thế nào cũng .”

Thôi Tuệ: “...”

Lục Chước Quang gật đầu, vẻ đồng tình với lời , khó Thôi Tuệ nữa, chỉ : “Ta thể dự tiệc, nhưng cô cùng.”

Chu Hạnh đáp: “Ta cần xuất hiện.”

“Có chứ.” Lục Chước Quang ngả lưng ghế, bày vẻ mặt mất hết hứng thú: “Giao du với bọn hoang dâm vô độ, còn mệt mỏi hơn cả việc ứng phó với đám thư sinh mở miệng những lời chua lét, hở chút là ngâm thơ đối liễn so bì học thức. Cô cùng, lười hư tình giả ý, khi chỉ g.i.ế.c sạch bọn chúng cho xong.”

Chu Hạnh ngay Lục Chước Quang ngày ở kinh thành suốt ngày mang trò , đáy mắt thoáng chốc ánh lên ý : “Ngươi ở những trường hợp khác những trò khác để lấy trêu chọc ?”

“Ta từng qua một lời đồn đại, bảo rằng Lục tú tài đến chừng tuổi mà vẫn chịu gần gũi nữ sắc, là do mắc chứng bệnh khó .” Thôi Tuệ cuối cùng cũng tìm cơ hội gỡ gạc một ván, bèn Lục Chước Quang hỏi: “Phải ?”

Lục Chước Quang lười nhác ngáp dài đáp: “Đó là do tên Lý Ngôn Quy ghi hận cuỗm mất lương tháng của nên cố tình phao tin đồn nhảm đấy.” mà tin đồn quả thực cũng giúp chặn ít phiền phức. Nhớ hồi vị nữ tộc trưởng cứ khăng khăng nằng nặc đòi bắt về thảo nguyên sủng nam, chính vì tin tức mới vội vàng dứt khoát từ bỏ việc bám đuôi. Cho nên Lục Chước Quang cũng từng thanh minh.

Chu Hạnh mở bức thư , vẻ vô cùng nghiêm túc vờ một nữa, cố gắng đè nén ý đang lan khóe môi. Lát , nàng mới hắng giọng : “Được , cùng.”

Thôi Tuệ nhịn thắc mắc: “Chu cô nương, nếu thiết yến mời Tần công t.ử thì việc gì phí công tốn sức thế ? Ta cứ trực tiếp gửi thiệp mời là xong mà.”

Chu Hạnh khẽ lắc đầu, đáp lời: “Tên quanh năm suốt tháng đắm chìm trong chốn ăn chơi trác táng, buông thả d.ụ.c vọng. Muốn buông lỏng cảnh giác thì việc đầu tiên là cùng hội cùng thuyền, đồng lưu hợp ô với .”

Thôi Tuệ gặng hỏi: “Vậy tại hạ mạn phép hỏi nhiều một câu, tại chúng bày mưu tính kế với Tần công tử?”

Chu Hạnh bật , đuôi mày khóe mắt hệt như ngọn gió xuân vương vấn, ấm áp biếng nhác: “Bởi vì những lời quan trọng, bắt buộc thoát từ chính miệng của .”

Chú thích:

Bì lý dương thu (皮里阳秋) chỉ việc trong lòng sự đ.á.n.h giá, khen chê rõ ràng nhưng thẳng , thường là ngoài mặt bình thản, bên trong nhận xét riêng. Có thể hiểu nôm na là: “Trong bụng sẵn cân nhắc, khen chê nhưng .”

 

Loading...