Lệch Nhịp (Tên gốc: Hoang Khang Tẩu Bản) - Chương 73: Siêng năng tằn tiện
Cập nhật lúc: 2026-09-03 03:33:42
Lượt xem: 62
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tần Hoán, mang tiếng là con trai út của Đại Lý Tự Khanh, nhưng thực cũng ngoài bốn mươi, vợ con đầy đủ. Hắn cậy gia thế hiển hách che chở, thêm chút công trạng vốn liếng nên treo một chức quan nhàn tản, bổng lộc cao cũng chẳng thấp trong kinh doanh, suốt ngày cùng đám bạn lê la chốn phong nguyệt, sống cuộc đời tiêu d.a.o tự tại. Tên cực kỳ đắm chìm trong tửu sắc, từ các thanh lâu lớn nhỏ đến những phường kỹ viện trong kinh thành đều thấy bóng dáng . Nhờ thói vung tiền qua trán, luôn tâng bốc là vị khách quý chốn lầu xanh.
Hắn chẳng loại chung tình gì cho cam, hôm nay mê mẩn cô nương Thược Dược, ngày mai thể say đắm cô nương Mẫu Đơn. bù , từng để các nàng chịu thiệt thòi, lúc tình đang nồng cháy hận thể dọn hẳn tới kỹ viện mà ở. Gần đây đang cưng chiều Thanh Ngô của Quỳnh Cư Các như báu vật trong lòng bàn tay. Chẳng những dốc túi mua sắm ngọc ngà châu báu tặng nàng, còn cẩn thận lo lót tiền nong cho tú bà, tháo luôn cả thẻ tiếp khách của nàng xuống, cấm tiệt nàng hầu hạ kẻ khác.
Nào ngờ hôm nay tới nơi, tú bà lộ vẻ mặt khó xử bẩm báo: “Thanh Ngô cô nương một vị đại nhân điểm danh gọi , nô gia phận thấp hèn, dám cãi lệnh.”
Tần Hoán lăn lộn ở những chốn lâu, thể coi là thổ hào của chốn tiêu tiền như nước, từng gặp kẻ nào to gan dám giành với . Hắn lập tức nổi trận lôi đình, gặng hỏi kẻ đó là ai. Tú bà vội lấy quạt che nửa khuôn mặt, hạ giọng đáp nhỏ: “Nghe là một vị quan lớn, mang họ Thôi.”
Dù Tần Hoán thượng triều tham dự chính sự, cái chức quan nhàn tản cũng chỉ ở rìa ngoài quan trường, nhưng danh tiếng của vị Thôi đại nhân vang vọng bên tai. Những sóng gió trong kinh thành hiện nay đều phần góp sức nhỏ của Thôi Tuệ. Từ đầu xuân năm nay, hễ biến cố lớn nào là y như rằng thấy bóng dáng . Dù danh tiếng chà đạp tơi tả, chôn vùi xuống tận bùn đen, nhưng mặt Hoàng thượng, đích thực là vị công thần nắm giữ quyền lực thực sự, danh tiếng đang lên như diều gặp gió, hơn nữa mới thăng quan.
Tần Hoán phụ năm bảy lượt dặn dò, dạo triều đình biến động liên miên, thời vận , tuyệt đối khoa trương liều. Vì , đành nuốt cục tức bụng, ghim chặt cái tên Thôi Tuệ trong lòng.
Ngờ mấy ghé , vẫn chẳng gặp Thanh Ngô, xách tú bà hỏi tội, nào cũng đều nhận câu trả lời là Thôi Tuệ. Tần Hoán hận đến nghiến răng nghiến lợi, trong bụng đinh ninh rằng càng nhún nhường thì đối phương càng đà lấn tới. Cứ mải miết suy tính, trằn trọc nghĩ ngợi: “Cái tên Thôi Tuệ chẳng qua chỉ là một tên tiểu quan tép riu mới phất lên, hai tháng còn là chức Biên tu thất phẩm quèn, nay mới leo lên hàng ngũ phẩm. Vậy mà phong hàm sinh thói hống hách coi trời bằng vung, dám đè đầu cưỡi cổ chà đạp lên mặt mũi , coi là quả hồng mềm dễ nắn chắc?”
Càng uống rượu, lửa giận trong lồng n.g.ự.c càng cháy bừng bừng. Hắn đập nát chén rượu, đẩy ngã nhào cô nương đang tựa trong lòng, chẳng chẳng rằng hùng hổ lao thẳng nhã gian của Thôi Tuệ, túm lấy cổ áo toan trút giận.
Thôi Tuệ sợ đến mức mặt cắt còn một giọt máu, liên tục vái lạy xin tha, mãi đến khi trò chuyện mới cớ sự đều do hiểu lầm. Hắn chỉ là mến mộ tài nghệ đàn hát của Thanh Ngô mà thôi, Tần Hoán cũng say đắm cô nương , tuyệt đối hề ý nẫng tay đoạt . Văn nhân vốn giỏi ăn , kẻ từng lăn lộn trong quan trường càng là những kẻ khôn ngoan xảo quyệt. Từng lời Thôi Tuệ đều như rót mật tai Tần Hoán, cộng thêm thái độ cung kính khúm núm hết mực. Sau một hồi tâng bốc nịnh nọt, Tần Hoán bèn nguôi giận, khoác vai ôm cổ, xưng gọi với . Nhân cơ hội đó, Thôi Tuệ thuận nước đẩy thuyền ngỏ lời bao trọn nhã gian ở Quỳnh Cư Các để thiết yến tạ tội với .
Tần Hoán thấy hạ nhún nhường, thái độ vô cùng thành khẩn, dẫu cũng là danh phận trong triều đình, kết giao với Thôi Tuệ cũng chẳng hại gì. Hơn nữa, hai cùng chung sở thích, cùng để mắt tới một cô nương, hẳn là những chuyện khác cũng sẽ vô cùng tâm đầu ý hợp. Hắn vốn ham mê yến tiệc vui chơi, ngẫm nghĩ một phen bèn sảng khoái gật đầu cái rụp.
Sau khi tin tức truyền đến tai Chu Hạnh, nàng bèn chuẩn đồ đạc để dự tiệc. Ngày ở Đan Ngọc, nàng thường lê la đường phố, hễ mặc y phục mới tinh màu sắc sặc sỡ đều sẽ rước lấy sự chú ý, nên nàng chỉ mặc mặc vài bộ áo vải thô kệch. Cứ rách chỗ nào nhờ Mạc Kinh Thu mạng vá chỗ nấy, độ tươm tất chăng cũng chỉ hơn ăn mày một bậc. Còn bộ cẩm y mang từ Tái Bắc về thì luôn yên đáy hòm, trừ những dịp quan trọng thì tuyệt đối đụng tới, cho nên nếu bồi Thôi Tuệ dự tiệc thì mấy bộ cánh tồi tàn đó chắc chắn là dùng .
Hộp tiền mà Lục Chước Quang ôm về hôm nọ cứ thế đặt phịch chiếc bàn giữa nhà chính, cái nắp thì bay biến mất. Ai xài thì cứ việc tự nhiên lấy, chẳng màng tính toán thiệt hơn. Theo như Chu Hạnh quan sát, cái hộp quả thực y hệt cái chậu tụ bảo, cứ vơi tự động đầy ắp, lúc nào cũng trong tình trạng rủng rỉnh tiền nong.
Nàng vốc một nắm bạc ngoài, lúc Lục Chước Quang đang luyện chữ ngoài sân - ai nấy đều bận rộn với công việc riêng của , chỉ mỗi là thảnh thơi nhàn rỗi. Thật nếu là thì chuồn hát kịch từ đời nào . nay phận khác, tiện huênh hoang phô trương khắp nơi, đành ráng ở lỳ trong sân chuyên cần tập tành.
Chu Hạnh ngang qua, liếc những dòng chữ gà bới giấy, buông một câu trêu chọc: “Kẻ nào cần cù bù thông minh nhỉ?”
Lục Chước Quang sầm mặt, vứt toẹt cây bút mực xuống bàn, chẳng thèm lách gì nữa. Thấy nàng sắp sửa ngoài, lập tức đòi theo. Chu Hạnh vốn chẳng quen cảnh rủ rê khác dạo phố mua sắm, nhất thời hối hận vì lúc nãy lỡ lời, nhưng tự gây họa thì tự chịu, đành để bám đuôi.
Hai bước khỏi cửa phường Kim Ngọc, bèn tiện đường ghé tới khu phố sầm uất san sát những cửa tiệm. Chu Hạnh ghé một tiệm may mặc chọn y phục cho . Lục Chước Quang cứ như tượng gỗ bên cạnh, chẳng hé răng góp ý một lời, cũng chẳng mở miệng khen ngợi lấy một câu về sự lựa chọn của nàng. Dù dáng vẻ của nhạt nhẽo là thế, mà ông chủ tiệm may vẫn những lời trái lương tâm mà khen ngợi: “Hai vợ chồng các vị tình cảm mặn nồng quá, hẳn là tân nương mới về nhà chồng nhỉ? Phụ nữ thành lâu mua quần áo hiếm khi thấy trượng phu chịu tháp tùng cùng lắm.”
Chu Hạnh và Lục Chước Quang xong câu thì đồng loạt sững sờ, theo phản xạ sang đối phương, vô tình bắt gặp ánh mắt .
Lục Chước Quang vội vã đầu , dời mắt cực kỳ nhanh, ánh bâng quơ đậu xuống cái kệ giày ngay cạnh, khóe môi khẽ mím chặt. Một lát , hẳn là qua một phen suy xét cặn kẽ, nghĩ lời đáp trả cho câu ban nãy. Hắn đang định mở miệng đính chính chuyện hai là phu thê thì nào ngờ Chu Hạnh túm chặt lấy tay , đan mười ngón tay một cách vô cùng mật, híp mắt : “ ạ, phu quân và vốn là thanh mai trúc mã, gắn bó từ thuở ấu thơ, lẽ thành từ lâu , nhưng ngặt nỗi cha mất sớm, gia cảnh bần hàn, cha ưng, thế là lạy lục van xin hết lời, mãi đến nay hai mươi bốn tuổi mới rước về.”
Lục Chước Quang nàng buông lời ba hoa chích chòe, bất giác rụt tay . Hai bàn tay đang úp sát giằng co qua một trận, nhưng cũng chẳng tài nào gạt .
Ông chủ tiệm bèn sang với : “Nương t.ử nhà chờ lâu như , lãng phí cả tuổi xuân nhất, nhất định đối xử với nàng . Hôm nay cứ mạnh tay sắm cho nàng vài bộ y phục mới, tháng ngày chắc chắn sẽ êm ấm sung túc.”
“Phu quân tính tình khép kín.” Chu Hạnh xáp gần Lục Chước Quang, đôi mắt ngập tràn ý chăm chú sườn mặt . Thấy càng lẩn tránh, nàng càng trêu chọc: “Tuy bình thường chẳng lời hoa mỹ, nhưng yêu thật lòng, thể cảm nhận .”
Lục Chước Quang thấy nàng càng lúc càng đà lấn tới, khẽ ngoảnh đầu nàng một cái: “Y phục diêm dúa gọi mời dâm đãng, lời lẽ cợt nhả mất đức hạnh.”
Chu Hạnh sắp sửa lôi một đống giáo điều đạo đức răn dạy, bèn phận mà thu , sang với ông chủ: “Chàng nghèo đến mức áo quần chẳng bao giờ dám may thêm túi, hôm nay vẫn là nhờ mượn tiền góp mãi mới đủ bạc để sắm đồ mừng tân hôn. Không đại ca thể châm chước giảm giá đôi chút, xem như là việc thiện tích đức ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lech-nhip-ten-goc-hoang-khang-tau-ban/chuong-73-sieng-nang-tan-tien.html.]
Chu Hạnh vòng vo một vòng lớn cuối cùng cũng lộ rõ bộ mặt thật, tàn nhẫn mặc cả với ông chủ. Cò kè bớt một thêm hai qua một hồi, ông chủ cuối cùng cũng đồng ý gửi lời chúc phúc đến đôi tân nhân nghèo túng , giảm giá xuống còn một nửa.
Chỉ nội việc mua sắm váy áo và giày dép ngốn hết trọn một buổi sáng. Vừa bước chân khỏi cửa tiệm, Lục Chước Quang lên tiếng: “Có là đủ bạc .”
Chu Hạnh đáp: “Dẫu là tiền ăn trộm thì cũng tiêu pha tằn tiện chứ. Chẳng lẽ bao nhiêu thì cho bấy nhiêu ? Dù là núi vàng núi bạc thì vung tay quá trán cũng ngày cạn kiệt.”
“Đây là ăn trộm.” Lục Chước Quang nhấn mạnh: “Đó là tiền mua mạng của bọn quan tham ô.”
Chu Hạnh chẳng buồn tranh cãi với cái tên sát thủ coi việc đột nhập cướp bóc như chuyện thường tình . Nàng chỉ thấy miệng đắng lưỡi khô, họng rát đến mức sắp bốc khói, dứt khoát tìm một quán ghé nghỉ tạm.
Quán vốn là nơi phức tạp, cá vàng cám lợn lẫn lộn. Mỗi khi cần thăm dò tin tức, Chu Hạnh đều ưu tiên lựa chọn những chốn như thế . Đôi mắt nàng lia nhanh khắp quán một lượt, cuối cùng chọn một chỗ cạnh mấy tên đàn ông. Trà nóng dọn lên, Chu Hạnh tiện tay rót hai chén, đẩy một chén tới mặt Lục Chước Quang. Cả hai đều cực kỳ yên lặng, chẳng với tiếng nào.
Chẳng mấy chốc, Chu Hạnh chắp vá phận của mấy tên ở bàn bên qua cuộc trò chuyện của bọn họ. Bọn chúng là nha dịch trướng Kinh phủ, đang lúc chờ đổi ca trực nên lẻn tới đây nghỉ ngơi đôi chút. Đang trò chuyện, bọn chúng chuyển đề tài sang kết quả xử lý vụ gian lận kỳ thi Đình đợt .
Quả nhiên Hoàng đế hề nghiêm trị Cung Trạch. Dẫu ông cũng là trọng thần duy nhất thể đối chọi gay gắt với Triệu Chấp, thêm nhiều năm quan trong triều. Hễ biến cố, quá nửa triều thần đều mặt xin giảm tội, kể còn dây mơ rễ má đến muôn vàn tông thất thế tộc. Dù cân nhắc từ góc độ nào chăng nữa, Cung Trạch cũng thể trừng trị theo luật pháp. Vậy nên Hoàng đế chỉ xử t.ử một vài quan viên cấp trung bình khá trong Đô Sát Viện, đó giáng cho Cung Trạch một cái tội quản giáo cấp nghiêm, hời hợt cho qua chuyện .
Ngược , Binh bộ Thượng thư chẳng dễ dàng thoát tội. Những bằng chứng con thuyền tang vật quá đỗi xác thực, rửa sạch . Thẩm vấn đến phút cuối, dường như ông cũng nhận kết cục thê t.h.ả.m của bản và nhà họ Trịnh, bèn loạn c.ắ.n càn trong ngục, chỉ vu khống Lĩnh Vương, mà còn lôi tuột luôn cái chuyện lệnh Đại Lý Tự Khanh lén buôn bán muối quan ánh sáng.
những chuyện đều chỉ là lời suông, bằng cớ, thêm đó tình trạng của Trịnh Dật gần như phát điên, chẳng ai thèm coi là thật. Tóm Hoàng đế hạ chỉ định tội, tịch thu tài sản, tru di tộc họ Trịnh, nữ quyến dòng thứ đày biên cương, bộ tài sản đều sung công quỹ. Những thương nhân hối lộ một ai chạy thoát, thảy đều tịch thu gia sản và c.h.é.m đầu. Những quan viên liên đới khác cũng nhận những án phạt nặng nhẹ khác . Riêng tên cháu đích tôn của nhà họ Phàn, kẻ tòng phạm cầm đầu vẫn đang chịu cảnh giam giữ trong ngục, tạm thời thấy động tĩnh gì.
Cung Trạch, kẻ duy nhất khả năng kiềm chế Triệu Chấp, nay thương tổn nguyên khí nặng nề. Trong cảnh dầu sôi lửa bỏng , Hoàng đế quyết động đến phủ Vinh Quốc Công. Đồng thời, do liên lụy từ Trịnh Dật, Triệu Chấp cũng chịu phạt trừ bổng lộc và bãi chức đóng cửa hối . Thôi Tuệ thăng quan, điều khỏi Hàn Lâm Viện, tiến Nội Các, nhận hàm Đại học sĩ. Lĩnh Vương thì tiếp tục treo cái mạng dở sống dở c.h.ế.t ở Hình bộ, dăm ba bữa vác mặt lên chùa núi. Mọi chuyện diễn gần như khớp với dự đoán của Chu Hạnh.
Ngoài còn một đại sự cực kỳ quan trọng khác. Trước đó, Tư Thiên Giám dâng một bản tấu chương ghi dòng chữ “Huỳnh Hoặc nghịch hành, thiên giáng hung triệu”, ngụ ý chỉ thiên tai bùng nổ, bề mưu phản, dự báo trong triều kẻ thèm khát ngai vàng, mưu đồ phản nghịch. Chưởng ấn công công của Tư Lễ Giám vì phân ưu cùng Hoàng thượng, tâu rằng ngày sinh thần của Hoàng đế sắp tới, nên nhân ngày lành tháng tổ chức đại lễ tế thiên, cầu phúc cho dân chúng, dẹp yên thiên tai, củng cố giang sơn.
Hoàng đế vốn cũng ý định tổ chức tiệc mừng thọ linh đình, nhưng e ngại dị nghị phô trương lãng phí, đang loay hoay tìm lý do thích hợp. Nghe lời đề nghị của Chưởng ấn công công, y bèn chốt hạ ngay lập tức, hạ lệnh cho chuẩn lễ đại tế long trọng.
Chu Hạnh đến đây cũng nghỉ ngơi đủ, bèn nốc cạn chén , dậy gọi Lục Chước Quang rời . Vừa bước khỏi quán , một khung cảnh đường phố phồn hoa náo nhiệt lập tức phơi bày mắt. Phóng tầm mắt xa, cả con phố là những lầu các nguy nga, mái ngói chạm trổ rồng bay phượng múa, tiếng xe cộ ngựa xe, tiếng rao hàng vang vọng khắp bốn phương. Dân chúng dạo bước phố ở kinh thành phần lớn đều mặc cẩm y, tùy tiện túm đại một cũng thấy tiếng bạc va loảng xoảng từ trong túi tiền. Sự giàu , thịnh vượng và phồn vinh ngập tràn từng tấc đất ở chốn kinh kỳ .
Giá như Chu Hạnh từng chứng kiến cảnh xương trắng chất đống nơi xóm làng hẻo lánh, xác c.h.ế.t đói phơi đầy đồng nội hoang vu, lẽ nàng lầm tưởng rằng Đại Tề ngày nay vẫn đang đắm chìm trong thời kỳ thịnh trị vạn quốc triều bái.
Hai tiếp tục rảo bước ghé cửa tiệm trang sức. Chu Hạnh sắm sửa chút phấn son, đồ trang sức để tô điểm dung nhan, tiêu tốn gần hết bạc mang theo. Khi bước khỏi cửa hàng, nàng chợt đầu, đảo mắt quanh đám đông chen chúc ồn ào. ánh mắt dừng quá lâu, nàng nhanh chóng kề vai Lục Chước Quang tiếp tục rảo bước.
Khi bóng dáng hai khuất xa tận mười trượng, chìm nghỉm giữa biển mênh mông, từ góc khuất cách đó nửa con phố, một gã thanh niên mới chậm rãi ló mặt. Kẻ diện trang phục của dân thường, nhưng những bước chân nhẹ tựa lông hồng. Dù len lỏi giữa dòng tấp nập, y cũng chẳng hề va chạm ai, cứ như một bóng ma lảng vảng hư ảo. Đôi mắt y sắc lạnh như d.a.o cạo, dù cách xa mấy trượng, y vẫn kiên định khóa chặt mục tiêu hình bóng hai phía , giữ một cách cực kỳ an .
Bất kể Lục Chước Quang mang phận tú tài, môn khách, chỉ là một lữ khách qua đường, vẫn luôn tỏa thứ hào quang lóa mắt. Bởi thế, Vô Thường Tư chỉ cần bỏ chút công sức là dễ dàng dò tung tích của vị cựu Lệnh chủ tại kinh thành. Ngặt một nỗi, nếu đường hoàng đối đầu với cựu Lệnh chủ, y chẳng lấy một phần thắng. Thế nên y đành bám đuôi từ xa tít tắp, mong dò la nơi tá túc của , trở về lĩnh phần thưởng hậu hĩnh.
Y bám theo ròng rã suốt một con phố, chứng kiến đôi nam nữ chốc chốc dừng chân hóng chuyện cãi cọ ven đường, chốc chốc chen chúc xem xiếc rong, thậm chí còn phèn đến mức bẻ đôi một khối bánh hoa lê chia ăn. Hoàn mang dáng vẻ của những kẻ đang dạo phố vãn cảnh, dường như chẳng mảy may phát hiện đang bám đuôi. Ấy mà, chỉ trong một chớp mắt lơ đễnh, bóng dáng hai họ biến mất khỏi đám đông.
Lòng y hốt hoảng, vội vã len qua dòng hối hả đuổi theo. Dù phản xạ cực nhanh nhạy, y vẫn chẳng thể tìm thấy bóng vụt mất. Xung quanh là những gương mặt xa lạ. Trong lúc y đang nháo nhác kiếm tìm, sống lưng bỗng ớn lạnh, bản năng nhạy bén mách bảo hiểm nguy đang kề cận. Y ngoắt đầu , đập mắt là vị cựu Lệnh chủ đang lù lù cách y vỏn vẹn hai bước chân.
Trên tay vẫn xách theo túi quần áo tậu, mái tóc đen như mực bung xõa lớp áo trắng tinh khôi. Đôi mắt tuấn tú ánh lên vẻ điềm tĩnh, lẳng lặng y cất giọng: “Ta gây án mạng phố xá giữa thanh thiên bạch nhật. Cút về , nếu còn bám đuôi, ngươi chắc chắn sẽ mất mạng.”
“Ngoài , nhớ nhắn lời , cần cất công tìm kiếm, chẳng bao lâu nữa sẽ tự mò đến tận cửa.”