Lệch Nhịp (Tên gốc: Hoang Khang Tẩu Bản) - Chương 74: Gặp dịp diễn trò
Cập nhật lúc: 2026-09-03 03:33:43
Lượt xem: 80
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nữ t.ử chốn kinh kỳ những quy chuẩn và phong cách vô cùng bài bản, tỉ mỉ trong việc ăn mặc, trang điểm. Từ bước rửa mặt, gội đầu cho đến bước cuối cùng là xông hương, đeo hộ giáp, để tất trọn bộ diện mạo cũng mất ít nhất một canh giờ.
Chu Hạnh vốn rành việc tô son điểm phấn. Để dự tiệc, nàng chuẩn từ sớm. Lúc , nàng đang gương, tay lăm lăm một thanh đoản đao, ướm ướm mặt.
Đôi tay nàng cầm đao g.i.ế.c , giương tiễn đoạt mạng, mà lúc cạo mày bất giác run lẩy bẩy. Cổ tay nàng xoay chuyển liên tục, thế nào cũng tìm góc độ chuẩn xác. Cửa sổ đang mở toang, Lục Chước Quang ngang qua, thấy nàng với bộ dạng như bèn cất tiếng hỏi han đầy “quan tâm”: “Cô định cạo luôn cả một lớp da mặt xuống đấy ?”
Chu Hạnh buông tay, thở dài đáp: “Cạo lông mày. Ta thấy nữ t.ử phố ai cũng vẽ dáng mày ngài dài mảnh, nên bắt chước theo.” Diện mạo của nàng giống mẫu , bẩm sinh hàng mày rậm và đôi mắt to, khi biểu lộ cảm xúc trông vô cớ toát vẻ sắc bén. Đa phần khi thể xóa nhòa sự sắc lạnh , nhưng vẫn khác xa với vẻ yểu điệu thục nữ. Do đó, nàng bắt buộc cạo bớt vẽ mới hình tượng như ý .
Lục Chước Quang liếc thanh đoản đao tay nàng, thứ dùng để đ.â.m lòi ruột gan mà nàng đem ướm lên mặt, rõ ràng là chẳng chút kinh nghiệm cạo lông mày nào. Hắn bèn xoay bước qua cửa , đến mặt Chu Hạnh, khom lưng đ.á.n.h giá đôi chân mày của nàng. Lát , vươn tay giữ lấy cằm nàng, khẽ nâng lên. Khi bàn tay đưa tới, đầu ngón tay kẹp sẵn một chiếc lưỡi d.a.o mỏng tang như cánh ve. Hắn trầm giọng bảo: “Đừng động đậy.”
Lưỡi d.a.o nhẹ bẫng, lướt lông mày gần như mang cảm giác gì. Chu Hạnh thấy cả mất tự nhiên, cổ cứng đờ, giữ nguyên tư thế dám nhúc nhích. Trong tầm mắt của nàng, giờ đây chỉ còn lưu đôi mắt đen láy đang cực kỳ chăm chú của Lục Chước Quang.
Ánh nắng từ bên hông hắt , rơi đồng t.ử của Lục Chước Quang, đọng một tia sáng nơi đáy mắt đen thẳm. Theo động tác cúi của , mái tóc đen nhánh rủ xuống, mơn trớn qua mu bàn tay đang đặt đầu gối của nàng, mang theo mùi hương trầm thoang thoảng phả mặt. Hắn kiên nhẫn đến lạ kỳ, sự tĩnh lặng toát từ bao trùm lấy Chu Hạnh, khiến nàng một thoáng thất thần, phảng phất như thật sự thấy dáng vẻ của một phu quân từ Lục Chước Quang.
Cha nàng cũng vô cùng ân ái. Thỉnh thoảng, Chu Hạnh vẫn bắt gặp cảnh mẫu đùi phụ cạo râu cho ông. Thế nhưng, đôi tay phụ quen cầm đao múa kiếm, chẳng thể cầm nổi lưỡi d.a.o mỏng nhẹ đến nhường , nên ông từng cạo lông mày cho mẫu .
Những sợi lông mày cạo rụng lả tả xuống sống mũi và gò má, ngứa ngáy đến lạ. Nàng định đưa tay lên gãi Lục Chước Quang dùng đầu ngón tay dịu dàng phủi : “Xong .”
Chu Hạnh đầu soi gương. Trong gương, nàng một đôi chân mày thanh tú, còn vẻ oai phong như mà thêm vài phần dịu dàng của nữ t.ử vùng sông nước Giang Nam. Dáng mày vặn, thêm một đao cũng thành hỏng. Nàng Lục Chước Quang học ngón nghề điêu luyện , bèn vờ như lơ đãng hỏi: “Lục tú tài học ngón nghề thế, là thường xuyên tỉa tót lông mày cho các cô nương?”
“Cần gì học, nhiều tự khắc thôi.” Lục Chước Quang cất lưỡi d.a.o , ánh mắt men theo mái tóc dài của nàng lướt xuống. Nàng mới gội đầu lâu, suối tóc đen mượt như nhung lụa xõa tung vai, vuốt thêm chút dầu thơm thoang thoảng mùi hoa, cứ như như vương vấn nơi chóp mũi . Rất rõ ràng, nàng đang cố tô điểm cho bản trở nên quyến rũ sắc sảo. Lục Chước Quang khó hiểu hỏi: “Sao trang điểm như ?”
Chu Hạnh phủi nốt mấy sợi lông tơ còn sót mặt đáp: “Lúc nam nhân nảy sinh sắc tâm là lúc dễ tính kế nhất. Tần Hoán thích những nữ t.ử yêu kiều, diễm lệ, chiều theo sở thích của thì càng khiến mảy may phòng mà bước tròng.”
Đây là thủ đoạn nàng vẫn thường dùng. Lục Chước Quang chằm chằm khuôn mặt nàng qua gương, một câu như chẳng kịp qua suy nghĩ buột miệng thốt : “Cho nên lúc , cô cũng dùng cách để tính kế .”
Chu Hạnh sửng sốt, ngờ thốt một câu như , bèn khẽ , trêu đùa: “Nói là, Lục tú tài từng động lòng với ư?”
Lục Chước Quang nghiêng đầu, dời tầm mắt nơi khác, nhạt giọng đáp: “Không .”
Đang chuyện thì Mạc Kinh Thu ôm y phục bước . Thấy một nam nhân to xác như Lục Chước Quang lù lù trong phòng, khí còn phần gượng gạo khó hiểu, y bèn lên tiếng: “Sao ngươi tùy tiện khuê phòng của nữ t.ử thế ? Mau ngoài , đừng hỏng thanh danh trong sạch của Thiếu chủ nhà chúng !”
Lục Chước Quang xoay rời , nhưng khi bước qua ngưỡng cửa vẫn nhịn mà buông lời: “Lúc ở Đan Ngọc, nàng thường xuyên chốn phong nguyệt sòng bài, hô mưa gọi gió giữa đám nam nhân, cũng thấy các lo sốt vó cho danh tiếng của nàng . Sao đến chỗ thành hủy hoại sự trong sạch ? Quanh quẩn vẫn là chướng mắt nên cố ý bắt bẻ đây mà. Lần chuyện với Thiếu chủ nhà ngươi, sẽ cách xa vài dặm cho khỏi mang tiếng!”
Nói đoạn, phất tay áo rời . Bộ dạng hờn dỗi tức tối khiến Mạc Kinh Thu đến ngây , kinh ngạc thốt lên: “Ê! Cái tên tú tài mở miệng là chua loét, thế nhỉ?”
Chu Hạnh gì. Một lúc , nàng bỗng mỉm , vẫy tay gọi: “Lại đây búi tóc cho nào.”
Trời ngả về tối, Chu Hạnh cũng thành xong lớp trang điểm tinh xảo. Mạc Kinh Thu búi gọn mái tóc dài của nàng , chải thành kiểu búi lệch mang chút lẳng lơ, cố ý để chừa vài lọn tóc mai vương trán và bên tai, cuối cùng điểm xuyết thêm trâm ngọc. Đôi mày lá liễu cong cong vẽ lên đầy vẻ yêu kiều thục nữ, đóa mai đỏ rực điểm giữa mi tâm, hai bên má dán thêm trân châu, càng tôn lên dung mạo trắng ngần tì vết cùng đôi môi đỏ mọng ướt át của nàng.
Nữ t.ử Tái Bắc quen búi tóc cao, khoác áo choàng rộng, rong ruổi lưng ngựa đầy uy phong lẫm liệt, tự do phóng khoáng. Còn các cô nương chốn kinh kỳ khoác lên váy áo gấm vóc, má phấn môi son, mỗi bước trâm ngọc kêu leng keng vui tai, dáng vẻ yểu điệu như cành liễu gió - cả hai vẻ đều lộng lẫy đến mức khó lòng thu hết tầm mắt.
Mạc Kinh Thu , tán thưởng: “Bất kể hóa trang thành thế nào, Thiếu chủ vẫn luôn rực rỡ chói lóa.”
Chu Hạnh chính trong gương mà thấy lạ lẫm, phần quen. Nàng thuận tay cầm chiếc mũ rèm bàn lên đẩy cửa bước ngoài. Mặt trời xuống núi, trong sân bắt đầu thắp đèn. Chỉ Lục Chước Quang và Tiền Bất Đoạn đang rầm rì to nhỏ bên bàn. Nghe tiếng đẩy cửa, cả hai đồng loạt ngừng bặt, đầu sang.
Dưới màn đêm tranh tối tranh sáng, ánh nến khẽ lay động, giữa những tầng ánh sáng giao thoa, màu sắc Chu Hạnh bỗng chốc rực rỡ đến lóa mắt. Khi bước qua bậu cửa, nàng nâng vạt váy lên, ngẩng đầu bắt gặp ngay đôi mắt đen thẳm đang đăm đăm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lech-nhip-ten-goc-hoang-khang-tau-ban/chuong-74-gap-dip-dien-tro.html.]
“Thiếu chủ quả là thiên tiên hạ phàm!” Tiền Bất Đoạn vỗ tay bôm bốp khen ngợi hết lời. Thấy bên cạnh chẳng động tĩnh gì, y tiếp tục: “Chước Quang ca, thi đỗ tú tài để cảnh ? Lúc là lúc thi thố tài văn chương mới đúng chứ!”
Lục Chước Quang thèm đếm xỉa tới y, từ đầu đến cuối chỉ im lặng.
Hắn tuy lên tiếng, nhưng ánh mắt quá đỗi trực tiếp. Chu Hạnh vốn luôn tinh tế nắm bắt những chi tiết nhỏ nhặt, lúc một tình huống lẽ thể đối mặt thản nhiên, trong lòng sinh một chút câu nệ ngoài dự tính. Nàng khẽ hắng giọng, đội chiếc mũ rèm che lên đầu. Lớp rèm lụa mỏng buông rủ che khuất nửa khuôn mặt nàng. Nàng vội lên tiếng giục: “Đi thôi, đừng trễ nải thời gian, để Thôi đại nhân đợi sốt ruột.”
Xe ngựa chờ sẵn bên ngoài Kim Ngọc Phường từ sớm. Chu Hạnh quen mặc loại váy dài thượt , mũi giày cứ đá vạt áo khiến nàng khó chịu, kéo theo sự im ắng suốt đoạn đường ngõ cũng nàng bận tâm đôi chút. Lúc lên xe ngựa, Lục Chước Quang đưa tay đỡ lấy nàng. Lòng bàn tay nóng rực của xuyên qua lớp y phục mỏng manh truyền ấm lên cánh tay nàng, mãi cho tới khi xe ngựa lăn bánh xuyên qua khu chợ sầm uất dừng cửa Quỳnh Cư Các, ấm vẫn tan biến.
Trước khi xuống xe, Chu Hạnh khẽ vén rèm cửa, thấy thị vệ gác cổng Quỳnh Cư Các, nàng đám Thôi Tuệ, Tần Hoán đều tiệc. Nàng hỏi: “Có cần chỉ cho ngươi thế nào ?”
Lục Chước Quang đáp: “Không cần, .”
Nàng bán tín bán nghi liếc một cái, gặng hỏi thêm, chỉ dự định nếu Lục Chước Quang biểu hiện thì sẽ nhắc nhở . Nào ngờ ngay từ lúc bước xuống xe, hiểu rõ bản nên sắm vai gì.
Lúc Chu Hạnh vẫn còn dẫm bục bước xuống, đột nhiên vươn tay ôm trọn lấy eo nàng, dễ dàng nhấc bổng nàng xuống đất. bàn tay đó chẳng hề buông mà càng ôm chặt nàng lòng hơn, ép nửa Chu Hạnh nép sát khuỷu tay , tạo thành một tư thế vô cùng mật, quấn quýt.
Chu Hạnh kinh ngạc ngẩng đầu lên, thấy đưa tay gỡ chiếc mũ rèm của nàng xuống. Đôi mắt hoa đào cụp xuống nàng, khóe môi nhếch lên một nụ ẩn chứa muôn vàn tình ý: “Đi thôi.”
Chu Hạnh thầm nhủ: Suýt nữa thì quên mất, bản lĩnh ngụy trang của tên cao thâm lắm, lúc ở Đan Ngọc đụng chút là đỏ mặt tía tai cơ mà.
Nhã gian trong Quỳnh Cư Các sắp chật kín . Tiếng đàn réo rắt du dương lả lướt, mùi rượu nồng nặc lan tỏa, sắc d.ụ.c ngập trời. Tần Hoán là lão làng trong chốn ăn chơi trác táng. Mang tiếng là Thôi Tuệ mở tiệc, nhưng thực chất ngoài phòng ốc và rượu chè , thứ khác đều do Tần Hoán một tay lo liệu. Khách khứa dự tiệc đều là đám công t.ử bột thường ngày chơi bời qua với . Kẻ nào kẻ nấy đều trái ôm ấp, xuống bao lâu, trong phòng tràn ngập những tiếng trêu ghẹo cợt nhả.
Nơi vô cùng tiện lợi. Kẻ nào uống say nổi hứng, chỉ cần ôm mỹ nhân bước ngoài rẽ ngang một cái là tìm ngay phòng để tha hồ mây mưa. Chính vì , rượu ở đây đều bỏ thêm chút d.ư.ợ.c liệu trợ hứng. Thôi Tuệ dám uống nhiều. Mỗi cô nương bên cạnh tới khuyên rượu, sức giả vờ đang đói lả, nhét đầy một bụng bánh trái bàn, mắt liên tục ngó cửa, chỉ cầu mong Chu Hạnh mau mau xuất hiện.
Có lẽ vì thầm niệm trong lòng mãi nên lời cầu khẩn cuối cùng cũng linh nghiệm. Cánh cửa đột ngột một bàn tay trắng trẻo đẩy , ngay đó, Lục Chước Quang trong bộ đồ trắng muốt ung dung ôm bước . Cả nhã gian cũng bỗng chốc chìm tĩnh lặng sự xuất hiện của hai .
Thôi Tuệ thông đồng với Chu Hạnh, nên thấy bộ dáng của hai cũng chẳng tỏ vẻ ngạc nhiên. Hắn vội vàng dậy nghênh đón, hướng về phía giới thiệu: “Nguyên Lãng , vị là bằng hữu kết giao khi còn ở Đan Ngọc, tên Lục Liễm, tự Chước Quang.”
Nguyên Lãng là biểu tự của Tần Hoán. Hắn đặt chén rượu xuống, híp mắt đ.á.n.h giá Lục Chước Quang một lượt phá lên: “Cần gì giới thiệu, ở kinh thành ai đến danh tiếng lẫy lừng của Lục tú tài cơ chứ? Nghe đồn từng là môn khách tiếng của nhà họ Triệu. Năm xưa lúc kỳ thi Đình yết bảng, dung mạo còn vượt mặt cả Thám hoa lang, chiếm trọn ánh hào quang, trở thành một đoạn giai thoại .”
Hắn đang nhắc chuyện cũ lúc Lục Chước Quang thách thức thơ. Ngày hôm đó ầm ĩ thành một trò nhỏ, đến mức hễ kẻ nào châm chọc Triệu Khác, đều lôi chuyện đó để mỉa mai vài câu.
Lục Chước Quang nhạt chẳng mảy may để tâm. Hắn khẽ nhướng chân mày, bày vẻ phóng túng ngông cuồng đúng mức: “Môn khách gì chứ, đều là chuyện qua cả . Ta nhà họ Triệu đuổi cổ khỏi cửa, giờ chỉ là một kẻ nhàn rỗi, miễn cưỡng kiếm miếng cơm ăn là phúc đức lắm , nào gánh nổi cái danh 'lẫy lừng' .”
Tần Hoán bẩm sinh cái tính khoái xem khác chịu nhục. Thấy tự hạ thấp bản , thái độ của gã lập tức trở nên vồn vã: “Ây da, nông nỗi ? Ngồi xuống đây uống vài ly, trong lòng ấm ức gì cứ với mấy ở đây.”
Lục Chước Quang vẫn ôm bước trong. Lúc lướt qua lưng Tần Hoán, chợt tiếng “choang” lanh lảnh vang lên, một vật gì đó lăn lóc rơi xuống đất. Tần Hoán cúi đầu , đó là một cây trâm hình bướm bạc lấp lánh. Ngay đó, bên tai gã vang lên một giọng êm ái, nũng nịu: “A, trâm của . Có thể phiền công t.ử nhặt lên giúp ?”
Tần Hoán mảy may phòng đầu , vặn chạm một đôi mắt nâu lay động như làn thu thủy. Liễu mi nàng khẽ nhíu, đôi môi ướt át gợi cảm, kèm với đó là một mùi hương dịu ngọt phả tới, tựa hồ gió xuân lướt qua cành liễu, lá rủ chạm mặt hồ, chớp mắt khiến cõi lòng gã dâng trào gợn sóng. Gã vội vàng khom lưng nhặt cây trâm lên, chìa về phía . Vốn định nhân lúc mỹ nhân vươn tay nhận để kiếm chút tiện nghi, nào ngờ tên tú tài mặt trắng cạnh chen ngang một bước, lấy mất cây trâm bạc từ tay gã.
Hắn nâng khuôn mặt mỹ nhân lên, nhẹ nhàng cài cây trâm búi tóc, giọng trầm trầm như đang quở trách, ngập tràn kiều diễm tình tứ: “Sao bất cẩn thế ? Nhỡ mạo phạm đến đại nhân, đêm nay nhất định sẽ tha cho nàng.”
Dưới lớp tay áo khuất nẻo, Lục Chước Quang siết mạnh ngón tay nàng, chẳng rõ là dụng ý gì. Ván bài đêm nay vô cùng quan trọng, Chu Hạnh đến đây, tất nhiên để lộ bất kỳ kẽ hở nào. Nàng bèn rũ mắt, e ấp e thẹn đáp: “Thiếp .”
Thôi Tuệ chỉ thấy gai mắt, nóng mặt, thật sự thể tiếp nữa, đành lên tiếng giục: “Mau xuống , mau lên!”