Lệch Nhịp (Tên gốc: Hoang Khang Tẩu Bản) - Chương 75: Họa từ miệng mà ra

Cập nhật lúc: 2026-09-03 03:33:44
Lượt xem: 68

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Môn khách Lục Liễm từng một thời nổi đình nổi đám ở kinh thành, mỗi xuất hiện đám đông, nếu theo sát Triệu công t.ử thì cũng kề cận bên cạnh Thủ phụ đại nhân. Không chỉ đám t.ử ăn chơi trác táng bối phận nhỏ như Tần Hoán quen thuộc với , mà ngay cả những lão thần trong triều ít nhiều cũng ấn tượng.

đến nay, vẫn chẳng ai hiểu nổi tên môn khách xuất thấp kém, học thức nông cạn, cầm bút lên là vẽ bùa rốt cuộc dựa Triệu thủ phụ trọng dụng đến thế.

Nhớ thuở nọ, nữ tộc trưởng vùng tái ngoại đích dẫn tới kinh thành dâng cống phẩm, ngay trong bữa tiệc liếc mắt chấm trúng môn khách họ Lục ngọc thụ lâm phong. Thậm chí Hoàng đế còn trêu đùa rằng, nếu tình ý, ngài sẽ ban hôn, tác thành một cọc mỹ sự.

“Năm xưa nhờ hiền 'nỗi niềm khó ', nếu thì giờ phút đang đội nắng ăn cát ở chốn tái ngoại , cảnh ôm ấp mỹ nhân, buông thả trong thanh sắc thế .” Cách một chiếc bàn, ánh mắt Tần Hoán cứ chốc chốc dán chỗ Lục Chước Quang, tiếp tục lôi chuyện cũ của trò .

Sau khi Triệu Khác c.h.ế.t, bặt vô âm tín ở kinh thành suốt nửa năm. Giờ đây xuất hiện trở , rũ bỏ dáng vẻ của một quân t.ử đoan chính thuở nào, đó là bộ dạng sa sút chật vật, phóng túng buông thả.

Nhã gian ngập tràn tiếng cợt. Những kẻ đến dự tiệc hôm nay đều chẳng hạng tầm thường. Ngoài Tần Hoán, còn vài tên t.ử thế gia suốt ngày lêu lổng, tìm hoan mua vui. Phụ của bọn chúng đều giữ những chức vụ quan trọng ở Hình bộ, Nội các... rặt một lũ con cháu trọng thần triều đình. So với bọn họ, vị quan mới cất nhắc như Thôi Tuệ vẻ nhỏ bé, chẳng đáng mặt mũi.

Hắn Lục Chước Quang đem giễu cợt, nay khác xưa, thấy thì còn hứng thú xem trò vui, nhưng hiện tại và vị kỳ nhân là châu chấu cùng một sợi dây, chẳng thể khoanh tay . Hắn đưa tay vỗ hai cái, gọi hạ nhân trong các mang rượu ngon lên, hồ hởi giục hôm nay uống cho thật thỏa thích.

“Giờ nghĩ , thà năm đó tái ngoại còn hơn. Dù lấy sắc thờ thì vẫn chán so với cảnh chủ cũ đuổi khỏi cửa, lưu lạc đầu đường xó chợ, dựa bạn cũ tiếp tế sống qua ngày.” Lúc Lục Chước Quang xuống, chẳng vướng víu thế nào mà cổ áo chùng lỏng mở toang, để lộ vùng cổ trắng ngần săn chắc. Hắn tựa oặt ẹo lưng ghế, hờ hững ôm trong lòng, nghiễm nhiên thành một kẻ khác một trời một vực so với .

Trong mắt tất cả những kẻ mặt, chẳng còn là gã tú tài môn khách áo xống chỉnh tề, cử chỉ khuôn phép đoan chính nữa, mà chỉ là một gã lãng t.ử nhụt chí, sa đọa.

Khi cao, chán ghét , chê giả thanh cao, bộ tịch. Đến khi rơi xuống bùn lầy, bắt đầu thương hại . Hơn nữa, dù gì cũng do Thôi Tuệ dẫn tới, Tần Hoán ít nhiều cũng nể mặt đôi chút nên bộc lộ sự ác ý thái quá. Sau vài tuần rượu, đám bàn tiệc nhanh chóng tiếp nhận , bắt đầu kề vai bá cổ xưng gọi .

Tần Hoán : “Bọn đều , chuyện trách , là Triệu Khác tự lượng sức, dẫn theo vài mống mà cũng dám lên núi tiễu phỉ. Lưu thủ bên ngoài bây giờ đứa nào đứa nấy như kẻ điên, ngay cả binh lính quan phủ còn chẳng . Hắn tưởng ở kinh thành cái mác con trai Thủ phụ đại nhân chống lưng thì mang đến mặt lũ sơn phỉ cũng tác dụng chắc? Là tên ngu xuẩn đó liên lụy thôi.”

Lục Chước Quang thở dài tiếc nuối: “Là do nhất thời sơ suất, trọn chức trách khuyên can mới gây tai họa lớn nhường . Nay rơi cớ sự cũng là đáng đời .”

Thôi Tuệ lập tức bộ tịch an ủi, buông rặt những lời giả tình giả ý: “Hiền hà cớ gì ôm hết trách nhiệm . Nhất thời thất ý cũng chẳng , còn trẻ, tài hoa xuất chúng, học thức hơn , ngày ắt sẽ lúc đông sơn tái khởi, một bước lên mây.”

Lục Chước Quang lộ vẻ chán nản, nốc cạn một chén rượu, thở hắt một thật dài: “Triệu đại nhân tha mạng cho là đặc ân , dám nửa lời oán thán.”

Tần Hoán thầm nghĩ câu còn lọt tai. Phải tay gã, nếu con trai gã dẫn môn khách việc ở ngoài, kết quả con trai khiêng về trong tình trạng đầu lìa khỏi xác, còn tên môn khách nhởn nhơ bình an vô sự, gã nhất định sẽ lột da sống đám thuộc hạ đó. cũng , Triệu Khác con trai gã, gã cũng chẳng việc gì tức giận Triệu Chấp. Ánh mắt gã lướt qua, vô tình liếc sang nữ t.ử trong lòng Lục Chước Quang, chỉ thấy ánh đèn chiếu con bướm bạc tóc nàng, thứ ánh sáng phản chiếu đó cứ chớp lóe mắt gã ngừng, khiến tâm trí gã ngứa ngáy, tâm viên ý mã.

Sau khi xuống, Chu Hạnh liếc các cô nương khác trong tiệc, bắt chước dáng vẻ của họ, ngả nép cánh tay Lục Chước Quang, thỉnh thoảng bứt một quả nho mọng nước dâng tới bên miệng .

Cơ thể Lục Chước Quang vô cùng buông lỏng, tựa như một chiếc đệm êm ái, bàn tay thì đặt hờ bên eo nàng, hề cử động bậy bạ, nhưng vẫn khiến Chu Hạnh cảm thấy bên eo truyền đến một cơn ngứa ngáy khó mà phớt lờ.

Chú ý thấy ánh mắt vô tình cố ý của Tần Hoán phóng tới, nàng bèn nghiêng đầu tựa vai Lục Chước Quang, ánh mắt như hờn dỗi, như mời gọi liếc Tần Hoán một cái. Chỉ là còn kịp trao đổi ánh mắt xong xuôi, nàng bỗng thấy eo thắt - Lục Chước Quang đột ngột siết tay đúng lúc , từng ngón tay véo eo nàng đều truyền tới xúc cảm rõ ràng.

Chu Hạnh theo phản xạ ngoảnh đầu sang, bèn thấy Lục Chước Quang cúi xuống nàng từ lúc nào. Sau hai chén rượu, gương mặt tuấn tú của ửng lên một tầng ráng đỏ mỏng, ngón tay dịu dàng vén lọn tóc mai lòa xòa tai nàng, trong ánh mắt là đầm đìa tình ý khiến chìm đắm: “Nàng là cô nương chốn thanh lâu . Bọn gặp đường hồi kinh, nhà tan cửa nát, nàng phiêu bạt khắp nơi, nay bầu bạn nương tựa cùng . Dẫu thành , nhưng chẳng khác nào phu thê.”

Hóa là do những khác chuyện nhắc đến nàng. Ở chốn quan trường, chuyện đưa tặng thất cho thành lề thói ngầm. Nếu kẻ nhắm trúng ngoại thất của khác, xin về chơi đùa cũng chỉ là chuyện một câu , mỹ nhân trong n.g.ự.c vẫn thể hào phóng đem tặng tùy tay. Có kẻ tâm tư của Tần Hoán, thế nên mới chủ động hỏi han lai lịch của Chu Hạnh.

Chu Hạnh mím môi xòa đầy e lệ, giấu nửa khuôn mặt hõm cổ Lục Chước Quang, khẽ: “Bớt lời thôi, giục bọn họ uống nhiều .”

Lục Chước Quang cũng nương thế cúi đầu, thủ thỉ bên tai nàng: “Ta chuốc rượu chắc họ nể mặt.”

Hơi thở nóng rực phả vành tai. Trong căn phòng nồng nặc mùi hương liệu và mùi rượu chè dâm mỹ, hương vị Lục Chước Quang tỏ đặc biệt sạch sẽ, thanh mát, bao bọc lấy nàng thật chặt.

Chu Hạnh chỉ ghé sát Lục Chước Quang đến thế khi nàng chủ động đòi hôn. Bởi vì con bình thường luôn giữ giá quá mức, chỉ màn đêm dày đặc tấm bình phong, mới chịu rũ bỏ những thứ lễ giáo hủ lậu , thuận theo sự sai khiến của d.ụ.c vọng mà tiến gần nàng.

Phân rõ ràng sự mật cợt nhả lúc chỉ là diễn kịch, nhưng khi lén lút quan sát gương mặt ửng hồng của Lục Chước Quang, nàng vẫn khống chế mà thất thần. Bởi lẽ, một Lục Chước Quang mắt ngậm sóng tình, xuân thủy dập dờn trông yêu dã lạ thường. Khi chuyên tâm chăm chú một , hệt như một tinh quái cám dỗ mất khống chế, tưởng như chỉ cần kề cận là thể hút lấy vô vàn tình, vô vàn ái từ , để đặt chân lên cõi cực lạc.

Chu Hạnh dời tầm mắt chỗ khác, nâng chén rượu lên, lanh lảnh với bàn: “Lục lang tửu lượng kém, xin uống vài chén.”

“Nàng uống , trong rượu t.h.u.ố.c trợ hứng đấy.” Lục Chước Quang dùng ngón tay ấn lên cổ tay nàng, ngăn động tác đưa rượu lên miệng, cúi đầu rủ rỉ: “Đút cho .”

Chu Hạnh cảm thấy thứ gì đó đang vượt khỏi tầm kiểm soát, thế nhưng tình cảnh lúc cho phép lùi bước. Nàng đành ngoan ngoãn nương theo sức lực của Lục Chước Quang, đưa chén rượu lên kề sát môi , chất lỏng nhuộm đôi môi sáng bóng, cả yết hầu ngừng chuyển động nhè nhẹ. Thứ rượu thượng hạng tỏa mùi hương say đắm, bốc và quẩn quanh trong chật hẹp giữa hai .

Tần Hoán thu hết màn liếc mắt đưa tình như chốn của hai kẻ đáy mắt, bèn bảo Thanh Ngô đút rượu cho gã. Chốc lát , đám còn cũng khơi dậy hứng thú, thi hừng hực uống uống rót rót.

Thôi Tuệ cách nửa cái bàn sang, vội vàng nhắm tịt mắt , trong lòng ngừng tự nhủ “diễn kịch là hết”. Sau đó, nâng chén sức chuốc rượu, chẳng mấy chốc, tất cả đều lâng lâng ở những mức độ khác .

Bầu khí trong phòng trở nên hỗn loạn. Đám nam nhân men rượu bèn chẳng còn chừng mực, từ chuyện trò mấy chuyện thường ngày chuyển sang chuyện triều chính. Từ chuyện Hoàng thượng xử trí Cung Trạch đến chuyện Triệu Chấp, bọn chúng đều buông lời khen chê đ.á.n.h giá, mồm mép ngày càng to gan lớn mật.

Chu Hạnh liếc mắt Tần Hoán, thấy hai má gã đỏ gay, đôi mắt lờ đờ, ánh mắt nãy còn chút dè dặt che đậy giờ phút chẳng kiêng dè gì, cứ thế nàng chòng chọc. Nàng áng chừng mức độ hòm hòm, uống thêm chút nữa e là say c.h.ế.t mất.

Nàng thả tay xuống, khẽ gõ nhẹ lòng bàn tay Lục Chước Quang, nghiêng đầu quan sát phản ứng của . Lục Chước Quang đang sắm vai gã lãng t.ử u buồn thất ý, cũng nốc ít rượu. Đôi mắt khép hờ, lười biếng, dáng vẻ say khướt. giây lát , đặt chén rượu xuống, rút từ trong n.g.ự.c áo một ống trúc dài chừng bằng bàn tay, đỉnh nạm một vòng đá mã não đỏ tươi, ngậm trong miệng.

Ống trúc là tẩu t.h.u.ố.c sẵn, t.h.u.ố.c lá nhồi bên trong ngâm qua thứ t.h.u.ố.c đặc biệt do Ngỗi Cốc Vũ chế . Sau khi đốt thành khói và hút , t.h.u.ố.c sẽ nhanh chóng gây ảo giác, khiến . Trong trạng thái cực độ u mê , hút khó mà suy nghĩ rành mạch, từ đó hỏi gì sẽ đáp nấy. Tuy nhiên d.ư.ợ.c tính kéo dài, gây nghiện và gây hại cho cơ thể , nghiên cứu nghiên cứu Ngỗi Cốc Vũ mới xác nhận thể sử dụng.

Chu Hạnh cầm lấy mồi lửa, thổi bùng ngọn lửa lên kề sát Lục Chước Quang, châm đóm t.h.u.ố.c ống trúc cho . Ánh lửa bập bùng hắt lên gương mặt cả hai, họ đồng loạt ngước mắt lên, ánh giao trong một khoảnh khắc.

Ngay đó, làn khói trắng bay lên, mờ hàng lông mày của Lục Chước Quang, thứ hương thơm kỳ quái bắt đầu lan tỏa.

“Đó là thứ gì ?” Tần Hoán lập tức chú ý đến vật tay bọn họ.

Chu Hạnh dập tắt mồi lửa, nép lồng n.g.ự.c Lục Chước Quang, mỉm tao nhã với Tần Hoán: “Là t.h.u.ố.c lào mua từ tay thương nhân Tây Vực. Lục lang những lúc tâm trạng buồn bực thường thích vài , thể xoa dịu nỗi uất kết trong lòng. Tần đại nhân ở vị trí cao, kiến thức rộng rãi như thế mà bao giờ ?”

Tần Hoán dán mắt nàng cả buổi tối, cuối cùng cũng đợi lúc Chu Hạnh chủ động bắt chuyện với gã, gã lập tức tiếp lời: “Ta sống ở kinh thành lâu, tất nhiên khiến thực rộng rãi như Hạnh nhi cô nương . Hay là nàng cho xem thứ t.h.u.ố.c lai lịch thế nào .”

Đôi chân mày cong cong như trăng khuyết của Chu Hạnh ánh lên ý , đôi mắt sâu thẳm hắt một vệt sáng mờ ảo, trong nét mềm mỏng nũng nịu còn mang theo d.ụ.c vọng khơi gợi sự tò mò. Nàng thỏ thẻ : “Tần đại nhân đích nếm thử thì mới cảm nhận cái vi diệu ở trong đó.”

Tần Hoán đến ngây dại, tầm mắt đảo tới đảo lui khuôn mặt nàng, dường như khắc ghi từng tấc dung mạo xinh trong đầu. Gã lờ mờ cảm thấy nàng trông quen mắt. Gã đẩy Thanh Ngô trong lòng , cợt: “Là nếm khói thuốc, là nếm thứ khác?”

Chu Hạnh đáp nữa, thuận tay vòng qua ôm lấy cổ Lục Chước Quang, vùi đầu hõm cổ , e thẹn.

Lục Chước Quang lặng lẽ quan sát hai kẻ tung hứng, chầm chậm phả một khói. Làn khói trắng bung nở trong trung như một đóa hoa, che khuất dung mạo . Hắn rủ mắt xuống, ngậm lấy tẩu t.h.u.ố.c rít một thật sâu. Bất chợt, vươn tay giữ chặt cằm Chu Hạnh, ngậm ngụm khói trắng trong miệng cúi đầu, phủ lên đôi môi nàng, trao nàng một nụ hôn sâu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lech-nhip-ten-goc-hoang-khang-tau-ban/chuong-75-hoa-tu-mieng-ma-ra.html.]

Ngụm khói ập đến quá đỗi bất ngờ, Chu Hạnh kịp phòng . Khoang miệng chốc lát ngập tràn mùi vị cay nồng, nàng theo phản xạ đẩy nhẹ vai Lục Chước Quang một cái, nhưng vì lực đạo quá yếu nên đẩy .

Sau khi truyền sang từng tia khói mỏng manh, Lục Chước Quang hề lùi mà ôm riết lấy eo lưng nàng, tiếp tục sâu thêm nụ hôn . Trái hẳn với dáng vẻ ngày thường, chừa nửa phần thu liễm, ngược càng lúc càng tiến sâu, đắm chìm, nhập tâm màn kịch. Nụ hôn mang theo vài phần sức mạnh hung hăng, ngang ngược, khuấy động đến mức trong miệng nàng ngập tràn dị hương, môi lưỡi quấn quýt rời.

Lòng bàn tay Chu Hạnh áp sát lên lồng n.g.ự.c , phân biệt nổi là nhịp đập của chính tiếng tim đập dội từ lồng n.g.ự.c , nhịp đập quá nhanh, gõ nhịp liên hồi lòng bàn tay, dường như tê rần cả mười đầu ngón tay nàng. Chu Hạnh ngửa đầu phối hợp, nhịp thở dần trở nên dồn dập. Rõ ràng nàng uống t.h.u.ố.c giải từ , mà vẫn làn khói trắng cho choáng váng. Nàng bất giác cảm nhận niềm sung sướng, đê mê, từ đó dấy lên chút mê mẩn khó thể dứt .

Thôi Tuệ kinh ngạc đến mức rớt cằm, tròng mắt suýt nữa thì lồi cả ngoài, trong lòng gào thét: “Trời đất ơi, hai là đang quá giữ đúng quy tắc 'diễn kịch là hết' hả?”

May mà sự chú ý của bàn tiệc lúc đều dồn hết hai kẻ đang hôn say đắm , nên chẳng ai bận tâm đến sự thất thố của .

Nụ hôn chớp mắt châm ngòi cho bầu khí dâm mỹ trong nhã gian. Vốn dĩ rượu của đều pha thêm t.h.u.ố.c trợ hứng, lúc nãy vẫn còn kìm nén, nay thấy đầu tàu bèn rủ to gan hẳn lên. Đây là cảnh tượng bầy đàn dâm loạn quen thuộc nhất, Tần Hoán sớm tập mãi thành quen. Gã chỉ chăm chăm chòng chọc đôi nam nữ phía đối diện, cảm giác làn khói trắng lượn lờ bay tới đầu óc gã cũng bắt đầu u mờ, hai bên thái dương giật bưng bưng. Mọi sự phòng trong khoảnh khắc đều sụp đổ, tan biến rải rác.

Gã khàn giọng thốt: “Lục Liễm, cho nếm thử với.”

Lục Chước Quang rõ ràng hôn đến đê mê quên cả trời đất, mà vẫn rõ mồn một lời Tần Hoán . Buông trong n.g.ự.c , đưa tay vung lên, một ống tẩu kẹp giữa kẽ tay, vẻ mặt tràn ngập vẻ thỏa mãn, biếng nhách với Tần Hoán: “Tần đại nhân, thật khéo hôm nay mang dư một điếu, coi như hiếu kính ngài .”

Thôi Tuệ lập tức bật dậy, hai tay đón lấy ống tẩu, lăng xăng bận rộn như một tên hầu chạy vặt, dâng đến tận tay Tần Hoán, cung kính châm lửa cho gã. Tần Hoán rít mạnh một . Làn khói dữ dội lập tức trôi tuột xuống yết hầu, cảm giác cay xé ập đến xâm chiếm cả vòm họng, qua phổi một vòng chầm chậm phả bằng mũi. Trong tích tắc, một luồng xung kích còn gắt hơn cả rượu mạnh xông thẳng lên đỉnh đầu, Tần Hoán chỉ thấy dọc sống lưng tê rần, cảnh vật mắt trở nên mờ ảo như cõi mộng, tiếng đùa bên tai cũng chồng chéo lên , lúc xa lúc gần.

Gã cảm thấy ngụm khói đẩy gã lên chín tầng mây, lơ lửng giữa trung, lảo đảo rơi xuống hố sâu khoái lạc. Nhã gian nhanh chóng chìm trong khói lẩn sương mù, tràn ngập thứ khói tan . Những kẻ khác hút vài ngụm cũng ảnh hưởng lây, hành vi chẳng còn chừng mực gì nữa, quanh bàn tiệc thành một mớ hỗn loạn dâm dật.

Ánh mắt Lục Chước Quang lướt quanh bàn tiệc một vòng. Thấy rõ sự si mê đắm đuối từng khuôn mặt, mới ném ống tẩu lên bàn, ánh mắt trong phút chốc từ mơ màng thu về vẻ thanh tỉnh, rành rọt, cất tiếng: “Được .”

Chu Hạnh dùng mu bàn tay quệt ngang bờ môi ướt át. Lớp son môi vốn tô điểm đó l.i.ế.m sạch sành sanh, đầu lưỡi vẫn còn lưu cảm giác c.ắ.n nhẹ. Vì tiện phát tác, nàng đành liếc xéo Lục Chước Quang một cái, đó gật đầu hiệu với Thôi Tuệ.

Thôi Tuệ bước tới bên cạnh Tần Hoán, khom lưng nhỏ tai gã: “Nguyên Lãng , vì chuyện hôm nọ nên tiểu tạ với . Nghe ngóng hiền thích ngắm chim chóc, nhờ cất công tìm cho bằng một con kỳ điểu, mang đến dâng vật thưởng ngoạn.”

Cốt cốt Tần Hoán lúc mềm nhũn, gã ngửa tựa ghế, đờ đẫn đáp: “Ồ? Đem tới đây xem nào.”

Thôi Tuệ chạy mở cửa nhã gian, mời những chực sẵn bên ngoài . Bốn nọ khoác áo choàng đen tuyền, mũ trùm kín mặt, hợp sức đẩy một chiếc xe đẩy bằng gỗ . Trên xe là một chiếc lồng hình vuông cao cỡ nửa , phủ vải đỏ.

Tần Hoán híp mắt đ.á.n.h giá từ xuống , hỏi: “Sao ăn mặc thế ?”

Thôi Tuệ cầu tài: “Hàng từ trong cung tuồn , tất nhiên cẩn thận một chút, kẻo rước họa .”

Vừa , giật tung tấm vải đỏ . Chỉ thấy bên trong chiếc lồng đan bằng kẽm thép là một con điêu đen trắng đan xen. Những vệt vằn nó đan chéo như vằn hổ, cực kỳ rực rỡ bắt mắt. Bộ lông đen nhánh bóng bẩy, ánh mắt sáng quắc như đuốc, oai phong lẫm liệt.

Đất kinh kỳ nước Đại Tề bao giờ xuất hiện loài chim uy dũng đến thế , nên lộ diện, nó khiến hít một ngụm khí lạnh, trầm trồ thán phục ngớt.

Chu Hạnh cũng ồ lên kinh ngạc, tò mò hỏi: “Đây là chim gì , trông oai phong quá!”

Mắt Tần Hoán dán chặt trong lồng hồi lâu, mới chậm rãi lên tiếng: “Hổ Ban Điêu.”

Chu Hạnh chiều thắc mắc: “Sao hổ điêu? Chưa bao giờ, khi nào Tần đại nhân buông lời bừa đó?”

Tần Hoán đầu ngắm khuôn mặt mỹ nhân. Xuyên qua làn khói lượn lờ, đôi mày và ánh mắt nàng lúc ẩn lúc hiện, con ngươi sáng long lanh như ánh . Trái tim gã căng phồng lên. Bị nghi ngờ, một sự bốc đồng khó tả cứ va đập loạn xạ trong n.g.ự.c gã, sai khiến cái miệng gã tuôn : “Tám năm , Tái Bắc nổ chiến loạn, gia nhập đội viện quân chạy đến Tái Bắc. Lúc tới nơi, vặn trùng lúc Hách Liên Khâm đại phá man di. Bọn chúng bỏ doanh trại mà trốn, vì quá vội vã nên bỏ quên con Hổ Ban Điêu nuôi trong trướng của thủ lĩnh. Ta cậy phận nên xin một con về nuôi, chỉ tiếc lúc đó hiểu tập tính của Hổ Ban Điêu, mang về kinh thành đầy nửa năm nó c.h.ế.t yểu. Loài chim chỉ bọn man di vùng tái ngoại mới thuần dưỡng , về tìm khắp Đại Tề, mãi chẳng thể tìm con thứ hai. Thế nên, tuyệt đối nhận lầm.”

“Tần đại nhân.” Mỹ nhân đang với gã. Nàng lấy tay che miệng, thủ thỉ dịu dàng: “Khắp Đại Tề ai năm xưa Hách Liên tướng quân đ.á.n.h mười trận ở Tái Bắc thua cả mười, chẳng thắng nổi trận nào. Lấy chuyện đại phá man di cơ chứ? Ngài đừng mà khoác lác với đấy.”

“Nguyên Lãng, đừng nữa...”

“Cẩn trọng lời ...”

“Huynh say quá ...”

Những giọng xì xào khó hiểu cứ quẩn quanh bên tai gã, từng tiếng từng tiếng trôi xa dần. Tầm Tần Hoán nhòe , dường như khuôn mặt của tất cả đều bắt đầu mờ ảo. Mùi khói hương cổ quái bủa vây lấy gã. Tiếng của mỹ nhân vẫn cứ văng vẳng, ngừng hối thúc: “Tần đại nhân, ngài mau chứ, mà.”

Tần Hoán say mê khó tỉnh, đắm chìm trong d.ư.ợ.c lực của khói thuốc, nhanh mở miệng: “Tái Bắc cách kinh đô ngàn vạn dặm, chiến báo truyền về kinh thành, Binh bộ sửa thế nào chẳng qua chỉ là vung tay múa bút thôi . Là do bọn họ một hai đòi Hách Liên Khâm c.h.ế.t, nên chiến báo trình lên chỉ thua, thắng. Lúc đó đang ở biên cương, rõ chứ? Để bào mòn Hách Liên Khâm đến c.h.ế.t, bọn họ còn âm thầm giam lỏng viện binh ở trong thành. Cái tên Huyện lệnh đến giờ vẫn còn nhớ, là nhà họ Lữ, tên Lữ Hồng. Lúc đó dù ai đến xin xuất binh, cũng đóng chặt cửa thành màng. Cuối cùng, mười dặm biển lửa chặn quân địch, mà cũng thiêu rụi luôn cả tướng sĩ của Hách Liên Khâm. Chúng thủ thành, hồi kinh lĩnh thưởng, bọn họ cũng toại nguyện. Về đương nhiên là đều ăn ý hiểu ngầm, chẳng ai hó hé nhắc chuyện .”

“Tại một hai bắt Hách Liên Khâm c.h.ế.t?”

Chẳng thể phân biệt nổi là giọng ai đang hỏi, Tần Hoán chỉ nương theo câu hỏi mà buột miệng thốt : “Ta ... là do trong tay một bức chiếu thư truyền ngôi do Tiên đế để .”

“Tần Hoán!!!” Một tiếng thét chói tai vút cao đ.â.m toạc màng nhĩ Tần Hoán, kéo mạnh gã khỏi màn sương mù mờ mịt. Gã lờ mờ nhận bản tuôn những lời gì, bàng hoàng sang những xung quanh. Trên bàn tiệc, tất thảy đều phắt dậy, kẻ thậm chí còn ngã bệt xuống đất. Không hẹn mà gặp, sắc mặt kẻ nào kẻ nấy đều vô cùng chấn động, gã bằng ánh mắt kinh hãi tột độ.

Tần Hoán phắt đầu , bèn thấy bốn bóng khoác áo choàng đen kịt tháo mũ trùm xuống. Kẻ ngửa mặt lên đầu tiên là Lĩnh vương, những xếp lượt là Thiếu Khanh Đại Lý Tự, Hữu Đô ngự sử mới cất nhắc của Đô Sát Viện, cùng Cấp sự trung của Binh khoa. Cả ba trọng thần của Tam Pháp Tư tề tựu đông đủ ở chốn !

Gã hoảng hốt bừng tỉnh, nhận mắc bẫy. Vừa kinh hãi thịnh nộ, gã trừng mắt sang chỗ Lục Chước Quang, chỉ thấy hai bọn họ vẫn đang vững như thái sơn. Lục Chước Quang khép gọn vạt áo, chỉnh tề y phục ngay ngắn. Sắc mặt khôi phục vẻ bình lặng, nhạt nhẽo đối mặt với gã.

Còn cô nương tên A Hạnh ở cạnh bên gã thì rũ sạch vẻ liễu yếu đào tơ, e e ấp ấp ban nãy. Đôi mắt màu nhạt của nàng tỏa hàn khí bức , ánh mắt như hai mũi tên sắc lẹm găm thẳng gã.

Ánh mắt , gã từng thấy ở thì .

Con bướm bạc trâm cài tóc nàng vẫn ngừng chớp lóe, đong đưa mắt gã. Chỉ là , gã chẳng còn cảm nhận mảy may chút lả lơi tình ý nào nữa. Thay đó là một mồ hôi lạnh toát túa ướt sũng vạt áo, khiến từng đốt xương của gã kết thành tầng sương giá lạnh lẽo giữa tiết trời buốt giá, cả run bần bật, hai chân đ.á.n.h bò cạp liên hồi.

Trí não Tần Hoán ngày càng tỉnh táo, cuối cùng giờ phút cũng nhớ thoạt nàng thấy quen mắt đến .

Tái Bắc tám năm về . Trong một đêm tháng Chạp rét căm căm, gã tường thành xuống, thấy giữa màn tuyết trắng xóa mịt mù phi ngựa xông tới, tay cầm Hổ phù lệnh yêu cầu Lữ Hồng mở cổng thành giải phóng viện binh. Gió rét cắt da, tuyết bay ngợp trời. Trong màn đêm đen kịt , một khoảnh khắc gã đối diện với ánh mắt của đầu.

Đó là một thiếu nữ mang khuôn mặt vẫn còn vương nét ngây ngô, nhưng giữa hàng lông mày và ánh mắt hằn lên sát khí sắc bén, xuyên thủng bóng đêm khiến cõi lòng gã sinh sợ hãi.

“Đó là ai?” Gã hỏi bên cạnh.

“Nghe nàng xưng danh, bảo là con gái của Hách Liên Khâm.”

 

Loading...