Lệch Nhịp (Tên gốc: Hoang Khang Tẩu Bản) - Chương 77: Tam tư nhi hành

Cập nhật lúc: 2026-09-03 05:52:18
Lượt xem: 67

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lúc Vương phi qua đời, một ai . Cách đây ít ngày, thánh chỉ xử lý Binh bộ Thượng thư ban xuống, Trịnh gia sụp đổ. Trịnh Hân nhờ xuất giá từ sớm nên may mắn thoát một kiếp, liên lụy. Thế nhưng nàng và nhà đẻ tình cảm vô cùng sâu đậm, tin phụ mẫu, đều c.h.é.m đầu thì lóc bi thương dứt, vì thế mà sinh tâm bệnh, liệt giường.

Trước đó, nàng vì chuyện của nhà đẻ mà tranh cãi với Tề Huyên vài , vợ chồng sinh hiềm khích. Chẳng qua, khi chuyện của Trịnh gia ngã ngũ, nàng cũng thôi ầm ĩ nữa. Chỉ là Tề Huyên vì bận rộn lo liệu chuyện dạo gần đây mà thức khuya dậy sớm, luôn ngủ ở thư phòng, thời gian bù đắp tình cảm với Vương phi, càng để tâm đến tâm trạng của nàng.

Tỳ nữ hầu hạ cận của nàng kể , tối hôm qua khi uống thuốc, Vương phi than mệt, cho hầu trong phòng lui hết, đó gọi ai nữa. Đến sáng nay, tỳ nữ đến gõ cửa mời Vương phi rửa mặt chải đầu, nhưng gọi mãi thấy ai thưa. Tỳ nữ hoảng hốt gọi gia đinh tới phá cửa, bèn thấy Vương phi treo cổ trong phòng. Khuôn mặt dữ tợn vì thắt cổ hướng phía cửa, tắt thở từ lâu.

Tề Huyên tin , nhất thời kịp phản ứng, còn tưởng tai vấn đề. Mãi cho đến khi hoảng loạn chạy tới tẩm viện, thấy bên ngoài cửa là đám hầu đang quỳ rạp lóc ỉ ôi, còn Vương phi thì đặt giường, lấy vải trắng che mặt. Tề Huyên bước tới thấy thi thể, thăm dò mạch đập, lúc mới bàng hoàng nhận đây là một trò đùa hoang đường, mà là một kiếp nạn giáng thẳng xuống đầu.

Vương phi ăn mặc chỉnh tề, vẻ mặt dữ tợn tỳ nữ vuốt , xốc tấm vải trắng lên là một khuôn mặt như đang ngủ say. Trên chiếc cổ trắng trẻo mịn màng của nàng hằn lên vết siết chói mắt cùng những vệt m.á.u xước xát mỏng manh lộn xộn. Cuống họng siết vỡ, lõm xuống một mảng, lớp sơn móng tay cũng gãy nát, hiển nhiên lúc vô cùng đau đớn.

Tề Huyên chỉ cảm thấy hai tai ù , mắt tối sầm, tất cả những tiếng lóc xung quanh đều trở nên ồn ào chói tai, tưởng chừng như xé nát hồn phách . Cuối cùng thể chịu đựng nổi, đuổi tất cả khỏi tẩm viện, khóa chặt cửa , một thẫn thờ chiếc giường hẹp trong phòng.

Ánh mắt đờ đẫn, vẻ mặt vô hồn, trong chốc lát hoang mang đến độ chẳng gì, chỉ ngây như kẻ ngốc.

Rất nhanh, phát hiện bàn trang điểm Vương phi thường dùng đặt một bức thư. Hắn giật kinh hãi, động tác cuống quýt bước tới bóc thư . Bên trong là nét chữ thanh tú của Vương phi:

“Tề Huyên, màng ân tình phu thê nghĩa cũ, thấy nhà đẻ gặp nạn mà khoanh tay , để mặc nam đinh trong tộc chặt đầu, nữ quyến lưu đày, đời đời nô, mối hận khắc cốt ghi tâm. Ta nhiều lóc van xin cũng vô dụng, cố chấp tự tay phá nát những tháng ngày vốn đang yên , vì thành tựu cái gọi là đại nghiệp mà tiếc hy sinh tất cả những xung quanh. Mười hai năm , hại c.h.ế.t Đông cung, liên lụy mẫu tộc c.h.ế.t thảm; mười hai năm chuyện cũ lặp , khiến hàng trăm mạng tộc ai sống sót. Chàng là chổi, là tai họa bẩm sinh. Nay khó lòng cùng chung sống như vợ chồng nữa, chỉ cái c.h.ế.t mới giải thoát . Quãng đời còn , phàm là trong giấc mộng của , đều là cửu tuyền nguyền rủa , khiến đời đời kiếp kiếp, mãi mãi mất những gì trân quý.”

Từng chữ đỏ thẫm như máu, giống như một lời nguyền rủa cực kỳ mạnh mẽ, như đóng đinh đôi mắt Tề Huyên. Trong khoảnh khắc, bộ sức lực của rút cạn, phảng phất như từng khúc xương đều trống rỗng, đến sức lực cầm tờ giấy cũng còn, mặc cho bức thư tuyệt mệnh với từng câu chữ sắc như d.a.o rơi xuống đất.

Bảy năm, hơn hai ngàn ngày đêm. Năm xưa khi giáng chức đày đến Lĩnh Nam, Tiên đế ban hôn, vội vã kết phu thê với Trịnh Hân. Kể từ đó, hai đồng cam cộng khổ, dẫu tháng ngày gian nan đến mấy cũng từng nảy sinh hiềm khích xa cách. trong lòng Tề Huyên hiểu rõ, Trịnh Hân chẳng qua chỉ là một quân cờ sắp xếp bên cạnh . Nàng gánh vác mệnh lệnh của cha, luôn luôn giám sát . Vì , Tề Huyên thể ngày đêm đề phòng, ngay cả chung chăn gối cũng thể yên tâm dựa dẫm.

Thế nhưng, trong thời gian thể bước khỏi sự u ám của việc phế truất năm đó, những đêm khuya ác mộng bừng tỉnh, đều là Trịnh Hân ôm lấy , cất giọng dịu dàng an ủi. Tề Huyên bất do kỷ, tâm bất do kỷ, đem lòng yêu thê t.ử từng đồng tâm với .

Vốn dĩ cho rằng, thời gian dài bạn bên đủ để khiến Trịnh Hân mềm lòng, nảy sinh tình cảm khác với . Cho dù đến bước đường hôm nay, và Trịnh gia một mất một còn, khiến nàng hận thấu xương thì sắp xếp cho nàng một chỗ dừng chân t.ử tế là . Nào ngờ nàng dứt khoát đến , đến cả đứa con thơ cũng nỡ lòng vứt bỏ, để những lời căm hận và nguyền rủa, dùng dải lụa trắng dài ba thước kết liễu sinh mệnh. là một trái tim tàn nhẫn!

Tề Huyên đau lòng như d.a.o cắt, lùi hai bước ngã bệt xuống đất, há miệng thở hổn hển. Nước mắt nhòe tầm , rơi xuống như những hạt châu đứt dây.

Một hồi lâu , gõ cửa bên ngoài, khẽ khàng gọi . Tề Huyên luống cuống lau khuôn mặt nhòe nhoẹt nước mắt, chấn chỉnh y phục đôi chút, cố giữ vẻ đoan chính mới mở cửa. Ngoài cửa là tỳ nữ cận của Vương phi, nàng dâng lên một chiếc hộp, là do của Triệu đại nhân phái đến phủ đưa cho.

Sắc mặt Tề Huyên trong nháy mắt trở nên kinh hãi, chằm chằm chiếc hộp, thế mà dám vươn tay nhận, còn lùi bước về . Tỳ nữ cúi đầu, như nhận , vẫn luôn nâng cao chiếc hộp.

Hắn do dự bao lâu, cuối cùng c.ắ.n răng hạ quyết tâm, nhận lấy chiếc hộp, đóng cửa một nữa. Trong phòng tĩnh lặng đến mức tiếng kim rơi cũng thể thấy, sự vắng lặng như tờ bao trùm gian, chỉ một cỗ t.h.i t.h.ể tĩnh lặng giường. Sự tĩnh lặng càng khiến Tề Huyên cảm thấy sợ hãi. Hắn thấy nhịp tim đập liên hồi như vạn ngựa phi nước đại, cảm xúc hoảng sợ cuộn lên thành những cơn sóng lớn, ngừng chực chờ nuốt chửng, nhấn chìm .

Tề Huyên cực kỳ sợ trong chiếc hộp đựng thứ đồ liên quan tới con trai . Giả sử khi mở , bên trong là một con mắt khoét, là một bàn tay chặt đứt, thể nào chống đỡ nổi.

lúc cũng ai thể giúp đối mặt. Tề Huyên chần chừ hồi lâu, cuối cùng cầm chiếc hộp lên lắc nhẹ, thấy tiếng vật cứng va chạm thành hộp, chợt thở phào nhẹ nhõm. Hắn run rẩy mở nắp, bên trong đựng một miếng ngọc bội bình an cùng một tờ giấy.

Miếng ngọc đó là vật tùy của con trai , từng rời , còn mặt giấy chỉ vỏn vẹn vài chữ: Mong Vương gia nghĩ kỹ khi .*

*Câu gốc là tam tư nhi hành.

Sự tình đến nước còn gì mà hiểu? Cái c.h.ế.t của Vương phi, sự mất tích của con trai, tuyệt đối thể là chuyện ngoài ý . Vài ngày mới giăng bẫy khiến Tần Hoán khai uẩn khúc trong cái c.h.ế.t của Hách Liên Khâm, hôm nay Vương phủ đại họa lâm đầu. Việc Triệu Chấp đưa đồ đến tận cửa lúc , là đang trắng trợn cảnh cáo .

Trước nay từng xảy chuyện Thế t.ử bắt cóc giữa kinh thành, nếu Hoàng đế cho phép, ai thể đưa Thế t.ử khỏi cổng thành. Tề Huyên nắm chặt miếng ngọc trong tay, phịch xuống chiếc giường hẹp, sắc mặt xám xịt như tro tàn. Hắn thực sự thức trắng quá lâu, cả đêm bôn ba bên ngoài tìm con, chịu đả kích nặng nề thế , sức lực cạn kiệt, chẳng bao lâu bèn mơ màng .

Giấc ngủ vô cùng bất an. Trong mộng còn thấy vợ hai mắt rỉ m.á.u tươi tới đòi mạng, Tề Huyên run b.ắ.n , cơn ác mộng dọa tỉnh. Ngẩng lên thì trời sáng tỏ, ánh nắng chiếu qua cửa sổ phòng, tẩm phòng vẫn sáng rực như ngày.

Tề Huyên chợt nhớ c.h.ế.t thể phơi nắng, bèn vội vàng chạy tới bên giường. Nhìn thấy tầng tầng lớp lớp màn giường buông xuống, bước chân chợt khựng . Đợi đến khi tiến thêm hai bước, vén rèm giường lên xem, t.h.i t.h.ể của vợ phủ chăn kín mít.

Tề Huyên ý thức từng tới đây. Cái đầu vốn đang choáng váng trong nháy mắt tỉnh táo . Vừa định tìm , bèn thấy phía tiếng gọi: “Vương gia.”

Hắn hoang mang xoay , bước nhanh gian ngoài, thấy một đang khoanh tay tựa bên cửa, đang gì. Nghe thấy tiếng bước chân của , , để lộ khuôn mặt nhợt nhạt mà bình tĩnh: “Tự tiện ghé thăm, mong ngài lượng thứ.”

“Chu Hạnh, đến đây?” Tề Huyên hạ thấp giọng: “Trong ngoài vương phủ đều tai mắt theo dõi, cô hề ngụy trang mà xông thế , e là sẽ phát hiện hành tung!”

“Không .” Chu Hạnh lùi hai bước. Đột nhiên cửa từ bên ngoài đẩy . Trong chớp mắt, tim Tề Huyên nhảy lên tận cổ họng, gần như nhào tới giấu Chu Hạnh . kịp cử động, bèn phát hiện kẻ bước ai khác, là tên họ Lục .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lech-nhip-ten-goc-hoang-khang-tau-ban/chuong-77-tam-tu-nhi-hanh.html.]

Y mặc trường bào màu mực, mái tóc đen buộc cao, dải lụa trắng rủ xuống đầu vai. Tuy đoan trang nho nhã như từng gặp, nhưng dáng vẻ cũng đàng hoàng t.ử tế. Ai ngờ ngay khắc , y xách một cỗ t.h.i t.h.ể bước .

Y tiện tay quăng t.h.i t.h.ể xuống đất, vung tay đóng cửa , với Tề Huyên: “Ngoài phủ bốn kẻ nấp trong bóng tối theo dõi ngài, xử lý cả . Chẳng qua, sát thủ trốn trong phủ của ngài cũng ít, tìm từng kẻ một, chỉ g.i.ế.c mỗi ả thôi.”

Tề Huyên cúi đầu , đất ai khác, là tỳ nữ cận của Vương phi. Lúc cổ nàng một vết d.a.o cắt cực mỏng, m.á.u chảy ồ ạt. Ả há to miệng nhưng phát âm thanh nào, đôi mắt trợn ngược gắt gao trừng , lồng n.g.ự.c chỉ còn thở thoi thóp, cận kề cái c.h.ế.t.

Tề Huyên lùi nửa bước, dời tầm mắt chỗ khác: “Vì cớ gì g.i.ế.c ả?”

Lục Chước Quang nhẹ nhàng lau vết m.á.u lưỡi dao. Lưỡi d.a.o hắt ánh mặt trời, phác họa lên hàng chân mày lạnh nhạt vô tình của y: “Ta hỏi ả khi Vương phi c.h.ế.t ai tẩm viện , ả dối.”

“Làm ngươi ? Đêm qua ngươi ở Vương phủ.”

Lục Chước Quang ôn hòa : “Vương gia chẳng lẽ quên , tại hạ tuyệt kỹ độc môn để phân biệt khác thật dối mà.”

Nghe y , Tề Huyên lập tức nhớ tới hồi ở thanh lâu tại Đan Ngọc, chính miệng Triệu Khác cũng từng lời . Khi đó chẳng thèm để ý, chỉ coi hai kẻ bọn chúng cá mè một lứa, năng hàm hồ. Giờ ngẫm , tên họ Lục dường như đang đùa.

Chu Hạnh xổm xuống, nắm lấy tay tỳ nữ, xắn tay áo ả lên, để lộ cánh tay mang theo mấy vết xước cào đỏ bầm. Nàng : “Ta kiểm tra t.h.i t.h.ể của Vương phi. Cuống họng vỡ vụn, vết siết giữa cổ, do treo cổ, mà là dùng sức siết c.h.ế.t. Những vết xước hẳn là do ả cào trúng trong lúc động tay siết cổ .”

Người mặt đất nhanh bèn tắt thở. Tề Huyên ả vài , trong mắt oán hận, chỉ tràn ngập sự trào phúng bi ai. Hắn : “Là do Triệu Chấp , con trai cũng bắt , an nguy rõ. Hắn gửi đồ vật tùy của con tới, là để cảnh cáo nghĩ kỹ khi .”

“Hôm nay đến là để đưa đồ cho ngài.” Chu Hạnh bước tới cạnh bàn, cầm một cuốn sổ mỏng để đó lên, : “Đây là hồ sơ vụ án gửi từ Đan Ngọc tới, bên trong bộ lời khai của Lữ Hồng khi thẩm vấn. Lữ Hồng là Huyện lệnh huyện thành Tái Ngoại tự ý giam giữ viện quân năm xưa. Lúc đó nhận lệnh của ai, thực hiện như thế nào, sự việc nhận bao nhiêu bổng lộc, tất cả đều khai nhận sạch sành sanh. Trên hồ sơ đóng con dấu do đích Phùng đại nhân tự tay đóng. Bây giờ, ngài nên dâng thứ lên trong buổi thiết triều sáng nay, thỉnh mệnh bệ hạ điều tra triệt để chuyện Tái Bắc năm xưa. Đây là thỏa thuận ngay từ đầu của chúng , đúng ?”

, , nhưng mà!” Hai mắt Tề Huyên hằn đầy tia máu, bi thương chằm chằm Chu Hạnh, nghẹn ngào thốt lên: “ con trai ...”

Chu Hạnh mặt cảm xúc ngắt lời : “Vương gia, ngài hiểu rõ cái giá gánh vác khi bước lên con đường . Bằng ngài cũng sẽ giả ngốc giấu suốt nhiều năm, nhẫn nhịn bộc phát như .”

, nếu như cất binh mưu phản trả giá thì Tề Huyên phản từ lâu . Hắn hiểu rõ một khi động tĩnh, khi thực sự dẫn binh tiến thành, tất cả những xung quanh đều sẽ lượt tàn sát hết. Những tháng ngày bình yên vất vả lắm mới sẽ một trở . Cho nên mới hèn nhát chịu đựng suốt bao năm qua, mặc cho thầy gửi đến từng bức thư hỏi thăm xem hoa mai mùa đông liệu thể nở , cũng dám đáp lấy một lời.

Ngay từ khi lập ước định với Chu Hạnh, Tề Huyên hiểu sớm muộn gì cũng ngày . Địch mạnh yếu, của ngày hôm nay, năng lực bảo vệ bất kỳ ai.

con trai mới năm tuổi. Đứa bé bẩm sinh thông tuệ, vì chọc vui mà cố học cách khắc gỗ. Đứa bé thấu những hỉ nộ ái ố của để giải sầu cho . Đứa bé đích tặng một con ngựa nhỏ tự tay điêu khắc cuối năm ngoái lúc xa tới Đan Ngọc, dùng giọng non nớt thốt lên: “Mong phụ vương thể cưỡi ngựa thật nhanh, sớm về sớm, bình an trở về.”

Chỉ cần dâng cuốn hồ sơ bàn lên, đứa bé từng vòng tay ôm cổ , rụt rè hy vọng đừng rơi nước mắt nữa, sẽ vĩnh viễn bao giờ trở về nữa.

Trái tim Tề Huyên x.é to.ạc đôi. Một nửa là nỗi đau cắt da cắt thịt vì nỡ dứt bỏ con ruột, một nửa là sự nhẫn tâm vô tình vì đại cục. Tâm trí cuồng, vô những ý niệm giằng xé cuộn trào trong đầu, thể gỡ bất kỳ manh mối nào. Hắn vô thức về phía Chu Hạnh, bắt gặp một đôi mắt bình thản, tĩnh lặng và lạnh lẽo.

Chu Hạnh đặt cuốn hồ sơ về mặt bàn, úp lòng bàn tay lên đó: “Chu Hạnh đến ngày hôm nay, đ.á.n.h mất quá nhiều . Cốt nhục của từng bọn họ đều trở thành nấc thang chân để leo lên vị trí hiện tại. Điều mong mỏi chẳng qua chỉ là một kết cục cuối cùng. Nay mục đích thành, tuyệt đối thể bỏ cuộc giữa chừng. Ta ép ngài từ bỏ con trai, nhưng ngài hiểu, cung giương thì mũi tên đầu. Dù ngài xé bỏ giao ước giữa chừng cũng .”

“Chuyện ngài , vẫn sẽ tiếp tục .”

Chu Hạnh thêm lời nào, bỏ một câu đẩy cửa bước ngoài.

“Thi thể của mấy kẻ đang ngoài phủ, phiền ngài tìm xử lý. Mùa hè oi bức, xác c.h.ế.t để lâu , cẩn thận bốc mùi sinh dòi bọ.” Lục Chước Quang hệt như một kẻ ngoài cuộc, hề tỏ lo âu thời cục, cũng chẳng buồn đồng cảm với nỗi thống khổ của Tề Huyên, chỉ lòng mà nhắc nhở Tề Huyên dọn dẹp tàn cuộc. Y cất bước đuổi theo bóng lưng Chu Hạnh. Lúc tới cửa, y dừng , thêm một câu: “Sau khi bận rộn xong xuôi, nhớ xem thử gối đầu nhé.”

Tề Huyên thất thần đ.á.n.h mất hồn phách, bệt xuống ghế, đáp bất kỳ lời nào.

Lúc đến đây, Chu Hạnh và Lục Chước Quang cửa chính, mà trèo tường từ hậu viện . Sau khi nhận tin tức, nàng lập tức chạy tới. Hiện giờ Vương phủ xảy chuyện lớn như , sớm loạn thành một đoàn. Trong tẩm viện của Tề Huyên chỉ mỗi ả tỳ nữ canh giữ, nên đối với bọn họ, việc tự nhiên vô cùng dễ dàng.

Sau khi hai trở về phường Kim Ngọc, Tiền Bất Đoạn đang canh gác ở đầu hẻm bèn lao nhanh tới, hạ giọng với Chu Hạnh: “Lão đại, tìm thấy tung tích của tiểu Thế t.ử . Đứa bé hiện đang ở trạm dịch ngoại ô. Sợ rút dây động rừng nên bọn dám manh động, để Yến Quyết và Thiệp Xuyên ca ở trông chừng.”

Chu Hạnh tháo chiếc nón vành rủ màn che đầu xuống, căn dặn: “Chuẩn ngựa.”

Tiền Bất Đoạn vội : “Tiểu Thế t.ử đó tìm quá dễ dàng, e là bẫy. Thiếu chủ đích e rằng quá nguy hiểm, dẫn Chước Quang ca tìm để hỗ trợ là .”

“Không , nhất định đích .” Chu Hạnh cất giọng kiên quyết, chừa đường thương lượng: “Ta mang đứa trẻ đó sống sót trở về.”

 

Loading...