Lệch Nhịp (Tên gốc: Hoang Khang Tẩu Bản) - Chương 78: Thù đồ đồng quy

Cập nhật lúc: 2026-09-03 05:52:19
Lượt xem: 70

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chu Hạnh rõ ràng hiểu , việc Triệu Chấp bắt cóc con trai của Lĩnh vương, một là để uy h.i.ế.p Tề Huyên, hai là tạo lời mời với nàng. Nếu nàng , chắc chắn bọn họ sẽ mang đứa trẻ trở về , nên cũng chẳng cần lãng phí thời gian.

Chu Hạnh đeo cung lên ngựa, giắt ống tên bên yên ngựa, cùng Lục Chước Quang và Tiền Bất Đoạn một đường chạy thẳng tới trạm dịch. Trạm dịch đó cách thành hai mươi dặm, sát cạnh thôn xóm, hiện đang quan binh canh giữ. Yến Quyết, Tiêu Thiệp Xuyên và Viên Sát đang mai phục trong cánh rừng đằng xa. Thấy Chu Hạnh dẫn tới, bọn họ bèn cùng đón tiếp, bẩm báo: “Thiếu chủ, nửa tuần nhang hai chiếc xe ngựa đồng loạt khởi hành về hướng Đông và hướng Tây. Bọn tiểu Thế t.ử ở chiếc xe nào, nên dám tùy tiện đuổi theo.”

Tiểu Thế t.ử bắt cóc đêm qua, nhưng tin tức đến sáng nay mới lan truyền ngoài. Sau khi tin, Chu Hạnh lập tức lệnh cho tất cả đổ xô tìm kiếm. Bọn họ tìm thấy cỗ xe ngựa vứt bỏ của Vương phủ cách ngoài thành vài dặm, cứ thế theo vết bánh xe mà truy đến tận đây. Từ những lời bàn tán lác đác từ miệng bọn thị vệ canh gác xe ngựa, thể xác định Thế t.ử đang ở ngay trong trạm dịch .

hai chiếc xe ngựa giống hệt rõ ràng chuẩn sẵn từ . Yến Quyết cùng hai dám tiến quá gần sợ phát hiện, thể từ xa xác định Thế t.ử đang ở xe nào. Hơn nữa, vì Chu Hạnh tới, ba chỉ đành trơ mắt những chiếc xe đó rời .

Nghe , khuôn mặt vốn nhợt nhạt của Chu Hạnh trong nháy mắt trắng bệch còn giọt máu, đuôi mày vô tình để lộ vẻ hốt hoảng thất thố. Những khác phát hiện, chỉ duy Lục Chước Quang cạnh nàng thấu trọn vẹn nét mặt nàng trong khoảnh khắc . Y bước tới một bước, ghé sát nàng, khẽ hỏi: “Sao thế?”

Chu Hạnh thu hồi tầm mắt, thu bộ dáng vẻ thất thố, thản nhiên đáp: “Không chuyện gì.”

Lục Chước Quang rõ mồn một, thở của nàng loạn nhịp . Đó là sự thể hiện trực tiếp nhất xuất phát từ trạng thái cơ thể, nàng thể khống chế biểu cảm khuôn mặt, nhưng che giấu bản năng. Lục Chước Quang cân nhắc một lát, với nàng: “Các đuổi theo chiếc về phía Đông, đuổi theo chiếc còn .”

“Không .” Chu Hạnh gần như kịp suy nghĩ buột miệng thốt . Chính vì từ chối quá nhanh, tất cả đều bất ngờ nàng. Nàng bèn giải thích: “Chúng ít, chia hành động tuyệt đối là kế sách sáng suốt.”

Tiền Bất Đoạn tỏ phiền muộn, hạ giọng nhắc nhở: “Lão đại, chuyện của tiểu Thế t.ử đợi , chúng đuổi theo xe nào đây?”

Chu Hạnh cúi đầu ngẫm nghĩ, sang hỏi Tiêu Thiệp Xuyên: “Hai chiếc xe ngựa đó điểm gì khác ?”

Tiêu Thiệp Xuyên nghiêm túc nhớ , đáp lời: “Nhìn bề ngoài thì giống y hệt , ngay cả lượng thị vệ theo hộ tống cũng , nhận sự khác biệt.”

Chu Hạnh lắc đầu, giọng điệu vô cùng chắc nịch: “Nhất định điểm khác, xe ngựa cắm cờ ?”

Tiêu Thiệp Xuyên đáp: “Không .”

Lời dứt, Viên Sát lập tức phản ứng , phản bác: “Sao ? Rõ ràng là cắm cờ mà, chiếc xe ngựa về hướng Đông lúc xuất phát giắt một lá cờ dài chừng vài tấc ở cạnh cửa xe, thấy ?”

Tiêu Thiệp Xuyên ngẩn : “Đệ thấy .”

Chu Hạnh mân mê chiếc nhẫn ngọc bích ngón tay cái hết vòng đến vòng khác, thở bắt đầu dồn dập, tựa hồ đang rơi trạng thái nôn nóng vô thức. Những điểm bất thường mà ngoài thể thấy vô cùng rõ nét trong mắt Lục Chước Quang.

Y nghi hoặc chằm chằm nàng, thầm nghĩ cớ hai cỗ xe ngựa khiến phản ứng của Chu Hạnh kịch liệt tới ?

Hồi lâu , Chu Hạnh rốt cuộc đưa quyết định: “Chúng đuổi theo chiếc cắm cờ, xuất phát ngay bây giờ.”

Phía Nam Bắc của trạm dịch là con đường quan đạo, ngay cạnh thôn xóm, hướng về phía Đông mười dặm là dãy núi cao chắn đường. Ngọn núi thể vượt qua, cao vút hàng trăm trượng, vắt ngang cả chục dặm từ Nam chí Bắc. Xưa để thông đường tới thành trì phía núi, nhằm tiết kiệm thời gian , quan phủ từng cho đào núi mở đường, chỉ là con đường đào một nửa hiểu vì nguyên do gì dừng . Lán trại của đám phu dịch dựng chân núi cũng sớm bỏ hoang, lấy một bóng lui tới.

Lán trại của công trình chia thành tiền viện và hậu viện, tiền viện là chỗ ở của đám phu dịch đào núi, còn hậu viện là nơi tá túc tạm thời của bọn quan lớn nhỏ như Chỉ huy sứ, đốc công. Xe ngựa đỗ ngoài cổng trại, đợi nhóm Chu Hạnh đuổi tới nơi, trong xe trống , hai tên thị vệ canh gác ngoài cổng cũng hạ gục nhanh gọn lẹ.

Bọn họ như những con mèo hoang lẻn trong trại một cách lặng lẽ. Lần tới hậu viện thì thấy nhiều thị vệ trong viện, lẽ là bố trí sẵn ở đây từ sớm. Cửa các căn phòng trong viện đều mở toang, duy chỉ một gian phòng là vẫn đang khóa chặt, nếu như tiểu Thế t.ử đang ở đây, đương nhiên là đang nhốt trong căn phòng đó.

Mấy nép bờ tường, dùng ánh mắt để âm thầm thỉnh thị Chu Hạnh, chờ đợi nàng phát lệnh. Trong viện mặc dù ít , nhưng đều là bọn lính trác, cao thủ võ công. Nếu bọn họ đối đầu xông thẳng thì việc cứu tiểu Thế t.ử cũng chẳng gì khó khăn.

Ngay lúc Chu Hạnh định hạ lệnh, Lục Chước Quang đột nhiên động tĩnh. Y khẽ nghiêng đầu, ánh mắt hướng về con đường lúc đến, tựa như đang cẩn thận lắng động tĩnh gì đó.

Chu Hạnh lập tức hỏi: “Có chuyện gì ?”

“Có tới , nhiều .” Lục Chước Quang ngập ngừng một lát tiếp: “Lý Ngôn Quy cũng tới.”

Chu Hạnh đầu, về phía ngọn núi cao lán trại, nhanh chóng quan sát địa hình xung quanh một lượt, đó căn dặn bốn : “Bốn các trong cứu , cứu thì lập tức rời , tuyệt đối ham chiến. Cứu thành công thì dùng Hắc Vũ tín hiệu, cần tìm bọn .”

Tiền Bất Đoạn nôn nóng gặng hỏi: “Thiếu chủ, còn tỷ thì ?”

“Lục Chước Quang cùng tiền viện.” Chu Hạnh phóng tầm mắt về phía con đường mòn đầy cỏ hoang, tựa như ánh thể xuyên qua chốn hoang vu mà đổ dồn về phía đại đội ngũ đang hùng dũng tiến tới vùng . Nàng bật lạnh lùng: “Đến dự hẹn.”

Giữa đội ngũ kéo dài một cỗ xe ngựa mang vẻ ngoài mấy phô trương, phía đều thị vệ kỵ mã bảo vệ. Còn kéo xe ngựa là một hàng dài những binh lính khoác bộ quân phục quan gia, bên hông đeo thanh trường đao. Đội ngũ lớn tiến đến, dừng cửa trại, Lý Ngôn Quy xoay xuống ngựa, sải những bước lớn lên vén tấm mành cửa xe, cung kính đỡ một từ bên trong bước xuống.

Người đến ai khác là Triệu Chấp. Ông mặc một bộ thường phục giản dị, dẫu tóc điểm hoa râm nhưng bóng lưng vẫn thẳng tắp, vẻ thon gầy, tuấn lãng. Cơn gió lớn thổi qua, tung bay vạt áo cuồn cuộn, trông ông hệt như một con hạc trắng kiêu hãnh giữa ngả màu hoàng hôn chạng vạng, toát lên phong thái của một vị văn thần.

Triệu Chấp chỉ mang theo một Lý Ngôn Quy tiến lán trại, còn bộ binh sĩ đều bên ngoài chờ lệnh. Sau khi bước qua cổng trại, hai băng qua cánh cổng vòm cao ngất, về phía một khoảnh sân viện thênh thang, mà ở đó một chờ sẵn.

Lúc trời gần sập tối, mặt trời ngả bóng rặng núi phía Tây, một nửa bầu trời vương màu đỏ rực của lửa, những đám mây trắng chẳng khác nào đóa hải đường, bay lượn lả tả khắp bầu trời. Mặt đất phủ một sắc cam đỏ, Lục Chước Quang giữa khoảnh sân cỏ mọc um tùm, vẻ mặt cực kỳ chú tâm, từng vòng từng vòng cuộn tấm lụa lên tay. Tia nắng vàng hắt lên khuôn mặt khôi ngô của y, ánh mắt chẳng vương chút sát khí nào, chỉ sự bình thản và tĩnh mịch.

Dẫu cũng lớn lên cùng , Lý Ngôn Quy thể hiểu cái điệu bộ của Lục Chước Quang là điềm báo y chuẩn động sát thủ? Hắn lập tức rút thanh đao từ lưng nắm chặt trong tay, thần kinh căng như dây đàn, đề phòng cao độ.

Phía hậu viện vang lên những tiếng động ồn ào, hiển nhiên bọn họ bắt đầu xuất thủ cứu . Triệu Chấp chẳng lời nào, chỉ im lặng chờ đợi Lục Chước Quang quấn xong tấm lụa, giống hệt như sự kiên nhẫn của ông nhiều năm về , án thư bình thản đứa trẻ Lục Chước Quang đang nắn nót cầm bút luyện chữ.

Đợi Lục Chước Quang chuẩn xong xuôi, ngước mắt lên, thấy Triệu Chấp đang đối diện , y chậm rãi cất giọng: “Nghĩa phụ.”

Lần gặp cách đây nửa năm, khi Lục Chước Quang vẫn còn là con nuôi hằng tôn kính nghĩa phụ, Triệu Chấp cũng coi y như tâm phúc. Cứ tưởng chuyến Đan Ngọc chỉ mất chừng mười ngày nửa tháng, chẳng trễ nải cái Tết cổ truyền, nào ngờ chuyến đó, cả con đẻ lẫn con nuôi đều một trở .

Khuôn mặt Triệu Chấp mảy may hiện lên chút vui buồn nào, lạnh nhạt : “Chước Quang, hiện giờ sắp bước sang tháng sáu , con định về một chuyến ?”

Lục Chước Quang khẽ : “Con về kinh đương nhiên đến thăm nghĩa phụ , chỉ ngờ nghĩa phụ đến một bước.”

“Hôm nay tới đây là gặp một con côi của cố nhân.” Triệu Chấp giống như lúc , vẫn đôi co với y từng câu, giọng điệu hệt như đang ôn hòa, như thể sự phản bội trong nửa năm qua từng tồn tại: “Nàng đang ở ? Sao tới?”

Lời dứt, chỉ thấy một tiếng “vút” nhẹ vang lên, một mũi tên lông vũ lướt tựa như tia chớp từ hư lao tới, x.é to.ạc làn gió, nhắm thẳng vị trí tim của Triệu Chấp!

Lý Ngôn Quy xách đao tiến tới, dùng sức c.h.é.m mạnh xuống, lập tức cắt mũi tên lông vũ đứt đôi ngay tại trận. Hắn ngẩng đầu về phía hướng mũi tên phóng tới, bèn trông thấy gác lầu hai tầng phía đối diện, Chu Hạnh đang ngay vị trí trung tâm.

Nàng đó từ khi nào , tóm là chẳng để ai phát hiện . Sau khi một mũi tên b.ắ.n hụt, hình nàng nhoài về phía , hai khuỷu tay tì lên lan can gỗ, dáng điệu vô cùng thoải mái, toát lên vài phần phóng túng bất cần: “Triệu đại nhân lời hẹn, vãn bối nào dám tới?”

Triệu Chấp chẳng hề kinh hoảng bởi mũi tên bất ngờ , gương mặt vẫn bình thản, tĩnh tại vô cùng. Ông cách xa cả trượng, phóng tầm mắt về phía Chu Hạnh, cẩn thận đ.á.n.h giá từng đường nét khuôn mặt nàng.

Xét riêng về dung mạo, nàng chẳng chút nào giống phụ nàng. Bất cứ ai từng gặp Hách Liên Khâm cũng chẳng thể cho rằng bọn họ là phụ tử, thế nhưng Triệu Chấp thốt lên một câu: “Ngươi với phụ ngươi thật quá đỗi giống .”

Chu Hạnh khanh khách: “Thế ư? Người đời đều bảo giống, duy chỉ Triệu đại nhân giống. Lời của ngài tò mò quá.”

Năm mười tám tuổi, Triệu Chấp kinh. Hôm tướng quân phủ tổ chức yến tiệc, Triệu Chấp tựa như một con chó, vẫy đuôi lẽo đẽo theo đám tân khách. Thế nhưng vì lỡ lời mà giễu cợt, trượt ngã đá, m.á.u chảy đầm đìa rách cả đầu. Trong lúc đang ôm cái trán đầy vết thương tìm đại phu chữa trị, tình cờ chạm mặt Hách Liên Khâm. Thuở , Hách Liên Khâm vẫn còn nhỏ tuổi, mặc cẩm y hoa lệ, giữa vườn hoa rực rỡ muôn sắc, vây quanh là đám hạ nhân hầu hạ. Một cái từ đằng xa đưa tới, ánh mắt bắt gặp vẻ mặt chật vật của Triệu Chấp. Đó là đầu tiên ông chạm mặt Hách Liên Khâm.

Cái thương xót ăn sâu xương tủy, khắc cốt ghi tâm. Đến mức khi Triệu Chấp lên ngôi phong hầu bái tướng, vạn , chẳng còn một ai thương xót ông nữa, ông vẫn thể quên cảnh tượng ngày .

Triệu Chấp Chu Hạnh, chậm rãi buông lời: “Ngươi và đều mang một trái tim Thánh nhân xót thương chúng sinh.”

“Triệu đại nhân cớ gì tâng bốc quá mức . Ta chẳng qua chỉ là một kẻ tâm chứa họa ý, bụng đầy mưu mô đê hèn mà thôi.” Chu Hạnh ngẫm nghĩ một chút khẽ lắc đầu: “Thế nhưng ngài , cũng chẳng thấy lời mang ngụ ý khen ngợi gì cho cam.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lech-nhip-ten-goc-hoang-khang-tau-ban/chuong-78-thu-do-dong-quy.html.]

Triệu Chấp vòng vo nhảm với nàng, thẳng thắn chủ đề: “Ta bao năm nay ngươi luôn ẩn nấp, bày mưu tính kế, cũng chỉ là lật bản án của phụ ngươi, rửa sạch nỗi oan ức và tội trạng đổ lên đầu ông . Hôm nay tới đây là vì việc .”

Chu Hạnh nhướng mày: “Xin rửa tai lắng .”

Sắc mặt Triệu Chấp trầm tĩnh, uy quyền bức : “Những kẻ năm xưa hãm hại cha ngươi đều vùi thây lòng đất, c.h.ế.t đối chứng, duy chỉ trong tay là còn lưu một vài văn thư liên lạc, thể bằng chứng lật bản án. Chỉ cần hủy chúng thì tội trạng của Hách Liên Khâm tuyệt đối bao giờ hy vọng rửa sạch, ắt lưu tiếng vạn năm, muôn đời phỉ nhổ.”

Triệu Chấp hôm nay vốn dĩ cần đích tới. Cho dù con gái Hách Liên Khâm lẩn trốn trong bóng tối, thực sự khiến chịu một chút thiệt thòi, nhưng việc tóm gọn nàng mà g.i.ế.c c.h.ế.t cũng chẳng chuyện khó khăn gì. Việc cất công chuyến , là vì thứ đồ mà nàng đang giấu trong tay…

Tờ di chiếu truyền ngôi .

Thiên tai hoành hành phương Nam khiến dân tị nạn lũ lượt kéo về phương Bắc, thảo khấu nổi loạn, khởi nghĩa nổ liên miên, đây là mối họa ngầm thứ nhất.

Hoàng đế xa hoa dâm dục, vung tiền như rác. Trước thì xây lăng tẩm hoàng gia khiến hao tài tốn của, bòn rút sức dân, tổ chức đại lễ kỳ thiên để ăn mừng thọ , ngân khố cạn kiệt, oán hận dâng tràn khắp cõi, đây là mối họa ngầm thứ hai.

Trưởng tôn của Vinh Quốc công tống giam ngục. Dù ông giao mũ quan đóng cửa tự vấn lương tâm, miệng lớn tiếng mong triều đình công lý phân xử rõ ràng, nhưng nếu trưởng tôn của ông lỡ xảy mệnh hệ gì, Phàn gia nhất định sẽ chịu khoanh tay chờ c.h.ế.t. Vậy nhưng hoàng đế vẫn u mê chẳng rõ mấu chốt, chỉ một lòng một thâu tóm Cấm quân, chỉ nhiều phen o ép Lữ gia, mà nay còn đang nhắm tới Vinh Quốc công. Việc lữa chịu thả , chắc mẩm là đang cố bới lông tìm vết để luận tội Vinh Quốc công, lợi dụng cơ hội đó đoạt binh quyền. Việc tự lượng sức quá kém, rủi ro quá lớn, là mối họa ngầm thứ ba.

Hiện tại hoàng đế nghi ngờ ông vô cùng sâu sắc, căm phẫn ông độc quyền thao túng triều chính. Việc ông hết lòng duy trì chiến sự nơi biên ải suốt một thời gian dài, chẳng là tạo điều kiện cho hoàng đế kiếm cớ hòng tước đoạt quyền hành của ông đó . Nếu cứ tiếp diễn thế , cái kết khó tránh sẽ là thỏ khôn c.h.ế.t, ch.ó săn nấu.

Triệu Chấp ngước mắt nữ t.ử trẻ tuổi lầu: “Ta cho ngươi hai con đường để lựa chọn. Thứ nhất, giúp ngươi lật bản án, minh oan cho cha ngươi, nhưng đổi ngươi giao thứ đó đây. Giữa ngươi và cuộc tranh đấu nơi triều đình vốn hề chút quan hệ nào. Năm đó vì tranh đoạt ngôi vị hoàng đế, bọn chúng rắp tâm liên thủ hại c.h.ế.t cha ngươi, ngươi nuôi hận cũng là điều dễ hiểu. chuyện chốn quan trường đơn giản như ngươi tưởng tượng. Nếu Tề Huyên ôm mộng tạo phản thì đó là con đường c.h.ế.t chắc. Trong triều cũng chẳng kẻ nào mang danh nghịch tặc . Một cây chẳng nên non, ngươi bày ngần mưu tính cũng chẳng ích gì, cần gì bước vũng bùn lầy lội ?”

Chu Hạnh phân tích cái lợi cái hại, nét mặt vẫn bình thản chẳng hề gợn sóng, chỉ cất lời hỏi: “Vậy con đường thứ hai là gì?”

“C.h.ế.t tại đây.” Triệu Chấp lạnh giọng tuyên bố: “Trái tim Thánh nhân của Hách Liên Khâm đẩy y chỗ c.h.ế.t ngoài biên ải Tái Bắc, trái tim Thánh nhân của ngươi giúp ngươi sống sót đặt chân lên chốn triều đình để minh oan cho y ?”

Chu Hạnh buông một tiếng thở dài, thoáng chút ngậm ngùi bất đắc dĩ: “Vì cớ gì mà tất thảy đều cho rằng vì báo thù nhỉ?”

Ngày hôm , trong đình viện của phường Kim Ngọc, khi Thôi Tuệ kế hoạch đầu đuôi mà Chu Hạnh giăng để bẫy Tần Hoán, y kìm lòng mà hỏi nàng: “Chu cô nương, chúng lập mưu bày trận , liệu thực sự khiến nỗi oan ức của Hách Liên tướng quân giải tuyết ?”

Chu Hạnh mỉm sang : “Dĩ nhiên là , chúng bằng chứng.”

Thôi Tuệ sững sờ, vẻ mặt hoang mang: “Sao cơ? Chẳng hồ sơ vụ án mà Đan Ngọc gửi tới ư? Đó chẳng là bằng chứng rành rành !”

“Đó là giả. Lữ Hồng thể dại dột khai nhận sự việc ở Tái Bắc năm trong lúc thẩm vấn chứ? Việc bay đầu và cả nhà tru di cửu tộc, tự tính toán thiệt hơn quá rõ. Hơn nữa bây giờ cũng c.h.ế.t , cách nào thẩm vấn thứ hai, hồ sơ vụ án cũng thể dùng bằng chứng . Thời gian cách quá xa, những kẻ dính líu đến chuyện năm xưa cũng tong cả . Không bằng cớ xác đáng, chỉ dựa lời suông lật bản án động trời ?” Chu Hạnh rũ mắt xuống, giấu nỗi niềm sâu kín, giọng điệu bình thản chẳng hề chút d.a.o động: “Thêm nữa, cũng bao giờ ý định lật bản án cho Hách Liên tướng quân.”

Thôi Tuệ thắc mắc: “Thế rốt cuộc cô những việc là vì cái gì?”

Chu Hạnh lặng thinh. Nàng bất giác hồi tưởng thuở mới rời khỏi Tái Bắc. Lúc giữa cái nóng đổ lửa, bọn họ rong ruổi con đường hàng trăm dặm một bóng . Trong lúc sắp c.h.ế.t khát, cuối cùng cũng tìm một ngôi làng hoang tàn xơ xác. Ngôi làng dường như bỏ hoang, nhà nhà vắng tanh một bóng , giếng nước thì khô cạn trơ đáy. Bới tung cả ngôi làng, Chu Hạnh mới lùng một bóng duy nhất còn sống sót.

Đó là một ông lão tiều tụy ốm yếu, gầy đến mức chỉ còn da bọc xương. Làn da nhăn nheo hệt như lớp vải rách nát vắt hờ khung xương, lộ rõ mồn một từng đốt xương. Bên cạnh lão là một con lừa khốn khổ, sợi dây thừng siết chặt quanh cổ, vô hồn nhai mớ cỏ khô cằn.

Người và lừa đều sống dở c.h.ế.t dở, chẳng vật vã trải qua bao ngày đêm trong chốn tồi tàn .

Chu Hạnh lên tiếng hỏi: “Ông ơi, nhà của ông cả ?”

“C.h.ế.t hết cả , chỉ còn mỗi cái già thôi. Con trai bọn lính bắt chinh chiến, mãi về. Ta tìm lên tận nha môn huyện báo quan tìm con trai thì bọn nha dịch phang gãy đôi chân của , đành ở trong thành hành khất dưỡng thương. Khi về thì thấy vợ , con dâu đều bọn giặc cướp núi lôi mất. Trong nhà chẳng ai chăm nom, thế là cháu nội cháu ngoại của đều c.h.ế.t đói cả.” Lão nhân già nua kể, móm mém : “Cũng hề hấn gì, sắp đến phiên , trong nhà chẳng còn chút lương thực nào . Nếu cô nương định xin ăn thì coi như đến nhầm chỗ .”

Chu Hạnh liếc con lừa: “Vậy ông g.i.ế.c thịt con lừa lót ?”

Lão nhân già bèn trả lời: “Ta còn sống mấy năm nữa , tội gì g.i.ế.c nó để đổi lấy cái mạng quèn của chứ.”

Người trong làng c.h.ế.t gần hết, kẻ nào còn sống cũng kéo bỏ xứ . Lão là duy nhất bám trụ , nhờ chút lương khô ít ỏi mà xóm giềng để khi rời mà lay lắt sống qua nửa tháng. Nay lão đang mỏi mòn chờ c.h.ế.t.

Nàng xin lão một hớp nước lạnh, đoạn lấy lương khô mang theo chia một nửa để cho lão mới tiếp tục lên đường. Sau , từ mảnh đất Tái Bắc đến vùng Đan Ngọc, suốt dọc đường kinh lý qua bốn mùa, vượt qua vô thôn làng với thây chất đầy đồng. Nàng gặp vô kẻ khốn khổ hệt như lão già , chứng kiến bao tai họa từ dịch bệnh cho tới đạo tặc hoành hành, quan phủ tham ô, chứng kiến mười nhà thì chín nhà vắng ngắt, dân tình lầm than, xương khô chất đống khắp nơi.

Cuối cùng, nàng chọn nương vùng Đan Ngọc, nơi mà Hứa Phụng luôn phát cháo chẩn tế cho nạn dân, sơn tặc chẳng dám bén mảng quấy phá.

Hách Liên Quân năm xưa hứa với phụ mẫu sẽ dứt hẳn chuyện hận thù, tuyệt đối bước nửa chân triều đình. Chỉ cần rời khỏi Tái Bắc, sẽ lui về chốn bồng lai tiên cảnh, trải qua những năm tháng tĩnh lặng và an .

Thế nhưng, nàng nay còn là Hách Liên Quân của ngày xưa nữa.

Chu Hạnh tự nhủ trong chẳng mang một “trái tim Thánh nhân” nào cả, chỉ đơn giản là nàng chán ghét cái thế giới bẩn thỉu và thối nát mà thôi. Nàng đăm đăm xuống Triệu Chấp bên lầu, chợt bẻ lái câu chuyện: “Triệu đại nhân, thể mạo hỏi ngài một câu. Ngài tại canh cánh vấn đề chiến sự nơi biên giới đến , ngài rốt cuộc là vì điều gì?”

Triệu Chấp uy nghiêm trầm tĩnh, đôi mắt hờ hững lạnh nhạt dán chặt nàng một hồi lâu, cuối cùng cũng cất lời thật: “Điều mà khao khát duy nhất, đó là thu hồi vẹn non sông bờ cõi, Đại Tề thống nhất quy về một cõi, để dân chúng vùng biên cương quyền sống cho một con .”

Chu Hạnh rũ bỏ sự biếng nhác thường thấy, chầm chậm thẳng dậy. Đứng gác mái cao ngất, từng cơn gió từ bốn phương tám hướng ùa đến, thể gầy guộc tựa hồ một lá cờ phấp phới tung bay gió. Khoé môi nàng vờn quanh một nụ , nhưng đôi mắt sáng rực lên tựa đom đóm trong đêm đông lạnh lẽo, bén nhọn mà dữ dội: “Triệu đại nhân, cái gọi là con côi của cố nhân mà ngài từng kể bỏ mạng trong biển lửa chốn Tái Ngoại , giờ đây chỉ đơn thuần là Chu Hạnh. Một bơ vơ cha , chẳng thiết tha lật vụ án cho cha báo thù rửa hận gì cả. Sở dĩ tới bước đường ngày hôm nay, âu cũng chỉ bách tính Đại Tề sống mà thôi.”

Triệu Chấp trầm tĩnh tựa giếng sâu một gợn sóng, lạnh lùng : “Ngươi hãy còn non nớt lắm, hiểu trời cao đất dày là gì, sẽ tự nghiệm chuyện ngươi ngày hôm nay đều công dã tràng, chuốc họa mà thôi.”

Chu Hạnh khiêm tốn cúi đầu: “Triệu đại nhân, thắng bại vẫn ngã ngũ , giờ mà đưa kết luận thì còn sớm quá.”

 

Tia sáng cuối cùng ở chân trời phía tây lịm tắt, đêm dài buông xuống.

Tề Huyên nắm chặt miếng ngọc bình an, ngây suốt cả một ngày trời. Mãi cho đến khi trong phòng tối mịt mù, vạn vật đều lặng im phăng phắc.

Hắn dậy, thắp sáng ngọn đèn cầy bàn. Ánh sáng bừng lên, hắt lên cuốn hồ sơ đặt án thư. Tề Huyên chăm chú cuốn hồ sơ lâu mới chịu nhúc nhích. Hắn nhét miếng ngọc bình an trong vạt áo, sát gần lồng ngực. Mũi tên giương lên dây , cơ hội mà thu , dẫu đến bước cuối cùng mất trắng, một nữa thất bại thì ngay lúc cũng chẳng còn ngõ lui nào nữa.

Tề Huyên từng nếm trải mùi vị thất bại, cái nỗi thống khổ đến tột cùng cho tới tận bây giờ vẫn lúc nào phai mờ , vì thế mà càng dốc hết sức bình sinh, đ.á.n.h cược tất thảy những gì trong cuộc đời để mà giành lấy. Đây là cơ hội duy nhất mà ân sư của dùng mạng để đổi về.

Hắn thu suy tư, khép hàng mi khô khốc cay nhói, cất giấu cuốn hồ sơ . Đoạn cất tiếng lớn gọi: “Người , múc nước đây.”

Bọn hạ nhân thoăn thoắt bê ngay một chậu nước ấm . Tề Huyên vốc nước rửa mặt, sai y phục cho , sửa soạn mái tóc cho chỉnh tề. Đêm nay, sẽ thức trắng để lo hậu sự cho Vương phi, và lẳng lặng chờ đợi đến buổi thiết triều sáng mai.

Thi hài của Vương phi quàn trong phòng suốt một ngày một đêm, bắt đầu bốc lên mùi t.ử khí nồng nặc. Hắn đè nén nỗi bi thương, sai gia đinh gọi các ma ma trong phủ tới tắm gội y phục, chuẩn tẩm liệm cho Vương phi.

Tề Huyên tiến đến bên giường nữa, vén tấm màn lên. Nhìn Trịnh Hân đang yên nghỉ lớp chăn gấm, chợt sực nhớ tới lời Lục Chước Quang dặn dò lúc bỏ , bảo hãy để tâm đến thứ gối đầu. Ban ngày thì tâm trí rối bời, hồn phi phách tán, nào bụng để ý những thứ . Giờ nghĩ tới, mới khom mò xuống bên chiếc gối của Trịnh Hân. Không ngờ lấy một bức phong thư, bên đề dòng chữ “Kính gửi Vương gia”.

Tề Huyên sững nét chữ xinh xắn quen thuộc , hai mắt trừng lớn, vẻ mặt hoang mang bối rối, chẳng thể ngờ Trịnh Hân lưu bút thêm bức thư thứ hai.

Mặc dù lá thư ngập tràn những lời nguyền rủa độc địa, Tề Huyên vẫn quyết định mở bao thư , rút lấy tờ giấy thư, chỉ thấy đó ghi rằng:

Vương gia, Trịnh gia nay sụp đổ, tự bản chẳng còn sống bao lâu nữa, đặc biệt để bức tuyệt bút , giãi bày đôi lời tâm giao. Nhớ cái thuở mới gả cho , phụ từng căn dặn luôn luôn để mắt tới , coi chừng dị tâm . Chính vì lẽ đó mà suốt ngần năm, kề gối , nhưng thực chất là tai mắt của kẻ khác. Vậy nhưng bao năm qua, tấm lòng nhân hậu hướng thiện, và cả những nỗi niềm dằn vặt xót xa của , thảy đều ghi lòng tạc . Thiếp hằng đêm trằn trọc, tự kiểm điểm, chẳng rõ rốt cuộc bản hành động đúng sai. Lỗi lầm năm xưa chất đống giờ vô phương chuộc tội, chỉ còn thốt lên một lời tạ , kính mong Vương gia trông nom Lăng nhi cho thật .

Mặt khác, hiểu rõ ôm trong hoài bão chí lớn như cánh chim bay lượn trung, trải bao cay đắng cũng chẳng hề thối chí nản lòng. Nay thời vận đến, kính mong đừng chần chừ do dự. Bách tính thiên hạ chịu lầm than từ nền bạo chính quá lâu , mong hãy chấn chỉnh ý chí, cứu vớt giang sơn, phổ độ chúng sinh.

 

Loading...