Lệch Nhịp (Tên gốc: Hoang Khang Tẩu Bản) - Chương 80: Liễu ám hoa minh

Cập nhật lúc: 2026-09-03 07:03:26
Lượt xem: 78

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Trận đại hỏa phía mãi vẫn tắt, chẳng thiêu rụi bao nhiêu cây cối .”

“Có liên quan gì tới chúng . Mấy cứ ăn no uống say, đợi đến lúc đó về kinh lĩnh thưởng, nửa đời chẳng cần lo thiếu vinh hoa phú quý.”

Chu Hạnh mơ về quá khứ. Kể từ khi rời khỏi Tái Bắc, những ngày tháng rong ruổi cưỡi ngựa đón gió cánh đồng hoang, nô đùa luyện công cùng bạn bè thuở hiếm khi xuất hiện nữa. Duy chỉ những trải nghiệm trong thời gian tàn khốc là cứ bám riết lấy nàng, khiến nàng chỉ cần nhắm mắt thứ tái diễn lặp lặp .

Mệnh lệnh cuối cùng cha nàng để năm xưa là: một khi vùng biên ải phía Bắc thất thủ, bộ tướng sĩ trấn thủ biên cương đều t.ử trận, thì lập tức phóng hỏa đốt rừng, biến khu rừng dài mười dặm thành tuyến phòng thủ cuối cùng, ngăn bước quân địch xâm nhập.

Hách Liên Khâm hiểu rõ, là triều đình ông c.h.ế.t. Chỉ cần ông c.h.ế.t, viện quân sẽ tới. Vì thế, ông lùi bước nữa, lệnh cho tướng sĩ dừng chân cánh rừng, huyết chiến đến thở cuối cùng, dâng đầu cho quân địch. Quả nhiên, rừng xanh còn cháy rụi, cổng thành phía rừng mở toang, bách tính chật hai bên đường reo hò, mừng rỡ đến rơi lệ. Viện quân đến .

Thiếu nữ mới mười sáu tuổi đơn thương độc mã xông doanh trại địch, cướp đầu của cha, ghép cho ông một t.h.i t.h.ể nguyên vẹn. Mấy liều mạng bảo vệ, đưa nàng và mẫu băng qua cánh rừng đang bốc cháy ngùn ngụt, ẩn náu trong thành. Lúc bấy giờ, thương tích của nàng vẫn lành. Nghe thấy ngoài phố xá huyên náo, reo hò, nàng bèn thừa dịp ai để ý mà trốn khỏi phòng, tìm một quán rượu xuống ngóng tin tức.

Nàng chống nạng, quấn áo bọc dày cộm, còng lưng, giấu khuôn mặt chiếc mũ lông, xám xịt ở một góc, chẳng ai quan tâm, cũng chẳng ai nhận . Nàng thấy một đám binh lính mặc áo giáp bước quán rượu, gọi vài vò rượu. Uống vài tuần, bọn chúng đều say khướt. Bọn chúng giọng quan thoại vùng kinh thành, ỷ việc bách tính ở nơi biên cương nhỏ bé hiểu, bèn ăn kiêng dè, bắt đầu bàn tán về chiến sự Tái Bắc.

“Lỡ như chuyện vỡ lở thì ?” Có kẻ lo lắng hỏi.

“Sợ cái gì? Đây là bề Hách Liên Khâm c.h.ế.t, căn bản chuyện vỡ lở .”

“Vậy rốt cuộc vì nhất định bắt ông c.h.ế.t? Ông c.h.ế.t , Tái Bắc còn ai canh giữ nữa?”

“Chuyện các ngươi ? Ta vị tướng quân quá cố chấp. Nay trong triều do Triệu đại nhân một tay che trời, ngài nhiều chủ động cất quân, giành bách lý thành bang phía bắc thành Sóc Ngôn từng Hồ cướp mất đây, nhưng Hách Liên Khâm liều c.h.ế.t phản đối, chịu động binh. Còn cái gì mà chiến tranh nổ sẽ c.h.ế.t quá nhiều , chẳng bõ mất. Ác nỗi trong triều cũng ít đại thần mượn danh nghĩa ủng hộ ông để đối đầu với Triệu đại nhân ở khắp nơi, đổ vấy bao nhiêu chuyện bẩn thỉu lên đầu ngài . Ông e là sớm trở thành cái gai trong mắt, cái đinh trong thịt của Triệu đại nhân . Những kẻ trong nội các chỉ cần múa bút một cái là đổi cả hướng gió thiên hạ, ông thể chọc ? Ngươi xem đám viện binh chúng , chẳng giữ trong thành là giữ luôn ? Cổng thành đóng, ông mãi mãi chẳng đợi viện quân . Huống hồ...”

“Huống hồ cái gì?”

“Huống hồ gốc gác của nhà Hách Liên vốn là ngoại tộc, Hoàng thượng kiêng dè ông cực kỳ sâu sắc, nếu cũng chẳng sớm đuổi ông đến Tái Bắc thú biên. Mấy năm ông mang quân tự ý rời biên cương, tuy là để cứu giá, nhưng cũng đủ chứng minh ông điều binh cần đến công văn phê chuẩn của triều đình. Đây chẳng là tự chôn mầm tai họa cho chính ? Khó mà chuyện Hoàng thượng tình hình. Bọn họ đều ông c.h.ế.t, ông sống thế nào ?”

“Nếu thế , Hách Liên Khâm quả thực là tuyệt đối còn đường sống .”

Thiếu nữ chống nạng, vội vã rời khỏi quán rượu, thọt chân bước thấp bước cao về tiểu viện ẩn náu. Vừa bước qua cửa tông trúng Viên Sát đang mang vẻ mặt lo lắng tới. Hắn với nàng: “Thiếu chủ! Người , lo c.h.ế.t! Bọn cẩu tặc đó tìm thấy dấu vết của chúng , bọn sẽ chặn địch một lát, và phu nhân mau chóng rời . Ra khỏi đường lớn về hướng nam, cách đây hai mươi dặm một thôn trang tên là Hòa Bình, đợi bọn thoát sẽ đến đó tụ họp!”

Nàng còn kịp lên tiếng, mẫu kéo mạnh trong nhà. Nàng mẫu đang nổi giận, thế là ngừng gào lên: “Nương, phụ hại c.h.ế.t! Ông đám cẩu quan triều đình đó hại c.h.ế.t! Không là viện quân tới, mà là bọn chúng cố ý giam viện quân , đến tiếp viện cho phụ !”

Mẫu bỏ ngoài tai, giọng điệu sắc bén, chỉ tay xuống đất: “Quỳ xuống.”

Thiếu nữ cam lòng, ngoan cố lặp những lời , nhưng mẫu giật lấy nạng, ấn mạnh lên vai, ép nàng quỳ xuống. Trên chiếc bàn mặt đặt một tấm bài vị sơ sài, nét chữ vội vàng khắc lên vô cùng thô ráp, ba chữ “Hách Liên Khâm” đỏ rực chói mắt như nhuốm bằng máu. Mẫu quát: “Thề !”

Nàng từng thấy mẫu tức giận đến thế, hai mắt hằn đầy tia máu, gân xanh nổi cộm, bà lặp : “Lập lời thề !”

“Con thề cái gì!” Nàng trợn tròn mắt, bướng bỉnh vô cùng, oán hận và cơn phẫn nộ bùng nổ, gầm lên với mẫu : “Dựa mà bắt con thề?!”

Một gậy nạng quật mạnh lên nàng, suýt nữa đ.á.n.h ngã nàng xuống đất, nhưng nàng nhanh chóng gồng thẳng lên. Mẫu chỉ bài vị, khí thế hề giảm sút, càng lúc càng hung dữ: “Trước lúc lâm chung cha con dặn dò con thế nào? Từng câu từng chữ, đối mặt với bài vị của cha con mà thề !”

Nước mắt nàng tuôn rơi, nghiến răng nghiến lợi cãi : “Tuyệt đối thể.”

Mẫu như phát điên, vung nạng đập mạnh lên nàng, như thể bẻ gãy bộ xương cứng cỏi của nàng, khiến nàng vĩnh viễn thể ngông cuồng ngạo nghễ, sắc bén rực rỡ nữa. Thế nhưng điều đó chẳng ích gì, thiếu nữ mười sáu tuổi sở hữu đồng da sắt, dám xông doanh trại địch cướp thủ cấp cha, dám mang trọng thương ngoài thám thính tin tức thì mai càng dám bước chân triều đình, cạn kiệt cả đời, vứt bỏ tất cả, bất chấp giá để báo thù.

Cây nạng gỗ đ.á.n.h gãy, nàng vẫn quỳ thẳng tắp, nhất quyết chịu khom lưng. Thấy cách vô dụng, mẫu bèn lấy một con d.a.o từ trong ngăn kéo , kề lên cổ chính , giọng khản đặc gào thét, ép đứa con gái tuổi thiếu niên cúi đầu: “Hôm nay con thề, sẽ c.h.ế.t ngay tại đây, c.h.ế.t ngay mặt con!”

Nàng thấy sự tuyệt tình và tàn nhẫn trong mắt mẫu , , cuối cùng cũng cảm thấy sợ hãi, lóc van xin bà đừng như . Mũi d.a.o cắm cổ họng, hạt m.á.u rỉ lăn dài, giọng chấn động của mẫu như một lời nguyền độc địa nhất, hung ác nhất thế gian: “Hách Liên Quân!”

Thiếu nữ lập tức hét lớn: “Con thề, con thề! Con nguyện ý thề!!”

Đây là vết thương đau đớn nhất khắc sâu trong đáy lòng nàng. Mỗi ngoảnh đầu , nàng đều thấy rõ sự hung tợn đến tận xương tủy của nó. Dòng m.á.u vĩnh viễn tươi rói, từng vì năm tháng trôi qua mà cũ kỹ liền sẹo. Chu Hạnh trong giấc mộng hỗn mang, Hách Liên Quân thời thiếu nữ với đôi mắt đỏ ngầu, đến đứt từng khúc ruột, nhưng vẫn giơ tay chỉ trời, rành rọt từng chữ lập lời thề: “Hách Liên Quân hôm nay tại đây xin thề, nếu sống tạm bợ đời, nhất định sẽ rời xa Tái Bắc, vứt bỏ quá khứ, tuyệt đối báo thù, tuyệt đối cuốn phân tranh triều đình, lánh đời thoát tục, từ nay sống một đời bình thường.”

“Nếu như trái, cha con và sẽ c.h.ế.t nhắm mắt, vĩnh viễn giam cầm cửu tuyền, lăn lộn núi đao biển lửa, muôn đời muôn kiếp siêu sinh.” Mẫu nắm chặt vai nàng, kề sát gần, ánh mắt gắt gao chằm chằm nàng: “Nghe rõ ?”

Người phụ nữ sinh ở ngoại tộc, nhưng một cái tên của Hán, tên là Chu Tôn Ninh. Trong tiếng ngoại tộc, cái tên mang ý nghĩa là “cố chấp, kiên cường”. Đôi khi bà chọc giận, Hách Liên Khâm thường tính tình bà còn bướng hơn cả lừa, thù dai tất báo, tuyệt đối chịu cúi đầu. Nghe đầu tiên Hách Liên Khâm gặp bà, là lúc bà vì gây rắc rối mà đám cường hào đ.á.n.h gãy một cái chân. Dù như , bà vẫn bò dậy c.h.ử.i mắng mười tám đời tổ tông nhà kẻ đó.

Là một như , thế mà lúc c.h.ế.t bắt ép con gái lập lời thề độc, từ nay về an phận thủ thường một kẻ vô dụng hèn nhát, đ.á.n.h gãy răng trào m.á.u miệng cũng c.ắ.n răng nuốt ngược trong. Bà lời thề sẽ là gông cùm vô cùng vững chắc, trói chặt lấy nửa đời của con gái, thế nhưng so với một quãng đời bình thường mà an còn thì chút đau đớn ngắn ngủi chẳng đáng là bao.

Thiếu nữ kịp hận sự nhẫn tâm của mẫu , bởi kẻ địch đuổi tới quá nhanh, con d.a.o nhổ cỏ tận gốc treo lơ lửng đỉnh đầu, cho phép bọn họ chậm trễ thời gian. Mẫu nhét nàng một cỗ xe ngựa, bản lên một cỗ xe khác. Trước lúc lên đường, Hách Liên Quân vén rèm xe gọi mẫu , từ xa thấy bà cài một lá cờ thêu chữ “Hách Liên” lên cửa xe, bay phấp phới uy dũng giữa ngọn gió lạnh thấu xương.

Nàng ôm bài vị, ngoái cuối cùng khi lên xe. Đôi mắt ngấn lệ nhòe nhoẹt của thiếu nữ rõ khuôn mặt mẫu , chẳng phân biệt lưu luyến tràn trề hy vọng , tóm ánh mắt là lời từ biệt âm dương cách biệt.

Hai chiếc xe ngựa giống hệt , nhưng chạy về hai hướng nam bắc. Xe ngựa của Chu Hạnh bất kỳ truy binh nào đuổi theo, an đến thôn trang hẹn với Viên Sát. Kể từ lúc đó, nàng trở thành một đứa trẻ mồ côi cả cha lẫn .

“Quân nhi.” Mẫu nhuốm m.á.u mặt, đôi mắt ngập tràn sự thất vọng, chất vấn nàng: “Con chẳng thề ? Tại trái lời thề? Tại hại và cha con ở suối vàng lăn qua núi đao, rơi xuống biển lửa, chịu hình phạt lăng trì thiên đao vạn quả? Con để thù hận ngày đêm quấn , tự đày đọa nông nỗi , xứng đáng với những xả cứu con ? Có cố tình bọn c.h.ế.t nhắm mắt mới lòng hả?”

Chu Hạnh luống cuống hoảng sợ, vội vàng giải thích: “Con Hách Liên Quân, con còn là Hách Liên Quân nữa ! Là nàng thề, con!”

“Vậy ngươi là ai?”

“Ta là Chu Hạnh!”

“Ồ, Chu Hạnh .” Một lát , đó hỏi: “Ngươi thề cái gì?”

Giọng gì đó đúng, trầm thấp mà êm tai, là giọng của đàn ông. Chu Hạnh giật bừng tỉnh, thoát khỏi giấc mộng hỗn loạn. Vừa mở mắt, giác quan lập tức quy vị, cơn đau nhức khắp khiến nàng tỉnh táo trong nháy mắt. Trước mắt là màn đêm đen đặc, đưa tay thấy nổi năm ngón tay, nhưng bên cạnh thở của một khác. Hơi nóng tỏa từ cơ thể như ngọn lửa bừng bừng, vì áp sát quá gần, sưởi ấm khiến nàng cũng nóng ran lên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lech-nhip-ten-goc-hoang-khang-tau-ban/chuong-80-lieu-am-hoa-minh.html.]

Nhịp thở của Chu Hạnh rối loạn, nặng nề đến mức vách hang xung quanh cũng vang lên tiếng vọng. Lục Chước Quang thầm nghĩ, nàng nhất định mơ thấy một cơn ác mộng vô cùng đáng sợ. Thấy nàng im lặng, dường như đang nỗ lực xoa dịu cảm xúc, y bèn vươn tay sờ lên trán Chu Hạnh. Chạm một lớp mồ hôi lạnh toát, y thấp giọng hỏi: “Chu Hạnh, ngươi hàn tật của ngươi tái phát ? Bao lâu ngươi uống t.h.u.ố.c hả?”

Chu Hạnh khựng , lập tức chột . Nàng mới thoát khỏi cơn ác mộng đối mặt với sự gặng hỏi, thế là đành nhắm mắt giả vờ ngủ tiếp.

“Giả vờ ngủ cũng vô dụng thôi.” Lục Chước Quang véo ngón tay nàng: “Ngươi mà , sẽ lấy áo , để mặc cho ngươi chịu rét đấy.”

Chu Hạnh nhớ vụ nổ ở cửa hang nãy. Khoảnh khắc sóng lửa ập tới, Lục Chước Quang ôm nàng lòng che chở, nhờ thế nàng chịu tổn thương trực tiếp nào. Tuy nhiên đó, cả hai sóng xung kích hất văng, Chu Hạnh cũng vì chấn động mạnh mà ngất xỉu.

Nghe y , nàng mới bắt đầu chú ý đến tình trạng của bản . Nàng hề mặt đất lạnh lẽo cứng ngắc, mà đang tựa lòng Lục Chước Quang, hai dựa sát vách đá. Y dùng bao bọc trọn lấy nàng, để lưng nàng tựa lên cánh tay mềm mại và đôi chân đang gập của y, gáy vẫn còn cảm nhận thở nhẹ nhàng phả từ y. Tay nàng cũng nắm chặt, dán sát lòng bàn tay nóng rực, khiến những đầu ngón tay vốn lạnh cóng cũng trở nên ấm áp.

Cứ như , y thể tận dụng tối đa nhiệt độ cơ thể để ủ ấm cho nàng.

Chu Hạnh từng ai ôm chặt đến thế, tựa như từ đầu đến chân đều bọc kín, khiến trong lòng nàng bỗng nảy sinh một cảm giác kỳ lạ khó tả. Nàng đưa tay sờ lên , quả nhiên thêm một lớp áo khoác ngoài, rộng rãi mà ấm áp, ngang eo còn buộc bằng đai vải, quấn chặt lấy . Nhờ sự chăm sóc chu đáo , nỗi đau đớn do hàn tật mang tới giảm một cách thần kỳ, cho nên ban nãy nàng mới lập tức nhận bệnh của tái phát.

Nàng vén ống tay áo quá dài, lúng búng : “Vào kinh là để bàn chuyện đại sự, dùng t.h.u.ố.c thời gian dài sẽ ảnh hưởng đến trạng thái của . Thế nên dứt khoát ngừng t.h.u.ố.c luôn, dù cũng chẳng mất bao lâu nữa...”

Lục Chước Quang lạnh giọng: “Đồ giữ lời.”

Chu Hạnh xoa mũi, phản bác , suy cho cùng cũng là nàng đuối lý .

Lục Chước Quang cực kỳ tức giận hành vi lén lút ngừng t.h.u.ố.c của nàng, nhất thời thêm tiếng nào. Chu Hạnh gọi y một tiếng, y cũng chẳng đáp. Xung quanh quá tối, nàng thấy gì, chẳng cách nào qua nét mặt để suy đoán tâm tư của Lục Chước Quang, đành bất đắc dĩ thở dài một tiếng, : “Chúng mắc kẹt ở đây còn sống sót ngoài , đến nước , ngươi còn giận dỗi với ?”

Lục Chước Quang thừa nàng đang cố ý dùng cách để khỏa lấp lầm nuốt lời, thế nhưng vẫn chẳng thể cứng rắn nổi. Dù bỏ qua cho Chu Hạnh dễ dàng như thế, y đành bắt đầu dò hỏi ngọn ngành: “Vừa nãy ngươi mơ thấy cái gì? Lần thấy ngươi trong mơ cứ liên tục kêu ' thề', cũng . Rốt cuộc là thề cái gì?”

Chu Hạnh chìm im lặng. Những chuyện chôn sâu tận đáy lòng, từng thứ hai , chỉ xuất hiện trong những giấc mơ của nàng. lẽ hiện tại hai đang cùng cảnh ngộ hoạn nạn, cũng lẽ vì cơ thể Lục Chước Quang quá đỗi ấm áp, áo bào còn vương hương thơm mà nàng yêu thích, mềm sợi dây cung căng chặt trong lòng nàng. Nó giúp nàng thoát khỏi cơn ác mộng kinh hoàng, trái tim đang đập thình thịch mãnh liệt cũng dần lắng xuống, bao bọc bởi một thứ dịu dàng và ấm áp.

Cảm xúc đặc biệt cũng kéo theo sự cởi mở chân thành, nàng từ từ kể: “Ta mơ thấy chuyện cũ năm xưa, còn nữa. Trước khi c.h.ế.t, bà ép thề, bắt báo thù, bắt trốn , trở thành một kẻ hèn nhát vô dụng, sống tạm bợ lay lắt qua ngày.”

“Ngươi dùng tên cũ để thề, cho nên mới đổi tên đổi họ, cảm thấy một phận mới thì tính là trái lời thề.”

“Ừ.” Chu Hạnh cụp mắt xuống, : “Lúc đó nếu lời, bà sẽ tự vẫn ngay tại chỗ, hết cách .”

Lục Chước Quang : “ đó bà vẫn c.h.ế.t mà.”

“Chúng truy sát, để lộ tung tích, lúc bỏ trốn bà chạy về hai hướng khác , giống hệt như hai chiếc xe ngựa y hệt ngày hôm nay. Bà cắm cờ lên xe của , cho nên hôm nay nếu đến, các ngươi chắc chắn chọn chiếc xe ngựa nào, cũng cứu con trai của Tề Huyên.”

Lục Chước Quang ghé tai nàng thì thầm: “Ngươi thực chất cần tuân thủ lời thề với khuất.”

Dòng suy tư của Chu Hạnh trôi về đêm sương lạnh thấu xương của tám năm , nàng nghẹn ngào cất lời: “Sau đó một chuyến, tìm thấy chiếc xe ngựa bà , bên trong là t.h.i t.h.ể của bà. Bà sẽ , cho nên lúc c.h.ế.t dùng m.á.u chữ lên quân kỳ, đó là lời trăng trối duy nhất bà để cho .”

“Là chữ gì?”

“Sống cho .” Chu Hạnh đầu . Giữa bóng tối bủa vây, nàng chẳng thấy gì cả, nhưng Lục Chước Quang đang ở hướng , bèn với y: “Mẹ hy vọng 'Hách Liên Quân' sống cho , nửa đời bình yên, thanh đạm. Ta trái ý bà.”

Hách Liên Quân thể trái thề, nhưng Chu Hạnh thì thể, cho nên nàng còn nhận cái tên ngày xưa nữa. Lục Chước Quang hỏi: “Tại ngươi đặt tên cho là 'Chu Hạnh'?”

“'Chu' là họ Hán của , còn chữ 'Hạnh', là may mắn sống sót qua trận đại hỏa năm xưa, là sự bất hạnh khi hại bao đ.á.n.h đổi bằng cả mạng sống mới giúp thoát c.h.ế.t trong gang tấc.”

Lục Chước Quang dường như hài lòng với cách giải thích của nàng, y dùng sức nắn đốt ngón tay nàng, ung dung : “Hạnh, là điềm lành xua tan điềm dữ. Đó là chữ nhất thế gian .”

Chu Hạnh bỗng rơi trầm mặc. Trong sơn động tĩnh lặng chỉ còn chút tiếng gió vi vu, cùng nhịp thở dài và sâu của nàng. Hồi lâu nàng mới lên tiếng: “Vậy nên đây là một cái tên quá tệ. Ta vứt bỏ cái tên bọn họ đặt cho để đổi lấy tên hiện tại, bọn họ ở suối vàng cũng sẽ chấp nhận thôi, đúng ?”

Lục Chước Quang gì thêm, mà nhích sát gần, đưa tay lên mơn trớn má Chu Hạnh. Phần bụng ngón tay mềm mại nóng rực lau những giọt mồ hôi, lướt nhẹ đầy dịu dàng qua hàng mi nàng. Chu Hạnh né tránh, chỉ mỉm hỏi: “Sao thế, ngươi nghĩ là đang ?”

“Ta thấy, chỉ vẻ mặt của ngươi lúc .” Lục Chước Quang nhẹ giọng thì thầm. Trong trí tưởng tượng của y, đó chắc chắn là một nét mặt chất chứa sự yếu đuối, bi thương, khiến thương xót và si mê.

Chu Hạnh bảo: “Ngươi gần chút nữa, là thấy thôi.”

Nghe , Lục Chước Quang bèn ghé sát thêm một chút. Y gần như thể cảm nhận thở của Chu Hạnh phả mơn man chóp mũi . Y khẽ mở to mắt, mang theo chút nỗ lực cố gắng, từ trong bóng tối mịt mùng ngắm sự mỏng manh yếu đuối nơi sâu thẳm linh hồn Chu Hạnh, thứ mà nàng từng dễ dàng bày tỏ với ngoài.

Đột nhiên, một nụ hôn khẽ đặt lên má y.

Lục Chước Quang như giật , lùi về , chỉ còn nhịp thở rối loạn gấp gáp. Một lát , y khô khan hỏi khẽ: “Tại ngươi hôn trộm ?”

Bàn tay Chu Hạnh siết chặt, ấm bốc lên hôi hổi khiến lòng bàn tay nàng cũng rịn một lớp mồ hôi. Nhịp thở vẻ nặng nề chói tai, tiếng tim đập cũng chịu lép vế, gõ liên hồi qua lồng n.g.ự.c đ.á.n.h thình thịch, thế nhưng giọng của nàng cực kỳ bình , trầm tĩnh: “Lục Chước Quang, khi giải quyết êm xuôi chuyện ở kinh thành, ngươi theo về Tái Bắc nhé.”

Chu Hạnh nay từng nghĩ đến việc cùng ai bước vũng lầy tình ái. Tâm trí nàng đều dồn hết kế hoạch lớn lao, ngay cả sống c.h.ế.t cũng là ẩn , cho nên nàng chẳng dám tùy tiện hứa hẹn, càng giao trái tim cho bất kỳ nam nhân nào.

Thế nhưng Lục Chước Quang luôn là ngoại lệ. Ban đầu, Chu Hạnh cảm thấy bất cứ ai cũng thể vẻ ngoài của y cho mê hoặc, bởi nảy sinh tình cảm cũng là chuyện đương nhiên. Nên giữa lằn ranh sinh t.ử mỏng manh tựa sợi chỉ treo chuông, nàng chắt chiu chút ít tình cảm, phóng túng d.ụ.c vọng, dây dưa mập mờ cùng Lục Chước Quang. Có điều hai luôn tự hiểu ngầm với , từng mở lời nhằm xác định rõ ràng đoạn quan hệ mập mờ .

Sau , Chu Hạnh dành cho Lục Chước Quang quá nhiều ngoại lệ, nhiều đến mức đôi lúc tự ngẫm , nàng cũng cảm thấy nên như . mỗi bận thấy y, nàng gạt phăng sự tỉnh táo . Bởi vì từng một ai khiến nàng kiềm chế nổi mà liên tục dõi theo, nhất cử nhất động của lúc nào cũng khiến nàng thấy mới mẻ. Đợi đến khi nàng nhận ánh mắt của nán Lục Chước Quang quá nhiều, thời gian cũng ngày một dài hơn, đợi đến khi nàng phát hiện bản vẫn luôn mang theo đồng tiền mừng tuổi mà Lục Chước Quang tặng đêm giao thừa bên ... chuyện muộn màng. Nàng bỏ lỡ thời cơ nhất để kìm nén đoạn tình cảm .

Đây là đầu tiên trong đời, Chu Hạnh đưa một về Tái Bắc. Nếu quãng đời còn Lục Chước Quang kề cận bầu bạn, lẽ nàng sẽ còn mãi chìm trong nỗi cô độc, chẳng còn giam cầm bởi những tháng ngày vô vị, tẻ nhạt nữa.

Lục Chước Quang chợt thêm lời nào nữa. Giữa bóng đêm đen kịt, sự tĩnh lặng của y dường như quá giới hạn. Trả lời Chu Hạnh chỉ sự im lặng thờ ơ lạnh lẽo.

Chu Hạnh đợi một hồi lâu vẫn nhận câu trả lời từ Lục Chước Quang. Hơi ấm nhen nhóm trong lòng nàng cũng dần dần nguội lạnh . Hàn tật ập đến hung mãnh, men theo sống lưng lan tỏa hàn khí buốt thấu xương. Rất nhanh, lòng bàn tay và lồng n.g.ự.c nàng đều sự buốt giá bủa vây.

Bình thường rõ là khéo ăn khéo , mắng mỏ trách móc đủ đường, bây giờ thành kẻ câm ? Nàng nhếch khóe môi, khan một tiếng, cất giọng mang theo ngữ điệu bất cần: “Sao chuyện? Đêm hôm tăm tối mù mịt thế ngươi im lìm thế gì, lỡ như c.h.ế.t ngay cạnh , cũng chẳng .”

Loading...