Lệch Nhịp (Tên gốc: Hoang Khang Tẩu Bản) - Chương 81: Thuốc giữ mạng

Cập nhật lúc: 2026-09-03 07:19:38
Lượt xem: 71

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Theo lý mà , Lục Chước Quang lúc nên im lặng. Cho dù suy nghĩ , y cũng nên tỏ thái độ rõ ràng.

Hoặc là thuận lý thành chương đồng ý, hoặc là giống như đây, mấy câu nực đại loại như “thích cô nương bụng đầy kinh sách”, “một lòng theo đuổi sĩ đồ, màng phong nguyệt”, cùng lắm thì cũng nên bông đùa vài câu để gạt chuyện qua , dù y là kẻ giỏi giả ngu nhất mà. Thế nhưng lúc , y chẳng thốt lấy một lời.

Sơn động chỉ hai , một khi tĩnh lặng , những động tĩnh nhỏ nhặt bèn trở nên rõ ràng, xung quanh cũng từng chút một trở nên âm u lạnh lẽo. Chu Hạnh thấy xa xa tiếng gió thổi và tiếng nước nhỏ giọt thánh thót, còn gần ngay bên cạnh là tiếng hít thở dồn dập nối tiếp của Lục Chước Quang. Y buông một lời nào, tựa như ngay cả một lời từ chối thể diện cũng vô cùng khó cất thành lời. Chu Hạnh thầm nghĩ: “Xem thật sự đ.á.n.h đố y một câu hỏi quá khó .”

Chu Hạnh cũng thói thích khó khác, thế nên chờ y lên tiếng nữa, chủ động rút bàn tay đang nắm chặt . Nàng thử cử động thể, chân trái đột nhiên truyền đến một cơn đau xót tận xương, khiến nàng kìm mà hít một .

Lục Chước Quang đang hồn xiêu phách lạc, nhất thời giữ chặt tuột mất tay nàng. Nghe thấy tiếng hít hà đau đớn , kẻ giả c.h.ế.t suốt nửa ngày trời lúc rốt cuộc mới sống , vội giơ tay ấn lên đầu gối nàng, giọng điệu nhẹ đến mức gần như thấy: “Đừng động đậy linh tinh. Chân trái ngươi vốn vết thương cũ, đá lăn trúng, bây giờ khó mà .”

“Thế thì xem tình hình tệ thật đấy.” Chu Hạnh một tiếng, c.ắ.n răng nén đau nhích sang một bên, ngửa đầu dựa vách đá. Chỉ một động tác đơn giản thôi cũng khiến nàng đau tới mức mồ hôi lạnh chảy ướt đầm đìa lưng. Vậy mà nàng chẳng mảy may bận tâm, còn đùa giỡn: “Lần ngươi lý do chính đáng để bỏ mặc .”

Lục Chước Quang gì khác, chỉ trầm giọng gọi tên nàng: “Chu Hạnh.”

“Nói đùa thôi mà, Lục tú tài chớ để trong lòng, tạm thời vẫn c.h.ế.t ở đây .” Chu Hạnh tiếng gọi cho trong lòng dâng lên cảm giác kỳ quặc. Nàng thu tâm trí, giọng điệu nhanh trở bình thường: “Ngươi thương ?”

Trong bóng tối, Lục Chước Quang ngập ngừng trong thoáng chốc, đó mới đáp: “Không.”

Lời dứt, xung quanh chìm lặng ngắn ngủi. Một lúc , một đốm lửa bùng lên, gian sơn động vốn tối đen như mực cuối cùng cũng đón lấy ánh sáng. Đó là hỏa chiết t.ử trong tay Chu Hạnh, ánh lửa chập chờn tựa như dát vàng, sáng lên, ánh mắt hai bèn chạm .

Gương mặt trắng trẻo khôi ngô của y lấm lem vết máu, đầu tóc mặt mũi bẩn thỉu, duy chỉ đôi mắt ánh lửa là sáng ngời lung linh.

Chu Hạnh cũng chẳng khá hơn là bao. Lúc ngã xuống, tay và cánh tay nàng đều trầy xước tổn thương, nhưng ngặt nghèo nhất vẫn là cái chân trái, chỉ thương bên ngoài mà còn đá đè đến mức trật xương.

Sắc mặt nàng vẫn thản nhiên bình tĩnh, chỉ một thoáng lập tức dời ánh mắt xuống. Nàng liếc qua y, thấy y phục dính y xé rách tả tơi, để trần hai bờ vai, những dải vải trắng quấn quanh đang thấm vết m.á.u đỏ tươi. Chu Hạnh chằm chằm y, lệnh: “Quay lưng , để xem.”

Lục Chước Quang thấy lời dối bóc trần thì cũng chẳng buồn giấu giếm nữa, khẽ nghiêng qua, : “Mấy vết thương nhỏ mà thôi.”

Nào thương thế nhỏ. Lưng y chắc hẳn gánh trọn sóng xung kích từ vụ nổ, xé vết thương. Tuy y xử lý qua loa, nhưng dải vải đẫm m.á.u đỏ thẫm thế , e là thương chẳng nhẹ chút nào.

Chu Hạnh cúi đầu, thấy chiếc ngoại bào nàng đang khoác quả nhiên cũng rách rưới tả tơi, m.á.u dính lốm đốm. Chân trái nàng cũng thương do vụ nổ, nhưng lúc nàng hôn mê Lục Chước Quang xử lý qua. Mặc dù đường băng bó phần cẩu thả thô kệch, nhưng dù cũng cầm máu.

Mò mẫm trong bóng tối mà bấy nhiêu việc, bản lĩnh của y cũng chẳng dạng . Chỉ là tình hình hiện tại cho phép chần chừ thêm nữa, nàng dùng tay chống xuống đất, định dậy: “Chúng nhanh chóng khỏi đây thôi.”

Lục Chước Quang giữ nàng : “Cửa động lấp kín , .”

“Đi từ đầu bên . Lúc tới đây từng thấy mặt đất vệt bánh xe dẫn sâu trong núi. Chắc hẳn năm xưa khi con đường núi bỏ hoang, ở phía bên tiếp tục đào thông nó. Chỉ là ít khi qua con đường , nên cỏ dại mới lấp mất vết bánh xe.” Chu Hạnh chính vì chú ý tới điểm mới trong sơn động. nàng cũng ngờ Triệu Chấp chôn sẵn hỏa d.ư.ợ.c từ , may mà hai họ phản ứng nhanh, nếu thì thật sự bỏ mạng đây .

Lục Chước Quang : “Ta cõng ngươi.”

Chu Hạnh từ chối, đưa hỏa chiết t.ử phía , ánh mắt tìm kiếm xung quanh: “Không cần. Ngươi tìm cho một cành gỗ chắc chắn chút, chống gậy cũng .”

Ban nãy chuyện thành, đập tan tành mớ mập mờ tình tứ giữa hai . Lúc cả hai đều nên giữ cách xua tan ngượng ngùng, Chu Hạnh còn gỡ vướng mắc trong lòng nhưng phản ứng đưa đủ lễ độ. Éo le , kẻ vốn khéo léo hiểu lòng như Lục Chước Quang lúc trở nên vô ý vô tứ, những từ chối nhận hỏa chiết tử, mà ánh mắt cũng chẳng hề né tránh nửa phân, cứ thế đăm đăm nàng, thong thả lặp từng chữ: “Ta cõng ngươi.”

Chu Hạnh khẽ nhíu mày: “Lưng ngươi đang thương.”

“Chỉ là vết thương ngoài da, . Nếu ngươi dính m.á.u khắp thì thể bế ngươi. Thân hình ngươi nhẹ bổng thế , mệt .” Lục Chước Quang hề tỏ ngang ngược độc đoán, thậm chí thái độ vô cùng ôn hòa, thế nhưng bộ dạng mang khí thế thể thương lượng. Như thể chỉ cần Chu Hạnh thốt một chữ thì ai cũng đừng mong rời , cả hai sẽ chôn chân tiêu hao kiệt sức ngay tại chỗ .

Lúc thì lắm lời thế, ban nãy còn giả vờ kẻ câm? Chu Hạnh y, một ngụm khí nghẹn ngay lồng ngực, tìm lý do thích hợp để nổi đóa, đành bực bực bảo: “Được thôi, ngươi cõng .”

Lục Chước Quang xoay lưng , khom xuống đặt hai cánh tay nàng lên vai , dặn nàng ôm chặt, đó luồn tay qua khuỷu chân nàng nhẹ nhàng thẳng dậy. Chu Hạnh vẫn e ngại thương thế của y, đành gồng thẳng lưng dám đè nặng lên y, một tay vòng qua cổ y, tay còn giơ cao hỏa chiết t.ử soi đường.

Lục Chước Quang lẳng lặng bước , Chu Hạnh cũng chẳng còn tâm trí mà trêu hoa ghẹo nguyệt nữa, giữa hai rơi tĩnh lặng.

Con đường núi ngắn, ngày đào dở dang suốt nửa năm mới bỏ hoang, kịp trải đá san bằng, bởi mặt đất dầm dề đá vụn, gồ gề nhấp nhô, chỉ cần sơ suất một chút là sụt chân xuống ngay. Lục Chước Quang lơ đãng, chú ý chân, vô tình bước hụt một cái hố sâu chừng một thước. Cú xóc khiến Chu Hạnh kịp đề phòng chồm về phía , cằm va y, giống hệt như vô tình lướt nhẹ một nụ hôn lên gáy y.

Lục Chước Quang đột ngột dừng bước. Còn kịp lên tiếng thì lời trách móc của Chu Hạnh giội xuống: “Lục tú tài thương ở mắt đấy chứ? Cho dù đốm lửa soi đường vẫn bước hụt hố thế ?”

Y đáp lời, tựa như một kẻ khờ nhẫn nhịn hờn dỗi, lặng lẽ rút chân tiếp tục rảo bước về phía . May Chu Hạnh cũng nắm bóp lấy chuyện đó mà gây sự thêm.

Lục Chước Quang chỉ thấy gáy một chỗ đang liên tục tỏa sức nóng, đó là vết ẩm ướt do bờ môi nàng lướt qua khi nãy, mang theo dư vị ấm áp vương vấn mãi tan, khiến y vô cùng bận lòng.

Chu Hạnh giận thật . Y thầm nghĩ. Khác với một kẻ tâm địa hẹp hòi nhỏ mọn như y, Chu Hạnh xưa nay vốn là rộng lượng chấp nhặt, từng vì vài chuyện lông gà vỏ tỏi mà nổi cơn lôi đình, lắm lúc nàng còn chủ động nhượng bộ. Lúc nàng phật ý, chứng tỏ câu hỏi khi nãy quả thực trọng lượng lớn đối với nàng, do nhận một câu trả lời đàng hoàng thỏa đáng nên nàng mới biểu lộ như thế.

chuyện cũng thật bất lực, câu hỏi quẩn quanh trong lòng y từ lâu. Dù là đến tận giờ phút , Lục Chước Quang cũng chẳng thể đưa một đáp án . Y còn nhiều thời gian để thực hiện bất kỳ lời hứa hẹn nào nữa .

Để giải tỏa tâm trạng cho Chu Hạnh, Lục Chước Quang chủ động cất lời: “Sau khi ngoài, chân của ngươi cử động nhiều. Nếu để căn bệnh cũ, nửa đời sẽ kẻ thọt đấy.”

Chu Hạnh thản nhiên đáp: “Dù cũng kinh nghiệm chống nạng đầy , dẫu cho thọt một chân vẫn thể như bay.”

Lục Chước Quang khẽ mím môi, đường môi mím chặt tạo thành một độ cong mấy vui vẻ. Nửa bên mặt y ẩn trong tối mà ánh lửa soi tới , mày mắt đẫm vẻ ưu uất. Một lúc , y khẽ mỉm , dịu dàng cất lời: “Chu cô nương, sẽ chăm sóc cho ngươi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lech-nhip-ten-goc-hoang-khang-tau-ban/chuong-81-thuoc-giu-mang.html.]

Chu Hạnh vốn chẳng kiểu ôm hận giữ giận trong lòng. Giờ phút nàng hết giận Lục Chước Quang từ lâu, chẳng qua thấy y cắm cúi lầm lũi lâu như mới buông vài lời trêu đùa. nhanh, nàng cũng còn dư dả sức lực nữa. Căn bệnh kinh niên quấn bộc phát, trong chớp mắt ngốn mất nửa cái mạng của nàng.

Nàng ban đầu còn thể gồng lưng tránh né thương thế lưng Lục Chước Quang, nhưng dần dần cũng kiệt sức, đành gục đầu lên lưng y. Chẳng mấy chốc, nàng bèn cảm thấy n.g.ự.c một ấm áp ướt đẫm, đó là m.á.u rỉ từ vết thương lưng y. Cứ tiếp tục thế , còn ai trong hai sẽ ngã xuống .

Chu Hạnh bảo: “Dừng , tự một đoạn.”

Lục Chước Quang vẫn ngó lơ . Chu Hạnh cũng chẳng còn sức để thốt thứ hai. Đợt hàn triều mãnh liệt cuồn cuộn cuộn trào trong cơ thế, nàng chỉ thấy từng tấc kinh mạch khắp như thể đông cứng giữa ngày đông giá rét, dốc hết sức bình sinh mới chống chọi nổi cái lạnh thấu tận tủy xương . Mọi khi phát bệnh, nàng đều sẽ leo lên giường, dùng chăn thật dày bọc kín lấy , ôm thêm một cái lò sưởi tay ấm áp, như thế mới đỡ vật vã khó chịu.

điều kiện hiện tại hạn, con đường núi âm u lạnh lẽo khiến bệnh hàn của nàng càng thêm trầm trọng, vết thương cũ năm xưa sống lưng bắt đầu bộc phát cơn đau nhói tận xương tủy. Nhát đao năm nếu nhờ ân sư lấy che chắn thì kẻ c.h.é.m đôi là nàng . Bao nhiêu năm trôi qua, vết thương đó vốn dĩ khép miệng lành lặn từ lâu, nhưng trong lòng Chu Hạnh mãi bước qua rào cản tâm lý . Mỗi hàn tật tái phát, vết sẹo nhói đau dữ dội.

Hỏa chiết t.ử vì nàng yếu ớt buông tay mà rơi xuống đất, ánh sáng tắt ngấm, sơn động rơi tối đen như mực. Lục Chước Quang dừng bước, đặt nàng xuống, để nàng dựa lưng vách đá. Y im lặng một lời, nhặt hỏa chiết t.ử dắt bên bao đao, về phía Chu Hạnh giữa màn đêm. Quá tối, chẳng thể thấy bất cứ thứ gì, nhưng ban nãy y cảm nhận Chu Hạnh lưng ngừng run rẩy, nhịp thở cũng yếu dần, lúc càng rơi tình trạng thoi thóp khí đoản. Lần bộc phát bệnh của nàng rõ ràng mãnh liệt hơn hẳn khi.

Nàng dường như còn nhận tính chất nghiêm trọng của vấn đề, còn tự ý ngừng dùng thuốc, quả thực là coi thường tính mạng .

Hồi lâu , Lục Chước Quang vươn tay , sờ lên vùng cổ Chu Hạnh. Đầu ngón tay chạm một lớp mồ hôi lạnh ngắt, mạch đập lớp da khẽ khàng nảy lên từng nhịp nhẹ hẫng. Chu Hạnh gượng , thều thào chút sức lực: “Sao thế, sợ c.h.ế.t ở đây ?”

Y từ cúc bấm bí mật bên bao đao móc một viên thuốc, đưa tới bên môi Chu Hạnh: “Uống .”

Chu Hạnh khẽ nghiêng đầu: “Đây là thứ gì?”

Lục Chước Quang đáp: “Thuốc giữ mạng.”

“Sao ngươi uống? Ngươi chảy nhiều m.á.u thế , cẩn thận khỏi đây cạn m.á.u mà c.h.ế.t .”

Lục Chước Quang thản nhiên: “Vết thương nhỏ thế lấy mạng .”

“Bao giờ mà còn khoác lác? Máu ngươi thấm ướt hết cả cái áo của , mặc cũng thấy khó chịu.” Chu Hạnh c.ắ.n răng chịu đựng cơn run rẩy tận xương tủy, đùa giỡn với y: “Ta đây là bệnh cũ , chống chọi một lúc là qua thôi, cần bận tâm đến , ngươi mau uống .”

Lục Chước Quang im lặng đáp lời nữa. Bốn bề tối đen đặc quánh, Chu Hạnh thấy khuôn mặt Lục Chước Quang, chẳng đoán lúc y đang nghĩ gì, chỉ rằng cảnh hố sâu mắt đang khiến kẻ vốn dĩ dễ bàn bạc như Lục Chước Quang trở nên vô cùng khó . Ngay lúc nàng định cất lời khuyên giải thêm vài câu, đột nhiên cảm nhận một luồng khí tức nóng rực phả tới mặt.

Là Lục Chước Quang rướn sát gần, đưa tay bóp nhẹ cằm nàng. Lực tay khéo, đau, nhưng ép nàng mở miệng . Một viên t.h.u.ố.c ném trong khoang miệng, thấm nước bọt lập tức tỏa vị đắng chát nồng nặc xộc lên tận mũi. Đây quả thực là t.h.u.ố.c giữ mạng, chỉ riêng mùi vị thôi cũng đủ d.ư.ợ.c tính hung hãn thế nào, hẳn là thứ Lục Chước Quang luôn mang theo bên để phòng lúc nguy kịch, nghĩ cũng vô cùng quý giá.

Chu Hạnh cho rằng căn bệnh cũ của chẳng cần đến loại t.h.u.ố.c liều mạnh thế , trái kẻ thương tích đầy như Lục Chước Quang mới là cần hơn. Nàng đưa đầu lưỡi đẩy viên t.h.u.ố.c , c.ắ.n chặt giữa kẽ răng, nhất quyết chịu nuốt. Lục Chước Quang nhận ý định của nàng, chẳng buồn tốn lời vô ích nữa, lập tức cúi xuống trao một nụ hôn bất ngờ, thô bạo mà ngậm lấy bờ môi nàng.

Y xưa nay vẫn luôn tự nhận là văn nhân nhã sĩ, dẫu cho bản tính vốn trái ngược , nhưng cũng gượng ép học lớp ngụy trang bề ngoài. Cho nên hiếm khi y bộc lộ dáng vẻ hống hách xấc xược đến thế . Y nâng lấy hai má Chu Hạnh, đầu lưỡi rà soát tìm kiếm viên thuốc. Cảm nhận Chu Hạnh né tránh và động thái nhè t.h.u.ố.c , y bèn tăng thêm sức lực, đè chặt lấy nàng, cướp lấy viên t.h.u.ố.c rằng đẩy thẳng sâu trong cổ họng nàng, ép nàng nuốt xuống theo bản năng sinh lý, hạ quyết tâm sắt đá bắt nàng nuốt trọn.

Chu Hạnh phần lớn thời gian đều quá mức độc đoán, nàng thói quen dùng suy nghĩ của bản để hoạch định hành động cho những xung quanh, đồng thời ràng buộc bằng mệnh lệnh. Chuyện phần lớn thời gian đương nhiên là , vì nàng bản lĩnh thu xếp chu việc, nhưng đôi khi, đây trở thành một khuyết điểm.

Lục Chước Quang thuộc hạ của nàng, càng chịu sự trói buộc của hai chữ “mệnh lệnh”. Y sinh sợ, c.h.ế.t cũng chẳng màng, đương nhiên dám những việc mà đám hạ thuộc của nàng bao giờ dám .

Luồng khí tức dồn dập đục ngầu nhấn chìm nàng, mùi t.h.u.ố.c nồng nặc cùng vị đắng ngắt lan tỏa trong khoang miệng, nhanh chóng chiếm trọn thở. Trong lúc giãy giụa, ngón tay Chu Hạnh vô tình ấn trúng vết thương của Lục Chước Quang, lập tức dính đầy m.á.u tươi, mà y chẳng hề hừ một tiếng nào. Chu Hạnh đành bất lực buông lỏng sức lực, cổ họng lăn lăn, từ từ nuốt xuống, chẳng mấy chước viên t.h.u.ố.c chui tọt bụng.

Lục Chước Quang vài rà soát kĩ càng trong miệng nàng, xác nhận t.h.u.ố.c nuốt trôi, bộ dạng hung hãn ép nàng nuốt t.h.u.ố.c lúc mới dần dần dịu . Y vẫn nâng lấy gương mặt nàng, chuyển thành những nụ hôn chạm nhẹ, nhấm nháp tỉ mỉ, hóa thành một nụ hôn quấn quít môi răng, thở giao hòa.

Mấy y luôn giữ kẽ vẻ kiềm chế, chịu buông thả quá đà. Hôm nay lẽ nhờ bóng đêm tuyệt đối tấm bình phong che đậy, hoặc giả như trạng thái tồi tệ của Chu Hạnh khiến y phiền lòng, y bèn mất khống chế mà buông theo cảm xúc, mơn trớn đôi môi nàng, lấy chóp mũi nhè nhẹ cọ xát má nàng, một mực quấn quýt vỗ về Chu Hạnh.

Nàng đối với kẻ dù thế nào cũng chẳng thể nổi giận nổi. Cảm nhận sự mất khống chế trong cảm xúc của y, Chu Hạnh bèn khẽ l.i.ế.m bờ môi y, như ngầm ý đáp .

Đến khi y buông , vẫn còn đọng vài nụ hôn chuồn chuồn lướt nước khóe môi Chu Hạnh, nhẹ nhàng tới mức gần như thể .

Chu Hạnh mất một lúc lâu mới định nhịp thở dồn dập, trấn an y: “Đại kế thành, sẽ c.h.ế.t ở cái nơi .”

“Ừ.” Lục Chước Quang chỉ khẽ ừ một tiếng, chợt ngón tay y dò tìm một huyệt vị gáy nàng, dùng chút lực kình ấn mạnh lên. Chu Hạnh chút phòng nào với y, hai mắt lập tức tối sầm, đầu óc mòng mòng, nhanh chóng kiệt sức mà gục ngã, Lục Chước Quang ôm trọn lòng.

Trước khi chìm hôn mê, nàng thấy bên tai tiếng thì thầm dịu dàng: “Ngoan ngoãn ngủ một giấc , tỉnh dậy là ngoài .”

Y ôm trọn Chu Hạnh lòng, điều chỉnh một tư thế khiến nàng thoải mái nhất. Khi một tay vòng quanh nàng, y bèn cảm thấy vóc dáng nàng thật mỏng manh, và cũng thật nhẹ.

Bộ xương nàng chẳng nặng mấy lạng, bản lĩnh kinh thiên động địa tới nhường , gánh vác nổi bao nhiêu sức nặng như thế.

Lục Chước Quang xắn ống tay áo ngoài của nàng lên, tỉ mỉ lau trán và cổ cho nàng. Vừa một hồi giằng co xộc xệch cổ áo nàng, Lục Chước Quang dọc theo đường cổ lau dọn cho nàng, lúc khép cổ áo ở phần xương quai xanh, ngón tay vô tình chạm một sợi dây mảnh. Y nghiêng đầu nhíu mày nghi vấn, nương theo sợi dây móc nhẹ một cái, một vật rơi , va đốt ngón tay y.

Lục Chước Quang miết lấy nó. Giữa bóng đêm bao trùm, y thể thấy đây là vật gì, nhưng mò mẫm hình tròn, mỏng, chính giữa một ô vuông rỗng. Rõ ràng đây là một đồng tiền.

Chu Hạnh vốn dĩ đeo ống trúc ngọc đựng tro cốt cha , thất lạc, đều tưởng cổ nàng trống , chẳng ai nàng đeo thứ mới lên từ bao giờ. Có lẽ vì khác nhiều chuyện gặng hỏi, nên sợi dây xỏ đồng tiền mảnh, gọn nơi xương quai xanh, ngày thường cổ áo khép là che giấu kín kẽ, qua mắt tất cả .

Giữa gian sơn động tĩnh mịch, y lắng nhịp thở đều đặn phát từ Chu Hạnh trong lòng , miết miết đồng tiền còn vương chút ấm nơi đầu ngón tay bao nhiêu .

Nghỉ ngơi đủ, Lục Chước Quang chần chừ kéo dài thời gian thêm nữa, chỉnh đốn y phục cho nàng một nữa cõng nàng lên lưng. Lần y châm lửa nữa, chỉ lắng tiếng hít thở nhẹ nhàng bên tai, từng bước tiến về phía giữa bóng đêm tăm tối. Cho đến khi y cõng đang chìm trong giấc ngủ bước khỏi cửa động bên , bèn thấy phương đông hửng lên tia sáng hừng đông, trời dần rạng sáng.

Con đường núi cực kỳ dài, y vững bước suốt cả một đêm thâu.

Loading...