Lệch Nhịp (Tên gốc: Hoang Khang Tẩu Bản) - Chương 82: Tính sổ sau mùa thu
Cập nhật lúc: 2026-09-03 08:18:46
Lượt xem: 68
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Canh năm, Tề Huyên đến phòng ngủ của con trai, giường nương theo ánh trăng mờ nhạt ngắm đứa trẻ thơ dại. Tề Lăng lúc đưa về sợ c.h.ế.t khiếp, việc đầu tiên là gào đòi tìm . Tề Huyên dám để con vương phi qua đời, bèn dỗ dành rằng mẫu về nhà ngoại, một thời gian nữa mới thể trở về.
Tề Lăng là một đứa trẻ ngoan ngoãn, tiếp tục loạn nữa, chỉ lóc trở về phòng ngủ của . Tề Huyên cũng dỗ dành an ủi quá nhiều, mặc kệ cho thằng bé tự trong phòng. Sớm muộn gì cũng một ngày nó tin mẫu sát hại, cất lời dỗ dành nhiều đến mấy cũng chẳng tác dụng. Trải nghiệm đau thấu tâm can là con đường bắt buộc trong quá trình trưởng thành của nó. Nơi trung tâm của hoàng quyền xưa nay từng chừa chỗ cho kẻ ngây thơ, mềm yếu. Tề Huyên từng đ.á.n.h gãy hết xương cốt mới đến ngày hôm nay, cho dù bắt Tề Lăng đối mặt với sự tàn khốc ngay từ khi còn nhỏ, lớn lên trong nỗi đau đớn tột cùng, cũng tuyệt đối để con trai vết xe đổ của .
Hắn dùng ngón cái dùng sức lau giọt nước mắt vương khóe mi, đó khoác lên sương sớm, mang theo cuộn hồ sơ rời khỏi vương phủ, tiến cung thượng triều.
Buổi triều sớm hôm nay vô cùng náo nhiệt. Cung Trạch - đó hạ ngục điều tra suốt một tháng trời, giờ phút đang mặc quan phục gấm vóc, hiên ngang đĩnh đạc đầu bá quan, Đô Sát viện khôi phục vinh quang ngày .
Còn Thôi Tuệ, kẻ coi là ăn cháo đá bát, ngày thường thượng triều đều tít hàng , gần đây vì thăng Nội các, phong danh xưng Đại học sĩ, nên vinh dự ngay chếch phía Cung Trạch, hai chỉ cách vỏn vẹn vài bước chân. Trước đây, gã từng vô mường tượng viễn cảnh một ngày kề vai sát cánh cùng ân sư triều đường, chẳng ngờ nay ước nguyện thành hiện thực, nhưng là thế cục phân chia hai ngả, ở thế đối đầu.
Triệu Chấp liên lụy bởi tội trạng của Binh bộ Thượng thư, lúc vẫn đang ở phủ tự kiểm điểm, thế nhưng sự vắng mặt của vị Thủ phụ chẳng hề ảnh hưởng đến những cuộc minh tranh ám đấu chốn quan trường. Ngay bản tấu đầu tiên, mũi nhọn chĩa thẳng lên đầu Lĩnh Vương Tề Huyên.
Vương phi tuy là treo cổ tự vẫn, nhưng Tề Huyên để mặc thê t.ử c.h.ế.t ngay mí mắt , đó là sự tắc trách của một chồng. Thế là hàng loạt tội danh như “trị gia nghiêm, thiếu sót đạo hiếu, bẽ mặt tông thất” đồng loạt trút xuống.
Tề Huyên hề biện bạch, mà đột nhiên vén vạt áo quỳ sụp xuống đất, rút từ trong n.g.ự.c một cuộn hồ sơ dập đầu dâng lên, giọng vang rền: “Hoàng thượng, đây là hồ sơ thần điều tới từ Đan Ngọc. Đầu năm nay xảy vụ án mỏ vàng, tân Huyện lệnh Lữ Hồng dính líu trong đó, lúc hạ ngục thẩm vấn thu hoạch ngoài ý . Tra khảo cái c.h.ế.t của Hách Liên Khâm năm xưa còn uẩn khúc khác.
Tám năm , Lữ Hồng từng nhậm chức Huyện lệnh Tái Bắc, hồi đó chiến sự biên cương nguy cấp, viện quân trèo đèo lội suối kéo đến giam lỏng trong thành. Việc khiến Hách Liên Khâm chờ đợi suốt nhiều ngày thấy viện binh, cô lập giúp sức cho đến khi cạn kiệt lương thảo đạn dược, bất đắc dĩ đốt mười dặm rừng xanh phòng tuyến, cản bước quân địch, t.ử thủ giữ quốc môn cho đến lúc hy sinh.
Thế nhưng, Lữ Hồng ỷ chuyện biên ải cách kinh thành xa xôi vạn dặm, vì dối lừa nên bịa đặt tin đồn Hách Liên Khâm bỏ thành tháo chạy, đầu hàng quân địch. Lại thêm bọn nghịch thần trong Binh bộ luồn cúi thao túng, giấu giếm chiến cáo tiền tuyến, chỉ báo tin bại trận chứ báo tin thắng trận, che mắt triều dã, khiến thế nhân lầm tưởng Hách Liên Khâm mười trận đều thua cả mười. Đủ loại tội ác tày trời , thành thật khai nhận bộ trong ngục giam ở Đan Ngọc, còn rõ năm xưa nhận mật lệnh của đương triều Thủ phụ Triệu Chấp, dám trái nên mới gây tai họa ngập trời . Thần theo đuổi truy xét suốt nửa năm, chỉ khổ nỗi chứng cứ nên dám vạch trần. Nay Tần Hoán hạ ngục, chính miệng khai chuyện , thần mới dám dâng hồ sơ lên, cúi xin Hoàng thượng tra rõ sự tình năm xưa, lôi cổ những tên nghịch tặc hãm hại trung lương, họa loạn triều cương ánh sáng, để trả sự trong sạch cho Hách Liên Khâm!”
Đại Tề luật pháp quy định, phàm là triều thần vạch tội tấu cáo ai, đều sẵn tấu chương, liệt kê rõ ràng hạch tội và tội danh, trình bày bằng chứng, giao cho Tư Lễ Giám. Bởi , hành động nâng cuộn hồ sơ vạch tội Triệu Chấp ngay giữa triều đường của Tề Huyên quả thực đ.á.n.h một đòn khiến tất cả trở tay kịp.
Lời dứt, cả triều đường xôn xao bàn tán, bá quan văn võ chấn động. Mí mắt Hoàng đế giật liên hồi, suýt chút nữa giữ nổi bình tĩnh, đành dùng lời trách mắng gay gắt để che đậy: “Lĩnh Vương! Tấu chương của khanh ở ? Trẫm xem buổi triều sớm của Đại Tề là cái chợ búa ? Mục hạ vô nhân, coi thường kỷ cương đến thế, đáng tội gì!”
Lúc , những lời đồn đại trong thành vẫn dứt, tai họa do Tần Hoán đ.â.m vẫn kết quả, Tề Huyên châm thêm một mồi lửa. Đại lý tự khanh vốn cực kỳ căm hận Tề Huyên vì khiến con trai vướng vòng lao lý, nhưng thấy trận thế ngày hôm nay, lập tức hiểu rằng, lúc chỉ cách biến những lời con trai thành sự thật thì mới thể cứu tính mạng của nó.
Một lát , ông bước sang một bên, quỳ xuống xin lệnh: “Hoàng thượng, khi Hách Liên Khâm chịu tội, ngài là trụ cột của nước Đại Tề , chiến công hiển hách. Nếu như ngài thực sự ôm nỗi hàm oan mà c.h.ế.t t.h.ả.m thì đây là chuyện hệ trọng lung lay quốc gia. Lĩnh Vương tuy tấu báo vượt quyền, vi phạm luật pháp, nhưng theo thiển ý của thần, việc tra rõ chuyện mới là điều hệ trọng hơn cả. Tuyệt đối thể dung túng cho những kẻ gian nịnh hãm hại trung lương lộng hành trong triều đình !”
Đại lý tự khanh quan nhiều năm, thế lực vững chắc, ông dẫn đầu quỳ xuống, lập tức mấy vị quan văn cũng quỳ rạp theo, lên tiếng phụ họa. Còn đợi Hoàng đế nổi trận lôi đình, Cung Trạch bất ngờ vén vạt áo quỳ gối, cũng dõng dạc xin lệnh điều tra ngọn ngành nguyên do cái c.h.ế.t của Hách Liên Khâm, hòng dập tắt những lời đồn đại chốn kinh thành lúc . Lão động đậy, mấy vị Ngự sử của Đô Sát viện cũng nhanh chóng theo.
Đó là tất cả, các quan võ như Tổng binh ba doanh, Đề đốc... cũng lượt nhập hàng ngũ, đồng loạt dâng lên hàng tá lý do, trong lời ngoài ẩn ý đều là cầu xin Hoàng thượng minh xét chuyện xưa, trấn an lòng bá quan.
Thôi Tuệ chỉ cần khẽ đầu , thấy triều thần quỳ la liệt dập đầu xin lệnh trong điện, trong lòng chấn động thôi, hồi lâu chẳng thốt nên lời.
Lúc giăng bẫy Tần Hoán, Chu Hạnh từng kỳ án oan khuất của Hách Liên Khâm chẳng nhân chứng vật chứng, dù thế nào cũng thể tra rõ . Vì , gã hiểu lý do vì Chu Hạnh bày nước cờ .
Chu Hạnh : “Ai cũng tư tâm. Nếu hỏi ai là thật tâm tra rõ kỳ án, thanh trừng bọn gian nịnh, lẽ cả cái triều đình cũng kiếm nổi năm . chỉ cần trong triều nhiều phe phái mượn việc tra rõ vụ án để chuộc lợi cho bản thì cho dù đây bọn họ đấu đá chí chóe, sống mái đến nhường nào, đến giây phút họ cũng sẽ sát cánh bên . Đối với chúng , như thế là đủ .”
Trưởng tôn của Vinh Quốc Công vì vụ án sông Đại Vận mà bắt giam, Hoàng thượng đang chằm chằm binh quyền của nhà họ Phàn như hổ rình mồi. Vinh Quốc Công gia tộc đang ngàn cân treo sợi tóc, cho nên mới nhận bái phỏng của Tề Huyên. Hiện giờ, cho dù ông dự triều sớm, bè đảng của ông cũng nhận chỉ thị, chỉ cần tiếng kèn hiệu cất lên, bọn họ sẽ dốc lực ủng hộ Tề Huyên.
Con trai của Đại lý tự khanh vạ miệng ở quỳnh Cư Các, chọc họa lớn, khó mà kết cục êm . Vì , ông hiểu rằng chỉ cách nghĩ phương ngàn kế chứng minh lời của con trai là thật mới thể giúp nó thoát tội, từ đó thể dốc sức lên tiếng bênh vực Tề Huyên.
Đô Sát viện và Triệu Chấp vốn tranh đấu chí mạng ngay ngoài sáng từ lâu, một vòng qua quỷ môn quan, c.h.ế.t sống , nên lúc tuyệt đối sẽ bỏ qua cơ hội phản kích .
Và bá quan văn võ cũng những toan tính riêng. Đại Tề vốn trọng văn khinh võ lâu, quan võ sớm chất chứa bất mãn suốt nhiều năm. Hách Liên Khâm từng là vị tướng quân lẫy lừng của Đại Tề, mà chịu kết cục thê t.h.ả.m nhường . Phàm là những mang nghiệp võ đều sẽ nảy sinh cảm giác xót xa đồng loại, mà hiểu đạo lý, hôm nay Hách Liên Khâm rơi kết cục , ngày mai cũng thể là bất kỳ vị võ tướng nào khác bước theo vết xe đổ đó.
Bọn họ nơi sa trường vứt bỏ đầu rơi, m.á.u chảy ròng ròng, chẳng chôn thây bao nhiêu nắm xương khô nơi chiến địa mới đổi lấy những chiến công . Thế mà bọn quan văn chỉ cần múa lộng vài cây bút là thể khuynh đảo triều dã, thậm chí loạn triều cương, tha hồ sát hại võ tướng mà vẫn bình yên vô sự, bưng bít suốt nhiều năm trời. Đây là cái thứ đạo lý gì, Đại Tề liệu còn chút công đạo nào ? Thế nên đối mặt với chuyện , các võ tướng cũng tự động ôm thành một đoàn, quyết khoanh tay .
Lĩnh Vương dâng lên một cuộn hồ sơ, mà khiến văn võ bá quan quá nửa triều đình đoàn kết theo cách từng . Đương nhiên, Triệu Chấp xoay xở trong triều bao năm nay, phe cánh trướng cũng ít, chẳng mấy chốc vài vị đại thần lấy lý do “ bằng chứng, vu oan giá họa” để phản đối việc lật kỳ án xưa đóng quan tài định luận. Chẳng mấy chốc, cả triều đình thực sự biến thành một cái chợ búa, khua môi múa mép, tranh cãi dứt.
Thôi Tuệ chứng kiến cảnh tượng , trong lòng buồn bã khôn nguôi, chỉ thở dài thầm nghĩ những năm tháng khổ luyện đèn sách, một lòng nuôi chí báo quốc báo quân của cuối cùng cũng chỉ là một trò .
Bá quan đồng loạt thỉnh mệnh, dù Hoàng đế lấp l.i.ế.m chuyện cũng dư luận ép buộc. Tranh cãi tới cuối cùng, tuy Hoàng đế hạ tội Triệu Chấp, cũng phạt Tề Huyên tội tấu cáo vượt quyền, nhưng đồng thời cũng điểm danh vài tiếp nhận lệnh lật kỳ án, ngay đó lấy cớ đau đầu tái phát, vội vã bãi triều.
Khi Chu Hạnh chuyện , là hai ngày .
Sau khi uống t.h.u.ố.c của Lục Chước Quang, nàng mê man suốt một ngày trọn. Lúc mở mắt , bèn thấy Lục Chước Quang đang bên mép giường, trong tay nắm một mảnh vải đai thô màu tro trắng. Y mặc vải thô, mái tóc dài búi lên bằng một nhành cây tiện tay bẻ gãy, những lọn tóc vương vãi bên tai lờ mờ che lấp hàng chân mày tĩnh lặng. Khuôn mặt tuấn tú ánh tà dương soi rọi, rạng rỡ như khối bạch ngọc chói mắt . Khung cảnh trong khoảnh khắc khiến Chu Hạnh tự đáy lòng cảm thấy vô cùng yên bình và tĩnh tại.
Thế nhưng, sự tĩnh tại nhanh phá vỡ. Ngoài cửa loáng thoáng vọng tiếng lóc thê lương. Chu Hạnh ngước lên đỉnh đầu, thấy xà nhà cũ kĩ treo đầy những dải lụa trắng, mặt đất còn vương vãi vô tiền giấy trắng rải rác. Mà thứ Lục Chước Quang đang nắm trong tay, là khăn tang.
Chu Hạnh thầm nhủ: “Mẹ ơi, c.h.ế.t ?”
Lúc , Lục Chước Quang bỗng nhiên dậy, với ngoài cửa: “Vào .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lech-nhip-ten-goc-hoang-khang-tau-ban/chuong-82-tinh-so-sau-mua-thu.html.]
Chu Hạnh vội vàng nhắm mắt giả vờ ngủ. Chỉ tiếng cửa gỗ kêu “kẽo kẹt”, mang theo tiếng lóc t.h.ả.m thiết trôi dạt phòng, đến bên mép giường, Lục Chước Quang bảo: “Quỳ xuống.”
Hai tiếng “bịch bịch” vang lên nhè nhẹ, bên tai truyền đến tiếng nức nở liên miên, lóc nỉ non, mà Chu Hạnh sởn tóc gáy. Chẳng mấy chốc, nàng hai đang gào than tang gần kề là Tiền Bất Đoạn và Mạc Kinh Thu. Lúc thì nàng thể nào giả vờ ngủ tiếp nữa, đành mở mắt hỏi: “Các đang diễn trò gì ?”
Chỉ thấy hai bọn họ khoác áo tang, ôm mặt gào đến đứt từng khúc ruột, còn Lục Chước Quang ở phía thì siết chặt mảnh vải trắng trong tay, chẳng chẳng rằng rải đầy tiền giấy lên nàng: “Chu cô nương mắc trọng bệnh mà chịu chữa trị, thế chẳng là sống đủ cố tình c.h.ế.t ? Lục mỗ đặc biệt tổ chức tang lễ cho cô, để cô toại nguyện.”
Chu Hạnh bắt đầu đau đầu. Chợt Tiền Bất Đoạn bổ nhào tới bên giường, để lộ một đôi mắt sợ sệt hèn nhát, Chu Hạnh mới phát hiện đang gào giả trân. Chỉ khẽ khàng nhỏ: “Lão đại, Chước Quang ca tức điên lên , bắt ép bọn tang cho tỷ. Đệ bây giờ vẫn đang chịu sự huấn luyện tay , dám lời, tỷ tự lo liệu cho bản .”
Lời còn dứt, Lục Chước Quang túm lấy cổ áo phía của , xách hệt như xách một con gà con kéo về phía , chỉ hờ hững liếc mắt một cái, lập tức rạp xuống đất la t.h.ả.m thiết: “Lão đại ôi, tỷ nỡ lòng nào vứt bỏ chúng chứ, nếu tỷ nhẫn tâm đến thế, còn sống cái gì nữa, theo tỷ đây...”
Tiền Bất Đoạn gào khan gần nửa canh giờ, ban đầu còn vắt vài giọt nước mắt, đến khi Chu Hạnh tỉnh dậy thì cổ họng gào đến bốc khói, những hành hạ thê thảm, mà còn dám đắc tội cả hai bên, dứt khoát diễn luôn màn “lấy tuẫn chủ”, giả vờ lao đầu thành giường, lăn đùng đất dậy nổi, giả c.h.ế.t luôn.
Mạc Kinh Thu thấy giở thói bất nhân bất nghĩa như , trong bụng c.h.ử.i thầm nhưng cũng đành c.ắ.n răng diễn tiếp, cứ lóc rỉ rả bên tai Chu Hạnh. Tiền giấy trong tay Lục Chước Quang từ mà bắt lấy từng nắm từng nắm rải xuống cảm xúc, gần như biến thành một chiếc chăn chôn vùi Chu Hạnh.
Chu Hạnh thấy màn hài kịch , hận thể lập tức ngất xỉu, coi như từng tỉnh .
Mạc Kinh Thu thút thít, xen kẽ bẩm báo tình hình: “Thiếu chủ, hu hu hu, Lục tú tài tìm truyền tin cho bọn , hu hu hu, cùng Viên đại ca, Tiền Bất Đoạn đến chữa trị cho ... Vết thương của tạm thời nữa , hu hu hu, nhưng Lục tú tài ngài ...”
“Được .” Chu Hạnh cuối cùng cũng lên tiếng, ngăn cái màn náo kịch khiến huyệt thái dương của nàng giật nảy liên hồi , : “Sau sẽ uống t.h.u.ố.c đúng giờ, cho đến khi hàn tật khỏi hẳn mới thôi.”
Lục Chước Quang lạnh lùng đáp: “Lần cô cũng như .”
“Ta sai , tuyệt đối sẽ tái phạm nữa.” Chu Hạnh nhắm nghiền mắt, xin với vẻ mặt hiên ngang lẫm liệt, lôi Tiền Bất Đoạn thề: “Nếu như còn trái, Tiền Bất Đoạn kiếp sẽ kiếm một cắc nào.”
“Lão đại!” Tiền Bất Đoạn đang đất giả c.h.ế.t bỗng bật dậy như cá chép quẫy , chắp hai tay ngực, nước mắt nước mũi giàn giụa: “Đệ đối với tỷ một lòng trung thành, tuyệt đối hai lòng! Tỷ thể coi là gian tế mà đ.á.n.h !”
Lời thề độc cũng xem như khá nặng. Dù , đó Lục Chước Quang Lý Ngôn Quy, tên quỷ keo kiệt , cho đời quả thật những chấp niệm với tiền bạc đến mức c.h.ế.t thôi. Chu Hạnh vốn luôn thương yêu thuộc hạ, chắc hẳn sẽ để “Tiền Bất Đoạn” biến thành “Tiền Toàn Đoạn” nhỉ.
Lục Chước Quang ngẫm nghĩ một phen, buông lời: “Nay hai họ chứng, nếu ...”
Lời mới một nửa, y chợt dừng bặt, đang nghĩ đến chuyện gì mà thần trí bỗng chốc đờ đẫn trong thoáng chốc. lúc , một phụ nhân đẩy cửa bước , thấy khung cảnh tang thương trắng xóa một vùng, sắc mặt lập tức biến đổi dữ dội, thất kinh kêu lên: “Trời cao đất dày ơi! Ta thấy các thương nặng, bộ dạng thê t.h.ả.m nên mới nổi lòng thương xót, cưu mang các ở trong nhà. Thế quái nào mà mới ngoài một chốc, các tổ chức tang lễ trong nhà thế hả!”
Mạc Kinh Thu thấy thế, vội vàng cởi bỏ chiếc áo tang đang khoác , cuộn vài vòng ném xuống đất. Sau đó, nàng nhanh tay móc từ túi gấm mấy miếng bạc vụn, động tác vô cùng lưu loát, đẩy vị đại nương ngoài dúi bạc tay bà, tươi tạ : “Đại nương, chúng cháu chỉ đang trêu đùa một chút thôi, đừng coi là thật. Thật sự gây thêm phiền phức cho , chút tấm lòng thành hãy nhận lấy ạ.”
Lượng bạc vụn khá hậu hĩnh, nét mặt phụ nhân cũng dịu đôi chút, nhận lấy bạc, dặn dò: “Vậy các ngươi mau chóng dọn dẹp sạch sẽ , nhà về mà thấy là tức điên lên đấy. Ta thấy cô nương thương nhẹ, nên một con gà hầm canh tẩm bổ cho cô .” Vừa dứt lời, bà xách d.a.o rời .
Mạc Kinh Thu dỗ dành xong chủ nhà, lúc đầu trở thì Tiền Bất Đoạn dọn dẹp sạch sẽ mớ giấy tiền đất đến bảy tám phần . Lục Chước Quang cũng cất dải lụa tang, cuối cùng cũng giày vò thêm nữa. Nàng bước đến bên Chu Hạnh, vươn tay bắt mạch, nhân tiện kể rõ hết thảy chuyện trong hai ngày nay.
Khi đó nàng ngất , Lục Chước Quang cõng nàng hết con đường núi, gõ cửa nhà một gia đình thợ săn chân núi. Y ỷ bản lĩnh đóng giả hiền lành vô hại, thuận miệng bịa bừa một lý do là ngã ngựa để lấp l.i.ế.m những vết thương , thế là khiến vợ chồng thợ săn mủi lòng, cho phép hai tá túc, vợ còn y phục sạch sẽ cho Chu Hạnh.
Sau đó, Lục Chước Quang tìm trong thôn sắp lên kinh thành buôn bán, nhờ tiện đường chuyển lời tới Phường Kim Ngọc, đưa vị trí của bọn họ báo cho Tiền Bất Đoạn. Chưa đến nửa ngày, nhóm ba Viên Sát tìm đến nơi, tiến hành trị thương cho bọn họ.
Lúc , Mạc Kinh Thu và Tiền Bất Đoạn thấy bộ dạng sống dở c.h.ế.t dở của Chu Hạnh, quả thực lóc một trận kinh thiên động địa. Lục Chước Quang bên cạnh chứng kiến t.h.ả.m trạng nước mắt nước mũi tèm lem của bọn họ, mới nảy sinh ý tưởng một màn kịch trào phúng như .
Viên t.h.u.ố.c y ép nàng uống là thứ dùng để giữ mạng lúc thập t.ử nhất sinh. Lần ở bờ sông Linh Kinh chịu vết thương nặng nhường mà y cũng nỡ dùng, đút cho Chu Hạnh, quả thật vững vàng giúp nàng vượt qua cơn hàn tật. Còn vết thương ở chân nàng cũng chạm tới xương tủy, nên tính , thương thế của Lục Chước Quang còn nặng hơn nhiều.
Tuy nhiên, cơ thể y vô cùng đặc biệt, khả năng hồi phục cực kỳ mạnh mẽ. Lúc Chu Hạnh còn đang hôn mê, y hoạt bát khỏe khoắn trở . Giờ đây, dẫu mang lưng đầy thương tích vẫn chịu nghỉ ngơi, thấy phụ nhân định thịt gà hầm canh, y dọn xong giấy tiền Chu Hạnh bèn chủ động xuống bếp phụ một tay. Loáng thoáng thấy tiếng y với phụ nhân: “Tại hạ g.i.ế.c thì quen tay, g.i.ế.c gà chắc cũng thành vấn đề gì, cứ giao cho cháu là .”
Phụ nhân đáp: “Cái thanh niên , những tướng mạo tuấn tú đường hoàng, mà còn hài hước đến thế... Dô, dùng d.a.o bén gót gọt sắc lẹm thế , cừ khôi thật đấy, cháu nghề đầu bếp ?”
“Tại hạ là sách, thi đỗ Tú tài.”
Chu Hạnh kìm khẽ nhếch khóe môi nở nụ , chuyển hướng hỏi Mạc Kinh Thu: “Vừa nãy cô thể Lục Chước Quang cơ?”
Mạc Kinh Thu hạ giọng thầm thì: “Trước đây ở Linh Kinh khi bắt mạch cho , chỉ cảm thấy kinh mạch dồi dào, tràn trề sức lực, gấp mấy thường. hôm nay lúc bắt mạch thì phát hiện mạch tượng của ngưng trệ khó thông, đứt quãng từng cơn, cực kỳ quái lạ.”
Chu Hạnh nhíu mày: “Có nguyên nhân ?”
Mạc Kinh Thu lắc đầu: “Với y thuật của , tạm thời vấn đề gì, chỉ e về kinh thành nhờ sư phụ xem thử.”
Ánh mắt Chu Hạnh chùng xuống, lặng yên , hồi lâu mới lên tiếng: “Sáng mai chúng sẽ khởi hành về kinh thành, cô bảo Tiền Bất Đoạn tìm đến Thiên Lý tiêu cục hỏi xem tin tức nhờ bọn họ ngóng tiến triển thế nào .”