Lệch Nhịp (Tên gốc: Hoang Khang Tẩu Bản) - Chương 83: Trăng trong nước, hoa trong gương
Cập nhật lúc: 2026-09-03 08:18:47
Lượt xem: 69
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khi Lục Chước Quang xin tá túc nhà thợ săn, y lấy danh nghĩa là vợ chồng mới cưới, nên ban đêm đành ngủ chung một phòng với Chu Hạnh. Tuy giường chiếu chật hẹp, nhưng lúc đó Chu Hạnh đang hôn mê, dáng ngủ của y nay luôn ngay ngắn thẳng thớm, nên trông cũng đến nỗi chật chội.
Nhờ Mạc Kinh Thu tay hào phóng, gia đình thợ săn cũng tâm lý, dọn dẹp hai gian phòng khác , vợ thì cùng chồng sang nhà ca ca ở phía đông thôn ngủ nhờ một đêm. Trong nhà đồ gì đáng giá, lúc phụ nữ chỉ dặn dò: “Tuyệt đối đừng đám tang trong nhà nữa đấy, đang êm vẫn sống sờ sờ, tang cái gì cơ chứ!”
Tiền Bất Đoạn gật đầu khom lưng tiễn phụ nữ , bàn bèn : “Vậy đêm nay ngủ với Viên đại ca, phòng còn nhường cho Kinh Thu tỷ.”
“Không , nam vợ nữ chồng, dựa mà chung chăn chung gối?” Viên Sát là đầu tiên phản đối, vung tay lớn chỉ huy: “Kinh Thu ngủ với thiếu chủ, qua chen chúc một phòng với tên họ Lục , đêm ngáy, ngủ riêng một phòng.”
Tiền Bất Đoạn giống Viên Sát, lớn lên ở Tái Bắc từ nhỏ, cho rằng trong một chuyện cách của Viên Sát quá mức hủ nho. Cái gì mà nam cưới nữ gả, đây đều là lễ giáo của Trung Nguyên, ở Tái Bắc gì mấy cái quy củ lằng nhằng , trúng mắt là thể trướng vui vẻ bất cứ lúc nào, khi sinh con còn chắc thành nữa là. Hắn bèn lên tiếng phản bác: “Lời thể thế... Ái chà!”
Lời còn dứt, chiếc ghế của Viên Sát đá cho một cái, ngã ngửa đất. Hắn vội vàng lồm cồm bò dậy ngay ngắn, liếc Viên Sát một cái, gã trợn mắt lườm , bèn sợ hãi cắm mặt bát. Dù Tiền Bất Đoạn tuy tên thật là Tiền Tung, nhưng chẳng cái khí phách cao lớn sừng sững như núi Tung Sơn, hơn nữa lúc nhỏ còn thường xuyên Viên Sát xách gáy đe dọa “coi chừng bẻ gãy đôi chân gầy như que củi của đem chẻ củi đốt bây giờ”, thành để bóng ma tâm lý nặng nề, cực kỳ kính sợ gã.
Mạc Kinh Thu thì sợ Viên Sát. Nàng liếc sắc mặt Chu Hạnh, thầm suy đoán một lát. Nàng cảm thấy hai mới sinh tử, tình cảm lúc hẳn đang ở độ nồng nhiệt nhất, nhưng những lời trong cuộc dù cũng khó miệng, thế là nàng bèn chủ động chia sẻ nỗi lo với chủ nhân: “Đêm ngủ yên phận, nghiến răng mớ, e là sẽ ồn thiếu chủ nghỉ ngơi dưỡng thương.”
Viên Sát tùy cơ ứng biến, nhanh đưa cách giải quyết: “Vậy cô kiếm miếng vải buộc chặt mồm , c.ắ.n cho chặt , như thế sẽ phát tiếng động nữa.”
Mạc Kinh Thu cạn lời, sang Lục Chước Quang. Người tuy đang nhắm , nhưng chẳng biểu hiện gì, chỉ cắm cúi gắp thức ăn, dường như chẳng hề bận tâm chuyện đêm nay ngủ ở . Cũng đúng lúc , Chu Hạnh đang bưng bát uống canh gà chậm rãi cất lời: “Kinh Thu ở chung một phòng với , lỡ thấy khỏe thì tiện bề chăm sóc, mấy phòng còn các tự chia .”
Nàng chốt hạ một câu, những khác ai dám tranh cãi nữa, mà Lục Chước Quang nãy giờ vẫn phản ứng gì chợt nghiêng đầu, liếc nàng với ánh mắt sâu xa khó đoán.
Chu Hạnh khác hẳn thường ngày, mắt thẳng, hề bất cứ giao lưu nào với y. Nàng mới tỉnh dậy cơn mê, ngợm vẫn rã rời, chẳng buồn nhấc nổi tinh thần, đuôi mắt rủ xuống mệt mỏi, thoạt giống với dáng vẻ đầu tiên Lục Chước Quang gặp nàng.
Sự thiện hời hợt bên ngoài của nàng luôn ẩn giấu một tầng sương lạnh “ lạ chớ đến gần”, dù vẻ mặt ôn hòa, mí mắt rủ xuống che giấu sự sắc bén, nhưng thở xa cách ập thẳng mặt rõ ràng đến .
Lục Chước Quang bỗng dưng mất hẳn khẩu vị, nhai tạm vài gắp rau xanh đặt đũa xuống.
Mấy bàn tiệc đều là những kẻ giỏi mặt đoán ý, thấy lập tức hiểu thái độ của Chu Hạnh, thế là bắt đầu dông dài tán gẫu đủ thứ chuyện trời biển, đả động gì tới hai họ nữa. Ăn xong, Tiền Bất Đoạn dọn dẹp bàn ghế rửa bát, Chu Hạnh về phòng để Mạc Kinh Thu châm cứu, còn Viên Sát thì theo thói quen đến bất cứ nơi nào cũng thăm dò rõ tình hình xung quanh , bèn xách con Hắc Vũ ngoài dạo một vòng, lúc về còn mượn một chiếc xe kéo bằng lừa, chuẩn cho việc trở về kinh thành ngày mai.
Mãi đến tận đêm khuya, Mạc Kinh Thu mới rút hết kim châm lưng Chu Hạnh, bắt mạch cẩn thận, xác nhận tình trạng của nàng định mới dọn dẹp hòm thuốc, đẩy cửa bước ngoài. Dưới bậu cửa sổ bên ngoài một bóng đang , bóng dáng chìm lấp trong bóng tối, chỉ để một đường viền mờ ảo. Mạc Kinh Thu giật nảy , kỹ thấy là Lục Chước Quang mới cố nhịn kêu lên thành tiếng.
Y lặng lẽ giữa sân, cũng chẳng đó bao lâu, thấy bèn mỉm ôn hòa, khẽ giọng hỏi: “Cô ?”
Mạc Kinh Thu liếc sắc mặt y, khỏi thầm oán trách nụ giả tạo quá mức gượng gạo, phàm là kẻ mù thì đều thể y đang mất hứng. Nào ai hai họ đây như hình với bóng, dính như sam, cớ qua cửa t.ử một vòng, còn trở nên xa lạ như ?
Nàng chuốc lấy phiền toái, chỉ đáp ngắn gọn: “Đã ngủ .”
Lục Chước Quang giơ tay chỉ, nhường luôn gian phòng riêng của : “Cô đừng trong đó quấy rầy cô nữa, bên gian phòng trống, cô qua đó ngủ .”
Mạc Kinh Thu bèn hỏi: “Vậy ban đêm Lục tú tài ngủ ở ?”
“Ta ngoài tìm chỗ ngả lưng.” Nhờ trải nghiệm ngủ ngoài đường, góc tường, cây từ thuở nhỏ, Lục Chước Quang thể ngủ ở bất cứ , từng kén chọn. Y đưa một cây gậy gỗ dựng ở góc tường cho Mạc Kinh Thu: “Cô bảo đây từng kinh nghiệm dùng nạng, nơi mua nạng, gọt tạm một cành cây, nếu cô bất tiện, cô hãy đưa thứ cho cô dùng.”
“Lục tú tài quả là chu đáo.” Mạc Kinh Thu đỡ lấy cây gậy, ngẩng đầu lên thì thấy Lục Chước Quang thu nụ gượng gạo, ánh mắt nặng nề thâm trầm, xen lẫn vài phần nghiêm nghị.
Giọng của y vẫn khẽ: “Căn bệnh cũ suýt nữa lấy mạng cô , chuyện ngừng t.h.u.ố.c cô khó lòng mà trốn tránh trách nhiệm. Những kẻ thuộc hạ như các , suốt ngày cứ đội hai chữ 'mệnh lệnh' lên đầu, mặc cho cô độc đoán chuyên quyền. Nếu còn quan tâm đến tính mạng của cô thì hãy chữa bệnh cho cô thật .”
Mạc Kinh Thu cũng ngờ việc ngừng t.h.u.ố.c để hậu quả nghiêm trọng đến thế, trong lòng sớm hối hận xanh ruột, tự trách bản hàng ngàn hàng vạn , còn lời nào để bào chữa, chỉ đành cúi gầm mặt xuống, áy náy đón nhận lời răn dạy .
Lục Chước Quang thấy cũng chẳng tiện gì thêm. Y rốt cuộc vẫn chỉ là ngoài, sớm muộn gì cũng rời , tự bản thể sánh bằng những kề vai sát cánh cùng Chu Hạnh từ , và cũng sẽ theo chân nàng đến hết cuộc đời.
Trong n.g.ự.c bỗng truyền đến một cơn đau âm ỉ, Lục Chước Quang bình tĩnh đè ép xuống, khẽ lên tiếng cáo từ Mạc Kinh Thu, lưng bước khỏi sân viện. Trăng sáng vằng vặc, ban đêm trong thôn xóm thắp đèn, chỉ khoác lên một tầng sa mỏng bàng bạc trong trẻo. Lục Chước Quang bước tĩnh lặng, bóng lưng hòa ánh trăng rọi như nước, giờ vẫn luôn lẻ loi đơn độc.
Dị trùng trong cơ thể y lẽ đến tháng Sáu mới tỉnh giấc, thế nhưng ở Linh Kinh thương quá nặng, Ngỗi Cốc Vũ cho uống mãnh dược, chẳng thảo mộc nào kích thích con dị trùng, khiến nó thức giấc sớm hơn nửa tháng so với bình thường. Y đưa tay ôm lấy n.g.ự.c trái, cơn đau lúc ẩn lúc hiện, quá dữ dội, chỉ thi thoảng khiến y khó thở, ngoài chẳng ảnh hưởng gì đáng kể. Y sống chung với thứ quỷ quái hơn hai chục năm, sớm thuộc lòng quá trình phát tác của nó.
Lục Chước Quang cả đời từng đến sự sợ hãi. Ngay từ cái ngày quyết định phản Vô Thường Tư, y kết cục của . Cho nên lúc đây, đối mặt với tình cảnh mắt, y vui cũng chẳng buồn, cực kỳ bình tĩnh. Chỉ là vài chuyện đang cận kề gang tấc... Thời gian của y còn nhiều nữa.
Lúc sinh thời, Triệu Khác luôn miệng bảo y là một tên quái dị. Bởi vì y quá nhiều điểm khác với thường: thương đau, mất mát thấy xót, đối mặt với sinh t.ử bao giờ hoảng sợ, càng từng thể hiện sự yêu thích với bất cứ thứ gì. Tựa như vạn vật thế gian chỉ lướt qua y, chẳng điều gì đủ sức giữ chân y . Nếu như thất tình lục dục, hỉ nộ ái ố mới gọi là “” thì Lục Chước Quang chẳng giống một con . Y từng vang sảng khoái như khác, cũng chẳng bao giờ rơi lấy một giọt nước mắt thật tâm.
Nhớ thuở , lúc t.h.i t.h.ể lão Lục đông cứng mặt đất, Lục Chước Quang ngủ bên cạnh ông suốt một đêm, nhỏ một giọt nước mắt. Sau đó, tên ăn mày thường xuyên trò chuyện với lão Lục tìm đến, chứng kiến cảnh tượng , gã chỉ thẳng tay mũi Lục Chước Quang mà rủa một câu: “Thằng súc sinh , cho dù ông cha ruột của ngươi thì cũng nuôi ngươi suốt hai năm trời, nay c.h.ế.t , ngươi đến một giọt nước mắt cũng rơi ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lech-nhip-ten-goc-hoang-khang-tau-ban/chuong-83-trang-trong-nuoc-hoa-trong-guong.html.]
Lục Chước Quang thể rơi nước mắt. Nghe khác bảo đây là một loại bệnh, là sự khuyết thiếu bẩm sinh. Bởi , bao năm qua y cứ học theo bộ dáng của khác, sách, luyện chữ, tham gia khoa cử, tự đặt cho những thứ yêu và ghét, tuân thủ nghiêm ngặt những quy tắc do chính lập . Dường như chỉ cần như , y sẽ thể hòa nhập cõi hồng trần, để thành những nhiệm vụ mà lão Lục giao phó lúc còn sống. Chỉ tiếc là hiệu quả mang chẳng đáng là bao, ngược còn thường xuyên chê .
Nay thì khác . Lục Chước Quang ngửa đầu lên vầng trăng sáng tỏ giữa màn đêm đen đặc, thầm nghĩ, bây giờ y chắc là còn kỳ quái đến thế nữa.
Có lẽ nếu cho y thêm chút thời gian, y sẽ thể trở thành “ bình thường” như miệng đời vẫn thường nhắc tới. Thế nhưng điều kiện mắt chẳng còn cho phép nữa, nghĩ đến đây, Lục Chước Quang khỏi cảm thấy chút xót xa, tiếc nuối.
“Lục Chước Quang.” Phía bỗng vang lên một giọng trầm thấp. Lục Chước Quang ngoái đầu , chỉ thấy ánh trăng bóng cách đó xa. Dù rõ mặt, nhưng âm thanh thì là Chu Hạnh.
Đôi tai của y vốn thính, đáng lẽ phát hiện đến gần từ sớm. Chỉ là lúc đúng dịp dị trùng đang phát tác, chẳng những tầm mờ mịt, mà hai tai cũng ù , bởi y nhận Chu Hạnh lưng từ lúc nào. Nàng dùng đến cây gậy gỗ , chống bằng tay trái, bước tập tễnh, trông vẻ khá tốn sức.
Lục Chước Quang : “Cô nên ngoan ngoãn nghỉ ngơi mới .”
“Nếu ngươi nghỉ ngơi cho khỏe thì đừng nửa đêm vác xác ngoài, chôn chân ở đây như một con cô hồn dã quỷ.” Chu Hạnh sầm mặt, đôi mắt nâu sẫm trong màn đêm sâu thẳm trở nên trĩu nặng, đang ghim chặt y. Tìm nàng cũng chẳng dài dòng, xoay lưng cất bước: “Quay về thôi.”
Lục Chước Quang lặng lẽ theo nàng một đoạn, trong lòng nảy sinh một thứ hương vị kỳ lạ. Vừa thấy ánh trăng đêm nay thật , gió đêm mơn trớn lòng , thấy tiếng côn trùng rỉ rả bốn bề thật ồn ào, khiến phiền não. Y nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng nhịn lên tiếng: “Bây giờ là ân nhân cứu mạng của cô, cô nên dùng thái độ đó để đối xử với ân nhân.”
Chu Hạnh bước chầm chậm, cây gậy chống xuống đất nhát nông nhát sâu, ánh mắt dán chiếc bóng đổ dài mặt đất: “Vậy nên là thái độ gì?”
Lục Chước Quang cảm thấy khó hiểu. Y từng trong cuốn sách Lý Ngôn Quy tặng, bảo rằng mấy nữ yêu tinh chuyên dụ dỗ đàn ông ít cũng vơ vét xong tiền tài hút cạn tinh nguyên mới lật mặt quen, đến chỗ Chu Hạnh biến thành vớt vát gì trở mặt thế ?
Y bèn âm thầm nhắc nhở: “Bây giờ cô chuyện với như thể kẻ thù .”
Chu Hạnh khẽ hừ lạnh: “Đối với kẻ , đều trưng sắc mặt .”
Lục Chước Quang lên tiếng bênh vực sự bất bình của chính : “Cô và dù gì cũng quen một hồi, cho dù cuối cùng cùng cô đến Tái Bắc, chúng cũng nên hợp tan trong vui vẻ chứ.”
Chu Hạnh dừng bước, lúc đầu , khóe môi giật lên một nụ lạnh lùng: “Sao nào, đối với vị nữ tộc trưởng đòi xin ngươi về nam sủng, ngươi cũng hợp tan trong vui vẻ như ? Ta đây là hạng bác ái như Lục tú tài. Trong lồng n.g.ự.c chỉ một trái tim, chỉ thể gửi gắm cho lang quân mà yêu thương. Nếu đối với những đàn ông khác vẫn vui vẻ tươi , thế chẳng là bất công với phu quân tương lai của .”
Đào cái thói công với tư cơ chứ. Lục Chước Quang ghim hận cái miệng lưỡi sắc sảo c.ắ.n của nàng, ôm cục tức hầm hầm trở về phòng.
Hôm trời còn sáng, Viên Sát bỏ tiền mượn một chiếc xe lừa, để Chu Hạnh lên . Tiền Bất Đoạn cùng gã đ.á.n.h xe, còn Mạc Kinh Thu và Lục Chước Quang thì cưỡi ngựa. Trên đường, Lục Chước Quang một một cưỡi ngựa tít phía , nhanh mất hút, về kinh thành một bước. Còn xe lừa vì bận tâm đến vết thương của Chu Hạnh nên đường di chuyển khá chậm chạp.
Nàng gối tay đầu, ngả ngớn xe lừa ngắm trời mây, suốt dọc đường ít khi lên tiếng, mãi đến gần trưa mới về tới kinh thành.
Trở về Phường Kim Ngọc thấy bóng dáng Lục Chước Quang , Chu Hạnh một vòng, nén câu hỏi chực chờ môi. Ngỗi Cốc Vũ tái khám cho nàng, Tiêu Thiệp Xuyên bèn bên cạnh bẩm báo tin tức mấy ngày qua.
Trong triều dấy lên sóng gió lật vụ kỳ án cũ của Hách Liên Khâm, Triệu Chấp trở thành bia ngắm của , tình cảnh chẳng mấy . Những lời đồn đại cố ý tung trong kinh thành cũng đang xu hướng ngày càng nghiêm trọng. Còn ở mặt khác, Vạn Bân gửi thư báo tin, thành công hội quân cùng Thanh Ưng Bộ, bám sát theo kế hoạch của Chu Hạnh mà âm thầm đến vùng ngoại ô kinh thành, chuyện đều tiến triển thuận lợi.
Đều là tin . Chu Hạnh xong khẽ gật đầu, nhưng cũng lộ vẻ vui mừng gì, chỉ nhạt giọng đuổi những khác việc của . Nàng sưởi nắng mái hiên, thần sắc hề thả lỏng, thi thoảng thất thần, rõ ràng trong lòng đang vướng mắc chuyện gì đó khiến nàng yên.
Sau bữa trưa, Tiền Bất Đoạn đến Thiên Lý Tiêu Cục ngóng tin tức, về về ngốn mất gần hai canh giờ. Lúc đạp ánh tà dương về, thưa với Chu Hạnh: “Lão đại, Thiên Lý tiêu cục gửi một bức thư.”
Chu Hạnh gì, vươn tay hiệu mang tới, Tiền Bất Đoạn bèn vội vàng dâng lên.
Phong thư khá dày, niêm phong bằng sáp nến cẩn thận, còn nguyên vẹn sứt mẻ. Nàng xé mở, ngay tại chỗ.
Lời nhắn mở đầu bức thư là của Bách Lý Cầu - ông chủ tiêu cục. Đại ý rằng tin tức là do của thâm nhập tận sâu dị tộc man hoang bên ngoài Tây Vực mới lấy , vì chuyện mà đ.á.n.h đổi tính mạng của mấy . Nói là trị giá vạn lượng vàng cũng ngoa, bạc Chu Hạnh trả ban đầu hãy còn thiếu xa, nhưng vẫn sẵn sàng dâng tin tức lên, đổi lấy một ân tình của Chu Hạnh.
Phía là thông tin thu thập từ bên ngoài Tây Vực. Ở nơi tận cùng phương Bắc của Tây Vực, một bộ tộc xa xôi hẻo lánh sử dụng bí thuật lưu truyền nhiều đời để luyện một loại dị trùng tên là “Vu”. Trải qua nhiều năm thuần hóa, giống dị trùng thể sống ký sinh lâu dài trong cơ thể . Nếu dung hợp thành công, nó sẽ khiến ký chủ trở nên vô cùng cường tráng, phương diện đều vượt xa thường. Còn nếu thất bại, kẻ đó cũng sẽ biến thành cái xác hồn, thể dùng con rối. Chỉ điều về , giữa các bộ tộc Tây Vực xảy những cuộc c.h.é.m g.i.ế.c đẫm m.á.u kéo dài hàng thế kỷ, nhiều gia tộc quỷ dị tà ác diệt môn, loại dị trùng “Vu” cũng dần dần bặt vô âm tín.
Thế nhưng, theo như cuốn sách nhóm của tiêu cục đ.á.n.h đổi bằng cả tính mạng để mang về ghi chép , hai mươi năm từng kẻ đem con “Vu” mà luyện tặng cho một ở kinh thành Đại Tề, đem thử nghiệm lên những đứa trẻ nhỏ. Trong bảy đứa trẻ đó, chỉ đúng một sống sót, và dung hợp thành công với con “Vu” .
“Vu” một đơn t.h.u.ố.c độc môn để kiềm chế, luôn duy trì ở trạng thái ngủ say suốt nhiều năm tháng mới gây hại đến thể của ký chủ, nửa năm dùng t.h.u.ố.c một . Nếu như nó thức tỉnh, chắc chắn sẽ c.ắ.n trả ký chủ, khiến kinh mạch kẻ đó đứt đoạn, chịu nỗi đau tùng xẻo lăng trì, dần dần nó c.ắ.n nuốt cho đến sạch sành sanh.
Chu Hạnh lật mở hai tờ giấy đính kèm trong phong thư. Phía chằng chịt những dòng chữ của dị tộc. Tờ thứ nhất ghi ngày tháng cùng tên họ của bảy đứa trẻ. Nội dung tờ thứ hai chung cũng giống , thế nhưng đằng tên của mỗi đứa trẻ đều châm một chữ “Tử” đỏ au như máu, chỉ duy nhất đứa trẻ cuối cùng tên là “Lục Liễm” khoanh tròn bằng bút mực đen, bên cạnh đề một chữ “Thành”.
Chu Hạnh gấp ngang tờ thư giấy, tựa như đang dốc hết sức bình sinh để kìm nén thở nặng nhọc. Trong đôi mắt nàng ngưng tụ một tầng sương giá buốt lạnh, tầm mắt rơi thẳng lên Tiền Bất Đoạn: “Lục Chước Quang đang ở ?”
Tiền Bất Đoạn thấy sắc mặt thiếu chủ trở nên đáng sợ, trong lòng thừa hiểu thứ ghi trong thư chẳng hề đơn giản, bèn cuống quýt đáp: “Lão đại, lúc trở về chạm mặt Chước Quang ca, dặn chuyển lời với tỷ, chuyện quan trọng xử lý, hai ngày nay e là sẽ về .”