Lệch Nhịp (Tên gốc: Hoang Khang Tẩu Bản) - Chương 84: Thiếu nợ phải trả
Cập nhật lúc: 2026-09-03 08:18:48
Lượt xem: 68
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cứ điểm ban đầu của Vô Thường Tư là một bãi chăn ngựa ở ngoại ô kinh thành, để che mắt thiên hạ nên cố ý chọn nơi vắng vẻ ít qua . Tuy ngày thường huấn luyện thuận tiện, c.h.ế.t thể chôn ngay tại chỗ, tiếng kêu la t.h.ả.m thiết nhiều đến mấy cũng tan núi rừng, quấy nhiễu đến ai, nhưng Lục Chước Quang hề thích nơi đó.
Khi rảnh rỗi nếu y hát, bộ nửa canh giờ mới đến rạp hát yêu thích, về về thời gian đều tiêu tốn đường, vì y nhiều tỏ ý bất mãn. Sau Triệu Chấp quan đến chức Thủ phụ, vững ghế đầu bá quan, Hoàng đế ban cho một tòa phủ xa hoa, Triệu Chấp bèn sắp xếp cho Lục Chước Quang một khoảnh sân viện trong phủ.
Triệu Chấp một tay sáng lập Vô Thường Tư nhiều năm, vô tính mạng bỏ nơi đây. Những đứa trẻ nhỏ tuổi đưa doanh trại huấn luyện gọi là Miêu T.ử doanh, sống c.h.ế.t dựa bản lĩnh và mạng của chính , chỉ một là ngoại lệ. Cho nên từ khi ông dắt đứa trẻ mới năm tuổi Miêu T.ử doanh, và đặt tên cho nó là Lục Liễm, Lý Ngôn Quy theo y chắn chắn sai.
Lục Chước Quang thương khi huấn luyện, Triệu Chấp sẽ đích đến thăm, cho dù việc triều chính bận rộn đến cũng rút thời gian tổ chức sinh nhật cho y. Biết y sách, bèn mời về dạy, y thích luyện chữ, bèn thường xuyên tặng các tác phẩm của danh gia cho y tùy ý học tập mô phỏng, còn cho phép y giữ cái tên khi Miêu T.ử doanh, để năm y hai mươi tuổi dùng tên tự.
Dù Lục Chước Quang là một kẻ cực kỳ kỳ quặc - y sách nhưng chẳng thèm công nhận đạo lý trong sách; luyện chữ nhưng khăng khăng dùng nét chữ của để ; học gì học, cứ học cái thói mở miệng là nhân nghĩa đạo đức của đám “văn nhân quân tử”, còn một sự cố chấp khó hiểu với việc thi cử. Lý Ngôn Quy cảm thấy dù y sách tám đời, đầu t.h.a.i sang đời thứ chín thì cũng chẳng thể nào lọt qua khoa cử mà bước lên con đường quan lộ, bởi vì bẩm sinh y cái cốt cách - nhưng theo Lục Chước Quang vẫn là lựa chọn sáng suốt. Suy cho cùng, Vô Thường Tư đông như , cũng chỉ vài ba kẻ chia chỗ ở trong Triệu phủ.
Tuy năm nay suôn sẻ cho lắm, ngoài một chuyến thể là đ.á.n.h thua đó, cũng chuyển từ chỗ ở ban đầu sang cái sân viện rách nát , nhưng Lý Ngôn Quy cũng thấy chẳng . Ít nhất vẫn còn ở trong Triệu phủ, ngày ắt cơ hội đông sơn tái khởi, lấy sự coi trọng của đại nhân.
Thời gian , ban ngày bận rộn quét tước sân viện, ban đêm ngoài phu khuân vác kiếm tiền. Hiện tại thương thế của Tuyết Tình khá hơn, cần chạy ngược chạy xuôi ngoài nữa, thế nên ở trong phòng nghỉ ngơi. Có điều hôm nay từ lúc thức dậy, mi mắt của chịu yên, cứ giật giật liên hồi.
Dựa mấy mi mắt co giật đó đều mang đến điềm xui xẻo, Lý Ngôn Quy quyết định lôi đao của mài một chút để phòng hờ bất trắc.
Hắn trong phòng mài đao, còn hai tỷ Tuyết Tình và Nguyệt Minh thì cãi ở một góc khác. Nguyệt Minh câm, lúc cãi vã chẳng thể phát tiếng động nào, chỉ đành múa may đôi tay thoăn thoắt, phụ họa thêm vẻ mặt tội nghiệp đáng thương để khiến tỷ tỷ mủi lòng.
Còn Tuyết Tình vì tôn trọng khiếm khuyết nên cũng chọn cách dùng tay cãi lý với . Đôi tay của hai múa may đủ hình thù, trông hệt như đang đấu pháp cách . Cãi một lúc lâu mà trong phòng cũng chỉ mỗi tiếng mài đao của Lý Ngôn Quy.
Hắn liếc chiến huống đang căng thẳng dứt một cái, nhanh nguyên nhân hai tỷ cãi . Tuyết Tình tìm sư phụ, khuyên y đầu. Trong lòng nàng , Lục Chước Quang là một sư phụ thấu tình đạt lý, chu đáo và đáng tin cậy. Vậy nên chỉ cần dùng tình cảm để khuyên nhủ, dùng đạo lý để thuyết phục, y chắc chắn thể từ con đường phản bội mà về.
Nguyệt Minh bảo sư phụ sẽ g.i.ế.c sạch bọn họ. Trên chặng đường trưởng thành, tuy Nguyệt Minh ốm yếu ép uổng luyện công khắt khe như tỷ tỷ, nhưng để duy trì sự công bằng, Lục Chước Quang ảnh hưởng sâu sắc đến Nguyệt Minh trong việc giáo d.ụ.c tôn sư trọng đạo. Nói một cách đơn giản, Lục Chước Quang bao giờ che giấu mặt tàn nhẫn của mặt Nguyệt Minh: g.i.ế.c gớm tay, tâm lý trả thù cực mạnh, còn hở là buông lời đe dọa tính mạng. Điều khiến Nguyệt Minh khắc sâu niềm tin rằng, sư phụ thực sự sẽ tay g.i.ế.c bọn họ.
Hai cứ thế tranh luận, càng lúc càng gay gắt. Lý Ngôn Quy chỉ cảm thấy đau cả đầu.
Việc Lục Chước Quang và Chu Hạnh c.h.ế.t, bọn họ đều rõ. Sáng nay Triệu Chấp phái dọn dẹp đống đá vụn ở sơn động, tiến nhặt xác cho hai , thế nhưng chẳng tìm thấy thi cốt . Cuối cùng mới phát hiện , con đường núi bỏ hoang bá tánh ở đầu bên âm thầm đào thông để tiện bề kinh. Chuyện chắc cũng mới xảy gần đây, do báo lên quan phủ nên giấu giếm, chẳng ai .
Nơi cửa hang cũng vương vãi vết máu, chứng tỏ bọn họ thương hề nhẹ, dù thoát khỏi đường núi cũng chẳng thể xa. Lý Ngôn Quy men theo thôn xóm chân núi để dò hỏi, quả nhiên ngóng tung tích của hai . Chỉ điều thời gian trật nhịp, đợi lúc tìm đến nơi thì sáng sớm tinh mơ bọn họ về kinh thành , còn cực kỳ phòng , che giấu tung tích, thành thử manh mối theo dõi của cũng đứt đoạn.
Con Lục Chước Quang là một con rắn độc mà ai thể chọc . Y sẽ đích bái phỏng Triệu phủ thì ắt hẳn sẽ thực hiện lời hứa. Lý Ngôn Quy hiểu quá rõ bản tính của y, bởi sớm sự chuẩn . Hắn mài xong đao, giắt thắt lưng, đó xách cổ hai tỷ đang khoa tay múa chân cãi vã nảy lửa lên, : “Hai đứa bay về Vô Thường Tư .”
Tuyết Tình vẫn cam lòng, đầu cầu xin Lý Ngôn Quy: “Ngôn Quy ca, tỷ tìm cho sư phụ! Cứ tiếp tục thế , cơ thể sẽ chịu nổi , uống t.h.u.ố.c !”
“Muội mặt giống đang hai chữ ' c.h.ế.t' ? Hai đứa bay còn hành hạ nữa, cũng uống t.h.u.ố.c mất thôi.” Lý Ngôn Quy mặt cảm xúc đẩy hai ngoài cửa: “Đi mau , đừng ở đây ồn nữa.”
Nguyệt Minh bèn hiệu bằng tay: Vừa nãy tiếng nào!
“Ồn đến con mắt của .” Hắn bước đến bậu cửa, rút một tay kéo cửa mở rộng. Bỗng nhiên, thấy trong khoảnh sân nhỏ rách nát của đang một đó. Người nọ khoác bộ y phục màu mực đậm, mái tóc dài búi gọn, đang chắp tay lưng giữa sân, bộ dáng cứ như đang tản bộ nhàn nhã lỡ bước lạc đây, thong thả ngắm nghía cảnh sắc xung quanh.
Lý Ngôn Quy lập tức đưa tay đóng sập cửa , nhắm nghiền mắt đối mặt.
Dẫu thị vệ của Triệu phủ quả thật chẳng thể cản nổi vị cựu Lệnh chủ Vô Thường Tư , nhưng trong phủ vẫn còn ám vệ ? Bọn họ lơ là nhiệm vụ đến mức độ , để mặc Lục Chước Quang thong dong dạo bước trong Triệu phủ ư? Chuyện thì khác quái gì ban ngày ban mặt gặp quỷ cơ chứ? Hơn nữa, con ác quỷ hung tàn còn tự tìm đường, mò đến cửa nhà một cách chuẩn xác sai một ly.
Đang mải suy nghĩ, tiếng gõ cửa vang lên, con quỷ bên ngoài cửa còn tỏ vẻ thiết hỏi han: “Ngươi dọn đến cái chốn xó xỉnh từ khi nào ? Làm tìm bở tai.”
Tuyết Tình thấy giọng của sư phụ, nét mặt bừng lên vẻ vui mừng. Nàng toan mở miệng thì Lý Ngôn Quy giơ tay ngăn . Hắn hiệu cho Nguyệt Minh, bảo hai tỷ chuồn qua cửa sổ. Tuyết Tình tất nhiên chịu, mở cửa để tâm sự với sư phụ. Thế nhưng Nguyệt Minh thấy sắc mặt nặng nề của Lý Ngôn Quy, thái độ kiên quyết cho phép phản bác, trong lòng cũng hiểu rõ tính nghiêm trọng của sự việc nên chẳng dám trái. Nhân lúc tỷ tỷ đề phòng, thiếu niên giáng mạnh một cú gáy khiến nàng ngất lịm, đó thuần thục vác tỷ tỷ lên vai, nhảy tót qua cửa sổ trốn .
“Sao nhốt cố nhân ở ngoài cửa thế ? Thất lễ quá.” Lục Chước Quang đợi đến mất kiên nhẫn, gõ cửa thêm hai cái.
Lý Ngôn Quy đặt một tay lên chuôi đao giắt eo, mở cửa nữa. Đứng đối diện với Lục Chước Quang, nghiêm mặt : “Lục Chước Quang, Triệu phủ cái sân nhỏ nhà nông mở toang cửa bên vệ đường, để ngươi đến thì đến, thì .”
Kẻ cho dù khả năng hồi phục mạnh đến mấy, những vết thương do vụ nổ trong sơn động gây tuyệt đối vẫn thể lành lặn . Huống hồ, dị trùng trong cơ thể y tái phát. Dám một một xông Triệu phủ, y rõ ràng là đang tự tìm chỗ c.h.ế.t.
“Thời gian của còn nhiều nữa. Suy tính , giải quyết xong xuôi chuyện lúc là hợp lý nhất, kéo dài thêm e rằng .” Lục Chước Quang liếc mắt trong nhà, tặc lưỡi : “Chỗ ở hiện tại của ngươi còn giống chuồng ch.ó hơn cả nơi ở của Chu Hạnh tại Đan Ngọc đấy. Ta thị vệ trong phủ bảo ngươi giáng chức thành hạ nhân quét dọn ? Sao đáng thương đến nông nỗi ?”
Lý Ngôn Quy hỏi vặn : “Thế là nhờ ơn ai ban tặng chứ?”
Lục Chước Quang thở dài một , thế mà buông lời dạy dỗ bằng một giọng điệu đầy vẻ bề : “Những kẻ cờ b.ạ.c nghiện ngập thì gì kết cục ? Hồi ở Đan Ngọc, ngày nào ngươi cũng chui rúc trong sòng bạc, nướng sạch tiền tiết kiệm cả đời thì chịu thôi. Ngươi từng nghĩ đến cái ngày chui rúc ở chuồng ch.ó như bây giờ ?”
Huyệt thái dương của Lý Ngôn Quy giật đùng đùng, lúc chỉ liều mạng một phen sống mái với kẻ mặt, nghiến răng nghiến lợi : “Ngươi thì tư cách gì mà lên mặt dạy đời ? Trả hai lạng bạc cho !”
Lần Lục Chước Quang giả vờ lơ nữa, mà thò tay n.g.ự.c áo móc một túi tiền, ném cho . Lý Ngôn Quy bắt lấy, chỉ cảm thấy lòng bàn tay trĩu nặng, bèn kinh ngạc thôi. Trong túi tiền nhét đầy ắp bạc vụn, lúc va phát những tiếng kêu lanh canh êm tai, quả thực như nhạc tiên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lech-nhip-ten-goc-hoang-khang-tau-ban/chuong-84-thieu-no-phai-tra.html.]
Lục Chước Quang tỏ vẻ vô cùng hào phóng: “Cả vốn lẫn lãi, trả cho ngươi đó.”
Lý Ngôn Quy ném cho y một ánh sâu xa khó đoán, cất túi tiền trong áo: “Ngươi tìm việc gì?”
Lục Chước Quang bỗng một tiếng, tựa như gió xuân ấm áp: “Với giao tình hai mươi năm giữa ngươi và , đến Triệu phủ đương nhiên tìm ngươi đầu tiên .”
Nhìn khuôn mặt y, Lý Ngôn Quy ngay lập tức hiểu y đến đây để gì. Hắn cùng kẻ lớn lên trong khóa huấn luyện của Vô Thường Tư. Cho dù tính nết tên quái đản chẳng theo nguyên tắc nào, cũng tìm cách nắm bắt y. Hầu hết lúc, đều đoán suy nghĩ của Lục Chước Quang, từ đó hình thành nên sự ăn ý ngầm cần cất lời.
“Có một chuyện vẫn hỏi ngươi từ lâu .” Lý Ngôn Quy cực kỳ hiếm khi bàn luận với Lục Chước Quang những vấn đề chạm đến tận đáy lòng. Mối quan hệ giữa hai họ còn lâu mới đến mức dốc bầu tâm sự, nhưng nhịn nữa: “Rốt cuộc tại ngươi phản bội đại nhân?”
Để bồi dưỡng Lục Chước Quang, Triệu Chấp từng tiếc nuối thời gian, tâm sức tiền bạc. Tâm huyết mà ông đổ dồn đứa con nuôi thậm chí còn nhiều hơn cả con trai ruột Triệu Khác. Vì thế nên từ nhỏ, Triệu Khác hận Lục Chước Quang thấu xương, thậm chí còn nghi ngờ y là con rơi con rớt của cha bên ngoài.
Chính vì lẽ đó, Lý Ngôn Quy mới càng nghĩ thông. Tại một Lục Chước Quang đại nhân xem trọng hết mực, dốc sức bồi dưỡng như thế, thể dễ dàng phản bội mà chẳng lấy một điềm báo nào?
Lục Chước Quang trầm mặc, lẽ là đang suy nghĩ cách trả lời. Thật lâu y mới cất lời: “Trận bão tuyết ở miền Nam năm ngoái, ngươi ngân lượng và gạo cứu trợ triều đình ban xuống ?”
Lý Ngôn Quy sửng sốt, đáp: “Chẳng là mấy tên quan viên hùa tham ô, vì chia chác đều mà trở mặt, cuối cùng bộ đều chìm xuống đáy Vận Hà ?”
“Là chuyển biên cương, sung quân lương cả .” Lục Chước Quang bình thản thuật chuyện cũ: “Mấy tên quan viên đó đều vu oan giá họa. Hàng trăm mạng cuối cùng phán xét tru di cả nhà, tất thảy đều trong sạch. Ta tìm nghĩa phụ để hỏi, ông bảo mạng sinh vốn phân sang hèn. Vật tư cứu trợ chở đến vùng thiên tai, kết quả nhất cũng chỉ thể rèn thành chiếc cuốc cày ruộng. nếu chuyển biên cương, thể biến thành lưỡi đao sắc bén g.i.ế.c giặc chiến trường. Một cái mạng hèn nếu đổi tính mạng của ngàn vạn thì cũng đáng giá. Cho dù là c.h.ế.t oan c.h.ế.t vì chuộc tội thì cũng chẳng cần rạch ròi gì.”
Nhịp thở của Lý Ngôn Quy nhẹ bẫng , vô thức lùi một bước.
“Chắc ngươi cũng , khi bước chân Triệu phủ, từng theo chân một lão ăn mày bên đường, suốt ngày sống nhờ việc xin cơm nhặt rác.”
Quá khứ luôn là thứ vũ khí sắc bén để Triệu Khác lôi nh.ụ.c m.ạ Lục Chước Quang. Phàm là hai xảy xích mích, sẽ luôn treo chuyện cửa miệng, móc Lục Chước Quang dù gấm vóc lụa là, ngọc thực mâm son thì cũng chẳng giấu nổi cái mạng ti tiện ngấm trong xương tủy. Lý Ngôn Quy đương nhiên hiểu rõ điều , bèn hỏi: “Ông c.h.ế.t từ lâu ?”
Lục Chước Quang khẽ nheo mắt, nhớ chuyện của nhiều năm về , giọng cũng nhẹ vài phần: “Lão Lục từng , ai sinh mang mệnh ti tiện. Những kẻ phân chia mạng thành năm bảy loại, đều là bọn ác nhân mang đầy tội . Thế nên, chẳng thể hiểu nổi rốt cuộc ai đúng ai sai. Trước khi đến Đan Ngọc, vẫn mãi chẳng tìm đáp án.”
Lý Ngôn Quy cảm thấy điều gì đó đúng. Đây tuyệt nhiên cách tư duy vấn đề thường ngày của Lục Chước Quang. Y từng dùng thiện ác để phân định đúng sai. Vậy nên vấn đề khả năng xuất phát từ phía Chu Hạnh. Hắn : “Về ngươi gặp Chu Hạnh, nhất kiến chung tình với ả , ả dùng cả kế ly gián lẫn mỹ nhân kế để thu phục ngươi, nên ngươi bèn phản bội luôn?”
“Bên mỏ vàng chôn vùi bốn mươi chín cỗ hài cốt. Không cô , những bộ xương khô đó sẽ chẳng bao giờ ngày thấy ánh mặt trời. Trong mắt cô , mạng phân sang hèn, cô và Lão Lục là cùng một kiểu .” Ánh mắt Lục Chước Quang bỗng chốc sự đổi, kéo theo từng lời thốt cũng mang thêm vài phần trịnh trọng: “Triệu Chấp cứu trong thiên hạ. Những việc ông trái ngược với lời dặn dò của Lão Lục lúc lâm chung, nên mới rời . Ta chẳng hề bất cứ kẻ nào xúi giục phản, càng chẳng chịu sự mê hoặc của cái mỹ nhân kế nào cả. Lựa chọn ngày hôm nay, chỉ đơn giản là theo trái tim mà thôi.”
Lý Ngôn Quy vạn phần khó hiểu: “ ông chỉ nuôi ngươi hai năm thôi mà? Sao thể so bì với công ơn dưỡng d.ụ.c hai mươi năm ròng rã của đại nhân chứ?”
“Chuyện liên quan đến thời gian, mà là thứ tự .” Lục Chước Quang hờ hững đáp: “Lão Lục nhặt từ đống c.h.ế.t, cho ăn suốt hai năm, lúc c.h.ế.t gửi gắm thi đỗ Trạng nguyên, cứu rỗi vạn dân. Ta thích nợ nần, thế nên trả cho sạch món nợ của Lão Lục.”
Lý Ngôn Quy thầm nghĩ, câu mới đúng chuẩn. Đây mới là lối tư duy và cách xử thế của tên quái nhân Lục Chước Quang , chỉ những quy tắc do chính y tự đặt , chứ chẳng mấy thứ lằng nhằng rắc rối của thói đời thế tục.
Lục Chước Quang sang , ân cần hỏi: “Nói giải đáp khúc mắc trong lòng ngươi ? Để ngươi hiểu cho rõ ràng thanh thản khi lên đường.”
Lý Ngôn Quy thẳng mắt y, tận sâu trong đáy lòng bỗng trào dâng một cỗ cảm giác bất lực đến não nề. Lục Chước Quang luôn thích những chuyện bốc đồng nhất thời. Cho đến tận lúc , Lý Ngôn Quy vẫn luôn đinh ninh hành vi phản bội của y chỉ là suy nghĩ trong một phút xốc nổi, nhưng bao giờ nghĩ tới tận sâu trong thâm tâm y, dựng nên một quy tắc như .
Điều đó nghĩa là, giữa bọn họ chắc chắn chỉ thể là kết cục một mất một còn.
Tuy kiểu thích dốc bầu tâm sự, Lục Chước Quang cũng bẩm sinh chẳng tạo dựng mối quan hệ quá mức thiết với ai. Vậy nên dù hai cùng lớn lên, tình cảm cũng còn lâu mới đến mức mặc chung một cái quần, xưng gọi .
Thế nhưng Lục Chước Quang, vẫn vài điểm vớt vát .
Chẳng hạn như năm xưa lúc luyện công, vô ý gãy đao của sư phụ, là Lục Chước Quang nghĩ cách giấu giếm giúp . Lúc khoản tiền dành dụm của trộm sạch đến mức chẳng cơm ăn, Lục Chước Quang trộm bạc của Triệu Khác mang tới ban cho . Lại thêm lúc tỷ Tuyết Tình Nguyệt Minh sống những tháng ngày khổ sở trong Miêu T.ử doanh, chỉ điểm cho hai đứa trốn phòng ngủ của Lục Chước Quang, về quả nhiên còn ai dám bắt nạt cặp tỷ tội nghiệp nữa.
Xét cho cùng thì cũng là đoạn thời gian hai mươi mấy năm qua .
Lý Ngôn Quy nhiều lời nữa. Hắn thu liễm tâm thần, từ từ rút thanh đao giắt thắt lưng , ánh mắt vô cùng kiên định: “Đại nhân những việc đều là vì Đại Tề. Nếu như ngươi sinh ở chốn Tái Bắc ngoại tộc xâm chiếm, ngươi sẽ hiểu ông hề sai.”
Những giao thủ với Lục Chước Quang đây đều thua. Lần , hẳn là cũng khó lòng mà thắng .
Lý Ngôn Quy khẽ . Khuôn mặt lạnh tanh như c.h.ế.t thường ngày nay thoáng vẻ cởi mở, chân thành thốt lên: “Lục Chước Quang, ngươi vốn dĩ chẳng thể nào thi đỗ Trạng nguyên , từ bỏ sớm , chữ của ngươi căn bản chẳng ai hiểu .”