Lệch Nhịp (Tên gốc: Hoang Khang Tẩu Bản) - Chương 85: Đêm mưa kinh hồn

Cập nhật lúc: 2026-09-04 04:22:02
Lượt xem: 73

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Đại nhân, nếu như bọn họ cũng sinh ở chốn Tái Bắc ngoại tộc xâm chiếm thì sẽ hiểu ngài như hề sai.”

Kinh thành và biên ải cách quá đỗi xa xôi, muôn trùng núi non, vạn dặm sông ngòi. Nhóm sống trong nhung lụa gấm vóc chốn kinh kỳ vĩnh viễn thể thấu tiếng bi thương nơi biên cương, càng thể tận mắt chứng kiến cảnh luyện ngục chốn nhân gian thực sự trông như thế nào.

Trước khi Triệu Chấp nhặt về, Lý Ngôn Quy còn một cái tên khác, gọi là “Ma Lặc”, theo tiếng của Bắc Lỗ nghĩa là “súc sinh”. Gã sinh ở thành Sóc Ngôn tận cực bắc vùng Tái ngoại, một tòa thành trì Bắc Lỗ cướp từ mấy chục năm . Người Tề sống trong vòng trăm dặm quanh thành đều trở thành nô lệ của Bắc Lỗ. Ở cái nơi tăm tối , hai chữ Tề còn hèn mọn, thấp kém hơn cả súc sinh.

Quân lính Bắc Lỗ đồn trú trong thành cho phép các gia đình Tề quá nhiều nam đinh, nhưng mỗi nhà bắt buộc sinh con gái. Đợi đến tuổi sinh đẻ sẽ bắt phối ngẫu, nhằm sinh sôi huyết mạch cho Bắc Lỗ. Thế nên Lý Ngôn Quy hai ca ca, còn một cô . Bắc Lỗ một mặt đảm bảo nguồn nhân lực để nô dịch, mặt khác kiểm soát lượng Tề, vì Lý Ngôn Quy là đứa bé trai dư thừa. Cha đành lòng bóp c.h.ế.t gã, bèn giấu gã trong chuồng cừu mà nuôi lớn.

Những ký ức quá khứ thể gọi bằng hai chữ bi t.h.ả.m , gã gần như quên sạch, chỉ còn sót vài mảng hình ảnh xám xịt thi thoảng thô bạo xông giấc mơ. Gã thấy giống như bầy cừu, quỳ rạp trong máng ăn cỏ. Về chuyện tư tàng nam đinh phát giác, đám giẫm lên gáy gã, đạp gã chìm nghỉm xuống vũng bùn lầy. Bùn đất lấp kín mũi miệng, khoảnh khắc ranh giới nghẹt thở, gã thấy kẻ dùng d.a.o nhọn đ.â.m c.h.ế.t cha , đó bọn chúng xếp hàng cưỡng bức gã. Hai ca ca vì dám phản kháng mà rạch bụng lôi ruột, để cho đàn ch.ó sói hung dữ c.ắ.n xé đến mức mặt mũi biến dạng, m.á.u thịt văng vãi khắp nơi. Đứa vẫn còn trong tã lót thì chúng xiên lên lưỡi đao trò tiêu khiển, dọa cho sợ hãi đến phát điên ngay tại chỗ.

Súc sinh mất báo quan, còn quan binh giúp đỡ tìm kiếm. Thế nhưng Tề c.h.ế.t báo quan, bọn chúng chỉ nhạt một tiếng, buông lời c.h.ử.i rủa đuổi .

Lý Ngôn Quy nhờ dập đầu van xin t.h.ả.m thiết mà giữ cái mạng quèn. Có kẻ buộc dây thừng cổ gã, ném bên cạnh sạp bán thịt cừu để rao bán. Người qua đường kén cá chọn canh, thấy gã tuổi còn nhỏ gầy gò ốm yếu, đều chẳng chịu bỏ tiền mua về. Gã Bắc Lỗ bèn cắm phập thanh đao c.h.é.m thịt lên mặt thớt, gằn giọng tối nay mà bán sẽ băm vằm gã cho ch.ó ăn, chứ dư dả lương thực mà nuôi báo.

Lý Ngôn Quy phủ phục mặt đất, thanh đao c.h.é.m thịt hoen rỉ, những vệt m.á.u khô khốc đen kịt như mực ứa mùi tanh tưởi buồn nôn, khiến sự run rẩy len lỏi tận trong xương tủy gã. Gã đoán phận của , sẽ giống như bầy cừu phân thây xẻ thịt, bụng hoặc bụng chó. Gã nghẹn ngào thút thít, chẳng dám thành tiếng, chỉ đành vùi đầu vòng tay gầy nhẳng róc xương.

Khi mặt trời xuống núi, Triệu Chấp bước tới sạp thịt và mua gã. Ông cởi sợi dây thừng cổ Lý Ngôn Quy, bảo gã lên. Thế nhưng từ lúc lọt lòng sống trong chuồng cừu, từng một thẳng, xương sống gã biến dạng, chỉ dựa đôi chân căn bản thể tự lên . Từ việc bò bằng tứ chi cho đến khi học cách bằng hai chân, gã để trở thành một con đúng nghĩa, mất trọn một năm ròng rã cùng với vô vàn mồ hôi và đau đớn.

Ở thành Sóc Ngôn, Tề phép đặt tên Hán. Lý Ngôn Quy chỉ nhớ cha mang họ Lý, Triệu Chấp bèn đặt cho gã một cái tên mới. Kể từ ngày đó, cái tên Ma Lặc bao giờ xuất hiện trong cuộc đời gã nữa.

Sau khi luyện thành một võ công, Lý Ngôn Quy cũng từng trở cố hương tìm mấy kẻ hại gia đình gã tan cửa nát nhà để báo thù. Gã trèo đèo lội suối xa vạn dặm, tìm mấy kẻ năm xưa, lúc mới phát hiện đám đàn ông cường tráng mà ngày cha cách nào cũng thể chống cự nổi, thực chất yếu ớt chẳng chịu nổi một kích, chỉ vung nhẹ một đao lấy mạng bọn chúng dễ như trở bàn tay.

Trở về, gã tìm Triệu Chấp lĩnh phạt vì tội tự ý rời bỏ vị trí. Triệu Chấp hề trách phạt, chỉ đặt bàn tay lên đầu gã, ung dung : “Muốn báo thù cho một đương nhiên dễ. chỉ cần mấy chục vạn Tề ở thành bang trăm dặm , tổ tiên bao đời sinh sống ở nơi vẫn còn sự cai trị của Bắc Lỗ thì sẽ ngừng những giống như con, sinh háng kẻ khác, c.h.ế.t háng kẻ khác.”

Lý Ngôn Quy : “Người Bắc Lỗ quá đông, g.i.ế.c xuể, chỉ thể chờ triều đình thu phục.”

Triệu Chấp đáp: “Triều đình sớm còn coi những Tái ngoại chúng Tề nữa, gì còn tâm tư thu phục? , chỉ cần còn triều đình một ngày, tuyệt đối sẽ vứt bỏ đồng bào của chúng . Sớm muộn cũng một ngày, ngọn cờ của Đại Tề sẽ cắm bức tường thành cao ngất của thành Sóc Ngôn. Khi Bắc Lỗ trục xuất khỏi bờ cõi, khi lãnh thổ Đại Tề vẹn, lúc đó mới thực sự là đại thù báo.”

“Chỉ chúng , mới thể cứu bọn họ.”

Vào khoảnh khắc bước chân theo dấu Triệu Chấp rời khỏi vùng đất Tái Bắc năm , Lý Ngôn Quy lập lời thề trong lòng, cả đời sẽ tận trung với Triệu Chấp, tuyệt đối bao giờ phản bội.

Thế nhân lấy thiện ác để đ.á.n.h giá ông , nhưng Lý Ngôn Quy bận tâm những thứ đó. Gã chỉ Triệu đại nhân và gã đều là những may mắn sống sót thoát từ trong tay Bắc Lỗ. Nếu như ngay cả gã cũng hiểu đại nhân, để mặc ông đơn độc chiến đấu giữa chốn kinh kỳ thì đại nhân quá đỗi cô độc, quá đỗi đáng thương .

Lục Chước Quang tay cầm thanh đao mài cực kỳ sắc bén, chỉ chớp mắt thể lấy mạng , lãnh đạm quan sát kẻ mặt. Khi g.i.ế.c y hề thu góc cạnh, lệ khí bộc lộ trọn vẹn, điểm xuyết nơi mi mắt hoa lệ, khiến kẻ khác rét mà run: “Ngươi đến tận lúc vẫn chịu đổi ý?”

Tâm trí Lý Ngôn Quy tĩnh lặng vô bờ, dẫu đối mặt với cái c.h.ế.t: “Ta nguyện cống hiến tất cả vì đại nhân, dẫu c.h.ế.t cũng hối hận.”

Trời sập tối từ bao giờ, mây đen ùn ùn kéo đến, gió đêm bắt đầu cuồng nộ, tiếng sấm ầm ĩ rền vang, là điềm báo cho một cơn mưa lớn sắp ập tới.

Triệu phủ đèn đuốc sáng trưng. Triệu Chấp sải bước vội vã băng qua các lối trong phủ, đều hộ vệ Vô Thường Tư theo sát. Đi thẳng đến một tiểu viện hoang tàn, Trịnh Dĩnh ngửi thấy mùi m.á.u tanh nồng nặc lẩn khuất trong gió, bèn bước chậm , khẽ với Triệu Chấp: “Đại nhân, y ở bên trong.”

Triệu Chấp dừng bước, mấy chục cũng lập tức dừng theo, thấy hiệu lệnh chẳng ai dám nhúc nhích. Đêm nay là một đêm bình thường, Triệu Chấp lệnh rút bộ thị vệ, Triệu phủ lúc trở thành một cái lồng lớn. Vô Thường Tư dốc bộ lực lượng, mai phục khắp các chốn, cốt chỉ để vây quét vị cựu Lệnh chủ đang ở trong sân viện .

Đột nhiên, cánh cửa từ bên trong mở . Hình bóng Lục Chước Quang lọt tầm mắt . Y bước chậm ngoài, mái tóc dài tung bay trong cuồng phong, cánh tay hằn một vết c.h.é.m cực sâu, dòng m.á.u đỏ sẫm rỏ ròng ròng, nhuộm cả bàn tay y trong m.á.u tươi đỏ chói.

Sắc mặt y điềm tĩnh, khuôn mặt tuấn tú trắng trẻo điểm xuyết vài vết m.á.u đỏ thẫm mị hoặc. Y bước ngoài cửa yên. Phía lưng y, cơn gió mạnh thổi tung cánh cửa đập sầm tường tạo âm thanh chói tai. Tất cả đều thấy trong sân một đang sấp giữa vũng máu, bất động, thanh đao gãy đôi văng một góc, tựa như minh chứng cho phận của chủ nhân nó.

Ánh mắt Triệu Chấp dừng Lý Ngôn Quy một lát, nhưng nét mặt vẫn hề biến đổi. Khi sang Lục Chước Quang, ông cất giọng tựa như bậc trưởng bối: “Đi Đan Ngọc một chuyến, con đổi nhỏ.”

Lục Chước Quang khẽ vuốt cằm: “Đều nhờ công ngài bao năm bồi dưỡng.”

“Hôm nay con tới đây là vì lẽ gì?” Trên Triệu Chấp toát lên vẻ thâm trầm của kẻ nếm trải đủ thói đời, cực kỳ ít khi để lộ hỉ nộ ái ố mặt, khiến kẻ khác khó lòng dò xét tâm can. Ấy mà đôi mắt vẩn đục vô cùng lợi hại, tựa như thể thấu một con từ trong ngoài: “Ngôn Quy bảo con yêu ả , con vì ả mà tới đây?”

Lục Chước Quang giãn hàng chân mày, nở nụ rạng rỡ, đáp: “Ta tới lấy Ngọc Trúc, đó là món đồ nợ khác.”

“Trong căn phòng cuối cùng ở phía Tây Ngọc Trúc, còn căn phòng cuối cùng ở phía Đông là phương t.h.u.ố.c giải vu trùng. Con chỉ chọn một con đường, khi con lấy một thứ, thứ sẽ lập tức hủy.” Triệu Chấp dường như hề bất ngờ sự xuất hiện của y, thậm chí sớm chuẩn kỹ càng, ông : “Nếu con thể sống sót rời khỏi đây, đó là tạo hóa của con. Ra khỏi Triệu phủ, tuyệt đối phái truy sát.”

Lục Chước Quang đáp: “Đa tạ nghĩa phụ.” Dứt lời, y bèn gót bước , thẳng tiến về phía Tây mà chẳng lấy một chút chần chừ.

“Chước Quang, con của mới là mỹ nhất. Nay trong lòng con nảy sinh tư tình, thêm cả lương tri, đây chuyện gì, kém xa so với .” Triệu Chấp bóng lưng y, ngọn gió cuồng bạo cuộn trào quanh hai . Ông thở một đầy thất vọng, tận tình khuyên bảo: “Lương tri là thứ độc d.ư.ợ.c tàn bạo nhất, nó nhất định sẽ lấy mạng sống của con.”

Bước chân Lục Chước Quang chợt khựng , y đầu: “Nghĩa phụ, lương tri, mà là thiếu nợ khác, bắt buộc trả cho sạch.”

“Món nợ gì mà cần con lấy mạng đền?” Triệu Chấp hỏi: “Một khối ngọc thì đáng giá bao nhiêu chứ?”

Lục Chước Quang thực từng đào sâu suy nghĩ về vấn đề . Ngọc Trúc là vật giá, nhưng thứ đựng bên trong nó mang một giá trị khó lòng đong đếm.

Đầu của ác tướng quân quân địch chặt xuống lấy chiến công đem rêu rao. Câu chuyện Lục Chước Quang mòn tai từ các vở kịch trăm . Ngày y chỉ là kẻ xem kịch, chiếc đầu của vị tướng quân cuối cùng trôi dạt về , mà y cũng chẳng thèm bận tâm.

Mãi duyên cớ nào, y lỡ dở bước vở kịch , mới tường tận câu chuyện đằng sân khấu, thấu cảnh Chu Hạnh miệt mài khâu một t.h.i t.h.ể vẹn cho cha , để đ.á.n.h đổi bằng mấy năm trời ăn ngon ngủ yên.

Đến tận bây giờ y vẫn luôn giữ đồng tiền mừng tuổi mà Lão Lục để lúc lâm chung, ngày ngày mang theo , đặt sát nơi n.g.ự.c trái, thế nên y càng hiểu rõ hơn ý nghĩa tồn tại của những món đồ như . Lục Chước Quang nhất định lấy nó, bởi đó là mối liên hệ duy nhất giữa Chu Hạnh và Hách Liên Quân.

Nàng vẫn trở về Tái Bắc, nàng thể buông bỏ quá khứ, cũng thể mãi Chu Hạnh . Ngày ở trong sơn động , nàng bình thản kể chuyện xưa, nhưng từng nhịp thở lọt tai Lục Chước Quang, tiếng nào tiếng nấy cũng mang đầy sự quyến luyến nỡ rũ bỏ. Biết nàng đau khổ, nàng nhọc nhằn, rằng ống Ngọc Trúc quan trọng với nàng hơn ngàn vạn thứ khác đời.

Y nghĩ thầm, nếu cổ Chu Hạnh nhất định đeo một thứ gì đó thì ắt hẳn là ống Ngọc Trúc đựng tro cốt của cha nàng, chứ tuyệt đối là đồng một văn tiền vô giá trị mà y tiện tay quăng cho.

Lục Chước Quang lên tiếng: “Ngọc Trúc quan trọng hơn.”

Triệu Chấp thêm lời nào nữa, ánh mắt thâm trầm đứa trẻ do chính tay nuôi lớn. Hồi lâu , ông như thói quen thường lệ, dặn dò nghĩa tử: “Đêm giao thừa năm ngoái con ở kinh thành, kịp tảo mộ cho cha con. Nếu thể sống sót khỏi Triệu phủ, nhớ ghé qua thăm ông .”

Lục Chước Quang gật đầu, liếc Triệu Chấp một cái, thêm lời nào nữa, dứt khoát bỏ .

Triệu Chấp khẽ vẫy tay, đám xung quanh lập tức xuất động, bám theo hướng Lục Chước Quang khỏi. Cùng lúc đó, tiếng còi chói tai vang vọng khắp Triệu phủ, bộ Vô Thường Tư đang ẩn nấp đồng loạt hành động, nhất tề tụ họp về khu viện phía Tây.

Tiếng sấm nổ vang trời lở đất, gió đêm gào thét ngày càng hung hãn, những giọt mưa nặng hạt trút xuống, chớp mắt hóa thành trận mưa tầm tã trắng xóa cả đất trời. Triệu Chấp ngẩng đầu lên, làn mưa dày đặc nhanh chóng ướt đẫm khuôn mặt ông , từng giọt nước lăn dài qua đuôi mắt già nua chảy xuống, hệt như những giọt lệ. vẻ mặt ông lạnh lùng hờ hững, căn bản chẳng hề d.a.o động bởi chút tình cảm mỏng manh nào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lech-nhip-ten-goc-hoang-khang-tau-ban/chuong-85-dem-mua-kinh-hon.html.]

Một lát , Nguyệt Minh trở , trèo tường trong, thấy Lý Ngôn Quy cứng đờ như cái xác khô rạp giữa vũng máu. Nước mắt trào khóe mi, thiếu niên lao đến phủ phục lưng gã, gào trong câm lặng, câm đến cả đau thương cũng thể phát thành tiếng.

lúc , bên bỗng cựa quậy, một giọng mệt mỏi rã rời cất lên: “Tránh , vẫn c.h.ế.t .”

Nguyệt Minh sợ đến mức nấc cụt, vội vàng xốc gã dậy. Nhìn kỹ thì Lý Ngôn Quy nhiều vết thương gì cho cam, duy chỉ đôi bàn tay là cắt đứt gân, vết cắt vô cùng sâu, e rằng cả đời thể cầm đao nữa.

“Trong phòng thuốc, lấy đây.” Lý Ngôn Quy bình thản chấp nhận thất bại của . Suy cho cùng, đối đầu với Lục Chước Quang, ngay từ lúc động thủ gã sẽ thua. Đương nhiên là thể chấp nhận ngay tức khắc, gã vờ c.h.ế.t trong vũng m.á.u một lúc lâu, chỉ kẹt nỗi trận mưa trút xuống to quá, gã đành lồm cồm bò dậy, tự lê bước phòng.

Vào đến trong nhà, Nguyệt Minh thắp đèn, băng bó vết thương cho gã. Lý Ngôn Quy ủ rũ nhấc mí mắt lên, thấy mặt thiếu niên in lằn một dấu tay, bèn hỏi: “Tuyết Tình ?”

Nguyệt Minh dấu: Nửa đường thì tỉnh , sống c.h.ế.t đòi tìm sư phụ, ngăn tỷ thế là tỷ đánh.

“Mặc con bé .” Lý Ngôn Quy thở dài một , ảo não đến mức ruột gan như thắt , gục lên bàn hệt như một c.h.ế.t: “Đêm nay Lục Chước Quang sẽ bỏ mạng, cho con bé gặp mặt cuối.”

Đêm nay Triệu phủ ồn ào đến lạ thường. Trong màn mưa gió cuồng nộ, những vết nhơ bẩn nền đất chẳng lưu bao lâu nhanh chóng gột rửa sạch sẽ. Xác c.h.ế.t la liệt dọc đường , Lục Chước Quang g.i.ế.c đến mức đao mẻ lưỡi cùn, đếm cũng chẳng xuể bao nhiêu kẻ ngã gục mặt y, y cũng chẳng còn tâm trí để tâm xem mang bao nhiêu vết thương .

Lồng n.g.ự.c đau đớn như xé toạc. Đó là do dị trùng đang điên cuồng tác oai tác quái trong cơ thể, c.ắ.n trả kinh mạch của y. Khiến hai tai y ù , tầm mờ ảo, thủ chậm chạp nhiều so với , vết thương tích tụ mỗi lúc một dày đặc, từng cơn choáng váng ập đến khiến y tưởng chừng vững nổi.

Cũng may mà nửa năm qua Vô Thường Tư chịu ít tổn thất. Thế lực tác chiến mạnh nhất gãy cánh ở Linh Kinh thì chớ, ngay cả Lý Ngôn Quy - kẻ giỏi giang nhất trong đám còn , cũng y thanh trừng từ . Vì đến cuối cùng, Lục Chước Quang vẫn là kẻ chiến thắng.

Y bước qua vô t.h.i t.h.ể la liệt đất tới cửa phòng, bàn tay đầy m.á.u in hằn một dấu tay lên cửa. Tiếng cọt kẹt vang lên, cánh cửa dễ dàng đẩy trong.

Trong căn phòng đổ nát chỉ thắp độc một ngọn đèn, một đứa trẻ chừng mười tuổi đang trói chặt ghế, sợ hãi đến mức run bần bật, nước mắt rơi lã chã trông vô cùng đáng thương. Lục Chước Quang chầm chậm bước tới, cúi đầu quan sát đứa nhỏ. Mất một lúc y mới nhớ nó là ai: “Ngươi là cháu nội của Đậu nhị nương?”

Đậu nhị nương hai đứa cháu nội, đứa lớn tám tuổi, đứa nhỏ mới lên năm. Khi tiệm bánh bao Cát Tường thiêu rụi, tìm bốn t.h.i t.h.ể trong tiệm, đó là Đậu nhị nương, đôi vợ chồng trẻ và đứa con trai lớn. Sau đó Lục Chước Quang từng ngóng, nhưng tung tích đứa cháu nhỏ thì ai , chẳng thể nào tìm .

Trước đó y từng nghĩ, lẽ đứa trẻ Trịnh Kỳ mang về Miêu T.ử doanh, dẫu đám trẻ trong Vô Thường Tư cũng đều là trẻ mồ côi do Triệu Chấp nhặt từ khắp nơi về. Vậy nên hôm nay thấy nó, y cũng mấy bất ngờ.

Nếu là đứa trẻ khác, Lục Chước Quang sẽ chẳng thèm liếc mắt thêm. đây là cháu nội của Đậu nhị nương. Người phụ nữ lương thiện và bình dị , quần quật cả đời trong tiệm bánh bao, vốn tưởng cơn mưa trời sáng, phần đời còn sẽ là những tháng ngày an vui con cháu đầy đàn. Nào ngờ vì một ân oán tên mà chẳng những cửa tiệm hai vợ chồng dành nửa đời gầy dựng thiêu rụi, còn liên lụy đến con cháu cũng hóa thành tro bụi, đến lúc nhắm mắt xuôi tay vẫn chẳng hiểu tai họa từ ập xuống đầu.

Đời là thế đấy. Chỉ cần còn sống, chỉ cần còn sót một thở, là luôn mang theo hết món nợ phiền phức đến món nợ khác.

Lục Chước Quang tháo chiếc ống Ngọc Trúc đang đeo cổ đứa nhỏ xuống, cất trong vạt áo, đó lấy thanh đao mẻ lưỡi cắt đứt sợi dây trói nó, : “Đi theo , đưa ngươi rời khỏi đây.”

Đứa trẻ khép rụt đôi vai run rẩy, đôi mắt đỏ ngầu vì sợ hãi rụt rè y, dám lên tiếng. Thấy nó yên bất động, Lục Chước Quang cúi đầu xuống, lúc mới phát hiện ống quần của nó trống rỗng, hai bàn chân chặt đứt lìa.

Lục Chước Quang mệt mỏi tột độ, mất kiên nhẫn thu đao , xoay xổm xuống: “Lên .”

Y giỏi giao tiếp với trẻ con, nhưng nghĩ đến cảnh tượng hiện giờ bộ dạng e là khó coi, lẽ dính đầy m.á.u me khiến đứa trẻ khiếp sợ. Y bèn moi một tấm khăn gấm từ trong n.g.ự.c áo , lau sạch vết m.á.u mặt, ngoảnh đầu với nó: “Ngươi hẳn là từng gặp , hồi đến tiệm bánh bao của tổ mẫu ngươi mua đồ.”

Đứa nhỏ chằm chằm mặt y, quả nhiên nhận y, đôi môi non nớt run rẩy lập cập, rít lên từng chữ lọt thỏm qua kẽ răng: “Lục... Liễm...”

, là .” Lục Chước Quang bắt đầu mất kiên nhẫn, lớn giọng giục: “Nhanh lên, nếu vứt ngươi đây đấy.”

Đứa trẻ cuối cùng cũng chịu cử động, úp lên lưng y, vòng hai cánh tay ôm lấy cổ. Cơ thể nó ốm yếu, đôi chân chặt lìa nên càng nhẹ bẫng , dẫu cho Lục Chước Quang mang thương tích đầy vẫn dễ dàng cõng lưng. Bên ngoài mưa vẫn xối xả ngừng, Lục Chước Quang cố gắng xốc tinh thần, lao xông màn mưa.

Máu y hòa theo nước mưa nhỏ giọt suốt dọc đường, ướt sũng, gương mặt tuấn tú ngược nhờ nước mưa gột rửa mà trở nên sạch sẽ.

Thế nhưng, đứa trẻ lưng y lặng lẽ rút từ trong n.g.ự.c áo một thanh đoản đao sắc bén. Một tia chớp xẹt qua, bầu trời đêm rực sáng trong chớp mắt. Mây đen sấm chớp cuồn cuộn đỉnh đầu, ánh sáng lạnh lẽo chiếu thẳng lưỡi đao, cũng soi rõ vẻ thù hận căm phẫn tột độ hằn lên khuôn mặt ngây thơ của đứa trẻ. Nó giơ cao thanh đao bằng cả hai tay, nhắm chuẩn xác tấm lưng đề phòng của y, dùng hết sức bình sinh đ.â.m phập xuống!

Ngay khoảnh khắc cơn đau xé rách da thịt truyền đến, Lục Chước Quang tiếng gào thét sắc lẹm của đứa trẻ rít bên tai: “Lục Liễm, là ngươi hại c.h.ế.t cha và tổ mẫu ! Ta g.i.ế.c ngươi!”

Có những kẻ, lúc lương tri thì sống hô mưa gọi gió phất lên như diều gặp gió. Ấy nảy sinh chút lương tri, bước thẳng đến tận cùng của sinh mệnh. Dường như trời định những kẻ sinh để kẻ ác, ngày ngày chuyện ác thì chẳng cả, nhỡ ngày nào lỡ động lòng hành thiện tích đức, ông trời bèn lập tức thu lấy mạng sống, bắt c.h.ế.t thảm.

Trận mưa sấm sét ập đến hung hãn, các hàng quán phố kinh thành sớm đóng chặt cửa nẻo, đến phủ binh tuần tra cũng đành nấp tạm mái hiên để nghỉ ngơi. Cả con phố vắng lặng tối om chẳng ai thắp đèn, chỉ những tia chớp thỉnh thoảng x.é to.ạc bầu trời mới mang đến chút ánh sáng le lói.

Đây là một trận mưa chẳng hề ai chào đón. Người trong kinh thành đều ca thán nó đến thật đúng lúc. Tiếng sấm rền vang lũ chim của Viên Sát cực kỳ kích động, réo gọi ngừng. Cách xa hẳn hai gian phòng mà vẫn ồn ào tới mức khiến Chu Hạnh nhức bưng bưng cả đầu.

Kể từ lúc nhận bức thư chập tối, tâm trạng của Chu Hạnh trở nên vô cùng tồi tệ. Toàn nàng như bao trùm bởi luồng khí u ám áp bức chực chờ bùng nổ, khiến ai nấy đều dám chọc . Lúc , bọn họ đang quây quần trong một căn phòng. Ánh nến lắt lay mờ ảo hắt lên nét bực dọc, mất kiên nhẫn hiện rõ hàng chân mày của Chu Hạnh.

Ngỗi Cốc Vũ bếp mò một gói t.h.u.ố.c ném cho Viên Sát: “Đi cho chúng ăn , bắt chúng câm miệng .”

Ngày thường Viên Sát coi đám Hắc Vũ như bảo bối tâm can, chẳng bao giờ tùy tiện cho chúng ăn linh tinh. tình trạng của thiếu chủ lúc , nếu cứ để lũ Hắc Vũ kêu gào ầm ĩ thế , e là sẽ xảy chuyện lớn. Cậu rằng, cầm gói t.h.u.ố.c cắm cúi về phía chuồng chim.

Ai nấy đều hiểu rõ nguyên cớ khiến Chu Hạnh nông nỗi . Tiền Bất Đoạn tại chỗ vặn vẹo yên, cuối cùng nhịn nổi bèn thấp giọng khuyên nhủ: “Thiếu chủ, Chước Quang ca sẽ tự chăm sóc bản , tỷ đừng lo lắng.”

, trẻ con.” Mạc Kinh Thu cũng hùa theo: “Hơn nữa chẳng hai ngày nữa sẽ về ? Chắc là việc bận thật .”

Chu Hạnh chỉ đáp bằng sự im lặng bưng bít.

lúc đó, màng nhĩ Chu Hạnh bỗng bắt hai tiếng gõ cửa yếu ớt lọt thỏm giữa những tiếng ồn ã của sấm chớp mưa giông. Nàng bật bật dậy ngay tức khắc, chẳng chẳng rằng lao thẳng ngoài. Động tác hấp tấp vội vã chẳng buồn che đậy. Thậm chí chẳng màng bung ô, nàng đội thẳng mưa rào lao qua sân, giật phăng cánh cửa mở tung.

Mùi m.á.u tanh nồng nặc xộc thẳng mũi. Đập mắt nàng là vết m.á.u gai vương vãi mặt đất cửa. Nàng cúi đầu xuống, đập mắt là hình ảnh Lục Chước Quang đang dựa lưng nửa cánh cửa còn , m.á.u hòa lẫn nước mưa từ y tuôn trào dứt. Cột sống y cong gập, toát lên vẻ thê t.h.ả.m của một trọng thương gần kề cái c.h.ế.t.

Tiếng sấm nổ vang trời đinh tai nhức óc, hai tai Chu Hạnh bỗng chốc rít lên những tiếng ong ong. Sắc mặt nàng trắng bệch như tờ giấy tuyết. Nỗi bất an trong lòng giờ đây hóa thành sự thực. Khoảnh khắc thấy y, một nỗi sợ hãi tột độ đ.â.m thẳng tim, khiến nàng hoa mắt chóng mặt, chẳng thể duy trì nổi sự bình tĩnh thường ngày, nàng vắt kiệt sức lực hét thất thanh: “Ngỗi lão, Mạc Kinh Thu!!”

Nàng thụp xuống, nâng khuôn mặt của Lục Chước Quang lên. y vẫn bất tỉnh. Đôi mắt đen nhánh khép hờ, đờ đẫn mệt mỏi. Y khẽ hé mắt Chu Hạnh một cái, khóe miệng nhếch lên, hình như là nở một nụ , nhưng vì chẳng còn chút sức lực nào chống đỡ nên thành trông vô cùng chật vật.

Nhìn bộ dạng Lục Chước Quang xuất hiện cửa nhà thế , Chu Hạnh thực sự chỉ hận thể băm vằm y . Nàng thở dốc dữ dội, ngọn lửa giận dữ thiêu đốt đôi mắt đỏ ngầu, đôi môi run rẩy rít lên từng chữ: “Lục Chước Quang, đôi khi thực sự g.i.ế.c c.h.ế.t .”

Ấp úng mấp máy môi, phát những âm thanh cực kỳ yếu ớt: “Ta ...”

Chu Hạnh nắm chặt hai tay thành quyền, hung hăng chằm chằm y. Hận thể giáng thẳng cho y một đ.ấ.m mặt, đ.á.n.h cho y lóc t.h.ả.m thiết, luôn miệng tạ hứa rằng từ nay về sẽ bao giờ biến thành cái bộ dạng quỷ quái nữa. Hay là dứt khoát đóng sầm cửa , mặc kệ sự sống c.h.ế.t của y trong cơn mưa lớn . cuối cùng, nàng chẳng gì cả. Nàng chỉ cúi đầu nhích gần y, cố gắng đè nén ngữ khí: “Chàng gì?”

Lục Chước Quang ngắt quãng từng thở, âm thanh yếu ớt tới mức gần như thấy nổi, khó nhọc ghép thành một câu chỉnh: “Ta ... vứt một đống hỗn độn... cho nàng...”

Y nâng bàn tay lên. Những ngón tay thon dài chậm chạp hé mở. Trong lòng bàn tay y, là một chiếc ống Ngọc Trúc xanh mướt, nhẹ nhàng sáng bóng lặng lẽ đó.

 

Loading...