Lệch Nhịp (Tên gốc: Hoang Khang Tẩu Bản) - Chương 86: Mọi sự đều do số mệnh định đoạt

Cập nhật lúc: 2026-09-04 04:22:03
Lượt xem: 69

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Năm lên ba tuổi, Lục Chước Quang vẫn , luôn coi là một thằng ngốc.

Lão Lục nhặt y từ một bãi tha ma. Những ngày đầu, cuộc sống cực kỳ khó khăn. Bản Lão Lục cũng là kiểu bữa nay lo bữa mai, giờ đèo bòng thêm một đứa trẻ, cái bánh xin mãi mới cũng chia cho nó một nửa. Vì thế, mấy hai đói meo mốc, suýt thì c.h.ế.t đói ngoài đường.

Cũng may chuỗi ngày nguy hiểm đó kéo dài bao lâu, Lão Lục tìm mánh khóe. Mỗi ăn mày, ông bèn bắt Lục Chước Quang quỳ mặt đất giả kẻ ngốc. Đôi mắt Lục Chước Quang từ nhỏ đen láy, tựa như những viên trân châu đen bóng, khi tĩnh lặng khác sẽ khiến bất giác sinh lòng thương xót. Đa những phụ nhân dư dả tiền bạc đều mềm lòng đứa trẻ xinh xắn nhưng gầy gò , từ đó mà bố thí chút đỉnh.

Có điều, Lão Lục mới phát hiện , nó hề giả vờ, nó ngốc thật. Những đứa trẻ bình thường ở độ tuổi thậm chí , mà nó đến một câu cũng rành.

Lão Lục bắt đầu tốn bao tâm tư dạy nó . Từ quan thoại kinh kỳ cho đến tiếng địa phương Tô Châu, ông lải nhải bên tai nó bao nhiêu . Ấy mà nó vẫn luôn ngước khuôn mặt nhỏ nhắn vô cảm lên ông, chẳng hề ý định mở miệng.

Đám ăn mày lang bạt đầu đường xó chợ thấy thế đều nhạo Lão Lục nhặt một thằng ngốc, khuyên ông vứt nó cho rảnh nợ. Lão Lục chịu, cứ xách nó theo bên , cũng mang theo đó, và cũng từng từ bỏ việc dạy nó .

Rồi một ngày nọ, Lục Chước Quang đói lả , bèn cướp miếng ăn tay một đứa trẻ bên đường. Trong lúc đuổi bắt, đứa trẻ ngã toạc đầu, cha đứa bé phát hiện bèn rằng xúm đ.á.n.h Lục Chước Quang một trận tơi bời.

Nó ôm đầu cuộn chịu đòn. Giữa những cú đ.ấ.m đá loạn xạ, Lão Lục lao , ôm chặt đứa trẻ nhỏ bé lòng, lớn tiếng van xin: “Xin đừng đ.á.n.h nữa, đừng đ.á.n.h nữa, nó chỉ là một đứa trẻ thôi! Xin lão gia nương tay, xin đừng chấp nhặt với những kẻ mạt hạng sống lay lắt đầu đường như chúng !”

Hai ông cháu đ.á.n.h đến chảy m.á.u mũi ròng ròng, đành nép hiên một ngôi miếu hoang để trú mưa. Lục Chước Quang tuy đ.á.n.h nhưng no bụng, lúc ngoan ngoãn ôm chân, chăm chú ngắm màn mưa giăng. Lão Lục lau sạch m.á.u mũi cho nó, chẳng màng đến bản , để chiếc áo duy nhất che loang lổ vết máu. Ông hứng nước mưa nhỏ giọt từ mái hiên rửa mặt qua loa, lúc , trong tay cầm theo một nhánh cây khô mảnh, vạch chữ xuống nền đất.

Bàn tay ông run rẩy dữ dội, nhưng hiểu , nhánh cây khô khi ông nắm chặt và hạ xuống, bỗng chốc trở thành ngòi bút sắc lẹm. Đó là đầu tiên Lục Chước Quang thấy Lão Lục chữ, tò mò ghé sát , cổ tay ông run rẩy vẽ một chữ ngoằn ngoèo. Lão Lục liếc cái đầu nhỏ bên cạnh, hỏi: “Cháu hiểu ?”

Lục Chước Quang dĩ nhiên là .

Lão Lục chỉ chữ đó : “Chữ là 'Mệnh'.”

“Chữ lợi hại lắm, thế gian dành cả đời cũng chỉ để nó. Có thì rạng rỡ thăng tiến, một bước lên mây; thì bần cùng khốn đốn, chông gai trắc trở. cũng chẳng , chỉ cần cho thật rực rỡ thì cũng uổng phí một đời .” Lão Lục dường như ngoái nửa đời qua của trong chốc lát, cay đắng mỉm : “Ta , kiếp coi như bỏ.”

Ông sang Lục Chước Quang, chẳng bận tâm đứa bé ba tuổi rốt cuộc hiểu , hết sức nghiêm túc hỏi: “Còn cháu, chữ ?”

Rõ ràng, chữ “Mệnh” của Lão Lục chẳng đẽ gì, từng nét gãy góc ngoằn ngoèo đến mức thành hình, vô cùng xí. Ông nhét nhánh cây tay Lục Chước Quang, dùng bàn tay thô ráp của bao trọn lấy bàn tay nhỏ bé của nó, : “Lại đây, dạy cháu .”

“Trời cao tự cường, quân t.ử ngừng vươn lên. Cái gọi là mệnh, cháu càng sợ nó, nó càng ức h.i.ế.p cháu. Nếu nó, tuyệt đối chiều theo ý nó, nắn nót từng nét, dùng hết sức lực, sổ sổ, phẩy phẩy, cốt cách kiêu ngạo, như mới thể một chữ 'Mệnh' thật .” Lão Lục lầm bầm bên tai nó, và sự dẫn dắt của ông, một chữ “Mệnh” kỳ dị nữa đời.

Đó là chữ đầu tiên Lục Chước Quang . Nó , bỗng nhiên há miệng, dùng giọng non nớt thốt lên: “Mệnh.”

“Chà, thằng ranh đồ ngốc ? Ta cứ tưởng cháu bẩm sinh câm chứ!” Lão Lục mừng rỡ khôn xiết, vứt nhánh cây ôm chầm lấy nó: “Nhanh, thêm hai câu cho xem nào, gọi là cha , là cha của cháu ...”

Lão Lục nhét cả thiên hạ bách tính trong chữ “Mệnh”, nhưng ông thất bại. Và thế là Lục Chước Quang kế thừa di chí của ông. Ấy mà, lẽ do chính dạy chữ vốn dĩ chẳng hồn, nên y học theo cũng nghệch ngoạc, cuối cùng cũng chẳng thể cho . may , ở nét cuối cùng trong chữ “Mệnh” của y, một tên Chu Hạnh.

Chu Hạnh thể sống sót khỏi t.ử cục, thể đưa những hài cốt chôn vùi mỏ vàng ngoài ánh sáng, phơi bày vụ tham ô sông Đại Vận cho thiên hạ tỏ tường, dù xa xôi ngàn dặm vẫn thể trù tính nắm giữ phong ba bão táp chốn kinh thành, khiến triều đình cuộn sóng, vua chia lìa.

Nàng còn sở hữu tài bút mực tuyệt đỉnh, nhất định thể một chữ “Mệnh” vô song đời, bao dung vạn dân thiên hạ, và lẽ... cũng sẽ chỗ chứa chấp y trong một khoảnh khắc nào đó chăng.

“Chàng lấy giúp ?” Trong mơ, Chu Hạnh khi nhận ống Ngọc Trúc bèn nở nụ rạng rỡ, đôi mắt sáng long lanh, với y: “Chước Quang, cảm ơn .”

Lục Chước Quang đăm đắm nàng, cảm giác thỏa mãn dâng tràn trong lồng ngực, y hỏi: “Nàng vui ?”

“Ta dĩ nhiên vui , đây là thứ quan trọng nhất đời .” Chu Hạnh nắm chặt nó trong tay, áp sát lồng ngực, đôi mắt tựa đá hổ phách tràn đầy sự hân hoan, trông vô cùng xinh , khiến lòng xao xuyến.

Lục Chước Quang cũng bật theo, đồng thời đòi hỏi phần thưởng: “Vậy nàng hôn .”

Chu Hạnh tiến gần, vòng tay qua cổ y, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên má y, khi rời , nàng hỏi câu : “Lục Chước Quang, theo về Tái Bắc ? Nơi đó lãnh thổ rộng lớn, trời cao đất rộng, phong cảnh tuyệt , nhất định sẽ thích.”

Tim Lục Chước Quang đập thình thịch, câu trả lời bật thốt : “Được.”

Y nắm lấy tay Chu Hạnh, định bước thì mặt đất chân bỗng chốc nứt toác, trực tiếp chia cắt y và Chu Hạnh ở hai đầu. Y nhảy qua, nhưng hiểu , cơ thể khó mà cử động, đôi chân như bám rễ, chỉ đành trơ mắt vết nứt mặt đất x.é to.ạc nhanh chóng, trong nháy mắt biến thành rãnh sâu vạn trượng, vắt ngang giữa hai . Y Chu Hạnh cách xa vạn dặm ở bờ bên , cuống cuồng tìm đường vượt qua, nhưng Chu Hạnh : “Đừng phí sức nữa, dù qua thì chứ? Ta sẽ mang một cái xác c.h.ế.t về Tái Bắc .”

Lục Chước Quang cố sức khuôn mặt Chu Hạnh, nhưng chỉ thấy sự lạnh lẽo vô tình.

“Tên quỷ đoản mệnh nhà , rõ ràng sống chẳng bao lâu nữa mà vẫn còn hứa hẹn với , xem từ đầu tính lừa gạt tình cảm của , kẻ bạc tình bạc nghĩa.” Chu Hạnh lạnh lùng : “Dù cũng sắp c.h.ế.t, cớ c.h.ế.t quách ở kinh thành, chôn chung một chỗ với cha , ngày lên Tái Bắc ngay cả chỗ chôn cũng chẳng tìm thấy.”

Lục Chước Quang cảm thấy thoải mái, chợt nhận đây là một giấc mơ, bèn lên tiếng phân trần: “Ta đồng ý, cũng lừa nàng.”

Chu Hạnh đáp: “Không đồng ý thì nhất, rút câu đó, cứ ngoan ngoãn c.h.ế.t ở kinh thành , đợi khi trở Tái Bắc, ắt sẽ khối kẻ xếp hàng đến cầu , chẳng lãng phí quãng đời còn cho một tên quỷ đoản mệnh .”

Thật quá quắt, nàng thể như ? Y hét lên: “Nàng thể đối xử với như thế!”

“Sao thể, là cái thá gì?” Chu Hạnh dửng dưng mỉm .

“Ta vì nàng, vì nàng...” Lục Chước Quang cuống quýt giải thích: “Ta giành ống Ngọc Trúc cho nàng.”

Chu Hạnh : “Đó vốn dĩ là do mất, giành là lẽ đương nhiên!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lech-nhip-ten-goc-hoang-khang-tau-ban/chuong-86-moi-su-deu-do-so-menh-dinh-doat.html.]

Lục Chước Quang cảm thấy chút xót xa, hiểu vì Chu Hạnh đối xử với y như : “Ta sắp c.h.ế.t , nàng cũng thể năng đàng hoàng với ?”

Chu Hạnh y, ánh mắt xa lạ, như đang một kẻ chán ghét: “Chàng c.h.ế.t sống, liên quan gì đến ?”

Lục Chước Quang chợt cảm thấy nhói đau kịch liệt nơi lồng ngực, như con d.a.o găm tẩm độc đ.â.m phập , trằn trọc xẻo gọt. Dẫu bẩm sinh mấy mẫn cảm với cơn đau, y vẫn loại cảm giác đau đớn tột cùng hành hạ đến t.h.ả.m thương, chỉ cảm thấy thịt mềm nơi n.g.ự.c cào nát nhừ, cổ họng trào m.á.u tươi, mùi tanh tưởi xộc khắp mũi miệng. Y nhiều cố kìm nén, nhưng thực sự quá khó chịu, đau đớn tột cùng, cuối cùng vẫn phun một ngụm máu.

Máu tuôn trào khóe miệng y, văng lên sống mũi cao thẳng và vệt cổ trắng nõn, hệt như những nốt chu sa đỏ chót vô cùng nhức mắt.

“Thiếu chủ, .” Ngỗi Cốc Vũ bắt mạch cho Lục Chước Quang, cảm nhận nhịp đập yếu ớt, : “Có sức sống .”

Chu Hạnh thở phào một , phịch xuống, trán lấm tấm mồ hôi li ti. Nàng vắt kiệt chiếc khăn trong chậu nước, chẳng buồn lau mồ hôi trán , mà cúi đầu, chầm chậm, cẩn thận lau sạch vết m.á.u mặt, khóe miệng, cổ Lục Chước Quang.

Chiếc khăn gai giặt ba bốn trong nước, thau nước trong vắt ban đầu cũng vẩn đục màu máu, nhưng khóe miệng Lục Chước Quang vẫn cứ rịn m.á.u tươi. Khuôn mặt Chu Hạnh chút biểu cảm, nhưng cũng chẳng mảy may vui vẻ, đôi chân mày chau chặt nặng nề, lầm lì lau mặt cho y. Lục Chước Quang thích sạch sẽ, mỗi g.i.ế.c đều mặc y phục trắng, và việc đầu tiên khi g.i.ế.c xong là rửa mặt sạch sẽ. Nếu để những vệt m.á.u khô dính mặt, y tỉnh dậy e là sẽ vui.

Ngỗi Cốc Vũ liếc Chu Hạnh đang tất bật ngơi tay, thu tầm mắt về, lồng n.g.ự.c Lục Chước Quang. Rõ ràng nãy còn lặng ngắt chẳng chút sinh khí, giờ phập phồng liên hồi, lão bất giác bật : “Xem quả thực là tức giận lắm, lòng hẹp hòi thế mà cũng lúc hữu dụng.”

Chu Hạnh ném chiếc khăn thau nước, hạ giọng hỏi: “Tình trạng của hiện giờ ?”

“Không dám chắc là còn đường sống, nhưng phun búng m.á.u thì cũng coi như cơ hội cứu chữa.” Ngỗi Cốc Vũ chậm rãi châm kim lên y. Bắt gặp đủ loại cận kề cái c.h.ế.t, tâm trạng của lão chẳng hề gợn sóng: “Cậu thương nặng, mất m.á.u quá nhiều, nhát d.a.o lưng gần như là chí mạng, đổi bình thường thì c.h.ế.t thẳng cẳng từ lâu . Giờ vẫn còn giữ chút tàn là vạn hạnh. Nếu phút chót tránh sang một bên, đ.â.m trúng tim thì e rằng Hoa Đà tái thế cũng khó lòng cứu nổi.”

Chu Hạnh lọt tai, chỉ cảm thấy trái tim treo lên tận cổ họng, nhất thời khó mà chuyện tự nhiên . Nàng sụp bên mép giường, liên tục hít thở sâu, tay nắm chặt thành quyền, ghì chặt những ngón tay đang run rẩy ngừng, mất một hồi lâu mới thốt lên với giọng nghèn nghẹn: “Cứu .”

Ngỗi Cốc Vũ ngước mắt lên, liếc nàng một cái, thẳng thắn đáp: “Cho dù cứu sống thì cũng chẳng sống thêm mấy ngày.”

Chu Hạnh chằm chằm khuôn mặt tái nhợt của Lục Chước Quang, thẫn thờ thốt lên: “Vu độc trong , ngay cả ông cũng giải ?”

“Thứ đồ chơi từng thấy bao giờ, hẳn là thất truyền từ lâu . Có lẽ vị hoàng đế triều đại tốn bao công sức mới thể tiêu diệt đám tà giáo vùng biên ải , chỉ vì cớ gì mà giờ kẻ luyện .” Ngỗi Cốc Vũ lắc đầu lia lịa: “Ta thấy thứ tà vật đó lọt thì ắt hẳn c.h.ế.t chắc, thằng nhóc cũng coi như phước lớn mạng lớn mới sống tới giờ. Ta nhiều lắm cũng chỉ giúp cầm cự thêm vài tháng, trừ phi phương t.h.u.ố.c giải chuyên biệt, bằng t.h.u.ố.c tiên cũng vô phương cứu chữa.”

Lão thuần thục thu kim, dậy cất dụng cụ, dặn dò: “Ta bảo Kinh Thu sắc thuốc, rút kim thì đút cho uống, uống thì sống, uống thì chờ c.h.ế.t.” Nói đoạn, thấy Chu Hạnh cúi gằm mặt, vẻ mặt ủ dột sầu muộn, lão khuyên nhủ: “Thiếu chủ, sống c.h.ế.t , cưỡng cầu vô ích.”

Giờ phút , Chu Hạnh chẳng còn tâm trí mà trả lời, nàng phẩy phẩy tay hiệu rõ. Ngỗi Cốc Vũ đeo hộp t.h.u.ố.c khỏi phòng, đóng sầm cửa , tiện thể sai Tiền Bất Đoạn và Mạc Kinh Thu gác ngoài cửa bốc thuốc.

Mưa to vẫn ngớt, tiếng sấm còn đinh tai nhức óc nữa mà chỉ rì rầm vọng từ xa xăm vòm trời, đến não lòng. Một ánh lửa le lói khẽ đung đưa giữa gian phòng tĩnh lặng, hắt lên bóng dáng hai . Lục Chước Quang vẫn chìm trong cơn mê man, còn Chu Hạnh túc trực bên giường y, khép hờ đôi mắt mệt mỏi và đau nhức.

Từ khoảnh khắc Lục Chước Quang xuất hiện cửa trong bộ dạng tơi bời , thần kinh Chu Hạnh một giây nào chùng xuống. Ngay cả khi nàng từng chứng kiến bao nhiêu cảnh đầu rơi m.á.u chảy, những vết thương chằng chịt Lục Chước Quang vẫn khiến nàng gai kinh hãi. Nàng thất thần chôn chân giữa phòng, Ngỗi Cốc Vũ và Mạc Kinh Thu cầm m.á.u băng bó cho y, ông lão noi mạch đập của Lục Chước Quang mỏng manh như tơ tằm, hết cách cứu chữa, chi bằng cứ để y nhắm mắt xuôi tay cho bớt đau đớn.

Khoảnh khắc , nàng như hụt chân rơi xuống đầm băng sâu thẳm, sự chới với và lạnh buốt giá xộc lên khiến nàng nghẹt thở. Trong đầu nàng ngừng tái hiện đôi mắt vô hồn đục ngầu của Lục Chước Quang. Ống Ngọc Trúc nàng siết chặt trong lòng bàn tay hằn lên những vết hằn đau nhói, thế nhưng nỗi đau còn chẳng bằng một phần vạn sự xót xa chất chứa trong tim.

Nàng thấy giọng lạnh lẽo đanh thép của chính : “Cứu, dù để chịu đựng muôn ngàn đau đớn, nhưng khi trút thở cuối cùng thì vẫn cứu.”

Cũng may y ôm khư khư ý niệm tìm c.h.ế.t, khát vọng sống níu kéo y ngay bên bờ vực thẳm. Ngụm m.á.u ban nãy là tia hy vọng sống mong manh mà y giành giật . Suốt một đêm thức trắng loay hoay, Chu Hạnh chẳng hề chợp mắt, rã rời chút sức lực. Lúc , nàng tĩnh lặng lắng nhịp thở yếu ớt của Lục Chước Quang, cẩn trọng xác nhận y vẫn còn thở, vẫn còn sống. Đứng yên, lòng cồn cào như lửa đốt - dằn vặt đến mức thê t.h.ả.m là nàng, chứ là cái tên khốn kiếp đang rên rỉ chờ c.h.ế.t .

Có lẽ đang tức tối chuyện gì trong mơ, thở Lục Chước Quang bỗng chốc dồn dập, hàng chân mày khẽ chau , m.á.u rịn nơi khóe môi, xuôi theo gò má rỏ xuống. Chu Hạnh ngước mắt , chợt nảy sinh lòng oán hận Lục Chước Quang vô cùng. Hận y tự tiện bậy, tự rước lấy cái bộ dạng sống dở c.h.ế.t dở, giờ đây tính mạng ngàn cân treo sợi tóc. Hận y giấu giếm chuyện trúng vu độc, chịu thật với nàng, âm thầm liều mạng chỉ vì giật ống Ngọc Trúc. Hận y bản lĩnh ngút trời, hận y khiến xao xuyến, hận y cho nàng ngày đêm khắc khoải lo âu, hận vô thứ y.

Hận bản bao nhiêu năm qua toan tính đấy, cớ y cứ nhất quyết kẻ phá bĩnh.

Thế nhưng, sự oán hận sâu sắc dấy lên nỗi sợ hãi tột cùng. Nàng gần như bật dậy, vội vã vắt khăn lau sạch vệt m.á.u cho y, ghé sát tai, hạ giọng dỗ dành bằng âm thanh run rẩy: “Đừng giận nữa, xin , ? Những lời lúc nãy chỉ là đùa thôi, đừng coi là thật.”

“Ta thích như , dĩ nhiên ở bên cạnh , nỡ để một kinh thành chứ?”

“Ta là tên đoản mệnh, chỉ ốm thôi, dễ dàng mà c.h.ế.t như ?”

“Chàng luyện một võ nghệ cao cường thế , đương nhiên đại triển thần uy, chẳng cứu độ thiên hạ ? Mau khỏe , còn gì mà vội c.h.ế.t, còn cái thể thống gì?”

“Ta sẽ để c.h.ế.t ở kinh thành , dù cuối cùng chỉ còn nắm tro tàn, cũng sẽ mang về Tái Bắc. Lúc đó sẽ chữa bệnh nữa, bệnh nặng mà, chữa chắc cũng chẳng sống mấy năm, nhanh thôi sẽ đến bầu bạn cùng , chúng sống c.h.ế.t ở bên , .”

“Nếu cứ thế mà c.h.ế.t, quãng đời còn ngày đêm sẽ hận .”

“Chỉ là một con bọ thôi mà, gì mà giải ? Dù khắp Tây Vực, cũng nhất định tìm cách chữa cho .”

“Lục Chước Quang, thấy ? Ta nhất định sẽ cứu , đừng c.h.ế.t ?”

Chu Hạnh áp trán trán Lục Chước Quang, câu chữ cuối cùng chỉ còn là tiếng nỉ non thầm thì, chính nàng cũng đang gì nữa. Chỉ thấy nước mắt nóng hổi tràn khỏi mi, tuôn dọc theo sống mũi, nhỏ giọt tí tách lên khuôn mặt của Lục Chước Quang.

Nàng nhiều năm nay. Lần cuối cùng rơi lệ là lúc quỳ lạy nấm mồ gió của cha . Vậy mà hôm nay vì một ác nhân như Lục Chước Quang mà để lệ tuôn rơi trong vô vọng và miễn cưỡng.

Đầu óc tựa như phủ kín một tầng sương mù dày đặc. Chu Hạnh lảo đảo bước trong sương, thấy bóng dáng lũ Bắc Lỗ giơ cao chiếc đầu của cha hò reo ăn mừng, thấy trúng vạn tiễn xuyên tim lặng lẽ trong xe ngựa, thấy những quen năm xưa vì bảo vệ nàng mà từng một chẳng màng sống c.h.ế.t lao chắn gươm dao. Chu Hạnh thấu tỏ hơn ai hết, dẫu cuộc đời huy hoàng rực rỡ đến , dẫu là nhân vật kiệt xuất tài ba đến nhường nào thì cái c.h.ế.t giáng xuống cũng chỉ trong chớp mắt. Trời đất vô tình, từng ban ân cho bất kỳ ai, càng hà khắc với nàng gấp bội phần. Hà khắc đến mức, những mà nàng nhất mực thương yêu và trân trọng, đều cướp khỏi cuộc đời nàng một cách quá đỗi đột ngột.

Đến cả cơ hội lời từ biệt cũng chẳng thèm chừa .

“Cứ xem như cầu xin .”

 

Loading...