Lệch Nhịp (Tên gốc: Hoang Khang Tẩu Bản) - Chương 87: Bảo vật đổi chủ

Cập nhật lúc: 2026-09-04 04:22:04
Lượt xem: 75

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trận mưa lớn ập đến hung hăng. Dù chẳng ai ưa, nó vẫn mặt dày trút xuống ròng rã suốt ba ngày. Về , hạt mưa thưa thớt , chỉ còn tí tách rơi mãi chịu dứt, coi như để ông trời một phen gào cho thỏa thuê.

Trong cơn buồn ngủ lơ mơ, Lý Ngôn Quy thấy tiếng sột soạt. Vốn dĩ cả đang ủ rũ lười nhác chẳng buồn động đậy, nhưng âm thanh cứ dai dẳng vang lên mãi khiến ngủ tiếp . Thế là, mở bừng mắt, phóng ánh mắt sắc lẹm để răn đe kẻ đang gây tiếng động .

Tuyết Tình bỏ miếng bánh đang nhai dở xuống, phồng má, ấp úng : “Ngôn Quy ca, đói ? Ăn chút gì .”

Lúc Lý Ngôn Quy chẳng còn tâm trạng nào mà ăn uống. Vì gân tay cắt đứt, đành trốn khỏi Triệu phủ, cũng chẳng thể về Vô Thường Tư. Dù thì theo Lục Chước Quang, đắc tội với vô kẻ. Chỉ là lúc đó, một là Lệnh chủ, một là Tả sứ, đao trong tay bén, nên chẳng mấy kẻ dám đến tìm phiền phức. Giờ đây hai tay phế, đừng là cầm đao, ngay cả cầm đũa cũng khó khăn. Nếu cứ lỗ mãng về thì chẳng khác nào nộp mạng, chỉ còn cách chui rúc chốn vàng thau lẫn lộn để xóa mờ tung tích, lẩn trốn qua ngày.

Căn nhà thuê từ nửa năm khi từ Đan Ngọc trở về, mỗi tìm chỗ thanh tĩnh thì đến đây nghỉ ngơi. vì lúc đó túi tiền eo hẹp nên môi trường và điều kiện đều cực kỳ tồi tàn. Trong nhà ngoài giường gối và bàn ghế thì chẳng còn thứ gì khác. Nếu hai tỷ Tuyết Tình và Nguyệt Minh trải đệm ngủ đất, căn nhà vẫn miễn cưỡng còn chỗ đặt chân. đêm mấy ngày , Tuyết Tình cõng về một đứa trẻ.

Đêm đó mưa to xối xả, con bé ướt sũng cả xông cửa, lóc t.h.ả.m thiết vô cùng, lưng còn cõng theo một đứa trẻ chặt đứt đôi chân. Con bé phịch xuống đất trong bộ dạng ướt nhẹp, thở , năng lộn xộn: “Thằng ranh con g.i.ế.c sư phụ... g.i.ế.c nó, nhưng nó đáng thương quá. Nó bảo cha và tổ mẫu đều hại c.h.ế.t . Chân nó còn chặt đứt nữa, thể vứt nó ngoài mưa , nó còn nhỏ quá... Ngôn Quy ca, g.i.ế.c nó ! Nó g.i.ế.c sư phụ , báo thù cho sư phụ !”

Đây là cái đạo lý quái quỷ gì ? Kẻ mà chính nó nỡ tay g.i.ế.c, cõng về đây để bắt g.i.ế.c ? Hơn nữa, Lục Chước Quang là kẻ phản bội, còn phế võ công cả đời của , dựa báo thù cho tên ác nhân đó chứ?

Lý Ngôn Quy ồn ào đến mức hai tai ù . Hắn sa sầm mặt, bảo Tuyết Tình mang đứa trẻ ngoài, tìm bừa chỗ nào đó mà vứt . Tuyết Tình trắng trợn trái lệnh , hề theo.

Đứa trẻ đó cứ co rúm trong góc tường, thỉnh thoảng sụt sùi khẽ. Khóc mệt thì ngủ , lâu lâu mới ăn vài miếng bánh. Lý Ngôn Quy mặc kệ nó, phần lớn thời gian đều là Nguyệt Minh chăm sóc, còn Tuyết Tình thì sớm về khuya, lén lút đến Phường Kim Ngọc mấy để thăm viếng sư phụ.

Lục Chước Quang rốt cuộc c.h.ế.t , con bé vẫn dám kết luận. Nó chỉ nhớ trong màn đêm sấm chớp giật đùng đùng, nó thấy đứa trẻ cắm phập một nhát đao lưng Lục Chước Quang.

Lúc bấy giờ, ý thức của Lục Chước Quang mơ hồ, gần như hôn mê. Tuyết Tình đem bộ t.h.u.ố.c mang theo đổ hết miệng y, giúp y giữ một tàn để chỉ đường đến chỗ ở tại Phường Kim Ngọc. Sau đó, Tuyết Tình đội mưa đưa y đến Phường Kim Ngọc, nhưng dám ló mặt , chỉ nấp trong bóng tối lén lút mấy khiêng y nhà. Kết quả là suốt ba ngày qua, chẳng chút tin tức y tỉnh .

Nghĩ đến đây, nét mặt Tuyết Tình hiện rõ vẻ sầu lo, ngay cả miếng bánh trong tay cũng trở nên khô khốc khó nuốt. Con bé buồn bã : “Ngôn Quy ca, bên chỗ sư nương chẳng đại phu giỏi ? Bọn họ nhất định sẽ cứu sống sư phụ, đúng ?”

Lý Ngôn Quy đang trừng mắt với đứa trẻ cụt chân , vô cùng đau đầu, nghiêm khắc đe dọa: “Tuyết Tình, đứa bé nhặt từ về thì ném trả chỗ đó, đừng để đến thứ mười.”

Tuyết Tình đáp: “Ngôn Quy ca, là cháu trai của Đậu nãi nãi ở tiệm bánh bao Cát Tường. Người nhà đều c.h.ế.t cả , nếu ném ngoài, nhất định sẽ c.h.ế.t. Hơn nữa, suýt chút nữa g.i.ế.c c.h.ế.t sư phụ, còn nghĩ xong xem nên báo thù cho sư phụ đây .”

Hai tỷ đồng tâm hiệp lực, Tuyết Tình dứt lời, Nguyệt Minh bắt đầu gạt nước mắt, cũng chẳng là đang thương sư phụ cho đứa trẻ tội nghiệp .

Lý Ngôn Quy ba kẻ đang cúi đầu lau nước mắt trong phòng, bất giác chân thành thầm hỏi trong lòng: Ông trời ơi, thử thách ngài dành cho con vẫn kết thúc ?

“Muội mở to mắt xem, phế hai tay, của thì câm, giờ mang về một đứa trẻ cụt cả hai chân. Muội coi chỗ của là cái gì? Tế Thế Đường chắc? Vậy thà đưa hết bạc cho , mở luôn một cái thiện đường chuyên thu nhận những tàn tật, cả ngày nuôi đám phế nhân đó là xong!” Lý Ngôn Quy càng càng giận, hất cằm, khó nhọc dùng cánh tay giật túi tiền bên hông ném lên bàn. Đôi tay run rẩy như một ông lão tám mươi, lạnh lùng mỉa mai: “Thế thì ai thấy mà chẳng khen một câu Bồ Tát sống giáng trần!”

Tuyết Tình mắng cho một trận, rụt cổ dám hé răng. ngay đó, con bé liếc thấy túi tiền căng phồng , đôi mắt bèn đảo một vòng. Chợt con bé vồ tới, nhanh như chớp móc một thỏi bạc vụn nhỏ xíu trong túi , lộn nhào một cái khỏi phòng, bám lấy bậu cửa sổ vọng với Lý Ngôn Quy: “Ngôn Quy ca, sớm thấy nên ăn chút đồ ngon để tẩm bổ , ngặt nỗi túi tiền eo hẹp chẳng mua nổi. Hôm nay rộng rãi mở hầu bao, mua ít đồ mặn về tẩm bổ cho ngay đây.”

“Muội đây!” Lý Ngôn Quy tức đến tối tăm mặt mũi, cảm giác như sắp ngất . Hắn tự bấm nhân trung cho tỉnh táo , nhưng ngặt nỗi hai tay phế, chẳng gượng nổi chút sức nào. Nguyệt Minh bèn dậy bước tới, buộc túi tiền hông , vỗ vỗ n.g.ự.c , đó kiểm tra vết thương cổ tay, dùng thủ ngữ an ủi đừng giận: Tỷ tỷ chỉ ngài sớm hồi phục thôi.

Lý Ngôn Quy đáp lời: “Ngươi c.h.é.m c.h.ế.t sư phụ ngươi , lập tức bình phục ngay.”

Nguyệt Minh bĩu môi, thầm nghĩ bản lĩnh đó. Cậu nhóc vung vẩy hai tay: Ngài đừng hận sư phụ, sư phụ là ngài sống.

Đạo lý mà một đứa trẻ mười mấy tuổi cũng thể thấu, lẽ nào Lý Ngôn Quy ? Hắn đủ thông minh, dăm ba cái mưu hèn kế bẩn trong bụng cũng chẳng mang thi thố , chỉ một võ công và lòng trung thành là xài . Vậy nên, Lục Chước Quang mới cắt đứt gân tay , ép buộc rời khỏi Triệu Chấp. Từ nay về , kinh thành dẫu đấu đá một sống một c.h.ế.t thế nào chăng nữa, cũng chẳng còn tư cách để chen chân .

Giờ đây, chỉ đành bận rộn trốn chui trốn nhủi, đề phòng kẻ thù tìm tới cửa, còn ba đứa nhóc hành hạ.

Hắn đầu, men theo khung cửa sổ xa xăm về phía chân trời. Ráng chiều cơn mưa rực rỡ đến lạ thường, tựa như mực đỏ thẫm vô tình đổ loang lổ trang giấy Tuyên Thành trắng muốt, nước phai nhòe, gợn lên từng tầng lớp lớp. Hắn đăm đăm một hồi lâu, mới : “Mặc kệ sư phụ ngươi c.h.ế.t , Chu Hạnh cũng sẽ bỏ qua cho Vô Thường Tư. Một khi cô tay, ắt sẽ là đuổi cùng g.i.ế.c tận. Đêm nay ngươi mau trở về gom góp hết gia tài, nếu chôm thêm chút bạc vụn lệnh bài trong phòng kẻ khác thì càng . Lúc về nhớ cẩn thận một chút, đừng để ai bám đuôi.”

Sau khi Nguyệt Minh rời , trong phòng chỉ còn Lý Ngôn Quy và đứa trẻ. Đứa bé sợ hãi sự im lìm đáng sợ của , chẳng dám nữa. Có lẽ sợ ống quần cụt lủn lộng gió, Nguyệt Minh buộc túm bằng hai cái nút thắt qua loa. Nó thoạt vẻ nhát gan, cố hết sức cuộn tròn , chỉ chừa đôi mắt đỏ hoe vì , đầy cảnh giác chằm chằm Lý Ngôn Quy.

Căn phòng vốn dĩ chật hẹp, tới lui cũng đầy mười bước chân. Lý Ngôn Quy ghế nó, ánh mắt tựa như vượt qua ngàn dặm xa xôi và hai mươi năm đằng đẵng, thấy chính năm xưa cũng hệt như một con cừu non thòng lọng siết cổ, rạp bên lưỡi đao đồ tể.

Điểm khác biệt duy nhất là, đứa trẻ vẫn còn dũng khí vung đao giáng cho kẻ thù một nhát, còn năm đó lăn lộn trong vũng bùn nhuốm đầy m.á.u của , chỉ lóc van xin tha mạng.

Thế nhưng, mỗi đều trả giá cho lầm của chính , gánh vác nghiệp chướng, cho dù là một đứa trẻ nhỏ tuổi cũng ngoại lệ. Thế đạo gian truân, đều sống chẳng dễ dàng gì, thế mới công bằng. Bởi , Lý Ngôn Quy hờ hững buông lời: “Kẻ thù của ngươi là Lục Liễm. Năm đó cửa tiệm nhà ngươi sắp sửa đóng cửa, chính Lục Liễm lấy bộ tiền tiết kiệm gom góp cả đời để mua cửa hàng, cho gia đình ngươi tiếp tục kinh doanh. Bao năm qua tiệm bánh bao luôn thua lỗ, là dùng tất cả tiền bạc để nuôi sống cả nhà các . Cái khóa trường mệnh bằng bạc đeo cổ ngươi và ca ca ngươi, cũng là do tặng lúc hai đứa chào đời.”

Nếu truy cứu cho cùng, cả nhà bọn họ quả thật sự phản bội của Lục Chước Quang liên lụy, nhưng nếu luận định là kẻ thù thì thể tính lên đầu Lục Chước Quang . Hồi Lục Chước Quang bỏ tiền mua cửa tiệm, khuyên nhủ hết lời, bảo y nên sớm buông tay cái cửa tiệm chẳng ăn sinh lãi . y , thế nên y rơi t.h.ả.m cảnh như ngày hôm nay, là do tự chuốc lấy.

Rõ ràng , cứ khăng khăng những chuyện chỉ mới - vung tiền lòng thương xót vô nghĩa, vì cái gọi là cứu vớt thiên hạ mà phản bội đại nhân, lấy mạng vẽ rắn thêm chân cắt đứt gân tay , và cả việc... cứu một đứa trẻ chẳng mấy quan trọng nữa.

những lời với một đứa bé thì ích lợi gì , Lý Ngôn Quy chỉ : “Ngươi g.i.ế.c , là tự tay g.i.ế.c c.h.ế.t ân nhân của cả nhà ngươi.”

Trong khi đó, Lục Chước Quang - kẻ luôn say mê dùng sự giả nhân giả nghĩa và vẻ ôn hòa để tô điểm cho bản , lúc hề những hành vi của đang mỉa mai trách móc. Y chỉ lẳng lặng nhắm nghiền hai mắt, một mực chìm giấc ngủ sâu.

Ba ngày , cũng nên tỉnh thôi. Đêm hôm đó, khi Ngỗi Cốc Vũ rút kim châm , t.h.u.ố.c cũng đổ miệng y. Suốt ba ngày ròng rã điều trị bằng t.h.u.ố.c mạnh, mà y vẫn chẳng lấy chút dấu hiệu chuyển biến sắp sửa tỉnh .

Chu Hạnh túc trực bên giường rời nửa bước. Bàn chân trái do lúc hốt hoảng mà nứt toạc vết thương cũng t.h.u.ố.c vài . Vì nghỉ ngơi đủ nên nàng trông càng thêm tiều tụy. Mấy phiên khuyên nhủ, nàng lên giường chợp mắt một lát, nhưng đều nàng từ chối.

Tình trạng của Lục Chước Quang vẫn định, Chu Hạnh rời . Những lúc mệt mỏi cùng cực, nàng đành gục đầu bên mép giường chợp mắt một lát, nhưng tay vẫn luôn nắm chặt lấy cổ tay y, đặt ngón tay lên nơi mạch đập, để chắc chắn rằng nhịp sống của y vẫn đang thổn thức.

Ngay trong lúc nàng đang miên man, nhịp đập truyền tới từ đầu ngón tay chợt ngừng bặt. Chu Hạnh giật bừng tỉnh ngay tắp lự, bật dậy như chim sợ cành cong. Vừa đảo mắt , sắc mặt Lục Chước Quang thế mà vô cùng trắng bệch, lồng n.g.ự.c tĩnh lặng như tờ, chẳng còn chút dấu hiệu thở than nào nữa. Nàng luống cuống nhoài tới , một tay thăm dò động mạch cổ y, một tay áp lên lồng ngực, nhưng thứ xúc cảm truyền đến là sự buốt giá và cứng ngắc của một cái xác c.h.ế.t. Tựa như trong lúc Chu Hạnh mệt mỏi , Lục Chước Quang lặng lẽ tắt thở, bỏ mạng từ lâu .

Cả Chu Hạnh cứng đờ, bộ khớp xương như rỉ sét trong chớp mắt. Nàng trân trân chằm chằm khuôn mặt còn chút m.á.u , chân chợt hụt hẫng. Trong khoảnh khắc nàng ngã nhào xuống, trái tim như một cơn sóng dữ cuộn trào ập tới đ.á.n.h úp. Nỗi sợ hãi ngập trời rợp đất dường như ngưng tụ thành thực thể trong nháy mắt, hung hăng va đập khiến n.g.ự.c nàng đau nhói kịch liệt.

Toàn nàng run rẩy dữ dội, cả vùng vẫy thoát khỏi cơn ác mộng - là mơ, chỉ là giả thôi.

Giây phút ý thức tỉnh táo , nàng vội vã đưa tay sờ mạch cho Lục Chước Quang. Trong phòng thắp đèn, ánh trăng vằng vặc chiếu xuyên qua khung cửa sổ, gương mặt Lục Chước Quang vẫn tĩnh lặng bình yên. Nhịp đập kiên cường thoi thóp giữa màn đêm tịch liêu. Một nhịp, hai nhịp, ba nhịp. Chu Hạnh bất động, thầm đếm trong lòng, mãi đến khi đếm tới nhịp thứ hai mươi, nàng mới xác định vẫn còn đây, c.h.ế.t.

Trải qua cơn hoảng hồn ban nãy, lưng áo Chu Hạnh ướt đẫm mồ hôi lạnh, bủn rủn, gục hẳn bên thành giường, đưa tay ôm lấy lồng n.g.ự.c đang quặn thắt, từ từ bình phục . Đợi đến khi cảm xúc dần định, nàng thẳng dậy, ngắm khuôn mặt đang say ngủ của Lục Chước Quang, cẩn thận lồng n.g.ự.c y. Nàng cứ cảm giác nhịp đập lúc lúc , tựa như những nhịp phập phồng khẽ khàng chỉ là ảo giác.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lech-nhip-ten-goc-hoang-khang-tau-ban/chuong-87-bao-vat-doi-chu.html.]

Nàng bắt đầu bất an, nôn nóng chồm tới gần y, áp hẳn tai lên lồng n.g.ự.c y. Vừa nín thở, tiếng “thình thịch” bèn trở nên rõ ràng. Xung quanh càng tĩnh lặng, tiếng tim đập càng vang vọng, từng nhịp từng nhịp như xuyên qua lồng n.g.ự.c gõ vang bên vành tai nàng. Vậy nên, mỗi một khoảnh khắc trôi qua đều vô cùng chắc chắn cho Chu Hạnh rằng, y vẫn còn sống.

Chu Hạnh còn bắt mạch cho y nữa, nàng tin dùng cách , cứ cách một thời gian áp tai lồng n.g.ự.c ngóng một phen. Thỉnh thoảng, nàng chống cằm một chốc, khi tỉnh bèn sờ cổ y, áp tai lồng ngực, nắn bóp cổ tay y, bận rộn luôn tay. Đêm dài đằng đẵng, Chu Hạnh cứ vò võ ngơi nghỉ như thế , chẳng những mệt đến toát mồ hôi, mà vết thương ở chân trái cũng bắt đầu lên tiếng kháng nghị bằng những cơn đau nhói.

Nàng gục hẳn lên n.g.ự.c Lục Chước Quang, ngóng một lúc lâu. Nàng mới động đậy, vùng eo bèn phát một tiếng “rắc”, giờ thì cuối cùng cũng ý định nghỉ ngơi một chốc. Nào ngờ, đợi nàng thẳng , một bàn tay bỗng đặt lên phần thắt lưng của nàng, chuẩn xác tìm đúng ngay cái chỗ phát tiếng vang nọ. Chủ nhân của ngón tay dường như dùng chút sức bóp nhẹ, thế nhưng khi chạm xuống, giống như đang vuốt ve thật dịu dàng.

“Tiếng rắc to quá, ồn đến mức đ.á.n.h thức cả .” Từ đỉnh đầu truyền đến tiếng thì thầm khàn khàn, mang theo sự uể oải lười biếng của một mới tỉnh giấc: “Eo của nàng vốn , cớ gì hành hạ bản như chứ?”

Cả Chu Hạnh khựng . Nàng chầm chậm ngẩng đầu lên , bèn thấy Lục Chước Quang quả thực tỉnh . Khóe miệng y đọng nét hờ hững, đôi mắt rũ xuống, màu đen lay láy ánh trăng tô điểm, càng thêm phần lấp lánh rạng rỡ, tựa như bừng tỉnh một cơn mộng .

Nàng lời nào, chỉ lùi về ghế của . Ánh trăng hắt phòng soi thấu khuôn mặt Chu Hạnh, nàng tựa , chìm hẳn góc tối tĩnh mịch, lẳng lặng ngắm Lục Chước Quang. Mọi cảm xúc ngổn ngang đều dịu xuống ngay khoảnh khắc chạm ánh mắt y, giúp nàng đủ tỉnh táo để suy tính xem bây giờ chuyện với Lục Chước Quang .

Mệt mỏi là thật, nhưng niềm vui sướng trong lòng cũng hề giả. Sau khi trút bỏ gánh nặng, cho dù ba ngày nay Chu Hạnh từng nghỉ ngơi đàng hoàng, ngay lúc nàng vẫn cảm thấy nhẹ nhõm từng .

Trải qua một phen sóng gió nhọc nhằn, nàng kinh hãi hề nhẹ. Sự tức giận ngút trời cuộn trào trong tâm trí suốt mấy ngày qua, đáng nhẽ đến lúc bùng nổ dữ dội. Thế nhưng, nghĩ đến lúc Lục Chước Quang mới tỉnh , còn dăm câu tức đến mức ngất xỉu, Chu Hạnh cẩn thận hơn nhiều, nàng buông lời lẽ cay độc để tổn thương cái kẻ tính tình thì lớn mà lòng hẹp hòi nữa.

Nàng ôn hòa hỏi: “Chàng với ?”

Lục Chước Quang chầm chậm vươn tay, bắt lấy cổ tay nàng kéo về phía . Lực đạo lớn, nhưng Chu Hạnh ngoan ngoãn nương theo sức lực của y mà nhích gần. Sau khi nàng cúi sát qua, y bèn nâng tay lên, vươn về phía chiếc cổ thon dài của nàng. Đầu ngón tay y chút ấm áp, vẫn mềm mại như , luồn khẽ cổ áo, nhanh chạm tới một sợi dây mảnh đỏ.

Lục Chước Quang kéo sợi dây xem thử. Dưới lớp áo lụa bạc mềm mại, y phát hiện đó là ống Ngọc Trúc, mà vẫn là một đồng xu bằng đồng, khỏi thắc mắc hỏi: “Sao nàng đeo lên?”

Chu Hạnh kề sát gần, rõ mồn một hàng lông mi của y. Hàng mi vì mí mắt khép hờ nên phủ xuống một cách đầy ngoan ngoãn, trông phần vô tội. Một bụng những lời lẽ chua ngoa mà nàng tích tụ suốt mấy ngày nay lúc bỗng chốc tan biến trong câm lặng, bất giác khiến nàng hạ thấp giọng dịu dàng hẳn: “Chàng nghĩ thể an tâm thoải mái mà đeo lên thứ đồ đ.á.n.h đổi bằng cả một mạng ?”

“Thứ đó vốn dĩ là của nàng, chỉ vì đó vô tình rơi rớt tay , mà giữ gìn cẩn thận.” Lục Chước Quang cuối cùng cũng đề cao cảnh giác, ý thức Chu Hạnh thể đang ý định tính sổ, y vội : “Đó chẳng là di vật của cha nàng ? Bên trong còn đựng tro cốt của họ, chắc hẳn là thứ vô cùng quan trọng.”

“Nó quả thực quan trọng với .” Chu Hạnh cụp mắt, nhạt giọng đáp: “ nếu dùng mạng để đổi lấy nó thì dù là một dưng nước lã từng gặp mặt, cũng thấy đáng.”

Tuy y lựa chọn ống Ngọc Trúc giữa hai sự chọn lựa là vì thừa nghĩa phụ tuyệt đối sẽ giao phương t.h.u.ố.c giải vu độc thật cho , cũng vì sợ vuột mất cơ hội , nghĩa phụ sẽ đập vỡ ống Ngọc Trúc, triệt để hủy hoại chút kỷ niệm ít ỏi còn sót của Chu Hạnh với cha , nhưng lúc Chu Hạnh , ít nhiều cũng khiến Lục Chước Quang cảm thấy chút hụt hẫng. Nàng dường như chấp niệm quá sâu với ống Ngọc Trúc , thì nàng càng sẽ vui vẻ ấp ôm lấy nó ngực, hôn lên má y và mỉm lời cảm ơn.

Có vẻ như y lo chuyện bao đồng .

“Dẫu thì cũng lấy .” Lục Chước Quang cất lời khuyên nhủ, hi vọng nàng sẽ đeo nó lên, nhưng y cũng tỏ vẻ như đang kể công, đành ấp úng thốt lên: “Ừm... thứ đó giấu kỹ quá, khó tìm, cũng tốn chút công sức đấy.”

“Ta .” Chu Hạnh vuốt ve cổ tay y, đầu ngón tay theo những đường tĩnh mạch màu xanh mà lướt nhẹ: “Lúc đưa về, Ngỗi lão bảo hết t.h.u.ố.c chữa , định đem chôn luôn cơ đấy. Mang vết thương nặng thế , ?”

“Đến Triệu phủ.” Lục Chước Quang nhớ những việc , tự cho rằng thu xếp thỏa chuyện, chỉ là lúc về tính kế, đến nỗi hành động chẳng viên mãn cho lắm. Y thấu hiểu tính nết Chu Hạnh, nên vội vàng giải thích ngay: “ nàng yên tâm , gây phiền phức gì cho nàng , dọn dẹp sạch sẽ hết .”

Chu Hạnh chợt lặng thinh, đáp lời. Căn phòng chìm tĩnh lặng, thở của hai một sâu một cạn quyện . Lục Chước Quang thấy nét mặt nàng điềm tĩnh, cũng chẳng đoán tâm tư của nàng, bèn im bặt. Trong sự trầm mặc kéo dài đằng đẵng , y đầu ngắm ánh trăng ngoài cửa sổ, phát hiện nửa của đang trần trụi, thế là lẳng lặng kéo chiếc chăn mỏng lên đắp cho kín .

lúc , Chu Hạnh cuối cùng cũng thoát khỏi mớ suy tư ngổn ngang, cất lời: “Câu đó, rút .”

Sắc mặt Lục Chước Quang thoắt cái trắng bệch. Câu từng vắt ngang trong mộng, giáng cho y một đòn chí mạng giờ phút chính miệng Chu Hạnh thốt . Y cố gắng quan sát nét mặt Chu Hạnh, nhưng màn đêm che khuất dung nhan nàng, toát lên sự mờ ảo chẳng thể nào thấu.

Lời , còn thể rút ? Chu Hạnh rốt cuộc vẫn hối hận vì mời y Tái Bắc. Lục Chước Quang tự thấy bản chẳng sai điều gì, hiểu vì nàng rút lời hứa đó?

Tâm tư y rối bời, khí huyết cuộn trào, chỉ thấy lồng n.g.ự.c nhói đau âm ỉ. Y hé môi định nhưng chẳng thể thốt nên lời, đành từ từ nhắm nghiền hai mắt , giả vờ ngất xỉu để chấm dứt cuộc trò chuyện ngay tại đây.

Chu Hạnh thu trọn phản ứng của y đáy mắt. Lúc cãi vã ngày hôm đó nàng đang hừng hực cơn giận, để ý đến sắc mặt khác thường của Lục Chước Quang khi y thấy câu “Sẽ giữ một thể c.h.ế.t bất cứ lúc nào ở bên cạnh”. Giờ ngẫm , e là câu đ.â.m trúng tâm bệnh của y. Y mang vu độc trong , thể mất mạng bất cứ lúc nào, nên y mới sốt sắng truy hỏi cái họa ngầm trong miệng nàng rốt cuộc là thứ gì.

Chu Hạnh dĩ nhiên vẫn nhớ rõ câu trả lời của lúc . Lời đó hẳn là khiến Lục Chước Quang cũng chẳng hề dễ chịu, đến nỗi câu đầu tiên khi y mang Ngọc Trúc trở về là giải thích với nàng rằng y hề để cục diện rối rắm nào cần nàng dọn dẹp hộ.

Thế nhưng, điều chẳng càng chứng minh cho cái họa ngầm mà “ thể c.h.ế.t bất cứ lúc nào” mang tới ? Chu Hạnh sắp tên dọa cho hồn bay phách lạc , mấy ngày nay nàng chẳng ngơi nghỉ lấy một giây, cho dù là ngả lưng chợp mắt một lát lúc mệt mỏi kiệt sức, nàng cũng ác mộng bủa vây, hoảng hốt toát mồ hôi ướt đẫm cả .

nàng cũng ngộ , Lục Chước Quang ắt hẳn vu độc trong t.h.u.ố.c giải, thế nên mới mò đến Triệu phủ, giật bằng ống Ngọc Trúc khi c.h.ế.t.

Chu Hạnh hiện giờ đôi chút hoang mang, chẳng phân rõ rốt cuộc là vì Lục Chước Quang bình sinh quen thói đơn độc về lẻ bóng, sống c.h.ế.t đều chẳng cần ai tới can thiệp , là vì câu lỡ lời trong lúc nóng giận của nàng ngày hôm đó mà y lựa chọn giấu kín chuyện trúng vu độc.

Trong tim truyền đến một cơn đau nhói chua xót, châm chích từng trận râm ran. Nàng khuôn mặt đang giả vờ ngất xỉu của Lục Chước Quang, dùng chất giọng vô cùng chân thành thốt lên: “Xin . Trước đây ' thể c.h.ế.t bất cứ lúc nào chỉ rước đầy họa ngầm, sẽ để cục diện dở dang khó dọn dẹp' là sai , câu đó xin rút .”

Hàng mi Lục Chước Quang khẽ run rẩy, lát y mở bừng mắt, lẳng lặng ngắm nàng một hồi lâu, đoạn mới : “Lúc thấy nàng câu đúng , nhưng đây dẫu cũng là tú tài, tấm lòng bao dung rộng lượng, nên mới chấp nhặt với nàng đấy.”

Chu Hạnh bất giác bật . Đây là đầu tiên trong suốt mấy ngày qua nàng hé nở nụ , tâm tình dường như thả lỏng nhiều, bèn hùa theo trêu đùa: “Vâng, đa tạ tú tài lão gia khoan dung độ lượng, so đo tính toán với bách tính thấp cổ bé họng chúng .”

“Không chi.” Lục Chước Quang nhận lấy lời cảm tạ một cách đầy vô tư thoải mái, ánh mắt y lướt qua đồng xu đồng cổ nàng vài , lơ đãng lên tiếng: “Thế ống Ngọc Trúc ?”

Y vẫn lảng tránh chẳng nhắc tới cái mầm họa ngầm trong cơ thể, Chu Hạnh cũng đành truy hỏi thêm. Bởi lúc quả thật thích hợp để đỏ mặt tía tai cãi cọ ầm ĩ một trận. Sắc mặt y trắng nhợt trắng nhạt, bờ môi tái nhợt kém sắc, toát khí tức yếu ớt, tựa như khối ngọc sứ mỏng manh thể vỡ vụn bất cứ lúc nào, thế mà y cứ trao cho nàng ánh mắt ngập tràn hi vọng hết tới khác. Dù y thẳng mặt, Chu Hạnh cũng thừa y đang mong nàng đeo lên thứ đồ vật đ.á.n.h đổi bằng cả mạng sống .

Lục Chước Quang từ cõi c.h.ế.t trở về, dẫu là giật cái mạng từ tay Diêm Vương cũng chẳng ngoa. Không gì quan trọng hơn việc mong y mau chóng bình phục, thế nên Chu Hạnh đồng ý cho y đủ sự nhẫn nại và bao dung.

Nàng lôi ống Ngọc Trúc . Nó cọ rửa sạch sẽ, đó một sợi dây đeo mới. Khối ngọc thượng hạng, chỉ cần ánh sáng chiếu rọi là sẽ phát vầng sáng huỳnh quang tuyệt , toát lên vẻ lộng lẫy xa hoa. Chu Hạnh xích sát Lục Chước Quang, nhưng quàng vòng dây thắt cổ y.

Lục Chước Quang ngớ , trái tim bắt đầu đập thình thịch yên, thắc mắc hỏi: “Sao đưa cho ?”

Nàng nắm lấy tay Lục Chước Quang, mười ngón đan cài, lòng bàn tay áp sát , hệt như mang theo cái dáng vẻ một khi nắm lấy thì tuyệt đối sẽ buông : “Lục Chước Quang, bên trong Ngọc Trúc đựng tro cốt cha . Là họ phù hộ từ Tái Bắc sống sót bước , cũng bảo vệ vượt qua bao hiểm cảnh cửu t.ử nhất sinh. Giờ đeo nó cho , hi vọng cha trời linh thiêng cũng sẽ phù hộ ...”

Nói đến đây, Chu Hạnh cúi đầu. Đầu tiên, nàng đặt một nụ hôn lên khóe môi y, đó dùng chóp mũi cọ cọ nhẹ sườn mặt Lục Chước Quang, khẽ giọng thủ thỉ: “Hãy sống cho thật .”

 

 

Loading...