Lệch Nhịp (Tên gốc: Hoang Khang Tẩu Bản) - Chương 88: Khéo lập liên hoàn kế

Cập nhật lúc: 2026-09-04 04:22:05
Lượt xem: 76

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong kinh thành, vụ án oan của Hách Liên Khâm khiến dư luận xôn xao. Sau khi Lĩnh Vương phụng mệnh điều tra vụ án, Thôi Tuệ cũng ở bên hỗ trợ. Ban ngày, chạy chạy giữa Tam Pháp Tưy, bận đến mức chân chạm đất, chẳng thời gian tìm Chu Hạnh để hỏi chỉ thị tiếp theo.Thế nhưng Chu Hạnh luôn cách truyền khẩu tín đến bên cạnh , dẫu rằng chỉ vỏn vẹn tám chữ: “Trời hanh vật khô, cẩn thận củi lửa”.

Hắn và Chu Hạnh vốn chẳng thiết gì cho cam, nhưng thừa hiểu con tuyệt đối chuyện vô ích. Huống hồ hiện giờ kinh thành bao cặp mắt đang chằm chằm, để giấu kín tung tích, nàng tìm những qua đường chẳng liên quan để truyền tin, dù tra cũng tìm nguồn gốc. Đã tốn công tốn sức như , ắt hẳn mỗi thông điệp gửi đều mang theo mục đích và công dụng rõ ràng, thể nào chỉ đơn thuần nhắc đề phòng hỏa hoạn.

Cả đời Thôi Tuệ chút đỉnh thông minh thì đều dồn hết việc suy tính mấy chuyện vòng vèo lắt léo , nhưng nghĩ cạn nghĩ kiệt suốt hai ngày trời, vẫn chẳng hiểu nổi thâm ý của tám chữ . Hắn thầm than, Chu Hạnh lẽ nên chiếu cố những kẻ bớt thông minh hơn một chút thì mấy.

Sáng sớm hôm nay, Thôi Tuệ bắt đầu bận rộn. Cục diện quan trường xoay vần chớp nhoáng, phong thủy luân lưu chuyển, nay xoay đến chỗ Thôi Tuệ. Dạo Hoàng thượng trọng dụng, thể là rạng rỡ vinh quang, kéo theo đó là cái công việc béo bở mang tên “Đại tế” cũng phần tham gia.

Vì thọ thần của Hoàng đế sắp đến, bề tâm tổ chức linh đình nhưng sợ lời tiếng , đành mượn danh nghĩa cầu phúc cho thiên hạ bách tính để một buổi tế lễ quy mô hoành tráng, thực chất là để mừng thọ chính . Lục bộ khéo rập khuôn theo tâm ý bậc đế vương, ngay từ đầu bày tư thế phô trương phung phí. Chỉ riêng danh sách tế phẩm do Lễ bộ soạn dài dằng dặc đến tận hai cuốn sổ, rượu ngon ba mươi loại. Đây nào là tế tự, rõ ràng là một bữa yến tiệc xa hoa trụy lạc.

Cửa son rượu thịt ôi, ngoài đường đầy xác cóng!

Thôi Tuệ nhổ toẹt một bãi nước bọt bên đường, thầm mắng: Hôn quân!

Việc tế tự do Lục bộ chủ trì, chỉ phụ trách hỗ trợ giám sát. Sáng nay vội vàng chạy đến kho cất giữ tế phẩm, chẳng ngờ tới cửa đụng mặt Ngô Cát An. Thôi Tuệ cực kỳ kinh ngạc sự xuất hiện của tên thái giám , vội xoay xuống ngựa, sải bước tiến lên đón chào: “Ngô công công tới đây?”

Ngô Cát An đáp lễ, nét mặt thư thái, vô cùng thiện: “Hoàng thượng yên tâm, sợ đám hạ nhân bên trễ nải công việc nên đặc biệt sai đến xem xét. Thôi đại nhân hôm nay tới đây là việc gì thế?”

“Rượu dùng cho tế lễ chuyển tới một nhóm, đến để kiểm tra.” Thôi Tuệ dẫn lão trong, nhíu mày sầu não: “Công công đến thật đúng lúc. Hiện giờ Lễ bộ chuẩn xong danh sách tế phẩm, nhưng Hộ bộ kêu quốc khố cạn kiệt, sống c.h.ế.t cũng xuất ngần bạc, ép Lễ bộ cắt giảm. kỳ Đại tế Hoàng thượng vô cùng coi trọng, nếu thì đầu chúng đều rơi cả. Giờ hai bộ chẳng ai nhường ai, cãi cọ ỏm tỏi, ngài xem thế ? Có nên xin chỉ thị Hoàng thượng ?”

“Mấy chuyện đừng để Hoàng thượng bận tâm. Hộ bộ vẫn thường mượn cớ đó để trừ xén tiền lương, giam bổng lộc, cứ nhùng nhằng đến cuối cùng mới chịu nhả , tạm thời cứ để Lễ bộ lăn lộn .” Ngô Cát An lẽ ngày thường quá nhiều chuyện rắc rối vì tiền bạc, nên mí mắt cũng chẳng buồn nhấc lên, để việc mắt. Vừa , lão vẫy tay gọi đám thị vệ canh gác bên cạnh, chỉ những vò rượu xếp ngay ngắn trong phòng, trầm giọng căn dặn: “Trời càng lúc càng nóng, rượu xếp quá sát . Vừa nãy thấy chum nước ngoài sân cạn khô, lúc trời hanh vật khô, lỡ xảy hỏa hoạn, các ngươi ngay cả cơ hội chữa cháy cũng chẳng , lơ là đến thế? Tất cả cẩn thận một chút, đừng để xảy sai sót.”

Ngô Cát An tuy là thái giám nhưng hề ẻo lả bột sáp, lông mày rậm rạp toát lên vẻ khí, khi nghiêm giọng chuyện mang theo sự uy nghiêm đáng gờm. Đám thị vệ sợ hãi, rối rít thỉnh tội, hối hả gọi xách nước đổ đầy chum ngoài sân.

Thôi Tuệ im lặng một bên, thêm lời nào, nhưng cố kìm nén sự kinh ngạc trong mắt, âm thầm liếc Ngô Cát An một cái. Hắn chợt hiểu lý do vì hôm nay Ngô Cát An xuất hiện ở đây.

Chu Hạnh đúng là một kỳ nhân. Không ai trong lòng nàng rốt cuộc đang ủ mưu tính kế gì, bộ chi tiết của ván cờ từ đầu đến cuối chỉ một nàng rõ. Nàng chỉ phân công rành mạch ai việc gì, nhiệm vụ giao cho ai, ngoài chẳng bao giờ nhiều lời. Bởi , đến tận bây giờ Thôi Tuệ vẫn trong tay Chu Hạnh rốt cuộc bao nhiêu thể dùng, ở kinh thành nàng qua với những ai.

Đoạt quyền là chuyện lớn, chỉ dựa mấy lèo tèo bọn họ thì địch nổi mười mấy vạn cấm quân kinh thành. Trước đó Thôi Tuệ luôn đinh ninh rằng họ dựa các cựu thần bên ngoại của Lĩnh vương hoặc thế lực tàn dư của Đông Cung để t.ử chiến một phen, phần thắng thực chất chẳng bao nhiêu. nay xem chắc . Nếu sự trợ giúp của Ngô Cát An, cục diện sẽ khác biệt. Nội thần là gần gũi với Hoàng đế nhất, dẫu chỉ một thì tác dụng còn hơn ngàn vạn binh mã ngoài cung, huống hồ chi đây là Chưởng ấn thái giám.

Chu Hạnh thực sự khả năng hô mưa gọi gió thấu trời thế ? Nàng và Ngô Cát An cách xa vạn dặm, bắt liên lạc?

Đang lúc Thôi Tuệ chìm trong suy nghĩ, hai một vòng quanh nhà kho bước cửa. Ngô Cát An bỗng với : “Thôi đại nhân, xuất cung một chuyến chẳng dễ dàng gì, khó mà lúc nào cũng để mắt tới đám tế phẩm , đành phiền đại nhân lui tới thường xuyên hơn, đừng để lũ lười biếng hỏng chuyện, phá hỏng kỳ Đại tế.”

Thôi Tuệ gật đầu lia lịa, mang ý thăm dò hỏi: “Không ý của bề hiện giờ , kính mong Ngô công công chỉ điểm đôi chút.”

“Thôi đại nhân cần nghi ngờ, đúng như ngài nghĩ đấy.” Ngô Cát An giấu tay tay áo, híp mắt : “Mấy hôm Tư Thiên Giám dâng tấu tinh tượng đổi, Huỳnh Hoặc ngược, là điềm báo triều đình sắp loạn, thần t.ử mưu phản. Hoàng thượng vì chuyện mà lo lắng thôi, đêm đêm khó ngủ. Nếu kỳ Đại tế cho long trọng mặt, lẽ sẽ tạm thời giải tỏa ưu phiền trong lòng Hoàng thượng. Ta chỉ là kẻ truyền lời , chuyện vẫn trông cậy Thôi đại nhân tận tâm xử lý.”

Thôi Tuệ cúi đầu lắng , ghi tạc từng lời của Ngô Cát An lòng. Hắn định chắp tay lời tạ ơn, bỗng một tiếng rít gió chói tai vang lên, ngay đó là tiếng thị vệ hét lớn: “Đại nhân cẩn thận!”

Một luồng gió nhẹ xẹt qua mang tai, tiếp đó là tiếng “phập” trầm đục nổ . Thôi Tuệ sợ tới mức mặt mày tái mét. Hắn định thần , phát hiện một mũi tên từ b.ắ.n tới, ghim thẳng xe ngựa của Ngô Cát An. Đuôi lông chim vẫn còn đang run rẩy buộc một dải vải trắng bệch, dòng chữ bằng m.á.u đỏ chót bên sắc bén, dường như chứa đầy sự oán hận nặng nề: “Anh hồn chịu oan, c.h.ế.t nhắm mắt”.

Xung quanh lập tức trở nên hỗn loạn. Đám thị vệ chia hai nhóm, vài bao vây quanh Thôi Tuệ và Ngô Cát An để bảo vệ, còn tản tìm kiếm kẻ b.ắ.n tên.

Thôi Tuệ toát mồ hôi lạnh, giật lấy dải vải trắng nắm chặt trong tay, chợt nhận mũi tên hề đơn giản. Trông thì vẻ như nhắm b.ắ.n và Ngô Cát An, nhưng thực sự chuẩn xác đạt đến mức vi diệu, cắm đúng vị trí cách đều hai . Thôi Tuệ từng chứng kiến tài nghệ b.ắ.n tên xuất thần nhập hóa . Trong cái đêm sinh t.ử kinh hoàng hồi năm ngoái, chỉ với ba mũi tên tương tự, đó cứu mạng .

“Không cần đuổi theo.” Hắn gọi đám thị vệ , lệnh: “Các ngươi bảo vệ Ngô công công, hộ tống ngài hồi cung. Bản quan sẽ báo án.”

 

Ánh hừng đông hé rạng, kinh thành bắt đầu náo nhiệt trở . Khắp các ngõ hẻm phố xá đều là cảnh chen , tiếng rao hàng vang lên ngớt. Chu Hạnh lộn nhảy xuống từ một cây, tiện tay vứt bỏ cây cung mua tạm phố xuống đất, đồng thời hất chiếc mũ trùm đang đeo lưng lên, tấm màn che lấp khuôn mặt, thoắt cái nàng chìm giữa dòng ồn ã, tựa như con cá linh hoạt bơi lội tung tăng trong biển .

Đợi khi nàng về Phường Kim Ngọc, Tiền Bất Đoạn từ xa trông thấy, niềm nở chạy đón lấy chiếc mũ trùm từ tay nàng. Khoảng thời gian gác ở cửa là lúc Tiền Bất Đoạn vui sướng nhất, một là Lục Chước Quang rèn luyện hà khắc, hai là đầu hẻm náo nhiệt, nào là buôn bán, chọi gà, thêm dăm ba chuyện thị phi bêu riếu như cha chồng con dâu tòm tem, vợ chồng đ.á.n.h lộn... .

Tiền Bất Đoạn theo Chu Hạnh, hệt như chú cún nhỏ hưng phấn vẫy đuôi, xoay trái xoay hỏi: “Thiếu chủ, vết thương ở chân ngài ? Sao ngài đích thế? Mấy chuyện vặt vãnh cứ giao cho chúng thuộc hạ là mà.”

Chu Hạnh cũng giao cho họ lắm chứ, nhưng trong đám kẻ duy nhất chút tài b.ắ.n cung đang bệnh liệt giường ốm yếu, nàng sợ phái khác lỡ tay b.ắ.n c.h.ế.t luôn Thôi Tuệ Ngô Cát An thì hỏng, nên đành tự tay.

Nàng đẩy cửa bước , buột miệng đáp: “Nghỉ ngơi bao nhiêu ngày, đương nhiên là khỏe .”

Trong sân, đều mặt. Viên Sát xổm mái hiên bưng bát ăn cơm, Mạc Kinh Thu thì đang giúp Ngỗi Cốc Vũ phơi thuốc. Tiêu Thiệp Xuyên vẫn miệt mài sửa cây đàn nhị Yến Quyết dùng đao c.h.é.m đứt hôm , thỉnh thoảng lườm nguýt tên hung thủ đang chuyên tâm luyện công bên cạnh vài cái. Thấy Chu Hạnh về, tất cả đều bỏ dở công việc trong tay, đồng loạt gật đầu hành lễ.

Chu Hạnh đảo mắt một vòng thật nhanh, thấy . Nàng bước sân, xuống cạnh bàn đá, nước ấm áp nhanh chóng bưng lên. Nàng nhận lấy uống cạn một . Mạc Kinh Thu ân cần hỏi han vài câu về vết thương ở chân trái của nàng, hỏi xem hành động thuận lợi . Chu Hạnh đều trả lời, định chủ động mở lời , ngón tay nàng miết dọc theo miệng chén, tựa như đang chờ đợi điều gì.

Chờ mãi một lúc lâu cũng chẳng thấy ai chủ động nhắc tới, Chu Hạnh đành tự lên tiếng: “Chàng ?”

Tiền Bất Đoạn chầu chực bên cạnh lâu, thấy thiếu chủ cuối cùng cũng hỏi, lập tức sấn gần, thấp giọng báo cáo: “Chước Quang ca tức giận ạ.”

Chu Hạnh khó hiểu: “Chàng thế?”

Tính Lục Chước Quang tỉnh cũng năm ngày. Hôm đó, tự tay Chu Hạnh đeo ngọc trúc lên cổ y, y ấp úng nửa ngày trời chẳng câu nào hồn. Thêm nữa vết thương nặng bủa vây, tinh lực cạn kiệt, nhanh y ngủ . Mấy ngày nay y vẫn luôn chú tâm dưỡng thương, còn Chu Hạnh bận rộn chính sự, sớm về khuya, thế nên cơ hội hai gặp thực nhiều.

Có điều mấy khác đều rành rẽ rằng trong lúc dưỡng bệnh y phép tức giận, vả cũng chẳng ai rước cái tội danh chọc c.h.ế.t y, nên phần lớn đều nhẫn nhịn. Ngay cả Viên Sát, kẻ thói quen mồm mép chua ngoa, cũng chẳng buồn chọc ngoáy. Ai ngờ nàng mới ngoài một buổi sáng, thói cũ tái diễn. Thảo nào lúc nàng bước , cả đám im thin thít như gà thiến, thì là đang đợi nàng về thăng đường xử án đây mà.

Tiền Bất Đoạn thưa: “Sáng nay thức dậy, Chước Quang ca phơi nắng, lấy giấy mực sân tập . Viên ca ngang qua bảo lãng phí đồ , chữ mang cho ch.ó xem, ch.ó cũng mù mắt. Hai cãi hai câu, Chước Quang ca bèn ôm n.g.ự.c về phòng .”

Chu Hạnh liếc mắt, về phía Viên Sát đang chồm hỗm mái hiên.

“Nói thật mà cũng cho hả? Lão t.ử sống nửa đời , đất vàng vùi đến nửa cổ , trong miệng chẳng nổi mấy lời nịnh bợ dối trá .” Viên Sát lùa một ngụm cơm, phồng má biện bạch, nhịn nhịn, cuối cùng vẫn kìm : “Chữ của ai thấy mà chê ? Lại còn dùng giấy mực thượng hạng. Theo thấy, lấy cành cây quẹt đất vài đường cho , đúng là tốn công vô ích.”

Chu Hạnh chỉ thấy đau cả đầu. Ông trời chứng, lời của Viên Sát thực sự lấy nửa chữ hư ngôn. Có lẽ vì ở biên ải hiếm khi thấy giấy mực xịn, trẻ con tập chữ dùng cành cây cháy xém hoặc nồi, Viên Sát thấy mấy tờ giấy Tuyên Thành trắng như tuyết đầy những nét chữ hệt như bùa vẽ của quỷ, chắc hẳn cũng thấy xót xa trong lòng.

con Lục Chước Quang , bình sinh hai thứ tuyệt đối thể mạo phạm: một là chữ của y, hai là cái danh phận tú tài của y. Y coi những thứ như bảo vật, sức duy trì bảo vệ vô cùng tích cực. cũng , y luôn chăm chỉ tập như , mà giữ một kiểu chữ hoắc suốt bao nhiêu năm, nghĩ cũng chẳng dễ dàng gì.

Chu Hạnh đắn đo suy nghĩ, quả thực thể phân xử vụ , bèn xua tay cho bọn họ tự lo việc của , còn nàng dậy bước phòng Lục Chước Quang.

Căn phòng lớn, nhưng vị trí cực kỳ . Cả hai mặt Đông Tây đều mở cửa sổ, sáng bừng rạng rỡ suốt cả ngày. Vả y thói quen đốt hương, bất kể lúc nào bước , trong khí đều ngập tràn hương thơm khiến sảng khoái tinh thần.

Lúc Lục Chước Quang đang bậu cửa sổ phía Đông, mái tóc đen dài xõa tung tùy ý lớp áo trắng tinh nhuốm bụi trần, tạo nên sự tương phản đen trắng vô cùng sắc nét. Ánh mặt trời chói chang phủ lên y, phác họa đôi mày thanh tú, từ suối tóc đen cho đến vạt áo tuyết trắng, vạn vật tựa như đều phát sáng lấp lánh.

Ống ngọc trúc cổ y, Chu Hạnh vẫn giấu kín trong cổ áo, giờ đây y cứ khăng khăng để lộ ngoài lớp áo, cho tất cả cùng chiêm ngưỡng.

Với đôi tai ch.ó thính nhạy của y, ắt hẳn y là đầu tiên trong sân Chu Hạnh về tới, nhưng tiếng bước chân nàng phòng mà y vẫn buồn ngẩng đầu lên, giả bộ chú tâm cuộn sách tay. Cái dáng vẻ xem chừng chẳng giống chỉ đang giận dỗi Viên Sát thôi , e là giận lây sang cả nàng , chắc mẩm cho rằng nàng thiên vị, bao che cho thuộc hạ.

Chu Hạnh y vài , cũng vội sấn đến chuyện. Nàng bước gần bàn, rút một tờ giấy thư, đó tự tay mài mực. Tiếng cọ xát lạo xạo vang vọng trong căn phòng tĩnh lặng. Lục Chước Quang ngẩng đầu lên , thấy Chu Hạnh xuống cầm bút, bắt đầu nghiêm túc chữ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lech-nhip-ten-goc-hoang-khang-tau-ban/chuong-88-kheo-lap-lien-hoan-ke.html.]

Chu Hạnh mà chịu chữ thì dễ. Lần y những con cá muối ươn hung tợn đập cho một trận, còn trúng độc mù dở hai mắt suýt Chu Hạnh đ.â.m lủng ngực, giờ vì bênh vực tên thuộc hạ mồm mép của nàng mà nàng tung chiêu . Lục Chước Quang nảy sinh bất mãn. Chu Hạnh chẳng buồn để ý đến y, cứ bước cửa là tịt ở đầu bàn bên . Y chờ mãi một lúc lâu chẳng thấy nàng cất lời, bắt đầu chút bồn chồn yên.

Đầu tiên, y tạo vài tiếng động sột soạt, đó dậy dạo trong phòng. Đi tới lui đến bên cạnh bàn, ánh mắt dừng trang giấy của Chu Hạnh, chỉ thấy những con chữ phiêu dật, thanh thoát múa lượn giữa nét mực, chẳng hề gò bó trong khuôn thước, cũng chẳng hề lộn xộn rối rắm, quả thực là tuyệt bút hiếm .

Vừa mới lướt hai cái, Chu Hạnh ngừng bút, kẹp tờ giấy đưa cho y.

Lục Chước Quang nàng một cái, nhận lấy xem thử, phát hiện đó là một câu thơ tình nàng ngang nhiên sửa : “Có một , văn nhã tuấn tú. Tình cờ gặp gỡ, thỏa mãn lòng .” Y đ.â.m kịp trở tay. Tài t.ử giai nhân đất kinh kỳ vốn tính tình hàm súc kín đáo, cái thói hư tật động tí là thơ tình, nhất thời cũng nên gì. Y nuốt nước bọt ực một cái, gấp tờ giấy : “Chu cô nương quả là tài văn chương xuất chúng.”

Chu Hạnh dường như chỉ đợi câu , lười nhác ngả : “Vậy chẳng khéo , nhớ Lục tú tài từng thích một nữ t.ử bụng đầy thi thư, giờ hợp ý với sở thích của Lục tú tài chứ?”

Lục Chước Quang một tay cầm sách, một tay vân vê bức thư, hồi lâu nên lời. Y đăm đăm đôi mắt đang tủm tỉm của nàng. Có một khoảnh khắc y hệt như kẻ bất cẩn dẫm hụt bước, đó chìm lỉm trong đó, khiến tứ chi y gông cùm trói buộc, trái tim cũng chìm sâu ngập lối, vùng vẫy chẳng nổi nữa.

“Chàng học chữ, thể dạy . Hồi nhỏ vì chuyện luyện chữ mà ăn bao nhiêu cái bạt tai thước kẻ đấy.” Chu Hạnh đưa tay giật lấy cuốn sách tay y, lật lật một cách hờ hững. Nhìn kỹ mới thấy chữ trong cuốn sách vô cùng lưu loát, mạnh mẽ như Giao Long uốn khúc, chút tương đồng với nét chữ của nàng. Nàng lật đến trang đầu tiên, ở góc trang tìm thấy hai chữ: Lục Trì.

Cuốn sách tuổi đời từ lâu, nhưng gìn giữ vô cùng cẩn thận, trang giấy hề sứt mẻ gì, chỉ nét chữ phai màu. Chu Hạnh phần cảnh giác với cũng mang họ Lục , linh cảm đây là trùng hợp, bèn hỏi: “Đây là của ai?”

Lục Chước Quang hồn, chậm rãi từ tốn gấp tờ thư, tiện tay nhét tay áo, ôn tồn : “Hồi bé một tên ăn mày ven đường nhặt về, gọi lão là lão Lục. Trước lão gặp chuyện gì mà tay c.h.é.m đứt, dùng sức. Lúc dạy chữ, ngay cả cành cây lão cầm cũng vững, thế mới dạy nét chữ hiện tại của . Trước khi c.h.ế.t lão mới cho , lão tên thật là Lục Trì, biểu tự Hoài Tiêu. Khi lớn lên dò la nhiều , mới lão là Tô Châu, năm xưa đến kinh thành để thi Điện. Lão mắc tội liên lụy cả gia đình, nhà tan cửa nát nhiều năm. Sau cũng chỉ tìm ở mấy thư phòng tại Tô Châu vài cuốn cổ tịch mà lão chép để kiếm thêm tiền trang trải cuộc sống.”

“Ta cũng từng cố gắng thử xem , nhưng thế nào cũng học nét chữ khi tay lão đứt. Thế là đành luyện nét chữ mà lão dạy .” Ánh mắt Lục Chước Quang chút thẫn thờ, tâm trí dường như về nhiều năm , dửng dưng đến mức chẳng mảy may để tâm: “Lão c.h.ế.t sạch sẽ gọn gàng, thứ duy nhất để cho chỉ là một đồng tiền xu và nét chữ .”

Chu Hạnh trầm ngâm . Đột nhiên nàng dậy cầm xấp giấy chồng chất bàn lên, xem xét từng tờ một. Đó đều là thành quả tập luyện vất vả của Lục Chước Quang sáng nay. Tuy Viên Sát chê , y cũng vứt bỏ mà để bừa bộn bàn.

Trước đây nàng chỉ nghĩ Lục Chước Quang cứ hễ cầm bút lên là vẽ bậy vẽ bạ, hệt như cái dáng vẻ vẽ bùa xong lập tức xách hàng yêu trừ ma. Hiện giờ mới phát hiện y quả thật đang nghiêm túc luyện chữ, từng trang từng trang đều mô phỏng kiểu chữ kỳ quái của lão Lục .

Bỗng dưng nàng cảm thấy tội ngập đầu, nhất là khi nhớ cái cảnh nhạo chữ y bằng cây bút kẹp trong móng bò. Nàng càng cảm thấy cái thứ gọi là lương tâm trong lồng n.g.ự.c đang nện cho thổ huyết tơi bời, lên án: “Thôi xong, xong thật , cho mi cái tội nhạo , chuyến mi hại c.h.ế.t, mất mạng luôn đây .”

Thời gian và con đều mải miết trôi về phía , nhưng luôn một phần những nuối tiếc khắc cốt ghi tâm níu chặt , bất đắc dĩ trong quá khứ. Sự kỳ quặc của Lục Chước Quang thật khác , y cố chấp giữ những thứ đó, dẫu rằng vì thế mà đời chê.

Chu Hạnh đặt xấp giấy xuống, bước đến mặt Lục Chước Quang, nắm lấy tay y, đầu ngón tay vô thức miết nhẹ lên khớp xương của y, im lặng . Lục Chước Quang cụp mi nàng, ánh mắt lướt từ lông mày nàng xuống, cẩn thận đoan trang tỉ mỉ. Đôi mắt nàng tựa như phủ lên một lớp cảm xúc mơ màng, thấp thoáng mơ hồ. Trong khoảnh khắc nàng phòng , Lục Chước Quang dễ dàng thấu tâm tư của nàng, y khẽ thì thầm: “ thực điều chẳng giữ gì cả, đúng ?”

Một hồi tĩnh mịch dài đằng đẵng trôi qua, Chu Hạnh mới cất lời, thấp giọng : “Từ nay về sẽ ai chê chữ của nữa, hứa đấy.”

Đôi mắt đen nhánh của Lục Chước Quang gợn lên một nụ cực kỳ tinh vi, y chậm rãi cúi đầu xích gần nàng. Chu Hạnh cảm nhận ý niệm của y, khi thở nóng rực phả mặt, nàng vòng tay qua cổ y kéo xuống, ngửa đầu đón lấy đôi môi y, hai quấn quýt bên .

Trong sân vẫn là cảnh ai nấy tất bật công việc. Viên Sát ăn xong cơm đang huấn luyện con Hắc Vũ, Tiền Bất Đoạn thì cặm cụi giặt giũ. Tên thiên tài kiếm tiền bao thầu bộ việc giặt giũ áo ngoài của với giá mười văn một bộ. Cánh cửa phòng im lìm nãy giờ bỗng dưng mở , Chu Hạnh từ bên trong bước , tất cả đồng loạt về phía nàng.

Khuôn mặt nàng vẫn xanh xao như lệ thường, nhưng đôi môi hồng hào căng mọng hơn lúc mới , tôn lên vẻ rạng rỡ đầy sinh khí cho đôi lông mày và ánh mắt, tràn ngập sức sống tươi mới. Lục Chước Quang thì đẩy cửa sổ phía Tây, chống tay bên cửa sổ ngoài, vẻ mặt thanh thản thư thái, chắc mẩm bực tức tiêu tan.

Tiền Bất Đoạn dâng lên một nỗi kính phục vô ngần, chỉ cảm thấy đời chẳng còn chuyện gì mà thiếu chủ giải quyết nổi. Đang mải suy nghĩ, chợt thiếu chủ gọi, vội vàng chùi tay cho sạch nước chạy tới. Thấy Chu Hạnh đưa cho một mảnh giấy nhỏ dài, bên là nét chữ đích nàng : “Kính vấn an Công gia, nay đang thiếu lợi khí, xin mượn bảo đao dùng một lát.”

Chu Hạnh căn dặn: “Đợi mực khô, kiếm cái ống trúc cuộn , vài ngày nữa đem gửi đến phủ Vinh Quốc công.”

Tiền Bất Đoạn lĩnh mệnh, hỏi: “Thiếu chủ, Vinh Quốc công liệu cho chúng mượn ?”

Chu Hạnh khẽ nheo mắt, nở một nụ nhạt, thản nhiên khẽ hừ: “Lão già đó cáo già lắm, lão lý do gì để cho mượn, hơn nữa với tình cảnh của lão hiện giờ, nào còn đường lui để lựa chọn.”

Tiền Bất Đoạn hỏi nhiều nữa, lắc lắc cho khô nét chữ nhét ngực, tìm ống trúc để đựng giấy. Chu Hạnh chắp tay mái hiên, dõng dạc : “Các ngươi giãn gân giãn cốt cho kỹ , chớ để võ công hao mòn. Mấy ngày nữa lúc động thủ tung hết mười phần công lực, để đám ở kinh thành mở mang tầm mắt xem bản lĩnh chúng rèn luyện nơi biên ải Tái Bắc là thế nào.”

Mấy đồng thanh đáp: “Rõ.”

Chu Hạnh ngập ngừng chốc lát, giọng trầm xuống vài phần: “Từ nay về cấm tất cả nhạo chữ của Lục Chước Quang.” Nàng sang Viên Sát, nghiêm khắc : “Nhất là ngươi. Trước tha tội đ.á.n.h roi cho ngươi là dung túng cho ngươi nội đấu. Cái tật ăn vô duyên của ngươi mà sửa, tất sẽ nghiêm trị tha.”

Viên Sát vô cùng xót xa cái điệu bộ thiếu chủ tên yêu nhân mê hoặc, nhưng dám lời, cúi đầu lí nhí: “Thuộc hạ ghi nhớ.”

Khi gã ngẩng đầu lên, vặn thấy kẻ họ Lục đang dựa bên cửa sổ, bộ dạng bệnh tật chống cằm xem trò vui. Chạm ánh mắt của gã, tên đó bèn nhếch mép, lười biếng một cái, miếng ngọc trúc cổ áo xanh biếc chói lóa.

“Yêu nhân! Tên gian tặc mê hoặc lòng , đồ hồ ly tinh đội lốt da bóng bẩy!” Viên Sát thầm rủa xả trong bụng.

 

Trong khi đó, ở một nơi khác, từ khi Thôi Tuệ đến kinh triệu nộp tấm lụa trắng bằng máu, liên tiếp mấy ngày liền vài quan chức nhận mũi tên do âm hồn đưa tới. Từ bậc lão thần lục tuần cho tới đám thanh niên tài tuấn mới tuổi hai mấy, nhưng chẳng ai kẻ nào tài nghệ thần thông quảng đại đến mức chẳng một ai bắt , khiến các quan chức chỉ ôm dòng huyết tự đến báo án.

“Anh hồn chịu oan, c.h.ế.t nhắm mắt.” Ai xong cũng câu ám chỉ ai. Ngay cái thời khắc điều tra lật bản án hàm oan của Hách Liên Khâm, mũi tên bay nhà kẻ nào, kẻ đó ắt sạch sẽ. Thế là buổi thượng triều, vài vị đại thần cứ nhắc đến chuyện là nước mắt ròng ròng, than vãn già con nhỏ, quan liêm khiết một mực, thề non hẹn biển rằng từng tham gia hãm hại Hách Liên Khâm.

Huống hồ hết tháng Sáu là sắp tới tháng âm khí nặng nhất trong năm , âm hồn tới âm hồn lui, gọi đến gọi cũng khiến cảm thấy bất an.

Mà kẻ thực sự nắm rõ Hách Liên Khâm c.h.ế.t thế nào, quan chức nào nhúng tay như Hoàng đế lẽ nào đang giở trò đằng ? Lão mười mấy ngày Triệu Chấp tìm thấy tung tích con gái của Hách Liên Khâm, còn dẫn theo ít phủ binh lùng bắt, cuối cùng mất tích để dấu vết, sống thấy , c.h.ế.t thấy xác. Nghĩ nghĩ , chắc là con ranh đó may mắn trốn thoát, đang gây phong ba bão táp trong thành.

Hoàng đế nổi trận lôi đình, vô cùng bất mãn với cách hành xử của Triệu Chấp. Dẫu thì tuổi cũng lớn , việc ngày càng kém cỏi, còn cứ khư khư ôm lấy quyền hành chịu buông, quả thật giống hệt cái gai nghẹn nơi cổ họng lão.

Có kẻ cố tình lôi chuyện của Hách Liên Khâm ánh sáng, mượn cớ đó để mưu phản. Chuyện b.ắ.n lén thể để Tam Pháp Tư điều tra. Chỉ cần Tề Huyên tra mãi kết quả, dẫu lời đồn ầm ĩ đến cũng vô dụng, bằng chứng chứng minh Hách Liên Khâm hàm oan, lão vẫn thể nhân cơ hội nhổ sạch cái gai trong mắt cái đinh trong thịt mang tên Tề Huyên.

Sau khi bãi triều, Hoàng đế cho cung nhân lui hết, triệu tập Long Ảnh Vệ ẩn nấp trong bóng tối, hạ lệnh: “Ngươi dẫn theo hai mươi tinh nhuệ tới gần nhà các đại thần mai phục, lôi cổ kẻ núp trong bóng tối b.ắ.n tên cho trẫm. Kẻ ranh mãnh, thích giở trò khôn vặt, chắc chắn sẽ bỏ cuộc dễ dàng . Các ngươi bắt thì c.h.é.m c.h.ế.t tại chỗ, mang đầu về đây.”

Năm xưa khi Tề Huyên trở về từ Đan Ngọc, dẫn theo một tên huyện lệnh tên Lữ Hồng. Mặc dù tên đó xử tử, nhưng trong lúc thẩm vấn, từng khai Đan Ngọc một thế lực bí ẩn trộn phố chợ. Trong đó một tên là Chu Hạnh, những lai lịch bất minh, còn tỏa vẻ kỳ quái, dường như quan hệ dính líu với nhiều phe phái. Khi Hoàng đế chuyện, phái Long Ảnh Vệ điều tra, theo dấu vết tìm đến tận Linh Kinh.

Những cao thủ trong hàng ngũ Long Ảnh Vệ vốn chẳng nhiều nhặn gì, đến Linh Kinh cũng chỉ phái mười tinh nhiệm vụ, cứ ngỡ ngần là đủ để nhổ tận gốc rễ . Ai ngờ cuối cùng chỉ đúng một về. Hôm nay Hoàng đế xuất hai mươi tinh , coi như điều động bộ lực lượng tinh nhuệ nhất của Long Ảnh Vệ, cũng là nể mặt Hách Liên Khâm lắm , nể cái danh “hổ phụ sinh hổ tử”.

Khuôn mặt lão toát lên vẻ thâm hiểm tàn độc, trầm giọng : “Từ trăm năm nước khi gia tộc Hách Liên còn nhập Đại Tề truyền thống nuôi dưỡng t.ử sĩ, trướng nó hẳn là vài kẻ bản lĩnh. Theo dõi sào huyệt của chúng, đuổi cùng g.i.ế.c tận.”

Long Ảnh Vệ tuân lệnh, đó hai mươi tên tinh nhuệ dẫn theo mười mấy thuộc hạ lặng lẽ xuất cung, tới vùng ở xung quanh những dinh thự của đại thần “âm hồn tiễn” viếng thăm. Long Ảnh Vệ giỏi về ngụy trang ẩn nấp, hơn nữa còn phương thức báo tin riêng biệt, trong bán kính ngã tư quanh mỗi vị trí mai phục của họ đều cài cắm mật độ mật thám vô cùng dày đặc. Điều giúp họ thể truyền tin với tốc độ nhanh nhất khi phát hiện mục tiêu để hội họp ngay tắp lự.

Động viên nhân lực đông đảo như , đủ để cam đoan chỉ cần kẻ đó lộ diện, lập tức sẽ khóa mục tiêu.

Quả nhiên ngoài dự đoán, đầy hai ngày , nàng ló mặt gần Triệu phủ.

Đó là một cô nương khá trẻ trung, đôi mày toát lên sự điềm tĩnh sâu thẳm, đôi mắt màu nâu và ngũ quan sắc nét khiến nàng trông như mang dòng m.á.u ngoại tộc, khi cảm xúc thì mang vài phần sắc sảo. Nàng mặc thường phục màu xanh, mái tóc dài búi lên một cách qua loa tùy ý, những sợi tóc lòa xòa bay trong gió, chân mang một đôi giày sờn cũ, từ đầu đến chân chẳng lấy một thứ đồ mới tinh tươm nào. Dùng cụm từ “xuề xòa, màng hình thức” để hình dung về nàng thì quá đỗi chuẩn xác, duy chỉ chiếc nhẫn ngọc ban chỉ đeo ngón cái tay là chói lóa bắt mắt.

Nàng đường hoàng lộ diện, chẳng hề ý định ngụy trang trốn tránh. Vì Triệu phủ canh gác vô cùng nghiêm ngặt, nàng đến quá gần mà leo lên một cây cổ thụ ở đằng xa. Một lát , một mũi tên lông chim từ tán cây rậm rạp vút bay ngoài, ngẫu nhiên b.ắ.n trúng ngay búi tóc của tên thị vệ gác cửa. Dải lụa trắng chữ m.á.u dán chặt mặt tên thị vệ, dọa sợ c.h.ế.t khiếp, hét toáng lên.

Bọn thị vệ Triệu phủ lập tức cảnh giác, tản tìm kiếm bốn bề, thấy nàng nhẹ nhàng nhảy xuống từ cây, quăng cây cung xuống đất, dáng thoăn thoắt hòa đám đông.

Long Ảnh Vệ tức tốc xuất kích, truyền đạt đặc điểm nàng cùng hướng tẩu thoát cho mật thám để báo tin cho đồng bọn. Chưa đầy nửa khắc đồng hồ, bộ binh lực Long Ảnh Vệ rầm rập hội tụ về con phố nàng trốn thoát, tạo thành thế vây hãm, chỉ đợi thăm dò sào huyệt của nàng là lập tức bắt gọn mẻ lưới.

 

Loading...