Lệch Nhịp (Tên gốc: Hoang Khang Tẩu Bản) - Chương 9: Sinh Đán Tịnh Mạt
Cập nhật lúc: 2026-09-01 00:16:53
Lượt xem: 172
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Suốt cả ngày, Thôi Tuệ chỉ cặm cụi trong huyện nha sắp xếp hồ sơ vụ án. Ngài cẩn thận xem xét từng tình tiết trong vụ mưu sát Hứa Phụng cũng như các văn thư trong thời gian ông tại nhiệm, và phát hiện một sự thật vô cùng quỷ dị.
Hứa Phụng thời trẻ vốn là một nhân vật lẫy lừng ở chốn kinh kỳ, xuất danh môn, từ nhỏ học tập tại Quốc T.ử Giám. Con đường quan lộ của ông cứ thế thăng tiến ngừng cho đến khi lên chiếc ghế Thái phó của Thái tử, trở thành cánh tay đắc lực một phò tá Trữ quân. Tình cảm giữa ông và Tề Huyên vô cùng sâu đậm. Trong triều, mỗi khi nhắc đến ông , quần thần ai hết lời ngợi ca, khâm phục học vấn uyên bác và phẩm cách cao khiết .
Thế nhưng, qua những ghi chép lưu trong hồ sơ, Hứa Phụng hiện lên như một kẻ hành xử quái gở.
Ngay năm đầu tiên đến Đan Ngọc nhậm chức, chỉ vì sở thích cá nhân, ông hạ lệnh đập nát sân khấu kịch trăm năm tuổi, đuổi cổ bộ các gánh hát và ban lệnh cấm diễn kịch trong thành. Sau đó, ông còn bới móc đủ thứ tội danh để trừng trị mấy gia đình giàu . Dẫu , khi Thôi Tuệ đối chiếu sổ sách, phát hiện gia sản lẽ tịch thu sung công của những hộ cắt xén một nửa, khớp với con ghi chép lúc xét nhà. Cũng từ đó, tòa phủ ba gian rộng lớn, vô cùng bề thế của Hứa Phụng xây lên giữa thành, ông thậm chí còn nạp thêm một kỹ nữ lầu xanh về .
Nếu Hứa Phụng chỉ đơn thuần là một viên quan bất nhân, một chồng bất nghĩa thì cũng đành. đằng , ông vô cùng cần mẫn với chính sự.
Ông từng nhiều đích vi hành xuống phố xá, mở trường học để trẻ em nghèo cắp sách đến trường. Ông còn sửa đổi quy định đơn khi kiện cáo, bất cứ ai oan khuất đều thể đ.á.n.h chiếc trống lớn nha môn. Hơn thế, ông còn mạnh tay trấn áp đám trộm cướp, phàm là kẻ tác oai tác quái đều chịu hình phạt nặng nề hơn, con trai gã địa chủ họ Vương c.h.é.m đầu thị chúng giữa phố vốn chẳng là trường hợp đầu tiên.
Nếu năm xưa Hứa Phụng mang tội giáng chức, nếm đủ đắng cay ở Tái Bắc nên tính tình đổi lớn thì chuyện vẫn thể thông. nếu ông nhờ cậy việc bao che việc , ăn hối lộ, bẻ cong pháp luật để sống sung sướng, tìm cách về kinh thành phục chức để hưởng phú quý hơn ?
Đan Ngọc vốn là một vùng đất xa xôi, nghèo nàn, vơ vét thế nào cũng chẳng mấy đồng. Huống hồ mùa đông ở đây khắc nghiệt thường bão tuyết, mùa hè đổ lửa thỉnh thoảng xảy đại hạn, là chốn bồng lai tiên cảnh để an dưỡng tuổi già. Chẳng hiểu vì cớ gì Hứa Phụng khước từ việc khôi phục chức vị, khăng khăng xin nhậm chức Huyện lệnh ở cái chốn khỉ ho cò gáy .
Thôi Tuệ lật lật tập hồ sơ đến mấy bận. Dùng xong bữa trưa, nhớ gã địa chủ họ Vương mất con trai còn đang trong đại lao, ngài bèn sai đưa thẩm vấn.
Lão địa chủ họ Vương với mái tóc rối như tổ quạ, bước cửa quỳ sụp xuống đất, cha gọi kêu oan. Từ ngày đứa con trai cưng c.h.é.m đầu, lão đau buồn quá mà ngã bệnh, bẹp giường suốt mấy ngày liền. Mãi mới hồi phục chút xíu, mới lết khỏi nhà dạo mấy bước, nha dịch xông tới tận nơi tóm cổ đưa đến đây, khép lão tội cấu kết với thổ phỉ mưu hại Hứa Huyện lệnh.
Lão địa chủ họ Vương mếu máo khai rằng, dẫu cho lão cả trăm lá gan lão cũng chẳng dám mưu hại quan lớn. Mấy lời đồn đại lão từng lên núi Thiên Lộ tìm thổ phỉ là vô căn cứ, là rắp tâm vu khống.
Thôi Tuệ vỗ bàn một cái “chát”, nghiêm giọng vặn hỏi: “Lẽ nào chuyện bách tính trong thành đồn đại ngươi từng là kết nghĩa với bọn sơn tặc cũng là vu khống nốt?”
Vương địa chủ sụt sùi: “Đại nhân chỗ tường tận! Năm xưa bọn giặc cướp hoành hành bá đạo, tác oai tác quái trong thành, đám dân đen tiểu thương chúng thảo dân yên ăn thì chỉ còn cách định kỳ nộp phí bảo kê cho chúng. Lũ thổ phỉ chỉ cần nhận tiền là rêu rao ngoài rằng chúng là kết nghĩa. Thảo dân chỉ là kẻ ăn lương thiện an phận thủ thường, dám xưng gọi với phường ác tặc đó? Hơn nữa mấy năm , khi Hứa tri huyện đuổi cổ chúng khỏi thành, thảo dân tuyệt giao với bọn chúng, tội danh thực sự là vu khống nhắm thảo dân mà!”
Thấy lão cứ gào t.h.ả.m thiết, cái giọng khàn khàn như cọ xoong cứ gào lên inh ỏi, quanh quẩn cũng chỉ mấy câu “Thảo dân oan quá”: “Thảo dân đáng thương quá”, khiến hai tai Thôi Tuệ ù . Ngài bèn sai đưa những kẻ khác trong nhà họ Vương lên thẩm vấn.
Đám gia nô nhà họ Vương vốn đều là kẻ nhát cáy, chỉ hù dọa vài câu khai tuốt tuồn tuột như trút đậu khỏi ống tre, chẳng giấu giếm nửa lời.
Tuy Vương địa chủ khai thật lòng, nhưng cái c.h.ế.t của Hứa Phụng quả thật chẳng dính dáng gì đến lão.
Nhiều năm , tên quả thực cắt m.á.u ăn thề, kết bái khác họ với đầu sỏ sơn tặc. Về Hứa Phụng đến Đan Ngọc, bắt tay trừng trị đám hào phú quan hệ mật thiết với thổ phỉ. Vương địa chủ vì tránh mũi nhọn đành tạm thời tuyệt giao với chúng.
Chỉ là khi sóng yên biển lặng, Vương địa chủ nối tình xưa thì bên phớt lờ. Dù lão sai mang thư từ, lễ vật đến bao nhiêu , tất cả đều trả về nguyên vẹn.
Mấy hôm Vương địa chủ mất con, trong lòng ôm hận, định bụng vét sạch gia tài lên núi Thiên Lộ thuê sát thủ tìm Hứa Phụng báo thù. lão lượn lờ chân núi Thiên Lộ mấy vòng cũng chẳng đợi bọn chúng đoái hoài tới, đành ngậm ngùi bỏ về.
Nói tóm , mấy năm nay Vương địa chủ tìm đủ cách nối liên lạc với sơn tặc nhưng bao giờ thành công. Vì , chuyện lão cấu kết với sơn tặc mưu hại Hứa Phụng chắc chắn là giả.
Thôi Tuệ dốc sức hệ thống thông tin thu thập trong ngày thành tài liệu ghi chép. Đến tận khuya khoắt mới tất thì hộ vệ theo sát cũng lúc trở về, báo cáo nhất cử nhất động của Tề Huyên và Triệu Khác.
Bắt đầu từ lúc sáng sớm hai gặp gỡ Chu Hạnh, đó thẩm vấn ở lầu xanh, tiếp ứng với Lữ Hồng, ngóng ở sòng bạc, khám nghiệm t.ử thi tại nghĩa trang, kết thúc bằng việc ăn tối cùng Đại đương gia sơn tặc. Cả một ngày dài, mấy họ chạy đôn chạy đáo, lo liệu ít việc.
Thôi Tuệ cẩn thận lắng , đến khi hộ vệ dứt lời, ngài mới đăm chiêu phán một câu: “Triệu Khác quả nhiên ý ngáng đường Lĩnh Vương điều tra.”
Hộ vệ hạ giọng hỏi: “Đại nhân ?”
“Lời của Tú bà thanh lâu liên đới vô trọng sự, đưa bà về tra vấn cẩn thận là lẽ đương nhiên. Thế nhưng mặt ngăn cản, mà tới bữa tối khăng khăng đòi bắt gã sơn tặc vốn chỉ đang trong diện tình nghi. Thử hỏi giữa một kỹ nữ thanh lâu và một tên sơn tặc hung hãn, ai dễ đối phó hơn?”
Thôi Tuệ gõ nhẹ những ngón tay xuống mặt bàn, phân tích: “Tên chủ sòng bạc bảo gian phu việc nhưng thường xuyên đến đ.á.n.h bạc, qua ai cũng thấy điểm đáng ngờ. Thế mà Triệu Khác bỏ ngoài tai, chỉ chăm chăm soi mói tác phong của Hứa tri huyện. Rốt cuộc là tên công t.ử của Triệu Thủ phụ ngu , thiếu não, đang cố tình chọc giận Lĩnh Vương để đ.á.n.h lạc hướng? Còn nữa, cái tên Lục tú tài theo sát , đến cả Triệu Thủ phụ cũng hết mực trọng dụng, thể là hạng giá áo túi cơm chỉ mọt sách? Bọn chúng chẳng qua đang diễn tuồng giả điên giả dại mà thôi.”
Ngài đưa mắt ngọn nến le lói, buông tiếng thở dài: “Đan Ngọc quả nhiên uẩn khúc. Mới ngày đầu đặt chân đến lộ bao nhiêu chuyện tày đình. Chuyện thần hồn quỷ quái tạm gác một bên, nào là tham ô ở Đại vận hà Linh Châu, nào là kẻ vô danh tiểu lén lút cất giữ vàng thỏi, thêm đám sơn tặc đáng ngờ núi. Xét tình hình hiện tại, cái c.h.ế.t của Hứa Phụng hẳn là tâm điểm cốt lõi.”
Hộ vệ dò hỏi: “Có cần thư cấp báo cho Ngự sử đại nhân ?”
Thôi Tuệ đáp ngay mà dậy, chậm rãi bước đến bên cửa sổ, đẩy nhẹ. Gió rét rít gào lùa , vài ngọn đèn thưa thớt, những bông tuyết nhỏ bé bay lả tả rơi lên mặt ngài, tan thành giọt nước trượt theo khuôn mặt trẻ tuổi.
Thôi Tuệ xuất bần hàn, gia cảnh sa sút. Ngài Tả Đô ngự sử của Đô Sát Viện một tay bồi dưỡng, nay trở thành tâm phúc.
Vẫn nhớ đêm hôm , Tả Đô ngự sử đích đến thăm, cùng ngài thắp đuốc thức trắng đêm trò chuyện. Tả Đô ngự sử khẳng định cái c.h.ế.t của Hứa Phụng nhiều khuất tất, việc Triệu Thủ phụ nằng nặc đòi can dự ắt hẳn là vì Đan Ngọc đang che giấu những điều mờ ám thể đưa ánh sáng.
Triệu Thủ phụ và Tả Đô ngự sử vốn chia bè kết phái đối trọng triều đường. Vì bất đồng chính kiến, cuộc minh tranh ám đấu giữa họ kéo dài bao năm từng ngừng nghỉ. Ngay khi tin Triệu Thủ phụ phái con trai đến Đan Ngọc điều tra, Tả Đô ngự sử liền lập tức sắp xếp cho Thôi Tuệ theo.
Bởi thế, ngay từ đầu mục đích của Thôi Tuệ là truy xét chân tướng cái c.h.ế.t của Hứa Phụng, mà là lật tẩy xem đám nhà họ Triệu rốt cuộc đang ấp ủ mưu đồ gì trong hồ lô. Mặc dù đó từng đảm đương nhiệm vụ thế , nhưng đối thủ chỉ là một tên công t.ử chỉ ăn chơi trác táng, ngài tự tin dư sức đối phó.
“Không cần, cứ để mắt đến Triệu Khác , xem rốt cuộc che giấu điều gì.” Ngài xoay bả vai để nới lỏng cánh tay cứng đờ, hỏi: “Vương gia hiện đang ở ?”
Hộ vệ đáp: “Ở nghĩa trang.”
“Vương gia tôn sư trọng đạo, điều thể lượng thứ. Tuy nhiên, tình cảm thường hỏng việc lớn. Đã bao nhiêu năm trôi qua mà ngài vẫn học cách hỉ nộ bất hình vu sắc.” Thôi Tuệ nghĩ cảnh Tề Huyên nổi trận lôi đình với Phùng Tông đêm qua, liên tục thở dài: “Ngươi một chuyến, khuyên giải Vương gia bớt đau buồn, chớ nên quá bi thương.”
Tuyết nhỏ bay đầy trời, gió lạnh cuồng nộ gầm thét, va đập cửa lớn cửa sổ tạo những âm thanh rít lên tiêu điều.
Tề Huyên trở về nơi ở mà khi rời tửu lâu liền lập tức đến thẳng nghĩa trang. Đêm khuya thanh vắng, thị vệ canh gác bên ngoài, trong phòng chỉ còn một ngài. Ngọn lửa nến trắng chập chờn nhảy múa, hắt bóng ngài lúc tỏ lúc mờ, phảng phất qua trong nhà quàn tĩnh mịch.
Tề Huyên cỗ quan tài, trong lòng dâng lên một cỗ oán hờn. Thầy của ngài, một vị minh triết tài đức vẹn , học phú ngũ xa, xuất từ danh môn vọng tộc. Tuy cả đời cần kiệm thanh liêm, những năm cuối đời còn giữ uy phong thuở nào, nhưng cũng đến mức lúc c.h.ế.t đặt trong cỗ quan tài tồi tàn đến . Đồ tế lễ cũng chỉ vỏn vẹn một con gà và vài chiếc màn thầu, nghèo nàn đến tội nghiệp.
Mười hai năm , ngài vu oan mưu hại Tiên đế, vì thế mà phế truất ngôi vị Thái tử, giam cầm ở Hối Quá cốc. Ngày hôm lạnh lẽo hệt như hôm nay, tuyết lớn mù mịt, thầy trải qua một cơn bạo bệnh vẫn chống gậy gỗ, lặn lội đạp lớp tuyết dày từng bước tiến đến hiên nhà ngài. Cách một khe cửa, những giọt lệ già nua lã chã tuôn rơi.
Đến tận bây giờ Tề Huyên vẫn khắc sâu như in, ông : “Chuyến Tái Bắc ngàn dặm xa xôi, e rằng thần thể thường xuyên đến thăm hỏi Điện hạ, mong hãy bảo trọng thể. Dẫu xa cách kinh thành núi non nghìn trùng, nhưng lão phu hễ còn một thở, nhất định sẽ truy lùng bằng kẻ hãm hại Điện hạ. Chỉ mong một ngày Điện hạ hàm oan giải, ngẩng cao , thầy trò sẽ tái ngộ chốn Đông Cung.”
Từ năm lên năm, Tề Huyên bái Hứa Phụng thầy. Từ đó về , đạo lý đối nhân xử thế, học vấn trị quốc an dân, tư tưởng quan thương xót lê dân, cùng cách hiểu về những phẩm chất cao thượng, phong thái bậc quân t.ử và tấm lòng bác ái độ lượng đời , đều là nhờ mười mấy năm Hứa Phụng lấy gương dạy dỗ, từng chút một uốn nắn nên con ngài.
Chính nhờ câu “sẽ tái ngộ chốn Đông Cung” , suốt mười hai năm qua Tề Huyên luôn c.ắ.n răng chịu đựng, gắng gượng lăn lộn sinh tồn, nếm đủ đắng cay tủi nhục cũng chịu bỏ cuộc. Ngờ gặp qua khe cửa ngày hôm đó, là cuối cùng hai thầy trò âm dương cách biệt.
Nay đến Đan Ngọc, ai ai cũng với ngài rằng Hứa Phụng là tên tham quan bẻ cong luật pháp, phẩm hạnh đê tiện, là kẻ ác giả ác báo, c.h.ế.t hết tội.
Tề Huyên khẽ vuốt ve con ngựa gỗ chạm trổ nhỏ xíu trong tay, linh cữu, đăm đăm khuôn mặt đầy gió sương của vị lão giả . Lòng ngài đau như cắt, hai hàng lệ nóng ứa , kìm khẽ thì thầm: “Thầy, đây là hình phạt mà dành cho con ?”
Tuyết ở Đan Ngọc rơi thật dữ dội, chỉ mới nửa khắc đồng hồ trút xuống như lông ngỗng bay, phủ lên mặt đất một lớp mây mềm mại trắng ngần. Dưới màn đêm, huyện nha đèn đuốc sáng trưng. Từ trong phòng Triệu Khác vang tiếng đàn réo rắt du dương êm tai.
Mỹ với nhan sắc trầm ngư lạc nhạn, ngọc thủ nhẹ khảy dây đàn. Triệu Khác đưa tay vuốt ve chuỗi hạt, cúi đầu nhắm mắt trầm ngâm. Hai bên trái lượt là Lục Chước Quang đang sách ánh đèn, và Lý Ngôn Quy với khuôn mặt vô cảm.
“Lũ rùa đen vương bát đản , đúng là chuốc cho chúng một đống rắc rối.” Triệu Khác xoa xoa huyệt thái dương phàn nàn. Hắn mắc chứng đau nửa đầu bẩm sinh, hễ suy nghĩ quá độ là tái phát, đau đến mức chỉ hận thể đập đầu tường. Giọng bực dọc thấy rõ: “Thế tên ngỗ tác moi móc cái gì ?”
Lý Ngôn Quy lấy từ trong tay áo một vật, mở lớp vải bố bọc bên ngoài, để lộ một chiếc bình sứ chừng tấc vuông, đáp: “Cái bình sứ mổ lấy từ bụng của Hứa đại nhân .”
Triệu Khác cầm lấy đồ vật, kịp mở thì ngoài cửa vang lên tiếng động nhẹ. Hắn gọi một tiếng: “Trường Lạc.”
Mỹ ngừng gảy đàn, dậy mở cửa. Một tên thị vệ mang theo những bông tuyết vụn vai vội vã bước , cúi hành lễ: “Đại nhân, thuộc hạ đến của Vương gia một bước, tên Trâu Nghiệp nhà. Thuộc hạ lục soát kỹ lưỡng, tìm thấy một cái hộp giấu trong vách ngăn bí mật gầm giường .”
Nói xong, gã dâng chiếc hộp lên. Mỹ Trường Lạc đón lấy, mang đến bên Triệu Khác tiện đà gọn lòng : “Nặng quá, trong rốt cuộc đựng thứ gì ?”
Chiếc hộp khóa, nhưng chỉ thấy Trường Lạc dùng hai ngón tay búp măng vặn một cái, chốt khóa lập tức gãy đôi. Nàng lật nắp lên, bên trong là những viên đá đen ngòm, to nhỏ đủ cỡ. Nàng bĩu môi hờn dỗi: “Tưởng gì, hóa chỉ là mấy cục đá rách.”
Triệu Khác trầm mặt: “Nàng kỹ xem, đây là đá ?”
Trường Lạc bốc thử một cục nhỏ, đưa ánh nến soi. Ánh sáng lấp lánh phản chiếu từ bên trong khiến nàng kinh ngạc kêu lên: “Là vàng.”
Triệu Khác siết chặt viên vàng trong tay, khóe môi cong lên nụ lạnh: “Phụ quả nhiên liệu sự như thần, kẻ đang lợi dụng cái c.h.ế.t của Hứa Phụng để âm thầm khuấy nước đục. Bọn chúng chuẩn kỹ lưỡng, giăng sẵn bẫy chờ chúng sa chân . là đến đón năm mới cũng để cho yên .”
Trường Lạc thừa hiểu những thứ vàng thỏi xuất hiện lúc chỉ mang đến trăm bề tai hại chứ chẳng lợi ích gì, vô cùng nguy hiểm. Nàng ôm khư khư chiếc hộp, đề xuất: “May mà Công t.ử quyết đoán, đoạt hộp vàng một bước, nếu hậu quả khôn lường. Tuyệt đối thể để đám Lĩnh Vương thấy thứ , là để đem tiêu hủy ngay.”
“Hoảng cái gì, cục diện mắt vẫn trong lòng bàn tay . Vài con tôm tép nhãi nhép thể lật tung sóng gió, cớ tự rối loạn trận cước? Đống vàng thỏi giữ , tự khắc chỗ dùng.” Triệu Khác mở nắp chiếc bình sứ tay. Bên trong cuộn tròn một tờ giấy. Hắn lấy trải phẳng, đập mắt là hai câu thơ: Hải áp trúc chi đê phục cử, phong xuy sơn giác hối minh.*
*Tạm dịch là Biển đè nhành trúc cong thẳng, gió thổi ngọn núi tối sáng - Ý chỉ vượt qua gian nan sóng gió cũng sẽ tới ngày tươi sán.
“Thơ đấy chứ.” Trường Lạc dậy vòng phía , dịu dàng xoa bóp đầu cho Triệu Khác, nhoẻn miệng quyến rũ: “Hứa Phụng vì Lĩnh Vương quả là nhọc lòng ít, cái bình sứ to thế mà cũng nuốt trôi.”
“Làm trò giả thần giả quỷ, tưởng c.h.ế.t một tên Huyện quan tép riu là thể lật án cũ năm xưa ?” Hắn nhạt, tiện tay vứt tờ giấy lên bàn, nhắm mắt hưởng thụ sự hầu hạ: “Hôm nay để cho Tề Huyên nắm bắt quá nhiều thông tin, thể để điều tra tiếp. Nếu moi móc chuyện mấy năm , cả và ngươi đều chẳng quả ngọt mà xơi . Phái canh giữ nhà Trâu Nghiệp, hễ ló mặt là diệt khẩu ngay, đừng cho bọn chúng cơ hội.”
Trường Lạc tuy ban ngày theo điều tra, nhưng Lý Ngôn Quy kể cũng hiểu đại khái tình hình. Nàng : “Đã nhúng tay thao túng, chỉ g.i.ế.c Trâu Nghiệp e là đủ, sợ nhất là Tề Huyên sẽ truy sát đến cùng ở Đan Ngọc. Mấy hôm nay gặp mặt đều dây mơ rễ má với Chu Hạnh. Ả cố ý ở giữa dẫn dắt, chắc chắn là ngoài cuộc. Theo thấy, chi bằng diệt khẩu luôn cả ả cho xong chuyện.”
“Tề Huyên gì gan rút củi đáy nồi? Ở nhà còn vợ dại con thơ mong về ăn tết, dọa dẫm vài câu là sợ mất mật ngay.” Triệu Khác tỏ vẻ bận tâm: “Chu Hạnh chẳng qua chỉ là ả tiện dân lầu xanh mạt hạng, lấy tư cách chuyện đại sự triều đình? Chắc chỉ là quân cờ kẻ khác sai bảo. Hơn nữa, cái kiểu nịnh hót ton hót của ả cũng cùng một giuộc với thằng Lữ Hồng, gì e ngại. Nghi ngờ ả , chi bằng chuyển sự chú ý sang tên Phùng Tông, kẻ mời ả đến, khi còn khả nghi hơn.”
Hôm nay Triệu Khác gặp quá nhiều , đầu óc chỉ cần lơi lỏng một chút là rối tung rối mù. Vô khuôn mặt lướt qua trong tâm trí, đoán chắc kẻ sắp xếp từ , cũng kẻ chỉ lợi dụng.
Sau một hồi sàng lọc suy tính, mới : “Mấy chuyện nhất định thoát khỏi bàn tay của Đô Sát Viện. Thôi Tuệ e rằng là kẻ đầu sỏ thao túng, nên hôm nay mới cố tình cùng chúng để rũ sạch quan hệ. Phái đến sòng bạc bám đuôi, hễ biến thì bẩm báo ngay. Chúng cứ án binh bất động xem Thôi Tuệ giở trò gì. Nếu quá ngáng đường thì cho yên nghỉ luôn ở Đan Ngọc khỏi về. Dù đất hoang ở đây cũng nhiều, thêm một nấm mồ cho cũng chẳng chật chội gì.”
Lý Ngôn Quy gật đầu, Trường Lạc hùa theo: “Nói chí , Công t.ử quả nhiên túc trí đa mưu.”
Duy chỉ bên cạnh là im thin thít, bộ dạng dửng dưng như ngoài cuộc.
Triệu Khác liếc , khuôn mặt chẳng còn vẻ nhiệt thành xưng gọi như lúc sáng, hạch sách: “Đêm qua khi về phòng ngươi gì?”
Lục Chước Quang buồn ngẩng đầu: “Luyện chữ.”
Khóe miệng Triệu Khác giật giật: “Ngươi việc gì ích chút ? Ta thấy ả Chu Hạnh vẻ nhắm trúng ngươi đấy, lẽ dùng . Lần gặp mặt, ngươi tỏ thiết với ả một chút, đừng giữ bộ mặt lạnh tanh nữa. Vì chuyện chính sự, nhẫn nhịn chút ?”
Lục Chước Quang đáp, chỉ nét mặt là đủ đồng tình.
Thái độ đủng đỉnh của khiến Triệu Khác nổi điên, bắt bẻ: “Ta đang chuyện với ngươi, ngươi cứ chằm chằm cái cuốn sách nát gì? Lẽ ngươi mà trả lời chứ!”
Lục Chước Quang từ từ ngẩng đầu lên. Hắn sở hữu một khuôn mặt tuấn tú nhã nhặn, khóe môi khẽ cong, dẫu biểu cảm gì vẫn mang theo nét nhàn nhạt: “Triệu Khác, vẻ như ngươi luôn quên mất rằng, khuôn mặt của ngươi chẳng gì đáng để chiêm ngưỡng cả.”
Quả thực khác một trời một vực với vị Lục tú tài dịu dàng nhã nhặn ban ngày.
“Ngươi!” Triệu Khác vỗ bàn phắt dậy.
Đây là màn kịch quen thuộc xảy . Lý Ngôn Quy và Trường Lạc quá rành rẽ cách xử lý, đồng thanh khuyên can: “Công t.ử bớt giận.”
Sắc mặt Lục Chước Quang vẫn như cũ, cho rằng điều gì mạo phạm, cũng chẳng mảy may e ngại cơn thịnh nộ của Triệu Khác.
Tuy nhiên, Triệu Khác cũng phần e dè . Nhất là khi đang ở ngoài, càng nên mất mặt Lục Chước Quang. Hắn trừng mắt một hồi lâu, cuối cùng cũng nuốt cục tức xuống, xua tay đuổi khách: “Ra ngoài hết !”
Lục Chước Quang gập sách , dứt khoát lên lưng bước . Thân phận của khác hẳn hai . Từ thuở thiếu thời, Triệu Thủ phụ nhận nghĩa tử, đặt tên là Lục Liễm. Vì , về mặt vai vế ngang hàng với Triệu Khác, chứ thuộc hạ. Chẳng qua để tiện bề hành sự, bên ngoài mới xưng danh là môn khách.
Bên ngoài, tuyết trắng trải một lớp lụa bạc khắp mặt đất. Tuyết vẫn rơi lả tả, Lục Chước Quang che ô chậm rãi bước , để một hàng dấu chân. Lý Ngôn Quy hành lễ lui , thấy bóng dáng lẫn trong màn tuyết, bèn xách đèn lồng ba bước gộp hai chạy theo đuổi kịp, sánh bước cùng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lech-nhip-ten-goc-hoang-khang-tau-ban/chuong-9-sinh-dan-tinh-mat.html.]
Chỗ ở của hai trong huyện nha, để tiện việc họ thuê riêng một ngôi nhà trong thành, nên tiện đường cùng .
Lục Chước Quang hề ý định chia sẻ chiếc ô giấy với khác. Vừa bước khỏi huyện nha, Lý Ngôn Quy dính đầy tuyết, như khoác một bộ áo trắng. Hắn đột nhiên lên tiếng hỏi Lục Chước Quang: “Ngươi cái thế nào về chuyện xảy hôm nay?”
Chẳng từ bao giờ, Lục Chước Quang thó một khối vàng thỏi nhỏ xíu. Lúc , đang mải mê vân vê nó trong tay quan sát, chẳng buồn trả lời câu hỏi mà buông thõng một câu chẳng ăn nhập gì: “Các gánh hát mới lập, đều một cái quy củ gọi là 'Phá Đài'.”
Lục Chước Quang mê xem kịch là chuyện bí mật gì. Những lúc rảnh rỗi, thường chạy đến các rạp hát ở kinh thành để kịch. Có khi còn nổi cáu vì mua vé, thậm chí ngay cả ngày xuất phát rời kinh, cũng bắt đến tận rạp hát chờ rước .
Lý Ngôn Quy thắc mắc: “Chuyện đó thì liên quan gì đến điều hỏi?”
Lục Chước Quang tiếp tục rù rì: “Nghi thức phá đài đòi hỏi c.h.ặ.t đ.ầ.u một con gà trống, rải đầy gạo mì và đồng xu xuống đất. Sau đó, hai con quỷ hắc bạch sẽ dạo quanh đài để xua đuổi tà uế, cầu mong các buổi biểu diễn suôn sẻ, phát tài phát lộc.”
Lý Ngôn Quy sững , lập tức hiểu ẩn ý. Những gì Lục Chước Quang miêu tả hệt như hiện trường án mạng của Hứa Phụng. Tên phu canh dọa c.h.ế.t khiếp cũng từng khai rằng tận mắt thấy một Hắc một Bạch sai chạy khỏi Hứa phủ. Trùng khớp với nghi thức phá đài đến kỳ lạ.
Lục Chước Quang: “Có kẻ lấy nơi Hứa Phụng bỏ mạng sân khấu, cử hành nghi thức phá đài, kéo rèm vén màn, diễn cho chúng xem một tuồng kịch .”
Lý Ngôn Quy: “Là ai?”
“Đừng há mồm là hỏi.” Lục Chước Quang liếc một cái: “Động não mà suy nghĩ xem hôm nay ngươi chạm mặt những ai.”
Thế là Lý Ngôn Quy bắt đầu vắt óc suy nghĩ. Muốn diễn xướng, ắt thể thiếu các vai Sinh, Đán, Tịnh, Mạt, Sửu*. Nếu tính từ lúc bước thanh lâu sáng nay, những họ gặp qua như Tú bà xinh Đào Anh, lão bản bảnh bao Tiêu Thiệp Xuyên, ngỗ tác già Ngỗi Cốc Vũ, thủ lĩnh sơn tặc vạm vỡ Viên Sát, ngẫm kỹ , thế mà khớp đến ngờ với từng vai diễn.
*Sinh, Đán, Tịnh, Mạt, Sửu là cách gọi năm loại vai diễn trong hí khúc truyền thống Trung Hoa.
Dưới ánh đèn lồng, Lý Ngôn Quy chằm chằm khối vàng lấp lánh tay Lục Chước Quang. Hắn chợt nhận rằng, ban nãy ở mặt Triệu Khác, Lục Chước Quang cố tình giấu nhẹm chuyện , khiến Triệu Khác đoán mò sai hướng. Rõ ràng là rắp tâm sắp đặt.
Lý Ngôn Quy giật thót nhận mắc mưu, bắt đầu nghi ngờ ban nãy Lục Chước Quang cố tình rề rề để chờ đuổi kịp.
Triệu Khác vốn mắc bệnh bẩm sinh nên đ.â.m tính nết độc đoán chuyên quyền, ngoan cố bảo thủ, chẳng dính dáng gì đến chữ “Khiêm” trong biểu tự của . Nếu giờ bảo rằng những suy luận khi nãy đều là sai bét, e là đêm nay chẳng yên .
Lý Ngôn Quy lâm thế tiến thoái lưỡng nan, nên hỏi tiếp cũng là một vấn đề. Nhìn Lục Chước Quang thâm sâu khó dò, càng thấy gương mặt thật đáng ghét.
Lục Chước Quang đợi một lát, quả nhiên cất tiếng thúc giục: “Sao gì?”
Trong lòng Lý Ngôn Quy âm thầm so sánh giữa Lục Chước Quang và Triệu Khác, thấy Lục Chước Quang vẫn khó đối phó hơn, bèn tiếp tục hỏi: “Nếu bọn họ thực sự cùng một hội một thuyền, kẻ nào là kẻ cầm đầu?”
“Ngươi bao giờ câu 'Vô Sửu bất thành kịch'* ? Trong một gánh hát, vai Sửu luôn đóng vai trò nòng cốt, công phu điêu luyện, vị thế chót vót, thường là thống lĩnh cả gánh hát.” Lục Chước Quang thản nhiên đáp: “Vai Sửu của vở kịch lớn , từ sớm gặp mặt chúng .”
*Không vai Sửu thì thành vở kịch.
Lý Ngôn Quy: “Ngươi ám chỉ Phùng Tông ?”
“Không.” Lục Chước Quang rũ mắt, nhớ cảnh tượng trong phòng bao tửu lâu tối nay. Kẻ say khướt đó ngã nhào , đôi tay an phận sờ soạng loạn xạ. Đôi tay lạnh ngắt như tay c.h.ế.t, gần như cảm nhận chút ấm nào.
Thế nhưng, đôi mắt màu hổ phách thoạt như say bét nhè, ánh lên vẻ tỉnh táo lạ kỳ.
“Là Chu Hạnh.”
Tuyết lớn xóa nhòa huyện Đan Ngọc, phố xá một bóng qua , tối đen như mực. Hai thị vệ xách đèn lồng hộ tống Chu Hạnh tới Phong Nguyệt Lâu vẫn còn sáng đèn.
Chu Hạnh say lảo đảo, bước thấp bước cao, đế giày đạp lên lớp tuyết dày cộp khiến cả nàng trông cao thêm một đoạn. Nàng ngoài cửa giũ nhẹ gót giày, rủ rê hai thị vệ trong vài chén hẵng . Bọn họ vội vã về phục mệnh nên xua tay từ chối.
Chu Hạnh cũng chèo kéo, móc một mảnh bạc vụn dúi tay thị vệ, hì hì: “Trời lạnh quá, giữ hai vị nữa, đường cẩn thận nhé.”
Dứt lời, nàng uốn éo như con cá chạch lủi tọt thanh lâu. Hai thị vệ rời ngay mà thò đầu ngó nghiêng, lén lút quan sát.
Chỉ thấy Chu Hạnh thiết vô cùng với các cô nương ở đây. Suốt dọc đường , nàng liên tục chào hỏi hết đến khác, vuốt ve má cô một cái, nhéo eo cô một cái. Lúc lên lầu còn tiện tay đỡ lấy một cô nương suýt trượt ngã, tiện tay nhét cho một quả nho, nàng tươi roi rói như hoa nở mùa xuân.
Cái điệu bộ giống hệt như kẻ chìm đắm trong chốn tiêu kim lộng ngọc từ nhiều năm, chút men rượu lên não là vui quên lối về, mặc sức phóng túng suốt đêm dài, đắm chìm trong chốn phong nguyệt vô biên.
Thị vệ chỉ thở dài than trách phận đồng nhân bất đồng mệnh, thu hồi ánh mắt thèm thuồng, đội gió tuyết về phục mệnh.
Khóe miệng Chu Hạnh vẫn treo nụ cà lơ phất phơ, ồn ào đùa cùng các cô nương thẳng lên tầng hai, về phía góc khuất vắng vẻ nhất.
Nơi ngăn cách bởi một cánh cửa hành lang. Vừa bước qua, âm thanh huyên náo ồn ào như chặn . Tiếng đàn hát, tiếng đùa tắt lịm, đó là tiếng cãi cọ từ trong phòng vọng .
“Ngày nào ngươi cũng cắm đầu nghiên cứu mấy thứ t.h.u.ố.c kỳ quái gì? Đã thấy chế loại nào ích .”
“Có tin cho gà mái nhà ngươi uống một bát là tịt ngòi đẻ trứng nào nữa ?”
Có tiếng can ngăn: “Đừng ầm ĩ nữa, khẽ tiếng thôi.”
Lại kẻ kéo nhị hồ ảo não đứt ruột gan, sầu t.h.ả.m bi ai, khiến chỉ chọc mù hai tai để đổi lấy sự bình yên.
Khi Chu Hạnh đẩy cửa bước , đống âm thanh hỗn tạp đồng loạt tắt ngấm. Hơi ấm phả mặt mang theo hương thơm nhàn nhạt, nàng hít sâu vài c.h.ử.i thề: “Lạnh c.h.ế.t , ông trời c.h.ế.t giẫm định trút bao nhiêu trận tuyết nữa đây, đóng băng đến c.h.ế.t ?”
Tất cả đồng loạt dậy, cúi đầu bày tư thế nghênh đón cung kính: “Thiếu chủ.”
Đào Anh vội vàng tiến tới, vắt kiệt chiếc khăn nóng từ chậu nước đưa cho nàng lau mặt lau tay, tiện bề khoác thêm một chiếc áo choàng lông cừu lên nàng. Đồng thời nhét tay nàng một chiếc lò sưởi tay ấm áp, giúp nàng rũ sạch những vụn tuyết vương tóc, ân cần hỏi han: “Khuya khoắt thế , bảo mấy tên quan sai đó đưa xe ngựa chở cô về.”
“Đường xa xôi gì cho cam, bước hai bước là tới.” Chu Hạnh chẳng mảy may bận tâm, thẳng lên chiếc ghế đặt ở vị trí cao nhất, thả phịch m.ô.n.g xuống, oặt ẹo như kẻ xương dựa lưng ghế, tiện tay xua xua. Thấy , những còn trong phòng mới chịu xuống.
Dọc theo hai bên chiếc bàn dài là Tiêu Thiệp Xuyên ôm nhị hồ tra tấn lỗ tai khác; Đào Anh ngược xuôi tất bật khuyên can giảng hòa; Viên Sát với con vẹt lông đen đậu vai; và Ngỗi Cốc Vũ bày la liệt đủ loại thảo d.ư.ợ.c mặt.
Bọn họ hẹn mà cùng chìm tĩnh mặng, đăm đăm Chu Hạnh.
Chu Hạnh hớp một ngụm nóng súc miệng, xua bớt mùi rượu hăng nồng, uống thêm một ngụm nữa. Hơi ấm trôi từ cổ họng xuống dày, lan tỏa theo mạch m.á.u khắp tứ chi trăm mạch, dần dần tan chảy những mảnh băng giá buốt thấm sâu tận trong xương tủy. Những ngón tay tưởng chừng tê cóng nay cũng dần tìm chút cảm giác, cơ thể dần ấm lên.
Vừa ngẩng mắt lên, nét mặt xu nịnh, bợ đỡ ban ngày tan biến. Cốt cách tiểu thương chốn thị tỉnh cũng rũ bỏ sạch trơn. Đôi mắt nâu ánh đèn trở nên vô cùng sắc sảo, lạnh lùng, tĩnh lặng như mặt hồ: “Mọi vất vả , để một tin .”
Ánh mắt nàng lướt qua từng gương mặt, giọng điệu nhạt nhẽo: “Chúng đụng kẻ trong nghề .”
…
Chú thích Tiêu Đề (E hốt baidu ạ):
“Sinh, Đán, Tịnh, Mạt, Sửu” là cách gọi năm loại vai diễn (hành đương) trong hí khúc truyền thống Trung Hoa.
1.Sinh (生): các vai nam. Có thể chia thành:
Lão sinh (老生 / Tu Sinh): chủ yếu đóng các bậc đế vương và nam giới trung niên, cao tuổi học thức, phong nhã, yếu mềm.
Tiểu sinh (小生): nam giới trẻ tuổi, tuấn tú.
Võ sinh (武生): các chiến tướng dũng mãnh hoặc hùng hào kiệt chốn giang hồ. Võ sinh chia thành trường kháo võ sinh và đoản đả võ sinh.
Hồng sinh (红生): lão sinh vẽ mặt đỏ, tiêu biểu như Quan Vũ.
Oa oa sinh (娃娃生): các vai trẻ em.
2.Đán (旦): các vai nữ, gồm:
Chính đán (正旦 / Thanh y): phụ nữ đoan trang, thanh nhã.
Hoa đán (花旦): thiếu nữ ngây thơ, hoạt bát hoặc phụ nữ trẻ tính cách đanh đá, mạnh mẽ.
Võ đán (武旦): phụ nữ giỏi võ.
Lão đán (老旦): phụ nữ lớn tuổi.
Thái đán (彩旦): các nhân vật mang tính hài hước.
Đao mã đán (刀马旦): phụ nữ trẻ hoặc trung niên tinh thông võ nghệ.
Hoa sam (花衫): kết hợp đặc điểm biểu diễn của Thanh y, Hoa đán, Võ đán và Đao mã đán.
3.Tịnh (净): thường gọi là Hoa kiểm (花脸), tức các vai đặc điểm nổi bật là vẽ mặt bằng các loại mặt nạ màu sắc. Chia thành:
Chính tịnh (正净 / Đồng chùy hoa kiểm): trung thần, lương tướng.
Phó tịnh (副净 / Giá t.ử hoa kiểm): những nhân vật thô hào, nóng nảy, hấp tấp.
Võ tịnh (武净): các vai chủ yếu thể hiện võ thuật.
Màu sắc mặt nạ cũng thể hiện tính cách khác , chẳng hạn mặt đỏ tượng trưng cho trung nghĩa, dũng cảm, còn mặt trắng thường tượng trưng cho gian trá.
4.Mạt (末): trong một loại hí khúc hiện nay gộp Sinh. Trong hí khúc truyền thống, Mạt chủ yếu đảm nhận các vai nam giới trung niên và cao tuổi.
5.Sửu (丑): còn gọi là Tiểu hoa kiểm (小花脸), thường là các vai hài hoặc nhân vật tính cách đặc biệt. Chia thành:
Văn sửu (文丑): nhân vật gian xảo, quỷ quyệt hoặc hài hước.
Võ sửu (武丑): những hào kiệt, nghĩa sĩ lanh lợi, dí dỏm, giỏi võ.