Lệch Nhịp (Tên gốc: Hoang Khang Tẩu Bản) - Chương 92: Vua tôi hiềm khích

Cập nhật lúc: 2026-09-04 06:23:24
Lượt xem: 53

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Năm xưa, những thiếu gia binh đội lốt viện quân vội vã chạy đến Tái Bắc để kiếm chác công lao chỉ một Tần Hoán. Tề Hựu phái tra xét, bắt giữ mấy kẻ từng cùng đội với Tần Hoán năm đó, bèn chứng thực chuyện Triệu Chấp xuất hiện ở Tái Bắc là lời đồn vô căn cứ. Rất nhiều từng thấy .

Tề Hựu cảm thấy năm nay thời vận xui xẻo, giống như đến năm thanh toán nợ nần. Không chỉ trong triều họa sự nổi lên liên miên, mà những vụ án cũ chôn vùi lớp bụi thời gian ngày xưa cũng liên tục lật , rắc rối ùn ùn kéo đến. Hắn như bủa vây giữa màn sương mù, thật thật giả giả khó mà rõ. Nhất thời tâm trí rối bời, uất kết khó tan, dẫn đến bệnh cũ tái phát, đầu đau như nứt toác. Hắn bèn đuổi những khác , về tẩm cung nghỉ ngơi.

Căn nguyên của mầm bệnh lâu năm đầu, mà ở trong tim. Tề Hựu chìm những giấc mộng đầy kinh hoàng, trở về với khung cảnh cũ kĩ mà khắc khoải nhiều năm thể buông bỏ.

“Hựu nhi tư chất tầm thường, khắc nghiệt bạc ân, thiển cận nông cạn, khó mà sánh vai cùng trưởng nó. Ngày nếu sinh lòng phản trắc, tất sẽ trở thành mầm tai họa loạn thiên hạ. Cần tính lo , phòng từ sớm.”

Tề Hựu thời thiếu niên cũng từng ôm đầy tráng chí, một lòng lập nên công lao cái thế, tạo phúc cho thiên hạ, lưu danh thiên cổ để bách tính ngợi ca. Thế nhưng, trong lúc hớn hở chạy đến hoàng cung nhận thưởng khi tự nhận thành một chiến công, ngờ những lời từ chính miệng phụ hoàng với vị cận thần tâm phúc.

Hắn và trưởng cùng chung một , đều do Hoàng hậu hạ sinh. Hắn sớm hiểu rõ ngai vị Thái t.ử ai khác ngoài trưởng, cũng từng nghĩ đến chuyện tranh giành. Hắn chỉ một lòng một phò tá hoàng , giúp Đại Tề hưng thịnh muôn đời. Nếu trong lòng tư tâm thì khao khát duy nhất là mong phụ hoàng thể công nhận tài năng của giống như công nhận hoàng . mấy chục chữ như những chiếc đinh đoạt hồn khắc đầy lời nguyền rủa độc ác, đóng chặt từng khúc xương tấc thịt, ép cạn kiệt linh hồn , dập tắt chút lửa nho nhỏ trong lòng.

Ban đầu, nóng lòng như lửa đốt, chứng minh cho tất cả thấy loại như , hề dòm ngó ngai vàng, càng ghen tị với trưởng. về , những lời như thế quá nhiều . Càng nhiều, dường như càng chứng minh những lời chê bai là đúng. Ai ai cũng mang so sánh với hoàng , ai ai cũng bảo bằng hoàng . Quá nôn nóng lập công, bắt đầu thất bại liên miên. Cuối cùng, vì quản lý nghiêm, phát hiện đám thuộc hạ bớt xén vật liệu khi tu sửa đê điều để trục lợi, dẫn đến con đê xây xong đầy nửa tháng dòng nước lũ cuốn trôi, nhấn chìm vô ngôi làng hạ lưu, cướp sinh mạng của hàng ngàn .

Khi quỳ điện thỉnh tội, phụ hoàng nổi trận lôi đình, cầm bình sứ đập vỡ đầu . Những mảnh sứ tinh xảo vỡ nát văng đầy đất, mảnh nhỏ sắc nhọn găm thẳng mặt , m.á.u tươi tuôn ròng ròng ướt đẫm cả khuôn mặt. Trong cơn ý thức mơ hồ, vẫn thấy tiếng phụ hoàng chấn động quát mắng: “Khó thành đại sự, cả đời vô dụng, thể là con của trẫm cơ chứ!”

Kể từ dạo đó, vết thương đầu Tề Hựu bao giờ lành hẳn, hở chút là đau đến đòi mạng, đeo bám hơn nửa đời . Hắn từ bỏ việc chứng minh bản với khác, bởi từ lúc nào, chẳng thể nào tìm trái tim xích t.ử nhiệt huyết thời thiếu niên giữa chốn vũng bùn dơ bẩn nữa. Thế là những lời chê bai đều biến thành “ xa trông rộng”. Làm hoàng t.ử chẳng nên trò trống gì, phong Hựu vương cũng lút cút tầm thường. Có kẻ : “Ta từ sớm , hồi đó đúng ? Cả đời cũng chỉ đến thế mà thôi.”

Sau đó, nghĩ thông suốt. Ngai vàng nếu trưởng , cớ ? Thiên hạ dẫu cũng là thiên hạ của nhà họ Tề, những kẻ dám tự ý chế nhạo, bình phẩm , mới là những kẻ đáng c.h.ế.t.

“Hựu vương, việc Hoàng thượng ám sát ở hành cung , kẻ nào vu oan cho Thái tử, trong lòng ngươi và đều tự hiểu rõ.” Năm đó, vị tướng quân trẻ tuổi mặt , đôi mắt trải qua bao năm tháng gió sương m.á.u lửa ở Tái Bắc càng trở nên sáng rực và sắc bén hơn xưa. Y chằm chằm Tề Hựu, ánh mắt sắc như kiếm, gằn từng chữ: “Cho dù hôm nay ngươi dùng âm mưu quỷ kế giành chiến thắng thì ngày khác chịu oan khuất ắt sẽ rửa sạch oan tình ánh sáng của thiên lý. Chừng nào Hách Liên Khâm còn sống một ngày thì tuyệt đối sẽ để cho ngươi đắc ý .”

Tề Hựu giật bừng tỉnh khỏi cơn ác mộng, đầu đau như sắp nổ tung, khiến c.h.ế.t sống , mồ hôi lạnh vã như tắm. Hắn nhớ ! Hách Liên Khâm từ đầu chí cuối đều Tề Huyên hãm hại, những tội danh cũng chỉ là hư vô.

Năm xưa Tề Huyên phế truất, cả triều văn võ một ai dám lên tiếng. hoàng ý định phục vị, điều đó chứng tỏ khi Tề Huyên vu oan, thậm chí thể là do Hách Liên Khâm mật báo. Chẳng qua do ép bởi cục diện triều đường, khó cản nổi lời can gián của quần thần, nên đành từ bỏ ý định khôi phục ngôi vị Thái tử. Đối mặt với bầy sói đói rình rập, vô kẻ thù trong triều ngoài triều đều đang dòm ngó, mà Tề Huyên mang phận phế Thái tử. Nếu truyền ngôi cho y, đương nhiên trao chiếu thư truyền vị cho một thể lực giúp đỡ Tề Huyên và nắm giữ binh quyền trong tay. Hách Liên Khâm là ứng cử viên độc nhất vô nhị.

Triệu Chấp thể chuyện chiếu thư truyền vị một bước, thế nên mới giấu giếm hành tung, quản đường xá xa xôi vạn dặm mà lao đến Tái Bắc. Nghĩ như thì chuyện đều hợp lý. Kể từ khi đăng cơ, Triệu Chấp thăng tiến như diều gặp gió, nắm giữ đại quyền trong triều, vươn đến vị trí quyền khuynh triều dã như ngày hôm nay. Triệu Chấp chỉ dám giấu giếm mỏ vàng, dung túng tệ nạn tham ô tràn lan kênh đào sông Đại Vận, mà còn liên tục cản trở xây dựng đế lăng. Từng tội danh , tội nào mà chẳng đủ để chặt đầu? Thế nhưng Triệu Chấp dường như mang một sự can đảm sợ sống c.h.ế.t. Bây giờ xem , Triệu Chấp dám kiêng nể gì như , e rằng là vì trong tay gã đang nắm một con bài tẩy thể kéo ngã khỏi ngai vàng.

Thảo nào năm nay trong triều họa sự liên miên, nay còn bùng nổ tin đồn nghịch tặc soái ngôi. Huỳnh Hoặc ngược, thần t.ử mưu phản... giả sử tất cả đều mang dã tâm lang sói thì kẻ khó đối phó chắc là Tề Huyên, mà Triệu Chấp mới là kẻ khả năng c.ắ.n ngược một miếng, xé nát đến m.á.u thịt lẫn lộn nhất.

Năm xưa hai bọn họ bắt tay đoạt lấy giang sơn Đại Tề, gây tội nghiệt, vốn dĩ cùng hội cùng thuyền. Hắn ngai vàng, ban cho Triệu Chấp vinh quang tột đỉnh một vạn , như còn đủ ?

Bên ngoài tẩm cung vang lên tiếng cung nhân thông báo, báo rằng Công bộ Thị lang đợi ở điện Nghị Sự từ lâu. Hắn thu tâm trí rối bời, sai y phục, vội vã chạy đến điện Nghị Sự. Lục bộ đều trong sự kiểm soát của Triệu Chấp, chỉ Công bộ Thị lang là tâm phúc do Tề Hựu cài . Vài tháng hạ mật chỉ, một khi bên phía đế lăng xảy bất cứ vấn đề gì, cần tấu chương trình lên Nội Các, mà lập tức tiến cung bẩm báo.

Công bộ Thị lang điện bái lễ, nhanh chóng tâu: “Hoàng thượng, đêm qua đám dân phu xây dựng đế lăng tụ tập bãi công. Bọn họ mấy tháng lao động cực nhọc mà nhận một cắc lương thực nào. Nếu còn thấy cơm ăn áo mặc thì thà đ.â.m đầu tường c.h.ế.t quách còn hơn là chịu cảnh bán mạng uổng công.”

Tề Hựu nổi trận lôi đình: “Làm càn! Lũ điêu dân phản ? Đem những kẻ cầm đầu c.h.é.m đầu thị chúng, để răn đe hoàng uy.”

“Chuyện ...” Công bộ Thị lang tỏ vẻ do dự, ấp úng : “Thần to gan thẳng, e rằng như . Dân phu loạn đến hàng nghìn , nếu như c.h.é.m đầu hết...”

Tề Hựu vung tay một cái: “Vậy thì xử t.ử những kẻ cầm đầu .”

Công bộ Thị lang thở dài một : “Hoàng thượng, đó suy cho cùng cũng là cách giải quyết tận gốc. Gốc rễ của vấn đề vẫn ở Hộ bộ. Thần dẫn đến Hộ bộ nhiều để đòi lương thực xây lăng, nhưng bọn họ lấy cớ quốc khố thiếu hụt để viện cớ đùn đẩy. Hậu quả là mấy tháng nay bộ dân phu ngày ba bữa chỉ nước ốc nhạt nhẽo, chẳng nhận một hạt gạo cắc bạc nào. Thế nên mới dẫn đến cục diện tụ tập bãi công ngày hôm nay, thật sự thể trách họ .”

Tề Hựu xong, thể là Triệu Chấp giở trò lưng. Gã luôn lấy cớ quốc khố trống rỗng, ép buộc bách quan thắt lưng buộc bụng qua ngày, còn đình chỉ các công trình thủy lợi định sẵn, thậm chí liên tục cản trở xây dựng đế lăng. Gã điên cuồng vơ vét của cải chỉ để dồn lên biên cương, bổ sung quân dụng, nhằm đảm bảo cho chiến sự kéo dài. Tề Hựu tích tụ sự oán hận đối với chuyện từ lâu, nỗi hận ngập trời chỗ phát tiết, bất giác đ.ấ.m một cú thật mạnh xuống bàn. Hàm răng c.ắ.n chặt, dường như sắp nghiến thứ m.á.u mang theo vị tanh tưởi.

Hắn nắm chặt chén trong tay, gân xanh mu bàn tay nổi lên cuồn cuộn. Nhẫn nhịn hồi lâu, cuối cùng chén ném mạnh xuống đất thương tiếc. Kèm theo một tiếng choang chói tai, món đồ sứ đắt tiền vỡ nát tan tành.

Buổi thượng triều vài ngày , Đô Sát Viện dâng tấu chương, hạch tội Vinh Quốc công một vố đau điếng. Nguyên nhân là đêm kho tế phẩm bốc cháy mấy hôm , Chỉ huy sứ của Thần Binh Doanh dẫn theo mười mấy tướng sĩ bỏ bê vị trí canh gác, lén uống rượu say bí tỉ ở tửu quán. Bọn chúng còn gây sự cãi cọ, thậm chí là đ.á.n.h to với của Ngự Mã Giám cũng đang ở tửu quán lúc đó. Không chỉ đập nát tửu quán, bọn chúng còn đ.á.n.h của Ngự Mã Giám đến mức da tróc thịt bong, mảnh vóc nào thây.

Ngự Mã Giám vốn là tâm phúc của Hoàng đế, xưa nay ỷ ân sủng của bề mưa gió ở kinh thành. Trong doanh trại ít con cháu của các gia tộc quan danh giá mang danh nương nhờ, là cái “Thiếu gia doanh” nổi tiếng ở kinh thành. Ngày thường các binh doanh khác ngang qua kiểu gì cũng nhún nhường nể mặt vài phần. Ai ngờ hôm đó của Thần Binh Doanh uống rượu , tên nào tên nấy uy vũ dũng mãnh lạ thường, đ.á.n.h cho một đám thiếu gia gục ngã lên nổi, chạy về nhà lóc om sòm tìm mẫu . Ngay đó, hàng loạt tấu chương hạch tội bay như tuyết rơi thẳng Nội Các.

Đích tôn của Vinh Quốc công vốn vẫn đang giam trong ngục chờ thẩm vấn, bọn thuộc hạ bên tự kiểm điểm tém tém , nay còn gây tai họa lớn như , giáng hình phạt xuống thì khó lòng phục chúng. Hoàng đế tuy ngoài mặt tỏ khó xử, nhưng trong bụng thì mừng thầm: Chuyện quả thực buồn ngủ vớ chiếu manh, gãi đúng chỗ ngứa.

Hắn đang rầu rĩ tìm cớ gì để trừng trị nhà họ Phàn thì cơ hội tày đình tự dâng lên tận cửa. Thế là Hoàng đế chẳng chẳng rằng, lập tức lấy cớ quản lý nghiêm, lơ là chức vụ để định tội Phàn Trọng Trác. Đồng thời, lệnh ép lão giao nộp quyền chỉ huy Thần Binh Doanh, giao luôn nhánh quân binh vô kỷ luật, coi trời bằng vung cho Chưởng ấn của Ngự Mã Giám để quản giáo và răn đe.

Hình phạt giáng xuống, hơn phân nửa quan trong triều đều giấu nổi sự kinh hãi, trân trân. Vinh Quốc công nắm quyền kiểm soát ba doanh Cấm quân, trong đó Thần Binh Doanh tuy lượng đông đảo nhất, nhưng là đạo quân tinh nhuệ và dũng mãnh nhất, Chỉ huy sứ còn là bộ tướng theo sát Vinh Quốc công nhiều năm. Tước quyền kiểm soát Thần Binh Doanh như thế , chẳng khác nào chặt đứt một cánh tay của Vinh Quốc công.

Dù rằng một nhóm quan chức liên thủ hạch tội, nhưng cũng ai ngờ hình phạt nặng nề đến . Nhất thời ai nấy đều hoang mang lo sợ, lờ mờ nhận Hoàng đế đang mượn cớ sinh sự, lẽ đợi ngày từ lâu . Bầy lập tức quỳ xuống xin giảm án. Vừa nãy còn nghiêm giọng dõng dạc kể tội Vinh Quốc công, giờ thì kẻ nào kẻ nấy đều mấp máy đôi môi, khéo léo buông lời xin xỏ.

Tuy nhiên Hoàng đế chờ đợi ngày hôm nay quá lâu . Hắn sốt sắng thu hồi bộ binh quyền, gắt gao gọn trong lòng bàn tay . Nay cơ hội như , thể dễ dàng bỏ qua? Bất chấp triều thần khuyên can , Hoàng đế vẫn mảy may d.a.o động, dứt khoát hạ lệnh bãi triều.

Vừa qua giờ Ngọ, Triệu Chấp bèn tiến cung, chờ ngoài điện Nghị Sự xin yết kiến. Tề Hựu truyền gã điện, đuổi hết cung nhân ngoài. Cửa điện đóng , hai một một , kẻ quỳ cách nửa đại điện.

Triệu Chấp vén vạt áo quỳ xuống, bái đại lễ cất lời: “Hoàng thượng, Vinh Quốc công tuy tội quản chế binh lính nghiêm, nhưng hiện tại trong ngoài kinh thành đang độ rối ren nhiều chuyện, nên động tĩnh lớn. Mạo thu hồi Thần Binh Doanh của Vinh Quốc công quả thực là nước cờ sáng suốt, kính mong Hoàng thượng nghĩ .”

Tề Hựu hừ lạnh: “Trẫm gì, từ khi nào đến lượt ngươi xen chỉ trích ?”

Hắn và Triệu Chấp cùng việc với nhiều năm, chính mắt thấy Triệu Chấp bò từ đáy lên từng bước một. Đã từng một quãng thời gian hai xưng gọi , lúc chuyện với chẳng cần câu nệ lễ nghĩa. bây giờ gã dâng lời can gián thẳng đuột như thế, Tề Hựu chỉ cảm thấy gã phạm thượng, chói tai vô cùng.

Triệu Chấp cúi đầu : “Thần dám. Vinh Quốc công nắm giữ mấy chục vạn Cấm quân, đó là công lao tích lũy qua nhiều đời nhà họ Phàn, là thế gia trâm bậc nhất kinh thành, cây to rễ sâu, một sớm một chiều là thể lung lay . Hoàng thượng dẫu tâm tước binh quyền của lão, cũng nên việc theo trình tự, tiến hành từng bước một, thể quá nóng vội. Cứng quá ắt gãy, một khi Thần Binh Doanh thu hồi khỏi tay Vinh Quốc công, chỉ e hậu họa khôn lường.”

Sắc mặt Tề Hựu đột nhiên tối sầm , híp mắt : “Triệu Chấp, rốt cuộc là ngươi sợ Vinh Quốc công mất binh quyền sẽ sinh hậu họa, là ngươi sợ trẫm nắm binh quyền sẽ sinh hậu họa?”

Tội danh chụp xuống qua lời hề nhỏ, nhưng Triệu Chấp hề hoảng sợ, chỉ đáp : “Cớ Hoàng thượng lời ? Thần cúc cung tận tụy, một lòng phò tá quân vương, dâng hiến lòng trung thành cho Đại Tề, tuyệt đối dã tâm nào khác.”

“Thế ?” Tề Hựu lạnh lùng mỉa mai: “Trẫm Triệu đại nhân cái tâm cơ đấy. Những năm qua, ngươi thao túng triều chính, vây cánh kéo thành bè kết phái, trẫm cũng nhắm mắt ngơ, từng tính toán với ngươi. Vậy mà giờ đây ngươi còn ngông cuồng mượn cớ thiên mệnh để lung lay nền tảng quốc gia, đẩy trẫm miệng lưỡi thế gian bàn tán trẫm là nghịch tặc soái ngôi. Ngươi như mà cũng xứng câu trung thành ?”

Hình như Triệu Chấp đoán những chuyện từ khi tiến cung, nên khi đối mặt với vô vàn tội danh Tề Hựu liệt kê , gã vẫn tỏ vô cùng bình tĩnh và vững vàng. Gã dập đầu một cái : “Những chuyện xảy ở kinh thành gần đây, là do gian nhân ngấm ngầm giở trò. Mục đích của chúng ngoài việc kích động bá tánh, nhiễu loạn bầu khí kinh thành, dùng tin đồn để gây sức ép lên Hoàng thượng. Cái tội danh oan uổng , thần kiên quyết nhận.”

Tề Hựu gằn, mò mẫm trong ngăn kéo bàn lấy một tấm thẻ, ném thẳng đến mặt Triệu Chấp, nghiêm giọng chất vấn: “Vậy thì ngươi hãy cho kỹ xem, đây là cái gì?”

Triệu Chấp ngước mắt , hóa đó là tấm lệnh bài của Vô Thường Tư. Căn cứ của Vô Thường Tư một ngọn lửa thiêu rụi , lúc gã dẫn lao đến thì chỉ còn một mảnh đất đen ngòm tro bụi. từ tro tàn của những bộ hài cốt còn sót , gã nhận lượng khớp. Vô Thường Tư nhiều đến thế. Triệu Chấp cũng ngu ngốc, chỉ dựa sức của Chu Hạnh và mấy tên thuộc hạ trướng thì thể tiêu diệt bộ Vô Thường Tư? Dĩ nhiên là mượn tay kẻ khác.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lech-nhip-ten-goc-hoang-khang-tau-ban/chuong-92-vua-toi-hiem-khich.html.]

Ở kinh thành , đủ năng lực chuyện đó, ai khác là Long Ảnh Vệ bên cạnh Hoàng đế. Do đó, Triệu Chấp cũng lường tấm lệnh bài sẽ rơi tay Hoàng thượng, hề kinh ngạc chút nào, chỉ : “Thần đây là vật gì.”

Thấy gã nhận, Tề Hựu càng thêm giận dữ: “Ngươi nuôi một đàn ch.ó giỏi lắm, răng cỏ sắc nhọn vô cùng. Lần đám Long Ảnh Vệ trẫm phái quân diệt, một ai trở về. Ngươi đừng coi trẫm là kẻ ngu. Tên Lục tú tài thường theo bên cạnh ngươi đây, rõ ràng là một cao thủ võ công đầy . Chuyện ngươi ngấm ngầm huấn luyện bọn chúng, trẫm sớm phong thanh, chẳng qua là truy cứu mà thôi. Tấm lệnh bài , là do Long Ảnh Vệ đoạt từ tay thuộc hạ của ngươi khi ở Linh Kinh. Tiện thể mang về thêm chút tin tức, ngươi thử đoán xem trẫm còn chuyện gì nữa?”

Triệu Chấp rủ mí mắt xuống, đáp: “Đại Tề luật pháp rõ ràng cấm nuôi tư binh, thần dám trái.”

Tề Hựu đập mạnh xuống bàn, âm thanh chát chúa vang vọng khắp đại điện. Hắn tức giận đến mức kiềm chế nổi: “Tám năm , hoàng của trẫm lập chiếu thư truyền vị, sai bí mật đưa ngoài cung. Giờ phút , e rằng chiếu thư rơi tay ngươi ?”

Khuôn mặt nghiêm nghị của Triệu Chấp khẽ biến sắc, gã do dự một thoáng, nhanh lên tiếng phản bác: “Thần lấy di chiếu?”

“Ngươi còn dám vặn vỏi ngược trẫm ? Cái năm Hách Liên Khâm c.h.ế.t, ngươi đến Tái Bắc để cái gì? Lời khai của Tần Hoán trong ngục ghi rành rành năm xưa gặp ngươi ở Tái Bắc. Không quản ngại đường xá xa xôi chạy đến biên cương, chẳng lẽ là để đoạt lấy di chiếu từ tay Hách Liên Khâm?”

“Năm xưa thần ép buộc Binh bộ Thượng thư giấu giếm tin tức chiến sự nơi biên cương, lừa gạt triều đình và bách tính thiên hạ. Nước cờ chỉ cần sơ sẩy một li là rơi xuống vực sâu muôn trượng, đương nhiên cẩn thận vạn phần, đến mức nước chảy lọt. Thần đến Tái Bắc, là để nhổ cỏ tận gốc, đề phòng kẻ trong triều trốn thoát về kinh thành bẩm báo chân tướng biên cương, càng là để chặt đứt đường dây liên lạc . Nếu thần xử lý sạch sẽ bộ những liên quan thì thể qua mặt trong thiên hạ? Làm ngày hôm nay của thần và Hoàng thượng?” Triệu Chấp bất giác cao giọng, giống như đang trách móc một kẻ ngu ngốc, như đang khuyên nhủ tha thiết: “Hoàng thượng, từ đến nay thứ gọi là di chiếu truyền vị, xin chớ mắc mưu kẻ gian châm ngòi ly gián, chia rẽ tình cảm vua . Cục diện hiện tại đang rung chuyển khó lường, lòng hoang mang, chúng càng đồng tâm hiệp lực, cùng vượt qua kiếp nạn .”

dập đầu một cái: “Thần oan, mong Hoàng thượng sáng soi gian dối, trả sự trong sạch cho thần.”

Năm xưa ở Tái Bắc c.h.ế.t quá nhiều. Những bá tánh sự thật hầu như đều c.h.ế.t t.h.ả.m tay Bắc Lỗ khi thành phá. Còn những quan viên may mắn sống sót cũng lượt diệt khẩu sạch sẽ. Trận hỏa hoạn thiêu rụi mười dặm rừng xanh như một bờ vực chia cắt âm dương, nhốt tất cả những tin tức liên quan đến Hách Liên Khâm ở một nơi xa xôi vô định. Tính đến nay, ngoại trừ những quan viên ngầm hiểu ý trong triều thì chẳng còn mấy ai sự thật.

Triệu Chấp tự cho rằng giải thích đủ rõ ràng, nhưng Tề Hựu mặt đỏ phừng phừng, trừng mắt nghiến răng, ngọn lửa giận dữ trong mắt chuyển thành sự căm hận tột cùng, hận thể lột da rút gân Triệu Chấp, ăn tươi nuốt sống thịt gã: “Ngươi còn sự trong sạch gì để mà nữa? Mỏ vàng ở Đan Ngọc, đội thuyền giấu giếm của cải ở sông Đại Vận, còn cả lương thảo dùng để cứu trợ nạn lũ lụt ở phía Nam năm ngoái, tất tần tật những chuyện đó, chẳng đều do một tay ngươi ? Ngươi tưởng trẫm gì chắc? Ngươi xằng bậy, lộng quyền lộng hành ở trong triều, trẫm vốn niệm tình ngươi và từng đồng cam cộng khổ nên mới so đo tính toán. Thế nhưng hôm nay ngươi dám cả gan cất giấu di chiếu, rắp tâm mưu hại trẫm, tranh đoạt ngai vàng! Triệu Chấp, ngươi to gan thật đấy, cái thiên hạ rốt cuộc là mang họ Tề là họ Triệu đây hả?”

Trận gầm rít phẫn nộ khiến Triệu Chấp cũng sầm mặt , vứt bỏ dáng vẻ khiêm nhường: “Năm xưa cùng mưu đoạt ngai vàng, cầu giang sơn thiên hạ, cầu thu phục Tái Bắc. khi kế vị vung tay quá trán, hoang phí quốc khố, bỏ mặc bách tính lầm than, còn bao phen đình chiến. Hoàng thượng, còn nhớ lời hứa hẹn ban đầu của chúng ?”

Ánh mắt giễu cợt và khinh miệt của gã trong nháy mắt gọi về những ký ức xưa cũ của Tề Hựu, khơi dậy vô vàn sự căm hận chôn giấu sâu thẳm trong tim . Hắn lôi đình nổi giận, lửa giận thiêu đốt đỏ rực đôi mắt: “Ngươi ếch đáy giếng, u mê tỉnh, vì đ.á.n.h trận mà vét cạn quốc khố, còn nghĩ trăm phương ngàn kế vơ vét của cải chỗ khác, thế còn hết đến khác ngấm ngầm ngăn cản việc xây dựng đế lăng... Từ xưa đến nay, hoàng đế nào mà ngay cả đế lăng của cũng xây? Ngươi quả thật là ức h.i.ế.p quá đáng!”

Triệu Chấp: “Đại Tề thống nhất, bách tính biên cương...”

Tề Hựu câu chán ngấy, nghiêm giọng ngắt lời: “Lãnh thổ Đại Tề rộng lớn hàng ngàn vạn dặm, thiếu vài tòa thành, c.h.ế.t vài tên dân đen thì hề hấn gì! Trong mắt ngươi chỉ bách tính của quê hương ngươi, ngươi bao giờ bận tâm sự sống c.h.ế.t của trong thiên hạ , đúng là đạo đức giả tột cùng.”

“Triệu Chấp, ngươi hận đến mức nào !” Vết thương đập đến mức sứt đầu chảy m.á.u năm xưa của Tề Hựu bắt đầu đau nhức. Nỗi đau khổ khắc cốt ghi tâm khiến choáng váng đầu óc, giọng cũng run rẩy. Hắn ôm lấy chỗ đau, nghiến chặt răng, gân xanh nổi rõ cổ: “Thời niên thiếu bọn họ mang so sánh với hoàng đủ điều, ai ai cũng bằng y, thiển cận nông cạn, khó gánh vác việc lớn. ngày hôm nay, ngai vàng , nắm giữ giang sơn Đại Tề, vẫn là đây! Ta sẽ đoạt lấy những gì đáng nhận, , vẫn sẽ thế!”

Tiếng gầm đến đoạn cuối là đang gào thét với Triệu Chấp, là đang gào thét với những kẻ trong quá khứ .

“Ngươi đừng quên, năm xưa khi ngươi vì giành giật một miếng cơm thừa bên đường mà ăn mày đ.á.n.h cho c.h.ế.t sống , chính mở lòng từ bi cứu mạng ngươi, đưa ngươi phủ Hách Liên, mới giúp cho kẻ vẫy đuôi xin xỏ như ngươi chốn nương . Tất cả những gì ngươi ngày hôm nay đều là do ban cho, ngươi hống hách tác oai tác quái ngần năm, cũng đủ .”

“Ngươi và đều là những kẻ súc sinh lấy oán báo ân, bạc tình bạc nghĩa, ngươi còn giả bộ lúc nào cũng mở miệng là bách tính thiên hạ, là Đại Tề thống nhất cái gì chứ?”

Tiếng quát chấn động của vang vọng khắp đại điện. Triệu Chấp mặt mày trắng bệch, chỉ cảm thấy từng câu từng chữ đinh tai nhức óc, nhất thời khó mà chối cãi.

“Người ! Triệu Chấp thất nghi điện, ngang ngược phạm thượng, phạt gã về phủ tự kiểm điểm suy ngẫm, canh phòng cẩn mật, lệnh của trẫm phép ngoài!” Tề Hựu cao giọng hạ lệnh, phất tay áo lưng trở về bàn: “Cút ngoài!”

Triệu Chấp ngẩng đầu khuôn mặt tràn ngập phẫn nộ của Tề Hựu, trong lòng hiểu rõ thắng thua.

Chu Hạnh ở ngoài cung từng bước tính kế vây hãm, đập nát chút niềm tin mỏng manh vốn lay lắt giữa gã và Hoàng đế. Bọn họ ngày còn thể diễn kịch bôi trát thái bình, giả bộ vua đồng tâm hiệp lực, nhưng nay Hoàng đế đinh ninh rằng chiếu thư truyền vị đang giấu ở Triệu phủ. Điều đó đồng nghĩa với việc, Triệu phủ sắp sửa đón nhận một tai họa ngập đầu.

Gã từng ôm niềm hy vọng tràn trề chạy trốn từ Tái Bắc, một đường chạy thẳng đến kinh thành, chỉ mong các quyền quý chốn kinh kỳ thể tay cứu viện bá tánh ngoài ải. nửa đời trôi qua, ngoảnh đầu , thể chìa tay cứu vớt quê hương cội nguồn, vẫn chỉ mỗi bản gã mà thôi. Người Bắc Lỗ coi Đại Tề là con , bá quan văn võ cũng thế, thậm chí đến cả Hoàng đế cũng .

Một cây chẳng nên non, chỉ bằng sức lực của một Chu Hạnh thì thể nào xoay sở đến mức độ . Trừ phi trong cung , trong triều cũng thì mới dệt nên một mạng lưới tỉ mỉ và tinh vi đến thế , khiến Tề Hựu lún sâu đó, tài nào vùng vẫy thoát .

Triệu Chấp thêm lời nào. Sau khi thị vệ giải về phủ, việc đầu tiên gã là sai hầu thu dọn đồ dùng hàng ngày của phu nhân, sai tâm phúc bí mật đưa nàng về nhà đẻ là phủ Lữ Hầu. Đồng thời, gã gửi một bức thư, dặn dò Lữ Hầu dẫn đến huyện lân cận kho lúa kinh thành, truy bắt bộ Vạn Mân và tộc Thanh Ưng đang lẩn trốn trong đám lưu dân.

Nếu Tề Hựu nhất quyết cho rằng một bức chiếu thư truyền vị, truyền ngôi cho Tề Huyên, thì chỉ cần thể đổ tội mưu phản lên đầu Tề Huyên đem điện, là thể phá giải cục diện .

Sau khi Triệu Chấp rời , Hoàng đế bớt giận phần nào, lâu bèn triệu Lĩnh vương tiến cung.

Bốn ngày , Lĩnh vương dâng lên những bức thư qua giữa Triệu Chấp và Binh bộ Thượng thư năm xưa. Nội dung bức thư xoay quanh việc bàn mưu tính kế giấu nhẹm kết quả chiến trận ở tiền tuyến, cản trở viện binh đến biên cương. Nó phơi bày rõ mồn một kẻ chủ mưu gây t.h.ả.m kịch oan uổng cho Hách Liên Khâm năm xưa, là Triệu Chấp.

Tin tức lộ , cả triều đình đều kinh ngạc tột độ. Hoàng đế hành động sấm rền gió cuốn, lập tức hạ lệnh giam Triệu Chấp ngục, đồng thời tịch thu gia sản nhà họ Triệu. Chưa đầy một canh giờ, phủ binh bao vây lớp lớp nhà họ Triệu, lùng sục ráo riết vô cùng quyết liệt. Chuyện chuyện đùa, chỉ mới nửa ngày ầm ĩ khắp hang cùng ngõ hẻm.

Viết giả một cuốn sổ sách, bịa một lời dối, thật quá đỗi dễ dàng. Dĩ nhiên, việc thấu sự thật cũng dễ dàng kém, thế nhưng vẫn hàng ngàn hàng vạn một lời dối vụng về lừa gạt. Một là vì quá tin tưởng kẻ dối, hai là vì sự thiên vị trong lòng quá sâu đậm, đến mức một chút mầm mống nghi ngờ cũng đè bẹp xuống dễ dàng.

Bắt đầu từ chuyện Đan Ngọc, mỏ vàng che đậy, đội thuyền chở của cải bẩn đến bến đò kinh thành, lệnh bài Vô Thường Tư cố ý gửi về, và bức di chiếu đinh ninh là rơi tay Triệu Chấp. Sự thật và dối trá đan xen lẫn lộn , Hoàng đế tài nào điều tra rõ ngọn ngành, còn Triệu Chấp cũng hết đường chối cãi. Từ mầm mống họa hoạn rạn nứt niềm tin vua gieo xuống, ngày đêm tích tụ lớn dần, cuối cùng cũng đến lúc phá vỡ lớp vỏ bọc chui lên.

Hơn nữa Hoàng đế vốn ghim thù Triệu Chấp từ chuyện xây dựng đế lăng. Lão nghiễm nhiên đổ hết nguyên nhân của việc dân phu loạn lên đầu gã. Cộng thêm việc khi sự tồn tại của bức di chiếu, lão ắt hẳn sẽ sợ hãi tột độ, dốc hết sức cũng tìm để tiêu hủy nó. Sự đa nghi và nỗi hoảng sợ trong lòng lão lấn át suy nghĩ điều tra xác minh chân tướng. thời điểm , chỉ cần nhẹ nhàng đổ thêm dầu lửa, xúi giục đôi câu thì sự đoạn tuyệt đều thể diễn một cách thuận lý thành chương.

“Không cho sửa mộ, đúng là phúc hậu.” Chu Hạnh vân vê bức thư Ngô Cát An gửi , híp mắt: “Người c.h.ế.t thì chôn ở cơ chứ?”

“Lão đại, tỷ lợi hại quá mất! Bây giờ Triệu Chấp ngục, phủ cũng tịch thu, e rằng chẳng còn cơ hội nào ló mặt ngoài nữa . Chúng chỉ còn cách bước cuối cùng...” Tiền Bất Đoạn càng càng kích động, nhảy nhót múa may loạn xạ bên mép bàn, lời khen ngợi thốt liên tu bất tận: “Thần cơ diệu toán, thiên nhân chi tư, Gia Cát Khổng Minh chuyển thế, Chu Khổng Minh!”

“Không thể là Chu Du chuyển thế ? Cớ gì cứ đổi họ của .” Chu Hạnh liếc một cái, châm lửa đốt trụi bức thư. Ánh lửa bập bùng hắt lên khuôn mặt nàng, đuôi mày giãn ánh lên một tia mỉa mai: “Ta cũng chẳng gì nhiều, chỉ là quạt gió thêm củi mà thôi. Kẻ thực sự phóng hỏa thiêu rụi bọn chúng, là bản bọn chúng.”

Oán hận sâu, tội nghiệt chồng chất, cuối cùng cũng tự chuốc lấy quả báo.

Tiền Bất Đoạn đắc ý mừng thầm một chốc, tự rót cho một chén rượu uống, mới nhấp mấy ngụm thì bỗng nhớ một chuyện, rầu rĩ thốt: “Lão đại, chuyện báo cho tỷ .”

“Nói.” Ánh mắt Chu Hạnh lướt qua, thấy cửa phòng Lục Chước Quang vẫn đang mở toang, ngẫm cả ngày hôm nay thấy bóng dáng , bèn buột miệng hỏi: “Chàng , hôm nay thấy ?”

“Chuyện là việc đây. Đệ thấy , nhưng là ở tiệm bán quan tài.” Tiền Bất Đoạn lí nhí thì thào: “Chước Quang ca đặt đóng một cỗ quan tài cho bản .”

Nụ môi Chu Hạnh tắt lịm trong tích tắc, khóe môi trĩu xuống, sắc mặt cũng theo đó mà trắng bệch vài phần. Ngọn lửa giận dữ bùng cháy dữ dội trong tim nàng chỉ trong một cái chớp mắt, suýt chút nữa câu cho tức hộc máu.

Nửa nén nhang , nàng bật một điệu lạnh ngắt, từ đầu đến cuối một lời nào. Tiền Bất Đoạn thu hết tầm mắt, chỉ cảm thấy khiếp sợ, bất giác rùng một cái lẩy bẩy, thầm cầu nguyện cho Lục Chước Quang ở trong lòng.

 

Loading...