Lệch Nhịp (Tên gốc: Hoang Khang Tẩu Bản) - Chương 93: Trời sinh một cặp
Cập nhật lúc: 2026-09-04 06:23:25
Lượt xem: 88
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lục Chước Quang cất công lựa chọn kỹ lưỡng, so sánh qua mấy tiệm thọ tài, cuối cùng mới chọn trúng một cửa tiệm tuy mặt tiền lớn, nhưng quan tài đóng vô cùng vuông vức, ngay ngắn. Có điều, khi bước trò chuyện với ông chủ tiệm cả khắc đồng hồ, mới nhận ông chủ chẳng thể đáp ứng những yêu cầu nào của .
Hắn đưa yêu cầu: quan tài nhẹ chắc chắn, thể chống nước chống lửa, chịu mưa sa bão táp, nhất là đáy nên lắp thêm mấy cái bánh xe để thể đẩy . Những yêu cầu quái gở khiến ông chủ tiệm trố mắt há hốc mồm, suýt chút nữa tưởng là kẻ cùng nghề đến cố tình gây sự. Tới khi thật, ông chủ mới dò hỏi xem cỗ quan tài đóng xong là để chôn đất đặt bệ thờ.
Lục Chước Quang một cỗ quan tài thể chịu đựng chặng đường trèo đèo lội suối vạn dặm xa xôi, vì quá nặng, cũng thể để mưa xối một trận là ướt sũng, nắng gắt chiếu là nứt nẻ. Nếu qua đường núi gập ghềnh hoặc chuyển sang đường thủy, thêm mấy cái bánh xe cũng đỡ tốn sức di chuyển hơn nhiều. Hắn tính toán vô cùng chu , nhưng ông chủ tiệm chỉ đáp bằng một câu phũ phàng: “Không .”
Lục Chước Quang khá thất vọng, nhưng vẫn từ bỏ ý định. Mấy ngày liền, tiếp tục tìm thêm vài tiệm thọ tài khác để hỏi han. Đồng thời, cũng nhận một chuyện kỳ lạ, đó là dạo còn gặp Chu Hạnh nữa.
Thời gian qua, đều ở trong phòng dưỡng thương, tuân theo lời dặn của đại phu là vận động mạnh, nên ít khi theo Chu Hạnh ngoài. Trước đây, dù nàng cũng bận rộn, thường xuyên sớm về khuya, nhưng bất kể về trễ đến , nàng vẫn luôn ngoài cửa sổ với vài câu, hoặc trực tiếp đẩy cửa bước để việc gì đó. Nói chung, bao giờ chuyện ba ngày liền thấy mặt .
Ban ngày Lục Chước Quang để Ngỗi Cốc Vũ châm cứu trị thương, đêm đến gác bên cửa sổ. Nửa đêm canh ba, thấy tiếng bước chân vang lên trong ngõ nhỏ là Chu Hạnh về. Hắn bèn dậy đẩy cửa sổ , giả vờ như đang ngắm trăng. Lát , cửa viện đẩy , Chu Hạnh mang theo sương đêm bước , dường như sợ đ.á.n.h thức nên động tác của nàng cực kỳ nhẹ nhàng.
Lúc xoay , ánh mắt nàng theo thói quen quét về phía căn phòng ngủ đối diện cửa chính, bèn phát hiện cánh cửa sổ đang mở toang. Lục Chước Quang bên bậu cửa, ngửa đầu, vẻ mặt chăm chú ngắm vầng trăng. Thế nhưng ánh mắt nàng hề dừng mà lướt qua thật nhanh, cứ như chẳng thấy gì mà thẳng về phòng .
Lục Chước Quang ngắm trăng nữa, ánh mắt di chuyển theo bóng dáng Chu Hạnh ngang qua sân. Cho đến khi nàng sắp biến mất khỏi tầm mắt, mới cất tiếng gọi: “Chu Hạnh.”
Chu Hạnh dừng bước, khẽ ngoảnh , để lộ góc nghiêng gương mặt lạnh nhạt. Đôi mắt ánh đèn vàng vọt bóng đêm càng chút ấm nào, dường như phủ lên một tầng xa cách ẩn hiện, khiến Lục Chước Quang nhất thời quên bẵng mất định gì.
Nàng cất giọng trầm thấp: “Chuyện gì?”
Từ hai chữ , Lục Chước Quang nếm sự lạnh lẽo vô bờ, bất giác khựng , quan tâm hỏi: “Dạo nàng bận ? Mọi chuyện bề gì trắc trở ?”
Khóe môi Chu Hạnh khẽ nhếch, nhưng trong mắt lấy nửa ý . Nàng chỉ đúng một câu hỏi, và vì trả lời, nàng hỏi ngược : “Chứ ? Chẳng lẽ rảnh rỗi dạo phố cả ngày ?”
Lục Chước Quang đương nhiên nàng chắc chắn việc chính sự . Ngoài việc liên lạc với các phe phái để đồng loạt thúc đẩy kế hoạch, nàng còn liên tục xác nhận cảnh và hành động sắp tới của từng phe, nhằm bảo đảm kế hoạch xảy sai sót. Cùng lúc đó, nàng cũng len lỏi khắp các hang cùng ngõ hẻm ở kinh thành để thăm dò tin tức, từ những mối quan hệ mới kết giao để phát triển mạng lưới chỉ điểm thể dùng đến.
dù như , cũng đến mức bận đến nỗi thời gian với hai câu.
Lục Chước Quang nhất thời đáp lời thế nào, cứ lẳng lặng nàng. Chu Hạnh chẳng chăm chú mắt giống ngày thường, mà nhanh thu hồi tầm mắt, nhạt nhẽo : “Bôn ba cả ngày mệt mỏi, chuyện gì khác thì nghỉ đây.”
Lục Chước Quang theo bóng lưng nàng, cho đến khi nàng phòng, khép kín cửa . Hắn thẫn thờ bên giường lâu, cuối cùng đóng cửa sổ xuống, nhưng cả đêm trằn trọc chợp mắt nổi.
Chu Hạnh hề to tiếng gắt gỏng, cũng lời ác ý tổn thương , đáng lý nên vì chuyện mà buồn bực trong lòng. Có lẽ những ngày qua bận rộn thực sự khiến nàng quá mệt, nên mới tâm trí rảnh rang trò chuyện. tâm trạng thì luôn nguồn cơn, Lục Chước Quang cũng chẳng thể phân biệt nổi nàng đang phiền lòng vì chuyện gì, cứ nghĩ nghĩ , chỉ cảm thấy dáng vẻ của Chu Hạnh vui. Thế là trong cơn cáu kỉnh, sinh lòng oán giận.
Nào ngờ trong cái viện chẳng ai giải sầu giải hoặc cho . Nhất là trời hửng sáng, Tiêu Thiệp Xuyên ôm cây đàn nhị hồ sửa xong kéo. Âm thanh quả thực khiến nứt toác, sống bằng c.h.ế.t, kẻ một lòng hướng Phật xong chắc cũng phá giới mà sát sinh.
Lục Chước Quang ôm một bụng oán khí giữa sân. Quả nhiên thấy bóng dáng Chu Hạnh , dừng lâu, thẳng cửa. Từ lúc rời phường Kim Ngọc, chỉ mất nửa canh giờ tới nơi ở của Lý Ngôn Quy. Khi đẩy cửa bước , bốn trong phòng đang quây quần bên chiếc bàn duy nhất để ăn cơm.
Hắn xuất hiện quá đột ngột khiến mấy đều sửng sốt. Tuyết Tình là phản ứng đầu tiên, vui mừng phắt dậy gọi: “Sư phụ!”
Nguyệt Minh theo ngay đó, tuy thể , nhưng dùng ánh mắt bày tỏ sự chào đón nhiệt tình. Còn hai ở đầu bên biểu hiện trái ngược. Đứa trẻ cụt hai chân thấy sinh lòng sợ hãi, co rúm cả . Lý Ngôn Quy thì đảo mắt trắng dã, cái bánh bột ngô nhét miệng bỗng trở nên nhạt nhẽo vô vị, chỉ hận thể nhổ ngay : Lạy trời, cái đồ chổi âm hồn bất tán !
Y hai bàn tay vẫn lành hẳn vết thương, nhịn châm chọc: “Ngươi tới đây gì? Tính đổi ý, g.i.ế.c bọn diệt khẩu ?”
Lời mất mấy phần cung kính và lễ tiết. Nếu đổi là mối quan hệ của hai , Lục Chước Quang nhất định sẽ truy cứu. hôm nay để tâm đến những chuyện vặt vãnh , bước cửa bèn đảo mắt đ.á.n.h giá căn phòng chật hẹp từ trái sang , đưa một lời nhận xét vô cùng công bằng: “Không bằng ổ chó.”
Khóe mắt Lý Ngôn Quy giật giật, nén giận đáp: “Chỗ an .”
“Chưa chắc.” Lục Chước Quang vòng tay đóng cửa , ánh mắt nhẹ nhàng rơi xuống đứa trẻ . Hắn sớm nơi ẩn náu của ba Lý Ngôn Quy và Tuyết Tình, chỉ là vẫn tới thăm hỏi, nay cũng vì việc mới đến nên thấy đứa trẻ chẳng gì bất ngờ. Đứa bé ở nơi xem sống khá , những y phục sạch sẽ, mà khuôn mặt cũng tròn trịa hơn một vòng: “Các ngươi nuôi dưỡng tên hung thủ suýt g.i.ế.c cũng thật đấy.”
Ánh mắt vô hình tạo một áp lực ngột ngạt khiến đứa trẻ dám ngẩng đầu, run lẩy bẩy, cổ họng phát tiếng nức nở cầu xin tha thứ. Lý Ngôn Quy thấy bèn : “Lúc nó đưa Vô Thường Tư, ngày đêm chịu đựng đủ trò hành hạ, nhồi nhét tư tưởng kẻ thù là ngươi, nên hôm đó mới tay hạ sát. Nay nó hiểu lầm của .” Y đầu, với đứa trẻ: “Lúc chẳng ngươi đợi khi gặp Lục Liễm, sẽ xin nhận tội ? Mau .”
“Ta sai , xin ...” Đứa trẻ lí nhí đáp: “Xin .”
Lục Chước Quang thấy cổ nó còn đeo chiếc khóa trường mệnh đ.á.n.h bằng bạc, bèn hừ một tiếng, đáp , chỉ xách cổ áo ném đứa trẻ xuống đất, ngang nhiên cướp lấy chiếc ghế của nó xuống: “Hôm nay tới đây là vì việc quan trọng.”
Lý Ngôn Quy lầm bầm: “Ngươi lúc nào chả lắm việc quan trọng.”
Lục Chước Quang liếc y một cái, chợt thấy quá khách khí, thế là lật tay phóng một lưỡi d.a.o mỏng tang, cắm phập xuống bàn. Sau tiếng “phập” khẽ vang lên, Tuyết Tình và Nguyệt Minh đồng loạt cung kính thẳng dậy. Lý Ngôn Quy cũng đột nhiên nhớ bộ lễ tiết từng học cả đời : “Không hiền chuyện gì quan trọng? Cứ xem , ba gã thợ da nhà quê chúng hợp cũng bằng một Gia Cát Lượng, thể hiến kế cho .”
Lục Chước Quang im lặng một lát, mới mở miệng: “Dạo Chu Hạnh đối xử với lạnh nhạt.”
Lý Ngôn Quy mở miệng là “Chu Hạnh”, lập tức đoán mục đích mò đến đây. e ngại lưỡi d.a.o đang sáng loáng bàn, y cố đè nén xúc động trợn ngược mắt, hỏi: “Quyển sách tặng ngươi, ngươi ?”
“Đọc .” Lục Chước Quang nghiên cứu kỹ lưỡng, cho rằng Chu Hạnh giống bất kỳ ai trong sách, đưa lời đ.á.n.h giá: “Một cuốn sách vô dụng, y như con ngươi .”
Lý Ngôn Quy thành thạo vờ như thấy, : “Người tinh thông tính toán tự nhiên sẽ dễ dàng trao lòng cho kẻ khác. Ngày thường hai các ngươi mỗi cầu một mục đích riêng, diễn kịch cũng đành , bây giờ ngươi càng lúc càng lún sâu thế?”
“Nàng tặng vật cho .” Lục Chước Quang lôi từ trong cổ áo đoạn trúc ngọc bích lục: “Là thứ nàng vô cùng trân trọng.”
Lý Ngôn Quy phá lên nhạo: “Dạo ở Đan Ngọc, vì ly gián quan hệ giữa ngươi và Triệu Khác, nàng cố ý tung tin đồn hai lén lút định chung , trao đổi tín vật đính ước, mới khiến Triệu Khác phái đến lục soát chỗ ở của ngươi, tìm đoạn trúc ngọc . Đây là thứ nàng tự vứt bỏ, thể gọi là vô cùng trân trọng ? Ta thấy ngươi lời đường mật mờ mắt, khó lòng phân biệt thật giả .”
Lục Chước Quang cố chấp giữ ý , nhét đoạn trúc ngọc trở vạt áo, cãi: “Nàng quan tâm .”
Động tác của cố tỏ tùy ý, nhưng ba trong phòng từng sớm tối chung đụng, vô cùng quen thuộc với , lập tức nâng niu món đồ đến mức nào. Lục Chước Quang ngày thường luyện công ghét vướng víu, bao giờ đeo đồ trang sức, nay giấu đoạn trúc ngọc trong n.g.ự.c như bảo bối, rõ ràng là quỷ. Người thật sự quan tâm, e rằng chắc là Chu Hạnh.
Tuyết Tình vốn thích vuốt m.ô.n.g ngựa sư phụ, nửa bò bàn hóng hớt: “Sư phụ, sư nương tất nhiên là quan tâm ! Đêm đó trọng thương đưa về, sư nương hoảng loạn vô cùng, chỉ sợ c.h.ế.t ngay cửa, lập tức gọi tất cả khiêng phòng cứu chữa. Người xem, vết thương nặng như thế mà vẫn cứu sống . Giả sử nhát đao đó mà c.h.é.m lưng Ngôn Quy ca thì đến thời gian đóng quan tài cho cũng chẳng , chôn cất ngay tại chỗ là cái chắc.”
“Đi ! Người lớn chuyện, trẻ con đừng xen mồm .” Lý Ngôn Quy quát mắng đuổi Tuyết Tình , sang hỏi: “Thế bây giờ ngươi cứng miệng nữa, chịu thừa nhận là ngươi yêu nàng ?”
Lục Chước Quang theo bản năng phản bác, nhưng lời khỏi miệng biến thành câu hỏi đầy vẻ hoang mang: “Thế nào mới xem là yêu?”
Câu hỏi lập tức khó ba còn . Lý Ngôn Quy tuy vẫn luôn nỗ lực tích cóp gia tài để cưới vợ, nhưng vì quanh năm bôn ba bận rộn, gì thời gian mà yêu sống yêu c.h.ế.t cô nương nào. Còn Tuyết Tình và Nguyệt Minh mới chỉ mười lăm mười sáu tuổi, vẫn trưởng thành hẳn, một đứa thì tham ăn ham chơi, một đứa thì đắm chìm trong việc phấn đấu vươn lên, tạm thời đều vô duyên với chuyện tình ái.
“Chắc là nỡ giao bộ gia tài cho nàng . Nếu ngươi sẵn lòng cho nàng thật nhiều bạc, lẽ thể coi là ngươi yêu nàng .” Lý Ngôn Quy suy nghĩ nửa ngày mới rút kết luận như , còn đợi khác đưa ý kiến, chính y lập tức lật đổ: “Cũng đúng, ngươi từng cho quả phụ họ Đậu ít tiền, thể thấy con ngươi táng tận lương tâm, thèm bận tâm đến tiền tài nữa .”
“Ta nghĩ, sẵn lòng vì nàng mà từ bỏ những thứ quan trọng, đó là yêu .” Tuyết Tình ôm mặt, ngọt ngào như thiếu nữ đương độ ôm ấp mộng xuân: “Sư phụ bằng lòng vì sư nương mà phản bội Vô Thường Tư, cũng liều luôn mạng sống, chẳng lẽ còn gọi là yêu ? Mong ngày cũng thể gặp một vì mà bất chấp tính mạng.”
“Ta phản bội Vô Thường Tư vì Chu Hạnh. Cho dù nàng , lựa chọn của cũng sẽ đổi.” Lục Chước Quang rành rọt sửa sai trong lời của con bé: “Hơn nữa và nàng thành , ngươi gọi nàng là sư nương.”
Nguyệt Minh bèn bắt đầu dấu tay, đưa kiến giải của riêng . Lục Chước Quang nửa ngày hiểu gì, đầu ném ánh mắt dò hỏi về phía Tuyết Tình. Con bé bèn giải thích: “Nguyệt Minh bảo, nếu sư phụ bằng lòng truyền thụ công phu cả đời cho nàng thì chắc chắn là yêu nàng .”
“Nàng tự học võ công, là do cha nàng truyền dạy.” Lục Chước Quang chỉ cảm thấy hôm nay nhầm chỗ . Ba những thể giải quyết thắc mắc cho , mà còn rót tai cả đống lời vô dụng, khiến càng thêm bức bối: “Nàng hỉ nộ vô thường, rõ ràng mấy ngày vẫn còn đang êm , vì cớ gì mà dạo đối xử với như dưng nước lã.”
Thấy tâm trạng tồi tệ, Lý Ngôn Quy sợ đột nhiên phát điên bèn sai Tuyết Tình mở cửa sổ , chỉ phong cảnh bên ngoài : “Ngươi mau kìa, trời quang mây tạnh, phong cảnh hữu tình. Nhóm tú tài các ngươi thường thấy cảnh nhường chắc chắn sẽ thi hứng dạt dào, là ngươi cứ hai bài thơ , để bọn suy đoán thêm xem lý do gì khiến Chu Hạnh đột nhiên tính tình đại biến.”
Lục Chước Quang ngoài cửa sổ. Khu vực quá nhiều nghèo, vì xây nhà cao tầng, tầm che khuất, ngước mắt lên là thể thấy cả một trời xanh thẳm. Hắn nhớ ngày ở Đan Ngọc g.i.ế.c c.h.ế.t Triệu Khác, trời đổ mưa xối xả, Chu Hạnh bên cạnh cũng y như , nhất thời tâm trí hoảng hốt, chìm đắm trong hồi ức đến xuất thần.
“Đa tình, là bạc tình.” Hắn bỗng .
Lý Ngôn Quy liếc một cái, cuối cùng nhịn bèn lời trong lòng: “Ngươi rốt cuộc gì? Dù ngươi cũng chẳng còn sống mấy ngày nữa, thà cứ tìm Chu Hạnh hỏi cho nhẽ chẳng hơn , việc gì tới đây hành hạ bọn ... , quan tài của ngươi đóng xong ? Tuy ngươi vợ con, nhưng dẫu cũng nuôi hai đứa đồ , mai ngươi c.h.ế.t, sẽ bảo chúng nhặt xác ngươi. Ngươi để đứa nào đầu bưng chậu than tang?”
Hai lớn quanh năm lăn lộn mũi đao l.i.ế.m máu, đến bước đường sớm chẳng còn kiêng kỵ sống c.h.ế.t. Tuyết Tình và Nguyệt Minh xong biến sắc mặt, nhịn bắt đầu rơi nước mắt.
“Vẫn .” Lục Chước Quang vẫn đang tìm thợ mộc thể đóng cho cỗ quan tài ưng ý, thấy hai tỷ bắt đầu sướt mướt bèn ở lâu. Hắn dậy định , lúc chân bước qua ngạch cửa dừng , vẻ mặt điềm nhiên ngoảnh đầu một cái: “Không cần nhặt xác cho , chôn ở kinh thành.”
Sau khi rời khỏi ổ ch.ó của Lý Ngôn Quy, Lục Chước Quang dạo trong thành. Hắn gần như tìm khắp các tiệm thọ tài trong thành, nhưng cũng chẳng ai dám hứa hẹn sẽ chiếc quan tài lắp bánh xe. Chốn kinh thành khiến vô cùng thất vọng, đành mất hứng về. Vừa bước cửa, một bám sát gót chân tới ngoài cửa, nhẹ nhàng gõ cửa hỏi: “Huynh đài, mạo hỏi thăm, Chu cô nương ở nhà ?”
Lục Chước Quang xoay , chỉ thấy đó là một thanh niên mặc áo vải xanh, dung mạo tạm coi là thanh tú, ôn tồn hỏi: “Ngươi tìm Chu Hạnh?”
Gã thanh niên đến tên Chu Hạnh, mặt lập tức hiện lên một tầng ửng đỏ đầy mờ ám, lí nhí đáp: “Tại hạ đồ trả cho Chu cô nương, cũng gặp nàng thêm một .”
Lục Chước Quang quan sát gã từ đầu đến chân, hiểu cái tên tướng mạo tai dơi mặt chuột đang đỏ mặt cái gì. So với đàn ông bình thường, vóc dáng của gã thấp bé, mỏng như tờ giấy, là kiểu chỉ dính một đ.ấ.m của là gục ngã. Cử chỉ điệu bộ rặt một vẻ ỏn ẻn dáng, càng lộ rõ bản chất tầm thường hèn mọn. Hắn lạnh lùng hất giọng: “Đồ gì?”
Gã thanh niên đang định mở miệng thì Tiền Bất Đoạn từ trong phòng chạy chậm : “Lâm tú tài, đưa đồ cho . Trước lúc lão đại đặc biệt dặn dò, đang đợi đây.”
“Lâm tú tài?” Ánh mắt Lục Chước Quang sang trút sạch vẻ hiền lành: “Sao ở đây vị tú tài khác thế ?”
Tiền Bất Đoạn xòa đáp: “Chước Quang ca, kinh thành chỗ nào chả tú tài, lão đại cứ tùy tiện ném hòn gạch là thể đập c.h.ế.t một hai đấy.”
Lục Chước Quang thầm nghĩ đúng là hươu vượn, tưởng tú tài dễ thi lắm ? Hắn phản đối: “Trước cũng từng sống ở kinh thành, nơi nhiều tú tài đến ?”
Tiền Bất Đoạn cảm ơn và tiễn Lâm tú tài , đầu nâng niu món đồ trong: “Trươc là môn khách của Triệu phủ, ăn ở đều thuộc tầng lớp phú quý, bao giờ lui tới chỗ ? Thư sinh lên kinh cầu học nhiều vô kể, tú tài quanh năm khổ ở những nơi thế cũng nhan nhản, dẫu thì kinh thành cũng nhiều uyên bác mà.”
“Đây là gì?” Lục Chước Quang nào quan tâm chuyện tú tài khổ cầu học gì đó, chặn Tiền Bất Đoạn , tay đòn nhanh đến mức mắt thường gần như thấy, chớp mắt giật phắt món đồ từ trong n.g.ự.c y. Chỉ thấy đó là một cuốn sách mỏng, mở bên trong là nét chữ của Chu Hạnh, là chép từ cuốn sách nào. Lục Chước Quang , chỉ thấy đoạn nội dung tối nghĩa khó hiểu, mà còn cảm thấy hành động của Chu Hạnh cũng như .
Tiền Bất Đoạn giải thích: “Lâm tú tài đây từng giúp lão đại đưa đồ một . Lão đại thấy nghiên cứu học vấn gặp câu hỏi khó giải, mà tình cờ từng học thuộc đoạn , nên mới cho Lâm tú tài để mang về chép .”
Lục Chước Quang cụp mắt, bình thản chằm chằm cuốn sách: “Lần nàng chữ cho , là đ.á.n.h t.h.u.ố.c mù mắt .”
Tiền Bất Đoạn gượng: “Thế mà giống ?”
“Sao giống?” Lục Chước Quang hỏi vặn .
“Đương nhiên là giống .” Viên Sát mái hiên cho chim ăn, thu hết vở kịch mắt. Mấy ngày nay Chu Hạnh cố tình lạnh nhạt với Lục Chước Quang, đều thấu, trong lòng tự hiểu. Có ngậm miệng , gió chiều nào che chiều . Lão hừ : “Mấy tên mặt trắng da thịt mịn màng các ngươi, thiếu chủ chẳng qua chỉ hứng thú nhất thời thôi, là đám hán t.ử thể cường tráng ở tái ngoại mới lòng nàng. Hơn nữa thiếu chủ từ nhỏ đính ước, đối phương là một nam t.ử hán văn võ vẹn . Bây giờ cả hai đều đến tuổi dựng vợ gả chồng , đợi lo xong việc ở kinh thành, trở về là họ thành ngay. Tiểu tử, cho ngươi , nam nhi đất Bắc bọn xếp hàng dài để cầu hôn thiếu chủ, nàng chọn ai thì chọn, đổi là kẻ khác chắc lóa cả mắt .”
Lục Chước Quang giãn đôi chân mày, bật khẽ: “Giỏi thật đấy, vẫn là tái ngoại các đông dân. mà, ông vùi nửa xuống lỗ , chẳng ai bày tỏ tình cảm với ông ? Chắc là nghiệp chướng miệng lưỡi nặng nề, đê tiện đến mức chẳng ai thèm ngó ngàng tới chứ gì?”
Viên Sát trừng mắt giận dữ, sắp sửa nổi cơn thịnh nộ, Tiền Bất Đoạn vội chen giữa khuyên can: “Bớt tranh cãi , hai bớt vài câu. Ta ngoài tìm lão đại đây, các đừng sinh sự đấy.”
Lục Chước Quang túm chặt lấy cánh tay Tiền Bất Đoạn, lạnh nhạt hỏi: “Nàng ở ?”
Tiền Bất Đoạn chỉ cảm thấy cái cánh tay khẳng khiu như cây sậy của sắp bóp nát, đau đến mức nét mặt vặn vẹo, vội vàng khai thật: “Lão đại sáng sớm rời kinh thành .”
Lục Chước Quang nhận nắm rõ lực đạo, lập tức buông tay: “Rời kinh? Đi ?”
Trời sáng Chu Hạnh cưỡi ngựa khỏi thành, Tiền Bất Đoạn theo sự sắp xếp của nàng, vì mang theo đồ đạc nên đợi qua buổi trưa mới . Lục Chước Quang chẳng chẳng rằng đòi theo. Hai rời khỏi viện, Viên Sát bèn với Mạc Kinh Thu: “Tên Lâm tú tài đó mà còn mò đến, ngươi cứ đ.á.n.h đuổi . Cái ngữ nghèo kiết xác mà cũng dám nhòm ngó thiếu chủ nhà chúng , họ Lục ít còn chút nhan sắc, tên lùn , sắc d.ụ.c chẳng .”
Mạc Kinh Thu phân loại thảo d.ư.ợ.c trong tay, đến ngẩng đầu cũng lười ngẩng: “Lo hão gì, thiếu chủ thèm để mắt tới khác? Vừa ông những lời đó chọc tức , đợi khi tìm thiếu chủ, thể nào chẳng màn cãi vã giận dỗi, rõ ràng hẹp hòi mà.”
Viên Sát trợn trừng mắt, cảm thấy vô tội: “Nói thật cũng ? Hắn sỉ nhục miệng tiện, ngươi bênh vực ?”
Mạc Kinh Thu gậy ông đập lưng ông: “Nói thật cũng ?”
Đầu bên , Tiền Bất Đoạn Lục Chước Quang ép khỏi cửa, đ.á.n.h cỗ xe ngựa chất đầy đồ đạc, mang theo lộ dẫn khỏi thành. Trên đường, y kể cho Lục Chước Quang Chu Hạnh đến một nơi gọi là huyện Tĩnh Gia. Nơi ngoại thành sát cạnh sông Đại Vận xây dựng một kho chứa lương thực ngoại lớn nhất kinh thành, gạo ngon của tuyến vận tải đường thủy khắp thiên hạ đều cất giữ ở đó, cách kinh thành mấy chục dặm. Xe ngựa chậm, lắc lư đường suốt cả một buổi chiều, mãi đến khi màn đêm buông xuống đen kịt, vầng trăng sáng treo cao, bọn họ mới tới nơi.
Suốt chặng đường, Lục Chước Quang vô cùng yên tĩnh, nhắm mắt dưỡng thần, một lời nào. Tiền Bất Đoạn bất giác sinh lòng e sợ, cũng chẳng dám nhiều lời. Đến nơi, y khẽ gõ lên vai Lục Chước Quang hai cái, : “Chước Quang ca, cứ men theo sườn núi lên, lên đến đỉnh là thấy chỗ ở của lão đại. Ta còn việc khác , lên đó .”
Lục Chước Quang xuống xe ngựa là bước ngay. Tiền Bất Đoạn thấy thế, chút yên tâm dặn dò: “Căn nhà đó là hồi đại soái còn quan ở kinh thành, vì nhiều kho kinh thành tiện bề nghỉ ngơi nên mới xây tạm sườn núi chỗ đặt chân. Dù tức giận cũng đừng động tay động chân lung tung, phá hỏng , khó sửa lắm.”
Lục Chước Quang đáp lời, cũng chẳng xách đèn, chỉ lặng lẽ về phía ngọn núi. Gió đêm mơn trớn vạt áo , bóng lưng lộ mấy phần đìu hiu, nhanh bóng tối nuốt chửng.
Ngọn núi tính là cao, độ dốc cũng thoai thoải. Lục Chước Quang lên ước chừng mất non nửa canh giờ. Khi mắt vẫn là một vùng hoang dã trống trải, tiếng sáo du dương theo gió bay tai.
Lúc trăng đan xen tỏa sáng, mặt đất trải đầy một dải lụa bạc. Hắn tới gần, thấy ngôi nhà sừng sững đỉnh núi, còn Chu Hạnh đang tảng đá lớn. Cây sáo trong tay nàng nhỏ nhắn, nhưng khúc nhạc thổi như hòa quyện ngọn gió bấc, bi thương mà khảng khái, tựa như khiến lờ mờ thấy mảnh đất bao la vạn dặm chốn Tái Bắc.
Lục Chước Quang chậm rãi bước tới. Chu Hạnh ngoảnh , nhưng ngừng bặt khúc nhạc: “Chàng tới gì?”
Nàng vẫn giống đêm qua, lạnh lùng và xa cách, cứ như thể với thêm nửa lời thừa thãi. Nét mặt Lục Chước Quang phẳng lặng, giọng điệu cũng chút phập phồng: “Ban trưa một tú tài họ Lâm tới tìm nàng.”
Chu Hạnh ừ hử. Lục Chước Quang tiếp tục: “Gã đến để trả quyển sách nàng cho gã.”
Chu Hạnh chẳng hứng thú gì với Lâm tú tài Vương tú tài nào đó, ngắt lời , hỏi vặn : “Chàng chạy mấy chục dặm đường tới đây, chỉ để chuyện ?”
Lục Chước Quang mơ hồ mang theo chút ý tố cáo: “ nàng từng sách cho . Lần chẳng qua chỉ xem nàng một câu, nàng toan tính đủ đường.”
Nàng nhạt, giọng điệu uể oải vặn : “Chàng đúng là hết sức vô lý. Tú tài trong thiên hạ nhiều như thế, chẳng lẽ chỉ chữ cho ?”
Giọng điệu quá khinh mạn, khiến Lục Chước Quang sinh lòng buồn bực, nhưng chẳng bắt bẻ . Chu Hạnh chữ cho ai, đó là tự do của nàng. Giống như lời Viên Sát , nam nhi tái ngoại xếp hàng cầu hôn nàng, khi quá nhiều lựa chọn nàng, sẽ chẳng ai chi phối quyết định của nàng nữa. Lục Chước Quang : “Viên Sát bảo thời thiếu nữ nàng từng đính ước với .”
Chu Hạnh khoảnh khắc ngẩn ngơ, là nghĩ đến ai, khóe môi nhếch lên một nụ . Lục Chước Quang thấu rõ mồn một, đó nụ lạnh lùng, cũng nụ giễu cợt, mà là một nụ thật lòng thật , phát từ tận đáy lòng, như thể ngầm thừa nhận chuyện là thật.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lech-nhip-ten-goc-hoang-khang-tau-ban/chuong-93-troi-sinh-mot-cap.html.]
Một cỗ ấm ức trào dâng trong lồng ngực, đột nhiên phẫn nộ, cảm thấy thê lương. Suy cho cùng, bẩm sinh xa cách ngàn vạn dặm, phong tục Tái Bắc mù tịt, cũng khó lòng đồng cảm. Chu Hạnh là thể trộn thanh lâu, thể cất giọng hát những điệu dâm từ diễm khúc, thể hôn môi buông lời: “Đời ngắn ngủi, đối mặt với sinh t.ử vô thường, cớ đặt việc tận hưởng lạc thú lên hàng đầu?” - Nàng là trái ngược với .
Lục Chước Quang : “Ta tìm đóng một cỗ quan tài.”
Chu Hạnh giăng lưới lâu, cuối cùng cũng đợi sa chân , bèn nhẹ hỏi: “Lục tú tài đóng quan tài gì?”
Lục Chước Quang đáp: “Ta sắp c.h.ế.t , chẳng nàng đều hết ?”
“Ta còn tưởng đến c.h.ế.t cũng chuyện đấy.” Chu Hạnh tắt nụ , nhảy từ tảng đá cao xuống, đáp xuống mặt , sự lạnh lẽo trong đôi mắt mang theo vẻ sắc bén tổn thương khác: “Chàng mấy lời là định gì? Bắt nhặt xác, chôn cất, đám ma linh đình cho ?”
Gió đêm hiu hắt, bốn bề vắng lặng. Tiếng sóng sông Đại Vận từ xa truyền tới, ầm ầm dứt, như khúc nhạc xót thương giữa chốn tĩnh mịch.
Lục Chước Quang nắm rõ tình trạng cơ thể nhất. Trước đây, vu trùng thức tỉnh, khiến ngũ quan của trở nên kém nhạy bén. Thế nhưng, trọng thương hôm nọ, vết thương dần khép miệng, cơ thể hồi phục khá hơn nhiều. Điều chứng tỏ vu độc phát hiện. Ngỗi Cốc Vũ ngày ngày châm cứu cho là để trì hoãn sự thức tỉnh của dị trùng. t.h.u.ố.c giải thì cuối cùng cũng uổng công. Hắn : “Nàng hãy đưa quan tài của đến Tái Bắc.”
Chu Hạnh chẳng màng suy nghĩ, dứt khoát từ chối: “Cách xa hàng vạn dặm, sẽ mang theo một gánh nặng chướng ngại vật thế lên đường .”
Lục Chước Quang tức khắc nổi giận, tốc độ cũng nhanh hơn đôi chút: “Chẳng chính nàng mời theo nàng đến Tái Bắc ? Sao giờ đồng ý nữa? Nàng còn tặng trúc ngọc cho , lúc vui vẻ thì tuôn cả sọt lời đường mật, lúc ý bèn vứt bỏ như giày rách. Chẳng nhẽ tình ý của nàng rẻ mạt đến , thể tùy tiện hứa hẹn cũng tùy tiện đổi ?”
“Lục Chước Quang, giả vờ vô tội cái gì?” Chu Hạnh chất vấn : “Ta bao giờ những chuyện tự đa tình. Đáng lẽ lúc nào cũng nên mang theo một cái gương bên , khi chuyện với thì soi một chút, tự xem tình ý trong mắt sâu đậm đến nhường nào. Ta thể thốt lời mời đến Tái Bắc, cũng là do dụ dỗ đấy!”
Những lời lẽ đảo lộn trắng đen vốn thể cãi đến cùng, nhưng Lục Chước Quang như chấn kinh, ánh mắt thoắt cái né tránh, cố tình che giấu, tức giận mắng: “Là tự nàng khinh bạc đa tình thì !”
“Vậy bây giờ đa tình nữa, trả ngọc trúc cho , chỉ tặng cho phu quân thôi.” Chu Hạnh chọc tức đến choáng váng đầu óc, bèn đưa tay nhắm thẳng cổ mà đoạt lấy. Lục Chước Quang nhanh như chớp lùi , đưa tay chặn khớp xương nàng, chỉ trong chớp mắt hóa giải chiêu thức nàng, gạt mạnh tay nàng sang một bên.
“Không đưa.” Hắn chẳng thèm nghĩ lý do, trực tiếp từ chối, giọng tràn ngập ngọn lửa giận dữ.
“Vậy cần nữa.” Nàng rụt tay về, vẻ mặt bất cần: “Dù cũng là thứ từng ném một , cứ coi như từng tìm là xong.”
Lửa giận Lục Chước Quang bốc lên ngùn ngụt, lồng n.g.ự.c bắt đầu âm ỉ nhói đau. Dù vắt óc thế nào cũng hiểu nổi Chu Hạnh đột nhiên tâm đổi tính, khác hẳn với ba ngày . Hắn c.ắ.n răng hỏi: “Tại nàng đối xử với như ?”
Giọng điệu Chu Hạnh châm chọc và lạnh lùng từng : “Lục Chước Quang, chuyện mang vu độc trong , ngay từ đầu giấu giếm. Chàng sống ? Có nghĩ đến ngày ? Che giấu chuyện là rắp tâm gì? Khăng khăng , chẳng lẽ thật sự lãng phí thời gian một kẻ đoản mệnh như ?”
Lục Chước Quang nụ của nàng tổn thương. Từng câu từng chữ lọt tai chát chúa vô cùng, mặt tái nhợt, : “Độc thiên hạ vô phương cứu chữa, thì đổi gì?”
“Vậy c.h.ế.t !” Chu Hạnh phừng phừng biến sắc, lột bỏ sự giễu cợt và lạnh lùng, ngọn lửa giận dữ nhuộm kín đôi lông mày nàng. Ngay cả ánh trăng vằng vặc chiếu rọi cũng chỉ thấy một mảnh đỏ au phẫn uất. Nàng lấy từ trong tay áo một nắm tiền giấy vàng mã, vung tay ném mạnh lồng n.g.ự.c Lục Chước Quang. Tiền giấy trắng toát như tuyết tức thì nổ tung, lả tả bay múa trong gió, phủ đầy lên .
“Nếu thực sự cho rằng đơn độc lẻ bóng, chẳng còn gì vướng bận, thì c.h.ế.t . Ta nhiều nhất cũng chỉ rắc cho nắm giấy tiền vàng bạc, tuyệt đối sẽ thêm chuyện gì khác. Cứ coi như Chu Hạnh lầm , động lòng một kẻ bạc tình bạc nghĩa như . cũng chẳng , chỉ mới nửa năm ngắn ngủi thôi, trở về Tái Bắc, quãng đời còn mấy chục năm, đủ để tìm một yêu thương gắn bó trọn đời trọn kiếp.”
Tiếng sóng sông Đại Vận dứt, chim bay trong núi hoảng hốt kêu vang, trong gió vị đắng chát ươn ướt. Tiền giấy lơ lửng mắt Lục Chước Quang, ngay đó dáng vẻ giận dữ tột cùng của Chu Hạnh trở nên rõ ràng. Ngực đau đớn kịch liệt, khác hẳn với cơn đau âm ỉ nãy, mà là một cảm giác sắc bén, nhọn hoắt đ.â.m chỗ sâu nhất, liên tục cào xé, khiến trái tim chấn động đến thể chịu nổi.
Hắn thích Chu Hạnh lạnh nhạt với , cũng thích nàng dùng ánh mắt chán ghét đó , càng thích nàng sẽ về Tái Bắc tìm khác bầu bạn cả đời. Đủ loại cảm xúc đan xen, khiến Lục Chước Quang, kẻ vốn dĩ cả đời khổ sở, đau lòng vì đau đớn là gì kìm nén nổi sự bi thương: Chu Hạnh thể đối xử với như thế?
“Đám vu trùng năm xưa là do tự xin trồng .” Giọng Lục Chước Quang trầm xuống, khe khẽ : “Hồi mới Miêu T.ử Doanh, Triệu Khác đ.á.n.h chảy m.á.u mũi nên kết thù với . Rất nhiều vì lấy lòng mà sáng tối bắt nạt . Tuy tâm tư báo thù, nhưng lúc đó còn quá nhỏ, võ công luyện xong nên chịu thiệt hết đến khác. Trẻ con c.h.ế.t ở Miêu T.ử Doanh đếm xuể, nhiều đứa chống chọi nổi những buổi huấn luyện, hoặc là hại c.h.ế.t, chuyện đều quá đỗi bình thường. khi c.h.ế.t, Lão Lục bảo thi lấy công danh, tế đời cứu nước, nên sống, trưởng thành.”
“ lúc Triệu Chấp một mớ vu trùng, hỏi bọn ai sẵn lòng lấy thử nghiệm, là đầu tiên báo danh. Bọn chúng đều c.h.ế.t hết, chỉ mạng lớn sống sót. Từ đó về , còn kẻ nào dám bắt nạt nữa. Ta luôn rõ hậu quả của việc trồng vu trùng, cũng lường kết cục của . Bắt đầu từ khi phản bội Vô Thường Tư, chuẩn sẵn tinh thần để chỗ c.h.ế.t.”
Lồng n.g.ự.c Chu Hạnh phập phồng dữ dội, buông những lời nãy, bình thản trần thuật những điều , trong lòng nàng cũng chẳng dễ chịu gì. cái thái độ dửng dưng bận tâm đó càng đổ thêm dầu ngọn lửa giận của nàng, nàng gần như lửa giận gặm nhấm lý trí, hận thể lao c.ắ.n xé , hỏi rốt cuộc trái tim . dù cũng hết , Chu Hạnh nắm chặt tay, dứt khoát , thèm nữa, cố gắng kiềm chế cảm xúc.
“Trước chỉ thành tâm nguyện của Lão Lục, nhưng đó phát hiện thi đỗ Trạng nguyên quá khó. Có lẽ thực sự kém một chút, nên mới về phe Triệu Chấp. Ta nghĩ một lòng thu phục Tái Bắc, chắc hẳn cũng ôm hoài bão tế đời cứu dân, bôn ba vì thiên hạ Đại Tề. mới nhận . Mãi cho đến cuối năm ngoái, gặp nàng ở Đan Ngọc.” Lục Chước Quang chăm chú góc nghiêng khuôn mặt nàng, từ tốn : “Bọn họ , nàng , nên phản, nguyện dùng tất cả võ công cả đời học để giúp nàng thành đại nghiệp, như , cũng thể thực hiện di nguyện của Lão Lục, cứu nước cứu đời.”
Chu Hạnh khẩy: “Xem sắp thất vọng . Chàng chẳng sống mấy ngày nữa, lẽ sẽ thấy ngày thiên hạ thái bình .”
“Cả đời từng vì chuyện sống c.h.ế.t mà sinh lòng sợ hãi yếu đuối, luôn cho rằng thể ung dung bước tới điểm cuối của sinh mệnh. bây giờ mới , đoán sai . Nếu thể ung dung nhận cái c.h.ế.t thì sẽ chạy đôn chạy đáo khắp kinh thành, đóng một cỗ quan tài thuận tiện cho nàng vượt ngàn vạn dặm mang theo, cũng sẽ rõ thời gian sống chẳng còn bao nhiêu mà vẫn tham luyến từng khoảnh khắc ở bên nàng. Bọn họ đều bảo là một tên quái dị vô tình, nhưng oán hận vì nàng quãng đời còn sẽ tìm kẻ khác bầu bạn, căm phẫn nàng dễ dàng ban cho niềm vui sướng dễ dàng thu hồi, hễ nghĩ tới việc ngày nàng sẽ thích kẻ khác, sinh lòng đố kỵ, thù hận, tràn đầy oán khí, khó lòng hóa giải...”
Nỗi đau trong lồng n.g.ự.c Lục Chước Quang vượt quá giới hạn chịu đựng. Khí huyết cuộn trào, m.á.u tươi nóng hổi từ khóe môi trào , men theo cằm nhỏ xuống từng giọt.
“Ta rốt cuộc thế nào mới gọi là yêu…”
Giọng khàn đặc, từng chữ như dùng hết chút sức lực cuối cùng mới thể thốt .
“Mấy ngày nay, cứ trằn trọc mãi chợp mắt. Ngay cả trong những giấc mộng chập chờn, cũng hoảng loạn mà tìm kiếm một con đường sống cho . Ta cam lòng… thật sự cam lòng cứ thế mà c.h.ế.t .”
Hắn khẽ nhắm mắt, thở ngày một yếu, nhưng trong giọng vẫn còn vương một nỗi cố chấp đến tận cùng.
“Cho dù cuối cùng vẫn c.h.ế.t… cũng nàng đưa trở về Tái Bắc. Ta tận mắt xem nơi nàng sinh và lớn lên, một nơi nàng gọi là cố hương… Chỉ một thôi… dù chỉ thấy một , cũng mãn nguyện.”
Lục Chước Quang mờ mịt hỏi: “Như thế, tính là yêu nàng ?”
Tiếng gió yên bình, sóng sông tĩnh lặng, tất thảy những thanh âm hỗn tạp khiến Chu Hạnh phiền lòng nhanh chóng lùi xa. Chỉ còn nhịp tim nàng đập dồn dập vang dội. Nàng ngơ ngác đầu, thấy Lục Chước Quang ánh trăng đang khoác lên dải lụa bạc sáng ngời, ánh mắt gạt bỏ vạn vật thế gian, chuyên tâm chằm chằm nàng. Máu nhuộm đỏ đôi môi , tôn lên khuôn mặt vô cùng diễm lệ.
Chu Hạnh đêm nay vốn chỉ đích thốt ý cầu sinh, ngờ sẽ những lời .
“Nếu như thế … cũng xem là yêu…”
Hắn bước về phía một bước.
Đôi mắt đen sâu như phản chiếu ánh trăng lay động mặt nước, chăm chú Chu Hạnh chớp mắt. Ánh mắt chậm rãi lướt qua từng đường nét gương mặt nàng, từ hàng mày, khóe mắt cho đến đôi mắt trong veo tựa đá hổ phách nắng.
Hắn nàng thật lâu, như thể khắc sâu từng đường nét tận đáy lòng. Như thể chỉ cần kỹ thêm một chút, ghi nhớ thêm một chút, thì dù nhắm mắt xuôi tay, cũng sẽ quên nàng.
“Chu Hạnh…” Giọng khàn khàn, mang theo một chút run rẩy mà chính cũng thể che giấu: “Ta yêu nàng.”
Hắn nàng, ánh mắt chất chứa bao đau đớn và khẩn cầu: “Đừng đối xử với như nữa… ?”
Bên tai Chu Hạnh như vang lên tiếng tim đập dồn dập. Cái lạnh thấu xương chẳng từ lúc nào hóa thành một luồng nóng hầm hập lan khắp cơ thể.
Nàng cố gắng đè nén thở đang rối loạn, bàn tay trong tay áo siết chặt đến mức đầu ngón tay trắng bệch. Một lúc lâu , nàng mới cố giữ giọng bình tĩnh, hỏi ngược : “Chàng … yêu ?”
Lục Chước Quang đáp: “Phải.”
“Được.”
Chu Hạnh nắm chặt cổ tay , kéo nhanh chóng trong nhà. Lục Chước Quang hề chống cự, chỉ thuận theo lực kéo vội vàng hoảng hốt của nàng. Cho đến khi cánh cửa nàng đẩy mạnh , cảnh tượng mắt khiến sững .
Trong phòng, chữ Hỉ đỏ thắm dán khắp nơi. Nến đỏ cháy sáng, cột nhà và xà ngang đều quấn những dải lụa đỏ. Ánh nến lay động, phủ lên tất cả một màu đỏ rực rỡ, tựa như cả căn phòng đang chìm trong biển lửa.
Chu Hạnh chẳng một lời, lập tức cầm bộ hỉ phục cùng chiếc mũ đặt sẵn giường, nhét thẳng lòng .
“Mặc .”
Lục Chước Quang mấp máy môi, hỏi nàng rốt cuộc đang định gì. còn kịp lên tiếng, thấy Chu Hạnh đưa tay tháo cúc áo của , nhanh chóng cởi bỏ áo ngoài.
Hắn lập tức mặt , cúi xuống bộ hỉ phục trong tay.
Nếu mặc, e rằng khiến nàng tức giận.
Thế là chẳng kịp hỏi thêm gì, cứ thế khoác bộ hỉ phục lên trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê. Đội mũ lên đầu, vô thức ngước mắt gương.
Trong gương, một vị tân lang tuấn tú hiện .
Chu Hạnh nhiều lớp y phục hơn nên đồ chậm hơn đôi chút. Đợi đến khi nàng đội xong mũ phượng, nàng mới đầu phía .
Màu đỏ quả thực hợp với .
Lục Chước Quang vốn khôi ngô, nay khoác hỉ phục đỏ thẫm càng thêm tuấn tú. Chỉ là vệt m.á.u đỏ tươi còn vương nơi khóe môi khiến giữa ánh nến rực rỡ trông chẳng giống một phàm tục, mà tựa như một yêu vật bước từ trong màn đêm, đẽ khiến thể rời mắt.
Chu Hạnh bước đến, nắm lấy tay . Lần , giọng nàng còn chút do dự: “Chúng bái đường, ngay bây giờ.”
Lục Chước Quang cúi đầu nàng, trong đôi mắt đen phản chiếu khuôn mặt nhợt nhạt của nàng. Giá y và mũ phượng đều giản dị, nàng cũng hề điểm phấn tô son, bất kỳ nghi thức nào hợp với lễ giáo, nhưng trái tim Lục Chước Quang đập thình thịch. Hắn từng nhiều Chu Hạnh quấy rầy đến tâm trí đảo điên, nhưng bao giờ cảm thấy niềm hân hoan nồng nàn đến thế: “Nàng thành với ?”
Chu Hạnh vặn : “Sao nào, chẳng yêu ?”
“Chuyện nên lệnh cha , lời mối manh...”
Chu Hạnh trừng mắt gã thư sinh giả mạo cổ hủ ngốc nghếch : “Chàng cha , gì đến lệnh cha ?”
rõ ràng, hôn sự sự đồng thuận của cả hai mới thể thành. Hắn còn từng Chu Hạnh một câu “yêu” .
Nghĩ đến đó, Lục Chước Quang thấy chút cam lòng. Hắn nàng, thấp giọng : “Thời gian của … còn nhiều nữa.”
“Không .” Chu Hạnh đáp nhẹ, như thể chuyện sinh t.ử mắt chẳng thể khiến nàng d.a.o động: “Chàng c.h.ế.t , cùng lắm chỉ mang danh góa phụ thôi.”
Nàng sớm hạ quyết tâm thành hôn sự trong đêm nay. Bất kể là ai đến, bất kể xảy chuyện gì, nàng cũng nhất định để hôn lễ dang dở.
Chu Hạnh bước đến gần , ngước mắt gương mặt tái nhợt vì mất máu, khẽ . Giọng dịu dàng đến lạ, nhưng lời khiến chẳng nên nên : “Đến lúc đó, sẽ đặt linh bài của trong nhà. Sau đó, tìm một trượng phu khác.” Nàng cố ý dừng một thoáng, thẳng mắt : “Ngay mặt , sẽ cùng đó bái đường nữa.”
Lục Chước Quang: “...”
Chu Hạnh khẽ cong môi: “Cho nên, cứ yên tâm mà c.h.ế.t . Dù c.h.ế.t , cũng sẽ để yên.”
Lục Chước Quang nửa mừng nửa kinh sợ, trong lòng dâng lên nỗi thê lương tột cùng, vị ngọt ngào nháy mắt bay sạch sành sanh. Hắn đang định nổi nóng thì nàng kéo mạnh xuống đất, quỳ gối đối diện với vầng trăng ngoài cửa. Chu Hạnh cho bất kỳ cơ hội nào để chuyện, đè mạnh lưng ép xuống, đồng thời cất giọng dõng dạc hô lớn: “Nhất bái thiên địa!”
Đầu nàng cộc xuống đất, phát âm thanh nhỏ. Lục Chước Quang nghiêng đầu sang, mới phát hiện khóe mắt Chu Hạnh từ lúc nào đỏ ửng. Trên gương mặt nàng mang vẻ ngoan cố, cỗ hận ý nồng đậm và thứ tình cảm mập mờ chẳng rõ khiến nàng trông khác biệt so với ngày thường. Lục Chước Quang đến ngẩn ngơ. Nàng kéo lên xoay một vòng, đối diện với hai chiếc ghế trống phía , quỳ xuống.
Nghe nàng hô “Nhị bái cao đường”, Lục Chước Quang đợi nàng đè, tự dập đầu một cái.
Sau đó hai dậy. Chu Hạnh đối diện với , rõ ràng hơn, trong hốc mắt nàng lấp loáng một tầng sương mờ ảo.
“Phu thê giao bái!” Tân lang quan khom cúi đầu, chiếc mũ khẽ chạm mũ phượng của tân nương, tách . Giây phút hai thẳng dậy, bầu trời đêm bên ngoài bỗng nổ tung pháo hoa, truyền tới âm thanh vang rền như sấm động. Đêm dài tĩnh lặng dường , những tràng pháo hoa liên tiếp nổ tung trời cao, ngũ sắc đan xen rực rỡ lóa mắt. Duyên phận tựa hồ từ trời giáng xuống, giống như đang chúc tụng cho đôi uyên ương mới cưới.
Lục Chước Quang thẫn thờ nàng. Còn kịp lên tiếng, Chu Hạnh cầm hai chén rượu bàn lên, đưa cho một chén, đó hai cánh tay đan chéo , uống cạn chén rượu hợp cẩn. Rượu thơm nồng ngọt lịm, miệng trôi tuột xuống cổ họng, chất mật đặc quánh cứ thế chảy tràn trong tim. Hắn vốn thích uống rượu, luôn cảm thấy mùi rượu xộc lên mũi khó chịu, nhưng chén rượu là ngoại lệ duy nhất.
Chu Hạnh đặt chén rượu xuống, rảo bước tiến tới, ôm lấy đầu kéo mạnh xuống, ép cong lưng cúi thấp đầu. Ngay đó, đôi môi nàng c.ắ.n mạnh một cái. Nàng mang theo sự tức giận sục sôi, giống như cố ý trả thù mà c.ắ.n rách môi mềm của Lục Chước Quang. Từng giọt m.á.u tranh ứa , nhanh chiếc lưỡi của nàng l.i.ế.m láp, mùi m.á.u tanh lan tỏa giữa môi răng hai .
“Bây giờ hai là phu thê, sống cùng giường, c.h.ế.t cùng huyệt, đồng cam cộng khổ. Độc của , nhất định sẽ nghĩ cách giải. Còn dám ấp ủ cái ý định tự tìm c.h.ế.t, để tấm chân tình của trao lầm , tuyệt đối sẽ dễ dàng tha thứ cho nữa.” Nàng l.i.ế.m sạch m.á.u môi Lục Chước Quang, một nụ hôn mới thực sự bắt đầu.
Nước mắt nóng hổi rơi rớt mặt . Lục Chước Quang luống cuống tay chân, lùi an ủi nàng vài câu, nhưng nàng tóm chặt. Đầu lưỡi cuốn quấn quýt lấy , khó lòng rời xa. Chu Hạnh ôm chặt , bước chân loạng choạng đẩy lùi , hai cùng ngã nhào xuống giường.
Nàng đưa tay định cởi nút áo của Lục Chước Quang, vội vàng tóm lấy. Hắn vất vả lắm mới tìm cơ hội tách , kìm nén thở dốc, trầm giọng : “Không .”
Y phục của Chu Hạnh vò đến nhăn nhúm, để lộ mảng lớn vùng cổ, lồng n.g.ự.c phập phồng kịch liệt, trừng mắt lườm : “Chúng thành , gì mà ?”
“Chu Hạnh.” Lục Chước Quang chút nghiêm khắc gọi tên nàng. Lý do thì quá nhiều. Thời gian của chẳng còn bao nhiêu, càng thể để Chu Hạnh mang thai. Chỉ là những nguyên do dễ khỏi miệng, thế là bèn bịa bừa một lý do: “Ngực đau, vết thương cũ tái phát, tiện hành sự.”
“Bớt giả bộ , lăn lộn thế nào cũng chẳng c.h.ế.t , còn sợ chút vết thương ?” Chu Hạnh gằn một tiếng: “Chàng đúng là rượu mời uống thích uống rượu phạt.”
Vừa dứt lời, nàng lao lên Lục Chước Quang, bắt đầu l.i.ế.m láp dái tai, cổ, yết hầu của . Những nụ hôn ướt át nhẹ nhàng c.ắ.n nuốt, lưu dấu răng giữa lúc yết hầu chuyển động lên xuống khi nuốt nước bọt. Tình d.ụ.c bùng nổ chỉ trong chớp mắt, sự khô nóng hừng hực bốc cháy từ sâu thẳm cơ thể, tuôn trào tứ chi bách hài. Hắn nhận sự bất thường, khàn giọng hỏi: “Trong rượu cái gì?”
“Đêm động phòng hoa chúc, cái gì?” Động tác của Chu Hạnh nhẹ nhàng hơn nhiều, dứt lời bèn hôn chi chít lên mặt thì thầm: “Yên tâm , Kinh Thu từng , mang hàn tật trong nhiều năm, khi chữa khỏi khó thụ thai, cần hoảng sợ. Tân lang tân nương nào thành cũng mấy chuyện , quan tâm chăm sóc tên tú tài cổ hủ ngu ngốc là đấy. Ở Tái Bắc bọn , hễ trúng mắt là thể lăn bất cứ lúc nào, núi, bãi cỏ, trong dòng suối, chỗ nào cũng thể hoan ái cực lạc.”
Hơi thở Lục Chước Quang rối loạn, giơ tay ôm chặt lấy nàng, buông lời cay nghiệt: “ là chốn man di hoang dã, hành vi của đám dã nhân.” Nói xong, trong lòng trào dâng chua xót khó tả: “Thế nên, nàng và hôn ước từ nhỏ cũng...”
Chu Hạnh chỉ cảm thấy quá nhiều, hôn lên khóe môi , lúng búng đáp: “Ưm, , sẽ nhanh thôi.”
Cái thái độ vô tâm hờ hững nhường chọc giận Lục Chước Quang. Hắn lạnh một tiếng: “Rất nhanh? Ai với nàng là sẽ nhanh?”
Hắn ôm chặt Chu Hạnh xoay một vòng, đè bẹp nàng xuống , hôn sâu lên đôi môi nàng, đồng thời rút một tay , từng cái từng cái cởi tháo những nút buộc quần áo vướng víu. Bức rèm buông rủ, che khuất cảnh sắc xuân quang diễm lệ, chiếc giường gỗ ọp ẹp cũ kỹ phát tiếng cọt kẹt rền rĩ.
Pháo hoa ngoài cửa sổ vẫn nổ đì đùng. Sườn núi hoang vu chỉ tiếng gió lảng vảng quanh quẩn. Ngọn nến đỏ cháy rực trong gian phòng ngập tràn t.ì.n.h d.ụ.c mãi cho đến khi trời hửng sáng, những thanh âm ồn ào mới chịu ngừng nghỉ.