Lệch Nhịp (Tên gốc: Hoang Khang Tẩu Bản) - Chương 94: Quan bức dân phản
Cập nhật lúc: 2026-09-04 06:23:26
Lượt xem: 75
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tái Bắc đất rộng ngàn dặm, gió bấc lạnh thấu xương, nơi đó vô tuyệt cảnh nhân gian, phong quang một hai. Đó là quê hương của Chu Hạnh. Những nàng từng trĩu lòng vương vấn giờ đều vùi sâu ba tấc đất, cát vàng chốn biên cương vùi lấp tất thảy những gì nàng trân quý nhất đời.
Phụ từng bầu trời tráng lệ khen ngợi sự thông minh của nàng, mẫu cũng từng ở xe ngựa trao cho nàng ánh mắt đầy tự hào. Những bạn thuở nhỏ sớm tối bên , sư phụ dốc lòng truyền thụ, cái c.h.ế.t của tất cả bọn họ đều chẳng kịp lấy một lời từ biệt. Trong khoảnh khắc sinh ly t.ử biệt, họ chỉ kịp đem những lời gửi gắm đầy kỳ vọng và chúc phúc hòa ánh mắt, trao cho nàng.
Tất cả đều nàng sống. Nàng là sống sót, cũng là kẻ bỏ . Bầu trời đen kịt, gió rít lạnh lẽo, vạn ải nhân gian thê lương. Nàng sống một ngày dài như một năm. Trong những tháng ngày đằng đẵng khổ ải , nàng dần quên cảm giác bất lực khi chẳng thể níu giữ ai. Nàng vốn tưởng quãng đời còn sẽ chẳng bao giờ hội ngộ cùng nỗi tuyệt vọng năm xưa nữa, cho đến khi Lục Chước Quang mặt nàng.
Hắn quá đỗi đặc biệt, đến mức một Chu Hạnh vốn luôn tự do tự tại cũng khó lòng thoát khỏi cõi tục, nảy sinh tâm tư gắn bó trọn đời cùng . Thế nên, khi sinh mệnh của đang bước dần đến hồi kết, cơn ác mộng kinh hoàng một nữa gặm nhấm tâm trí nàng.
Tám năm , Chu Hạnh sớm còn là đứa trẻ năm nào chỉ theo sự sắp đặt của kẻ khác, vứt bỏ, hãm hại, ngoài rơi lệ thì chẳng thể gì hơn. Nàng của hiện tại thể những việc , tự nhiên cũng thể giữ mà giữ.
Bên eo truyền đến cảm giác mơn trớn nhẹ nhàng, những ngón tay mềm mại đang khẽ vuốt ve vết thương lưng nàng, men theo những vết sẹo cũ mà mân mê. Đêm nay, Lục Chước Quang vẻ cực kỳ ưu ái nơi đó, đếm xuể đây là thứ bao nhiêu vuốt ve. Cảm giác tê ngứa dọc theo xương sống bùng nổ, Chu Hạnh c.ắ.n chặt răng, chiếc cổ vì căng cứng và nhẫn nhịn mà nổi rõ những đường gân. Từng giọt mồ hôi li ti lăn dài da thịt, theo từng nhịp rung lắc, đều là mồ hôi ướt đẫm và nóng bỏng.
Lục Chước Quang như mệt mỏi, khó lòng thỏa mãn. Ban đầu Chu Hạnh còn thể chịu đựng, nhưng về , nghĩ rằng nếu cứ để phóng túng thế , e là ngày mai cái eo của nàng sẽ chuyện mất. Nàng đành đẩy vai , bảo đủ . Hắn như chẳng thấy gì, vùi đầu hõm cổ nàng. Thân thể như một lò lửa thiêu đốt lấy nàng, hai tay ôm ghì lấy lưng nàng, siết chặt đến mức dường như khảm xương cốt cả hai hòa một. Hắn ép nàng chìm trong ý thức mơ hồ, lạc lối chốn cực lạc.
Đến cuối cùng, Chu Hạnh chẳng còn thấy tiếng gió rít gào bên ngoài, tiếng sóng cuộn trào kênh đào sông Đại Vận, cũng chẳng thấy tiếng bấc đèn cầy nổ lách tách tiếng cọt kẹt chói tai của giường nệm. Bên tai nàng lúc chỉ còn tiếng thở dốc nặng nề, dồn dập của Lục Chước Quang cùng sức lực ngừng truyền đến từ .
Trong cơn mê man, nàng thấy Lục Chước Quang đang gì đó, bèn hé mắt hỏi: “Gì cơ?”
“Nàng vẫn ...” Chàng thì thầm cất tiếng.
“Chưa gì cơ?” Chu Hạnh gặng hỏi.
“Chưa yêu .” Lục Chước Quang như nhất quyết đòi bằng sự công bằng, bất mãn lặp : “Nàng vẫn yêu , mau yêu .”
Chu Hạnh vòng tay ôm cổ , buột miệng ngay: “Ta yêu , yêu , vĩnh viễn yêu .”
Lục Chước Quang hiểu nổi vì nhẹ đến thế. Một chữ mang ý nghĩa sâu nặng nhường , suy nghĩ cặn kẽ, tự vấn bản hàng vạn mới dám , mà đối với nàng, nó giống như cây cải nát vứt lăn lóc đất, mang một vẻ rẻ rúng thể bắt gặp ở bất cứ . Hắn tức hộc máu, thế là cố tình gia sức giày vò, khiến Chu Hạnh thức trắng đêm ngừng nghỉ, hiếm khi một khắc yên bình.
…
Pháo hoa ở huyện Tĩnh Gia vốn chẳng vật hiếm lạ gì, suy cho cùng huyện sát sườn kinh thành, cũng coi là nơi phồn hoa phú quý. Chỉ là mấy ngày gần đây, huyện Tĩnh Gia đang ngừng đón từng dòng nạn dân từ phương Nam đổ về. Bọn họ trèo đèo lội suối cả ngàn dặm, dãi nắng dầm mưa. Dẫu ít kẻ chẳng thể bám trụ đến cùng, cứ thế bỏ mạng vội vàng ở bất cứ đường , nhưng đội ngũ vẫn vô cùng đông đảo.
Trùng trùng quan ải cũng chẳng cản nổi bước chân của những bách tính áo quần rách rưới. Bọn họ rời quê hương, bước lên con đường sống duy nhất, tuyệt đối sẽ dừng , cũng chẳng đầu. Hoàng đế hôn dung, triều đình lục đục. Dẫu quan viên một lòng vì dân sinh thì cũng chỉ như phù du lay cây lớn, đành bất lực để mặc lưu dân vượt ngàn dặm đường dài suốt nửa năm qua, tiến thẳng đến kho lương vùng kinh kỳ.
Kinh thương trọng binh canh gác. Từ đằng xa, quan quân dựng lên tường cao, cắm cột sắt, nghiêm cấm bất cứ ai nhen nhóm ý đồ gần. Nạn dân đành chia năm xẻ bảy, cắm cọc thành từng đám bên ngoài bức tường. Họ lấy trời màn, lấy đất chiếu mà tá túc. Phủ binh nhiều xua đuổi thành, cũng chẳng tiện dùng vũ lực, đành nhắm mắt ngơ.
Huyện lệnh Tĩnh Gia cũng vì chuyện mà cuống cuồng sứt đầu mẻ trán. Không nỡ để mặc họ phơi sương phơi gió giữa trời đất, cũng ý an phủ lòng dân, ông bèn hạ lệnh dựng những khu lều trại tạm bợ, dẫu chẳng cản gió, che những cơn mưa rào bất chợt cũng là lắm . Đồng thời, ông cũng dâng lên mấy bản tấu chương cầu viện triều đình, nhưng chỉ nhận sự đùn đẩy từ các phe phái, tài nào giải quyết gốc rễ vấn đề.
Đêm nay, ông đang thắp đèn giữa đêm khuya, định bụng vung bút thêm một bản tấu chương mới với lời lẽ sắc sảo để dâng lên thì hạ nhân cấp báo: Kho lương vòng ngoài ở ngoại ô thành xảy bạo loạn, quan binh và dân chúng xung đột dữ dội.
Theo lời kể của vệ binh canh giữ kho lương, đêm nay tự dưng b.ắ.n pháo hoa, ngũ sắc rực rỡ, cực kỳ lộng lẫy. Nạn dân vốn ngủ say thi tỉnh giấc, cùng chiêm ngưỡng cảnh . Chẳng bao lâu , kẻ phắt dậy, vung cao hai cánh tay, lớn giọng hô vang: “Gạo trong kho đều lấy từ bách tính thiên hạ. Vậy mà nay thiên tai hà thuế, phương Nam lũ lụt liên miên, mất trắng mùa màng, mùa đông giá rét cắt đứt đường sống. Bọn vì tìm đường sống mà chẳng quản ngàn dặm xa xôi đến đây, chỉ để xin một miếng ăn, cớ cho! Hoàng ân hạo đãng cái nỗi gì mà bỏ mặc mạng sống của ngàn vạn bá tánh! Đại Tề, liệu còn minh quân chăng?!”
Giữa một đám đông vốn ôm chất chứa oán hận, e ngại nhất là kẻ châm ngòi thổi gió. Hành động tựa như sét đ.á.n.h giữa trời quang, nháy mắt đ.á.n.h thức những bá tánh nhẫn nhịn bấy lâu. Tiếng hô của gã dứt, theo mấy dậy, vung tay phụ họa. Những nam nhân huyết khí cương cường cùng những phụ nữ chịu bao sương gió thi gia nhập đội ngũ, tiếng gào thét phá vỡ màn đêm tĩnh lặng.
Vệ binh canh giữ kinh thương vội vàng lao trấn áp. Lòng đều bằng m.á.u bằng thịt, thấy họ ngày đêm màn trời chiếu đất nơi , đám vệ binh đương nhiên cũng chẳng thốt nổi lời lẽ nặng nề. Bọn họ vốn định an ủi vài câu, dẹp yên chuyện. Nào ngờ, một tràng móng ngựa đinh tai nhức óc từ xa vọng đến. Một đội binh mã lợi dụng đêm đen phi nước đại tới, rằng vòng trong vòng ngoài bủa vây lấy đám nạn dân, tuốt trần thanh đao bén ngót bên hông.
Trong chớp mắt, đám đông đang ồn ào lập tức im bặt. Chẳng ai dám đối đầu với đám quan binh cao to uy vũ . Chỉ gã đàn ông đầu tiên lên gây sự là vẫn ngoan cố, tiếp tục dùng lời lẽ sắc bén chỉ trích, lên án quan binh. Tên quan binh cầm đầu hạ lệnh, vài kẻ rẽ đám đông xông lên, lôi gã ngoài. Một trận đ.ấ.m đá túi bụi giáng xuống, gã thét lên những tiếng t.h.ả.m thiết, bi ai cùng cực. Ngay đó, một phụ nữ lóc nhào lên van xin, quỳ rạp xuống đất gào : “Đừng đ.á.n.h nữa, tha cho chồng , xin các đừng đ.á.n.h nữa!”
Đám quan binh mặc kệ chẳng màng, đ.á.n.h cho gã đàn ông cầm đầu hộc m.á.u mồm, đầu rơi m.á.u chảy, bẹp đất còn cựa quậy mới chịu dừng tay. Dân chúng trận đòn roi tàn bạo dọa cho khiếp vía, chẳng ai dám ho he nửa lời. Họ vốn tưởng chỉ cần gây sự nữa thì sẽ bình an vô sự. chỉ cần tinh ý một chút là sẽ hiểu ngay, đám quan binh lượng đông đảo đột nhiên xuất hiện ở đây, rõ ràng chỉ để trấn áp lưu dân.
Chẳng bao lâu, tên quan binh cầm đầu lớn tiếng hạ lệnh: “Tất cả nam nhân trai tráng, áp giải hết cho . Kẻ nào dám chống cự, đ.á.n.h c.h.ế.t tại chỗ!”
Màn đêm yên tĩnh một lúc trở nên hỗn loạn. Đám quan binh điên cuồng sục sạo trong đám đông. Tiếng lóc và van xin của dân chúng đan xen thành một khúc bi ca, lởn vởn mãi bầu trời sông Đại Vận. Huyện lệnh Tĩnh Gia cưỡi ngựa lao tới, thấy cảnh thì lửa giận bùng lên, tìm kẻ cầm đầu quát lớn: “Các ngươi là của kẻ nào? Nơi vẫn là huyện Tĩnh Gia, thuộc quyền quản hạt của bản quan, thể để mặc các ngươi càn?”
Kẻ nọ chẳng thèm nhiều, lạnh mặt giơ lệnh bài lên. Ba chữ “Thân binh vệ” to đùng đập thẳng mặt vị huyện lệnh. Ông tái mặt kinh hãi: “Thân binh vệ chẳng cấm quân trong kinh thành , đến đây?”
Quan binh đáp: “Phụng mệnh cấp , đến bắt nghịch tặc mưu phản. Kẻ nào cản trở việc công, bất kể là quan chức gì, cứ theo tội mà luận xử, tránh !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lech-nhip-ten-goc-hoang-khang-tau-ban/chuong-94-quan-buc-dan-phan.html.]
“Nơi gì phản tặc? Đây đều là bá tánh chạy nạn cơ mà!” Huyện lệnh xảy chuyện gì, đầu , chỉ thấy đám quan binh đang vây bắt vô cùng thô bạo, thẳng tay dùng bạo lực với những kẻ phản kháng, tay tàn nhẫn như đoạt mạng. Tiếng than vang dội cả cánh đồng hoang. Những nạn dân lặn lội ngàn dặm đường xa vốn dĩ đủ đáng thương, nay chịu đựng t.h.ả.m cảnh , quả thực bi đát. Quan và dân vốn dĩ tương phụ tương thành, kẻ quan khắc cốt ghi tâm đạo lý “Nước thể chở thuyền thì cũng thể lật thuyền”. Nếu cứ kích động thù hận và mâu thuẫn giữa bá tánh và quan phủ, ắt sẽ chuốc lấy họa lớn, trăm bề hại.
Bốn chữ “Quan bức dân phản” nào chỉ để suông, đó đều là những bài học m.á.u me đầm đìa ghi chép trong sử sách.
Huyện lệnh thật dám tin bọn chúng thể những hành vi mất trí, ngu xuẩn đến cùng cực như . Đỏ rực cả hai mắt, ông xông lên ngăn cản đám quan binh đang bắt : “Không , ! Bọn họ đều là bá tánh cả! Không thể bắt bọn họ!”
Đám quan binh xô đẩy ông ngã nhào xuống đất. Chẳng ai đ.á.n.h ông , ông tự đập đầu đó, đầu chảy m.á.u xưng húp, ngất lịm .
Thân binh vệ bận rộn cả nửa đêm, bắt giữ vài trăm thanh niên trai tráng, trong lúc bạo loạn còn đ.á.n.h c.h.ế.t mấy , trọng thương mấy chục . Trời tảng sáng, đám đàn ông áp giải thành hàng dài trở về kinh thành. Ngoài kho lương kinh kỳ giờ đây chỉ còn trơ trọi đám nạn dân với phần lớn là già, phụ nữ và trẻ em. Nơi đây hóa thành t.h.ả.m kịch nhân gian, tiếng than vang vọng mãi dứt, tựa như một bức tranh bi đát của một đất nước sắp đến bờ vực diệt vong.
Chuyện ầm ĩ hề nhỏ. Áp giải mấy trăm kinh, dễ gì nhanh . Do , thứ về kinh sớm hơn bọn họ là tin cấp báo gửi từ huyện Tĩnh Gia. Ngay lúc triều sớm, hoàng đế bẩm báo còn tưởng nhầm, khó tin gọi Lữ Hầu thẩm vấn: “Thân binh vệ tự ý rời bỏ vị trí, chạy đến ngoại thành cách xa mấy chục dặm để bắt nạn dân, ai cho khanh cái quyền và sự to gan ?”
Lữ Hầu tên thật là Lữ Khôi, tài cán mưu lược chiến công đều chẳng gì nổi bật. Nhờ hồng phúc của tổ tiên mà đến tuổi trung niên mới tập tước. Từ khi gả con gái cho Triệu Chấp, ông mới dần dần phất lên trong kinh. Mấy năm gần đây, hoàng đế nhiều thu tóm binh quyền của Lữ gia, trong tay ông giờ chỉ còn vài vạn cấm quân. Ngày thường, ông cũng coi như an phận, mấy ngày lúc niêm phong khám xét Triệu phủ cũng chẳng thấy nhảy gây chuyện.
Đứa con trai độc nhất của Triệu Chấp từng là đứa cháu ngoại mà Lữ Khôi yêu thương nhất. Dịp cuối năm ngoài một chuyến, lúc về kinh đến cái xác cũng chẳng còn nguyên vẹn. Lữ gia vì thế mà nhen nhóm ý định đoạn tuyệt với Triệu Chấp. Hoàng đế vốn tưởng Lữ Hầu vứt bỏ Triệu Chấp, ai dè ông giữ chiêu , âm thầm chạy đến kinh thương bắt nạn dân.
Cả triều văn võ đều chấn động chuyện , trợn mắt há mồm, ai cũng nghĩ ông điên . Lúc , khi trong triều bàn luận xử lý lưu dân di cư , Vinh Quốc Công chỉ thuận miệng bâng quơ câu lấy bạo chế bạo, ngự sử của Đô Sát Viện công kích kịch liệt. Ấy thế mà nay Lữ Hầu phớt lờ cả luật pháp, ngang nhiên xua quân bắt bớ bá tánh. Nhìn thế nào cũng thấy ông đang một mực tìm một cái c.h.ế.t thật oanh liệt.
Lữ Khôi quỳ giữa triều đường, thưa: “Hoàng thượng, thần nhận tin báo, trong đám nạn dân tụ tập ngoài kho lương tàn quân Thanh Ưng bộ từ Lĩnh Nam trộn . Thiết nghĩ, Lĩnh Vương hẳn rõ bề trong hơn thần.”
Tề Huyên , chẳng chẳng rằng vén vạt áo quỳ phịch xuống, lớn tiếng kêu oan: “Hoàng thượng minh xét! Thần hồi kinh nhiều năm, sớm cắt đứt liên hệ với Lĩnh Nam. Thanh Ưng bộ tuy là bộ tướng của ngoại tổ phụ thần thuở sinh tiền, nhưng thần từng gặp mặt họ, cũng từng liên lạc. Lời của Lữ Hầu, rõ ràng là ngậm m.á.u phun , vu oan giá họa!”
Lĩnh Vương thừa kinh nghiệm giả bộ nhu nhược, bộ dạng run lẩy bẩy cùng những lời lẽ kêu oan tuôn như suối, toát lên vẻ vô tội oan ức. Hắn và Lữ Hầu cãi ỏm tỏi ngay giữa buổi chầu sớm, khiến bá quan văn võ cũng khó lòng phân biệt thực hư. Hoàng đế nhớ đến lời Triệu Chấp từng nhắc đó, rằng trong đám nạn dân ngoài kinh thương mặt Vạn Bân, tướng lĩnh của Thanh Ưng bộ, ngẫm hành động của Lữ Hầu, ngài cũng lờ mờ hiểu đầu đuôi ngọn ngành.
Hẳn là Triệu Chấp khi ngục lén truyền tin cho Lữ Hầu, bảo ông kho lương ngoại ô bắt . Chỉ cần để ông vạch trần tội danh mưu phản của Tề Huyên thành sự thật, là thể chứng minh chiếu thư truyền ngôi trong Triệu phủ. Nghĩ đến đây, hoàng đế cũng tính toán trong lòng, bèn hỏi Lữ Hầu: “Khanh chứng cứ gì để khẳng định đám khanh bắt giữ là Thanh Ưng bộ? Nếu quả thật là , trẫm sẽ xá tội cho khanh. nếu khanh bắt nhầm, tội chồng thêm tội, trẫm quyết nhân nhượng.”
Lữ Hầu một lòng tin tưởng Triệu Chấp, quả quyết đáp: “Thiên chân vạn xác, tuyệt giả dối.”
Sau đó, Tề Huyên kêu oan thấu trời cũng vô ích. Vừa bãi triều Hình bộ áp giải . Đám quan Hình bộ ngoài miệng thì nịnh nọt khách sáo với vị Thượng thư hữu danh vô thực , hứa hẹn chỉ cần điều tra rõ bọn binh tướng Thanh Ưng bộ, chứng minh vương gia trong sạch thì sẽ lập tức thả . thực tế tay chẳng hề nương nhẹ, tống thẳng ngục, còn xếp ngay buồng kế bên Triệu Chấp.
Triệu Chấp ngục mấy ngày, dung mạo vẫn chỉnh tề tươm tất. Y đang điềm tĩnh chiếc giường đơn sơ lật mở sách xem, tiếng động cũng chẳng buồn ngẩng đầu. Điệu bộ thong dong tự tại cứ như đang ở trong thư phòng nhà , chứ chẳng chốn lao tù tăm tối.
Tề Huyên gào thét một hồi, cổ họng cũng khô khốc mệt lả, bèn phịch xuống giường nghỉ ngơi. Hồi lâu , bỗng bật , hỏi: “Triệu đại nhân bao giờ nghĩ tới sẽ ngày trở thành kẻ tù tội ?”
Triệu Chấp nhạt giọng đáp: “Vương gia chẳng cũng ngờ mà ngài giấu diếm phát hiện ?”
Tề Huyên trả lời, từ từ tháo hài, thong thả xuống: “Xem ngươi chắc chắn bản thể bình an vô sự ngục nhỉ?”
Triệu Chấp khẩu khí điềm nhiên như , trong lòng chợt nảy sinh nghi hoặc. Y ngước mắt sang, thấy ngay ngắn giường, còn lười biếng ngáp một cái, bèn lên tiếng thăm dò: “Vương gia vẻ chẳng mảy may lo lắng.”
Tề Huyên khẩy một tiếng, chẳng buồn tiếp. Trong ngục chìm sự tĩnh mịch, nhưng Triệu Chấp lúc chẳng thể nào chuyên tâm sách nữa. Y mân mê cuộn sách tay, miên man suy nghĩ.
Chuyện Thanh Ưng bộ trộn đám nạn dân ở ngoại thương là tin vỉa hè y ngóng . Ngay từ tháng Tư, hành tung của Vạn Bân Vô Thường Tư nắm thóp. Kẻ vô cùng cẩn trọng, ban đầu một một luân chuyển qua nhiều nơi, cuối cùng mới lẻn đội ngũ nạn dân. Cùng lúc đó, quan huyện địa phương cũng trình báo về sự xuất hiện của một lượng lớn đàn ông trai tráng lẫn trong đám lưu dân. Những kẻ bỏ xứ chạy nạn, nếu cứ rong ruổi đường dài, phần lớn là khả năng tự lực cánh sinh, do đó đa phần là già yếu, bệnh tật. Giờ quá nhiều tráng hán như , ắt vấn đề.
Mà của Vô Thường Tư phái đến Lĩnh Nam để xác minh tin tức cũng về thành bẩm báo, xác nhận Thanh Ưng bộ hiện còn ở Lĩnh Nam. Thế nên, kế hoạch âm thầm rời bỏ nơi đồn trú, trộn đám lưu dân tiến về kinh thành của đám tàn quân lay lắt sớm y thấu.
Đích đến của lưu dân là ngoại thương kinh thành. Ban đầu, Triệu Chấp án binh bất động là vì đ.á.n.h rắn động cỏ. Y chỉ chờ Tề Huyên chắp nối với Thanh Ưng bộ là sẽ lập tức phát nạn, tung một đòn chí mạng, khiến bọn chúng bao giờ cơ hội ngóc đầu lên nổi. Nếu hoàng đế lời xúi giục tống y ngục, y cũng sẽ khẩn cấp hạ lệnh cho Lữ Hầu xuất thủ sớm.
Vì , chuyện đáng lẽ thể sai sót. cớ Tề Huyên thể ung dung đến ? Bộ hạ của bắt gọn, nên phản ứng thế mới .
Việc thẩm tra chuyện cũng diễn mau lẹ. Mặc dù tráng đinh bắt về lên đến vài trăm, nhưng chỉ cần lôi tên thống lĩnh Vạn Bân là xong. Thế nhưng, vì Vạn Bân rời kinh nhiều năm, cũng chẳng nhân vật hiển hách gì, nhận mặt chẳng bao nhiêu. Hình bộ đành triệu tập mấy lão binh sống trong quân doanh lâu năm, chút giao tình hoặc từng cộng sự với Vạn Bân đến, lệnh cho họ tìm kiếm Vạn Bân trong đám đông hàng trăm . Riêng gã đàn ông giơ tay khởi xướng bạo động đầu tiên thì lôi đến phòng thẩm vấn, do quan viên của Hình bộ và Đại Lý Tự hợp sức tra khảo.
Kẻ đ.á.n.h đến ngất xỉu suốt nửa ngày, thương tích nhẹ. Sau khi đại phu cứu chữa, chúng dùng một chậu nước lạnh tạt tỉnh gã, ép quỳ án tra hỏi.
“Đại nhân, tiểu nhân Thanh Ưng bộ gì cả, cũng quen ai tên Vạn Bân!” Gã rũ bỏ sạch sẽ vẻ ngông cuồng ngạo mạn đó, quỳ rạp đất van xin: “Tiểu nhân họ Diệp, tên đầy đủ là Diệp Vanh, chỉ là một bách tính quèn thuê mướn kiếm cơm qua ngày. Thật sự là ở quê hết đường sống mới chạy tới kinh thành xin miếng ăn. Tối qua tiểu nhân đói quá mờ mắt mới phạm sai lầm, bây giờ tiểu nhân thành tâm hối cải, mong các vị đại nhân rủ lòng thương tha mạng!”