Lệch Nhịp (Tên gốc: Hoang Khang Tẩu Bản) - Chương 95: Chớ mong trời cứu
Cập nhật lúc: 2026-09-04 06:23:27
Lượt xem: 60
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nơi địa lao mù mịt thấy ánh mặt trời, chỉ một ô cửa sổ nhỏ hẹp cao ban phát chút ánh sáng cho chốn giam cầm vuông vức. Tề Huyên ngẩng đầu ô cửa sổ hẹp, trong sự tĩnh lặng vô biên, nhớ tới những ngày tháng chịu cảnh tù đày của mười mấy năm về .
Chỉ là nay khác xưa. Hắn của ngày đó hồn xiêu phách lạc, nỗi sợ hãi và sự hoang mang dằn vặt khiến chẳng lấy một khắc bình yên. tâm trạng hôm nay vô cùng tĩnh lặng, ngay cả cái ô cửa sổ từng khiến tuyệt vọng khôn cùng, giờ đây trông cũng mang theo vài phần thi vị khác lạ.
Hắn chăm chú ráng chiều đỏ rực ngoài cửa sổ, thỉnh thoảng còn thấy bóng chim bay lướt qua, chợt cất lời: “Triệu đại nhân, ông từng thấy cảnh sắc thế đúng ? Nhiều năm , khi chờ đợi lưỡi đao giáng xuống trong ngục tù, ngày đêm đều chằm chằm ô cửa sổ nhỏ , ảo tưởng biến thành một chú chim non, từ nơi bay vút ngoài, đổi lấy một con đường sống.”
Triệu Chấp , cũng ngẩng đầu về phía cửa sổ, hờ hững đáp: “Chỉ là một cái cửa sổ mà thôi.”
Tề Huyên nhớ quá khứ, khỏi cảm thấy nực . Giờ , đây quả thực chỉ là một cái cửa sổ, nhưng năm xưa nó giam cầm hy vọng của . Những chuyện quá khứ bi t.h.ả.m tưởng chừng sẽ hóa thành cơn ác mộng vĩnh viễn thể thoát khỏi trong đời , nay ngoảnh đầu , thể thản nhiên đối mặt: “Biến cố hành cung năm đó, đến tận bây giờ vẫn hiểu rõ các rốt cuộc chắp nối với của Đông cung như thế nào, cũng rõ các để xúi giục bạn thiết mà hằng tin tưởng, càng các sắp xếp tất thảy từ khi nào, thế mà chẳng mảy may đ.á.n.h chút gió. Bất ngờ hứng chịu một đòn chí mạng, chắc hẳn các cũng hao tâm tổn trí, vạch sẵn kế hoạch từ lâu.”
“Trên đời gì ván cờ nào dễ dàng bày bố?” Triệu Chấp cúi đầu, ung dung lật mở trang sách: “Đương nhiên là hao tâm tổn trí, ngày đêm mưu tính thì mới thể thành công. Kết quả thì sự đ.á.n.h đổi đó là xứng đáng.”
“Năm xưa thể chấp nhận tiền đồ hủy hoại, bao lấy cái c.h.ế.t để giải thoát. chung quy vẫn chỉ là một kẻ nhu nhược đến c.h.ế.t cũng dám, đành sống tạm bợ đến ngày hôm nay. May cũng uổng công chờ đợi ngần năm.” Tề Huyên vẻ mặt nhàn nhã, dáng điệu thanh thản của đối phương, khỏi tò mò: “Triệu đại nhân, ông hao tổn mưu cơ, bất chấp thủ đoạn mới ở vị trí cao như , nay cũng thể thong dong chấp nhận thất bại của chính ?”
chỉ Triệu Chấp : “Ta bôn ba cả đời, thành ý nguyện, chẳng còn bận tâm chuyện thắng thua lúc lâm chung.”
Tề Huyên nhíu mày, ngờ ông thể bình tĩnh đến thế. Không là ông vẫn đang cứng miệng, thật sự bận tâm như những gì . Triệu Chấp là một bao giờ bộc lộ cảm xúc mặt. Từ nhỏ Tề Huyên e sợ ông , luôn cảm thấy đôi mắt của ông khác , bất kể lúc nào gặp cũng đều mang nặng tâm sự, chứa đầy sự u uất.
Ông cũng ít khi thật, một lời dối thể nhai nhai suốt mấy chục năm, qua mặt tất thảy .
Tề Huyên : “Triệu Chấp, đêm nay là đêm phân định thắng bại, trong hai chúng chỉ một thể bước khỏi nhà giam , còn ắt c.h.ế.t. Đã đến nước , ông thể thành thực trả lời một câu ?”
Triệu Chấp buồn ngẩng đầu: “Vương gia cứ hỏi.”
Hắn hỏi: “Ông đến bước đường ngày hôm nay, rốt cuộc là mong cầu điều gì?”
Triệu Chấp thường xuyên treo câu “Đại Tề thống nhất, thiên hạ thái bình” cửa miệng. Mỗi khi nhắc đến những điều , ông luôn dùng những hoài bão lớn lao để biện minh cho hành động của , cứ như thể dù bao nhiêu chuyện tàn nhẫn độc ác nữa, chỉ cần vì đại nghĩa thì đều là chính đáng. Vì quá nhiều, quá lâu, đến mức ai nấy đều tin rằng ông thực sự mang trong hoài bão chí lớn vì sự vẹn của lãnh thổ, một lòng tận trung với Đại Tề.
Ban đầu Tề Huyên cũng tin, nhưng khi rơi từ ngôi vị Thái t.ử xuống tận vũng bùn lầy, mới thấu lời dối của Triệu Chấp. Đó sự thật. Ông dùng những lời lẽ hoa mỹ, vẻ ngoài đạo mạo để che đậy hết lớp đến lớp khác. Chỉ chính ông mới rõ, trong thâm tâm thực sự mong cầu điều gì.
Triệu Chấp khẽ vuốt ve trang sách, bất chợt thấy bàn tay của chính , những nếp nhăn tháng năm hằn lên chi chít, ngừng phơi bày sự thật rằng ông già nua. Ông chậm rãi ngẩng đầu lên, đôi mắt luôn u ám xám xịt đó về phía Tề Huyên, núi non trùng điệp dần phai nhạt trong ánh mắt ông , cuối cùng chỉ còn một chút thanh minh.
Ông mặt biến sắc đáp: “Ta chỉ cầu sự công bằng.”
Tề Huyên lặng hồi lâu. Dù trong lòng ngổn ngang trăm ngàn suy nghĩ, lúc thêm gì cũng chẳng còn ý nghĩa. Tiếng bước chân từ bên ngoài truyền đến, viên quan mang theo chùm chìa khóa loảng xoảng tiến gần. Y rảo bước đến cửa phòng giam của hai , một lượt, đó nán cửa phòng Tề Huyên, nở nụ xu nịnh. Y mở khóa, khom lưng cung kính mời: “Vương gia, tra xét rõ ràng, những mà Lữ hầu bắt về tướng sĩ của Thanh Ưng bộ. Ngài minh oan, thể ngoài .”
Triệu Chấp dậy, tiến lên hai bước, Tề Huyên bước khỏi cửa lao mới cất tiếng hỏi: “Đã tra xét kỹ ?”
Viên quan đầu , vẫn giữ thái độ cung kính với Triệu Chấp, nhỏ: “Đã cho kiểm tra kiểm tra nhiều , xác nhận là Lữ hầu bắt nhầm , bọn họ đều chỉ là bách tính bình thường, hiện đang chuẩn thả về. Hoàng thượng trách phạt Lữ hầu, khép tội tự ý điều động cấm quân, tước đoạt binh quyền, phế thứ dân.”
Triệu Chấp thoáng sững sờ, thêm lời nào, nhanh giường xuống. Tề Huyên ngoài cửa, chốc lát vẫn dời bước, hỏi: “Ông liệu ?”
Triệu Chấp đáp: “Lại ngoài dự liệu đấy chứ.”
Nói thì , nhưng thần thái của ông chẳng vẻ gì là bất ngờ. Tề Huyên hận Triệu Chấp thấu xương, thù cũ từng cọc từng kiện chẳng bao giờ dám quên. sự tình đến nước , việc tranh cãi bằng lời cũng vô ích, bởi Triệu Chấp nay nắm chắc kết cục chiến bại.
Tề Huyên ông cuối, lưng bước khỏi nhà lao tối tăm mù mịt.
Màn đêm buông xuống, trong ngục chẳng còn sót chút ánh sáng. Tiểu thắp đèn còn tới, Triệu Chấp cứ thế trong bóng tối, hồi lâu vẫn nhúc nhích. Ông quả thực ngờ Thanh Ưng bộ trộn trong đám nạn dân ở ngoại thành. tin tức mà Vô Thường Tư gửi về năm xưa tuyệt đối thể là giả. Điều chứng tỏ, ngay từ lúc bắt đầu nhận tin về hành tung của tướng lĩnh Thanh Ưng bộ, ông rơi bẫy, đây là một vở kịch tính toán kỹ lưỡng từ đầu chí cuối.
Ông nhớ cái ngày khống chế con trai Tề Huyên, vị cô nương trẻ tuổi gác cao, ánh mắt toát lên sự kiên nghị và sắc bén đầy trĩu nặng. Nàng từng với ông : “Thắng bại phân, bây giờ đưa kết luận vẫn còn quá sớm.” Cái khí phách hăng hái bừng bừng , cả đời ông từng .
Từ lúc vụ án quan huyện Đan Ngọc sát hại năm ngoái, nàng bắt đầu bày bàn cờ. Chẳng qua ban đầu ông hề để mắt đến nàng, một lòng bận rộn với chính sự, tâm trí mà đối ẩm. Thế nhưng ông ngờ, dù nàng chỉ một một , mà vẫn thể tung hoành mưu tính, bước từng bước vững chắc, nhốt chặt ông chốn lao tù chật hẹp .
Triệu Chấp chợt mỉm . Ông thầm nghĩ, giá như nhà họ Hách Liên sinh một hậu duệ như sớm hơn vài chục năm thì đến nỗi rơi cảnh ngộ nhường .
Chỉ là, Thanh Ưng bộ rời khỏi Lĩnh Nam chắc chắn tiến về kinh thành. Nếu họ trộn trong đám nạn dân thì mấy ngàn con đó thể trốn ở mà phát hiện?
“Đại Vạn!” Tiếng gọi từ xa vang lên. Vạn Bân đang cắm cúi vét mấy hạt cơm thừa trong bát, hận thể bưng bát lên mà liếm, gọi cũng chẳng thèm để ý.
“Đại Vạn, Đại Vạn!” Âm thanh tiến gần, đó bước tới mặt , vung tay giật phắt cái bát: “Được ! Ngươi định gặm luôn cái bát đấy ? Chỉ ch.ó mới l.i.ế.m đĩa thôi, đang yên đang lành , súc sinh gì.”
Vạn Bân bực dọc đáp: “Cả ngày ăn no, thà ch.ó còn hơn. Ở đây đông thế , nhặt phân ăn cũng đủ no .”
Gã mà buồn nôn, nhe răng : “Ngươi thôi. Vừa nãy trong kinh lệnh truyền xuống, đám khu Lĩnh Nam các ngươi tiến kinh nhận việc.”
“Đi gì chứ, lão t.ử đói đến mức bước nổi , !” Vạn Bân ngửa phịch xuống, vén chiếc áo thấm đẫm mồ hôi lên, vỗ bình bịch bụng, bày dáng vẻ của một tên lưu manh vô .
“Mấy ngày Kho Lễ vật dùng để chứa tế phẩm trong kinh cháy sạch trơn. Mắt thấy đại tế đang đến gần, đành điều động nhân thủ từ chỗ chúng qua đó để xây Kho Lễ vật. Hơn nữa còn cất rộng hơn, to hơn, cần nhiều , bộ khu Lĩnh Nam của các ngươi đều điều .” Người đến truyền lời coi như là một tên tiểu cai phu. Đế lăng chiếm diện tích rộng lớn, xây cất tốn thời gian tốn sức, sử dụng cả vạn nhân công, trong vài năm qua liên tục chiêu mộ nhân thủ từ khắp nơi, phân bổ chỗ ở theo từng địa phương.
Cái tên gọi là Đại Vạn cùng với đám của điều tới từ Lĩnh Nam. Không Lĩnh Nam là nơi hẻo lánh nên sinh nhiều điêu dân , mà bọn chúng tới là ba ngày gây rối nhỏ, năm ngày loạn lớn. Mới hai ngày còn dẫn theo mấy ngàn đình công loạn, đòi tiền ăn lương bổng, ầm ĩ một trận oanh liệt.
Nay trong kinh lệnh điều , đúng ngay tâm ý của tên cai phu, gã hận thể mau chóng tống khứ đám cho khuất mắt, bèn ngon ngọt dụ dỗ: “Người , thật với ngươi, công việc ở trong kinh so với chỗ hơn nhiều, béo bở lắm đấy. Nếu ngươi việc nhanh nhẹn chút, lọt mắt xanh của vị đại nhân nào đó, chốc lát là bay cao bay xa, cần bán mạng kiếm ăn thế nữa?”
“Thật ?” Vạn Bân bật dậy, hồ nghi hỏi: “Ta là kẻ thô lỗ, ngươi đừng gạt .”
“Chính xác trăm phần trăm, lừa ngươi thì con ch.ó nhà đẻ con trai.”
“Cút .” Vạn Bân mắng một tiếng, lồm cồm bò dậy hỏi: “Thế kiểu gì đây?”
“Có dẫn các ngươi , trong kinh đến đang đợi ở bên ngoài. Các ngươi thu dọn đồ đạc tùy , văn thư giấy tờ đều đầy đủ cả , cứ thế tiến kinh là , bọn họ sẽ lo liệu chỗ ăn chốn ở cho các ngươi.” Tên cai phu khoác vai , lúc mới phát hiện cái tên Đại Vạn cả ngày kêu ăn no, mở mắt là loạn vóc dáng cực kỳ vạm vỡ, cơ bắp cũng săn chắc, chỉ là bình thường mặc quần áo rộng thùng thình, lưng còng xuống, nên ngoài khó mà nhận . Gã nắn nắn bắp tay Đại Vạn, thầm cất lời tán thưởng trong lòng, bảo lúc gây rối chịu đòn giỏi thế: “Ngày phất lên , đừng quên nhé, từng lén giấu cho ngươi mấy cái bánh bao, coi như ân với ngươi đấy.”
Vạn Bân sảng khoái đáp lời, ngoảnh đầu những phía , khóe miệng nhếch lên một nụ đầy thâm ý, hô lớn: “Các ! Thu dọn đồ đạc, tiến kinh thôi!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lech-nhip-ten-goc-hoang-khang-tau-ban/chuong-95-cho-mong-troi-cuu.html.]
Hắn rời Linh Kinh Chu Hạnh. Khi con thuyền sông Đại Vận thẳng tiến về kinh thành, gặp Chu Hạnh một để cáo biệt, đó mới lên đường. Theo kế hoạch của Chu Hạnh, khi rời Lĩnh Nam, Thanh Ưng bộ nên trộn đội ngũ nạn dân để âm thầm tiến kinh. mấy ngàn trang hán t.ử cường tráng, dù trốn trong biển thì cũng quá mức nổi bật, dễ thu hút sự chú ý, hễ chặn khám xét là coi như hỏng bét. Do đó, từ đầu chí cuối Thanh Ưng bộ luôn nương náu trong đội ngũ xây dựng đế lăng, từng rời .
Sau khi Vạn Bân xuất phát, cố ý để tung tích khắp nơi, lộ hành tung của nên nhanh nhắm đến. Hắn lòng vòng qua nhiều nơi, vờ như đang đề phòng theo dõi, nhưng thực chất là cố tình , lấy giả tráo thật. Cuối cùng trộn dòng tị nạn, bắt liên lạc với thủ hạ của Chu Hạnh là Diệp Vanh. Người vóc dáng tương đương với , mang tuyệt kỹ mô phỏng khác vô cùng cao siêu. Nếu khoác lên lớp áo ngoài rộng thùng thình, cộng thêm việc dùng vải đen che mặt, cố ý bắt chước hành vi ăn mặc của thì những ở bên cạnh sớm chiều để quen thuộc, phân biệt quả thực khó như hái trời.
Đi cùng Diệp Vanh còn một nữ nhân tên là Sở Chiếu. Đôi bàn tay của nữ nhân vô cùng khéo léo, cái gì cũng , càng tài ăn , cực kỳ giỏi thuyết phục. Dọc đường , nàng tung ít tin đồn “Kinh thương đang chiêu mộ dân phu, mỗi ngày phát một thăng gạo”. Hễ mở miệng giao tiếp với khác, đa phần đều là những lời châm ngòi xúi giục. Nàng tận dụng triệt để việc nạn dân cách nào xác minh thực hư để lừa gạt diện rộng.
Hàng vạn con đều thắp đèn trong đêm tối, chống chọi với muôn vàn gian khổ tiến về phía , chỉ cầu mong một con đường sống. Nghe mức thù lao hậu hĩnh mỗi ngày một thăng gạo, ai nấy đều tin sái cổ. Cứ như , ngày càng nhiều nam đinh trai tráng hội tụ dòng , cùng đổ về kinh thương.
Vạn Bân cứ thế dùng kế trộm long tráo phụng, che mắt những kẻ bám theo suốt nhiều ngày, tách khỏi đội ngũ nạn dân, hối hả đến đế lăng bắt liên lạc với Thanh Ưng bộ. Nơi vẫn luôn thiếu hụt nhân thủ, thiếu một thì xong, nhưng thừa một thì cũng chẳng hề hấn gì. Hắn dễ dàng trộn đó.
Nơi cách kinh thành cả trăm dặm, ban đầu Vạn Bân còn lo sầu Chu Hạnh sẽ dùng cách nào để đưa Thanh Ưng bộ tiến kinh, dẫu cũng tới bốn ngàn con , chỉ riêng việc rời khỏi đế lăng thôi cũng khó khăn vô vàn, chỉ e chân , chân quan binh xách đao đuổi theo hô hào bắt phản tặc.
kỳ diệu , Chu Hạnh luôn cách.
Vạn Bân xách theo mớ hành lý nhẹ hều của , dẫn theo mấy ngàn , bám gót viên quan đến từ kinh thành, đường hoàng bước qua cánh cổng thành nguy nga tráng lệ. Kẻ tiếp ứng bọn họ là một viên quan họ Thôi, mang dáng dấp của một văn nhân thanh tú. Mặc bộ quan phục chỉnh tề, vòng tay n.g.ự.c với Vạn Bân: “Có là Vạn ?”
Vạn Bân gật đầu, cẩn trọng đáp: “Ta là Đại Vạn.”
Viên quan họ Thôi phẩy tay cho những khác lui xuống, hạ giọng ung dung : “Tại hạ đợi các vị từ lâu, hẳn là Lĩnh vương cũng .”
Trời sắp tối, ngay giờ cấm tiêu khi cổng thành sắp sửa đóng , một con ngựa phóng nhanh như chớp lao thành, mang theo một phong cấp báo từ huyện Tĩnh Gia truyền tới kinh đô. Viên quan truyền báo nhảy xuống ngựa bèn chạy thục mạng. Tin tức chuyền một vòng qua nội các, cuối cùng dâng lên Hoàng đế: “Ngoại thương kinh thành xảy bạo loạn, lưu dân tụ tập tại địa phương xông kinh thương, xung đột với lính canh gác.”
Hoàng đế mới hạ lệnh xử trí Lữ Khôi - kẻ gây đại họa, đang lúc trong lòng đỗi vui mừng vì thu hồi binh quyền của nhà họ Lữ, tâm trạng vốn đang cực kỳ . Vừa tin tức , bao nhiêu vui vẻ bèn tan biến, cơn thịnh nộ bùng phát: “Đám tiện dân , tạo phản ? Kẻ nào dám loạn thì xử theo tội danh phản tặc, c.h.é.m đầu tại chỗ!”
“Hoàng thượng!” Vị đại thần báo tin vén vạt áo quỳ xuống, cất giọng thê lương: “Ngàn vạn thể ! Số lượng quá đông, hầu như là phụ nữ, già và trẻ nhỏ, nếu thật sự g.i.ế.c sạch, thiên hạ ắt sẽ đại loạn!”
Hoàng đế thế thì càng phiền não đến cực điểm: “Vậy bọn chúng đột nhiên loạn?”
“Lữ hầu bắt vài trăm kinh, kẻ nào tung tin đồn trong đám lưu dân, rằng quan phủ bắt họ là để c.h.é.m đầu định tội, xử t.ử bộ. Những đó đều là trụ cột trong gia đình, đám phụ nữ còn khi tin đồn thì phần lớn đều sinh ý chí c.h.ế.t, liều mạng loạn, càng càng dữ dội. Cho đến lúc tình hình ngoài tầm kiểm soát, tri huyện Tĩnh Gia mới dâng báo lên kinh.”
“Không tra xét rõ những đó đều là bách tính bình thường, và đều thả về ?”
“Hôm nay cổng thành đóng, đành giữ đợi ngày mai mới thả .”
“Mở cổng thành, thả chúng về ngay bây giờ!” Hoàng đế trong điện. Nhớ tới những chuyện trong triều đủ khiến ngài sứt đầu mẻ trán, vắt kiệt sức lực, bệnh cũ tái phát liên tục, mà đám tiện dân suốt ngày loạn, chẳng để ai yên . Ngài khỏi sinh hận, thầm nghĩ lấy bạo trị bạo mới là đúng đắn, ngay từ đầu chẳng nên học cái thói nhân từ của bậc thánh nhân gì. Nếu sớm ngày xử lý đám tiện dân thì bây giờ đến nỗi nhiều chuyện như . Thế là ngài nhẫn tâm hạ lệnh: “Đem những kẻ loạn dữ nhất c.h.é.m đầu thị chúng để răn đe, còn bộ đuổi về, cấm tụ tập ở ngoại thương! Kẻ nào dám chống đối, g.i.ế.c tha!”
“Hoàng thượng! Xin hoàng thượng tam tư! Bọn họ đều là bách tính bình thường mà!”
“Đồ khốn kiếp! Ngươi c.h.ế.t !” Hoàng đế tung cước đạp ngã viên quan đang định can ngăn, nghiến răng : “Trẫm là Hoàng đế, còn cần các ngươi quản giáo ? Nhận chỉ cút ngoài! Nếu xong chuyện , ngươi cũng mang đầu đến đây gặp trẫm!”
Đêm khuya, những con sóng sông Đại Vận cuộn trào dứt. Dưới ánh trăng sáng, tiếng t.h.ả.m thiết và tiếng la mắng nương theo gió truyền đến. Chu Hạnh thổi sáo Khương, âm thanh lúc trầm bổng uyển chuyển, khi sục sôi mãnh liệt, tựa như đang tấu nhạc đệm theo.
Lục Chước Quang nâng ngọn nến đỏ, khum tay che gió ở phía , bước chậm rãi tới. Hắn gì, đập mắt tiên là một vết đỏ sẫm gáy Chu Hạnh. Đó là dấu vết để đêm qua vì mút quá mạnh. Chẳng những ở cổ, mà khắp nàng đều , là vệt đỏ thì cũng là dấu răng, chi chít khắp nơi, đến mức lúc nàng tỉnh dậy nổi giận, buông lời mắng mỏ, mắng là ch.ó hoang thành tinh.
Gió thổi tới từ sông Vận Hà khá dữ dội, dù lấy tay che đậy thì ngọn lửa cũng nhanh chóng thổi tắt. Hắn hạ tay xuống, cảm nhận làn gió đêm ấm áp, lên tiếng: “Ta thích nơi , chúng thể trở về ?”
Chu Hạnh đáp: “Không , đêm nay về kinh.”
Hai quấn quýt giường suốt một đêm, mãi đến tận giữa trưa hôm mới tỉnh.
Lục Chước Quang vốn nghĩ rằng, hai bái đường, còn cùng động phòng, quan hệ giữa họ thế nào cũng mật hơn một chút. Nào ngờ đến lúc Chu Hạnh chuyện với , nàng thậm chí còn chẳng buồn liếc lấy một cái.
Trong lòng khỏi sinh chút hờn dỗi.
nghĩ nghĩ , tự nhủ đường đường là phu quân, cũng nên rộng lượng với thê t.ử hơn một chút. Vì , đành nuốt ngược cơn giận bụng, so đo chuyện nữa.
Một lúc , mới lên tiếng hỏi: “Chúng về bằng cách nào?”
“Tiền Bất Đoạn sẽ đ.á.n.h xe ngựa đến.” Chu Hạnh vẫn , đưa gáy về phía .
“Lần đến Triệu phủ, Triệu Chấp bảo chọn một trong hai phương t.h.u.ố.c của Ngọc Trúc và Giải Vu. Phương t.h.u.ố.c còn sẽ tiêu hủy.”
Lục Chước Quang chằm chằm gáy nàng, giọng mang theo vài phần hờn dỗi: “Nếu đời thật sự còn phương t.h.u.ố.c nào khác, lỡ như c.h.ế.t , nàng thành với khác… liệu nàng đối xử với giống như đối xử với ? Dùng gáy để chuyện, chẳng buồn lấy một cái?”
Chu Hạnh lúc mới cử động, đầu bất lực , đó nắm chặt lấy tay , siết chặt: “Triệu Chấp thể nào tiêu hủy nó , ông đó là một con đường sống. Ta cũng nhất định sẽ lấy phương t.h.u.ố.c từ chỗ ông , giải độc , yên tâm .”
Lục Chước Quang lúc mới yên phận, nắm ngược tay nàng, ủ những đầu ngón tay lạnh của nàng trong lòng bàn tay. Hắn chẳng cho rằng Triệu Chấp sẽ giữ phương thuốc, bao nhiêu chuyện như , Triệu Chấp nhất định c.h.ế.t, nhưng Chu Hạnh luôn đinh ninh rằng thể cứu . Lục Chước Quang lý do gì để nghi ngờ nàng, hơn nữa cũng bao giờ khao khát sống đến thế.
Chu Hạnh mệt , nàng ít ít , đuôi mắt lộ vẻ mỏi mệt, nhưng nàng ở chỗ cả canh giờ đồng hồ mà hề nhúc nhích. Lục Chước Quang : “Cứ mặc kệ những loạn, e rằng sẽ nhiều c.h.ế.t, chi bằng xuống đó g.i.ế.c sạch đám lính canh.”
Chu Hạnh rủ mắt, đám đông bạo động bên , trầm mặc hồi lâu mới ung dung : “Đây là chiến trường, chiến binh đổ m.á.u thương vong là chuyện bình thường.”
Dưới chân núi náo loạn hồi lâu. Người già kiệt sức nghỉ, trẻ con sớm đến khản cả giọng, trong mớ âm thanh hỗn độn phần lớn là tiếng gào thét của phụ nữ. Những phụ nữ vàng ngọc như đám tiểu thư khuê các nuôi dưỡng chốn thâm khuê. Từ lúc lọt lòng họ lao động, luyện nên thể phách cường tráng, đội mưa dãi nắng, đôi bàn tay thô ráp cầm liềm cuốc, bờ vai rộng dày vác cả trăm cân, cứ thế dựa đôi chân qua vạn dặm đường đến nơi đây. Nếu thực sự đem so cao thấp thì đám lính thiếu gia trong thành trói cũng bằng họ.
Đường sống cầu xin mà , khúm núm quỵ lụy chỉ khiến bản mặc c.h.é.m g.i.ế.c. Những kẻ tay tấc sắt nếu tranh giành cơ hội sống sót, bắt buộc lấy xương sống đúc thành đao, lấy m.á.u tươi dọn đường, hàng vạn ngã xuống nối tiếp khiên chắn. Phải ngày càng nhiều lót chân, đắp thành đài cao thì mới thể ngang hàng với đám vương hầu tể tướng cao cao tại thượng mà vung đao đ.â.m tới.
Nhìn chiều dài lịch sử hàng ngàn năm, giang sơn rung chuyển, quốc quân bất nhân, khi bá tánh muôn dân gặp họa, thể cứu bách tính, nay vẫn luôn là chính bách tính.
Ngay từ đầu Chu Hạnh nhận định bản sẽ thua, vì nàng kiêu ngạo vì bản lĩnh thần cơ diệu toán của , mà là vì nàng hiểu rõ, dù hai bàn tay trắng, bất kỳ bộ tướng nào, nhưng lưng nàng hàng ngàn hàng vạn lê dân bách tính vì phẫn nộ mà sinh dũng khí, cũng thể hóa thành trăm vạn hùng binh đ.á.n.h thắng đó.
Nàng cất tiếng sáo Khương, tựa như tiếng kêu gào rỉ máu, như tiếng trống trận dồn dập, tấu khúc nhạc đệm cho những chiến binh dũng.
Náo loạn , đáng lẽ náo loạn từ lâu . Thiên hạ , rốt cuộc vẫn là thiên hạ của các .