Lệch Nhịp (Tên gốc: Hoang Khang Tẩu Bản) - Chương 98: Tân quân đăng cơ
Cập nhật lúc: 2026-09-04 06:23:31
Lượt xem: 72
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đêm hôm đó, Tề Hựu trằn trọc giường, cả đêm tài nào chợp mắt .
Ba ngày nay liên tục gặp ác mộng khiến dám chợp mắt, chỉ sợ giấc ngủ sẽ thấy vị trưởng khuất bóng của . Mỗi khi đầu đau như búa bổ, ý thức mơ màng, luôn thấy trưởng bên giường, m.á.u chảy ròng ròng từ thất khiếu, ánh mắt oán hận trừng trừng , từng tiếng gọi thê lương vang lên: “Hựu... Tề Hựu...”
Tề Hựu dám lên tiếng, nhắm tịt mắt, vung tay loạn xạ gào thét: “Cút , cút ! Đừng gọi !”
“Tề Hựu!” Bàn tay nắm lấy, giọng bên tai trở nên dịu dàng, nhẹ nhàng hơn: “Đệ ? Có vết thương đầu đau ?”
Tề Hựu hoảng hốt mở mắt , thấy trưởng lúc còn trẻ đang cúi bên mép giường, ánh mắt tràn đầy lo lắng và xót xa: “Phụ hoàng nhất thời tức giận mới tay, cũng , học cách lanh lẹ một chút, thấy phụ hoàng ném đồ tránh chứ.”
Hắn thấy tủi rơi nước mắt, nghẹn ngào hỏi: “Hoàng , bọn họ luôn hỏng việc, lẽ nào thực sự sinh ngu , tư chất kém cỏi ? Có lẽ sinh nhầm chỗ , nên sinh trong hoàng thất...”
“Cần gì để tâm đến lời khác, còn trẻ, đủ rèn luyện, lúc gặp chuyện luống cuống cũng là chuyện thường, tiến bộ hơn, học hỏi nhiều hơn, cũng sẽ dùng năng lực của chặn họng kẻ khác.” Huynh trưởng vỗ nhẹ lên mu bàn tay , : “Hơn nữa còn ở đây, cũng cần quá khắt khe với bản , là ruột thịt của , dù chỉ một vương gia nhàn tản, cũng sẽ bảo vệ cả đời.”
Thời gian trôi qua quá lâu, Tề Hựu phần quên mất tâm trạng của lúc đó, chỉ nhớ đưa tay lên sờ trán đang đau nhức, lo lắng hỏi: “Vết thương lớn ? Nếu lỡ để sẹo thì ?”
Huynh trưởng mỉm , an ủi : “Đệ yên tâm, nhất định sẽ sai thái y chữa khỏi cho , đảm bảo hỏng khuôn mặt tuấn tú của .”
Không chữa khỏi, chữa khỏi . Tề Hựu , vết thương trán đập quá sâu, phá nát linh hồn , khiến cả đời mắc kẹt trong nỗi đau đớn, vô phương cứu chữa.
Hắn từng tin tưởng vững chắc rằng trưởng ở đây, trời sập xuống cũng chẳng . Dù ai cũng bảo tham lam, hung tàn, bạc bẽo, kém xa trưởng, vẫn thể chịu đựng, màng đến những lời dèm pha.
, trưởng lên ngôi, cất nhắc phe cánh tay tay trái lên nắm quyền trong triều, năm bảy lượt gạt rìa. Quần thần liên tiếp dâng sớ vạch tội , quyền lực thực tế trong tay cũng dần tước đoạt, trưởng bắt đầu nghi kị , trách mắng cũng nhiều hơn , hai dường như ngày càng xa cách.
Hắn lòng hàn gắn tình cảm , nên dẫn Tề Huyên khi đó còn nhỏ núi săn, nào ngờ lơ đễnh một chút khiến Tề Huyên ngã ngựa gãy chân. Bất chấp việc hết lời thanh minh rằng hãm hại, ý định mưu hại hoàng tự, trưởng vẫn giáng cho một bạt tai.
Huynh trưởng lớn tiếng mắng mỏ Tề Hựu tâm địa độc ác, vươn lên, càng trách lòng hẹp hòi, vì ân oán cá nhân mà hãm hại trung thần, giờ vì lòng mang oán hận mà tay hãm hại cả hoàng tự.
Khuôn mặt vặn vẹo vì giận dữ của trưởng khiến Tề Hựu sợ hãi tột độ, cuối cùng chỉ nhớ rõ đôi mắt lạnh lẽo của trưởng như đ.â.m xuyên qua tim , phán xét: “Xem những hành vi đê tiện của cũng là lời đồn vô căn cứ, tội trạng đều chứng cớ rành rành, lời gièm pha của bách quan dành cho đều là thật, chẳng câu nào là vu khống cả.”
“Mọi tội trạng đều chứng cớ rành rành, chẳng câu nào là vu khống!”
“Khó thành đại sự, cả đời vô dụng!”
Tiếng mắng mỏ của trưởng hòa lẫn với tiếng quát tháo của phụ hoàng năm xưa, ngừng văng vẳng bên tai, lặp lặp như vô mũi kim đ.â.m xuyên qua từng tấc kinh mạch, từng khúc xương tủy của .
“Thái y! Thái y! Đau quá, đau quá! Mau đến chữa trị cho trẫm...” Tề Hựu ôm đầu gào thét t.h.ả.m thiết. Vết thương cũ năm xưa tái phát đau đến tận tâm can, khiến ruột gan đứt đoạn, muôn vàn đau đớn. Hắn lăn lộn giường, lật qua ngừng, đến cuối cùng gần như gào thét t.h.ả.m thiết, chỉ hận thể dùng búa bổ đôi đầu .
“Tìm thấy !” Vị thái y vê một nắm tàn hương, sải bước nhanh ngoài rèm quỳ xuống: “Hoàng thượng, lão thần tìm nguyên nhân khiến ngài đau đầu, gặp ác mộng ! Là do rắc thứ bột lư hương, bột mùi của nhiều loại d.ư.ợ.c liệu khác , chắc chắn là do kẻ cố tình chế , rắp tâm hại long thể ngài!”
Tề Hựu kinh hãi nổi giận, trong cơn đau đớn kịch liệt vẫn cố gắng gượng dậy, gầm lên: “Là kẻ nào?!”
Đám cung nhân túc trực bên ngoài rèm quỳ rạp xuống sàn, run rẩy : “Bẩm Hoàng thượng, mấy ngày nay long thể ngài bất an, thấy bất kỳ âm thanh nào, ngoài Ngô công công đến bẩm báo chính sự, ai phép ở trong điện...”
“Ngô Cát An!” Tề Hựu chộp lấy chiếc gối ném mạnh , nghiến răng ken két, hai mắt đỏ ngầu như rỏ máu: “Bắt tên khốn kiếp đó tới đây, trẫm đích băm vằm !”
lúc , ngoài điện vang lên tiếng ồn ào huyên náo. Giữa mớ âm thanh hỗn loạn, chợt tiếng ai đó hoảng hốt kêu lên: “Hoàng thượng! Nguy to , Vinh Quốc công dẫn hàng vạn cấm quân đ.á.n.h hoàng cung ! Hiện giờ đang khống chế bách quan, đợi Hoàng thượng thượng triều ở điện Phụng Càn!”
Tin sét đ.á.n.h ngang tai khiến Tề Hựu choáng váng như năm tiếng sét cùng giáng xuống đỉnh đầu, hai mắt tối sầm, suýt nữa ngã quỵ. Một lát , lảo đảo lăn xuống giường, chân trần lao ngoài: “Bọn chúng phản ! Ngự lâm quân ?!”
Tên thị vệ sợ đến hồn bay phách lạc, run rẩy, lắp bắp: “Chưởng ấn Ngự Mã giám đêm qua nhận thánh chỉ xuất binh khỏi thành dẹp loạn ! Hiện tại thị vệ trong cung chỉ còn một ngàn , chống đỡ nổi với hàng vạn cấm quân!”
“Ngự Mã giám? Rõ ràng trẫm hạ lệnh cho Vinh Quốc công dẫn binh dẹp loạn cơ mà, ...” Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, Tề Hựu hiểu rõ tình thế lúc .
Ngô Cát An chắc chắn cấu kết với bọn Vinh Quốc công. Hắn gây chứng đau đầu, ác mộng khiến Tề Hựu thần trí mê , đó giở trò che mắt, giả truyền thánh chỉ, tráo đổi doanh trại vốn phái dẹp loạn thành Ngự Mã giám - nơi quyền khống chế trực tiếp của . Cứ thế, phòng tuyến kinh thành lẫn trong cung đều trống , chút tàn binh rệu rã sót đọ nổi cấm quân tinh nhuệ? Do đó, Phàn Trọng Trác mới thể chọc thẳng một đường dễ như trở bàn tay tiến Hoàng cung.
Cả túa mồ hôi lạnh, Tề Hựu hiểu rõ tai họa ập xuống đầu, chẳng còn màng đến cơn đau nhức trán, lập tức sai cung nhân y phục, lấy thanh bảo kiếm ít khi đụng đến. Khi y phục chỉnh tề, hấp tấp rời tẩm cung, lên kiệu rồng, hối hả đến điện Phụng Càn.
Phàn Trọng Trác dám đưa cấm quân cung, hẳn là quyết tâm phản. Trong ngoài cung chắc chắn phong tỏa nghiêm ngặt, hết đường tẩu thoát.
bách quan vẫn đang ở đó, sự tình hẳn tuyệt vọng. Bọn phản nghịch sẽ lưu danh tiếng ngàn đời, Phàn Trọng Trác nếu thanh danh gia tộc hủy hoại trong một sớm một chiều, con cháu đời chịu nỗi nhục nhã, muôn đời thiên hạ chỉ trích, chắc chắn cũng sẽ chút kiêng dè, dám công khai sát hại Hoàng đế mặt bách quan.
Hắn suy tính thiệt hơn trong lòng, dọc đường sốt ruột như lửa đốt. Đảo mắt những bức tường thành cao chót vót, ngói lưu ly lấp lánh, nhưng chẳng thấy bóng dáng tên lính gác cung nhân nào, lẽ họ phong thanh chuyện chẳng lành nên trốn biệt tăm. Giờ phút , Tề Hựu mới cảm nhận rõ hoàng cung mà trống trải, lạnh lẽo, và là một cái bẫy c.h.ế.t đến thế.
Bước xuống kiệu rồng, đám thị vệ ngự tiền vây sát bảo vệ . Khi đến bậc thềm dài dẫn lên điện Phụng Càn, thấy bách quan tụ họp đông đủ điện, cấm quân dàn trận sừng sững, hàng ngũ uy nghiêm chỉnh tề, khí thế ngút trời.
Bậc thềm cao chót vót, Tề Hựu đó thể thu trọn cảnh vật xung quanh tầm mắt. Mặt trời đỏ rực từ từ nhô lên, tỏa muôn vàn tia sáng chói lọi từ phía chân trời, ánh nắng trải dài ngàn dặm. Quan phục của bách quan thêu hình chim muông, hoa lá, nhật nguyệt, tinh tú. Những cột trụ của Đại Tề tề tựu đông đủ, cảnh tượng vẫn hùng vĩ như xưa, chỉ khác là hôm nay họ đến để bàn quốc sự, giải quyết nỗi khổ dân sinh, mà đang nhòm ngó ngai vàng của .
Nhìn thấy Hoàng đế xuất hiện, bách quan đồng loạt quỳ xuống hành lễ, trong lòng mỗi đều nơm nớp lo sợ. Cái quỳ lạy khiến mấy sừng sững ở hàng đầu trở nên nổi bật hẳn lên giữa hàng vạn quân lính, như điểm xuyết bức tranh một nét chấm phá hảo. Ngay lập tức, Hoàng đế chú ý tới những gương mặt xa lạ đó.
Hắn đảo mắt một vòng, cuối cùng dừng ở Chu Hạnh đang hiên ngang thẳng. Ánh sáng của ráng chiều đỏ rực soi rọi lên chiếc áo choàng thêu cành trúc đung đưa theo chiều gió của nàng. Mặc dù cây trường thương oai vệ cầm bởi một khác, nhưng nó dựng thẳng ngay cạnh bên nàng, và thương dường như hòa một, toát lên vẻ oai hùng, gợi nhớ hình ảnh vị tướng quân trẻ tuổi năm nào bao từ biệt: “Khâm Sóc Ngôn, khi cả đời . Hôm nay bày tiệc đãi chư vị, một mong các vị rường cột nước nhà thương dân cứu đời, gắng sức phò trợ minh quân; hai cầu chư vị khỏe mạnh, bình an, bệnh tật. Lần chia tay , các vị ở miếu đường thực thi chính sự nhân từ, còn kẻ hèn biên ải trấn thủ, hy vọng ngày gặp sẽ là cảnh tượng quốc thái dân an, thiên hạ thái bình.”
Rõ ràng y vĩnh viễn thể trở về, mà hôm nay y dường như đang hiện diện ở nơi . Tề Hựu chợt thấy hoa mắt chóng mặt, ôm đầu lảo đảo, may nhờ bọn thị vệ bên cạnh đỡ lấy. Đến khi cố chớp chớp mắt nữa, thềm trở thành một cô nương trẻ tuổi.
Tề Hựu hít một sâu, khản giọng quát lớn: “Phàn Trọng Trác, ngươi to gan! Nhà họ Phàn bao đời thống lĩnh cấm quân, phò trợ hoàng thất, nhiệm vụ của ngươi là canh giữ kinh thành, dẹp loạn chống giặc, mà ngươi dám đem quân xông hoàng cung, tụ tập phản loạn. Trong mắt ngươi còn vương pháp quốc cương, còn trẫm là Hoàng đế ? Ngươi hành động ngỗ ngược, phản bội tổ tiên, cả gan loạn như , chẳng lẽ giang sơn đổi thành họ Phàn?!”
Giọng của vang dội xuống bậc thềm, nhưng do mấy ngày qua bệnh tật hành hạ tiều tụy, âm thanh thiếu uy lực, ngược như tiếng tru bi t.h.ả.m của một con ch.ó mất nhà. Phàn Trọng Trác buồn đáp , chỉ thản nhiên đặt tay lên chuôi đao giắt ngang hông, quét ánh mắt lạnh lùng qua bá quan văn võ đang quỳ rạp đất, khiến những kẻ định mở lời a dua bợ đỡ Tề Hựu im bặt nuốt ngược lời bụng.
Tiên đế từng trao quá nhiều quyền lực cho Vinh Quốc công. Trước khi Tề Hựu đăng cơ, tổng quân mà Ngự Mã giám và Lữ Hầu nắm giữ quá hai vạn, phần còn đều trướng Phàn Trọng Trác. Sau khi Tề Hựu lên ngôi, trải qua nhiều năm cắt giảm quyền lực dần dần, mới miễn cưỡng tạo vẻ bề ngoài ba quân kìm hãm như hiện tại. Nói cách khác, Phàn Trọng Trác thể nhẫn nhịn đến ngày hôm nay mới khởi binh, âu cũng là dựa một lòng trung thành son sắt.
“Kẻ phạm thượng cướp nước, thiên hạ thể dung tha!” Tả Đô ngự sử bất chấp áp lực của vạn quân, phắt dậy chỉ thẳng mặt Phàn Trọng Trác c.h.ử.i bới: “Phàn Trọng Trác, hôm nay cho dù ngươi g.i.ế.c sạch bách quan, tắm m.á.u hoàng cung, thiên hạ cũng bao giờ thừa nhận một kẻ phản nghịch thì sát hại quân phụ, thì gây họa tứ phương như ngươi! Sẽ một ngày, tướng sĩ các châu quận và vô vàn nghĩa sĩ sẽ kéo quân về kinh thành, tiêu diệt ngươi!”
Cung Trạch tuổi tác cao, nhưng thế lực vây cánh đông đảo, Đô Sát viện một lòng. Lão mở miệng, mấy vị Ngự sử bèn dậy hùa theo, hùa theo những lời lẽ của Cung Trạch lớn tiếng c.h.ử.i mắng Phàn Trọng Trác. Giữa lúc ồn ào nhốn nháo, một giọng trong trẻo bỗng cắt ngang bầu khí.
“Nói lắm!” Chu Hạnh vỗ tay đôm đốp, tiến lên vài bước, bước lên mấy bậc thềm, đối diện bách quan văn võ, dõng dạc : “Ngự sử vốn sợ uy quyền, giám sát bá quan, hẳn ai nấy đều mang trong cốt cách cương trực a dua nịnh hót, gạn đục khơi trong. Vậy hôm nay, xin mời chư vị Đô Sát viện phân rõ trái trắng đen một phen.”
Cung Trạch trừng mắt dựng mày, chỉ tay Chu Hạnh mắng mỏ: “Ngươi là kẻ nào? Hoàng cung là chốn tôn nghiêm, từ khi nào đến lượt một kẻ ất ơ như ngươi lên tiếng?”
Lời thốt , lão bỗng cảm thấy mặt mày lành lạnh, giống như một cơn gió mỏng manh lướt qua. Lão vội vàng đưa tay sờ soạng thì kinh hãi phát hiện hàm râu mép hiểu thứ gì đó xén vài lọn, rơi lả tả trong lòng bàn tay. Cung Trạch hoảng hốt, chợt một tia sáng phản chiếu chói mắt. Vội vã ngẩng đầu lên, lão bắt gặp ngay thanh niên tuấn tú, mặc áo trường bào trắng muốt cách đó xa đang nở nụ chế giễu.
Hắn dáng vẻ tao nhã, từ tốn, hai ngón tay đang kẹp một lưỡi lam mỏng tang như cánh ve sầu, xoay qua xoay như đồ chơi, mỉm cất giọng: “Đại nhân ăn nên cẩn thận một chút.”
“Chư vị, chư vị, một lời.” Chu Hạnh chắp tay, khiến những tiếng thì thầm bàn tán bên im bặt, nàng tập trung tinh thần, ánh mắt bất giác trở nên nghiêm nghị, tự xưng danh tính: “Ta mang họ Hách Liên, tên một chữ Quân, phụ là Hách Liên Khâm, ắt hẳn chư vị ở đây đều danh. Cả triều đình , chẳng ai tư cách ở đây lên tiếng hơn .”
Toàn thể bách quan trong triều ai cũng tỏ, gia tộc họ Hách Liên c.h.ế.t tuyệt diệt từ lâu, nay bỗng dưng lòi một kẻ xưng là con gái Hách Liên Khâm, não chắc chắn sẽ dễ dàng tin điều đó, nhưng chuyện đó chẳng hề hấn gì. Chu Hạnh màng việc họ tin , nàng phớt lờ vô vàn ánh mắt dò xét, chất vấn, dõng dạc tiếp: “Chín năm , phụ mẫu bỏ mạng đao kiếm quân thù, chỉ may mắn sống sót, ẩn dật qua ngày ròng rã suốt nhiều năm. Nay lặn lội ngàn dặm về kinh, cũng vì tin rằng chư vị đều là những trung thần ái quốc, thể để lũ ác nhân dắt mũi, quyết vạch trần bộ mặt thật của phường phản nghịch mưu đồ cướp ngôi, giành công lý giữa thanh thiên bạch nhật.”
Nói đoạn, Chu Hạnh vung tay chỉ thẳng về phía Hoàng đế đang sững sờ bậc thềm. Câu như hòn đá ném xuống mặt nước phẳng lặng, khiến đám đông bách quan tức thì ồ lên kinh ngạc, cảm thấy chuyện quá đỗi hoang đường. Thế nhưng nể mặt Vinh Quốc công mặc giáp trụ đầy đủ, hông đeo đại đao uy nghi đó, cộng thêm việc Cung Trạch nếm bài học cay đắng từ lưỡi d.a.o của tên thanh niên bí ẩn, giờ đây chẳng ai dám lớn tiếng quát mắng nữa, chỉ xì xào to nhỏ, bàn tán xôn xao.
Tề Hựu nổi trận lôi đình, rút phắt kiếm , dậm chân c.h.ử.i bới: “Ăn xằng bậy! Ngai vàng của trẫm là do danh chính ngôn thuận mà , bách quan đều thể chứng. Một con tiện dân chui rúc từ xó xỉnh nào như ngươi, tưởng dùng vài lời xảo trá là lừa bịp bá quan ? Trẫm tru di cửu tộc nhà ngươi, lăng trì xử t.ử mới hả giận!”
“Phụ kẻ gian hãm hại, c.h.ế.t trong oan ức. Vài ngày triều đình oan, kẻ chủ mưu Triệu Chấp hiện đang trong ngục tối. Có lẽ chư vị ở đây vẫn rõ ngọn ngành cái c.h.ế.t của phụ . Hôm nay sẽ vạch trần bộ sự thật, cho chư vị tại phụ , một công thần một lòng tận trung báo quốc, trấn thủ biên cương, nhận lấy kết cục bi thảm.” Chu Hạnh đưa tay, hiệu cho Tiền Bất Đoạn mang vật đó .
Tiền Bất Đoạn giao trường thương cho khác, thoăn thoắt cởi bỏ lớp áo ngoài. Bên trong chiếc áo ngoài, gã mặc một bộ “y phục” bằng những miếng sắt mỏng, cánh tay, n.g.ự.c và lưng đều đeo những vòng sắt nặng nề. Khi cởi , những món đồ rơi leng keng xuống đất, âm thanh chói tai chứng tỏ sức nặng hề nhẹ, ít cũng ngót nghét đôi ba chục cân - đây là một trong những bài rèn luyện của Lục Chước Quang. Một kẻ xương xẩu mảnh khảnh như gã, ngày ngày gánh ngần sức nặng luyện võ, trải qua muôn vàn gian truân nay mới thể giành chiến thắng trong cuộc đua với một con lừa.
Cởi bỏ lớp áo giáp sắt, bên trong là lớp trung y. Từ lớp trung y , Tiền Bất Đoạn lấy một vật mà Chu Hạnh cần. Nhìn vẻ mỏng manh mềm mại, bên ngoài bọc một lớp lụa đỏ. Gã mở lớp vải bọc , cung kính dâng lên bằng hai tay.
Chu Hạnh giơ cao vật đó lên để tất cả cùng chứng kiến. Nó dệt từ lụa tơ tằm thượng hạng với năm màu sắc rực rỡ hòa quyện. Bỏ trục gỗ , kích thước chỉ nhỉnh hơn một thước, điểm xuyết những hình rồng bay bằng sợi chỉ vàng lóng lánh, tỏa uy quyền vô song, thể hiện uy quyền tối cao của một đế vương.
Bách quan ai nấy đều tròn xoe mắt, kinh hãi tột độ. Không thể nhầm lẫn, đây đích thực là một đạo chiếu chỉ.
“Mười mấy năm , Thái t.ử Tề Huyên gian thần hãm hại, vu cho tội bức cung tạo phản. Các chỉ rằng về Tề Hựu lấy danh dự cho Thái tử, nhưng tiên đế từ lâu thấu chuyện, rõ Thái t.ử điện hạ là vô tội. Chỉ tiếc khi bằng chứng để rửa sạch nỗi oan. Đến năm , khi ngôi vị Thái t.ử phế bỏ, tiên đế âm thầm lập di chiếu, truyền ngôi vị cho ngài. Chỉ cần một ngày tìm chứng cứ chứng minh Thái t.ử trong sạch, ngài sẽ lập tức khôi phục phận và ngôi vị cho Thái tử. khi thiên hạ đang trong cảnh loạn lạc, Tề Hựu cấu kết với bè lũ Triệu Chấp, ngừng chiêu binh mãi mã, khiến Thái t.ử ngày càng rơi thế cô lập, còn đường xoay chuyển. Sức khỏe tiên đế cũng ngày một suy yếu. Nhìn Thái t.ử cô lập giữa triều đình, dần nhận Tề Hựu sớm muộn cũng sẽ mưu đồ soán vị. Bất đắc dĩ, tiên đế đành bí mật phái mang theo di chiếu truyền ngôi rời khỏi hoàng cung.”
“Lá di chiếu lưu lạc hàng vạn dặm, cuối cùng cũng đến tay phụ . Có thánh chỉ chứng minh, phụ đương nhiên chỉ công nhận thừa kế chính thống, thế là Tề Hựu lo sợ phụ sẽ vác theo thánh chỉ về kinh, vạch mặt tội ác cướp ngôi soán vị của . Vì , cấu kết với Binh bộ, nhẫn tâm chà đạp lên mạng sống của muôn vạn bá tánh và sự vẹn của lãnh thổ quốc gia đang quân thù giày xéo, đẩy vị đại tướng quân dũng cảnh thiếu lương cạn đạn, dồn đường cùng, cuối cùng ngã gục lưỡi đao giặc thù.”
Chu Hạnh phắt , ánh mắt sắc như lưỡi đao cắt vàng chặt ngọc, xuyên qua ráng chiều rực rỡ và những bậc thềm bạch ngọc, găm thẳng Tề Hựu: “Tề Hựu! Ngươi hãm hại tướng quân hộ quốc, khiến biên cương thất thủ, bá tánh lầm than, còn giả mạo thánh chỉ cướp ngôi, lấy cắp danh tiếng, tàn sát trung thần. Sau khi lên ngôi, ngươi chỉ màng hưởng lạc, tàn bạo bất nhân, coi thường thiên hạ, đẩy giang sơn rộng lớn cảnh diệt vong bàn tay kẻ ngu như ngươi. Tội ác ngút trời, ngươi nhận !”
Lời kết án đanh thép chắc chắn ấp ủ từ nhiều năm, đến khi bùng nổ mới mang sức mạnh vang dội đến nhường . Ngay khoảnh khắc đó, dường như hình bóng của bao hòa quyện một, nhập xác cô gái trẻ, từng câu chữ tựa như lời nguyền rủa, từng lời sắc như lưỡi dao, xuyên qua muôn dặm gian, lướt qua hàng chục năm thời gian, ghim chặt cơ thể Tề Hựu, đ.â.m xuyên tâm can!
Hắn trân trân đạo thánh chỉ, nhịp tim đập dồn dập vì kinh hoàng tựa trống trận, đập mạnh đến nỗi lồng n.g.ự.c đau nhói, m.á.u nóng dường như chảy ngược, rét run. Ác mộng giờ thành sự thật, thanh gươm treo lơ lửng đầu bấy lâu cuối cùng cũng giáng xuống - di chiếu truyền ngôi trong tay Triệu Chấp, cũng chẳng thuộc về bất kỳ thế lực nào trong triều đình, mà luôn cất giữ bởi nhà họ Hách Liên, giao cho đứa trẻ mồ côi đáng lẽ bỏ mạng nơi phương Bắc, tan cát bụi cùng cha nó.
Cô như một con rắn độc rình rập hàng ngàn dặm, ẩn nhiều năm, cuối cùng cũng vạch trần thứ ánh mặt trời rực rỡ.
“Không thể nào, thể nào...” Tề Hựu mất trí, lẩm bẩm trong vô thức, mớ suy nghĩ hỗn độn xoay cuồng trong đầu, cơn đau dữ dội ập đến khiến mặt mày vặn vẹo đáng sợ, run rẩy, ánh mắt ghim chặt Chu Hạnh, đối diện với đôi mắt sắc lạnh và trầm tĩnh của nàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lech-nhip-ten-goc-hoang-khang-tau-ban/chuong-98-tan-quan-dang-co.html.]
Dòng dõi Hách Liên nhổ tận gốc rễ, thể còn sống sót! Khắp hoàng thành rải đầy tai mắt của Triệu Chấp, nếu di chiếu truyền ngôi tuồn ngoài, lý nào lọt chút manh mối! Ngô Cát An trung thành tuyệt đối, tận tay dâng đầu nghĩa phụ lên, thể nào phản bội ! Gia tộc họ Phàn danh gia vọng tộc, tiếng thơm trung can nghĩa đảm lưu truyền thiên hạ, thể dấy binh phản!
Lữ Hầu tự ý điều quân bắt , Triệu Chấp oan uổng tù, Tần Hoán say xỉn rước họa, con thuyền chở tang vật liên lụy Phàn Úy, vụ tham ô sông Đại Vận, mỏ vàng che giấu nhiều năm. Tất cả những chuyện , đều bắt nguồn từ cái c.h.ế.t của Hứa Phụng năm ngoái, rốt cuộc là trùng hợp kẻ giật dây?
Cái gì là thật, cái gì là giả?
Thấy Tề Hựu chẳng hó hé nửa lời phản biện, Cung Trạch cũng chẳng màng tới hàm râu xén cụt, lớn tiếng vặn vẹo: “Ngươi thể thông đồng với trong cung để mở cổng chính hoàng cung, thánh chỉ hiềm nghi giả?”
Tề Huyên bước lên, nhận lấy di chiếu, sang bá quan: “Đây là bút tích đích phụ hoàng , bên ắt ấn ngọc tỷ và con dấu tùy của ngài. Ta kẻ vẫn còn nghi hoặc, nay sẽ truyền di chiếu cho xem, để bách quan tự phân thật giả.”
Nói xong, trao di chiếu cho Vinh Quốc công đang ở hàng đầu tiên. Lão nhận lấy, ngắm nghía từng câu từng chữ, khẳng định chắc nịch: “Di chiếu là thật.”
Tiếp đó, di chiếu truyền tay cho Đại lý tự khanh, Hình bộ Thượng thư, Nội các Học sĩ và những trọng thần khác ở hàng ghế đầu. Sau khi Tam Pháp Tư và Nội các đều kiểm chứng tính xác thực của di chiếu, những viên quan còn cũng chẳng cần thiết xem nữa.
Cung Trạch giật lấy di chiếu, soi xét từng li từng tí, hòng bới móc dù chỉ là một sơ hở nhỏ nhất để chứng minh đây là đồ ngụy tạo. Tuy nhiên, dù săm soi kỹ cỡ nào, lão cũng tuyệt vọng nhận , đây là một tờ di chiếu thật.
Lão nén một , kìm nén đôi bàn tay đang run rẩy, vẫn tỏ vẻ điềm nhiên: “Thời gian quá lâu, khó lòng phân biệt thật giả. Đồ ngươi mang từ ngoài cung , dù cho Vinh Quốc công thừa nhận, bản quan cũng nhất định công nhận.”
Tề Huyên bước lên giật phắt tờ di chiếu, lạnh lùng thẳng lão: “Cung Trạch, hành vi gian lận khoa cử, thao túng danh sách đỗ đầu của ngươi là đầu. Hơn ba mươi năm , Hội nguyên Tô Châu Lục Trì từng vạch trần tội của ngươi, nhưng ngươi cậy quyền cậy thế dìm xuống, khép tội nặng cho y, khiến y nhà tan cửa nát, lang bạt kỳ hồ xin ăn giữa chốn kinh thành. Giờ đây ngươi ngựa quen đường cũ, cấu kết với kẻ soán ngôi nghịch vị, một nữa trốn tránh pháp luật. Luật pháp Đại Tề tuy nghiêm minh, nhưng cho phép ngươi ngang ngược coi thường luật pháp, sát hại vô tội. Hôm nay sẽ vung nhát đao đầu tiên để khôi phục trật tự.”
Cái tên “Lục Trì” khiến Lục Chước Quang, nãy giờ đang chút lơ đễnh như bừng tỉnh, lập tức sang Cung Trạch.
Từ năm mười sáu tuổi, kẻ chủ mưu sát hại lão Lục là ai. Dù khả năng đột nhập phủ Cung Trạch để kết liễu mạng sống của lão một cách dễ dàng, nhưng kẻ quyền cao chức trọng, mạng lưới quan hệ rễ má chằng chịt trong triều đình. Triệu Chấp cũng từng cảnh cáo rằng thời cơ hành động đến. Chính vì , nhiều năm trôi qua, vẫn đành ngậm bồ hòn ngọt, thể trả mối thù cho Lão Lục.
Gần đây tội trạng gian lận khoa thi của lão đưa ánh sáng, thế mà cuối cùng lão vẫn bình yên vô sự, hề hấn gì, quần thần trong triều tất nhiên cũng chẳng ai dám ho he. Kẻ mà Tề Hựu dung túng nỡ trị tội, giờ đây Tề Huyên dõng dạc tuyên bố: “Tội thần Cung Trạch, năm bảy lượt gian lận khoa cử, tư lợi cá nhân, xem thường quốc pháp, tội ác tày trời, thể dung thứ. Nay Tề Huyên phụng mệnh di chiếu nối ngôi, thanh trừng triều chính, sẽ lập tức thi hành án t.ử hình đối với tên tội thần ngay tại chỗ!”
Bên tai vang lên tiếng rút kiếm khỏi vỏ sột soạt, lưỡi kiếm sắc bén rít lên khe khẽ. Lục Chước Quang đầu , bắt gặp Chu Hạnh chẳng từ lúc nào sát bên cạnh , từ từ rút thanh trường kiếm sắc lạnh như sương giáng.
“Lục Chước Quang!” Tề Huyên bỗng nhiên gọi tên , dõng dạc : “Đi, đem tên nghịch tặc sát hại phụ ngươi c.h.é.m đầu bêu rếu công chúng, để gương cho kẻ khác.”
Trong phút chốc, cuồng phong nổi lên từ bốn phương tám hướng, ào ạt ùa tai , cuốn trôi âm thanh như sóng vỗ bờ. Giữa chốn tĩnh lặng , thấy những tia nắng ban mai rực rỡ chiếu rọi xuống mặt đất, đồng thời cũng thấy Chu Hạnh đưa thanh trường kiếm tuốt khỏi vỏ mặt . Khuôn mặt nàng phẳng lặng như tờ, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt ẩn chứa một vẻ dịu dàng mà thường khó lòng nhận . Viên đá hổ phách tỏa sáng ánh nắng bỗng hóa thành món bảo vật độc nhất vô nhị thế gian.
Lục Chước Quang đón lấy thanh kiếm, ánh mắt dời khỏi Chu Hạnh.
Nhan sắc của con thế gian phần lớn đều hao hao giống , chỉ thể phân biệt dựa tiêu chuẩn . Cho nên giữa muôn ngàn kẻ phàm phu tục tử, Lục Chước Quang nay vốn chẳng ưa những kẻ xí. Thế nhưng Chu Hạnh là một ngoại lệ. Mỗi ngắm nàng, nét mày sắc sảo thanh tú, đôi mắt trong veo sáng ngời, bất cứ nét thanh tú nào cũng đủ sức đắm say. Chỉ duy nhất tâm hồn lấp lánh rạng ngời giấu kín vẻ bề ngoài mới là thứ khiến nhiều say đắm, chìm sâu đam mê lối thoát.
Chu Hạnh tặng một bất ngờ quá đỗi to lớn, thế mà nàng vẫn bộ như gì, nhỏ giọng thúc giục: “Đi .”
Hắn bận tâm suy xét xem Chu Hạnh điều tra quá khứ của Lục Trì từ bao giờ, cũng chẳng màng việc nàng bàn bạc chuyện với Tề Huyên lúc nào. khoảnh khắc nắm chặt chuôi kiếm trong tay, chậm rãi bước về phía Cung Trạch, cảm giác như ngược thời gian về nhiều năm , một nữa cảm nhận cái cảm giác Lục Trì ôm lòng, nhét một đồng xu tay , thứ cảm xúc diễn tả thành lời, lẽ đó là hương vị của sự hạnh phúc và tình yêu thương.
Cung Trạch chợt nhận Tề Huyên thực sự dám tay hạ thủ ngay mặt văn võ bá quan. Thứ quyền lực và gia thế mà lão vẫn luôn tự hào bám víu uy quyền hoàng gia giờ đây trở nên thật nhỏ bé, tầm thường. Lão hoảng hốt lùi , đang định xúi giục bách quan gây áp lực ép Tề Huyên thì bỗng thấy khóe mắt lóe lên một cái bóng trắng toát, cảm thấy lạnh buốt nơi cổ họng.
Cái miệng lão há hốc, há to đến mức tối đa, phát những tiếng thở khò khè, điều gì đó, nhưng chỉ thể thốt những âm thanh “rột rột” rùng rợn. Máu từ vết cắt cổ trào như suối, b.ắ.n tung tóe lên khuôn mặt của đối diện, nhuộm một màu đỏ rực như son, càng tôn lên vẻ ma mị của đôi chân mày.
Cung Trạch trừng to hai mắt, nứt toạc cả tròng mắt, chằm chằm Lục Chước Quang. Trong khoảnh khắc cận kề cái c.h.ế.t, lão chẳng còn tâm trí để suy nghĩ, chỉ trân trân đôi mắt đen láy sâu thẳm của , chợt nhớ một đêm tuyết rơi năm nào.
Lão cố ý cho xe ngựa chạy qua khu phố mà Lục Trì thường tụ tập, lấy cớ ngựa đ.â.m để sai đám gia nhân đ.á.n.h y đến c.h.ế.t. Khi , một đứa trẻ ngoài quan sát, đôi mắt đen láy xuyên qua cửa sổ xe ngựa, lạnh lùng, im lặng trừng trừng lão.
Cũng khoảnh khắc lão hối hận, lẽ năm xưa nên đối xử với Lục Trì tàn nhẫn như , hoặc nên thừa thãi lòng trắc ẩn, mà nhổ cỏ tận gốc, diệt trừ luôn đứa trẻ mới .
Cái đầu của Cung Trạch chặt đứt lìa, Lục Chước Quang nắm lấy búi tóc, xách ngược cái đầu lên. Máu b.ắ.n văng khắp nơi, tiếng hét chói tai vang lên tứ phía, những quan viên gần đó hoảng sợ tháo chạy. Màu m.á.u đỏ tươi nhuộm ướt y phục trắng toát của Lục Chước Quang như những đóa hải đường nở rộ . Hắn đầu , nở nụ rạng rỡ với Chu Hạnh: “Nàng xem, thế gian vẫn còn điều , cuối cùng nỗi oan uổng cũng hóa giải, thù sâu báo.”
Chu Hạnh khẽ cong khóe mắt, điểm xuyết nụ , trả lời: “Tất nhiên .”
Cung Trạch xử trảm ngay tại chỗ, bách quan tức thì im phăng phắc, bầu khí tĩnh mịch bao trùm.
Phàn Trọng Trác cử động một cái, áo giáp sắt va chạm tạo nên những âm thanh vang dội. Lão giương cao đại đao, tiếng hét vang rền như sấm: “Gia tộc họ Phàn nhiều đời trung quân ái quốc, một lòng tận tụy vì giang sơn xã tắc, nào ngờ phường nghịch tặc che mắt, khiến ngai vàng rơi tay kẻ gian, gây bao cảnh lầm than cho muôn dân! Nay di chiếu truyền ngôi tái xuất giang hồ, Phàn Trọng Trác xin phò trợ dòng dõi chính thống lên ngôi, thanh lọc triều chính, chấn hưng kỷ cương. Kẻ nào dám trái lệnh, manh nha phản nghịch, sẽ coi là đồng đảng với lũ nghịch tặc, g.i.ế.c tha!”
“Khôi phục chính thống, thanh lọc triều chính! Khôi phục chính thống, thanh lọc triều chính!” Cả vạn binh lính đồng thanh hô vang, tiếng hô uy nghiêm, hùng tráng vang dội khắp cung cấm, kéo dài dứt.
Phàn Trọng Trác chĩa gươm về phía Tề Hựu, hét lớn: “Bắt lấy tên nghịch tặc cướp ngôi !”
Sở Tranh tuân lệnh, lập tức dẫn quân phi lên bậc thềm. Tề Hựu đang lúc bệnh tình tái phát, đầu đau như búa bổ, mắt hoa lên. Lúc thì thấy phụ hoàng giận dữ mắng mỏ, lúc thấy khuôn mặt thất vọng não nề của hoàng . Hắn tuốt gươm, múa may điên cuồng, c.h.é.m xả tứ phía như kẻ điên, gầm gào thê thảm: “Kẻ nào dám bảo là bất tài! Kẻ nào dám xứng đáng với nghiệp lớn?! Giờ chẳng đang ngai vàng đó ? Cớ các đối xử với như , cớ đối xử với như ! Đáng c.h.ế.t hết, đáng c.h.ế.t hết!”
Đám thị vệ ngự tiền c.h.é.m thương vài , nay thấy Thần Binh Doanh áp sát, bèn sợ bóng sợ gió thi bỏ chạy, chẳng dám chống trả. Sở Tranh tiến lên, tung một đòn dũng mãnh, đ.á.n.h bay thanh kiếm trong tay Tề Hựu, lệnh cho binh lính bắt giữ . Hắn trói gô bằng vô vòng dây thừng, giãy giụa kịch liệt, buộc mấy lính đè chặt xuống đất. Dù trói cứng, vẫn trừng đôi mắt đỏ ngầu, lóc t.h.ả.m thiết la hét: “Đau quá, đầu đau quá!”
Thấy Tề Hựu phát điên và khống chế, Chu Hạnh bèn tiến lên đón lấy di chiếu từ tay Tề Huyên, sải bước dài tiến về phía , một nữa bước lên bậc thềm bạch ngọc, cao hướng về phía bá quan, dõng dạc tuyên : “Phụng thiên thừa vận Hoàng đế, chiếu ...”
Tề Huyên vén tà áo quỳ xuống, Phàn Trọng Trác, Thôi Tuệ, Ngô Cát An cũng lượt theo . Tiếp đó, bá quan cũng đồng loạt quỳ lạy. Hàng vạn binh lính phía như một đợt sóng cuồn cuộn đổ ập xuống, một ai còn vững, tất cả đều rạp quỳ lạy.
Mặt trời cuối cùng cũng phơi bày trọn vẹn nhan sắc rực rỡ, ánh hào quang trải dài khắp nơi. Tia nắng bình minh chuyển từ sắc đỏ thắm sang màu vàng ươm, soi rọi lên thể nàng, tựa như phủ một lớp thần quang lấp lánh, khắc họa rõ nét từng đường nét thanh thoát với viền vàng lộng lẫy. Gió nhẹ nhàng mơn trớn suối tóc mây, thổi tung vạt áo bào mỏng manh. Dáng hình tuy vạm vỡ, bờ vai dẫu rộng lớn, nhưng tỏa sức mạnh phi thường, khuất phục cả lòng . Cột sống kiên cường từng uốn dường như bền bỉ đến tận cùng đất trời, hiên ngang gánh vác tai ương giáng xuống.
Giữa gian tĩnh lặng, giọng của nàng vang vọng khắp bốn phương: “Trẫm giữ ngôi vị minh chủ thiên hạ suốt ba mươi năm qua, sớm khuya tận tâm lo liệu, quyết chí trị quốc bình thiên hạ, một lòng lo nghĩ cho muôn dân bách tính, mong mỏi Đại Tề sớm lấy ánh hào quang rực rỡ năm xưa. Thế nhưng tuổi thọ con hạn, vũ trụ bao la vô tận, con nhỏ bé vô thường. Trẫm nay bệnh cũ tái phát, sức lực suy kiệt, thiên hạ thể một ngày vắng bóng quân vương, tông miếu chẳng thể đứt đoạn hương khói. Hoàng t.ử Tề Huyên, bản tính hiền lương, lòng mang bá tánh, tài trí hơn , tư chất trị quốc bình thiên hạ.
Khi Trẫm băng hà, Tề Huyên sẽ nối ngôi kế nghiệp, chưởng quản đại cục. Văn võ bá quan trong triều dị nghị, tận trung chức thủ, cùng phò trợ tân quân, an dân trị quốc, khôi phục cảnh thái bình. Chiếu chỉ ban bố khắp thiên hạ, mong ai nấy đều rõ.”
Khi giọng của Chu Hạnh dứt, Tề Huyên dập đầu xuống đất lạy, hai dòng nước mắt nóng hổi lăn dài, rơi xuống mặt đất. Những giọt nước mắt dường như mang theo đắng cay tủi nhục, bao oan khuất bấy lâu, hòa cùng nỗi xót xa vô bờ bến khi thể mặt cha cuối, nay cùng lúc tuôn trào, tan cát bụi. Hắn lên, nhận lấy di chiếu từ tay Chu Hạnh, nghẹn ngào đáp: “Nhi thần tiếp chỉ.”
Vinh Quốc công dẫn đầu hành lễ, hô vang: “Ngô Hoàng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế!”
Thôi Tuệ cũng lập tức theo, tiếp đến là Đại lý tự khanh, Hình bộ Thượng thư, một ai là quỳ lạy. Cuốn di chiếu truyền ngôi , Vinh Quốc công thừa nhận, Nội các học sĩ thừa nhận, Tam Pháp Tư cũng thừa nhận thì đám bá quan lấy cái gan mà phản kháng. Nơi đây đại quân bảo hộ, Hoàng đế cũ phế truất mang danh phản tặc, Tề Huyên kế vị là chuyện chắc như đinh đóng cột. Kẻ nào to gan dám hó hé một câu phản đối lúc thì cái kết thê t.h.ả.m cũng chẳng khác nào tên Cung Trạch .
Dù là ngoan ngoãn phục tùng bụng còn mang dã tâm thì cũng chẳng con đường thứ hai nào để lựa chọn. Thế nên, bá quan đồng loạt quỳ lạy, hô vang “Vạn tuế”, cùng nghênh đón Tân quân.
Chu Hạnh bước xuống bậc thềm bạch ngọc, định quỳ một gối xuống bái lạy cùng bá quan thì Tề Huyên đưa tay đỡ lấy. Mắt ngấn lệ, nghẹn ngào một hồi mới thốt lên lời chân thành: “Chu Hạnh, nếu cô, sẽ chẳng Tề Huyên của ngày hôm nay, cũng chẳng tương lai của Đại Tề. Ân tình khắc cốt ghi tâm đến cuối đời. Từ nay về , cô miễn lễ nghi, diện kiến quân vương cần hành lễ. Thay mặt giang sơn Đại Tề và muôn dân bách tính, xin cúi đầu đa tạ cô.”
Nói xong, lùi một bước, chắp hai tay cung kính, trịnh trọng cúi thi lễ sâu sắc với Chu Hạnh.
Chu Hạnh đương nhiên cũng nhận lấy, cúi đáp lễ: “Từ nay về , sự hưng suy của bách tính, sự thịnh vong của Đại Tề đều đặt lên vai bệ hạ. Mong bệ hạ dốc lòng dốc sức, dùng trái tim trong sáng để trị quốc, dùng lòng nhân từ để cứu đời, phụ sự kỳ vọng của Hứa đại nhân và những hy sinh vì ván cờ .”
Nhắc đến ân sư, Tề Huyên cầm nước mắt, nấc thành tiếng, vội vàng lau những giọt lệ tuôn rơi: “Vất vả cả đêm , cứ về nghỉ ngơi . Đợi xử lý xong công việc hiện tại, chúng sẽ bàn bạc .”
Chu Hạnh gật đầu, rõ những ngày tới Tề Huyên sẽ bận rộn bù đầu bù cổ, nên cũng thêm lời nào, cáo từ . Nàng sang vẫy tay chào Ngô Cát An, cùng Lục Chước Quang và những khác rời hoàng cung, trở về phường Kim Ngọc.
Khi cung, phương Đông chỉ lóe lên một tia sáng mỏng manh, nhưng lúc ngoài, con đường ngập tràn ánh vàng rực rỡ, mặt trời chói chang chiếu rọi, con đường phía rộng mở tương lai tươi sáng. Nàng trút bỏ vẻ nghiêm nghị, đôi mắt vô thức lộ rõ vẻ mệt mỏi rã rời. Nghe tiếng Tiền Bất Đoạn, Viên Sát ríu rít trò chuyện, nàng cũng chẳng còn tâm trí để góp lời.
Ván cờ đè nặng vai quá lâu , tưởng chừng như từng đốt xương quen thuộc với khối áp lực đè nén suốt bao năm ròng. Mỗi bước chân đạp con đường tanh mùi m.á.u tưởi đều nơm nớp lo sợ, cẩn trọng từng chút một, chẳng dám lơ là cảnh giác lấy nửa khắc. Giờ đây chuyện ngã ngũ, gánh nặng trút bỏ, nàng cảm thấy chơi vơi, bỡ ngỡ.
Những chuyện qua tựa như một giấc mộng dài, trong lòng nàng tránh khỏi một thoáng m.ô.n.g lung, ngỡ như tạm thời đ.á.n.h mất phương hướng, tinh thần lơ lửng giữa vô định.
“Thế là thể trở về Sóc Ngôn .” Lục Chước Quang đột nhiên lên tiếng ngay sát bên cạnh nàng.
Chu Hạnh liếc , ngạc nhiên: “Chàng ôm cái đầu định gì?”
Lục Chước Quang cứ vân vê cái đầu của Cung Trạch như vớ báu vật, chặt đứt mà cứ ôm khư khư trong ngực, chẳng thèm đếm xỉa đến m.á.u me bê bết khắp . Hắn hớn hở đáp: “Ta mang lão đồ cúng, đặt mộ Lão Lục, nàng thấy ?”
“Hay thì đấy, nhưng cứ vác cái đầu khỏi cung giữa thanh thiên bạch nhật, sợ c.h.ế.t khiếp đấy.” Chu Hạnh gọi Tiền Bất Đoạn , bảo gã cởi áo choàng ngoài để bọc cái đầu hãy còn mới tinh , sang chê bai Lục Chước Quang: “Về nhớ tắm rửa sạch sẽ .”
Hắn trông hệt như con ch.ó hoang lăn lê bò toài trong vũng bùn bên đường, uổng công mặc bộ y phục trắng muốt, cả chẳng còn lấy một chỗ nào sạch sẽ. cố tình chừa bàn tay sạch bong, định đợi Chu Hạnh tự phát hiện nắm lấy. Nào ngờ giọng điệu chê bai của nàng, đành chủ động đ.á.n.h tiếng: “Tay còn sạch mà.”
Chu Hạnh cũng thuận ý , lặng lẽ nắm lấy bàn tay sạch sẽ của , nét mặt thoáng chút đượm buồn: “Không kết cục thế đủ để an ủi linh hồn khuất .”
“Người c.h.ế.t cũng chỉ là đống xương khô, chẳng thấy cái gọi là kết cục .” Lục Chước Quang siết c.h.ặ.t t.a.y nàng, nở nụ : “Trả thù thực chất chỉ là để sống nhẹ lòng, chứ chẳng can dự gì đến c.h.ế.t cả.”
Chu Hạnh ngoảnh đầu . Nàng chợt nhớ lúc dẫn Ngỗi Cốc Vũ múa may cuồng phép trong viện, cũng từng tranh luận vấn đề với Lục Chước Quang. Miệng thì cứ xoen xoét “Người c.h.ế.t thì gì nữa, đốt tiền vàng cũng bằng thừa”, nhưng thực chất luôn cất kỹ đồng xu cắc bên , bất chấp tính mạng để lấy chiếc vòng bạc của Đậu Nhị Nương, suýt nữa lấy mạng đổi mạng để giật miếng ngọc trúc. Ngay khoảnh khắc đây, vẫn cố chấp ôm đầu Cung Trạch thắp hương cho Lục Trì. Thật , kẻ canh cánh trong lòng với khuất nhất là .
Chu Hạnh khẽ , hiểu bỗng nhiên cảm thấy thứ thật nhẹ nhõm. Ép c.h.ế.t xem một kết cục nào đó, băn khoăn xem họ thỏa lòng , nhắm mắt xuôi tay là điều vô nghĩa, cái đáng quan tâm thực sự là những còn sống.
Khôi phục chính thống, lập tân quân chỉ là bước khởi đầu. Thanh trừng triều đại mục nát suy tàn, cứu vớt bách tính lầm than, mới là sứ mệnh vĩ đại nàng cần thành trong quãng đời còn .
Lục Chước Quang hỏi: “Khi nào thì chúng lên đường về phương Bắc?”
Chu Hạnh vung vẩy tay : “Gấp gáp cái gì? Vẫn còn vài việc xong mà.”