Lệch Nhịp (Tên gốc: Hoang Khang Tẩu Bản) - Chương 99: Tiếng xấu để lại vạn năm

Cập nhật lúc: 2026-09-04 06:23:32
Lượt xem: 91

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiếng trống chấn động vang lên khắp kinh thành, bá cáo thiên hạ: Tân quân kế vị.

Ngay đó, quan phủ dán cáo thị khắp nơi. Chỉ trong một đêm, Tề Hựu từ một kẻ bạo chúa hôn quân mờ mịt bất tài, bỗng chốc biến thành nghịch tặc mưu phản soán ngôi. Lời cáo thị với tốc độ kinh hồn lan truyền khắp thiên hạ. Các cuộc bạo loạn khởi nghĩa ở khắp nơi cũng nhờ tin mà tạm thời lắng xuống. Hai vị quyền Tề Huyên cuối cùng cũng giải thoát, tức tốc từ đất phong khởi hành về kinh.

Hoàng thành xảy một phen sóng to gió lớn, kinh thiên động địa, nhưng bá tánh cũng chỉ nghỉ ngơi lấy một buổi trưa. Đến khi cấm quân rút khỏi thành, đường phố nhanh chóng trở về cảnh tượng sầm uất, nhộn nhịp như xưa.

Ngự Mã giám phái dẹp loạn, kịp tay thì kinh thành biến thiên. Dẫu hốt hoảng đầu giữa đường cũng chẳng thể nào bắt kịp thời cơ, về đến cổng thành Phàn Trọng Trác tóm gọn. Chưởng ấn thái giám c.h.é.m đầu với tội danh đồng đảng phản nghịch, mấy ngàn tinh binh ngoan ngoãn nộp vũ khí đầu hàng. Lực lượng phòng vệ hoàng thành thế bằng cấm quân, còn binh lính của Ngự Mã giám thì trực tiếp sát nhập đại quân rút về doanh trại.

Tề Huyên cử đến kho lương ngoại thành thương thuyết với tên tri huyện Tĩnh Gia cầm đầu quân nổi loạn. Chỉ trong nửa ngày, viên tri huyện tự tay cởi mũ quan nhận tội, dập tắt ngọn lửa phản loạn, nếu dồn chân tường, vị quan phụ mẫu hơn nửa đời cũng chẳng đời nào phản.

Còn về vụ cướp ngục do tay chân trung thành của Lữ hầu gây đêm cung biến, bọn chúng kịp trốn khỏi ngoại ô kinh thành thì Vinh Quốc công dẫn quân tóm gọn. Lữ hầu vì ngoan cố chống trả nên g.i.ế.c tại chỗ, đám vây cánh tay chân cũng nhổ cỏ tận gốc, chừa một ai.

Chuyện kinh thiên động địa đến , cũng chỉ là một nét bút lướt qua trang sử, giống như một con sóng dữ chồm lên cao ngất, trông thì hung hãn dữ dội, nhưng rốt cuộc tan dòng Trường Giang cuồn cuộn cũng chẳng còn là điều gì to tát nữa. Lý Ngôn Quy quấn trong chiếc áo choàng kín mít, tranh thủ lúc mua sắm đồ đạc trong thành, gã lân la thăm dò tình hình bên ngoài, âm thầm toan tính trong đầu.

Những lời hùng hồn đông sơn tái khởi mà gã trong ngục , chẳng qua chỉ là để an ủi Triệu Chấp nhất thời. Kinh thành hiện giờ trong tay Chu Hạnh và đồng bọn, Triệu Chấp tuổi tác cũng cao, quãng đời còn cứ mải miết chạy đua tranh giành quyền lực thì thà tìm một nơi thanh vắng, an hưởng tuổi già cùng phu nhân còn hơn.

Lý Ngôn Quy chẳng cái chấp niệm thu hồi Sóc Ngôn sâu sắc như Triệu Chấp. Gã hiểu rõ, sống đời là muôn vàn gian nan, cớ tự khổ vì mấy cái lý tưởng cao siêu viển vông, chỉ cần một bát cháo mặn, một cái bánh bao, chẳng cũng đủ để sống qua ngày, dẫu chật vật một chút. Nghĩ tới đây, gã khẽ thở dài một tiếng.

Chuyến mua sắm gần như ngốn sạch túi bạc mà Lục Chước Quang đưa cho đó. Dù Triệu Chấp cũng quen thói sống trong nhung lụa, cao lương mỹ vị, thể nào bắt ông gặm bánh bao ăn cháo trắng . Gã chuẩn sẵn một chiếc xe ngựa, định bụng nhân lúc kinh thành còn đang hỗn loạn, sẽ đưa đại nhân và phu nhân, cùng ba đứa nhỏ trốn thật xa.

Kể từ Chu Hạnh phát hiện chỗ ẩn náu, Lý Ngôn Quy lập tức đổi chỗ ở. Lữ hầu kết tội tống giam, Lữ phủ niêm phong lục soát. Thế nhưng, nhờ Triệu Chấp tính toán từ , Lữ Hương Âm hộ tống khỏi phủ an . Bọn gã dàn dựng một vụ hỏa hoạn thiêu rụi tẩm viện của bà, ngụy tạo hiện trường tự thiêu, còn thì Lý Ngôn Quy đón . Cũng thể để phu nhân chen chúc chung một phòng với đám gã, nên gã c.ắ.n răng chịu đựng, bỏ một khoản tiền lớn thuê một căn nhà rộng rãi hơn.

Hiện giờ Triệu Chấp đang nương náu ở một khách điếm ngoại thành. Lý Ngôn Quy dắt Nguyệt Minh sắm sửa cho đủ đồ đạc, sẽ đón phu nhân và Tuyết Tình khỏi thành, hợp với Triệu Chấp, tất cả cùng cao chạy xa bay khỏi chốn gió tanh mưa m.á.u , quyết vướng bận những mưu toan tranh đoạt thêm một nào nữa.

Kế hoạch cho mấy chục năm thành hình rõ nét trong tâm trí gã, tưởng chừng tiền đồ phía đang trải rộng, bừng sáng. cái ý nghĩ hân hoan còn kịp thấm thía thì vỡ vụn tan tành ngay giây phút gã bước cửa. Nơi ở gã nhọc công lựa chọn, giấu giếm kỹ càng, lẽ giờ chỉ Tuyết Tình và phu nhân ở nhà, thế mà nay lù lù xuất hiện thêm một vị khách mời mà đến đầy khiếp đảm.

“Chước Quang , với con bao nhiêu , luyện chữ thì cho đàng hoàng, đừng lãng phí giấy mực vô ích.” Lữ Hương Âm cuộn tờ giấy tay , gõ nhẹ lên đầu Lục Chước Quang, chiều bực vì đứa con nuôi cứ chứng nào tật nấy: “Luyện chữ bao nhiêu năm mãi chẳng khá lên ? Thật là ngốc nghếch.”

Giấy Tuyên Thành vốn mỏng manh, cuộn gõ cũng chẳng ăn thua gì. Lục Chước Quang cứ như , vẫn cặm cụi múa bút “vẽ bùa” mặt giấy. Còn Tuyết Tình thì đang úp mặt tường chịu phạt, ủ rũ cụp mắt, trông thấy Lý Ngôn Quy về cũng chỉ dám chớp chớp đôi mắt đáng thương, dám hó hé nửa lời.

Ngày ở Vô Thường Tư, Lục Chước Quang đích thị là kẻ m.á.u lạnh lục nhận, hễ ai dám hé răng chê chữ , chế giễu cái danh hiệu tú tài hão huyền của , ắt sẽ trả thù từ thủ đoạn. Lữ Hương Âm là ngoại lệ. Cha bà vốn dĩ là biểu ruột thịt, bởi thế khi sinh mang trong khiếm khuyết, trí tuệ chẳng nhanh nhạy, nhan sắc cũng chẳng thuận mắt như bình thường. Tuy nhiên, vì là con gái một, bà nuông chiều hết mực từ thuở bé, hình thành nên bản tính ngây thơ, thuần khiết vô ngần.

Bà sống cả đời trong sự lừa dối, chẳng hề những chuyện tội mà Triệu Chấp , càng mù tịt về những âm mưu tranh quyền đoạt lợi chốn quan trường. Có lẽ bà cũng là duy nhất thực lòng đối đãi với Lục Chước Quang như con ruột.

Đến tận giờ phút , bà vẫn đinh ninh con trai ruột Triệu Khác vẫn còn sống, nhà họ Lữ bình an vô sự, và phu quân hề mắc tội. Dường như tâm trí nhạy bén nên bà quá quen với việc răm rắp theo sự sắp xếp của kẻ khác, sống trong nhà cao cửa rộng cũng , mà chui rúc ở cái sân nhỏ nghèo nàn hẻo lánh cũng chẳng , bà chẳng mảy may nghi ngờ điều gì.

Lữ Hương Âm chẳng gì, vẫn đinh ninh Lục Chước Quang là đứa con nuôi ngoan ngoãn, khoác lớp vỏ bọc lương thiện, ngoan hiền lời. Tuy nhiên, Lý Ngôn Quy thì mặt cắt còn một giọt máu, trong thâm tâm lờ mờ nhận chuyện chẳng lành, run giọng hỏi: “Ngươi gì ở đây?”

“Tìm hang ổ của các ngươi ở kinh thành khó, ngạc nhiên gì cơ chứ.” Lục Chước Quang ung dung thả cây bút lông xuống, nhấc tờ giấy lên đưa cho Lữ Hương Âm xem: “Nghĩa mẫu, xem , con thấy bức nét chữ hơn bức đấy.”

Lữ Hương Âm thở dài thườn thượt, lắc lắc đầu, vò nát tờ giấy thành một cục giấy vụn ném . Bà tịch thu luôn cây bút lông của , bằng ánh mắt chan chứa lo âu.

Lục Chước Quang càng tỏ ngoan hiền, vô hại, càng khiến rợn tóc gáy. Một chân Lý Ngôn Quy thò ngạch cửa, chần chừ dám bước tiếp, mặt căng cứng hỏi: “Rốt cuộc ngươi đến tìm việc gì?”

Hắn đầu , đôi mắt chẳng vương chút ý , lạnh lùng đến mức tàn nhẫn, dán mắt gã mà : “Ngươi đoán còn gì. Ta đến đây để tìm ngươi.”

Lý Ngôn Quy c.ắ.n chặt răng, cuống cuồng xoay gót, nhếch nhác bỏ chạy tháo .

Tiếng gõ cửa vang lên ba tiếng, trong căn phòng tĩnh lặng chỉ le lói chút ánh sáng leo lét của ngọn nến. Triệu Chấp đang cuốn tay áo, nghiêng chiếc sạp hẹp nghỉ ngơi, thấy tiếng động bèn nhỏm dậy xỏ giày, mở cửa. Ánh nến hắt ngoài, soi rọi lên một khuôn mặt thanh xuân. Lần đầu tiên Triệu Chấp đối diện gần gũi như thế với đôi mắt nâu nhạt , cần kỹ, ông cũng dư sức sự hận thù lạnh buốt tỏa từ sâu thẳm ánh mắt - đang ngoài cửa ai khác là Chu Hạnh.

Hách Liên Khâm vốn là rạch ròi ân oán, con gái y ắt cũng thừa hưởng tính nết . Chỉ là, với phong thái của bậc quân tử, ngay cả mối thâm thù đại hận cũng thể hiện một cách chừng mực, tao nhã.

Triệu Chấp chẳng hề tỏ ngạc nhiên. Ông hiểu rõ, Lý Ngôn Quy vốn dĩ luôn cư xử chừng mực, chuyện gõ cửa mà tiếng nào. Ông lùi nửa bước, nhạt giọng bảo: “Vào .”

Chu Hạnh bước phòng, tiện tay khép chặt cánh cửa . Muốn tìm tung tích của Triệu Chấp đối với nàng là việc quá dễ dàng. Hiện nay, Triệu phủ tịch thu, họ Lữ sụp đổ, Vô Thường Tư cũng triệt hạ đến tận gốc rễ. Kẻ duy nhất khả năng giải cứu Triệu Chấp khỏi ngục tù, ngoại trừ Lý Ngôn Quy may mắn sống sót thì chẳng còn một ai khác.

Việc Lục Chước Quang chỉ cắt gân tay Lý Ngôn Quy là chừa cho gã một mạng. Chu Hạnh cũng mắt nhắm mắt mở cho qua chút tư tâm đó, nhưng nàng bao giờ lơ là việc giám sát tên . Hành tung của Lý Ngôn Quy những ngày qua, gã , gì, nhất nhất đều qua mắt Chu Hạnh.

Canh lúc gã vắng mặt để thành, Chu Hạnh bèn tìm đến tận nơi.

Triệu Chấp bản tính vốn bạc tình bạc nghĩa, tội ác chất đống tày trời. Lúc còn quyền cao chức trọng, ông tựa con ác quỷ nhe nanh múa vuốt, tua tủa gai nhọn. Thế nhưng, khi lột bỏ lớp vỏ bọc quyền uy, trân trân trong căn phòng chật chội , trông ông cũng chỉ như một lão già bình thường đang bước độ tuổi xế chiều mà thôi.

Ngày , khi thoát c.h.ế.t trong gang tấc, Chu Hạnh từng ôm hận Triệu Chấp thấu tận xương tủy. Hằng đêm, trong những giấc mộng chập chờn, nàng luôn hình dung cảnh lột da rút gân, rắc tro đốt xương, dùng muôn vàn thủ đoạn tàn độc để giày vò ông đến c.h.ế.t. Mấy năm thoi đưa, giữa muôn vàn chuyện trọng đại cần kíp thành, nỗi hận sục sôi ngày nào dần phai nhạt. Khoảnh khắc đối diện với Triệu Chấp lúc , trong lòng nàng chỉ còn sự lạnh lùng và coi thường. Một kẻ gần đất xa trời như ông , vốn chẳng đáng để nàng dậy sóng, càng xứng để nàng mất kiểm soát, thất thố một cách t.h.ả.m hại.

Triệu Chấp thong thả bày biện tách , chậm rãi rót hai chén nóng hổi, đẩy một chén về phía Chu Hạnh: “Mọi chuyện trong cung ngã ngũ ?”

Chu Hạnh trả lời, đôi mắt nheo tràn ngập sự trong trẻo, lạnh lẽo, hỏi ngược : “Triệu Chấp, ông bôn ba nửa đời , giở đủ thủ đoạn, cục diện ngày hôm nay, liệu là điều ông hằng mong ?”

Triệu Chấp nhấp một ngụm nhỏ, nheo đôi mắt , tâm trí thoắt cái trôi dạt về nhiều năm . Khi Hách Liên Khâm vẫn còn là một trai trẻ tuổi, bước chân chốn quan trường bao lâu, nhưng sớm thấu sự ganh ghét đố kỵ, sự mục nát mọc rễ sâu ở triều đình, cuối cùng y dứt khoát xin biên cương trấn thủ, lánh xa chốn cung đình ô trọc. Ông thở dài: “Ta chỉ là đưa một ngã rẽ trái ngược với phụ cô. Y chán ghét triều đình thối nát, nên chọn cách rút lui, còn thì quyết định đục nước béo cò, tận diệt mầm mống tội ác.”

“Ông đủ tư cách để nhắc tới phụ , các cách biệt quá xa.” Giọng của Chu Hạnh phẳng lặng, lạnh lẽo vô cảm: “Lúc nào cũng lớn tiếng nhân nghĩa, ông từng nghĩ đến việc thu phục Sóc Ngôn, đúng ? Bằng , ông chẳng những chuyện . Từ đầu chí cuối, mục đích duy nhất của ông là đạp đổ vương triều Đại Tề, chứng kiến giang sơn sụp đổ. Rốt cuộc là vì lẽ gì? Báo thù rửa hận cho đám dân đen đồng hương của ông ?”

Triệu Chấp bất giác bật , gật gật đầu, tỏ vẻ thán phục: “Quả hổ danh là đứa con mà Hách Liên Khâm lúc nào cũng khen ngợi hết lời, thông minh tuyệt đỉnh. Bao năm qua, chỉ cô là kẻ duy nhất thấu tâm can gì. Lũ ngu ngốc đúng là dễ qua mặt thật, chỉ cần khoác lên lớp vỏ bọc đạo mạo, những lý lẽ cao cả giả tạo, là bọn chúng tin sái cổ.”

Lúc đầu Chu Hạnh cũng đinh ninh rằng Triệu Chấp mang theo nỗi ám ảnh khôn nguôi về vùng đất Sóc Ngôn thu phục, vì thế ông mới bất chấp thủ đoạn, quyết diệt trừ kẻ cản đường, bám víu cuộc chiến nơi biên ải. Thế nhưng, khi đặt chân đến kinh thành, nàng mới vỡ lẽ sự thật như .

Rõ ràng Triệu Chấp rũ bỏ thứ. Trong hàng loạt những mưu mô giăng , tình thế của ông càng lúc càng lâm nguy, thế nhưng ông vẫn giữ thái độ bàng quan. Giống như việc ông chẳng mảy may quan tâm đến những bất mãn sục sôi giữa hoàng quyền và quần thần, sự nghi kỵ của Hoàng đế đối với , điềm nhiên bước chân ngục tối để đền tội.

Chính cái đêm nàng tóm cổ Tuyết Tình bắt dẫn đường đến sào huyệt của Vô Thường Tư, đó Lục Chước Quang tiết lộ rằng Triệu Chấp hề di dời địa điểm hoạt động của tổ chức thì nàng mới vỡ lẽ, trong ván cờ , Triệu Chấp trở thành kẻ xuôi theo chiều gió.

Nếu khát vọng của ông là giành vùng đất Sóc Ngôn mất thì ông tuyệt đối thể dễ dàng buông bỏ đại quyền trong tay, mặc cho Hoàng đế hoài nghi, để sự tin tưởng và mối quan hệ giữa hai sụp đổ. Trừ phi, ông cũng thầm mong thiên hạ đại loạn, triều đình tan đàn xẻ nghé, bộ Đại Tề sụp đổ tan tành.

“Cô nương , nếu sự xâm lăng của Bắc Lỗ thì Sóc Ngôn sẽ là nơi thuần khiết, tươi nhất thế gian . Ta cũng từng ôm ấp bao kỳ vọng, lội đèo lội suối để đến kinh thành, sống luồn cúi, hèn mọn như một con chó, chỉ để kiếm một chức quan quèn trong triều. Khi , lòng vẫn hừng hực lý tưởng, khao khát một ngày nào đó thể leo lên chức vị cao hơn, vươn tay xa hơn, nắm lấy quyền lực để thu hồi vùng đất mất. hỡi ôi, điều đó chẳng giải quyết gì.

Càng gắn bó lâu với triều đình, càng thấu những kẻ tự xưng là bề từ trong trứng nước hun đúc bằng lễ nghi, đạo nghĩa, bụng chứa đầy thi thư, miệng lúc nào cũng rả đạo lý nhân ái, vì dân vì nước, thực chất đều là một lũ cầm thú đội lốt , trục lợi cho bản mà thôi. Trong mắt bọn chúng thiên hạ bá tánh nào tồn tại, tất thảy chỉ lo vun vén cho lợi ích cá nhân, dã tâm phân chia con thành nhiều tầng lớp cao thấp khác .

Lúc nào tin chuyện đời sự phân biệt giàu nghèo sang hèn, nhưng khi chứng kiến vô những chuyện nhơ nhuốc dơ bẩn, mới đành cay đắng thừa nhận rằng những kẻ sinh mang mệnh thấp hèn. Bằng thì lý giải bọn vương tôn công tử, đám t.ử danh gia vọng tộc chốn kinh thành , mới lọt lòng ngậm thìa vàng, dẫu bản chất xa tột độ, chuyện ác tày trời thì vẫn cứ sống trong vinh hoa phú quý một đời bình an. Nếu sinh mệnh cao quý thì dựa cái lý gì mà cùng là Đại Tề, mệnh khác biệt như trời vực?”

Chu Hạnh khẩy: “Thế nên ông sớm vứt bỏ cái khát vọng thuở ban đầu, lộng hành thao túng triều đình, chỉ mong cho thiên hạ yên bề?”

“Vương triều Đại Tề sớm hết t.h.u.ố.c chữa , cô thực sự nghĩ rằng cái c.h.ế.t của phụ cô năm đó chỉ do một tay gây ?” Triệu Chấp nhếch mép, ung dung : “Cứ riêng chuyện bưng bít báo cáo chiến sự tiền tuyến, đường xá từ biên ải về kinh thành xa xôi vạn dặm, bản báo cáo đó qua tay bao nhiêu vị quan viên lớn nhỏ, chỉ cần một vạch trần, Hách Liên Khâm chẳng gánh cái danh phế vật 'mười trận bại cả mười, bỏ thành tháo chạy'. Còn cái tên Huyện lệnh Lữ Hồng lúc bấy giờ, chỉ vì hám chút bạc vụn, và chức tước chẳng mấy cao sang, mà ngang nhiên giam lỏng viện binh, cho xuất quân cứu viện. Dạng như nhan nhản trong triều, bọn chúng mát ăn bát vàng, nhận bổng lộc, lĩnh chức tước, chỉ cần cái búng tay cũng định đoạt sinh t.ử của hàng vạn , thế mà chúng vẫn hưởng thụ quyền uy, sống đời vinh hoa phú quý. Cô vắt kiệt sức lực, dốc cạn mạng sống để chạy chọt thì cuối cùng cũng chỉ thức ăn cho lòng tham đáy của bọn chúng mà thôi. Cô cam tâm chịu đựng ư?”

Triệu Chấp bình thản đáp: “Ta cam tâm, nên đòi sự công bằng.”

Chu Hạnh nắm chặt hai bàn tay: “Công bằng của ông, là thẳng tay tàn sát những bậc trung lương vô tội, coi thường mạng sống của hàng ngàn, hàng vạn bá tánh trong thiên hạ ?”

Triệu Chấp tỏ vẻ dửng dưng: “Đám Đại Tề bọn Bắc Lỗ đày đọa, chà đạp suốt mấy chục năm trời, sống chẳng bằng súc sinh, nào thấy kẻ nào đoái hoài, xót thương.”

Chu Hạnh khẽ “hừ” một tiếng đầy giễu cợt, đôi mắt lạnh lẽo sắc như băng dán chặt ông , hồi lâu mới cất lời: “Ông đừng hòng tô vẽ cho những hành động thối nát của bằng những lời lẽ hoa mỹ, cao thượng. Quân xâm lược ngoại bang giẫm nát lãnh thổ, c.h.é.m g.i.ế.c đồng bào , xách đao trận, mũi đao chắc chắn sẽ luôn hướng về phía kẻ thù, chứ chẳng đời nào vung đao c.h.é.m loạn, hãm hại dân vô tội. Cả cuộc đời ông hành động nhút nhát hèn hạ, dẹp loạn yên nước chẳng nổi, còn bọn Bắc Lỗ ngoài biên cương mặc sức chà đạp dân lành Đại Tề, mà ông nhẫn tâm kề d.a.o cổ chính đồng bào , g.i.ế.c hại nhà thì ông khác quái gì bọn Bắc Lỗ? Ông chẳng đủ tư cách để gào thét đòi công bằng, kêu oan cho bất kỳ bách tánh Đại Tề nào .”

Nàng hạ giọng, nhả từng chữ rành rọt: “Triệu Chấp, cả đời ông gây bao nghiệp chướng tày trời, là một thứ súc sinh hơn kém, ắt hẳn sẽ đời nguyền rủa, để vết nhơ muôn thuở.”

Gương mặt Triệu Chấp trắng bệch, đôi môi mỏng khẽ run lên bần bật, dường như phản bác nhưng miệng cứ há khép , cuối cùng cũng chẳng nên lời nào. Đôi mắt đục ngầu lúc mới toát vẻ mệt mỏi của tuổi xế chiều, lòng đen lòng trắng cũng chẳng còn phân biệt rõ ràng. Nhìn một kiếp , ông mãi mắc kẹt trong chữ “Chấp” gắn liền với cái tên của chính , cho đến tận bây giờ vẫn thể nào siêu thoát.

Cả một đời , ông phụ bạc, hãm hại vô , sinh mạng đáng lẽ bỏ ở Sóc Ngôn trong cái trọng thương , nhưng nếu ông chút lòng hối cải thì chẳng đến cơ sự như ngày hôm nay.

“Hồi mấy lão tiền bối trong làng truyền tai , kẻ nào từng nuốt thịt đồng loại, ác quỷ sẽ nhập xác ám theo.” Triệu Chấp thẫn thờ ngọn lửa bập bùng, bình thản thốt lên: “Ta từ lâu còn là nữa , danh vọng khi c.h.ế.t phỏng ý nghĩa gì .”

“Cũng đúng, thế gian chẳng còn thứ gì thể khiến cái thứ súc sinh m.á.u lạnh vô tình như ông bận tâm nữa. Ông chẳng màng đến sự tồn vong của Vô Thường Tư, sống c.h.ế.t của Lữ gia ông cũng coi như , ngay cả cái ghế quyền lực địa vị cũng thể vứt bỏ thương tiếc, chỉ cốt để triều đình sụp đổ, thiên hạ đại loạn, thậm chí tình nguyện chui rúc chốn ngục tù, đ.á.n.h đổi tất thảy, kể cả cái mạng quèn của chính , chỉ là...” Chu Hạnh nhếch mép nhạo: “Phu nhân của ông ông sắp đặt êm thấm quá nhỉ, tưởng như đến giờ bà vẫn mù tịt chẳng chuyện Triệu Khác vong mạng, cứ êm ấm hưởng thụ những tháng ngày êm đềm bình lặng. Loại như ông, hóa cũng chút chân tình sót ?”

“Ta rõ mục đích hôm nay cô đến đây là gì.” Triệu Chấp khẽ nhấc mí mắt, từ đầu đến cuối hề biểu lộ chút hoang mang thất thố nào. Ông thấu tỏ chuyện, và cũng dự liệu sẵn cái kết cục : “Kẻ năm đó ban cho loài dị trùng c.h.ế.t tay . Giờ đây thiên hạ, duy nhất tường tận phương t.h.u.ố.c giải cổ độc chỉ một , và kẻ đó .”

Một trận gió ùa bật tung khung cửa sổ, thổi tắt ngúm ngọn nến bàn, cả căn phòng phút chốc chìm trong một màu đen đặc quánh.

“Chước Quang, Chước Quang! Con đang ở ? Đừng lung tung, tìm con đây.” Lữ Hương Âm vốn dĩ thị lực yếu ớt, sợ bóng tối. Ngọn nến phụt tắt, bà lập tức bật dậy, cuống quýt quờ quạng tay trung.

Ánh sáng vụt sáng trở , Lục Chước Quang châm nến xong, một tay đỡ lấy tay Lữ Hương Âm: “Nghĩa mẫu xuống . Hồi nãy chê chữ con quá, ông trời nổi giận, trừng phạt cay nghiệt, nên mới thổi tắt nến đấy.”

Lữ Hương Âm vẫn hết hoảng hốt, xuống vỗ đét cánh tay , bực tức mắng: “Đừng tưởng thấy lúc nãy chính con lén lút thổi nến nhé, còn giở trò quỷ quái nữa thì mách nghĩa phụ đ.á.n.h đòn con đấy.”

Bị vạch trần hành động tinh nghịch, Lục Chước Quang chẳng mảy may tỏ vẻ hối hận, sang dặn dò Tuyết Tình: “Vào dọn dẹp hành lý cho nghĩa mẫu , tối nay sẽ dẫn .”

Lữ Hương Âm tròn mắt ngạc nhiên, hỏi dồn: “Đi cơ? Mẹ còn đang đợi nghĩa phụ của con về mà? Thằng bé Ngôn Quy cứ chạy ngoài suốt, nào hỏi Thích Tâm đang ở , nó cũng cứ ậm ừ chịu rõ, chỉ hứa tối nay sẽ gặp ông thôi.”

Lục Chước Quang đáp cho qua chuyện: “Vâng, con sẽ đưa gặp ông .”

Lữ Hương Âm như cảm nhận sự thờ ơ trong câu , cũng chẳng gặng hỏi thêm, bỗng dưng bà chằm chằm khuôn mặt Lục Chước Quang. Dưới ánh lửa bập bùng, khuôn mặt trắng bệch như ngọc, một tì vết, sắc mặt và đôi môi vốn hồng hào nay nhợt nhạt đến lạ thường, ngay cả ánh mắt cũng toát lên vẻ mệt mỏi, thiếu sức sống.

Lữ Hương Âm bèn gạn hỏi: “Chước Quang , bệnh cũ của con tái phát ? Sao trông con thiếu sinh khí thế ?”

Lục Chước Quang lập tức ngước mắt lên, sang bà: “Bệnh cũ gì cơ?”

Lữ Hương Âm : “Chẳng con mắc bệnh tim bẩm sinh ? Nghĩa phụ của con bảo căn bệnh của con lạ, nếu để ngoài sẽ họ khinh rẻ, vì thế thể thường xuyên mời đại phu đến chữa trị cho con , nên dặn mỗi năm chế t.h.u.ố.c cho con hai . Số t.h.u.ố.c cho con năm nay, con uống đúng cữ ? Sao sắc mặt tệ đến mức ?”

Lục Chước Quang thoáng sững sờ, dường như từng lường điều , lẩm bẩm: “Hóa t.h.u.ố.c hàng năm đó đều là do nghĩa mẫu bào chế cho con.”

, con , các vị t.h.u.ố.c cần dùng nhiều lắm, học thuộc lòng mãi mới xong đấy. Mẹ còn sợ sai ở công đoạn nào đó nên chẳng dám giao phó cho ai, tự tay bào chế từ đầu đến cuối.” Lữ Hương Âm hối hả dậy: “Không , , sắc mặt con trông tệ quá, thêm cho con một viên t.h.u.ố.c nữa, con uống xong chắc chắn sẽ khá hơn nhiều.”

“Tuyết Tình, Tuyết Tình...” Lữ Hương Âm với trong phòng gọi với : “Ta cho con một cái đơn thuốc, con bốc t.h.u.ố.c về đây cho .”

“Phu nhân.” Tuyết Tình tiếng gọi, bước từ phòng ngủ, trong tay cầm một mảnh vải cũ rách nát, tơi tả, cất tiếng hỏi: “Thứ tỳ nữ tìm thấy trong hành lý của phu nhân, đây là cái gì ? Có cần giữ ?”

“Đấy! Cứ để nguyên đấy, ngàn vạn đừng đụng tới!” Lữ Hương Âm rảo bước gần, đỡ lấy mảnh vải rách, cẩn thận miết phẳng những nếp gấp đó, bảo: “Đây là bảo bối tâm can của Thích Tâm đấy, ngày đêm nào ông cũng khư khư mang bên , lúc ông còn gửi gắm cho , dặn dò giữ gìn cẩn thận, tuyệt đối rách.”

Lục Chước Quang chằm chằm mảnh vải rách rưới , ngẩn ngơ, dường như lờ mờ thấy một dòng chữ xiêu vẹo, xí hiện lên: Hoàng thượng, xin hãy cứu chúng thảo dân.

 

“Ông nắm chắc phần thắng sẽ nỡ xuống tay với bà , nhưng ông từng suy nghĩ , tại ung dung tận hưởng những lợi lộc do tội ác của ông mang , mà chẳng gì cả, mãn nguyện sống trong cái thế giới dối trá do ông thêu dệt, ung dung tự đắc mà sống?” Chu Hạnh từ từ lắc đầu, nhạt: “Ta cho phép, nhất định sẽ phanh phui bộ sự thật cho bà .”

“Bà c.h.ế.t, Chước Quang cũng sẽ c.h.ế.t theo, thiên hạ bây giờ chỉ duy nhất nắm giữ bí quyết pha chế t.h.u.ố.c giải.” Triệu Chấp châm ngọn nến, dậy bước phía cửa sổ: “Dù cô nắm phương thuốc, cũng chẳng thể nào .”

“Ta cả trăm cách ép bà khai công thức pha chế.”

“Đương nhiên bà sẽ truyền cho cô thôi, thậm chí cô chẳng cần dùng mưu kế gì, chỉ việc trực tiếp cất lời hỏi, bà sẵn sàng mở rộng tấm lòng từ bi với bất cứ ai thế gian , cũng yêu thương Chước Quang hệt như m.á.u mủ ruột rà, thế nên cô sẽ đời nào tổn hại đến bà .” Triệu Chấp mỉm nhẹ nhõm: “Đấy là điểm yếu chí mạng của bọn các cô.”

Chu Hạnh khẩy: “Nói như , hóa cầm thú vẫn dễ dàng hơn.”

“Chu Hạnh, cuộc đua của chúng vốn chẳng phân định thắng thua.” Ông đóng sầm cửa sổ , ngăn chặn những luồng gió điên cuồng, ánh lửa bùng lên trong căn phòng. Ông phịch xuống bên chiếc bàn, tiếp tục : “Giả dụ cô dẹp yên sự rối ren của triều chính, xoa dịu sự phẫn nộ của bách tính, dẹp tan thiên tai, lũ lụt, nạn đói, giúp bách tính thoát khỏi cảnh sống dở c.h.ế.t dở, khiến quần thần từ bỏ thói ích kỷ, đồng lòng phò tá đấng quân vương thì đó là bản lĩnh của cô. Thế nhưng một ngày cô sẽ nhận rằng, tất thảy những nỗ lực đều là dã tràng xe cát, bản chất của con bao giờ cũng đầy rẫy sự đê tiện, xa. Còn , thành xong sứ mệnh của đời , thế là đủ .”

“Ông thể áp đặt định kiến của cho tất cả .” Chu Hạnh đáp trả: “Dù cho đời thành thì đời ắt sẽ lên, kế thừa sự nghiệp của . Trên cõi đời , những kẻ ác độc như ông tuy nhiều vô kể, nhưng những như cũng sẽ liên tục tiến bước, luôn sẵn sàng hy sinh để cứu rỗi thiên hạ, cứu vớt Đại Tề. Đương kim Hoàng thượng từ chốn bùn lầy nhơ nhuốc mà vùng lên, từng bước trèo cao, ngài thấu hiểu tường tận kẻ nào là bậc trung lương hết lòng vì nước, kẻ nào là gian thần ấp ủ mưu đồ đen tối, tin chắc rằng ngài sẽ trở thành một vị minh quân đủ sức gánh vác trọng trách của cả thiên hạ.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lech-nhip-ten-goc-hoang-khang-tau-ban/chuong-99-tieng-xau-de-lai-van-nam.html.]

“Triệu Chấp, ông quá cao ngạo, dám quả quyết rằng Đại Tề mục nát hết phương cứu chữa, nhưng ông rằng thế giới , những một mực bảo vệ lương tâm của nhiều vô kể, họ cao thượng hơn hẳn loại ác nhân như ông.”

“Thế thì, quá .” Triệu Chấp khẽ gật đầu, cuối cùng buông một lời khen ngợi, chẳng rõ là lời thật lòng câu đãi bôi, buông thõng một tiếng thở dài: “Thích Tâm, quả thực khá ưng ý cái tên tự .”

Sau khi thốt câu , ông đột ngột rút từ trong ống tay áo một thanh đoản đao, tuốt vỏ, chút ngần ngại đ.â.m phập cổ họng .

Máu của loại kẻ đại ác cũng ấm nóng, cũng đỏ tươi như bao , tuôn trào tung tóe khắp nền nhà. Vị Thủ phụ quyền khuynh thiên hạ, gieo rắc tai ương cho bao , chẳng kết thúc cuộc đời một cách lẫy lừng, vang dội, mà chỉ nhẹ nhàng khép sinh mệnh trong bầu khí vắng lặng, tịch mịch .

Chu Hạnh lạnh lùng , chứng kiến ông đ.â.m đoản đao cổ, chứng kiến ông đau đớn quằn quại ôm lấy vết thương, m.á.u từ kẽ tay cứ thế trào xối xả, cho đến khi đôi mắt ông đờ đẫn, vô hồn, từ từ gục đầu xuống mặt bàn, giữ nguyên tư thế , thở dần dần tắt lịm.

Triệu Chấp lẽ tính toán cái c.h.ế.t của , để con đường sống duy nhất cho Lữ Hương Âm. Dẫu loài súc sinh khoác lên lớp da , cố tình bắt chước thứ tình cảm thiêng liêng của nhân loại thì muôn đời muôn kiếp vẫn chẳng . Triệu Chấp cả đời gây nhiều tội ác, nhân tính sớm nguội lạnh, chút thiện niệm le lói còn sót , chẳng qua chỉ là lớp vỏ bọc để ông huyễn hoặc bản vẫn còn tính . Bởi , đối với ông , ai ai cũng chỉ là những công cụ thể lợi dụng, gì tồn tại thứ gọi là tình cảm chân thành cơ chứ.

Mục đích Chu Hạnh đến đây là để tiễn ông chầu diêm vương, thấy ý nguyện thành nên cũng chẳng màng nán thêm, bèn dậy rời . Giây phút bước khỏi khách điếm, nàng thở hắt một thật dài, chẳng đó là cảm giác khoan khoái khi ân oán chất chồng bao năm giải quyết, là sự trút bỏ gánh nặng vì tìm thấy cơ may sống sót cho Lục Chước Quang.

Nàng ngửa cổ ngắm vầng trăng vằng vặc, thấy trăng tròn vành vạnh như chiếc mâm bạc, bất giác mỉm . Lục Chước Quang từng , nên đoàn tụ lúc trăng tròn. Chu Hạnh bèn sửa lưng , con chỉ đoàn tụ dịp rằm tháng Tám khi trăng tròn vành vạnh mà thôi, nhưng Lục Chước Quang cứ khăng khăng giữ nguyên ý kiến của , thành thử hôm nay lúc chia tay mỗi một ngả, mặt cứ bí xị, hậm hực thôi.

Hắn vốn là kẻ chẳng thể chịu đựng nổi sự biệt ly, nếu nàng về trễ, chắc mẩm tuôn mấy câu dỗi hờn, ghen tuông kiểu như “Chắc gì nàng bận tâm đến ”. Chu Hạnh chẳng nán thêm phút nào, thoắt cái nhảy phóc lên lưng ngựa, phi nước đại về kinh thành.

lúc nàng rời khỏi khách điếm, một bóng hối hả lao trong phòng, nhưng khi chạm mắt với cảnh tượng bên trong, đó bỗng sững sờ, chôn chân tại chỗ.

Tiếng “rầm” vang lên, khung cửa sổ vốn khép hờ cơn gió giật tung một nữa, đập mạnh vách tường, tạo nên âm thanh chát chúa, đinh tai nhức óc. Ngọn nến leo lét chợt tắt ngúm, căn phòng chìm đắm trong một màu đen kịt, ánh trăng tròn dịu dàng len lỏi qua khe cửa, rắc xuống những vệt sáng lấp lánh như dát bạc.

Lý Ngôn Quy đờ đẫn vũng m.á.u loang lổ sàn nhà và t.h.i t.h.ể Triệu Chấp gục mặt bàn, bất động một lúc lâu. Tiếng gió rít gào bên ngoài quá đỗi ồn ào, át âm thanh, nhấn chìm cả tiếng tim đập thình thịch, cơ thể gã đông cứng, tê liệt, nhúc nhích nổi, chỉ còn những tiếng thở gấp gáp, ngắt quãng.

Một hồi lâu , gã mới gồng nhấc đôi chân cứng đờ lên, nhích từng chút về phía . Khi đến bên cạnh Triệu Chấp, gã quỳ một gối xuống, đầu gối cọ sát vũng m.á.u tanh tưởi, cảm giác như ngọn lửa thiêu đốt, hai chân nhức nhối dữ dội. Gã khom lưng, cúi rạp xuống, nâng bàn tay thõng thượt của Triệu Chấp lên, từ từ áp đầu , hệt như cái cách mà đại nhân xoa đầu gã khi gã ông mua về, cởi bỏ sợi dây thừng quấn quanh cổ nhiều năm về .

Bàn tay giờ đây lạnh lẽo, vô hồn, chẳng còn vương vấn chút ấm nào, thế nhưng Lý Ngôn Quy vẫn cảm nhận một sự ấm áp kỳ lạ, gã run lên bần bật, từ cuống họng phát những tiếng nấc nghẹn ngào, những giọt nước mắt lăn dài vì cái thứ tình cảm mong manh .

Xét theo chuẩn mực của thế gian, Triệu Chấp là một ác nhân gánh chịu muôn vàn tội nghiệt, dẫu c.h.ế.t trăm ngàn cũng đền hết tội. Cho nên, dù ông chịu bất cứ cực hình tàn khốc nào, gánh lấy kết cục bi t.h.ả.m , hứng chịu những lời nguyền rủa c.h.ử.i rủa thậm tệ đến mức nào chăng nữa thì cũng chỉ là gieo gió gặt bão, tội đáng muôn c.h.ế.t.

Thế nhưng nếu suy xét cho kỹ, Lý Ngôn Quy xưa nay bao giờ nghĩ là một con , mà chỉ là một con cừu non. Khi lê lết bằng bốn chi mặt đất, gã từng thắc mắc tại trưởng và ngay ngắn bàn ăn, vòng tay cha âu yếm, trong khi gã thì nhốt trong chuồng cừu bẩn thỉu.

Những đêm mùa đông buốt giá thấu xương, gã cũng từng bám bậu cửa sổ, len lén rình mò bên trong, thấy cha ôm cô bé nhỏ quây quần bên lò sưởi ấm áp, tươi chấm một chấm son đỏ lên trán ca ca, miệng lẩm nhẩm: “Lại lớn thêm một tuổi , mong con trai ngoan của mạnh khỏe khôn lớn, cả đời vô lo vô nghĩ.”

Bởi thế, mãi đến khi thể thẳng đôi chân của , gã cũng bao giờ bận tâm đến tình cảm ân oán của con , từng suy xét đến những chuyện trái, thiện ác của thế gian. Trái tim nhỏ bé, chật hẹp chỉ đủ chỗ chứa chấp Triệu đại nhân, cứu vớt gã, và dìu dắt gã tập .

Cũng chính vị Triệu đại nhân tặng gã một con d.a.o găm sắc lẹm đính bảo thạch, chấm một chấm son đỏ lên giữa trán gã, rằng: “Không ngày sinh tháng đẻ cũng chẳng , hôm nay con thẳng như một con , đáng lẽ đây là ngày con hồi sinh, thì hãy lấy ngày hôm nay ngày sinh nhật của con .”

Lý Ngôn Quy siết chặt bàn tay lạnh ngắt, cứng đờ của Triệu Chấp, miệng chỉ còn đọng dư vị đắng chát, lẩm bẩm: “Đại nhân, kiếp quả thực quá sức vất vả, gian nan, nếu kiếp phép chọn lựa, chỉ ước gì đầu t.h.a.i một con cừu.”

Mây đen vần vũ che lấp ánh trăng, gió rít từng cơn lạnh buốt. Một trận mưa tầm tã trút xuống suốt ba ngày ba đêm liền, dường như gột rửa sạch sẽ điều ô uế, bẩn thỉu. Kinh thành như khoác lên một diện mạo mới mẻ, tinh khôi.

Do tình hình chính trị căng thẳng, đại lễ đăng cơ của Tề Huyên tổ chức vô cùng tối giản, nhận ba lạy chín bái của văn võ bá quan đường hoàng lên ngai vàng. Hắn liệt kê rạch ròi vô tội trạng của Tề Hựu thành từng quyển, đồng thời lệnh nhổ cỏ tận gốc, đem tất cả vây cánh của c.h.é.m đầu thị chúng. Còn về phần tri huyện Tĩnh Gia từng dấy binh phản, Tề Huyên chẳng những truy cứu trách nhiệm, mà trái còn thăng chức cho ông, phong Hữu thiêm Đô ngự sử. Thôi Tuệ, với tư cách là nhất công thần trong sự kiện , đương nhiên cũng thăng quan tiến chức, phong tước hàm nhất phẩm, trở thành vị Thủ phụ trẻ tuổi nhất trong lịch sử Đại Tề.

Đồng thời, tôn Hứa Phụng Đế sư, dời phần mộ của ông từ Đan Ngọc về kinh thành an táng, và ban thưởng phủ cho phu nhân Hứa Phụng. Về phần Phùng Tông, kẻ nếm đủ tủi nhục suốt nửa đời ở Đan Ngọc, cuối cùng cũng nếm mùi vị của sự thăng quan tiến chức. Không những thăng lên quan tam phẩm, mà cả gia đình còn chuyển đến kinh thành sinh sống. Phùng Tông kịp bước chân kinh thành, thư báo tin vui hỏa tốc gửi đến tận tay Chu Hạnh.

Phàn Úy, hai tháng chịu cảnh ngục tù, cuối cùng cũng trả tự do. Mặc dù nhờ sự chu của Vinh Quốc công, hứng chịu những trận đòn roi tra tấn dã man, còn ăn uống no say, nhưng khi bước ngoài, ai cũng nhận thấy tiều tụy trông thấy. Khuôn mặt hốc hác, đôi mắt hằn lên nỗi u buồn trầm uất của một kẻ hãm hại và gánh chịu nỗi oan ức khôn thấu.

Muốn dẹp yên bạo loạn khắp thiên hạ, giải quyết dứt điểm thù trong giặc ngoài, chẳng là chuyện một sớm một chiều thể , mà đòi hỏi một chặng đường dài đằng đẵng, thậm chí thể đ.á.n.h đổi bằng cả quãng đời còn . Cả Tề Huyên và Chu Hạnh đều thấu hiểu tình cảnh hiện tại của Đại Tề. Trong một cuộc trò chuyện đó, thiết tha cầu xin Chu Hạnh ở kinh thành, bởi triều đình đang cần những tài ba như nàng. Thế nhưng, Chu Hạnh nhã nhặn từ chối lời đề nghị .

Nàng tuy thông minh tài trí, giỏi bày mưu tính kế, nhưng chẳng chôn vùi cả tuổi thanh xuân những toan tính thiệt hơn. Hơn nữa, Sóc Ngôn mới là bến đỗ bình yên của nàng. Đã lang bạt nơi đất khách quê quá lâu, giờ đây cũng coi như rạng rỡ tổ tông, nàng mong mỏi vinh quy bái tổ, báo tin mừng cho song .

Tề Huyên chẳng nài ép nàng nữa, chuẩn sẵn thánh chỉ, phong cho Chu Hạnh kế thừa tước vị của cha nàng, dẫn dắt binh mã về Sóc Ngôn, tiếp tục dang dở trọng trách mà gia tộc Hách Liên vẫn thành.

Lữ Hương Âm đón về, quả đúng như những gì Triệu Chấp tiên liệu. Ngay trong đêm đó, bà đưa phương t.h.u.ố.c giải độc cho Chu Hạnh, đồng thời còn nhiệt tình, tỉ mẩn chỉ dạy cho nàng từng công đoạn chế biến phức tạp. Nhờ , Chu Hạnh cũng áp dụng “điểm yếu chí mạng của bọn ”, giữ gìn trọn vẹn cái vỏ bọc yên bình mà Triệu Chấp tốn công sắp xếp, giấu nhẹm chuyện với bà, đồng thời chu cấp chỗ ăn chỗ ở chu đáo.

Sau khi việc êm xuôi, một gánh hát mới mọc lên giữa kinh thành, đồn họ dự định sẽ quyên góp bộ doanh thu tháng đầu tiên để cứu trợ thiên tai. Gánh hát tự xưng là gánh hát đầu tiên chuyển thể vở kịch “Lôi Công Thiên Phạt Ác Tướng Quân” thành “Vạn Lý Cô Trung Bất T.ử Tâm” khi vụ án oan của Hách Liên Khâm minh oan, với quyết tâm gióng lên hồi trống rửa sạch nỗi oan ức cho vị tướng quân một lòng tận trung báo quốc.

Dẹp sang một bên cái chuyện tên vở kịch , chỉ cần xét đến tấm lòng hảo tâm quyên góp tiền vé cho dân tị nạn, Chu Hạnh cảm thấy nghĩa cử đáng hoan nghênh. Chính vì thế, trong buổi biểu diễn đầu tiên của gánh hát, nàng mua hẳn hai tấm vé, rủ Lục Chước Quang cùng.

Lục Chước Quang vốn dĩ say mê kinh kịch, nhận tấm vé từ tay Chu Hạnh, khuôn mặt bừng sáng lên vì sung sướng, đôi chân mày thanh tú cũng tỏa sức quyến rũ khó cưỡng. Sau khi uống t.h.u.ố.c xong, sức khỏe của bình phục nhanh chóng một cách thần kỳ. Ngay ngày thứ hai khi loài dị trùng chìm giấc ngủ, những vết thương cũ dường như tan biến tì vết.

Vừa cảm nhận cơ thể đang khỏe lên, lập tức lôi Chu Hạnh cuộc tranh cãi nảy lửa về chuyện “liệu thận khí suy kiệt ”. Khổ nỗi, vì quá trớn, cái lưng của Chu Hạnh dở chứng, hại nàng Mạc Kinh Thu găm kim chi chít như con nhím, để một lọ t.h.u.ố.c đầu giường kèm theo lời răn đe bất lực: “Tuổi trẻ cuồng nhiệt thì cũng dễ hiểu, nhưng cơ thể Lục Chước Quang vốn khác thường, thể đ.á.n.h đồng với phàm , lúc cần vẫn nên c.ắ.n vài viên Thanh Tâm Hoàn, kìm hãm bớt cái d.ụ.c vọng hừng hực .”

Lục Chước Quang thà c.h.ế.t chứ nhất quyết chịu uống. Thậm chí để trốn tránh, mấy ngày liền chẳng thèm bén mảng đến phòng ngủ của Chu Hạnh, còn cuốn sổ tay mà Mạc Kinh Thu mới cất công chép cũng bỗng dưng cánh mà bay, mãi năm hôm mới lòi gầm giường của Tiền Bất Đoạn.

Hôm nay hai hẹn xem kịch, Lục Chước Quang mấy hôm nay luôn mang vẻ mặt hầm hầm với , cuối cùng cũng dịu đôi chút. Thậm chí đường tới rạp hát, còn viện cớ đường phố đông đúc dễ lạc , giả vờ miễn cưỡng nắm chặt lấy tay nàng.

Vừa bước khỏi gánh hát, đập mắt là Chu Hạnh một sạp bán kẹo sơn tra và các loại mứt trái cây ngay góc phố. Nàng vốn mê tít cái vị chua chua ngọt ngọt của mấy thứ quà vặt , ngặt nỗi ở phương Bắc chẳng kiếm . Nghĩ tới chuyện sắp chia xa kinh thành, nàng thấy thèm thuồng, bèn dặn Lục Chước Quang rạp xí chỗ , còn thì lật đật chạy cuối hàng rồng rắn chờ mua.

Buổi diễn khai mạc của gánh hát mới đương nhiên là chật cứng . Vì sẽ đông đúc nên cả hai từ sớm, Lục Chước Quang bèn tìm chỗ . Nào ngờ bước chân cửa, gọi với theo từ phía : “Lục tú tài.”

Lục Chước Quang đầu , đập mắt là Phàn Úy đang chậm rãi bước tới. Sau hai tháng nếm mùi ngục tù, gầy sọp trông thấy, vẻ bảnh bao phong lưu thời ở Linh Kinh dường như phai nhạt, nhường chỗ cho một vẻ điềm tĩnh, trầm lắng hơn, sự kiêu ngạo, hống hách ngày nào cũng vơi bớt ít nhiều.

Lục Chước Quang và vốn chẳng thiết gì, hiểu gọi , bèn ném ánh mắt dò xét về phía .

“Ta thấy ngươi cùng Chu cô nương, hai ...”

Lục Chước Quang lập tức cướp lời, dập tắt sự ngập ngừng của : “Chúng thành .”

Phàn Úy khựng , ánh sáng trong đôi mắt vụt tắt, một lát mới gượng gạo nở nụ chua chát: “Lúc ở trong tù còn ôm ảo mộng rằng nàng vẫn còn lưu luyến đôi chút, nào ngờ nàng thành chóng vánh đến , lẽ nào những tình cảm nàng dành cho đều tan thành mây khói ? Xem nàng cũng là kẻ bạc tình bạc nghĩa, uổng công vẫn một lòng một , cứ ngỡ giữa chúng hiểu lầm gì đó.”

“Chẳng hiểu lầm gì sất, từ đầu chí cuối, Chu Hạnh thừa ngươi sẽ tù.” Lục Chước Quang ba cái lời xóc óc của mà phát bực, hờ hững đáp trả: “Hơn nữa, vì trách móc nàng, ngươi nên oán hận tổ phụ của ngươi thì hơn.”

Phàn Úy sửng sốt trợn tròn mắt, khó tin hỏi: “Ngươi gì cơ?”

Lục Chước Quang nhướng mày, nụ ẩn chứa một sự mỉa mai sắc lẹm: “Phàn Úy, đồn phụ ngươi mất sớm, khi Vinh Quốc công qua đời thì ngươi sẽ là kế thừa tước vị, nếu ngươi cứ giữ cái đầu óc mà ứng xử, e là nhà họ Phàn sẽ sớm lụi bại mất thôi.”

“Ngươi!” Phàn Úy nắm chặt nắm đấm, nghiến răng kèn kẹt, mất mặt mũi giữa chốn đông , đành cố nén cơn giận lao đ.ấ.m cho một trận: “Ngươi đừng mà ngông cuồng quá đáng.”

Lục Chước Quang lướt mắt từ đầu tới chân , mỉm tao nhã. Mặc dù luôn tuân thủ khuôn phép của một thư sinh, nhưng kẻ , cũng kiềm chế nổi những lời lẽ cay độc: “Cũng , loại thiếu gia như ngươi chắc cả đời ru rú ở nhà, cao to lừng lững thế mà đầu óc ngu xuẩn, còn thua cả mấy đứa trẻ ranh.”

“Rốt cuộc ngươi ý gì? Nói cho rõ ràng !” Phàn Úy giơ tay định túm lấy cánh tay , ngờ Lục Chước Quang nhanh nhẹn lách né tránh.

Lục Chước Quang lùi nửa bước: “Ta hỏi ngươi, họ Phàn nhiều đời trấn thủ kinh kỳ, tiếng tăm lẫy lừng, nay thiên hạ loạn lạc, bá tánh lầm than, hôn quân bạo chúa, dân đen điêu linh. Nếu ngươi là đầu họ Phàn, ngươi sẽ xử trí ?”

“Ta...” Phàn Úy định thốt câu “Đương nhiên là tìm cách giải quyết vấn đề”, nhưng lời đến miệng tắc nghẹn. Bảo là giải quyết, nhưng giải quyết thế nào đây? G.i.ế.c hôn quân ư? Mang tiếng nghịch tặc, họ Phàn cũng sớm muộn gì cũng tru di cửu tộc. Cứu tế dân lành ư? nạn dân thế gian đếm xuể, dù nhà họ Phàn vét sạch gia tài cũng chắc cứu nổi một phần trăm.

Câu hỏi hóc búa của đối diện khiến bỗng chốc cứng họng, bất giác nhớ ngày chia tay Chu Hạnh ở Linh Kinh, nàng cũng từng chất vấn một câu tương tự.

“Thường Tùng, hỏi , nếu kẻ nắm giữ trọng quyền sống giữa thời loạn lạc nhưng chỉ lo bảo vệ bản , thờ ơ những hành động bạo ngược thì liệu xem là ?”

Hắn vẫn còn nhớ như in câu trả lời của lúc đó: “Tất nhiên là . Có khả năng mà dám nhận trách nhiệm, là kẻ nhu nhược; trách nhiệm mà bất tài , là kẻ tầm thường; gánh vác cả hai mà vẫn khoanh tay , là kẻ ác.”

Nếu gì, chỉ khư khư giữ , mặc kệ thiên hạ đại loạn thì nhà họ Phàn cũng là đồng phạm của cái ác. nếu nhúng tay , mà di chiếu truyền ngôi , nhà họ Phàn sẽ xoay sở ?

Phàn Úy sống mòn mỏi trong ngục, từng tĩnh tâm suy ngẫm về câu hỏi . Giờ ngẫm mới thấy, tổ phụ gánh vác một áp lực vô hình nặng nề nhường nào, nhà họ Phàn cũng đang ở thế tiến thoái lưỡng nan, tiến lùi chẳng xong.

Lục Chước Quang với ánh mắt vô cảm: “Ngươi thực sự nghĩ rằng những chuyện ngươi mấy năm qua như điều tra tham nhũng sông sông Đại Vận và giao du với Thiên Nguyên Ngân Trang thể qua mặt Vinh Quốc công ? Ông để mặc ngươi điều tra Thiên Nguyên Ngân Trang, là sớm sắp đặt sẵn kết cục tù của ngươi. Suy cho cùng, giọt m.á.u duy nhất của nhà họ Phàn oan uổng đẩy ngục, Hoàng đế chẳng những rõ trắng đen, dùng ngươi để chèn ép Vinh Quốc công, ép ông giao nộp binh quyền. Bị dồn đường cùng, ông sẽ cái cớ chính đáng để dấy binh. Giờ thì ngươi sáng mắt ?”

Phàn Úy giật kinh hãi, vội vã hạ giọng, dù xung quanh ồn ào nhưng vẫn sợ kẻ trộm: “ hươu vượn, tổ phụ bao giờ thế với ! Ông khởi binh là vì đến sự tồn tại của chiếu thư truyền ngôi, đương nhiên tiễu trừ nghịch tặc, dẹp loạn khôi phục trật tự!”

“Ồ.” Lục Chước Quang hứng thú tiếp tục đôi co với , chỉ hờ hững đáp : “Vậy thì ngươi cứ về hỏi ông xem, bức di chiếu truyền ngôi đó rốt cuộc là thật giả.”

Ánh mắt Phàn Úy trở nên sắc bén: “Ngươi thế là ý gì?”

Lục Chước Quang bỗng chốc cảm thấy vô vị, chỉ thấy tên đầu óc rỗng tuếch, thậm chí còn thua xa Lý Ngôn Quy. Hắn chợt thở phào nhẹ nhõm, quả quyết rằng Chu Hạnh sẽ bao giờ động lòng với hạng . Trong mắt nàng, một kẻ ngu đến cực điểm chắc cũng chẳng khác nào con ch.ó giành ăn phân bên lề đường.

Hắn định cất bước rời thì Phàn Úy lớn tiếng gọi giật : “Đứng , cái là Chu Hạnh tặng lúc , giờ chẳng dám nhận ân tình của nàng nữa, ngươi mang trả cho nàng .”

Hắn ngoái đầu , sắc mặt tức thì biến đổi, hằn học hỏi: “Tặng ngươi khi nào?”

“Đêm hội ở Linh Kinh.” Phàn Úy chọc cho tức ách, bỗng thấy sắc mặt sa sầm, bèn đoán nguyên do, bèn nở nụ đắc chí bồi thêm một câu: “Lúc đó nàng đưa hai cây trâm cho chọn, một cây hoa hải đường đỏ thắm, một cây hoa sen trắng tinh khôi. Ta thấy màu hoa hải đường sặc sỡ quá, cài lên tóc e là sẽ lu mờ diện mạo, nên mới chọn hoa sen trắng. Sao nào? Chẳng lẽ Lục tú tài còn ôm ấp cây hải đường đỏ đó ư?”

Lục Chước Quang chằm chằm cây trâm hoa sen trắng muốt tay , cảm thấy lồng n.g.ự.c như ai bóp nghẹt, sát khí bùng lên ngùn ngụt, chỉ hận thể xé nát từng cánh sen thành trăm mảnh, quả thực một cây hoa hải đường đỏ, còn nâng niu cất giữ như báu vật, hóa là đồ thừa của kẻ khác chọn ?

Nhìn sắc mặt đen nhẻm như đ.í.t nồi của , Phàn Úy bỗng cảm thấy hả hê phần nào. Giao cây trâm hoa sen xong, ung dung bước trong, theo hầu dẫn lên lầu hai, tiến một phòng riêng để xem kịch. Phàn Trọng Trác yên vị từ lâu, bên cạnh là chén bốc khói nghi ngút. Phàn Úy rảo bước nhanh tới, cúi đầu hành lễ xuống đối diện với tổ phụ.

Căn phòng chìm tĩnh lặng, Phàn Úy mấy toan mở lời, nhưng câu chữ cứ nghẹn ứ nơi cổ họng, chẳng mở đầu thế nào cho .

Lát , Phàn Trọng Trác lên tiếng : “Tùng nhi, con quen Lục tú tài ?”

Phàn Úy đáp: “Ở kinh thành ai , gã tú tài nổi tiếng vì khuôn mặt điển trai hơn là kiến thức.”

“Hắn chỉ là một gã tú tài bình thường . Hôm g.i.ế.c Cung Trạch trong hoàng cung, thủ của cao cường, rõ ràng là một cao thủ võ lâm rèn luyện nhiều năm.” Phàn Trọng Trác nhấp một ngụm nhỏ, ánh mắt xa xăm: “Con thử những đứa trẻ lớn lên lăn lộn ngoài đời kìa, để sinh tồn, chúng trải qua muôn vàn gian nan, trui rèn bản . Kẻ yếu ớt thì bỏ mạng từ lâu, những kẻ còn bám trụ , ắt hẳn là kỳ tài ngàn một. Có những lúc cũng tự hỏi, sống trong nhung lụa chắc , con cái vương tôn quý tộc đáng lẽ hưởng nền giáo d.ụ.c xuất sắc hơn, tài giỏi hơn mới , thế nhưng dù xuất quyền quý cỡ nào thì tư chất bẩm sinh cũng khó mà đổi. Liệu nuông chiều quá mức mà sinh nông nỗi ?”

Phàn Úy kẻ ngốc nghếch mà hiểu ngụ ý của tổ phụ. Ánh mắt chùng xuống, mặt nóng ran, cảm thấy hổ vô cùng. Vốn dĩ định bụng gạn hỏi cho cặn kẽ ngọn nguồn chuyện tống giam, để xác minh những lời Lục Liễm là thực hư, nhưng xong câu , nhận việc hỏi han chẳng còn ý nghĩa gì nữa.

Tổ phụ của cũng xem như chủ gia đình từ khi còn trẻ, uy danh lẫy lừng nửa đời , tuyệt đối loại dễ tin lời khác việc xốc nổi. Dẫn quân xông hoàng cung là một tội lớn, chỉ cần một sai lầm nhỏ cũng sẽ gán danh phản quốc, kéo theo cả nhà họ Phàn. Thời gian từ lúc ngục đến khi thả chỉ vỏn vẹn hai tháng, ngay cả tên Cung Trạch gian lận thi cử cũng thể dễ dàng lật lọng, cách giải cứu khỏi ngục chắc hẳn chỉ một. Và tổ phụ cũng tuyệt đối thể nào trong một thời gian ngắn ngủi như đặt lòng tin Chu Hạnh, quyết định phò tá Tề Huyên lên ngôi, đưa hàng vạn cấm quân cung.

Điều đó chứng tỏ, cuộc phản loạn thể tổ phụ lên kế hoạch từ lâu, chỉ là trùng khớp với ý đồ của Chu Hạnh, nên đành “tương kế tựu kế”. Cho dù tờ di chiếu đó, ông cũng sẽ tay hành động. Tuy nhiên, đều tinh ý thấu những mưu mô lắt léo , duy chỉ , trong cuộc mờ mịt chẳng gì. là đáng nhận lấy tiếng “ngu xuẩn” từ miệng Lục Liễm.

Phàn Úy cúi gằm mặt xuống: “Là cháu tổ phụ thất vọng.”

“Con còn non nớt lắm, học hỏi nhiều thứ. Lần nếm mùi ngục tù, mong rằng con sẽ hiểu thế nào là suy tính kỹ lưỡng, cẩn trọng từng bước khi hành sự, tuyệt đối bốc đồng thiếu suy nghĩ nữa.” Phàn Trọng Trác trầm giọng: “Bài học là Chu Hạnh dạy cho con đấy. Bị vu oan giá họa chịu đày đọa chốn ngục tù, chỉ cần con thấu hiểu ý nghĩa sâu xa, chuyện đều đáng giá. Mai con thừa kế tước vị, chỉ cần bước sai một bước là sẽ kéo theo cả gia tộc họ Phàn sụp đổ, lúc bấy giờ, sẽ chẳng còn ai chống lưng cho con .”

Phàn Úy phắt dậy, cúi rạp bái lạy Phàn Trọng Trác, dõng dạc : “Cháu xin ghi nhớ lời dạy bảo của tổ phụ, cả đời bao giờ quên.”

Sau khi răn dạy cháu đích tôn xong xuôi, Phàn Trọng Trác nét mặt hòa hoãn hơn, hiệu cho xuống: “Hôm nay đưa con ngoài cũng là con khuây khỏa đôi chút, thôi chúng bàn đến những chuyện phiền não đó nữa.”

Phàn Úy xuống đắm chìm dòng suy nghĩ miên man. Hắn nhớ bao chuyện kể từ ngày gặp Chu Hạnh, càng cảm thấy bản thiển cận, hành xử thiếu chín chắn. Lời tổ phụ đúng, vẫn còn quá trẻ, học những bài học ngay lúc thật may mắn. Nghĩ đến đây, chút hờn giận nhỏ nhoi dành cho Chu Hạnh cũng tan biến, trong lòng chỉ còn sự thanh thản lạ kỳ.

Một lúc , ngẩng đầu lên, lên tiếng hỏi tiếp: “Tổ phụ, cháu còn một điều hỏi.”

Phàn Trọng Trác điềm đạm đáp: “Con .”

Phàn Úy rụt rè: “Cháu , tờ di chiếu truyền ngôi mà Chu Hạnh đưa ... rốt cuộc là thật giả?”

 

 

Loading...