Ly Châu - Chương 29
Cập nhật lúc: 2026-02-06 13:39:39
Lượt xem: 566
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
… Không .
Ly Châu đôi môi mỏng đang đóng mở của , chiếc khuyên bạc gắn lưỡi lúc ẩn lúc hiện.
Trước nàng tò mò, cảm giác đeo khuyên lưỡi là thế nào, mãi đến lúc đích trải nghiệm, mới phát hiện khi thứ nên tồn tại trong khoang miệng quét qua, sẽ cảm giác dị vật kỳ lạ.
Không ghét, nhưng mà… sự kích thích ngoài lễ nghi quy củ.
“Huynh…”
Hô hấp rối loạn, Ly Châu bình một chút, mới đỏ mặt hỏi: “Lưỡi , đau ?”
Đầu lưỡi Bùi Chiếu Dã đẩy má, nghĩ ngợi : “Có đau.”
Ly Châu lập tức hoảng hốt, xem chảy m.á.u , bổ sung một câu: “ đau cũng sướng phết.”
Ly Châu như sét đánh.
Hắn ngước mắt, vẻ nghiêm túc hỏi: “Hôn thế sướng ?”
Ly Châu chỉ cảm thấy m.á.u đang dồn lên não, hận thể lúc là kẻ điếc.
“… Đừng hỏi , .”
Nàng bực bội, giọng như muỗi kêu.
Tên trùm thổ phỉ xếp bằng hai tay chống , lẳng lặng ngắm nghía đôi môi sưng đỏ của nàng, ý bên môi mang theo vẻ âm u vi diệu.
Hắn thấy nàng cái gì cũng .
Vừa hôn cuồng loạn bài bản, nàng trong sự quấn quýt chịu đựng, dẫn dắt, cố gắng trấn an , để nàng đến nỗi hôn đến mức còn sức chống đỡ.
Do chiến tranh liên miên dứt, dân các nước giảm mạnh, phong khí thời nay khá cởi mở.
Phụ nữ quý tộc tái giá ba là chuyện thường tình, nam nữ dân gian thậm chí thường tự tìm kiếm lương duyên trong hội đạp ca.
Tình đến thì mật, chán thì chia tay, nam nữ trong thiên hạ đều như .
Còn giữa vợ chồng cưới, thế tục càng gần như sự ràng buộc nào.
Chiếc khuyên vàng đỏ buộc b.í.m tóc nhỏ lắc lư một cái.
Hắn ghé sát, giọng thấp như mê hoặc: “Chuyện , cũng thể chỉ một sướng, nàng cho , mới để nàng sướng hơn chứ.”
… Đáng sợ quá, thể dùng giọng điệu chân thành như những lời hạ lưu thế ?
Ly Châu như , ngón chân cũng nhịn co .
Hơn nữa, đó còn một mực thuyết phục nàng về Lạc Dương, lúc , rốt cuộc nàng nàng ở .
Ly Châu chắp tay chắn giữa hai , nhỏ giọng : “Suỵt, bên trong im lặng .”
Đã là nửa đêm.
Cửa từ từ mở , tiếng bước chân nặng nề của các quan tản .
Ly Châu hỏi: “Họ bàn kế hoạch gì ? Sao thấy?”
“Hiển nhiên là .”
Bùi Chiếu Dã liếc : “Từ Bật phối hợp, họ chọn khác tạm giữ chức Đô úy, cần thời gian, cộng thêm… họ chắc cũng đang đợi thái độ của nàng, mới tiện lên kế hoạch ám sát.”
Đô úy thuộc quan của Thái thú, mà do triều đình trực tiếp bổ nhiệm, Từ Bật đương nhiên dính chuyện thối nát của họ.
Ly Châu: “Xem họ sẽ chọn ai tạm giữ chức Đô úy , nếu cũng là đồng đảng cùng chung lợi ích, đoàn kết một lòng thì cần bàn, nếu là lừa gạt nhập bọn, thì còn thể chuyện.”
“Có thể chuyện?”
Bùi Chiếu Dã thấy nàng lộ vẻ mặt trầm tư.
Khi nàng suy nghĩ nghiêm túc, khác với dáng vẻ ngây thơ ngoan ngoãn bình thường, một cảm giác sắc bén trong trẻo ôn hòa.
Mặc dù đủ để khiến khiếp sợ, nhưng quả thực là lưỡi kiếm thể thương.
Giống như nhát kiếm non nớt mà quyết đoán đầu gặp mặt đó.
“Vừa , thể cho dùng… là thật ?”
Thiếu nữ ngước mắt lên, đôi mắt chớp chớp.
Bùi Chiếu Dã nhướng mày: “Nói thừa, một là một.”
Ly Châu một lúc lâu, nghiêng đầu : “Huynh hôn thêm cái nữa ? Như dễ mở miệng hơn.”
“…”
Yết hầu lăn lộn.
Nhíu mày một cái, Bùi Chiếu Dã dời mắt khỏi môi nàng.
“Đây là hai chuyện khác , gì thẳng, đừng động một chút là quyến rũ .”
…
Nửa đêm, nữ quan trẻ tuổi xách đèn cửa Bùi phủ, thấy hai sóng vai trở về, vẻ mặt nhíu chặt mới dần giãn .
Trời muộn, hai ai về phòng nấy.
Tuy nhiên đường về phòng, màu môi Ly Châu đỏ mọng, làn da tuyết trắng ửng màu như đào xuân, khiến Huyền Anh thể suy nghĩ miên man.
Chưa đợi nàng mở miệng, Ly Châu : “Huyền Anh, chuẩn bút mực cho , một bức thư gửi về Lạc Dương , báo bình an cho phụ hoàng.”
Hoàn hồn , Huyền Anh vội chuẩn .
Đợi bàn sách chuẩn xong xuôi, Ly Châu xuống, cầm ngòi bút chấm mực, kể những gì mắt thấy tai ở quan phủ tối nay cho Huyền Anh và Trường Quân .
Trường Quân giật thon thót.
Các quan lớn cai quản một quận cùng bố trí một cuộc ám sát, đừng là công chúa, cho dù là Hoàng đế đến, e rằng cũng cửu t.ử nhất sinh.
Hắn gần như lập tức thu dọn hành lý cho Ly Châu, nhất là ngay đêm nay, nhân lúc trời tối chạy về Lạc Dương.
Ly Châu lắc đầu, ngăn cản , Trường Quân vẻ mặt dám tin.
“Công chúa.”
Dưới ánh đèn vàng vọt, Huyền Anh chăm chú thiếu nữ nàng lớn lên từ nhỏ.
“Kể từ khi quyết định rời khỏi Lạc Dương, trong lòng Huyền Anh thực tích tụ nhiều nghi hoặc, đến hôm nay, thể xin công chúa một câu trả lời.”
Thư của Ly Châu mới phần đầu, lời , gác bút xuống.
Nàng mím chặt môi, vẻ mặt nghiêm túc lắng .
Huyền Anh mắt đượm vẻ thương xót, : “Trước ngày hôm nay, từ ngự thuyền đến Hồng Diệp Trại đến Bùi phủ , công chúa tuy cũng là một đường gian nan nguy hiểm, nhưng đa phần là thuận theo thời thế, bất đắc dĩ mới mạo hiểm.”
“Trường Quân sai, nhân lúc tối nay, bọn họ chuẩn xong xuôi, Hồng Diệp Trại cũng sẵn lòng hộ tống chúng rời , bây giờ trốn về Lạc Dương mới là thượng sách. Công chúa chẳng lẽ thực sự ở cái nơi ô uế , cứng đối cứng đấu một trận với đám quan cùng hung cực ác ?”
Gió đêm nổi lên, hạt mưa đập lá chuối ngoài cửa sổ, trong khí phảng phất mùi đất ẩm ướt.
“Huyền Anh thực sự cảm thấy hiện tại thượng sách gì ?”
Mí mắt Huyền Anh giật một cái.
Ly Châu cụp mắt vuốt ve thẻ tre.
Chữ mực ánh nến cổ kính tự nhiên là nàng thuở nhỏ bàn sách tĩnh tâm, nắn nót từng nét luyện .
“Hồi bé, thích sử sách nhất, trong sách đế vương tướng tướng, triều đại hưng suy. Mỗi thấy sai một nước cờ, khiến cả ván cờ đều thua, ngoài than thở tiếc nuối, còn cảm thấy ngu ngốc, thể nguy hiểm đến nơi ứng đối? Nuôi hổ gây họa kiềm chế?”
“Sau mới phát hiện, đôi khi nước cờ đó sai, mà là bàn cờ quân cờ dày đặc, chỉ chỗ đó thể hạ quân.”
Gió đêm thu cuốn theo sương mưa lất phất, ánh nến nhảy nhót trong gió.
Ly Châu : “Thượng sách là gì? Thượng sách là phụ hoàng nỗ lực trị vì, mẫu hậu gia tộc hưng thịnh, là hoàng tử, cả nhà chúng đồng tâm hiệp lực, cứu vãn tình thế sụp đổ, cho dù thua, một dải lụa trắng treo cổ tuẫn quốc, đối với thiên hạ, đối với bản , cũng coi như thẹn với lòng.”
Lông mi Huyền Anh run rẩy, giữa hai lông mày vẻ xúc động.
Sương mưa mang theo chút thu, ướt tóc mai Ly Châu, nàng đóng cửa sổ, ánh mắt sáng quắc, ngưng tụ một điểm lạnh: “ sự thật là từ ngày sinh , trong tay thượng sách. Cho dù đêm nay cửu t.ử nhất sinh trốn về Lạc Dương, thứ chờ đợi chẳng qua là ăn thêm vài ngày sơn hào hải vị, c.h.ế.t đẽ hơn chút mà thôi.”
Trường Quân há miệng.
Hắn từng thấy giọng điệu quyết liệt như của công chúa.
Cứ như…
Cứ như nàng từng trải qua một .
“Thay vì chờ c.h.ế.t trong bình yên an tường, chi bằng dấn loạn cục. Vương hầu tướng tướng các triều đại đều là con bạc, chịu dốc hết vốn liếng đặt cược, thể một vốn bốn lời, tuyệt lộ phùng sinh?”
Ly Châu hít sâu một , nắm lấy tay Huyền Anh: “Huyền Anh, một việc bắt buộc , lẽ khó thành công, nhưng bắt buộc .”
Tim Huyền Anh đập thình thịch cực nhanh.
Huyền Anh mười ba tuổi hầu hạ Tiên hoàng hậu, tận mắt Công chúa Thanh Hà lớn lên.
Sự sớm hiểu , tài hoa của nàng, Huyền Anh đều thấy.
Sự khó khăn vất vả, cẩn trọng dè dặt của nàng, cũng ai rõ hơn Huyền Anh.
Một ý nghĩ từng , giờ phút cùng với tiếng mưa đập lá chuối ngoài cửa sổ, bất ngờ len lỏi suy nghĩ của Huyền Anh.
Phản ứng đầu tiên của nàng là cảm thấy điên .
ý nghĩ như mưa thu ngoài cửa sổ, đến một cách âm thầm lặng lẽ, chỗ nào lọt .
Người trong thiên hạ đều nhận định Thẩm Phụ là Thái t.ử tương lai, cho dù là kẻ bất tài ai cũng .
Trong vô Hoàng đế triều , ăn mày, kẻ ngốc, phu ngựa… họ đều thể, tại công chúa của nàng thể?
Cơn mưa như tưới lòng Huyền Anh, khiến nàng đều run rẩy nhè nhẹ.
Nàng bỗng nhiên nảy sinh một sự xung động to lớn: “Huyền Anh thề c.h.ế.t…”
“Ta chấn chỉnh triều cương, để Nam Ung thể phía Bắc chống Ô Hoàn, thu phục mười một châu đất Bắc!”
Hai , ngơ ngác chớp mắt .
Ánh mắt càng thêm mờ mịt của Trường Quân đảo qua đảo giữa hai , : “Huyền Anh, tỷ thề c.h.ế.t gì?”
“… Không gì.”
Huyền Anh nhổm dậy xuống chỗ cũ.
Ngay đó nàng phản ứng , kinh nghi bất định Ly Châu.
“Công chúa, đang gì ?”
Chấn chỉnh triều cương?
Nàng á?
Trường Quân cũng đầu : “ đấy, công chúa, buồn ngủ ?”
“Ta mớ.”
Ly Châu cầm bút, tâm trí bay xa, nàng lẩm bẩm: “Ta chứng minh cho thấy, triều đình Nam Ung vẫn nát hẳn, thứ vẫn còn hy vọng.”
Hai ngày nay mưa thu liên tiếp hai trận, trời cuối thu bắt đầu lạnh buốt.
Quầy hoành thánh gần quan phủ mở nắp nồi, nóng bốc lên ngùn ngụt, mấy tiểu thấy thế dừng chân, gọi bát hoành thánh xuống.
“Hôm qua ông tan sở giờ nào?”
“Đến giờ Dần , về nhà phu nhân suýt chút nữa mở cửa cho .”
“Này, Từ Đô úy bệnh là bệnh thế? Trong quận nhiều việc thế , ba hai ngày bàn giao hết , thể hoãn vài ngày ? Cũng chẳng đám Quận thừa gấp cái gì, đúng là cấp một cái miệng cấp chạy gãy chân…”
Tiểu phàn nàn, lau đũa trúc tay áo.
Một bát hoành thánh rắc hành hoa bưng lên bàn, hai định động đũa, bỗng bên cạnh : “… Các ông còn ? Sáng sớm hôm nay, ngoài cửa Bùi phủ xếp hai hàng quân sĩ, dẹp đường, khí thế như lục soát nhà, kết quả các ông đoán là ai? Hóa là Công chúa Thanh Hà tuần du đến đây, mà nghỉ ở Bùi gia, Bùi gia bám rồng thật phượng thật .”
Tiểu , vội đầu về phía văn sĩ trẻ tuổi đang chuyện.
“Cái gì? Công chúa Thanh Hà? Là nhất mỹ nhân Nam Ung chúng , vị công chúa do Tiên hoàng hậu sinh á? Không bảo quận Uyển ?”
Văn sĩ áo xanh đặt chén xuống, : “Cái chịu , khí thế cửa Bùi phủ , công chúa hình như định phố, chi bằng các ông xem xem rốt cuộc là thật giả?”
Hai tên tiểu .
“Tính tiền tính tiền!”
“Nhanh nhanh nhanh, ăn hai miếng thôi là ! Đừng ăn nữa!”
Thấy hai tên tiểu vội vã quan phủ, Cố Bỉnh An đầu với Bùi Chiếu Dã đang cắm cúi ăn hoành thánh bên cạnh: “Trại chủ từ đêm qua về mặt cứ lạnh tanh thế, chẳng lẽ công chúa cho ngài ăn quả đắng gì ?”
Bùi Chiếu Dã bưng bát lên, đổ bát hoành thánh thứ ba bụng, đó đặt mạnh bát xuống.
Hắn lạnh: “Cô thưởng phạt phân minh, cho ăn quả đắng .”
Đã mát mẻ đến mức .
Cố Bỉnh An gì.
Hai đợi ở quầy hoành thánh một lúc, tin tức tiểu mang về lan truyền trong quan phủ, mà nghi trượng của Công chúa Thanh Hà, cũng từ Bùi phủ cách đó mấy con phố thẳng về phía quan phủ.
Hai con ngựa cao to mở đường, hai hàng quân sĩ đều mặc giáp sắt.
Lá giáp đen tuyền, xâu chuỗi bằng dây đỏ, ánh nắng mùa thu chiếu lên giáp vảy cá lấp lánh, oai phong lẫm liệt.
Mà nghi trượng thanh thế uy nghiêm , một chiếc xe ngựa lọng che do ba con ngựa kéo song hành chạy qua trường phố.
Bách tính hai bên đường dây cương mạ vàng hoa quý ngựa thu hút, tắc lưỡi liên tục, qua lớp rèm lụa bay phấp phới bốn phía, nhao nhao trộm dáng vẻ của hai vị quý nhân trong xe.
“Nghe là Công chúa Thanh Hà và đích trưởng công t.ử Đàm thị quận Uyển xuất hành.”
“Công chúa Thanh Hà? Là nhất mỹ nhân Nam Ung chúng , vị công chúa do Tiên hoàng hậu sinh ? Không bảo quận Uyển ?”
“Quận Uyển tiếp giáp với Y Lăng, du sơn ngoạn thủy là đến thôi, nhưng vị công t.ử Đàm thị quan hệ gì với Công chúa Thanh Hà? Tại hộ giá cùng du ngoạn?”
“Nói chừng là sắp phò mã , trưởng công t.ử Đàm thị là cháu trai Hoàng hậu, càng thêm !”
…
Đi qua con phố sầm uất nhất Tương Thành, tiếng bàn tán ngày càng nhiều.
Ly Châu chút yên.
“Công chúa cần để tâm.”
Đàm Tuân dường như đoán nàng đang luống cuống vì điều gì, ôn tồn an ủi: “Cho dù hủy hôn, nàng và cũng là thanh mai trúc mã lớn lên từ nhỏ, thể giúp nàng, vui, coi như cô mẫu và nhị thúc tạ tội với nàng .”
Lời Đàm Tuân từ đáy lòng.
Mấy ngày ở Bùi gia, tuy đến cứu Ly Châu thoát khốn, nhưng thực sự giúp là tên trùm thổ phỉ , là một đàn ông, Đàm Tuân khó tránh khỏi để tâm.
Nào ngờ hôm qua Ly Châu chủ động đến tìm , hỏi thể cùng nàng một chuyến đến quan phủ .
Hắn nghiêng đầu, âu yếm ngắm mày mắt Ly Châu.
Hôm đó tình thế ép buộc, bất đắc dĩ đồng ý yêu cầu hủy hôn của Ly Châu, nhưng sâu trong nội tâm Đàm Tuân, từng từ bỏ ý định phò mã.
Ly Châu tuổi còn nhỏ, chỉ là khéo đến tuổi phản nghịch, hoa thơm cỏ lạ bên ngoài lóa mắt cũng là bình thường.
Chẳng lẽ nàng còn thực sự thể ở bên một tên sơn tặc nhà quê?
Thời gian còn dài, đợi họ bình an trở về Lạc Dương, thêm hai năm nữa, Ly Châu quên tên sơn tặc , nàng vẫn sẽ giống như , quyến luyến dựa dẫm gọi là Ngọc Huy ca ca.
“Cẩn thận.”
Xe ngựa xóc nảy một cái, Đàm Tuân nắm lấy cổ tay Ly Châu, giữ vững Ly Châu đang nghiêng .
“Không chứ?” Hắn lo lắng hỏi.
Ly Châu lắc đầu, tay nắm, mãi buông .
Cố Bỉnh An thấy tiếng đũa dùng hai ngón tay bẻ gãy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ly-chau/chuong-29.html.]
Hắn thu hồi tầm mắt: “Trại chủ động niệm đưa cô về Lạc Dương, thì nên bên cạnh công chúa sớm muộn gì cũng sẽ phò mã bầu bạn, Đàm Tuân, cũng sẽ là khác, hà tất để ý như ?”
Bùi Chiếu Dã rút một đôi đũa khác, lạnh lùng : “Ai cũng , chỉ là .”
Cố Bỉnh An nhất thời khó hiểu.
Đợi Bùi Chiếu Dã ăn xong bát hoành thánh thứ tư, nghi trượng công chúa rầm rộ cuối cùng cũng đến bên ngoài quan phủ.
Các quan nhận tin tức vội vàng đón.
Công chúa Thanh Hà xuất hiện ở đây, họ thực ngạc nhiên, nhưng Đàm Tuân cùng xe ngựa với nàng, hòa nhã đến, ngoài dự liệu của tất cả .
Nếu nhớ nhầm, nhị thúc của Đàm Tuân , là kẻ chủ mưu kế hoạch ám sát công chúa chứ?
Chẳng lẽ Công chúa Thanh Hà thực nội tình?
Câu hỏi nhanh đáp án.
Vào nội đường, Trường Quân khiêng một cái rương lớn đặt con mắt bao .
Triệu Duy Chân chút kinh nghi bất định lướt qua Ly Châu và cái rương.
Hắn hỏi: “Công chúa đây là…?”
Công chúa nhỏ quỳ cao dung quang rực rỡ, chói mắt như châu ngọc, thu hút đủ loại ánh mắt đ.á.n.h giá của các quan .
Trước Tiên hoàng hậu Mật Khương là nhất mỹ nhân Nam Ung, nhưng duyên gặp mặt.
Hôm nay gặp vị Công chúa Thanh Hà , mới nhan sắc nàng lời đồn đại.
Chỉ là công chúa một nước, nhan sắc là ưu điểm đáng nhắc tới nhất.
Công chúa mắt mày mắt tuy , nhưng là vẻ yếu đuối, hề phong thái công chúa cao quý thể mạo phạm, cho dù là cành vàng lá ngọc, cũng khó tránh khỏi nảy sinh cảm giác khinh mạn.
Nàng dường như sự soi mói của , rụt rè mở miệng: “… Mấy ngày , Đàm gia và một hiểu lầm, chư vị chắc cũng . Đàm Nhung Đàm đại nhân tưởng gặp nạn ở Y Lăng, sợ gây đại loạn, lệnh cho Bùi gia bí mật tìm , ai ngờ Bùi gia nảy sinh tà tâm, mưu tài hại mệnh, may mà Chấp kim ngô kịp thời đến cứu giá, lúc mới gây thành đại họa, công t.ử Đàm Tuân cũng đích đến giải thích, dẹp yên hiểu lầm .”
Các quan dám tin.
Cái cớ vụng về thế mà nàng cũng tin?
Nếu sai khiến, em Bùi gia mưu tài hại mệnh dám hại đến đầu công chúa?
Ly Châu : “Huynh Bùi gia thực đáng ghét, chỉ mưu hại công chúa, còn giấu trong phủ nhiều chứng cứ giả hoang đường vu khống chư vị, mang đến, là để chư vị xem qua.”
Triệu Duy Chân bước lên mở rương, bên trong quả nhiên là một đống sổ sách ghi chép ít sự kiện cơ mật.
Liếc mắt thì thấy nhiều cái tên quen thuộc.
Triệu Duy Chân dường như hiểu điều gì, thăm dò : “Công chúa cho rằng đây là chứng cứ giả?”
“Đương nhiên.” Ly Châu ngẩng khuôn mặt dịu dàng dễ bắt nạt lên: “Nếu thì còn là gì nữa?”
Các quan vỡ lẽ, trao đổi ánh mắt với .
Vị công chúa tin Đàm thị, mà là buộc tin Đàm thị.
Hôm nay những cuốn sổ cũng , cho dù trẻ con ba tuổi cũng là thật, nàng cũng sẽ là giả.
Vô hình trung, cơ thể đang căng thẳng của đều thả lỏng.
Thế mới đúng chứ.
Công chúa giơ cao đ.á.n.h khẽ, kẻ bọn họ cũng chỉ cần thở một , hà tất cá c.h.ế.t lưới rách?
Duy chỉ Thái thú Thôi Thời Ung thần sắc đổi, vẫn chằm chằm Ly Châu.
Triệu Duy Chân đảo mắt: “Huynh Bùi gia tội ác tày trời như , chúng lập tức Bùi phủ, bắt hai kẻ quy án!”
“Muộn .” Ly Châu u ám : “Hai kẻ sợ tội bỏ trốn, tung tích, nhưng phái Chấp kim ngô tìm, lẽ đợi thêm ít ngày, sẽ tìm tung tích.”
Lời khiến thót tim.
Nếu thực sự sợ tội bỏ trốn, sẽ giọng điệu .
Sợ là sợ vị công chúa thoát khỏi Y Lăng, cố ý bịa những lời uy h.i.ế.p bọn họ.
Nếu nàng thể bình an rời , bọn họ sẽ tìm em Bùi gia, nếu cho nàng , thì em Bùi gia sẽ xuất hiện ở .
Một giọng già nua ung dung vang lên: “Ồ? Vậy thì tìm cho kỹ, vu khống mệnh quan triều đình, tội đáng chém, mưu hại công chúa, càng là tội thể tha thứ, công chúa lý nên ở Y Lăng, đại diện triều đình đốc thúc vụ án .”
Đây là cho Ly Châu .
Ly Châu dậy, bỗng nhiên giơ tay cầm lấy ngọn đèn bên cạnh, về phía các quan .
Lông mày Đàm Tuân nhíu một cái, rõ ràng nàng định gì.
Công chúa là ngàn vàng, triều thần cũng là rường cột quốc gia.
Nếu công chúa vô cớ thương thần tử, đến lúc đó quần thần triều đình sục sôi, ngay cả Bệ hạ cũng gánh nổi.
Đàm Tuân: “Công chúa…”
Bỗng nhiên một ngọn lửa bùng lên.
Các quan kinh ngạc nàng ném ngọn đèn trong rương, dầu đèn lan , ngọn lửa trong nháy mắt nuốt chửng những bằng chứng phạm tội đó.
… Nàng đốt ! Nàng mà đốt !
Trên mặt đều là vẻ mừng rỡ như điên giấu .
Nàng đốt những bằng chứng thể lật đổ quan trường Y Lăng , đủ để chứng minh nàng kẻ thù với bọn họ, chỉ bình an vô sự, nước sông phạm nước giếng.
Đã như , bọn họ hà tất mạo hiểm, mưu hại công chúa?
Đôi mắt Thôi Thời Ung quét mạnh về phía Ly Châu.
Trong ánh lửa, nàng cũng đang ông .
Vẫn là khuôn mặt non nớt và nhút nhát như ráng chiều sương sớm đó.
Ly Châu cụp mắt : “Thái thú đại nhân , sẽ ở thêm vài ngày, chờ đợi tin vui của chư vị.”
Một đám quan theo công chúa lên xe.
Nghi trượng về phía chợ Tương Thành, xem , vị công chúa chắc là dạo phố tìm vui .
“… Nhìn như thế gì?”
Trên xe ngựa, Ly Châu nhận ánh mắt Đàm Tuân liên tục ném tới, thực sự khó bỏ qua.
Nàng thỉnh thoảng liếc tay Đàm Tuân.
Lần thể để nắm tay buông một cách khó hiểu nữa.
Đàm Tuân : “Sau chuyến , công chúa giống như một đêm trưởng thành, giống hồi nhỏ, chỉ túm góc áo đáng thương chờ đến cứu nàng nữa, thật khiến chút hụt hẫng.”
Nghe , Ly Châu vốn đang đề phòng nhịn mềm lòng hơn một chút.
“Thế ?”
“Đương nhiên .” Đàm Tuân thở phào nhẹ nhõm: “Như công chúa cũng thể bình an rời khỏi Y Lăng .”
Ly Châu lắc đầu trong lòng.
Mục tiêu của nàng bao giờ là rời khỏi Y Lăng, hiện tại chỉ mới bước bước thăm dò đầu tiên.
Đàm Tuân cần những điều .
Hắn chỉ cần phối hợp với nàng, rêu rao khắp nơi dạo một vòng, để bọn họ , nàng đến Đàm thị mưu hại nàng cũng thể tha thứ, là một kẻ yếu đuối dễ bắt nạt là .
Ly Châu đầu về hướng quan phủ.
Cũng bên Bùi Chiếu Dã thuận lợi .
Xe ngựa bỗng nhiên dừng .
Ly Châu hồn, thấy Đàm Tuân xuống xe, đầu đưa tay về phía nàng : “Dù cũng dạo bên ngoài một vòng, chi bằng dạo chợ, trâm cài váy áo công chúa đều là của khác, cũng nên tiện đường sắm sửa thêm.”
Đàm Tuân trong những chuyện luôn chu đáo.
Sẽ chọn trâm cài hợp thời, váy áo tôn da cho nàng, thương nhân cả Lạc Dương đều công t.ử Đàm gia và Công chúa Thanh Hà tình cảm mặn nồng, chim liền cánh cây liền cành.
mùi vị trong đó rốt cuộc thế nào, cũng chỉ Ly Châu tự .
“Tiểu nương tử, phu quân cô thật mắt , màu hoa phù dung hợp với làn da trắng như tuyết dung mạo như hoa của cô, là ướm thử xem? Nếu , sửa cho nàng.”
Bà chủ quán một câu phu quân cô hai câu phu quân cô, gọi đến mức Đàm Tuân ngượng ngùng.
cũng sửa .
“Ly Châu.” Hắn nâng bộ váy áo đó, ôn tồn hỏi: “Nàng thích ?”
Ly Châu sớm hồn xiêu phách lạc, trong đầu lặp lặp tình hình trong quan phủ .
Nghe hỏi , chỉ tùy tiện phụ họa như : “Đẹp, thích.”
“Vậy thử nhé?”
Hơi phiền phức.
chút thời gian vốn dĩ cũng buộc lãng phí.
Ly Châu theo bà chủ phòng .
Bộ quần áo là mượn của nương t.ử chi cả Bùi gia, đối với Ly Châu mà rộng, nàng cởi áo ngoài, suy nghĩ, bộ váy áo màu phù dung .
… Hả? Bộ váy mặc lộn xộn thế ?
“Công chúa đúng là mười ngón tay dính nước mùa xuân, ngay cả tự mặc quần áo cũng ?”
Nghe thấy giọng , mắt Ly Châu bỗng sáng lên.
“Bùi Chiếu Dã! Sao tới đây?”
Người đó treo ngược bên cửa sổ như con dơi, khoanh tay ngực, eo bụng co , dễ dàng nhảy nội thất, tiếp đất một tiếng động.
Ngón trỏ móc một tấm thẻ gỗ, lắc la lắc lư, khắc ba chữ “Thôi Thời Ung”.
Là thẻ tên treo hồ sơ của Thôi Thời Ung trong tàng thư các quan phủ.
“Thẻ tre tiện mang theo, nên để Cố Bỉnh An đưa về Bùi phủ .”
Ly Châu sợ ít chữ lấy nhầm, kiểm tra kỹ thẻ tên, tay Bùi Chiếu Dã giơ cao thêm vài phần.
Ánh mắt cực kỳ xâm lược, lướt qua bộ váy áo mặc lộn xộn Ly Châu.
“Thắt lưng buộc sai .”
Ly Châu cúi đầu , quả nhiên như , nàng vòng bình phong buộc .
Bùi Chiếu Dã bình phong, lẽ nên tránh tị hiềm xa chút, nhưng tại động đậy.
“Nàng bảo tìm hồ sơ của Thôi Thời Ung gì? Ông tiếng trong đám Y Lăng .”
Ly Châu : “Bởi vì ông là Thái thú một quận, hơn nữa ông g.i.ế.c nhất, hôm nay đến quan phủ xong, càng chắc chắn.”
Bùi Chiếu Dã thấy nàng cũng thú vị phết.
Đều là g.i.ế.c nàng, chẳng lẽ nàng còn sắp xếp mức độ ưu tiên?
“Chắc chắn xong thì ?” Bùi Chiếu Dã thong thả : “Muốn g.i.ế.c ?”
Kéo thắt lưng từ chỗ sai , Ly Châu mặc từ đầu.
“Không g.i.ế.c, đợi ông đến g.i.ế.c .”
Bùi Chiếu Dã : “Rất gan , mong chờ xem nàng và ông già sáu mươi tuổi quyết chiến sinh tử.”
“Huynh coi thường ?”
“Không dám coi thường công chúa… Cái váy quý giá gì của nàng thế, vẫn mặc xong?”
Ly Châu chút bực bội: “Ta cũng nữa, loại váy bình thường đều là Huyền Anh mặc cho , một thắt cái đai .”
Nghĩ đến bọn họ ngay ngắn xe ngựa, mà lướt qua bên cạnh.
Bà chủ quán hiểu lầm Đàm Tuân là phu quân nàng, nàng mà cũng ngầm thừa nhận như thấy.
Bùi Chiếu Dã mặt lạnh tanh.
“Hừ, ai bảo nàng mặc cái váy công t.ử bột chọn cho nàng, tự từ từ mà thắt .”
“… Huynh nóng nảy thế, ai chọc ?”
“Quyền quý quyền thế trong thiên hạ.”
Trong phòng im lặng một chút.
Sau bình phong thò nửa cái đầu.
“Cũng bao gồm cả ?”
“… Không bao gồm nàng.”
Hắn bực dọc .
Nhận câu trả lời , mắt Ly Châu lập tức cong cong .
Nàng ngay mà, sẽ giận nàng .
Bùi Chiếu Dã chằm chằm nàng một lúc.
Cười? Lát nữa thì nổi .
“Ly Châu?”
Ngoài cửa vang lên giọng ôn hòa của Đàm Tuân.
“Váy khó mặc ? Cần thì bảo bà chủ đến giúp nàng.”
Ly Châu định .
Giây tiếp theo, một thể nóng hổi áp tới.
“Quay , vịn tường.”
Hắn thấp giọng , đẩy nhẹ vai gầy của nàng.
Ly Châu chuẩn , lật , lòng bàn tay tì tường.
Trong lúc đầu óc trống rỗng, cánh tay dài vòng qua n.g.ự.c nàng dễ dàng rút dây áo của nàng , bộ váy áo vốn chỉ cố định bằng một sợi thắt lưng lập tức bung .
… Hả?
Ký ức kiều diễm ùa về, chân theo bản năng bắt đầu mềm nhũn.
“Ly Châu?” Đàm Tuân ngoài cửa hỏi một nữa: “Cần giúp ?”
Ly Châu há miệng: “Ta…”
Hơi thở nóng hổi, cằm dán vành tai nàng, cúi đầu là thể ngậm lấy.
Bùi Chiếu Dã động đậy, nhưng tay cầm sợi dây mảnh vòng qua eo nàng đột nhiên siết chặt.
Lực đạo quá lớn, giống đang thắt lưng cho nàng, mà giống như thổ phỉ trói , thắt vòng eo vốn thon thả của nàng càng nhỏ hơn, trông gần như sắp gãy.
Hắn đột nhiên nổi điên cái gì ?
“Không cần , mặc xong .” Nàng từng chữ một với Đàm Tuân bên ngoài.
Bắt gặp đôi mắt long lanh động lòng , Bùi Chiếu Dã hồn.
Nàng giận .
Dưới ánh mắt còn vương chút giận dỗi của Ly Châu, Bùi Chiếu Dã thả lỏng lực đạo, điều chỉnh thắt lưng.
Cuối cùng, suy tư giây lát, còn cẩn thận dè dặt, thắt một cái nơ bướm xinh ở cuối.