Manh Giá (Nhắm mắt gả đi) - Chương 1: Đêm tân hôn

Cập nhật lúc: 2026-08-06 02:06:51
Lượt xem: 649

Những chiếc đèn lồng đỏ rực lay động trong gió, hắt những vầng sáng vỡ vụn.

Một tiếng rầm chát chúa vang lên, cánh cửa đỏ chu sa vẫn còn vương mùi dầu mới đổ sập xuống đất.

Đám thị vệ của phủ Kỳ vương lũ lượt tuôn , tạo thành thế đối đầu với đội quân Xích Long đang hung hãn xông .

Một đàn ông cao lớn với vết sẹo hằn sâu giữa trán, đám binh lính giáp đen đông nghịt vây quanh, xoay nhảy xuống ngựa mang theo cơn gió đêm se lạnh bước lên bậc thềm.

Màn đêm lộ ngũ quan sắc sảo cùng hàng lông mày rậm của . Vốn dĩ một dáng vẻ xuất chúng, nhưng vì quanh năm chìm đắm trong c.h.é.m g.i.ế.c thêm vết sẹo phá tướng, vẻ phong nhã vốn gần như sát khí lạnh lẽo che lấp.

Người đàn ông sải những bước dài. Hắn bước lên một bậc thềm thì cụp mắt xuống, liếc thấy vết bùn đất văng mũi giày. Bước chân đang gấp gáp bỗng khựng . Hắn nhấc đôi chân dài lên, giẫm thẳng lên con sư t.ử đá tinh xảo của vương phủ dùng áo choàng lau vết bùn giày.

lúc , chạy đến bẩm báo: "Bẩm Hầu gia, Xích Long quân bao vây bộ phủ Kỳ vương, cam đoan một con châu chấu cũng thoát !"

Người đàn ông thu chân về, liếc xéo lên chiếc đèn lồng đỏ chót treo đỉnh đầu lạnh lùng hạ lệnh: "Phụng chỉ bắt giữ nịnh thần, kẻ nào dám chống cự, g.i.ế.c tha."

Trong lúc chuyện, ánh mắt sắc lẹm như chim ưng của quét qua đám nam nữ đang chạy trốn tán loạn trong sân, trầm giọng hỏi: "Tân nương ?"

Tai mắt cài cắm từ lâu trong vương phủ vội vàng đáp lời: "Vừa mới bái thiên địa xong, hẳn là đang trong động phòng ạ."

Trên mặt Đoàn Bất Kinh hiện lên nét trào phúng, khiến vết sẹo sâu hoắm tận xương giữa trán càng thêm dữ tợn. Vết sẹo là do con dâu tương lai của nhà họ Tiêu ban tặng cho ba tháng . Bàn tay nàng trắng muốt thon thả, cầm con d.a.o cắt giấy, mang theo giọng nức nở và điệu bộ nhút nhát lời xin , thế nhưng khi đ.â.m xuống chẳng thấy nương tay chút nào.

Đã hơn một tháng trôi qua, cơn đau giữa trán vẫn như hàng vạn con kiến gặm nhấm xương tủy, xua . Nếu hôm nay đích đến lời cảm tạ thì chẳng là thất lễ quá ?

Ngay lúc vương phủ đang loạn thành một mớ bòng bong, góa phụ của Kỳ vương là Lão thái phi nữ tỳ dìu bước . Bà kiêu ngạo nghênh đón, cất giọng lớn: "Đoàn Hầu gia, ngài mang tự tiện xông phủ Kỳ vương, rốt cuộc là ý đồ gì?"

Thế nhưng vẻ bình tĩnh mặt bà chính âm cuối run rẩy tố cáo tất cả.

Thử hỏi khắp chốn vương hầu quyền quý ở đất kinh thành , ai đến sự tàn nhẫn và khát m.á.u của Đoàn Bất Kinh cơ chứ?

Nghe đồn vị xuất từ hang ổ thổ phỉ, dựa sự tàn độc mà leo lên thủ lĩnh băng cướp, sống chuỗi ngày liều mạng l.i.ế.m m.á.u lưỡi đao. Xuất thảo khấu như vốn dĩ lối thoát, sớm muộn gì cũng bỏ mạng giữa những vụ ăn tăm tối. Vậy mà tên ác tặc vô tình móc nối với cha con Trịnh Nghị, khi vẫn đang Thủ Thông Châu. Từ đó, con sói hoang khát m.á.u và liều mạng trở thành một thanh đao sắc lạnh của hai cha con họ Trịnh.

Giữa thời buổi loạn lạc suy vong, quân phiệt hỗn chiến, chỉ trong vòng năm năm mà hoàng đế kinh thành ba đổi chủ. Chiếc ghế long sàng chẳng khác nào giường nệm chốn lầu xanh, kịp ủ ấm vội vã đổi .

Nửa năm , Thủ Trịnh Nghị ngày nào phất cờ khởi nghĩa, chiếm đóng kinh thành. Trịnh Nghị xông hoàng cung, g.i.ế.c c.h.ế.t tên tặc t.ử Ngô Khánh từng soán ngôi đó, chớp mắt bèn biến thành tân đế của Đại Lương. Mà kẻ mở con đường m.á.u dẫn tới hoàng quyền ai khác là Đoàn Bất Kinh, nghĩa t.ử tân đế coi như cánh tay .

Tân đế lên ngôi, đương nhiên dùng chính sách nhu hòa với cựu thần để thể hiện lòng từ bi, nhưng bên cạnh đó vẫn những kẻ buộc g.i.ế.c. Và Đoàn Bất Kinh, mới phong Hầu, trở thành thanh đồ đao tiện tay nhất để nhà họ Trịnh thanh trừng những kẻ bất đồng.

Nhà họ Tiêu của Kỳ vương vốn là vương khác họ. Nhờ Lão thái phi là biểu tỷ của Hoàng hậu nhà họ Trịnh, quan hệ họ hàng với tân đế, thêm thái độ thức thời nên vốn dĩ thể giữ bình an. Chỉ tiếc là tân nương Cơ Tiểu Thiền vô tình đắc tội với con ch.ó điên họ Đoàn , khiến cả nhà chịu vạ lây.

Lão thái phi khỏi nhớ cảnh tượng khi nhà họ Trịnh kinh, bà cùng đám quan viên và nhà cúi đầu trong sân, ép tận mắt chứng kiến Đoàn Bất Kinh g.i.ế.c thị uy, tịch thu gia sản của nghịch thần. Gia tộc họ Viên hưởng phú quý suốt hai triều đại cứ thế Xích Long quân tàn sát đẫm m.á.u còn một mống. Lúc bấy giờ khắp phủ ngập tràn đao quang kiếm ảnh, ánh thép cắt đứt yết hầu, hòa lẫn với những tiếng gào thét thê lương, m.á.u nóng tuôn như mưa hắt đầy lên những bức tường trắng ngói xanh.

Bây giờ, tên ác ma g.i.ế.c mới trở về từ tiền tuyến dẹp loạn xông thẳng sân đang giăng đèn kết hoa của phủ Kỳ vương. Thanh đao thanh kiếm trong tay chẳng tước đoạt mạng sống của bao nhiêu , mùi m.á.u tanh bốc lên nồng nặc khiến ai nấy đều tê dại da đầu.

Quả đúng như lời thầy tướng , bát tự của Cơ Tiểu Thiền , là mệnh cứng khắc phu, rước cả Diêm vương đòi mạng cửa. Chỉ hận con trai chịu lời khuyên can, khăng khăng đòi cưới, nên bây giờ bà thể đích bày mưu tính kế để hóa giải tai ương .

Nghĩ đến đây, Lão thái phi cố gắng kìm nén nỗi sợ hãi trong lòng, hạ thấp giọng : "Đoàn Hầu gia thì cũng . Chút ân oán cá nhân cần rùm beng lên như . Phủ Kỳ vương chúng tự khắc sẽ cho ngài một lời giải thích, bảo đảm sẽ khiến Hầu gia hài lòng."

Đoàn Bất Kinh xong, đôi mắt sắc bén như chim ưng nheo , dường như đang suy ngẫm hàm ý trong lời của thái phi.

Lão thái phi ỷ phận biểu tỷ của Trịnh Hoàng Hậu, tin rằng Đoàn Bất Kinh ít nhiều cũng nể mặt đôi chút. Bà dứt khoát toạc , tiếp tục hạ giọng: "Dù thì tân nương cũng mới thành hồn với con trai Kỳ vương của . Mong Hầu gia nể chút thể diện của lão mà giữ cho cô một chút danh dự cuối cùng. Người trong phủ của , cần phiền Hầu gia đích động thủ ."

Đoàn Bất Kinh vốn xuất từ thổ phỉ, tính . Một phụ nữ yểu điệu nếu thật sự rơi tay , khi c.h.ế.t khó tránh khỏi việc bôi nhọ danh tiết, khiến nhà chồng chuốc lấy nhục nhã. Bà vốn hài lòng với tân nương từ lâu, nay nếu thể mượn cớ của Đoàn Bất Kinh để trừ khử thì quả là chuyện nhất!

Tân nương giữ trọn trinh tiết, tự vẫn những dập tắt cơn thịnh nộ của Đoàn Bất Kinh mà còn bảo danh tiếng cho nhà họ Tiêu. Sau đến chỗ Hoàng hậu để trần tình cũng dễ bề ăn , đúng là vẹn cả đôi đường.

Thế nhưng lời còn dứt, Đoàn Bất Kinh tung một cước hề báo , đạp vị Lão thái phi cành vàng lá ngọc ngã nhào xuống đất. Lão thái phi kịp trở tay, kêu t.h.ả.m một tiếng ngã sấp mặt xuống đất đầy t.h.ả.m hại, trâm cài tóc rơi rớt tứ tung, miệng hộc một búng m.á.u tươi.

Giữa thanh thiên bạch nhật mà dám ức h.i.ế.p một quý phu nhân già yếu bệnh tật, đúng là phong cách của lũ dã phỉ dạy dỗ! Khách khứa từ xa đồng loạt phát những tiếng kinh hô, nhưng ngay đó vội vàng cúi đầu, chẳng ai dám thẳng mắt tên ác ma g.i.ế.c .

Đoàn Bất Kinh hề ngoảnh đầu , coi chốn đông như chỗ , cứ thế sải bước hướng thẳng về phía phòng tân hôn ở hậu viện.

 

Trái ngược với bầu khí giương cung bạt kiếm đầy sát khí ở cửa, khung cảnh hậu viện say đắm lòng . Vào dịp đầu thu tháng chín, màn đêm buông xuống tuyệt , vầng trăng treo lơ lửng cao, hoa cúc mùa thu trong vườn nở rộ thắm sắc. Nếu thể lờ sự ồn ào từ phía sân thì đây quả thực là một đêm trăng thanh gió mát, cảnh ý vui.

Lúc , Cơ Tiểu Thiền đang thu góc giường tân hôn, khẽ vén tấm rèm ngọc châu buông rủ trán. Khi rõ dải lụa trắng tay quản sự vương phủ, nàng thốt lên với giọng yếu ớt như tơ: "Lý quản sự, ông định ?"

Cơ Tiểu Thiền, tuy trong bụng lấy một giọt mực, nhưng dung mạo vô cùng xinh . Ánh mắt chân mày tô vẽ tinh xảo mang theo vẻ yếu đuối khiến khỏi sinh lòng thương xót. Nàng khoác bộ hỷ phục váy dài thướt tha, rực rỡ với những cánh hoa viền chỉ vàng nền lụa đỏ. Dưới ánh nến sáng rực đài cao, khuôn mặt kiều diễm trắng hồng của nàng càng thêm phần rạng rỡ.

Chỉ tiếc là vẻ quyến rũ toát từ ánh mắt ướt át , trong mắt những kẻ rành rọt về tướng là nét tướng yểu mệnh, thấp thoáng mang theo sự xui xẻo. Đang ở độ tuổi thanh xuân phơi phới, nhưng lẽ con ve sầu chớm thu cũng đến hồi kết.

Lý quản sự khách khí mở miệng: "Đoàn Bất Kinh lấy cớ nhận mật báo, vu khống vương phủ cấu kết với phản tặc nên phụng chỉ phong tỏa vương phủ. Rõ ràng chuyện là nhắm cô, cô nên tự giác đỡ tai họa cho vương phủ ?"

"Hắn bảo phụng chỉ là tin ? Hắn dẹp loạn ở Y Xuyên trở về, mấy tháng nay trạm dịch ở Y Xuyên đều cắt đứt, ai thể bay đến đó truyền chỉ giao việc cho chứ? Chẳng lẽ xin thánh chỉ từ chỗ thần sông ? Ông nên nhắc nhở thái phi, đừng để kẻ đó lừa gạt."

Những lời lẽ phần châm chọc của Cơ thị mềm nhiều nhờ chất giọng yếu đuối nũng nịu, chỉ khiến cảm thấy đây là sự ngốc nghếch của một thiếu phụ hiểu sự đời.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/manh-gia-nham-mat-ga-di/chuong-1-dem-tan-hon.html.]

Lý quản sự hừ một tiếng, thầm nghĩ trong bụng: Số Đoàn Bất Kinh giả mạo thánh chỉ bức t.ử còn ít ? Cả kinh thành ai ? Có nào ầm ĩ đến chỗ tân đế mà biến chuyện lớn thành chuyện nhỏ, chuyện nhỏ hóa cơ chứ?

Ánh mắt ông lộ rõ vẻ khinh bỉ, nhưng miệng vẻ bất đắc dĩ: "Hắn đến đây vô cùng hung hăng, còn mang theo cả Xích Long quân. Xích Long quân xưa nay thấy m.á.u chịu về. Tiểu vương phi, tất cả những họa đều do cô rước lấy. Hiện giờ nhà họ Cơ và phủ Kỳ vương đang trong cơn nguy kịch, chỉ hy sinh cô mới dập tắt cơn giận của Đoàn Bất Kinh, mới cứu mạng sống của mấy trăm nhân khẩu trong hai phủ! Nếu cô liên lụy đến cha , cũng như xót xa cho Tiểu vương gia của chúng , thì hãy mau chóng lên đường !"

Cơ Tiểu Thiền vẫn chịu từ bỏ, đôi mắt đỏ hoe, rụt rè hỏi: "Tiểu vương gia ?"

"Ngài uống ly rượu do Lão thái phi chuẩn , ."

Lão thái phi đặc biệt dặn dò, bỏ thêm một lượng lớn t.h.u.ố.c mê trong ly rượu đó, nhất thời thể nào tỉnh , tránh để Tiểu vương gia phát điên loạn lên.

Nhà họ Cơ tuy cũng quan, nhưng cha nàng chỉ là một quan trông coi lương thực hàm ngũ phẩm, thể so bì với vương phủ. Mối hôn sự nếu nhờ Tiểu vương gia Tiêu Thận một mực khăng khăng đòi lấy, thì vốn dĩ qua ải của Lão thái phi.

Bây giờ , Lão thái phi quả là đôi mắt tinh đời, Cơ Tiểu Thiền đích thị là một chổi! Đứa chổi c.h.ế.t một cách thể diện thì mới bảo cho hai gia đình, giúp vương phủ thoát khỏi tai ương.

Trong lúc chuyện, dải lụa trắng đưa đến tận mặt Cơ Tiểu Thiền, thể chần chừ thêm một khắc nào nữa.

Cơ Tiểu Thiền tựa sát thành giường, dường như đang tuyệt vọng né tránh, từ từ nhích về phía : "Các , cha ?"

Mẹ nàng từ nhỏ thích nàng. Trong cả phủ, mặc dù cha thiên vị hơn, nhưng vẫn coi như chút thương yêu nàng. Trước lúc xuất giá, cha dọc đường dặn dò đủ điều, còn đích tiễn nàng khỏi cửa phủ, mang theo vẻ mặt đầy lưu luyến. Nếu cha hành vi của vương phủ, nhất định sẽ tìm cách giải cứu.

Lý quản sự gằn: "Muội mới tiến cung nhận ân sủng. Nếu Cơ đại nhân mà , chắc chắn ông sẽ chọn cách thí giữ tướng, thể vì đắc tội với Đoàn Bất Kinh mà khiến nhà họ Cơ trở mặt với vị năng thần của bệ hạ !"

Vị nhị tiểu thư nhà họ Cơ khi tiến cung liền độc chiếm thánh ân, khiến Hoàng hậu vui. Rất thể Đoàn Bất Kinh xông phủ cũng ý tứ gõ đầu cảnh cáo nhị tiểu thư họ Cơ từ phía Hoàng hậu nương nương.

Vậy nên, Cơ Tiểu Thiền bắt buộc c.h.ế.t!

"Hậu sự của cô, hai nhà chúng nhất định sẽ tổ chức thật lớn, để cô một cách vẻ vang, vẫn còn hơn nhiều so với việc rơi tay Đoàn Bất Kinh. Đám thuộc hạ của là lũ thổ phỉ, việc dơ bẩn nào mà chẳng dám . Tự rước họa, nên để danh tiết của nhà chồng tổn hại chứ? Thấy cô cũng còn sức lực để tự kết liễu, tiểu nhân sắp xếp sẵn , cam đoan sẽ để cô chịu đau đớn ."

Lý quản sự lười buông thêm lời thừa thãi, đầu sang gật đầu với hai gã sai vặt phía : "Tay chân nhanh nhẹn một chút, khi tiễn Tiểu vương phi lên đường thì ngụy tạo thành cảnh cô treo cổ tự vẫn là ."

Hai gã sai vặt vai u thịt bắp ngầm hiểu ý, nhận lấy dải lụa trắng bước về phía tân nương đang giường.

Bọn chúng ngày thường lo việc canh gác ở ngoại viện, dăm bữa nửa tháng dùng cành cây treo cổ mấy con ch.ó hoang, nấu một nồi thịt ch.ó thơm lừng để cải thiện bữa ăn. Bởi , thủ pháp siết cổ của hai tên cực kỳ điêu luyện. Dù là giống ch.ó dữ tợn đến thì cũng chỉ tắt thở trong vòng nửa nén nhang. Chỉ tiếc cho Tiểu vương phi mỏng manh yếu đuối, chiếc cổ trắng ngần chịu nổi lực siết, chỉ cần dùng sức kéo lên một cái là hương tiêu ngọc vẫn ngay.

Sắc bực , lát nữa siết đến mức lè lưỡi vẹo cổ, đại tiểu tiện tự chủ, nhân cơ hội đó mà giở trò sàm sỡ chút đỉnh thì cũng coi như là một phần thưởng kha khá cho công việc . Nghĩ đến đây, hai kẻ lấy việc tàn sát kẻ yếu trò tiêu khiển càng thêm phần hưng phấn.

Lý quản sự dính m.á.u tanh nên bước ngoài. Thế nhưng ông còn kịp bước qua bậu cửa thì thấy phía vang lên hai tiếng đổ ịch nặng nề.

Ông kìm đầu , ngay lập tức kinh ngạc đến mức hai mắt trợn trừng.

Chỉ thấy nữ t.ử vốn dĩ sợ hãi đến mức run rẩy như cầy sấy và ngoan ngoãn chịu trói , lúc đang giương một chiếc nỏ gân bò nhỏ bé do trẻ con chốn thôn quê tự . Mũi tiễn giấu trong tay áo chỉ dài bằng bàn tay, thế mà đ.â.m xuyên qua cổ họng của hai gã sai vặt.

Hai kẻ ngã lăn đất mang khuôn mặt kinh hoàng vặn vẹo, co giật và tê liệt với những tư thế kỳ quái. Còn Cơ Tiểu Thiền thì rũ mắt điều chỉnh phương hướng, bình tĩnh b.ắ.n bồi thêm cho mỗi tên một mũi tên ngay yết hầu.

Hai tên đó hệt như những con ch.ó hoang từng chúng siết cổ, bất lực đạp chân giãy giụa. Chẳng bao lâu , m.á.u tràn ngược khí quản khiến chúng nghẹt thở mà c.h.ế.t.

"Cô... bọn chúng..." Lý quản sự Cơ Tiểu Thiền, nhất thời run rẩy nên lời.

Sao thể như ? Ban đầu thái phi chướng mắt đại tiểu thư nhà họ Cơ là vì từ nhỏ nàng nuôi cho hỏng bét .

Khác với nhị tiểu thư Cơ Hội Anh nuôi nấng bên cạnh cha từ nhỏ, vị đại tiểu thư Cơ Tiểu Thiền bát tự quá cứng, năm lên bảy tuổi hại ốm một trận thập t.ử nhất sinh, nên đem gửi nuôi ở chốn thôn quê. Vị Cơ tiểu thư lớn lên cùng đám bà t.ử và thôn phụ, đó vì một trận sốt cao mà hỏng cả phổi, cơ thể luôn ốm yếu bệnh tật. Nàng tài cán gì, ở quê đám bà t.ử quát tháo quen nên nhát gan như chuột, mặt khác lúc nào cũng khép nép sợ sệt, dáng vẻ của xuất danh môn.

Nếu do tình cờ cứu mạng biểu ca của Tiểu vương gia khi ngã xuống vách núi, dựa chút nhan sắc lọt mắt xanh của Tiểu vương gia Tiêu Thận, thì với phận và tài học đó, nàng thể một bước lên mây gả vương phủ cơ chứ?

Một phụ nữ yếu ớt, ngốc nghếch lúc nào cũng khép nép như thế, thể chớp mắt lấy mạng hai gã đàn ông trai tráng khỏe mạnh ?

Sau khi b.ắ.n bồi thêm hai mũi tên, Cơ Tiểu Thiền như bừng tỉnh, đôi môi run rẩy, đôi mắt rưng rưng nước mắt quản sự: "Không liên quan đến ... ... chỉ là sợ quá, tiện tay cầm cái nỏ nhỏ, b.ắ.n mất ."

Trong lúc chuyện, cánh tay đang cầm chiếc nỏ của nàng run lẩy bẩy đổi hướng, nhắm thẳng Lý quản sự. Mũi tên sắc nhọn chút do dự mà phóng nữa.

Lý quản sự sợ hãi đến rách cả khóe mắt, may mà chân vững nên ngã nhào đất, miễn cưỡng tránh mũi tên . Ánh thép lạnh lẽo sượt qua da đầu, cắm phập mũ quan, chỉ thiếu chút nữa thôi là b.ắ.n xuyên qua trán ông .

Lý quản sự như từ cõi c.h.ế.t trở về, vội vàng chống tay xuống đất, lảo đảo kinh hoàng bỏ chạy thục mạng khỏi phòng.

Cơ Tiểu Thiền đuổi theo mà nhanh tay lẹ chân cất gọn chiếc nỏ nhỏ trong bọc hành lý. Trong bọc ngoài mấy bộ quần áo đổi còn những thỏi bạc và chút trang sức nàng lén lút tích cóp thường ngày. Thói quen lo xa chuẩn từ nay phát huy tác dụng.

Không màng suy nghĩ nhiều thêm, nàng xách bọc hành lý, nhanh chóng rời khỏi sân viện, chạy về phía lỗ ch.ó ở bức tường phía Tây mà Tiểu vương gia từng vô tình nhắc đến.

Đến nơi, Cơ Tiểu Thiền vịn tường, cố gắng bình thở đang dồn dập. Vì trận sốt cao thuở nhỏ nên cơ thể nàng để mầm bệnh, chỉ cần vận động mạnh một chút là sẽ thở dốc lâu. lúc lo nghỉ ngơi , cứ rời khỏi vương phủ .

Nàng qua khe hở của cánh cửa đang khóa chặt bên cạnh. Bên ngoài là một góc phố vắng vẻ, thấy bóng dáng của Xích Long quân.

Cơ Tiểu Thiền nhẹ nhõm thở hắt một . Cái lỗ nhỏ, nhưng dáng nàng mảnh khảnh nên vặn chui lọt qua . Bên ngoài lỗ ch.ó là bụi cỏ dại rậm rạp cao ngang đầu , cách biệt bởi một rãnh thoát nước.

Chỉ cần chui ngoài, trốn yên giữa đám cỏ dại và bức tường cao, đợi đến khi đám binh lính bao vây vương phủ rút , nàng thể ung dung thoát .

 

 

Loading...