Manh Giá (Nhắm mắt gả đi) - Chương 10: Thực hiện lời thề máu
Cập nhật lúc: 2026-08-07 04:42:37
Lượt xem: 319
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Kiếp thứ nhất, Tiểu Thiền gả Lục gia với một lòng chăm lo vun vén cho cuộc sống.
Nàng luôn tự ti về sức khỏe yếu ớt của nên dù Hà thị mỉa mai cũng bao giờ cãi nửa lời.
Nàng nhẫn nhịn, khoan dung và trân trọng những thuộc một cách đầy khó nhọc .
Tiểu Thiền thiếu vắng tình thương của từ nhỏ.
Mẹ nàng bệnh tật triền miên, sống ẩn dật trong Đông Uyển của Cơ gia và hiếm khi gặp gỡ ai.
Ngay cả , khi Tiểu Thiền từ nông thôn trở về, bà cũng ít khi gặp gỡ đứa con gái .
Sự khao khát tình mẫu t.ử từ thời thơ ấu khiến nàng luôn tìm kiếm sự thế.
Bởi , nàng từng coi Hà thị như chính ruột của .
Chỉ mãi Tiểu Thiền mới nhận , chồng mà nhất mực tôn kính thường xuyên đ.â.m thóc chọc gạo.
Sự xa lánh dần dà giữa nàng và Lục Kính Thăng phần lớn trách nhiệm từ những lời xúi giục của Hà thị.
Nhớ tới chuyện , Cơ Tiểu Thiền lạnh nhạt đáp trả: "Cháu chẳng thiếu thứ gì cả, nam nữ thụ thụ bất , thẩm đừng bảo Lục công t.ử đến tặng đồ cho cháu nữa."
Trong thôn ai mà Cơ Tiểu Thiền thầm thương trộm nhớ tú tài duy nhất trong thôn.
Nàng thường xuyên đến Lục gia chơi, mở miệng là gọi thẩm ngọt xớt.
Hà thị ngờ Cơ Tiểu Thiền ốm một trận dậy trở mặt như trở bàn tay.
Chẳng nhẽ vợ chồng son cãi nên Tiểu Thiền giận lây sang cả ?
Nghĩ , cơn giận của Hà thị cũng nguôi ngoai phần nào.
Bà thở dài, khuyên Tiểu Thiền ngoan ngoãn đừng giận dỗi nữa.
Tình cảm thanh mai trúc mã, hai nhỏ vô tư quý giá bao nhiêu, thể giận dỗi dăm bữa nửa tháng .
Thế nhưng bà mới vài câu Ôn bá từ xe nhảy xuống ngăn : "Bà thím , tiểu thư nhà còn nhỏ tuổi, trông dễ bắt nạt. bà tuổi cũng cao, ăn nặng nhẹ như ? Cái gì mà hai nhỏ vô tư, bảo tiểu thư nhà tha thứ cho con trai bà, lọt tai ?"
Dẫu chỉ là phu xe, nhưng Ôn bá tuổi đời từng trải, nếm mật gai.
Nghe câu chuyện giữa tiểu thư và đàn bà , quan sát vẻ chán ghét trong mắt tiểu thư nhà , ông hiểu ngọn nguồn, bèn bước chặn sự dây dưa của Hà thị.
Bị trúng tim đen, Hà thị cứng họng phản bác thế nào.
Bà đỏ mặt tía tai biện minh, bảo Cơ Tiểu Thiền chủ động kết với con trai , chứ bà ép buộc gì.
lúc , phía vang lên tiếng : "Nương, nếu lấy hộp thức ăn về thì về nhà thôi."
Hà thị đầu thì thấy con trai vận trường bào màu xám nhạt từ bao giờ cửa.
Sắc mặt nghiêm nghị, lạnh lùng chằm chằm của .
Chẳng hiểu , từ vài ngày , kể từ lúc con trai ruộng say nắng ngất xỉu, bà cảm giác như biến thành một khác.
Hắn ít hơn, già dặn nhiều, một ngày chẳng với bà mấy câu.
bù , bắt đầu để tâm đến Cơ Tiểu Thiền.
đưa đồ, còn tỏ vẻ miễn cưỡng như .
Bà hiểu tính con trai , bản tính ương bướng, thanh cao kiêu ngạo.
Con trai bà là thích Cơ Tiểu Thiền, mà do từng hàng xóm buông lời đàm tiếu.
Họ chỉ là một gã thư sinh nghèo kiết xác mà đòi bám víu tiểu thư quan gia kinh thành, đúng là tự lượng sức .
Từ đó, Kính Thăng chuyện với Cơ Tiểu Thiền luôn kiềm chế, lạnh nhạt, còn dịu dàng như xưa.
Là , bà hiểu con trai trọng sĩ diện, tự ái cao, hiểu lầm là kẻ hám danh lợi.
Bà chủ động tiếp cận tiểu thư nhà họ Cơ cũng chỉ để Kính Thăng bậc thang bước xuống.
Giờ thì , vì tức giận thái độ của cô gái nhỏ, bà gây ầm ĩ thế , chẳng khác nào chạm cấm kỵ, bôi tro trát trấu mặt con trai.
Hà thị yêu thương con trai nhất mực, đành cứng đờ mặt một tiếng tự chuốc lấy nhục, đó xách hộp thức ăn, kẹp củ nhân sâm núi nách rời .
Lục Kính Thăng vội vã rời ngay.
Hắn đảo mắt quan sát nha đỡ Tiểu Thiền xuống xe, chiếc xe ngựa và phu xe, sắc mặt dần căng thẳng hỏi: "Nàng... lên huyện quen với quý nhân nào ?"
Rõ ràng Lục Kính Thăng rõ cuộc sống khó khăn của nàng, việc bất ngờ sắm sửa cả xe ngựa lẫn tớ thế tiêu tốn ít tiền bạc, quả thật khiến nghi ngờ.
Cơ Tiểu Thiền buồn chuyện với , rảo bước trong viện.
Lục Kính Thăng bỗng trầm giọng gọi với theo: "Uyển Liễu, xin dừng bước..."
Tiểu Thiền khựng , đôi mắt mở to, đột ngột Lục Kính Thăng chằm chằm.
Uyển Liễu là cái tự Lục Kính Thăng đặt cho nàng lúc hai mới thành ở kiếp thứ nhất.
hiện tại, Lục công t.ử đang ở chốn làng quê bỗng gọi Uyển Liễu.
Điều chỉ thể chứng minh một chuyện: Lục Kính Thăng cũng gặp kỳ ngộ.
Sau khi thăm dò, Lục Kính Thăng thấy Tiểu Thiền ngoắt đầu , cuối cùng cũng củng cố phỏng đoán trong lòng - nàng quả nhiên trọng sinh.
Lục Kính Thăng một nữa gọi cái tên lâu gọi: "Uyển Liễu... Ta chuyện quan trọng với nàng."
Cơ Tiểu Thiền ngẫm nghĩ một chốc, hiệu cho Lục công t.ử theo bờ sông nhỏ gần đó.
Nơi trời cao biển rộng, trống trải ai che chắn, thêm tiếng nước chảy róc rách, thể quang minh chính đại mà trò chuyện bí mật.
Lục Kính Thăng nàng chằm chằm, bỗng nhớ kiếp thứ hai khi Tiểu Thiền ở quê cũng từng chủ động tìm gặp .
Hắn khổ : "...Ta vốn tưởng chỉ kỳ ngộ . Kiếp , nàng cũng trọng sinh ?"
Cơ Tiểu Thiền sang đ.á.n.h giá Lục Kính Thăng, cân nhắc chữ "cũng" trong câu của , mỉm .
"Xem đây đầu Lục công t.ử trọng sinh."
Lục Kính Thăng mím môi.
Kiếp hề Tiểu Thiền cũng trọng sinh, chỉ sợ cái khí khái thư sinh của sẽ một nữa liên lụy đến nàng, nên quyết định mỗi sống phần .
Cơ Tiểu Thiền hiểu .
Hóa việc hai xa cách như dưng ở kiếp chỉ do một nàng cố ý.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/manh-gia-nham-mat-ga-di/chuong-10-thuc-hien-loi-the-mau.html.]
Lục Kính Thăng ở kiếp thứ hai cũng trọng sinh, thực hiện lời thề m.á.u khi xưa, triệt để cắt đứt dính líu với nàng.
Cơ Tiểu Thiền bình thản tiếp: "Nếu như , dám hỏi Lục công t.ử tài năng đỗ Trạng nguyên, vì cớ gì kiếp mãi vẫn thi đỗ? Chẳng lẽ là sợ ở kinh thành sẽ nhục nhã mà quấn lấy ngài nữa, nên mới cố ý né tránh ?"
Lục Kính Thăng từng thấy một Cơ Tiểu Thiền như thế bao giờ.
Bị ánh mắt nàng bức ép, bất giác nhíu mày.
Tiểu Thiền của Cơ gia luôn là bông hoa kiều diễm cố gắng sống lay lắt giữa cánh đồng hoang dã mùa đông, đó dời nhà kính.
Chính vì nếm trải khổ ải nên nàng trở nên yếu ớt mỏng manh.
Ngay cả khi xử trảm, Tiểu Thiền liên lụy tống giam cũng từng thốt nửa lời trách móc.
Nàng chỉ rưng rưng nước mắt, chải tóc sửa áo cho mỉm dặn dò kiếp gặp .
Hắn cuối cùng vẫn mang nợ nàng.
Sau khi kết hôn, nhất thời kiềm chế nổi tình cảm, lòng đổi , lòng Tô Trường Cư.
Cuối cùng vì cái khí khái thư sinh, hịch văn mắng c.h.ử.i nhà họ Trịnh, gây liên lụy cho vợ tào khang Tiểu Thiền.
Sau nỗi đau đớn tột cùng khi lưỡi d.a.o tàn nhẫn giáng xuống tại pháp trường, lúc mở mắt nữa, thứ lật ngược.
Ngày đầu tiên sống , lặng cửa sân nhà Tiểu Thiền lâu, đó quyết định tuân thủ lời hứa với thê tử, mỗi sống cuộc sống riêng, quấy rầy lẫn .
Sau khi trải qua cái c.h.ế.t, cốt cách thanh cao của văn nhân lưỡi d.a.o c.h.é.m đầu đập tan.
Thế nào là minh quân, thế nào là gian thần? Mặc kệ kẻ nào, chỉ cần thể vững triều đình, thiên hạ thái bình là đủ.
Hắn đ.á.n.h mất bầu nhiệt huyết mong thiên hạ hưng vượng, cũng như sự dũng cảm chùn bước khi trừng phạt phe nịnh thần.
Hai năm , thiên hạ đại loạn, kẻ bần dân áo vải bước chân kinh thành chẳng khác nào nhảy vạc dầu sôi lửa bỏng.
Đã kết cục, đương nhiên nóng lòng can dự vòng xoáy đấu đá phe phái chốn quan trường.
Hắn vốn định an nhàn sống quê, đợi cơn biến loạn mới kinh.
Có lẽ vì cố tình lẩn tránh nên vận mệnh của Cơ Tiểu Thiền mới xảy sự đổi nghiêng trời lệch đất.
Ngay tại thôn Sân , nàng tên tiểu vương gia lãng t.ử Tiêu Thận quấn lấy.
Đến khi Lục Kính Thăng tin từ miệng thì Tiểu Thiền theo Tiêu gia lên kinh .
Hắn kịp ngăn cản mối nghiệt duyên của vợ cũ, chạnh lòng nhớ đến nuối tiếc từ kiếp , vuột mất tài nữ Tô Trường Cư một nữa.
Vậy nên dù muộn một năm vẫn lên kinh.
Lần đề thi dễ hơn kiếp , lẽ đỗ đạt dễ như trở bàn tay, nhưng lọt bét bảng, miễn cưỡng đỗ cử nhân.
Điều khiến Lục Kính Thăng bừng tỉnh, thể quá xa so với quỹ đạo của kiếp , nếu sẽ xảy những chuyện ngoài ý thể lường .
Lúc tương phùng cùng tài nữ Tô Trường Cư, đó vẫn là buổi thi hội nơi hai đầu chạm mặt ở kiếp thứ nhất.
Chỉ khác là ở kiếp , với phận Trạng nguyên lang, tâng bốc như sáng vây quanh mặt trăng.
Còn ở kiếp , nép trong một góc chẳng ai thèm chú ý, Tô Trường Cư mặc bộ váy dài màu trắng muốt như kiếp , khí chất siêu phàm thoát tục.
Tuy nhiên, đôi mắt sáng rực của nàng đang hướng về phía một tài t.ử đang nổi danh chốn quan trường.
Những bài thơ đối đáp, do đối thơ đổi nên cũng khác đôi chút, nhưng những lời ca ngợi, ngưỡng mộ mà Tô tài nữ dành cho vị tài t.ử , giống y đúc những lời nàng từng với Lục Kính Thăng năm nào.
Xung quanh vang lên những tiếng tán dương trai tài gái sắc, tiếng trúc ty sáo trúc du dương êm tai khiến con chìm đắm trong cơn mê mẩn.
Đứng ở cương vị một kẻ ngoài cuộc, cúi nhặt bài thơ rơi đất – đó là bài thơ ở kiếp từng khiến Tô Trường Cư liên tục trầm trồ thán phục.
Thế nhưng kiếp , Tô Trường Cư chỉ liếc qua nhẹ nhàng đặt nó xuống mép bàn.
Lục Kính Thăng buồn bã, chợt tỉnh mộng lớn.
Hóa bao giờ là sự lựa chọn duy nhất và kiên định của Tô Trường Cư.
Bây giờ nghĩ , khi thể ly hôn vợ để cưới nàng, Tô Trường Cư mặc dù rơi nước mắt xót xa hận thể gặp sớm hơn, nhưng ngay đó nàng ngoắt và lấy một vị quan nhị phẩm mới góa vợ kế thất mà chẳng chút do dự.
Hắn từng cho rằng phụ bạc Trường Cư, khiến nàng đau khổ mà gả bừa cho khác, nên trút giận lên Tiểu Thiền, đối xử lạnh nhạt với nàng.
hiện tại , chỉ là con cá Tô tài nữ nuôi trong ao.
Một con cá như thế, chỉ .
Ngày thi hội , say khướt, mờ mịt nhớ bản cũng từng ai đó lựa chọn kiên định đến .
Đã từng vì mà tự cắt đứt đường lui, tuyệt giao với nhà ngoại, bất chấp tất cả lao vòng tay .
Sức khỏe Tiểu Thiền , nhưng trong những đêm hè nóng bức nơi sân nhà nông thôn, nàng vẫn dùng ngải cứu đan thành quạt đuổi muỗi cho chong đèn sách đến nửa đêm.
Nàng còn ngại lý lẽ đấu tranh gay gắt khi tên gian thương cố tình tráo đổi nhân sâm già của lúc thu mua thảo dược.
Một cô nương vốn thẹn thùng, mà dám lẳng lặng chui qua lỗ ch.ó sân nhà tên gian thương , lục tìm thảo d.ư.ợ.c tráo đổi mang , rắc thẳng một nắm bột ba đậu bát canh mà để bàn.
Lúc chuyện tái mặt kinh hãi, mắng Tiểu Thiền to gan lớn mật.
Còn cô nương yếu ớt thì vẻ mặt đầy nghiêm túc đáp lời: "Ta thể bắt nạt, nhưng phu quân của thì thể! Chàng là bậc nam t.ử hán đại trượng phu, tuyệt đối chịu uất ức dơ bẩn!"
Trong căn nhà nhỏ bé ở kinh thành, nàng vụng về học chữ Bách Gia Tính, thỉnh thoảng dừng bút, dùng bàn tay nhỏ bé thêm mực, ngước đôi mắt đầy ngưỡng mộ múa bút chữ, giọng trong trẻo ngọt ngào cất lên: "Phu quân, là đàn ông tài hoa nhất mà từng gặp."
Ký ức của kiếp bỗng dưng ùa về kiểm soát.
Hôm kết thúc hội thơ, hiểu vì lý do gì, rảo bước đến cổng nhà Cơ gia, vô tình thấy Cơ Tiểu Thiền đang nha đưa lên xe ngựa đó.
Trong ký ức, phụ nữ vốn gầy gò ốm yếu vì bệnh tật, nay sắc mặt trông tươi tắn hơn so với kiếp nàng gả cho .
Chỉ là lúc lên xe bất cẩn, Tiểu Thiền đ.á.n.h rơi một chiếc hài thêu.
Tên tiểu vương gia ngang ngược, kiêu ngạo xe ngựa nhặt chiếc hài lên, chẳng cho nàng quyền từ chối, một tay nắm lấy cổ chân trắng trẻo thon gọn của Tiểu Thiền mang hài cho nàng.
Tiểu Thiền cau mày rụt chân nhưng gã đàn ông nắm chặt cổ chân.
Tên tiểu vương gia vốn nổi tiếng phóng đãng ngông cuồng mang một ánh mắt nóng bỏng cuồng nhiệt.
Nhân lúc xung quanh ai, từ từ cúi , chực chờ hôn lên mu bàn chân của Cơ Tiểu Thiền.
Cảnh tượng khiến hốc mắt Lục Kính Thăng nứt toác, một luồng chua xót cuộn trào ập đến.
Hắn hối hận , chính sự chần chừ, lẩn tránh của gián tiếp đẩy Tiểu Thiền rơi tay Tiêu Thận.